Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
Ngày 13 Tháng 10, 3h38 Chiều

❊ ❊ ❊

Đảo Bardsey, xứ Wales

Gray nằm uể oải trong bồn nước tắm hơi.

Anh nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. Trong một giờ qua, anh đã tranh luận với Owen Bryce, giải thích tại sao Rachel cần phải kiểm tra sức khỏe và cần được chữa trị ngay. Rằng cô ấy cần thuốc chữa để trong khách sạn của họ ở đất liền. Nhượng bộ duy nhất mà anh có được từ người đàn ông kia là ông ta sẽ xem xét lại yêu cầu của anh vào sáng mai.

Điều này không giúp gì cho việc Rachel vẫn trông có vẻ ổn.

Nhưng giờ đây, họ lại bị mắc kẹt ở hòn đảo này.

Ít nhất là trong vài giờ nữa.

Họ sẽ chờ đến lúc sẩm tối, ít nhất là trời sẽ tối sớm hơn vào thời gian này trong năm. Một khi người dân trên đảo đã yên giấc, kế hoạch của họ là cướp chiếc thuyền. Họ không thể chờ đến sáng. Nếu Owen vẫn từ chối, họ sẽ mất một ngày nữa. Điều đó không thể xảy ra.

Vì vậy họ lấy phòng được đặt sẵn. Họ có thể sử dụng một ít thời gian để nghỉ ngơi. Tất thảy đều đã kiệt sức và cần nghỉ ngơi một lát.

Tuy vậy, Gray khó mà thư giãn. Anh căng thẳng suy nghĩ, lo lắng về những điều bí ẩn và hiểm nguy mà họ đã đối mặt.

Tiếng sấm ầm ầm vang dội, làm rung tấm kính cửa sổ trên bồn tắm. Ánh lửa đèn cầy lung linh bên cạnh thỏi xà phòng. Điện vẫn tắt. Trước khi vào bồn tắm, một bóng người đột nhiên di chuyển qua ánh đèn.

Anh giật mình, đột nhiên đứng dậy, làm nước bắn tung tóe trên sàn nhà. Có một người đứng ở cửa ra vào, mặc một chiếc áo choàng dài. Anh đã không nghe thấy Rachel đi vào phòng mình. Sấm sét át cả tiếng bước chân của cô.

“Rachel à…”

Cô đứng run run, ánh mắt hoảng sợ, không thốt lời nào. Cô cởi bỏ chiếc áo choàng không vẻ gì quyến rũ cả. Cô chỉ đơn giản cởi bỏ nó và bước nhanh đến bồn tắm. Gray đứng đó và quàng tay ôm lấy cô. Cô nép người vào anh và cảm thấy cần có anh. Cô vùi đầu vào cổ anh.

Anh khuỵu gối xuống, đặt tay sau lưng và nâng cô lên. Cô nhẹ hơn là anh nghĩ, như thể sự tuyệt vọng đã làm cô trở nên trống rỗng. Anh bế cô, quay người lại, đặt cả hai vào làn nước nóng.

Anh đặt cô vào bồn tắm hơi nóng. Tay cô trượt xuống bụng anh, tuyệt vọng, đau đớn, tuy nhiên ham muốn hiện rõ trên khuôn mặt. Anh nắm tay cô và đặt lên ngực mình. Anh chỉ đơn giản ôm cô và chờ cho đến khi cô hết run sợ. Họ đã chạy từ lúc có đám cháy trong rừng, rồi lúc cô lần đầu tiên thấu hiểu sự phản bội. Anh nghĩ tốt hơn là nên để cô một mình bây giờ trong khi họ đang chờ đến lúc sập tối.

Nếu đầu óc anh đã hết sức băn khoăn và rối rắm, thì cô sẽ phải chịu đựng những gì nữa? Đặc biệt là đang ở một mình. Anh vòng tay ôm chặt như thể giúp cô tránh bị tổn thương bằng cơ bắp cuồn cuộn của mình.

Cảm giác run sợ của cô từ từ dần biến mất trước sức mạnh của anh.

Cô cuộn mình vào anh.

Anh ôm cô lâu hơn nữa, sau đó anh dùng một ngón tay chạm vào mặt, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sáng lên ham muốn được va chạm, để cảm thấy còn sống, để biết rằng mình không cô đơn… và khơi dậy đám tro tàn của tình yêu ngày xưa gần như đã bị chôn vùi.

Ngay sau đó anh hôn cô.

★ ★ ★

4h02 chiều

Seichan chờ trong phòng, quay lưng lại cửa sổ và cầm một điếu xì gà chưa đốt trên tay. Vài phút trước cô đã nghe tiếng cửa phòng của Rachel hé mở cọt kẹt, tiếng bước chân đi xuống đại sảnh, sau đó cửa phòng ngủ của Gray bật mở.

Seichan lắng nghe với ánh mắt nhắm nghiền.

Cánh cửa đã không bật mở trở lại.

Cô vừa cầu nguyện vừa chống chọi lại suy nghĩ hỗn độn đầy giận dữ và ghen tị, cùng với nỗi đau đớn không thể gạt đi được. Điều đó như bám chặt lấy phổi và làm cô khó thở. Dựa vào cánh cửa, cô chầm chậm quỳ xuống sàn nhà và ôm lấy đầu gối.

Cô đơn, không có ai phát hiện, cô cho phép mình được yếu đuối nhất thời. Căn phòng tối om. Cô không quan tâm đến một ngọn lửa hay thậm chí là một cây đèn cầy. Cô thích bóng tối. Cô luôn luôn như vậy.

Khẽ run người,cô cố để nỗi đau đớn đi qua.

Cô biết mình đang trở lại thời kì mà nỗi đau đớn lui tới thường xuyên, cảm thấy bị sỉ nhục rồi bị xúc phạm nặng nề. Có một căn phòng bí mật nơi có thể che giấu hoặc tìm kiếm sự ẩn náu sau đó. Căn phòng đó không có cửa sổ. Không ai biết ngoài chuột với chuột.

Chỉ có ở đó, nép mình trong bóng tối, cô mới cảm thấy được an toàn.

Giờ đây, cô ghét bản thân mình và cần sự an ủi đó. Cô biết cô nên kể anh nghe và kết thúc nỗi đau đớn này. Nhưng cô thề là không thể kể. Vì anh ta mà cô đã lập lời thề.

Và cho dù có đau đớn như thế nào, cô sẽ không vi phạm lời thề đó.

★ ★ ★

6h55 tối.

Dưới màn đêm, Gray để những người khác xuống cầu tàu.

Chiếc tàu rung lắc trên bến đỗ. Mưa như trút nước từ bầu trời tối đen. Phía trước, Kowalski đứng bên cạnh chiếc tàu đôi đang rung lắc vì thời tiết. Anh ta đã đi trước để đảm bảo rằng tàu vẫn còn trống, và khóa vẫn còn ở đó.

Ai sẽ đánh cắp con tàu trong cơn bão như vậy đây?

Đó là câu trả lời mà Gray đã sẵn sàng để trả lời.

Hết thảy họ đều nhanh chóng chạy xuống bến tàu.

“Lên tàu đi nào,” Kowalski nói. “Tôi sẽ tháo dây thừng.”

Gray giúp những người khác leo vào đuôi tàu. Việc này cần phải có kỹ năng nhào lộn và thời gian vì boong tàu cứ nâng lên rồi hạ xuống.

Anh nắm lấy tay Rachel.

Cô không nhìn anh, nhưng siết tay anh một cách ấm áp, thầm cảm ơn. Anh đã thức cả đêm canh, nhìn cô run cầm cập trong tấm mền, mất hết hi vọng. Anh không thể nói mình hoàn toàn thấy thất vọng. Anh biết kết cục, và cô cũng vậy. Có lẽ cả hai người đều chân thành, thẳng thắn, cảm nhân sâu sắc. Cảm xúc mạnh mẽ nhất thời thoáng qua nảy sinh trong sự sợ hãi, cô đơn và chết chóc. Gray yêu cô, và anh biết cô cũng vậy. Nhưng thậm chí khi họ nằm đan nguyện vào nhau trước ánh lửa, đắm chìm vào nhau, thôi thúc bởi một cảm xúc mạnh mẽ có thể xóa tan mọi suy nghĩ, thì một phần nào đó của cô vẫn không thể chạm đến được.

Bây giờ không phải là thời điểm để mọi thứ quay trở lại giữa hai người. Cô đã bị tổn thương và đau đớn quá nhiều. Trong căn phòng đó, cô chỉ cần sức mạnh của anh, sự va chạm của anh, và hơi ấm của anh. Nhưng không phải là trái tim anh.

Cần phải chờ đợi.

Gray bước qua lan can đến boong tàu và chụp lấy sợi dây thừng bị tháo ra khi Kowalski nhảy vào trong tàu.

“Nó sắp trở thành con quái vật biển rồi đấy,” Kowalski cảnh báo hết thảy mọi người. Anh ta nhanh chóng đi vào buồng hoa tiêu được che kín, khởi động động cơ, sau đó ra hiệu cho Gray tháo tiếp dây thừng cuối cùng.

Khi chiếc tàu rời bến, Gray tiến đến boong tàu đang chông chênh. Kowalski đứng thong dong trên cầu tàu và nhìn ra mặt nước mênh mông. Họ sẽ đi trong bóng tối mà không có ánh sáng cho đến khi thấy rõ bến cảng.

Gray liếc nhìn lại bờ biển. Không ai đuổi theo cả. Trong cơn bão như vậy, sẽ không ai nhận ra sự thiếu vắng của con tàu cho đến sáng mai.

Anh quay lại nhìn mặt biển đen. Gió gào thét và mưa giội ầm ầm. “Anh có chắc là có thể lái chiếc tàu này trong thời tiết như vậy không?” Gray hỏi.

Kowalski đã có kinh nghiệm làm thủy thủ trong Hải quân Mỹ. Anh ta mím chặt mẩu xì gà chưa đốt.

“Đừng lo,” anh ta đung đưa điếu xì gà. “Tôi chỉ làm chìm một chiếc tàu thôi... à không, đợi đã nào. Chỉ hai chiếc thôi.”

Anh ta cam đoan một lần nữa.

Gray quay trở lại phía sau boong tàu. Wallace đang lôi ra những chiếc áo phao bảo hộ màu cam từ kho chứa đồ. Họ nhanh chóng mặc chúng, mở đèn an toàn trên cổ áo.

“Lúc nào cũng phải cố giữ lấy một vật gì đó,” Gray cảnh báo.

Khi họ băng qua đê chắn sóng, ánh đèn thắp sáng màn đêm. Biển trông có vẻ còn tệ hơn thế nữa. Những con sóng dường như ùa vào từ mọi phía, va đập vào nhau và làm nước biển bắn tung tóe. Dòng nước cũng hoang dại như thời tiết vậy.

Kowalski bắt đầu huýt gió ra hiệu.

Gray hiểu rằng đó không phải là dấu hiệu tốt lành.

Sau đó họ chìm ngập trong màn nước mênh mông như thể ngã vào một cái máy giặt. Cùng một lúc, chiếc tàu dập dìu lên cao, rồi hạ xuống, rung lắc qua trái rồi sang phải – và, Gray thỉnh thoảng nguyền rủa.

Cho dù anh nhìn về hướng nào, thì tất cả những gì anh thấy đều là những con sóng trắng xóa.

Tiếng huýt gió của Kowalski ngày càng lớn.

Chiếc tàu va vào một con sóng rất dốc. Nó bị nâng thẳng lên không trung. Gray khó nhọc bám vào lan can khi mọi thứ lỏng lẻo trên tàu đều trượt về phía đuôi. Sau đó họ cũng vượt qua và hướng mũi tàu về phía đằng xa.

Cùng lúc đó, một đợt sóng dữ dội đập vào mạn tàu, tràn vào phần đuôi giống như bàn tay Chúa đã quét qua. Gray hớp một ngụm nước và gần như không thấy gì do sự va đập của nước biển lạnh giá.

Sau đó họ lại thấy rõ và được nâng lên một lần nữa.

“Gray!” Rachel gọi to.

Ho sù sụ, anh nhận ra có vấn đề ngay cùng lúc đó.

Seichan đã biến mất.

Ngồi ở phía xa, cô ta đã chịu sức nặng của sóng ở đằng sau lưng. Con sóng đã kéo cô ta khỏi lan can và ra khỏi boong tàu.

Gray đứng đó.

Anh thấy cô ta đang bập bềnh phía xa đuôi tàu, sáng lên bởi chiếc đèn nhỏ trên áo phai bảo hộ - sau đó những cơn sóng kéo cô ta đi mất hút.

Định vị nơi cuối cùng của cô ta, Gray chạy và nhảy qua cuối thân tàu. Họ không thể mất cô ta.

Khi anh bay ra biển, Rachel hét vào mặt Kowalski, “Vòng lại đi!”

Sau đó Gray chạm mặt nước, và mọi thứ trở nên đen kịtpp.

★ ★ ★

7h07 tối

Seichan xoay vòng khi sóng xô cô như một chiếc lá. Giá rét như cắt vào xương và làm cô khó hít thở không khí khi những khối nước cứ liên tục cuốn qua.

Cô thậm chí không thể thấy ánh đèn của chiếc tàu, chỉ toàn là những khối nước là nước.

Cô bám chặt một tay vào áo phao cứu hộ, còn tay kia thì lau nước ở mắt. Cô phải tìm được con tàu.

Một làn sóng khổng lồ khác nhấp nhô phía trước cô, cao kinh khủng, lướt qua cô và kéo theo bọt trắng xóa dọc theo mép con sóng.

Sau đó nó rơi cuống trên đỉnh đầu cô.

Cô bị nhấn sâu xuống dưới. Dòng nước đập và xoay vòng. Cô không biết sẽ ngoi lên bằng cách nào. Nước tràn vào mũi. Theo phản xạ, cô bặm môi lại, nuốt thêm vài ngụm nước.

Sau đó sức nổi của chiếc áo phao kéo cô trở lại bề mặt.

Cô cố hớp hổn hển lấy không khí, nhưng vẫn ngộp thở. Cô chớp mắt, cố gắng nhìn cho bằng được.

Một làn sóng khác lại kéo đến trước mặt cô.

Không…

Sau đó, có thứ gì đó kéo cô lại từ đằng sau.

Khiếp sợ, cô la hét. Con sóng đập qua người. Nhưng những cánh tay đó vẫn giữ chặt lấy cô. Đôi chân rắn rỏi quấn chặt lấy hông cô. Họ cùng nổi lên trong mớ hỗn độn. Cô không thể thở, nhưng nỗi kinh hoàng dần tan biến, chỉ còn lại nỗi e sợ có phần điềm tĩnh.

Mặc dù cô không thể thấy anh, nhưng cô biết là ai.

Họ cùng nổi lên mặt nước, nhờ hai chiếc áo phảo bảo hộ.

Cô xoay người để thấy Gray đang siết chặt cô, mắt anh kiên quyết.

“Cứu em,” cô thì thầm, cố gắng thốt lên.

Thậm chí tim cô cũng vậy.

★ ★ ★

7h24 tối

Ánh đèn làng chài sáng rực rõ trong cơn bão. Bờ biển hiện ra phía trước. Kowalski hướng thẳng đến đó.

Gray đứng bên cạnh.

Anh phải thừa nhận rằng người đàn ông này biết cách lèo lái con tàu.

Trong khi anh và Seichan chống chọi trong cơn sóng dữ dội, Kowalski đã thấy họ và lái con tàu vòng quanh trên mặt biển dữ tợn. Anh ta thả dây cứu hộ, lôi họ trở lại boong tàu.

Cuộc vượt biển về sau cũng dữ dội, nhưng không ai bị rơi ra khỏi tàu nữa. Seichan ho sù sụ sau lưng anh, vẫn còn gắng gượng lau khô ngực. Cô ta chưa bao giờ nhìn nhợt nhạt thế này.

Nhưng vẫn còn sống sót.

Kowalski chỉnh bánh lái và lái con tàu vào chỗ cạn. Một đợt sóng cuối nâng con tàu lên và xô nó vào bờ. Cặp sống tàu kéo lê trên cát làm boong tàu rung lắc dữ dội. Sau cùng thì tàu dừng hẳn.

Không ai bảo ai, họ đều rời con tàu, nhảy vào nước nông tới mắt cá chân, và thoát khỏi đợt sóng cuối cùng. Kowalski mất thêm một lúc nữa để vỗ nhẹ lên bề mặt con tàu.

“Tốt đấy.”

Họ đi qua bờ biển tiến đến làng chai trong tình trạng ướt sũng. Giống như hòn đảo Bardsey, nơi này cũng đã chịu đựng những cơn bão. Không ai ở trên đường cả.

Gray muốn đi khỏi trước khi bất kì ai phát hiện ra con tàu đang cập bến. Sau cuộc vượt biển nguy hiểm, anh không muốn kết thúc cuộc hải trình ở nhà tù địa phương.

Anh hối thúc họ đia qua thị trấn tăm tối và tiến lên nhà thờ Thánh Hywyn. Chiếc xe kéo mà họ đánh cắp vẫn ở nơi mà họ đã để lại, gần nhà thờ. Gray quay sang Wallace khi đi qua khu vườn nhà thờ.

“Thế còn con chó của ông?” anh hỏi và chỉ sang nhà của vị linh mục.

Wallace lắc đầu, mặc dù rõ ràng là rất đau khổ. “Chúng ta hãy để con Rufus ở lại đây. Chú ta tốt nhất nên ngủ cạnh đám lửa hơn là chạy nhong nhong trong thời tiết khắc nghiệt này.

Khi sắp xếp xong chuyện chú chó, hết thảy họ kéo nhau lên xe Land Rover.

Gray khởi động động cơ, nhanh chóng chạy ra khỏi khu vườn, và xoay xe rời khỏi Aberdaron. Anh tăng tốc khi đến con đường chính ngoài thị trấn.

Nhưng họ vẫn cần biết nơi đến.

“Nơi hầm mộ của Thánh Malachy,” Gray nói và nhìn vào kính chiếu hậu về phía Rachel. “Em có thể nói cho mọi người về lịch sử của nó được không?”

Họ đã không hề có cơ hội để thảo luận về việc này chi tiết hơn. Tất cả những gì anh biết khi hỏi nhanh Rachel là Thánh Malachy đã yên nghỉ tại Đông Bắc Pháp. Rachel đã cố gắng nói thêm, nhưng lúc đó đã là quá đủ. Gray cần tập trung đưa họ ra khỏi hòn đảo này.

Với con đường dài phía trước, anh có nhiều thời gian tìm hiểu thêm thông tin.

Rachel vừa nói vừa nhìn chằm chằm cơn bão. “Malachy đã chết vào khoảng giữa thế kỉ thứ XII. Ông ra đi trong tay của người banh thân nhất, Thánh Bernard ở Clairvaux.”

Kowalski xoay đầu lại. “Thánh Bernard à? Không phải ông ta đã phát minh ra đám đá bẩn thỉu tầm xàm đó chớ?”

Rachel phớt lờ anh ta. “Thánh Malachy đã được chôn ở một tu viện do Thánh Bernard thành lập, Tu viện Clairvaux. Nó cách Paris khoảng 150 dặm. Hầu hết các tu viện đều bị phá hủy vào thế kỉ XIX, nhưng một vài tòa kiến trúc và tường đá vẫn tồn tại, bao gồm các tu viện chính. Nhưng có một vấn đề nhỏ.”

Từ cái cách mà cô nói, Gray biết vấn đề đó không nhỏ chút nào.

“Đó là gì?”

“Em đã cố kể cho anh trước đây nhưng…” cô đột nhiên ngượng ngùng, như thể đang nghĩ rằng mình nên hối thúc anh sớm hơn. Nhưng giống như Gray, cô cũng không có nhiều thời gian.”

“Được rồi, không sao mà.” Anh nói. “Thế đó là gì?”

“Những tàn tích được bảo vệ. Chúng có thể là những công trình kiến trúc được bảo vệ tốt nhất trong tất cả những công trình khác ở Pháp đấy.”

“Tại sao vậy?”

“Tu viện Clairvaux… nằm ở trung tâm của nhà ngục an ninh nhất.”

Gray ngồi trên ghế, quay người lại để nhìn trọn vẹn khuôn mặt cô. Chắc hẳn là nói đùaNhưng sự nghiêm nghị và lo lắng trên khuôn mặt cho thấy cô không đùa.

“Tốt thôi. Vì vậy bây giờ chúng ta sẽ xâm nhập vào nhà tù nhà mồ.” Kowalski ngồi sụp xuống và bắt tréo tay. “Chả có gì có thể sai với kế hoạch đó cả.”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.