Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Ngày 14 Tháng 10, 4h15 Chiều

❊ ❊ ❊

Clairvaux, Pháp

Krista hiểu được những cái nhìn kinh ngạc trên khuôn mặt họ, đặc biệt là trên khuôn mặt của người phụ nữ lai Âu Á. Cơn giận bừng bừng như lan tỏa trên từng thớ thịt của cô ta hướng về phía Krista, nhưng chỉ làm Krista thêm khoái trá. Sau tất cả những gay go để vào đây, giây phút này là sự đền đáp hoàn toàn xứng đáng cho cô.

Chỉ gần đúng.

“Bộ cô tưởng mình là con bài duy nhất của tôi ở đây hả?” Krista hỏi một cách điềm tĩnh. “Làm sao mà an tâm được khi không có biện pháp dự phòng?”

Wallace bước đến gần cô với cây súng trường.

Cô thúc nhẹ khuỷu tay về hướng ông ta. “Wallace và tôi đã là một đội ăn ý ngay từ ban đầu. Kể từ lúc ông ấy phát hiện ra nấm bệnh. Vị giáo sư này đã rất tử tế khi cảnh báo chúng tôi về sự phản bội của cha Giovanni. Vị linh mục đã chết này có lẽ cần phải cẩn thận hơn khi quyết định tâm sự với ai.”

Cô bật một tiếng cười nhỏ, xuất phát từ sự phấn khởi và vui mừng. Nhưng cô dằn nó xuống, căm ghét những giây phút yếu đuối như thế này. Sự giận dữ lại xâm chiếm và giúp cô lấy lại sự cứng cỏi.

Cô nhìn Wallace và nói điềm tĩnh. “Thế còn chìa khóa? Nó ở đây chứ?”

Wallace nhe răng cười. “Vâng, chúng tôi đã tìm thấy nó trong một cái bình ở đằng kia.”

Gray Pierce lùi lại một bước. “Chúng ta đã thỏa thuận.”

Nhưng cô không đủ thời gian cho những thứ ngây ngô và ngu ngốc như thế. “Khattab, đi lấy nó.”

Để làm nản lòng bất cứ hành động dối trá nào vào phút cuối, Krista đưa súng chĩa thẳng vào người phụ nữ Ý. Không có sự chọn lựa, Gray giơ bình đá lên.

Đổi lại, Khattab để lại cho họ một thứ gì đó như một sự đổi chác. Hắn ta đặt một cái vali bằng thép đã được Krista chuẩn bị trước đó trên sàn nhà và lùi lại với chìa khóa.

Gray nhìn xuống chiếc cặp. Anh cũng đã đoán được thứ mà nó đang giữ ở bên trong.

Cô nói thêm. “Một loại bom cháy sử dụng những quả cầu lửa động học. Một phát minh mới từ Trung Quốc. Sẽ cháy rất lâu. Đủ nóng để thiêu rụi cả những bức tường. Và tất nhiên sẽ không để lại bất cứ thứ gì.”

Gray bước lên phía trước. “Ít ra cũng hãy mang Rachel theo cùng,” anh nài xin. “Hãy nể mặt tôi.”

Cô lắc đầu và cảm thấy sự cắn rứt kì quặc khi nghe anh nói. Cô nhận ra nỗi đau trong những ánh mắt này, và cùng với ngọ nguồn của đau khổ đã gây nên điều đó. Đã từng có ai chịu hi sinh như thế vì cô?

Với cái thở hắt ra cáu tiết, cô chỉ có thể “an ủi” họ bằng một ít thông tin. “Tôi e rằng nó chả có ích lợi gì đâu. Tôi không nên là một kẻ đáng tin như thế. Lọ thuốc độc mà Wallace bơm trong ống nhỏ giọt cho Seichan không có thuốc chữa. 100% là cô ta sẽ chết. Có lẽ cô ta cũng đã cảm thấy tác dụng của nó rồi. Chết như thế sẽ chậm rãi hơn và ít đau đớn.”

Krista bỏ đi mặc cho sự hãi hùng trên khuôn mặt của anh. Người phụ nữ Ý quay lại úp mặt vào ngực Gray.

Krista quay lại chỗ Khattab. “Đi thôi. Phải đảm bảo người của ông sẽ lấp kín lối vào đường hầm trước khi rút khỏi đây.”

Cô đã xong việc ở đây.

Cũng có thể là gần như thế.

Cô quay phắt người lại chĩa súng vào Wallace. Đôi mắt ông ngạc nhiên. Cô bóp cò và bắn một phát vào bụng ông. Ông không la lên, chỉ há hốc miệng vì kinh ngạc và ngả ngửa ra sau.

Khuôn mặt ông nhăn nhó vì đau khi chống một tay để đỡ thân mình. “Cô không biết cô đang làm gì đâu.”

Cô nhún vai và đưa súng lên đầu ông.

“Tôi là Echelon1 ,” ông ta thốt ra.

1: Ý chỉ lãnh đạo cấp cao trong tổ chức.

Cô tê liệt, kinh hãi, gắng sức phân tích để xác minh câu nói này. Có thể là thật? Chỉ một số ít người còn sống biết đến cái tên Echelon.

Cô vẫn giữ súng nhắm vào đầu ông ta. Mặc dù vẫn còn dè dặt, nhưng cô biết một thứ chắc chắn. Cách duy nhất để trèo lên vị trí cao hơn trong tổ chức này là phải có vị trí cao nhất.

Cô bóp cò.

Đầu của Wallace bật ra sau, rồi cúi xuống. Ông ta ngã sầm trên sàn.

Cô giơ hai tay vẫy vẫy ra hiệu rút lui vè tiến về đường hầm. Cô không mong muốn có bất kì hậu quả nào sau này. Lệnh của cô là phải giết hết tất cả.

Tất cả họ, cô nhớ là như thế.

“Đi thôi!”

Cô vội vã cùng những người khác ra khỏi đường hầm. Khattab vẫn kè sát bên cô với cái bình đá ôm chặt dưới cánh tay. Ánh mặt trời lóe sáng ở phái cửa hầm.

Cô muốn ra khỏi nơi đây ngay sau khi lên được mặt đất. Nhà ngục giờ đang rất náo loạn. Tiếng súng vẫn liên hồi vang vọng từ phía trên.

Cô bước theo sau những tên lính ở phía trên. Chúng đang nằm trườn khi một nhóm bước ra khỏi đường hầm tối. Cô phải mất một lúc mới nhận ra tiếng súng to cỡ nào. Mãi đến lúc Khattab khuỵu gối và ngã gục xuống, cô mới biết mình đang gặp nguy hiểm.

Một nửa khuôn mặt của hắn đã bị che khuất. Bình đá đã rơi khỏi tay hắn và lăn về phía khu vườn ngập nắng.

Thêm nhiều người khác ngã xuống quanh cô khi cô xoay người và núp sau một cây cột.

Cuộc chiến đã tràn tới đây.

Ở phía trên, một ngọn lửa lớn bùng lên khiến cô phải chú ý. Cô trông thấy một trong những chiếc trực thăng đã nổ trong một quả cầu lửa kèm theo khói và các mảnh vụn bốc cháy, đâm sầm xuống đất.

Tim cô đập mạnh.

Chuyện gì đang diễn ra?

Sau đó ngang bên kia khu vườn, cô xác định được người khai hỏa phát súng, kẻ đã phục kích đội của mình. Một người đàn ông trong quân phục Pháp. Nhưng hơn thế nữa, cô nhận ra người chỉ huy.

Không thể như thế.

Là tên Anh điêng chết tiệt đó.

Painter Crowe.

Tim cô đập loạn xạ - không phải vì sợ, mà vì cơn thịnh nộ đang đốt cháy toàn bộ lí trí. Cô đưa tay vào túi và nhấn bộ kích nổ. Nền đất xóc lên dưới chân cô, và một tiếng nổ khủng khiếp vang lên. Khói cuộn tròn khỏi cái hố trên mặt đất.

Painter khó lòng thoát chết.

Nhờ sự náo loạn và khói, Krista lùi vào bóng tối. Cô đã không tự lừa gạt chính mình. Ngay bây giờ chính cô lại bị bẫy trong nhà ngục cùng với toán quân chỉ còn là mấy cái xác. Cô chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất. Cô đã thề với lòng trước khi rời Nauy, một lời thể nhất định phải thực hiện.

★ ★ ★

4h20 chiều

Cuộc đấu súng đột ngột kết thúc giống như lúc nó bắt đầu.

Nhóm của Painter đã không phòng bị nên bị đánh úp bởi kẻ thù từ dưới đất chui lên. Đội của ông đã không xác định được lối vào đường hầm vì nó nằm khuất trong bóng tối của khu vực hành lang đã bị bom phá hủy này.

Nhưng những tên địch còn sót lại cũng đã bị tiêu diệt.

Những người lính Pháp tản ra và phong tỏa toàn bộ khu vườn. Họ giữ súng trên vai, di chuyển một cách chậm chạp và có mục đích.

Painter di chuyển tới lui. Ông thở run rẩy, tìm quanh khu đất. Gray và những người khác đâu?

Monk vượt qua ông và xuống lối đi bộ, vác cây súng vẫn còn bốc khói, vẻ mặt rất dữ tợn, lo lắng cho những người bạn của mình.

Bất thình lình một cái bóng di chuyển. Một người phụ nữ lăn mình và lọt vào tầm nhìn của Painter ở một ô cửa hẹp phía bên phải của Painter. Ngay lập tức, cô ta chĩa súng vào ngực của Painter.

Cô ả bắn bốn phát.

Tiếng nổ vang lên như tiếng sét.

Chỉ có một phát sượt qua vai của Painter. Ngay lúc cô ả nổ súng, có người đã đẩy ông tránh khỏi những phát súng đó.

Ông đáp xuống vững vàng trên đầu gối và lộn tròn.

Và ông trông thấy những viên đạn ấy ghim vào ngực John Creed. Người đàn ông đổ nhào ra sau.

Ả đàn bà hét lên, áp sát và chĩa súng vào mặt Painter. Ông tiến lên trước, rút con dao từ trong ủng và đâm vào bụng cô ta.

Do được huấn luyện tốt, cô ta mặc cơn đau và lia súng dưới cằm ông. Mắt cô ta nói lên tất cả. Con dao không thể ngăn cô ta lại trước khi giết được ông.

“Cái này là dành cho mày,” Painter nói một cách điên tiết và nhận vào cái nút trên cán của con dao găm.

Một tiếng nổ khí ga nén xé toạc bụng ả, phun ra những bọt nước và nhanh chóng làm đông nội tạng. Hoảng hốt và đau đớn xâm chiếm khiến cô ả hoàn toàn tê liệt.

Ông đẩy cô ta ra xa bằng hai tay. Ả loạng choạng ngã sầm xuống đất, miệng mấp máy không thành tiếng trong đau đớn - sau đó cơ thể trở nên mềm nhũn. Chết dần.

Monk chạy vụt qua Painter về phía vườn. “Creed!”

Painter cũng chạy vội theo sau.

Creed nằm ngửa bất động, máu chảy ra từ miệng, do bị dính ba phát đạn vào ngực, mắt anh trợn ngược, và biết cái gì sắp xảy đến.

Monk quỳ xuống bên cạnh Creed. Anh xé toạc chiếc áo khoác và buộc lại để cầm máu cho Creed. “Cố lên!”

Tất cả họ đều biết không thể làm gì nữa. Máu đã chảy rất nhiều và thấm đẫm nền đất. Đầu đạn này đã được thiết kế đặc biệt để gia tăng tính sát thương nên hủy hoại các mô của cơ thể xung quanh vị trí của nó.

Creed nắm lấy tay Monk và siết nó thật chặt. Monk đặt bàn tay còn lại lên tay anh.

“John…”

Anh trút hơi thở cuối cùng. Bàn tay của Creed trượt xuống. Monk cố giữ nó lại, như thể làm thế sẽ có ích, nhưng đôi mắt của Creed đã trở nên vô hồn.

“Không,” Monk gào lên.

Painter chỉ có thể cúi người xuống để tỏ lòng biết ơn sâu sắc của mình - bỗng có một tiếng động lạ vang lên. Ông nhìn xung quanh, quét mắt thật chậm quan sát. Nó đến từ cái hố đầy khói.

Ông trông thấy một nhóm người đang bò lên khỏi hố, vừa ho sặc sụa vừa đi lảo đảo.

Chỉ có một người xem xét xung quanh, sau đó đi loạng choạng vào khu vườn.

“Gray”

★ ★ ★

4h22 tối

Họ chỉ có vài giây.

Gray biết ả đàn bà đó sẽ kích nổ quả bom cháy này ngay sau khi cô ta thoát ra ngoài. Nên khi người lính cuối cùng ra khỏi đường hầm, anh đã chạy nhanh đến cây thánh giá Xentơ và xoay vòng quay. Các tu sĩ chắc phải thiết kế một vài cơ quan để đưa những quan tài này trở lại ẩn náu.

Nó là một phỏng đoán rất tự nhiên.

Xoay vòng quay, xoay sàn nhà.

Anh đã đúng.

Việc xoay vòng quay để đưa những quan tài trở xuống mặt sàn đồng thời cũng cuộn những hình xoắn ốc trở lên.

Khi sàn nhà đã xoay, Gray hét to bảo Kowalski quăng cái vali bom xuống cái hang bên dưới. Anh không chắc liệu nó có đủ để bảo vệ mọi người hay không, nhưng họ đâu còn sự lựa chọn, rồi họ chạy như bay tới những bức tường và hồi hộp chờ đợi.

Khi vụ nổ bên dưới xảy ra, những cái đĩa tròn của từng mặt sàn bung lên, nhảy nhót trên những ngọn lửa - sau đó lại đâm sầm xuống. Hơi nóng làm khô không khí khiến nơi này giống như cái lò luyện kim. Khói gây ngạt căn phòng, nhưng hầu hết đều cuốn về phía đường hầm. Thật may mắn khi đường hầm giờ đây giữ vai trò là một cái ống dẫn khói.

Đám cháy lớn ở bên dưới vẫn còn rất nguy hiểm.

Lửa đang nung những tảng đá dưới chân họ. Phía bên kia, những hình trôn ốc bằng đồng bắt đầu đỏ rực và bị phủ đầy khói.

Gray hô to bảo mọi người rút về phía đường hầm.

Núp mình nơi đây, Gray nghe thấy cuộc đấu súng từ trên vọng xuống - sau đó tiếng súng bỗng dung tắt ngúm.

Anh không biết chuyện gì đang xảy ra. Anh nghe thấy thêm một vài phát súng và sau đó có tiếng ai đó hét lên. Anh biết giọng nói này. Anh gần như thở phào nhẹ nhõm.

Monk.

Khi nhiệt độ trong phòng ngày càng tăng. Gray phải dẫn những người khác lên đường hầm và trở lại lối ra. Thi thể nằm ở khắp nơi. Binh lính Pháp đang bao quanh họ. Anh chạy nhanh vào khu vườn.

“Người phe ta!” Painter la lên, chen qua đám lính để bước tới.

Gray thật không hiểu sếp anh đang làm gì ở đây, sao ông ấy có thể ở đây. Nhưng giải thích gì thì cũng phải để sau. Nhìn xung quanh, Gray đã nhìn thấy vật nửa đá nửa vàng quen thuộc nằm lăn vào một bụi cây.

Cái bình canopic.

Cảm thấy nhẹ nhõm, anh lao vội tới đó, quỳ xuống và nhặt nó lên.

Nắp vẫn còn đậy.

Painter tiến lại gần Gray.

“Nó là chìa khóa của Ngày Tận thế.” Gray giải thích.

“Cứ giữ lấy nó.” Painter quay lại khi thấy Seichan tiến lại gần. Sếp của Gray dường như không ngạc nhiên gì về sự hiện diện của cô.

Seichan nhìn Painter và lắc đầu.

“Chúng ta phải thử,” ông thầm nói với cô.

“Sẽ vẫn thất bại. Tôi đã cảnh báo anh ngay từ đầu rằng Guild đã không còn hoàn toàn tin tưởng tôi nữa.” Seichan quay lưng lại và nhìn vào khu vườn hướng về một “nạn nhân” đã không thể thoát khỏi nơi đây. “Và tôi cũng không nên tin vào Guild.”

Rachel đứng lặng người, mặt ngẩng lên. Mọi người đã được tự do, nhưng tính mạng cô vẫn bị đe dọa.

Ngay lúc này, chân cô run lên khi Gray nhìn cô.

Hơi nóng, căng thẳng đã khiến cơ thể cô vượt khả năng chịu đựng.

Với khuôn mặt vẫn ngửa lên trời, cô rũ rượi và ngã gục.

★ ★ ★

10h32 tối

Troyes, Pháp

Vài giờ sau, Gray ngồi trên băng ghế dài trong hành lang bên ngoài phòng bệnh của Rachel. Monk đang cùng một bác sĩ nội khoa người Pháp ở bên trong. Rachel đang được truyền một hỗn hợp kháng sinh qua đường tĩnh mạch. Mặc dù đã qua cơn nguy kịch, nhưng mạng sống cô vẫn còn rất mong manh. Cô đã phải được đưa tới khoa nội của một bệnh viện ở Troyes bằng trực thăng.

Nhưng ít ra hiện giờ cô đã tỉnh lại.

Gray quấn tới quấn lui dải băng lên vết thương trên tay anh. Vết thương đã được khâu lại và băng bó, nhưng sẽ rất lâu mới lành.

Cánh cửa mở xuống đại sảnh. Anh trông thấy Seichan rời khỏi phòng. Cô mặc một cái áo chùng bệnh nhân và mang theo một gói thuốc lá. Cô liếc nhìn xuống đại sảnh, rõ ràng là đang muốn tìm chỗ có thể hút thuốc. Bất chợt cô giật mình khi nhìn thấy anh.

Cô dường như không biết cái gì đang xảy ra với mình. Anh mường tượng là cô buộc sẽ quen với tình trạng hiện giờ. Tổ chức Guild đang truy lùng cô. Nước Mỹ sẽ ra lệnh bắt cô. Nó đã khiến Painter phải vận dụng hết khả năng để giữ bí mật cho cô. Ông vẫn đang ở ngoài kia dập tắt một ngàn đám cháy.

Nhưng họ không thể trốn mãi.

Không ai làm được điều đó cả.

Gray vỗ nhẹ chỗ ngồi kế bên anh.

Nửa phút sau đó, Seichan vẫn đứng, nhưng cuối cùng cũng quyết định bước tới. Một nửa khuôn mặt cô bị băng bó. Cô không ngồi mà đứng khoanh tay, mắt hơi đờ đẫn vì bị tiêm thuốc giảm đau. Cô nhìn cửa phòng của Rachel.

“Tôi không có ý hạ độc cô ấy,” cô nói bằng một giọng khàn khàn. Vì mới được phẫu thuật, nên cô vẫn chưa thể nói bình thường được. Nhưng Gray biết cô phải làm thế.

“Tôi biết,” Gray nói. “Cô ấy bị viêm hai buồng phổi. Dầm mưa quá lâu, quá nhiều căng thẳng, và nhiễm một loại virus bất thường.”

Seichan ngồi sụp xuống ghế.

Painter đã giải thích tất cả. Một tháng trước ông đã tiếp cận được Seichan, đã theo dõi và bắt được cô nhờ vào máy định vị. Cô đã không phát hiện ra máy phát tín hiệu được cài trên người. Thật sự, theo như Painter nói, cô đã rất căm phẫn, tức giận và đau đớn vị bị phản bội khi ông nói với cô. Nhưng ông muốn cho cô một cơ hội, thuyết phục cô đứng về phe ông, và cố gắng sử dụng thời gian còn lại để xâm nhập Guild. Painter đã cô gắng để không khiến cô cảm thấy như bị tra vấn. Ông biết cô vẫn còn cơ hôi rất tốt để có thể khám phá ai là người điều hành tổ chức Guild.

Cô đã đồng ý và đợi một nhiệm vụ thích hợp để có thể chứng tỏ năng lực của mình với Guild, cố gắng luồn lách để được trở về tổ chức. Cô đã không ngờ rằng chính nó đã khiến cô va chạm với Gray. Nhưng khi đã được ủy thác, thì không thể quay lại.

“Tôi phải duy trì vỏ bọc,” Seichan nói, có ý ám chỉ vụ đầu độc và toàn bộ sự lẩn tránh của cô. “Lúc ở Hawkshead tôi đã đánh tráo cái bình. Tôi giả vờ đầu độc Rachel, nhưng sau đó tôi đã tiêu hủy loại thuốc độc đó. Tôi biết có rất nhiều kẻ theo dõi từng bước di chuyển của tôi. Điện thoại thì bị kiểm soát. Thêm chuyện tôi đã nghi ngờ Wallace Boyle.”

Gray cho rằng những nghi ngờ đó đã không giúp lật tẩy được bộ mặt thật của Wallace nên khiến cô thường xuyên nghĩ mình đang bị hoang tưởng, nhưng cuối cùng thì trực giác cô đã đúng.

“Cơ hội chỉ đến khi chúng ta ở Pháp, khi chúng ta phải chia nhau ra, tôi mới có cơ hội tránh xa Wallace và cướp một cái điện thoại khác để dùng một lần. Sau đó tôi giết những tên thích khách trong rừng –”

“Cô đã gọi cho Painter ngay. Cô biết nhiệm vụ này đã bị lộ và cho ông ta biết.”

Cô gật đầu. “Tôi không còn sự lựa chọn nên đã lộ diện. Chúng ta đã rất cần sự giúp đỡ.”

Và họ đã thực sự cần sự giúp đỡ đó.

Trong suốt cuộc nói chuyện trên điện thoại, Painter đã yêu cầu cô tiếp tục trò chơi nguy hiểm của mình. Vì Wallace vẫn là một ẩn số và số người chết vẫn đang leo thang ở vùng Trung Đông, thế giới cần chìa khóa. Cho dù là phải chung thuyền với quỷ dữ thì cũng phải làm.

Anh quay lại nhìn cô. “Cô đã từng nói với tôi cô là một trong những người tốt, có thật sự lúc đó cô đang toàn tâm chống lại Fuild khi đang trong vai một điệp viên hai mang không?”

Cô nhìn xuống sàn rất lâu, sau đó nhìn hờ hững về phía anh, sự cứng rắn len lỏi trong giọng nói và đôi mắt. “Giờ nó còn có ý nghĩa gì nữa?”

Gray nhìn vào đôi mắt ấy để tìm hiểu con người mà chúng thể hiện. Anh cố gắng đọc tâm trí cô, nhưng vô dụng. Trong quá khứ, trong suốt chuyến hành trình, ở những nơi họ đã từng băng qua, cô đã luôn ở bên và hỗ trợ anh. Tuy cách thức của cô thật hung bạo - như lúc cô giết người quản lý thư viện thành phố Venice - nhưng liệu anh có quyền phán xét? Anh không trong hoàn cảnh của cô. Anh có thể hiểu vực thẳm của sự cô đơn nơi cô, những cuộc chiến sống còn mà cô đã phải trải qua và những sự sỉ nhục mà cô phải chịu ở thế giới của anh.

Tiếng kéo cửa đã giải thoát anh khỏi phải trả lời câu hỏi của cô. Monk đẩy cửa bước ra sảnh, theo sau anh là vị bác sĩ nội khoa. Monk nhìn chằm chằm Seichan rồi đến Gray. Sự căng thẳng quanh quẩn nơi đây khiến anh có cảm giác nó như một mũi nhọn của luồng khí lạnh.

Monk đưa tay chào khi vị bác sĩ bước đi, sau đó anh chỉ vào cánh cửa. “Cô ấy mệt, nhưng hai người có thể vào thăm vài phút… nhưng chỉ vài phút thôi. À! Không biết anh có nghe tin chú của cô ấy đã qua cơn hôn mê chưa? Vigor đã tỉnh lại sáng nay. Tôi nghe rằng, ông ta luôn miệng nói chuyện. Dù sao, đó cũng là tin tốt để giúp cô ấy phấn chấn hơn.”

Gray đứng dậy.

Seichan cũng đứng theo, nhưng lại bỏ về phòng mình.

Gray giữ tay cô lại. Rõ ràng là cô đang rất lưỡng lự. “Cô không cùng vào sao?”

Cô vẫn dán mắt mình xuống đại sảnh.

Ngón tay của Gray vẫn siết chặt tay cô. “Cô đã đẩy cô ấy vào hoàn cảnh này. Hãy nói chuyện với cô ấy.”

Cô thở dài, cho rằng điều này là cần thiết và đồng ý lời đề nghị như là một hình phạt. cô để anh dắt đi. Mặc dù Gray không có ý nói khiến cô cảm thấy có lỗi, nhưng ít ra nó cũng khiến cô vào thăm Rachel.

Cô đã đứng bên ngoài đủ lâu rồi.

Bên trong phòng, Rachel đang ngồi trên giường. Cô cười khi nhận ra Gray, nhưng một thoáng tức giận lóe lên trong khóe mắt cô khi nhìn thấy người bước theo sau anh. Nụ cười tan biến.

“Em thế nào rồi?” anh hỏi.

“Em không bị trúng độc.”

Seichan biết lời chua cay ấy nhằm vào cô. Nhưng cô chỉ nghe và không nói gì. Cô bước qua Gray và chọn một chỗ ngồi kế bên giường.

Rachel nghiêng người ra xa.

Seichan câm lặng, những ngón tay đặt trên thanh vịn của giường. Cô không nói lời nào, ngồi đó, để mặc cho cơn giận không lời của Rachel trút lên. Rachel chậm chậm ngả lưng xuống giường.

Chỉ sau đó Seichan mới thì thầm vài lời, không sướt mướt, nhưng cũng không nhẫn tâm, chỉ đơn giản là, “Tôi xin lỗi.”

Gray do dự. Anh đoán rằng Seichan rất muốn nói những lời đó cũng như Rachel cũng rất cần nghe. Họ cứ nghập ngừng, rồi sau đó im lặng. Gray đi từ từ về phía cửa. Anh biết mình không thuộc về câu chuyện của họ.

Anh quay trở lại hành lang và thấy Monk vẫn đang ngồi trên băng ghế. Gray tiến lại gần và thấy Monk ghì chặt chiếc di động bằng hai bàn tay.

“Anh đã nói chuyện với Kat chưa?”

Monk chậm rãi gật đầu.

“Cô ấy vẫn tức giận vì anh đã tự gây nguy hiểm cho mình à?”

Monk vẫn liên tục gật đầu.

Họ im lặng vài giây.

Cuối cùng Gray cũng cất tiếng hỏi, “Anh ổn chứ?”

Monk thở dài rồi lại im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng che giấu rất nhiều nỗi đau. “Đó là một cậu bé ngoan. Đúng ra tôi phải bảo vệ cậu ta tốt hơn.”

“Nhưng anh đã không thể - ”

Monk cắt lời anh, không tức giận, chỉ mệt mỏi. “Anh biết đấy, tôi không chắc là tôi đã sẵn sàng để nói chuyện đó lúc này.”

Gray tôn trọng điều đó. Họ lại ngồi lặng thinh bên cạnh nhau. Và điều đó cũng đủ cho họ.

Sau một lúc, có một tiếng huýt sáo quen thuộc cất lên dưới sảnh. Kowalski xuất hiện. Không biết thế nào mà chiến hữu này trải qua biết bao chuyện vẫn không bị hề hấn hay sứt mẻ gì, nhưng vì lí do an ninh nên anh ta vẫn bị hạn chế bước vào bệnh viện.

Anh ta đi chậm rãi về phía họ, Gray thấy anh ta đang cầm gì đó trên một tay đang đeo găng hở ngón của anh ta. Khi Kowalski bắt gặp họ ngồi ở ghế, anh ta đã vội giấu tay mình đằng sau lưng.

Khi anh ta bước đến ngang chỗ họ, Gray bật cười nói. “Ra nó là quà cho Rachel?”

Kowalski dừng lại, bất chợt trở nên lúng túng. Bị đoán trúng, anh ta đành phải đưa ra con gấu bông màu trắng, lông mượt, đang mặc một chiếc áo y tá. Anh ta nhìn nó, rồi nhìn lên phòng Rachel, cuối cùng nhìn Gray và nhét con gấu vào tay anh.

“Dĩ nhiên,” anh ta lầm bầm có vẻ vừa bực vừa ngượng.

Gray ôm lấy con gấu.

Kowalski di chuyển một cách nặng nề, không huýt sáo nữa.

“Chỉ thế thôi à?” Monk hỏi.

Gray khom người xuống, “Anh biết đấy, tôi không chắc là đã sẵn sàng để nói bây giờ.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.