Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Ngày 13 Tháng 10, 12h41 Sáng

❊ ❊ ❊

Svalbard, Nauy

Monk thầm cầu nguyện cho những kỹ sư đã sáng chế ra tay cầm nhiệt cho những xe trượt tuyết. Nhiệt độ trong ngày tiếp tục giảm do cơn bão vùng cực đang quét qua các quần đảo nơi đây. Thậm chí đã bọc kín mình trong áo khoác chống tuyết, nón bảo hiểm, găng tay và lớp quần áo trong giữ nhiệt, Monk vẫn đánh giá cao sự tiến bộ của kỹ thuật hiện đại chế tạo xe trượt tuyết.

Anh và Creed dừng xe trong một thung lũng trắng xóa tuyết dưới lối vào Hầm Lưu Trữ Hạt gống Toàn cầu. Cách đó khoảng hai trăm mét là một khối bê tông nhô ra từ phía đỉnh núi Plataberget. Đó là dấu hiệu duy nhất đánh dấu chiếc hầm lưu trữ lớn dưới lòng đất.

Phía xa, quân đội Nauy đang tuần tra.

Creed vẫn đội nón bảo hiểm, nói qua radio, “Đối tượng xuất hiện.”

Monk co người lại. Đằng sau họ, một chiếc Sno-Cat gồm hai người tuần tra quanh vách núi phủ đầy tuyết. Tạo thành một vệt dài, vết bánh xe in rõ trên nền tuyết lạnh.

Vài giờ qua, anh và Creed đã chơi trò mèo vờn chuột với đội tuần tra ở khu vực hẻo lánh này, cố giữ khoảng cách an toàn mà không làm cho đội tuần tra nghi ngờ. Logo trên chiếc xe trượt tuyết họ thuê chỉ có thể giúp họ từng ấy mà thôi.

“Chúng ta phải làm sao?” Creed hỏi.

“Cứ như thế.”

Chiếc xe nhỏ của họ có thể sẽ chạy nhanh hơn chiếc Sno-Cat to lớn kia, nhưng bỏ chạy lúc này chỉ càng khiến cho những người lính Nauy càng thêm nghi ngờ. Thay vào đó, Monk quyết định giơ tay chào.

Trong suốt thời gian qua, Monk không ngừng quan sát những người lính, chú ý hành vi của họ. Họ chỉ toàn nói chuyện phiếm với nhau. Anh quan sát những điếu xì gà đang nóng đỏ. Thi thoảng lại nghe một tràng cười dội lại từ phía ngọn núi. Anh nhận thấy nét chủ đạo nơi đây: sự buồn chán. Sống ở một nơi băng tuyết như vùng cực Bắc này, những người lính không có gì hơn là sự hiu quạnh và khắc nghiệt.

Vì thế không có lí do gì để phê bình thái độ đó của họ.

“Diễn cho giống vào.” Monk nói qua radio.

“Nếu mà tôi diễn giống hơn nữa, thì tôi còn có thể ngồi được trên băng đấy.”

Monk khẽ liếc Creed. Cậu ta vẫn còn tâm trí để đùa sao? Monk nhướng mày. Xem ra cậu bé này khá đấy.

Cửa hông chiếc Sno-Cat chợt mở. Hơi nước phụt ra. Người lính còn không màng đội chiếc nón trùm đầu. Thậm chí anh ta còn không kéo dây kéo áo khoác. Với mái tóc vàng và đôi gò má ửng đỏ vì lạnh, trông anh ta cứ như người mẫu của hãng thời trang Ralph Lauren với bộ sưu tập dành cho người Nauy.

Hãy quan sát một người Nauy trong chính môi trường sống tự nhiên của anh ta…

Monk gỡ nón bảo hiểm ra, trông bớt dữ dằn hơn. Creed cũng làm theo. Anh lính vẫy tay với họ và nói bằng tiếng Nauy. Monk không hiểu anh ta nói gì, nhưng nếu có hỏi thì cũng chỉ có thể là một điều.

Các anh làm gì ở đây?

Creed trả lời với thứ tiếng Nauy chưa trôi chảy của mình. Monk nghe được từ Người Mỹ. Hẳn cậu ta đang bịa một câu chuyện nào đó. Monk cố họa theo bằng cách rút ra từ túi áo paca một quyển sách viết về các loài chim mà anh lấy từ chỗ cho thuê xe. Rồi anh giơ chiếc ống nhòm đang đeo trên cổ.

Chẳng ai đến đây, ngoại trừ những người muốn quan sát chim như chúng tôi.

Người lính gật đầu và cố nói bằng tiếng Anh. “Sắp có bão rồi.” Anh ta cảnh báo rồi giơ tay thẳng về phía Longyearbyen. “Về nhanh đi.”

Monk chẳng thể nào phản bác lại. “Chúng tôi sẽ quay về ngay.” Anh hứa. “Chỉ dừng lại nghỉ một lát thôi.”

Anh xoa xoa mông ra dấu - và thực sự thì sau trò chơi đuổi bắt khắp vùng lạnh giá này thì toàn thân anh cũng ê ẩm cả rồi.

Hành động của anh khiến tay lính phì cười. Trong chiếc Sno-Cat, một cánh cửa khác bật mở. Gã lính lái xe nhảy xuống, hét lớn cảnh báo, rồi ngặm chặt chiếc còi trên môi rồi giơ tay lên. Khi rít lên tiếng còi chói tai, anh ta chĩa vũ khí về phía họ.

Chuyện quái gì thế này?

Cả Creed và anh lính kia nằm rạp xuống nền tuyết. Monk do dự. Người lính bắn ba phát súng. Monk cùng lúc đó cúi người xuống và lê thân hình to lớn biến mất trong đống đá đằng xa. Làn đạn bay sướt qua đống đá.

“Có gấu trắng.” Giờ Creed mới nói khi tiếng nổ đã vang xa.

Anh và người lính lúc nãy đứng đậy. Mặt Creed tái xanh, nhưng người lính thì chỉ cười và nói gì đó bằng tiếng Nauy khiến đồng nghiệp có mang súng của anh ta cười.

Dường như họ chẳng lo lắng thái quá. Giống như dọa một con gấu trúc tránh xa thùng rác vậy. Dĩ nhiên, trong trường hợp này, Monk và Creed là những thùng rác đó. Con gấu hẳn là đã đuổi theo ngay khi họ dừng xe.

Anh lính gặp đầu tiếp tục tuần tra xuống thị trấn, sau khi đã cảnh báo.

Monk gật đầu.

Hai anh lính quay trở lại chiếc Sno-Cat, buông vài câu bông đùa, chắc là nhắm vào sự phung phí của những người Mỹ.

Creed quay lại xe trượt tuyết, “Chúng ta làm gì bây giờ?”

“Cứ đi tuần tra tiếp. Nhưng tại sao chúng ta không tách nhau ra, tôi sẽ trông chừng hầm lưu trữ hạt giống, còn cậu hãy để mắt tới những thứ đang lăm le ăn thịt chúng ta.”

Creed gật đầu và đôi nón bảo hiểm lên.

Monk nhấc ống nhòm lên và quan sát dọc theo thung lũng. Anh mong rằng Painter sẽ sớm trở ra. Vì nếu anh và Creed cứ tiếp tục lảng vảng quanh đây thì sẽ dễ bị nghi ngờ, nhất là khi bão sắp tới.

Chỉnh tiêu cự cho chiếc ống nhòm, anh thấy được hình ảnh rõ nét của lối vào hầm. Nhìn qua cái cửa mở, anh thấy một phụ nữ mảnh khảnh bước vội ra. Một trong số những tên bảo vệ đang ra sức ngăn cản cô ta lại. Có tin được không cơ chứ? Thậm chí đứng cách xa gần hai trăm mét, anh có thể thấy rõ mồn một rằng cô ta đang để tấm lưng trần đầy khêu gợi.

Cô ta giơ tay, xô tên bảo vệ ra và chạy nhanh về phía bãi xe. Rõ ràng cô ta không có đủ đồng minh để giúp thoát khỏi nơi này.

★ ★ ★

12h49

Buổi phỏng vấn nhanh chóng chuyển sang chiều hướng xấu.

Painter cùng Thượng nghị sĩ Gorman theo vị tổng giám đốc của Viatus đi vào khu văn phòng bên ngoài đường hầm chính. Một khu vực dựng tạm cho khách được xây ngay ở phòng trung tâm với những chiếc bàn bị dời ra phía bên ngoài tường, thay vào đó là những chiếc tủ bị dời ra phía bên ngoài tường, thay vào đó là những chiếc tủ đựng các khay thức ăn chồng lên nhau, những cái bếp cồn và những thùng chứa đồ ăn. Bữa tráng miệng đã được chuẩn bị với những món toàn làm bằng chocolate. Nơi này thoang thoảng mùi giống như ở xí nghiệp Hershey với cá tuyết Nauy bên dưới.

Họ nhanh chóng đi xuyên qua khu vực này để đến khu văn phòng phía sau. Bên trong, một cặp máy tính đang sáng lên ở cả hai đầu của một chiếc bàn dài. Ở phía giữa là hàng đống túi nhôm được xếp gọn gàng thành những hàng ngang. Men theo bức tường bên cạnh là nửa tá thùng chứa đồ bằng nhựa đen xếp thành đống. Trên sàn có một cái đã được mở ra khỏi lớp bao bì màu bạc.

“Hạt giống được gửi đến hằng ngày,” Karlsen giải thích với điệu bộ như một hướng dẫn viên. “Tiếc là hiện tại hàng vẫn còn đang ứ đọng do buổi tiệc. Nhưng chỉ trong ngày mai chúng sẽ được phân loại, lập danh mục, được đăng kiểm bởi nhà nước, và thậm chí…”

Đó là lúc sự việc chuyển biến theo chiều hướng xấu.

Đó có thể là do sơ xuất của ngài tổng giám đốc, hoặc có thể là do bài diễn văn lan man của Karlsen đã khơi dậy điều tội lỗi tiềm ẩn. Nhưng dù là thế nào đi nữa, ngay sau khi cánh cửa văn phòng khép lại, ngài Thượng nghị sĩ đã xông tới và túm lấy cổ áo của Karlsen, sau đó ném hắn ta vào trong những chiếc thùng hạt giống.

Bị tấn công bất thình lình, Karlsen không thể phản ứng được, khuôn mặt biểu lộ những cảm xúc hỗn loạn.

“Sebastian, anh đang làm cái trò gì…”

“Chính mày đã giết chết con trai tao!” Gorman thét vào mặt Karlsen. “Và cố ám sát tao tối hôm qua!”

“Anh điên à?” Karlsen đẩy mạnh hai cánh tay Gorman ra khỏi người mình và xua tay. “Tại sao tôi lại phải giết anh?”

Painter phải công nhận rằng hắn ta thực sự bị sốc. Ông biết là Karlsen đã không phủ nhận việc ám sát con trai ngài Thượng nghị sĩ. Painter tiến vào giữa họ. Gorman mặt đỏ ngầu, lùi lại một bước. Ông ta quay lưng lại, rõ ràng là đang cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Thật tâm Painter thấy rất phấn khích. Ông chưa bao giờ thấy Gorman điên tiết như thế. Lẽ ra ông nên kiềm chế Gorman lại sớm hơn. Họ không có ý sát thương Karlsen bằng cách dồn hắn ta vào tình huống bị động như thế.

Painter thay đổi chiến lược. Khi thấy Karlsen run lên và trước khi người đàn ông này hoàn toàn bình tĩnh lại, Painter quyết định đánh phủ đầu.

“Chúng tôi đã biết mọi chuyện, về những cây nấm, cả những bầy ong và những điều bí mật ở châu Phi.” Painter tấn công hắn ta bằng từng lời kết tội một. Trong khi đáng ra Karlsen có thể phản ứng lại, nhưng liên tiếp những cú đấm mạnh mẽ khiến hắn không tài nào chống chế.

Vẻ mặt hắn ta nghệch ra trong giây lát, biểu lộ sự thú nhận, điều mà hắn ta đã biết. Karlsen không phải là con tốt cũng chẳng phải là kẻ bù nhìn. Hắn ta nhận thức được mọi thứ đang diễn ra tồi tệ như thế nào.

Chưa chịu thua, Karlsen cố chống chế. Cảm giác tội lỗi thoáng qua vụt biến mất, thay vào đó là sự phủ nhận. “Tôi không biết hai người đang nói gì.”

Ai mà tin lời hắn.

Càng không phải người cha đau khổ kia.

Thượng nghị sĩ Gorman tấn công Karlsen lần nữa. Painter cũng không buồn ngăn ông ta lại. Ông muốn Karlsen không còn giữ được bình tĩnh, khi tấn công từ nhiều phía. Painter dùng tất cả những kỹ xảo mà ông có trong tay kể cả về mặt đạo đức, tâm lý và thể xác.

Gorman chộp lấy Karlsen, đè vai lên ngực hắn và dồn vào tườngHai chân bị nhấc bổng lên, Karlsen trượt trên tường một cách khó khăn. Hơi thở hổn hển. Gorman từng là một hậu vệ bóng đá Mỹ thời còn ở đại học.

Tuy nhiên Karlsen cũng không phải là một gã già nua yếu đuối. Hắn ta giơ hai tay lên và nện một cú trời giáng vào lưng ngài Thượng nghị sĩ. Ông ta còn lãnh thêm vài cú đấm ở đầu gối.

Gorman nằm trên sàn, một cánh tay của ông bị chân trái của Karlsen đè lên. Ông thét lên, dùng hết sức bình sinh ghì chặt lấy và vặn ngược hắn lại. Ông quật kẻ giết con trai mình xuống sàn, ngồi đè lên lưng và ghìm chặt hắn xuống sàn.

“Chính mày đã giết Jason!” Gorman gầm gừ, giọng ông ta nghẹn lại, vừa điên tiết vừa nức nở. “Mày đã giết nó.”

Karlsen cố biện minh, nhưng Gorman không cho hắn ta cơ hội. Mặt vị lãnh đạo đỏ sậm lại. Karlsen lắc lư cái cổ, cố nhìn thẳng vào mắt Gorman, nói như hét vào mặt kẻ buộc tội mình, “Tôi… tôi làm thế là vì ông!”

Những lời nói trên khiến ông Thượng nghị sĩ khựng lại chốc lát. Nhưng Painter không chắc là ông ta bị kích động bởi việc Karlsen đột nhiên chịu thú tội hay vì câu nói lạ lùng đó. Từ sâu trong thâm tâm, Gorman hi vọng rằng Painter đã sai. Giờ thì mọi chuyện đã quá rõ ràng.

“Câm mồm ngay đi,” Gorman quát. Ông không muốn nghe thêm bất kì lời nào nữa.

Khi một quân cờ domino đã ngã, Painter biết rằng toàn bộ những quân khác cũng sẽ ngã theo. Việc mà ông nghĩ có thể phải mất cả ngày để dàn xếp nhưng lại hoàn thành trong tích tắc. Nhưng nó còn lâu mới kết thúc tại đây. Karlsen có thể sẽ rút lui, nhưng hắn ta vẫn còn ngay trên lãnh địa của mình tại Nauy với những mối quan hệ và sự hậu thuẫn đầy quyền lực.

Painter hiểu rằng mình phải tận dụng ưu thế này để làm chủ tình thế. Phải bắt Karlsen rời khỏi đây và giam hắn ta lại. Vì vậy, Painter cần phải gọi ai đó để hỗ trợ.

“Giữ hắn ta ở đó nhé,” Painter nói.

Ông băng qua máy tính và tìm kiếm phía sau chúng. Từ đây ắt phải có một đầu mối liên lạc với căn phòng. Nhưng quan trọng hơn là có đường dây T1 hoặc T3 dùng cho việc kết nối Internet, nhưng quan trọng hơn là…

Ngón tay Painter tìm thấu đường dây điện thoại. Ông kéo và giật nó lùi về phía tường. Không hề có tín hiệu điện thoại ở đây, Painter cần gọi qua sóng radio cho Monk. Nhưng ông lại đang ở dưới lòng đất, gọi cho Monk là điều không thể. Ông sẽ phải sử dụng một thiết bị gọi là SQUID để tăng tín hiệu. Trong lúc ngón tay ông đang lần mò theo dây điện tới bức tường, ông phát hiện ra một vài vật dụng đã được cắm sẵn vào ổ cắm điện thoại. Ông kéo nó ra và nhận ra công dụng của nó ngay tức khắc.

Máy tăng tín hiệu điện thoại.

Nhưng chiếc máy đó bình thường đâu có phức tạp đến thế. Ông chưa hề thấy một chiếc máy công nghệ như thế này. Có vẻ như là không đúng chỗ. Ông rà soát kĩ và phát hiện ra một thiết bị truyền dẫn tầm ngắn được gắn vào đó.

Tại sao lại phải gắn một thiết bị truyền dẫn tầm ngắn vào sợi dây điện thoại?

Ông nghĩ chỉ có duy nhất một lí do.

Cánh cửa đổ sầm phía sau lưng ông.

Ông xoay vòng khi ngài đồng chủ tịch Boutha xông như vũ bão vào phòng. Một vài người khác đứng sau lưng. Ông cau mày khó chịu trước cảnh tượng đang đập vào mắt mình: Karlsen nằm trên sàn, vị Thượng nghị sĩ đang quỳ đè lên lưng anh ta.

“Những người cung cấp lương thực thét lên trình báo…” Boutha lên tiếng, ông lắc đầu. “Chuyện gì đang diễn ra ở đây?”

Lợi dụng lúc sơ hở đó, Karlsen có thể rút một khuỷu tay lại và chụp lấy lỗ tai của Gorman. Bị đánh trả bất ngờ, Gorman không còn cách nào khác là để cho Karlsen chạy thoát.

Boutha cùng những người đi theo vẫn đứng chặn lối đi. Bị mắc bẫy, Karlsen chuyển sang đối mặt với Gorman, và chỉ muốn cho một cú đấm xuyên qua mũi ông ta. Ông ta đủ khéo le để né được cú đấm vỡ mũi đó nhưng nó lại trúng ngay vào mắt và đẩy lùi về phía sau mấy bước.

“Đủ rồi!” Painter rống lên, làm mọi người ở đây tê cóng trước mệnh lệnh.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông.

Painter chỉ tay vào Boutha. “Chúng ta phải rút khỏi đây thôi. Ngay bây giờ!”

“Tại sao?”

Painter nhìn xuống loại thiết bị ngoại nhập trên tay mình. Có thể là anh lầm, nhưng anh đã lờ mờ giải thích được tại sao có thứ thiết bị truyền dẫn này.

Ngoại trừ một thứ.

“Có một quả bom đang được giấu ở đâu đó.”

Phản ứng nói chung là kinh ngạc.

Painter ngắt lời họ. “Đưa tất cả mọi người ra ngoài ngay!”

Nhưng tiếc thay, họ đã quá trễ.

★ ★ ★

12h55 trưa

Chiếc xe trượt tuyết của Monk len lỏi qua thung lũng chầm chậm vượt chướng ngại vật nằm dọc bên dưới. Creed vừa lần theo dấu vết của Monk vừa trông chừng những con gấu Bắc Cực. Monk chú ý tới cái boong ke bằng bê tông đánh dấu lối vào hầm chưa đậu.

Ở trên đầu, cơn bão kéo theo một đám mây đen cuồn cuộn tới che phủ cả ngọn núi. Bầu trời như sụp đổ và đẩy nhiệt độ xuống thấp hơn. Gió giật từng cơn, quét qua thung lũng mờ ảo để lại những cơn mưa đá mù mịt.

Monk bảo ngừng xe. Anh linh cảm thấy có chuyện đang xảy ra, một cái gì đó nhói lên từ sâu trong lồng ngực. Anh tắt máy. Đám mây trên cao tiếp tục gầm gừ, tựa như tiếng sấm từ phía xa trời Bắc. Trước khi anh kịp định hình, tiếng gầm gừ chuyển sang ầm ầm, sau đó trở thành tiếng kêu xé tai. Hai chiếc máy bay phản lực lao khỏi những đám mây đâm thẳng về phía thung lũng chỗ Monk và Creed đang đứng.

Không, không phải hướng về phía họ.

Hai chiếc phản lực đang bay trên đầu bỗng đột ngột đổi hướng ngược lại kèm theo những âm thanh inh ỏi bên tai. Tên lửa phóng ra từ bụng máy bay. Đó là những tên lửa địa ngục. Tên lửa bay sượt qua chỏm tuyết che phủ hầm chứa hạt giống chôn vùi phía dưới. Một làn lửa làm nổ tung bề mặt ngọn núi. Đá và lửa bắn tung tóe lên cao. Cơn chấn động làm Monk và Creed choáng váng.

Phía trên đỉnh, một số người đàn ông tiếp tục chạy, một số thì bị xé toạc thành những mảnh vụn bốc cháy. Những người khác chạy trốn hoặc trượt về phía sườn núi. Monk trông thấy chiếc Sno-Cat to lớn đổ nhào xuống hố nơi từng là con đường hiu quạnh ở phía trên.

Khi khói tan, Monk bắt đầu tìm kiếm mỏm tuyết. Boong ke vẫn còn đó, nhưng một bên đã bị nổ cháy đen, vỡ một mảng. Trận chiến tên lửa chỉ giáng một đòn sượt qua.

Tiếng ầm ầm tiếp tục lớn hơn nữa. Monk sợ rằng máy bay phản lực lại tiếp tục tấn công. Nhưng âm thanh lần này đi kèm với tiếng nổ răng rắc.

Trong lúc Monk đang hoảng sợ thì toàn bộ rìa núi phía trên boong ke bắt đầu trượt. Một khối băng khổng lồ trên dòng sông băng bị đánh dạt ra, chúng vỡ thành những mảnh nhỏ dần, nhỏ dần và nhanh chóng chuyển thành trận băng lở.

Boong ke bị che khuất và chôn vùi hoàn toàn.

Càng có nhiều binh lính bị kẹt và đè nát trong đó.

Núi vẫn tiếp tục lở.

Hướng về phía họ.

“Monk!” Creed gào lên.

Monk quay về chỗ ngồi, cố gồ ga. Động cơ xe rít lên. Anh rồ hết ga. Bánh xe sau vượt qua đống tuyết, và sau đó đẩy xe chạy. Xoay xoay tay cầm, Monk chỉ một cánh tay về phía xe bên kia của thung lũng.

“Đi đến dãy đất cao kia!”

Creed không cần chỉ dẫn. Anh đã quay lại và phóng qua phía ngược lại. Hai người họ men theo đáy thung lũng, cố làm sáng tỏ mọi chuyện.

Monk nghe tiếng tuyết lở đằng sau. Có vẻ như là ngày tận thế, một vụ nổ băng và đá. Một tảng băng có kích thước bằng một garage xe hơi nảy lên từ phía bên phải của Monk. Băng văng tung tóe vào lưng và chiếc xe tuyết của anh.

Monk ngồi xổm xuống. Anh không thể đi nhanh hơn nữa. Anh để cho van tiết lưu mở hẳn ra.

Khi đỉnh của trận lở tuyết tiến đến gần thì cũng là lúc những khối băng vỡ vụn bên cạnh xe của họ. Những hòn đá cuội nhảy múa thành sông dưới chân và xung quanh tạo thành một dòng chảy lấp lánh.

Rồi họ bị chắn đường.

Chiếc ván trượt gắn phía trước xe tuyết giúp họ nhanh chóng ra khỏi thung lũng. Con quái vật băng vẫn đang cuồn cuộn đuổi theo sau, nhưng rồi bỏ cuộc và quay trở lại thung lũng.

Để đảm bảo an toàn, Monk không dừng lại ngay mà tiếp tục leo cao hơn nữa. Giữ cho động cơ hoạt động, Monk quay lại xem xét thiệt hại của tai nạn vừa qua. Những tinh thể băng tạo thành lớp sương mù làm mờ đi thung lũng phía dưới, nhưng vẫn còn đủ rõ để trông thấy chop boong ke ở phía xa.

Boong ke đã biến mất.

Chỉ còn một đống băng vỡ vụn.

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Creed hỏi.

Một tiếng la đáp lại lời anh ta. Hai người họ cùng hướng về phía bên trái. Họ trông thấy hai tên lính Nauy với hai cây súng trên vai. Cho tới lúc này Monk mới chịu đậu chiếc Sno-Cat của anh xuống chỗ dốc cao trên kia.

Chính là hai tên lính mà họ đã gặp trước đó.

Nhưng chẳng phải là cuộc viếng thăm tử tế như lần trước.

Hai tên lính dựng súng lên. Họ ắt hẳn là phải nghi ngờ, sửng sốt và tức giận sau những gì vừa mới xảy ra.

“Làm sao bây giờ?” Creed hỏi lại lần nữa.

Hệt như một thầy giáo, Monk đáp lại bằng cách cầm tay Creed, giơ lên. “Đầu hàng thôi.”

★ ★ ★

1h02 chiều

Painter đứng trong bóng tối.

Ánh sáng vụt tắt sau những tiếng nổ đầu tiên. Thoạt đầu anh nghĩ quả bom bị giấu đã nổ. Nhưng hàng loạt tiếng nổ cùng chấn động cứ liên tục vang dội từ trên xuống dưới khiến Painter đoán rằng có một tên lửa đã tấn công vào cạnh dốc của ngọn núi.

Painter càng chắc chắn hơn nữa khi chỉ vài phút sau một cơn chấn động khủng khiếp xuất hiện, giống như có một đoàn tàu đang tiến tới và đâm sầm vào họ.

Một trận lở tuyết.

Những tiếng la hét vang lên từ phía dưới hầm khi những người khách và công nhân đang hoảng sợ vì cơn chấn động. Ở sâu dưới mặt đất, bóng tối ngự trị hoàn toàn và như muốn nuốt chửng lấy họ.

Painter vẫn đứng vững để kiểm tra. Ngay lúc này, tất cả họ vẫn còn sống. Nếu như có một quả bom bị giấu ở dưới, vậy thì tại sao lúc tên lửa tấn công nó lại không nổ cùng một lúc?

Painter siết chặt thiết bị truyền dẫn trên tay. Kéo thiết bị đó ra khỏi ổ cắm trên tường có lẽ đã cứu được mọi người ở đây, chính nó đã cản trở tín hiệu điện thoại vào đây và kích hoạt quả bom.

Nhưng họ vẫn chưa hết nguy hiểm.

Nếu như Painter lường trước được vụ tấn công này thì ông đã lên kế hoạch dự phòng thứ hai. Tai nạn xảy ra là do cso vật gì đó đã bất ngờ tấn công vào thiết bị bấm giờ bị chặn. Ông tập trung suy nghĩ. Thiết bị dẫn này có chiều dài hạn chế, đặc biệt với địa hình toàn đá ở đây. Vì vậy nếu như quả bom được chôn xuống dưới, thì nó ắt hẳn phải nằm ở gần đây, có thể vừa được mang đến thôi.

Là những người cung cấp lương thực?

Không, quá nhiều và quá nguy hiểm. Nhiều người sẽ thấy quả bom mất.

Đột nhiên ông nhớ đến những lời của Karlsen lúc họ mới đặt những bước chân vào cơ quan: “Hạt giống được gửi đến hàng ngày, nhưng không may là bây giờ chúng vẫn còn đang bị ứ đọng vì những người tham quan.”

Những cái thùng chứa đồ.

Trong bóng tối, Painter bước đi qua những cái hộp chất đống. Ông lần mò tới cái trên cùng, đấm mạnh vào bên trong đến nỗi nó xuyên thủng xuống tận dưới đáy. Ông xem kỹ tất cả các gọi hạt giống bằng nhôm được hàn nóng.

Không có gì cả.

Ông đá cái thùng sang một bên. Nó vỡ vụn trong bóng tối.

“Anh làm cái gì vây?”Gorman sửng sốt la lên.

Painter không có thời gian để trả lời. Ông im lặng tuyệt vọng. Không tìm thấy gì trong chiếc thùng thứ hai - nhưng khi ông giật mạnh cái nắp thùng thứ ba, một tia sáng rực rỡ bên trong hộp, chôn vùi dưới lớp đựng gói hạt giống.

Trong bóng tối, tia sáng nhỏ nhoi bỗng trở nên rực rỡ như đèn hiệu. Những người còn lại tiến lại gần hơn. Painter để những cái túi sang một bên và tìm xem cái gì đang nằm phía bên dưới.

Những con số hiển thị trên màn hình LED đập vào mắt ông.

09:55

Khi ông nhìn vào, chúng đang đếm ngược từng tích tắc.

Ánh sáng trong phòng lập lòe dần rồi tắt hẳn đi, và sáng lại sau đó. Máy phát điện khẩn cấp cuối cùng cũng được kích hoạt. Trong ngoài đại sảnh, những tiếng la hét cũng lập tức tắt hẳn. Ít ra trong tình huống xấu nhất họ cũng được chết trong ánh sáng.

Painter cho tay vào trong và cẩn thận nâng vật đó ra ngoài. Ông ngờ rằng nó được lắp đặt có thể kích nổ bằng bất kỳ sự cảm ứng nào. Thùng chứa đồ đã được vận chuyển đến đây, dường như đã bị bốc dỡ mạnh tay trong quá trình vận chuyển. Ông cẩn thận hạ nó xuống sàn và quỳ bên cạnh.

Nó có kích thước và hình dạng như hai cái hộp đựng giày. Màn hình LED sáng rực ở trên. Một mạng dây điện gắn vào lớp vỏ kim loại ở phía dưới nó. Những chữ viết trong quân đội - PBXN-112 - được in ở phía bên trái khiến Painter không còn nghi ngờ về những gì họ đang đối mặt.

Thậm chí Boutha cũng đoán ra.

“Là bom,” ông thì thầm.

Không may là ông ta đã lầm.

“Đầu đạn,” Painter đính chính lại.

★ ★ ★

1h02 chiều

Krista thắng chiếc xe tải bốn bánh lại ngay tại chân núi. Trong lúc đang chạy thục mạng trên con đường đầy băng, từ kính chiếu hậu. Lửa tràn ngập khắp xung quanh cô. Cửa xe tải lắc lư rung chuyển. Chỉ một lúc sau, đỉnh núi băng vỡ ra và phá hủy hoàn toàn lối vào hầm chứa hạt giống.

Vào lúc chiếc xe tải chuẩn bị dừng lại, những ngón tay cô vẫn còn run rẩy trên vô lăng, hơi thở vẫn còn nặng nhọc.

Sau khi nhận được cú điện thoại cảnh báo, cô đã chạy trốn ngay tức khắc. Chuyện gì xảy ra nếu cô chậm trễ hoặc chần chừ vì một lý do nào đó? Không hề có ngoại lệ nếu phạm sai lầm.

Tuy vậy, cô vẫn còn sống sót.

Sự sợ hãi nhanh chóng bị thay thế bằng một niềm tin phấn khởi lạ lùng. Cô vẫn còn sống. Tay cô nắm lại để trên vô lăng. Bây giờ thì cô có thể cười nhẹ nhõm, cố lấy lại bình tĩnh.

Phía bên kia con đường, một nhóm người xuất hiện ngụy trang trong trang phục tuyết của vùng Bắc Cực. Những chiếc xe làm tắc nghẽn cả con đường.

Cô không còn cảm thấy sợ. Không còn chút nào nữa. Họ là lính của cô.

Cô xô mạnh cửa xe ra bên ngoài và tiến về phía họ. Tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết nặng trĩu trôi dạt trong không trung. Cô leo vào cabin của một chiếc xe khổng lồ. Bên trong ngăn dành cho hành khách là những người đàn ông với bộ mặt hung tợn mang theo những khẩu súng trường.

Bên ngoài, đám người còn lại leo lên những chiếc xe tuyết.

Con đường dẫn vào núi có thể không còn, nhưng cô vẫn còn việc phải làm ở đó. Có thể là vẫn còn người sống sót sau vụ nổ và cô đã nhận được mệnh lệnh.

Không một ai sống sót.

★ ★ ★

1h04 chiều

“Anh có thể ngưng nó lại được không?” Thượng nghị sĩ Gorman hỏi.

Bên trong cơ quan, hết thảy mọi người còn lại, kể cả Karlsen, đang tập hợp xung quanh Painter và cái đầu đạn trên sàn. Ông ta có vẻ cũng đau khổ như mọi người. Nhưng lần này chắc chắn không phải là đóng kịch. Đặc biệt là khi ông ta cũng bị mắc kẹt với họ. Painter không có thời gian để suy nghĩ tầm quan trọng của việc đó.

Thay vào đó, ông quay mặt về phía những người khác. “Tôi cần một người chạy lên và kiểm tra tình trạng ở phía bên trên đường hầm,” ông nói một cách bình tĩnh và kiên quyết. “Chúng ta có thật sự bị mắc kẹt không? Có lối thoát nào không? Và tôi cần một kĩ sư bảo trì càng sớm càng tốt.”

Hai trong số những người đi cùng Boutha gật đầu bà chạy ra ngoài, họ quá vui mừng khi thoát khỏi cái đầu đạn kia.

“Anh có thể tháo ngòi nổ không?” Karlsen hỏi.

“Nó là hạt nhân à?” Gorman tiếp lời.

“Không,” Painter trả lời cả hai. “Nó là một đầu đạn khí áp nóng. Còn đáng sợ hơn cả vũ khí hạt nhân.”

Có lẽ mọi người đều đã nghe thấy rõ. Đầu đạn này là một dạng chất nổ đốt cháy không khí. Lớp vỏ của nó được bao phủ bởi bột nhôm bị flo hóa với thuốc nổ PBXN-112 nhét ở giữa.

“Đây là tiếng nổ cuối cùng tàn phá boong ke,” Painter giải thích khi nghiên cứu thiết bị này. Nói chuyện giúp ông tập trung hơn. “Quá trình nổ gồm hai giai đoạn. Kíp nổ đầu tiên phun ra một đám khói hóa chất mịn khổng lồ, đủ để lấp đầy toàn bộ đường hầm. Tiếp đó, bột nhôm bốc cháy. Nó tạo ra một làn sóng áp suất khiến tất cả mọi thứ trên đường đi của nó sử dụng hết khí oxygen cùng một lúc. Vì vậy, ta có thể chết bằng bốn cách. Bị nổ, bị đè nát, bị cháy hoặc là chết ngat.”

Mặc kệ những gương mặt há hốc xung quanh, Painter vẫn tiếp tục tập trung vào vụ nổ. Ông không chuyên về đạn dược mà là về điện tử. Vì vậy không mất quá lâu để ông có thể nhận dạng được mớ hỗn độn nào là chì, sự tiếp đất và dây điện giả. Cắt nhầm dây điện, thay đổi điện áp, gây ra một cú chấn động… có cả nghìn cách để làm nó nổ nhưng chỉ có duy nhất một cách để ngưng nó lại.

Một mật mã.

Không may là Painter không biết nó.

Điều này không hề giống trong phim. Không có chuyên gia gỡ bom nào có thể tháo ngòi nổ vào phút chót cả. Cũng không có cách nào khác, như là làm đông cứng đầu đạn bằng nitrogen lỏng. Hết thảy điều đó đều là thứ tào lao trên phim.

Ông nhìn vào đồng hồ.

Còn chưa tới tám phút nữa, ngòi nổ sẽ kích hoạt.

Tiếng bước chân thình thịch báo hiệu người đưa tin đã trở về. “Không rút lui được.” Anh ta nói hổn hển. “Tôi ngẫu nhiên gặp một trong những người lính đang quay ngược lại. Bên ngoài nổ làm cửa đóng chặt. Anh ta mở cửa ra. Còn có một bức tường băng chắn ở bên ngoài. Chúng ta đã bị chôn vùi. Anh ta nói nó quá dày nên chúng ta không thể thấy chút ánh sáng ban ngày nào xuyên qua.”

Painter gật đầu. Kế hoạch đã rõ ràng. Hầm được thiết kế để chống đỡ vụ nổ hạt nhân. Nếu ai đó muốn giết mọi người dưới này, chỉ cần tung đầu đạn như thế này và đóng chặt hang lại. Nếu vụ nổ nảy lửa không giết được mọi người thì rồi họ cũng sẽ chết vì thiếu oxygen.

Điều này làm ông cân nhắc đến lựa chọn thứ hai.

Một người đưa tin khác xuất hiện cùng với một anh chàng Nauy vóc người cao cỡ cái tú lạnh. Là kĩ sư bảo trì. Hai mắt anh ta dán vào chiếc đầu nổ trên sàn. Mặt anh tái đi. Ít ra anh ta không phải là kẻ ngốc.

Painter đứng dậy, kéo sự chú ý của anh ta ra khỏi quả bom. “Anh nói tiếng Anh được không?”

“Được.”

“Vậy có lối thoát nào ra khỏi đây không?”

Anh ta lắc đầu.

“Vậy là toàn bộ không khí đã bị khóa trong những căn phòng chứa hạt giống. Chúng có bị áp suất hóa không?”

“Có, chúng được bảo trì ở mức nghiêm ngặt nhất.”

“Anh có thể chỉnh cho nó cao hơn?”

Anh ta gật đầu. “Tôi sẽ phải làm bằng tay.”

“Cầm lấy một trong những túi hạt giống rồi làm đi.”

Người kĩ sư liếc qua căn phòng, gật đầu, và bắt tay vào làm. Anh ta rõ ràng không phải là một kẻ ngốc.

Painter quay sang những người khác. Boutha, Gorman, và thậm chí cả Karlsen. “Tôi cần các anh đi tập hợp mọi người về hầm chứa hạt giống. Ngay bây giờ.”

“Anh định làm gì?” ngài Thượng nghị sĩ hỏi.

“Hãy xem tôi có thể chạy nhanh như thế nào.”

★ ★ ★

1h05 chiều

Hai tay để trên nón bảo hiểm và không có khả năng nói tiếng Nauy, Monk đã trải qua khoảng thời gian khó khăn để thỏa thuận được trả tự do.

Những người lính Nauy đang chĩa vũ khí về phía những tù nhân của họ, nhưng ít ra thì nòng súng không còn áp chặt vào gò má họ nữa. Creed giải thích về trường hợp của họ. Anh để nón bảo hiểm xuống và nói dồn dập bằng thứ tiếng Anh pha lẫn tiếng Nauy, hệt như trò chơi đố chữ.

Sau đó, một giọng nói cất lên loạt xoạt trong tai Monk, rất nhiễu, xuất phát từ chiếc đài trong nón bảo hiểm. Hầu hết các thông điệp đều đứt quãng. “Anh có nghe… giúp… không còn thời gian để…”

Mặc dù bị súng chĩa thẳng vào mặt nhưng Monk bỗng dâng trào cảm giác nhẹ nhõm. Anh nhận ra giọng nói đó. Đó là Painter. Ông ấy vẫn còn sống.

Monk thử đáp trả lại. “Chỉ huy Crowe, chúng tôi nhận được tin ông rồi. Nhưng âm thanh lạo xạo lắm. Có cách nào để chúng tôi giúp được ông không?”

Monk không nhận được câu trả lời nào. Giọng Painter vẫn không thay đổi. Âm thanh đã không truyền đến tai anh.

Creed nghe thấy giọng Monk hét lớn. “Có phải là ngài chỉ huy không? Anh còn sống phải không?”

Hai khẩu súng trường chĩa vào người Monk.

“Còn sống nhưng bị mắc kẹt rồi,” anh đáp. Anh đưa một tay cao lên, cố gắng tập trung nghe chiếc radio. Kết nối vẫn không thực hiện được. Còn quá nhiều khó khăn trước mắt phải vượt qua, bao gồm cả thiết bị truyền dẫn SQUID.

Tên lính quát vào mặt anh. Creed quay sang và cố thanh minh. Họ chuyển thái độ từ giận dữ sang quan tâm.

Trong lúc những âm thanh nhiễu đang ù ù bên tai, Monk suy nghĩ cách. Khí oxygen sẽ còn đủ trong bao lâu nữa? Liệu họ mang có kịp những thiết bị đào xới nặng nề đến đó không, trong khi đường đến đây đã bị bom đánh phá?

Sau đó một vài từ nữa phát ra từ tiếng sóng nhiễu, mang cho anh một chút hi vọng. Giọng Painter như bị nuốt chửng bởi những tiếng nhiễu, nhưng mối đe dọa thì không thể nhầm lẫn vào đâu được.

“Ở dưới đây… một đầu đạn… chúng tôi sẽ cố gắng để…”

Tiếng nhiễu cắt đứt những lời còn lại.

Trước khi Monk kịp kể lại cho Creed nghe về hung tin anh nhận được, một vụ nổ vang trời làm chấn động cả ngọn núi, kèm theo đó là tiếng nổ ầm ầm của chiếc xe tuyết.

Tất cả mọi người đều quay lại.

Dưới sườn núi, một đoàn xe đang chầm chậm rẽ từ phía thung lũng tiến về phía trước.

Monk nhấc ống nhòm và chăm chú nhìn vào một trong những chiếc xe tuyết. Có hai người đàn ông đang ngồi trên xe. Trong khi một người lái xe thì người kia vác súng. Họ đều mặc trang phục vùng Bắc Cực. Trắng như tuyết, và không có huy hiệu quân đội.

Một người lính Nauy đi lạc không biết bằng cách nào đó đã vượt qua được nửa triền núi. Anh ta vẫy tay về phía đoàn người đang tiến tới.

Tiếng súng nổ giòn.

Máu bắn tung tóe xuống nền tuyết trắng.

Người lính ngã gục.

Monk hạn ống nhòm xuống.

Kẻ nào đó đã đến đây thu dọn hiện trường.

★ ★ ★

1h09 chiều

Painter không biết là liệu tín hiệu radio có pihát ra được hay không. Ông cài thiết bị SQUID vào tường và trông chờ vào kết quả khả quan nhất.

Tất cả những gì ông có thể làm bây giờ là chạy.

Ông đẩy chiếc xe kéo của người cung cấp lương thực về phía trước. Đầu đạn được cột lại bằng một sợi dây cao su ở đầu xe. Ông dốc hết tốc lực quăng nó ra cách đường hầm khoảng 150 thước.

Màn hình LED đập vào mắt ông.

Trong lúc chạy, ông quan sát thấy đồng hồ nhảy xuống còn 4 phút. Cuối cùng, ông cũng xác định được cánh cửa nằm ở phía trên dốc ra. Tên bảo vệ lúc nhìn trộm đã để nó hé mở. Băng tràn cả vào bên trong, nhưng ở phía bên trên cánh cửa là một bức tường băng cứng đã bị vỡ.

Với tốc độ kinh hồn, ông vọt lên phía trên dốc, mong đầu đạn sẽ tiếp xúc với cánh cửa hần càng gần càng tốt. Đến đỉnh dốc, Painter đẩy mạnh chiếc xe đẩy về phía cửa, bắt đầu khởi động và chạy hết tốc lực về hướng ngược lại.

Ít ra thì đây là lối duy nhất để đi xuống dốc.

Ông chạy, thở hổn hển, cố gắng sải những bước dài nhất.

Nếu không thể ngăn chặn được quả bom, thì cách duy nhất có thể làm là tận dụng nó. Ông không biết độ dày của băng bên ngoài kia là bao nhiêu, nhưng sức công phá của đầu đạn thì không thể che được. Kíp nổ đầu tiên có thể sẽ phá vỡ một số lượng băng nhất định; sau đó khi đám nhôm flo hóa nóng chảy, sức nóng nổ tung sẽ bốc hơi và tan chảy ra. Nhưng mãi tận đến kíp nổ thứ hai thì Painter mới cảm thấy có hi vọng.

Nhưng mối đe dọa lớn nhất của loại đầu đạn khí áp nóng này là sức ép cực lớn và đột ngột của nó. Nổ tung bên trong hang hoặc căn phòng kín, áp lực sẽ tràn ra bên ngoài, luồn lách tới từng ngóc ngách và những con đường nhỏ ở phía xa. Nó làm nổ tung và xé toạc da thịt. Nổ tung màng nhĩ, làm phổi tiêu tan, khiến máu phun trào ra từ mọi nơi của cơ thể.

Painter hi vọng nó cũng có thể làm vỡ lớp băng, nổ sập cửa hầm như khui nắp rượu champage.

Tuy thế, dĩ nhiên, cũng không loại trừ khả năng mọi thứ sẽ bị nổ tung theo.

Khi đến cuối đường hầm, ông chạy nước rút về phía ngã tư ở dưới. Ông chặn xung quanh góc và điều chỉnh tốc độ của khóa không khí trung tâm.

Ông mở toang cửa, nghe tiền áp suất nổ, và đóng sập cửa lại đằng sau. Van không khí trên trần nhà kêu bình bịch làm áp suất dội ngược trở lại. Trong lúc Painter đi ngang qua cái khóa không khí, cánh cửa vụt mở ngay phía trước mặt ông.

Thượng nghị sĩ Gorman giữ cửa và vẫy gọi ông vào phòng chứa hạt giống. “Nhanh lên!”

Painter bay nhanh vào. Gorman đóng cửa lại cùng với tiếng kêu lanh lảnh của kim loại.

Một đám đông tụ họp lại xung quanh cửa, bán chặt vào nhau bất chấp kích thước của hầm hạt giống. Hầm hạt giống cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một căn phòng có nhiều hang động với đầy những kệ được đánh số. Những thùng chứa đồ màu đen giống hệt nhau chất đầy trên những giá để đồ, nó giống như kho chứa đồ chỉ bán duy nhất một loại mặt hàng.

Một người trong số họ đang đếm to lên.

“Mười một…mười…chín”

Painter vừa mới làm cho nó trở lại đúng giờ. Sau khi phá vỡ mối hàn của khóa không khí, ông bắt đầu cầu nguyện cho áp suất có cơ hội tái sinh lại đúng lúc. Cách duy nhất để có có thể sống sót trong vụ nổ sắp tới là làm cho áp suất dội trở ngược lại về chính nó.

Nếu khóa không khí không hãm lại được, tất cả bọn họ sẽ bị đè nát.

“Tám…bảy…sáu…”

Karlsen nhào về phía Painter. Mắt ông ta mở to. “Krista không có ở đây,” ông ta nói, như thể hiểu Painter muốn hỏi gì.

Kẻ nào đó đã hại họ. “Chính là Krista… Krista Magnussen? Bạn gái của Jason sao?”

Một tia giận dữ lóe lên từ giọng nói của Gorman.

Painter xô hai người đàn ông ra xa. “Để sau đi.”

Trước hết, họ phải sống sót.

Đồng hồ tiếp tục đếm ngược.

“Năm…bốn…ba…”

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.