Rome, Ý
Họ chỉ còn vài giây nữa thôi. Những vị khách không mời mà ông chủ khách sạn cảnh báo đang lên tới. Gray không hề muốn nấn ná ở đây khi chúng đến.
Anh dẫn mọi người chạy vội xuống hành lang về phía lối thoát hiểm tránh hỏa hoạn của khách sạn. Nó chỉ ở loanh quanh góc tường nào đó trong phòng của anh. Đến bên cửa sổ, anh giật mở nó ra và bước sang bên nhường cho Rachel.
“Xuống đi,” anh ra lệnh. “Chạy trống ngay đi.”
Rachel trèo qua cửa sổ rồi xuống theo cái thang sắt.
Tiếp đến Gray chỉ vào Kowalski, huých vào ngực anh ta căn dặn. “Bảo vệ cô ấy.”
“Không phải dặn đi dặn lại như vậy đâu,” anh ta đáp lời và theo sau.
Seichan đứng cách đó hai bước trên hành lang, chân mở rộng, cánh tay giơ ra, tay cầm khẩu súng Sig Sauer màu đen. Cô giữ nó hướng về phía cuối hành lang.
“Cô còn vũ khí nào nữa không?” anh hỏi.
“Tôi đã giấu nó hết rồi. Đi thôi.”
Phía cuối hành lang vọng đến những giọng nói ồn ồn, cùng với tiếng cọt kẹt của sàn gỗ. Bọn sát thủ đã lên đến tầng này và đi về hướng phòng của họ. Cách bố trí xoắn của khách sạn có lẽ đã cứu mạng họ, cho họ đủ thời gian để trốn thoát vụ phục kích.
Nhưng không còn gì hơn.
Gray dựa lưng vào cửa sổ và cúi đầu len qua. Seichan tiếp bước. Không cần nhìn lại, cô bước lùi gọn gàng qua cánh cửa mở, không hề rời mắt phòng thủ từ phía hành lang.
Rachel và Kowalski đã xuống đến nơi. Họ ở ngay tầng bên dưới - thì chợt có loạt đạn bắn lên. Gray không nghe tiếng nổ, nhưng anh nhận ra tiếng vèo bật nảy ra và luồng bụi gạch văng ra từ tường.
Kowalski chửi rủa, rồi kéo Rachel ra sau lưng mình, và bắt đầu rút lui theo lối thoát hiểm ban nãy.
Gray phát hiện ra tên nã súng, đang nửa lấp ló phía sau thùng rác. Bọn đáng khinh đó đã phong tỏa lối ra. Seichan bắn trả. Tay súng thụp người né, nhưng súng của cô không có bộ phận giảm thanh. Luồng âm thanh làm nhói tay Gray và chắc hẳn đủ lớn để bọn sát thủ bên trong nghe thấy.
“Chạy lên nóc nhà ngay!” anh ra lệnh.
Kẻ bắn tỉa bên dưới nã súng loạn xạ theo gót họ trốn chạy, nhưng Seichan vẫn kiềm chặt hắn ta, rồi khung sắt của lối thoát hiểm đã giúp bao bọc họ. May thay, họ không phải chạy xa hơn nữa. Khách sạn này chỉ có năm tầng lầu.
Lên đến tầng thượng, Gray dồn mọi người ra phía rìa mái nhà. Gray nhìn khắp lượt bãi phân chim bồ câu, ống thông hơi, và thiết bị làm nóng lạnh được phun màu graffito. Họ cần phải tìm đường khác để xuống. Ngay lúc này, anh đã nghe được tiếng giày nện mạnh lên rào sắt của lối thoát hiểm. Bọn chúng đang đuổi theo sau.
Gray chỉ về phía xa của khách sạn. Có một tòa nhà kề bên. Đó là một khách sạn thấp hơn ở đây. Họ phải thoát khỏi đây, hay ít nhất là tránh khỏi tầm lửa đạn trực tiếp.
Họ chạy nhanh đến bức tường thấp ngăn đôi hai tòa nhà. Gray chạy đến trước, rồi nhoài người ra xem. Có một cái thang bằng kim loại quét vôi gắn bên phía khách sạn dẫn lối xuống mái nhà kế bên.
“Đi thôi!”
Rachel lăn mình qua rìa rồi bò xuống thang ngang. Kowalski không chần chừ tới lượt mình đã nắm lấy rìa bức tường, bám chặt mấy đầu ngón tay, rồi nhẹ nhàng đáp xuống. Anh chạm lưng lên mái nhà lợp nhựa giấy bên dưới.
Có tiếng súng nổ làm Gray quay lại nhìn.
Một cái đầu đeo mặt nạ đen nấp phía dưới chỗ thoát hiểm ở phía xa kia.
“Bây giờ hoặc không bao giờ, Pierce!” Seichan cảnh báo.
Cô ta bắn hai phát nữa, ngăn không cho bất cứ kẻ nào khác xuất hiện.
Nhân lúc được bảo vệ, Gray trượt trên rìa mái nhà, túm lấy cái thang, mà không màng đến tay vịn. Như một người lính cứu hỏa đang lâm vào thế bí, anh trượt xuống theo chiều dài thang.
Nhiều tiếng súng vang vọng phía trên. Khi chân anh chạm mái bên dưới, anh ngước nhìn lên. Seichan bay qua tường và một tay chớp lấy cái thang, tay kia vẫn giữ chặt súng còn ám khói. Do vội vã, cô ta đã tuột mất nấc thang đầu tiên và thình lình ngã xuống. Cô ta cố lần nữa, bỏ súng xuống và với tay ra. Mấy đầu ngón tay cố nhoài ra. Súng của cô ta rơi đập mạnh xuống gần mấy ngón chân Gray. Cú với nắm trong phút chốc đã thất bại.
Cô ta rơi xuống.
Gray nhào tới đỡ phía dưới cô taCô ta rơi phịch xuống vòng tay của anh. Cú đỡ làm anh quỵ xuống, nhưng đã bắt được cô ta. Hơi choáng, cô ta thở gấp, tay nắm chặt cổ tay của Gray.
Kowalski nhặt lại súng cho cô ta, và đỡ hai người đứng dậy.
Seichan bật mạnh ra khỏi tay Gray, hơi loạng choạng, rồi cũng đứng vững lại. Quay người sang, cô lẹ làng giật lấy khẩu súng khỏi tay Kowalski trước khi anh kịp phản ứng.
“Này…” Kowalski nhìn xuống bàn tay trống không của mình như thể cây súng đã phản bội anh vậy.
“Có một lối thoát hiểm khác ở đây nè,” Rachel gọi họ lại. Đôi mắt cô long lanh nhìn giữa Gray và Seichan trong một lúc.
Tất cả đều vội chạy đến. Phía trên lối thoát hiểm nấp mình sau một lỗ thông gió to đùng. Họ bắt đầu nhanh chóng leo xuống, nhảy cách quãng. Lối thoát hiểm hỏa hoạn này dẫn xuống một lối nhỏ khác. Như vậy họ sẽ có thêm thời gian để thở. Nhưng Gray biết tỏng mẻ lưới bủa vây họ xung quanh khách sạn này chắc chắn đã được mở rộng. Vậy nên, họ phải nhanh chóng thoát khỏi trước khi bị bao vây hoàn toàn.
Ở cuối lối đi này là một con đường mở. Họ đi về phía đó. Vì không có cách nào để nhận diện bọn sát thủ, nên họ vẫn còn trong tình trạng cực kì nguy hiểm. Họ có thể tình cờ chạm mặt một trong số chúng mà không mảy may hay biết. Họ phải tìm cách ra khỏi khu vực này, ra khỏi thành phố này nữa.
Gray liếc sang hỏi từ Rachel đến Seichan. “Có ai có xe không?”
“Em có,” Rachel trả lời. “Nhưng nó đậu ở góc đường gần khách sạn.”
Anh lắc đầu. Thật nguy hiểm nếu quay lại đó. Mà có thể các con đường đã chuyển thành bãi đậu xe do kẹt xe buổi sáng, nên chiếc xe của cô có lẽ chẳng giúp ích gì được.
Có tiếng lầm bầm ở phía bên trái anh báo hiệu có nguy hiểm. Gray nhảy lùi lại khi một tay đua tăng tốc vượt qua đám xe cộ chật ních, gần như muốn leo lên lề đường nhỏ hẹp. Kowalski là người chậm chân thứ hai. Kẻ này gần như va vào anh, dường như chỉ muốn phá bĩnh người khổng lồ này.
“Đồ con lừa, Knivel!”
Kowalski dùng hai tay đẩy kẻ này ra khi hắn chạy ngang.
Gã cần lái bay ra khỏi chỗ ngồi. Chiếc xe máy đã đâm vào một chiếc xe hơi đang đậu và ngã nhào sang bên. Một tay lái xe máy thứ hai do không thấy cuộc đụng độ, và đang chạy theo cùng lối, nên không tránh kịp. Hắn ta buộc phải bỏ tay lái và trượt dọc theo lề đường.
Seichan liếc nhìn Gray rồi nháy mắt.
Khá đó, anh khẽ trả lời cô.
Seichan đến bên chiếc xe đầu tiên; còn Gray tiến lại chiếc thứ hai.
Họ cần phương tiện di chuyển.
Khẩu súng của Seichan dập tắt mọi lời phàn nàn từ tay lái đầu tiên. Nhanh chóng bước theo, Rachel rượt theo Gray. Cô chìa ra thẻ làm việc của mình, giơ cao lên, vừa hét lớn bằng tiếng Ý, ra vẻ đầy mệnh lệnh. Thế là tay lái thứ hai lui khỏi chiếc xe bị đổ của mình.
Gray chỉnh lại chiếc xe, rồi đạp mạnh chân để khởi động. Rachel leo lên phía sau, khẽ vòng một tay ôm eo anh.
Seichan cũng đã leo lên chiếc xe kia. Kowalski vẫn đứng tại chỗ, chần chừ không biết nên làm gì. Seichan vỗ nhẹ phần ghế da phía sau mình ra hiệu.
“Chắc cô sắp chơi khăm tôi nữa chứ gì,” anh ta nói. “Tôi không ngồi sau ai bao giờ nhé.”
Seichan vẫn cầm khẩu Sig Sauer trong tay. Cô búng nó xoay vòng rồi hướng gáy súng về phía Kowalski. Cô không thể cầm lái và bắn cùng lúc được.
Hành động này như thể quăng xương cho một chú chó vậy.
Kowalski không thể cưỡng lại. Anh ta cầm lấy súng và leo lên băng sau. “Còn hơn vậy nữa chứ.”
Họ khởi hành khi tiếng còi hụ của cảnh sát vang lên từ xa. Gray chạy dẫn đầu. Anh ngoặc xe tới lui trong đám xe cộ đông đúc, men dọc theo những chiếc xe hơi đang bò chầm chậm, rồi lắt léo qua ấy chiếc xe đạp. Rachel hét lớn vào tay anh để chỉ đường, dẫn họ tới đường phố lớn hơn và cũng đỡ kẹt xe hơn. Họ từ từ tăng tốc độ.
Nhưng họ vẫn chưa đi xa.
Có tiếng thắng gấp làm Gray chú ý nhìn lại.
Phía sau họ là một chiếc Lamborghini màu đen lao ra từ bên vệ đường, phụt khói thẳng tiến về phía Seichan và Kowalski. Một bóng người khoác áo đen nhoài ra khỏi ô cửa hành khách của chiếc xe hơi thể thao, rồi nhấc một thứ vũ khí có nòng súng dày lên vai mình. Hắn ta nhắm thẳng chiếc xe mục tiêu.
Gray nhận ra đó là súng phóng lựu M32.
Seichan cũng biết vậy.
Cô ta hạ thấp người xuống và tăng tốc, nhưng trong dòng xe cộ đông nghẹt như vậy, không còn lối nào để chạy nữa.
Mục tiêu đã vào tầm ngắm, tay súng bắt đầu nả đạn.
★ ★ ★
2h22 sáng
Washington, DC.
Monk ngồi chờ với Kat ở văn phòng của cô trong trụ sở Sigma. Họ cùng nằm dài ra chiếc ghế sofa bọc da. Monk ôm Kat trong lòng, yêu thích hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô, sự mềm mại của những va chạm. Tuy trụ sở Sigma có một chuỗi các phòng có giường ngủ, nhưng họ không tài nào chợp mắt cho đến khi có tin tức từ Gray.
“Lẽ ra anh nên ở đó với anh ấy,” Monk lầm bẩm.
“Đã có Kowalski rồi mà.”
Monk liếc nhìn vợ.
“Được rồi,” cô đồng tình. “Điều đó có thể làm cho vấn đề tồi tệ hơn. Nhưng chúng ta chưa biết chắc có chuyện gì xảy ra mà.”
“Anh ấy không trả lời máy.”
Kat cuộn mình sát người anh hơn. “Anh ấy đang gặp Rachel mà anh,” cô nói và nháy mắt, bỏ lửng ngụ ý.
Monk không muốn nghe kiểu giải thích như vậy.
Một khoảng lặng dài, mỗi người miên man trong suy nghĩ của riêng mình. Painter đang cố gắng tiếp tục liên lạc với bên kia để xem có chuyện gì xảy ra ở Rome không. Kat cũng tiếp tục điều tra về vụ đánh bom ở Vatican. Cô đang chờ bảng báo cáo tổng quát từ Interpol gửi đến. Thời khắc yên lặng này chỉ đánh dấu sắp bắt đầu cơn bão. Tuy vậy, Monk đã làm hết khả năng có thể.
Anh đưa tay chạm vào bụng vợ. Cô đưa tay ôm lấy tay anh. Những ngón tay đan vào nhau.
“Có thích hợp để nghĩ đến một đứa con trai không em?” anh hỏi.
Cô lấy tay còn lại vờ đánh vào chân anh. “Ừ…”
Monk ôm siết lấy vợ trêu ghẹo. “Nhưng có đứa con trai… thì sẽ có người để anh cùng chơi trốn tìm, chơi bắn vòng, rồi câu cá nữa…”
Kat trở mình, thở dài rồi nép vào lòng anh. “Anh cũng có thể chơi những trò đó với con gái vậy, gã heo phân biệt giới tính à.”
“Em gọi anh là chú heo gợi cảm hả?”
“Là phân biệt giới tính… mà thôi đừng quan tâm.”
Anh nhoài người xuoosgn rồi hôn lên môi vợ. “Anh thích chú heo gợi cảm hơn.”
Cô lầm bầm gì đó trên môi. Monk không thể đoán ra cô nói gì, nhưng một lúc sau thì im lặng hoàn toàn. Chợt có tiếng gõ cửa phá bĩnh họ.
Họ buông nhau ra rồi đứng dậy. Kat đứng lên và đi về phía cửa, lấy tay vuốt thẳng nếp đồ. Cô liếc nhìn lại Monk, như đây đều là lỗi của anh vậy.
Kat mở cửa ra thấy Painter đang đứng bên ngoài.
“Chỉ huy – ”
Painter ngắt lời cô, mà chỉ về phía cuối hành lang. “Tôi đang trên đường đến trung tâm vệ tinh. Chúng ta gặp rắc rối ở Rome rồi.”
Monk đứng bật dậy. “Gray phải không?”
“Còn ai vào đây?” Painter đi tiếp về cuối hành lang.
★ ★ ★
8h21 sáng
Rome, Ý
Chiếc Lamborghini lái thẳng đến chiếc xe mục tiêu. Gray không thể làm gì được.
Cùng lúc đó tay súng nhả đạn, Kowalski bắn trả điên cuồng về phía chiếc xe hơi. Kính chắn gió bị rạn nứt. Chiếc xe khẽ rung bánh - đủ để đánh lạc hướng mục tiêu lúc tay súng sắp bóp cò.
Một vệt khói xoắn bay ra từ họng súng phóng lựu đạn, sượt qua đầu Kowalski, rơi xuống mặt đường. Nó bay trúng góc tòa nhà ở giao lộ kế tiếp.
Khói, lửa, và gạch văng ra mù mịt.
Những khách bộ hành hoảng sợ chạy tán loạn. Xe cộ đâm vào nhau ở giao lộ. Ở phía trước, Gray đã đến được giao lộ đầu tiên. Anh vượt qua đám hỗn loạn, giật mạnh và lách xe băng qua mớ hỗn tạp khói đạn,tìm bất cứ kẻ hở nào để thoát thân.
Seichan và Kowalski cũng rút ngắn khoảng cách.
Phía sau họ, chiếc Lamborghini, bị đám xe cộ ngáng đường, lách chạy cả lên lề đường. Nó tăng tốc, không màng đến khách bộ hành trên đường.
Ngay khi qua khỏi giao lộ thì đường đã trống. Gray tăng tốc và lao vút trên đường. Seichan vẫn theo sát cánh phải.
“Gray!” Rachel hét vào tai anh. Cô bỏ tay khỏi eo anh để chỉ về phía trước.
Phía cuối đường xuất hiện chiếc xe Lamborghini màu đen thứ hai bọc vòng qua góc đường, tăng tốc về phía họ. Phía sau họ chiếc xe đầu tiên cũng cận kề.
Rachel chỉ phía bên trái. “Cầu thang!”
Gray chú ý thấy có một lối đi bộ hình cung giữa hai tòa nhà. Anh ngoặc xe gấp, thẳng và trượt trên hai bánh độ một thước đúng, rồi chỉnh xe lại. Vặn tay lái, anh lao thẳng xe về hướng cầu thang đá. Seichan theo sau, chạy dọc khoảng cách rộng hơn, nhưng vẫn bám sát nhau.
Gray nghe thấy tràng chửi thề phát ra từ Kowalski, ngắt quãng bởi tiếng bốp khi anh bắn trả hai chiếc xe hơi thể thao.
Đến cầu thang, Gray hạ ga và điều chỉnh động cơ. Nhấc bánh sau lên, anh cho xe chạm vào cầu thang và dùng động lượng thăng bằng cũng như trả số lại để chạm bánh trước xuống bậc thang. May thay, chỉ bay xuống một lần thì lối đi đã phẳng lại. Tuy nhiên, lối đi nhỏ hẹp và quanh co.
Gray chạy tiếp trên đường này. Anh không hề giảm tốc. Anh tin tiếng gầm động cơ hai xe của họ có thể dẹp lối của khách bộ hành. Tuy vậy, anh vẫn liều lĩnh nhìn lại.
Anh không nhìn thấy đường lớn đâu cả, nhưng chắc là một hay hai tay súng gì đó đã được thả xuống để rượt theo họ. Còn hai chiếc xe hơi có lẽ đã chạy vòng đón đầu họ ở phía cuối đường bên kia.
Nhưng mà lối này dẫn đến đâu chứ?
Gray có câu trả lời khi đột ngột lối đi mở ra một quảng trường rộng. Có một con đường bao quanh rìa ngoài của khu vực này. Khi lao ra khoảng trống, Gray bắt gặp một công trình kiến trúc cổ vĩ đại nằm giữa nơi này, ngay trước mặt anh. Nó cao đến tận trời xanh.
Đấu trường La Mã.
Nhưng anh không có thời gian để ngắm cảnh.
“Chúng bám theo kìa!” Kowalski rống lên, vừa chỉ về hướng bên phải.
Gray quay sang. Hai chiếc Lamborghini lao vào đường vòng bên ngoài.
“Gray!” Rachel kêu lên và chỉ về phía bên trái.
Một chiếc Lamborghini thứ ba, cũng bóng loáng và đen tuyền như hai chiếc kia xuất hiện. Kẻ chủ mưu ắt hẳn dư dả tiền bạc lắm đây.
Không còn cách nào khác, Gray băng thẳng qua đường, cắt ngang luồng xe trên đường rồi lao vào quảng trường của khách bộ hành bao quanh khu Đấu trường cổ. Đây là một công viên gồm những lối đi bằng xi măng, với bãi cỏ xanh, có phủ lớp nhựa đường. Giờ chỉ có nhanh nhẹn mới hi vọng thoát được. Và phải tăng tốc nữa.
Thật không may, chiếc Lamborghini lại hội đủ những tính năng đó.
Cả ba chiếc xe thể thao đều rời khỏi đường, nghiêng xe lao vào quảng trường, rồi tiếp cận họ từ hai phía.
Gray không còn cách nào khác.
Nếu đây là cuộc đua họ mong muốn…
★ ★ ★
8h23 sáng
Washington, DC.
Ngồi thu mình trước dãy màn hình, Painter chăm chú nhìn đường truyền vệ tinh từ Văn phòng do thám quốc gia. Nó cho thấy địa điểm là một quảng trường mở ở giữa lòng thành Rome. Đấu trường cổ nằm ngay trung tâm. Công trình kiến trúc này trông như một con mắt bằng đá nhìn ngược lại ông.
“Phóng to ra nào,” Painter ra lệnh cho kỹ thuật viên.
“Ông có chắc đó Gray không?” Monk hỏi. Anh và Kat ngồi hai bên của màn hình.
“Vụ nổ cách khách sạn một dãy nhà. Báo cáo của phía cảnh sát cho thấy có cuộc rượt đuổi trên đường bên ngoài Đấu trường này.”
Bức ảnh trên màn hình trải rộng ra quảng trường. Chi tiết thì không thấy rõ. Nhưng có hai chiếc xe màu đen đang rượt nhau quanh ngoại vi đấu trường bằng đá. Phía trước, hai chiếc xe máy đang chạy trên lối đi bộ, băng qua bãi cỏ. Một trong hai chiếc xe máy vụt ra khỏi đỉnh cầu thang, đứng trên bánh xe sau và lao chạy ra.
“Hay quá,” Monk hân hoan nói. “Đó chắc là Gray rồi.”
Hai chiếc xe hơi nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.
“Đó kìa!” Kat kêu lên và chỉ vào màn hình.
Một chiếc xe hơi thứ ba, từ hướng đối diện, nhắm thẳng hai chiếc xe máy lao tới. Chợt có vụ nổ gần phía một trong những chiếc xe máy, làm văng thùng rác và cát đá tứ tung lên không trung.
“Lựu đạn,” Painter thì thầm.
Chuyện gì đang xảy ra?
Bị kẹp chặt bởi ba bên, hai chiếc xe máy đảo bánh và tẩu thoát dọc theo lối đi duy nhất mở ra trước mặt họ.
Giọng Kat chuyển sang ngờ vực. “Không thể là họ được… Họ không thể nghĩ đến cách…”
Monk kề sát hơn. “Ôi, tuyệt quá, chắc chắn là Gray rồi.”