Oslo, Nauy
Krista không ngủ được.
Một đêm dài, với nhiều sự kiện đã tệ hại lại càng tệ hại hơn. Nhưng vào phút cuối, có lẽ mọi việc sẽ kết thúc tốt đẹp. Cô sẽ biết chỉ trong vòng vài phút nữa.
Cô đứng trước ngọn lửa, khoác chiếc áo choàng len cashmere của Ý. Chiếc lò sưởi đủ cao để đi vào mà không cần phải khom mình. Các ngón chân trần rúc vào chiếc mền bằng lông chồn zibeline trên sàn nhà. Một dãy cửa sổ theo kiến trúc Gothic, có khung sắt, nhìn ra ngoài khoảng sân đầy tuyết của lâu đài Akershus. Ánh trăng phủ lên mặt đất màu bạc, lúc này phải chiếu ánh hồng của ngọn lửa.
Và dòng suy nghĩ của cô đang đứng giữa chúng.
Giữa đá và lửa.
Một đoạn thơ của Robert Frost thoáng hiện ra trong đầu cô khi cô đang chờ đợi. Cô hồi tưởng lại đoạn thơ đó khi còn học ở trường dành cho nữ sinh theo đạo Thiên chúa ngoài Boston, đó là khi cha cô thường đến thăm cô vào buổi tối trong khi mẹ cô thì say khướt.
Người ta nói thế giới sẽ kết thúc trong biển lửa
Người khác lại nói là sẽ kết thúc trong băng tuyết…
Krista không quan tâm đó là gì, miễn là cô đang ở thế chiến thắng. Cô quay lại nhìn ngọn lửa, nhưng lại hình dung ra một ngọn lửa khác. Một ngọn lửa mà sẽ hầu như tiêu hủy mọi thứ. Cô đã được cập nhật sơ bộ tình hình sau nửa đêm từ người chỉ điểm ở vùng đầm lầy nước Anh. Hắn ta đã báo cáo vụ nổ sâu dưới lòng đất đã thành công. Tuy nhiên, ngọn lửa đã nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát, đe dọa toàn vùng. Cô buộc phải chờ một người khác nữa trong hai giờ trước khi nhận được xác nhận rằng những C khác đã thoát khỏi rừng. Và hành động sẽ vẫn tiếp tục theo như dự tính.
Nếu mình thất bại ở đó thì…
Cô rùng mình.
Đó là một thảm họa, đặc biệt là với cái cách mà mọi chuyện đã xảy ra ở khách sạn Grand. Cô đã mất quá nhiều thời gian để khám phá ra rằng chính Antonio Gravel đã liên hệ với ngài Thượng nghị sĩ, và hắn rõ là một tên xảo trá hơn cô tưởng. Sau khi liên hệ ngài Thượng nghị sĩ, hắn biến mất tăm. Hắn không có ở khách sạn hoặc ở hội nghị. Chỉ là quá trễ nếu cô biết được hắn ưa chuộng những đối thủ trẻ, những người không màng tới cuộc chơi hung bạo. Không thể tìm ra hắn một cách nhanh chóng, cô buộc phải sắp đặt một cuộc phục kích tại khách sạn. Cô cũng mong bắn chết cả hai con chim cùng một lúc chỉ với một phát súng. Cô đã ra lệnh cho đồng bọn giết chết Antonio ngay khi hắn ta vào khách sạn, sau đó tận dụng sự hỗn loạn và lộn xộn để ám sát ngài Thượng nghị sĩ.
Cái chết của Thượng nghị sĩ Gorman đặc biệt không được ra lệnh. Ông ta chỉ được chết nếu Antonio đã nói cho ông ta nghe, nhưng Krista không muốn có kết cục sơ hở. Đặc biệt là sự sơ hở đó có thể làm cô bại lộ. Janson Gorman, thông qua cô bạn gái mới, đã gửi vài tấm hình cho cha của anh ta.
Sự bại lộ này làm cô lo lắng.
Và cô không thích phải lo lắng.
Cuối cùng, ngài Thượng nghị sĩ cũng thoát thân, và không phải lỗi của cô. Cô đã chỉ thị rõ không được đuổi theo viên đặc vụ Sigma tóc đen. Ông ta lộ diện không phải là lỗi của cô.
Tuy vậy, nỗi lo lắng làm cô căng thẳng và lạnh người đi. Cô tiến gần đến ngọn lửa, thắt chặt dây nịt áo choàng hơn.
Cuối cùng, điện thoại rung lên. Cô lập tức áp nó lên tai.
“Tôi nghe,” cô nói.
“Tôi hiểu hành động ở Anh vẫn tiếp diễn theo kế hoạch.”
“Đúng vậy.” Cô thấy một chút kiêu hãnh thoáng qua.
“Và ngài Thượng nghị sĩ Gorman thì đã trốn thoát.”
Ảo tưởng thu hẹp lại, mờ dần. Tất cả sự tự tin trước đây bay biến khi nghe giọng của người đàn ông đó.
“Vâng,” cô gượng gạo.
Im lặng kéo dài. Tim của Krista như đập thình thịch nghẹn trong cổ họng.
“Sau đó, chúng ta có thể tiếp tục bước thứ hai của kế hoạch.”
Krista thở dài nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn băn khoăn. “Bước hai à?”
“Để dọn sạch sẽ chiến trường chuẩn bị kết thúc cuộc chơi.”
“Thưa ngài?”
“Lãnh đạo đã gặp nhau và đánh giá lại tình huống tiếp theo. Cuối cùng, có vẻ như cần tiếp tục mối quan hệ với Viatus. Chúng ta biết Ivar Karlsen ngày càng có trách nhiệm nhiều hơn. Đặc biệt là sau vài sự kiện kỳ lạ tối qua tại khu nghiên cứu của ông ta. Cách tốt nất để tận dụng lúc này là đưa hắn ra chịu sào, để chúng ta thoát khỏi sự giám sát.”
Krista để đầu cô lạnh băng, hiệu chuẩn lại vai trò của mình.
Người đàn ông tiếp tục. “Chúng ta có tất cả nghiên cứu thích hợp rồi. Những gì mà Ivar Karlsen đã kiến nghị không thể thay đổi được và điều đó có ích cho chúng ta vào phút chót, dù có hay không có ông ta.”
“Vậy tôi phải làm gì?”
“Cô sẽ tháp tùng ông ta đến Svalbard như đã dự tính và chờ đợi lệnh tiếp theo. Tôi biết ông ta lựa chọn rời khỏi đây sớm hơn mong đợi.”
“Một trận bão khác đang kéo đến nhanh hơn dự đoán. Ông ta muốn đảm bảo rằng nó không cản trở kế hoạch.”
“Rất sáng suốt đấy. Bởi vì cơn bão chắc chắn đang hoành hành ở đó.” Người đàn ông xuống giọng. “Cô nhận lệnh rồi nhé.”
Đường dây mất tín hiệu.
Krista bỏ điện thoại xuống và nắm chặt lòng bàn tay. Cô tiến lại gần đám lửa hơn nhưng không hề thấy ấm áp. Cô đứng đó bất độn, quên mất thời gian. Hơi thở nặng nhọc.
Cuối cùng, một giọng nói cất lên phía sau cô.
“Em ngủ chưa Krista?”
Cô liếc nhìn qua vai. Ivar Karlsen đứng ở cửa phòng ngủ, trần truồng. Ở độ tuổi của ông ta, ông vẫn còn mạnh khỏe, bụng phẳng, chân săn chắc và bắp thịt cuồn cuộn. Và quan trọng hơn là ông không cần dùng thuốc để làm chuyện đó.
“Mọi việc ổn chứ?” ông hỏi.
“Không có gì ổn hơn.”
Cô quay cả người lại nhìn mặt ông. Bỏ chiếc điện thoại vào trong túi, cô cởi bỏ chiếc thắt lưng của áo choàng và để cho bộ đồ trượt xuống qua vai, chết đống lên tấm thảm lông thú. Cô đứng quay lưng lại với ngọn lửa, hết thảy đều cảm nhận được ngọn lửa, hết thảy đều cảm nhận được sự ớn lạnh của băng trong can phòng lâu đài.
Cô đứng ở nơi mà cô vốn thuộc về đó.
Giữa lửa và đá.