Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 19 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
Ngày 9 Tháng 10, 4h55 Sáng

❊ ❊ ❊

Mali, Tây Phi

Đang mê man trong giấc ngủ, Jason Gorman chợt bị đánh thức bởi tiếng súng đại bác, nhưng phải một lúc sau anh mới nhớ ra mình đang ở đâu. Trong giấc mơ, anh thấy mình đang bơi ở hồ trong biệt thự nghỉ dưỡng của cha nằm ở ngoại ô New York. Nhưng cảnh chiếc mùng chống muỗi bao phủ chiếc võng anh nằm, cũng như cái lạnh rùng mình của sương sớm đã kéo anh về với thực tại.

Tiếp đó là những tiếng la thất thanh.

Tim đập thình thịch, anh hất tung chiếc chăn mỏng và vạch mùng phóng ra ngoài. Bên trong khoang lều của trại Chữ thập đỏ tối đen như mực, nhưng qua màn vải của lều thấy được đốm đỏ lập lòe của một ngọn lửa ở một nơi nào đó thuộc khu phía đông của trại tị nạn. Lửa ngày càng lan rộng, nhảy múa khắp bốn bề của túp lều.

Ôi, Chúa ơi…

Dù hết sức bàng hoàng nhưng Jason thừa biết chuyện gì đang xảy ra. Anh đã nghe sơ về vấn đề này trước khi lên đường sang châu Phi. Năm ngoái có nhiều trại tị nạn khác đã bị lực lượng nổi loạn Tuareg tấn công và cướp lương thực. Với giá gạo và ngô gấp ba lần bình thường tại nước cộng hòa Mali này, thì thủ đo đã trở thành tâm điểm cho các cuộc nổi loạn. Thực phẩm đáng giá như vàng ở các khu vực phía Bắc của đất nước. Ba triệu người phải đối mặt với nạn đói trầm trọng.

Đây cũng chính là lí do anh đến nơi này.

Cha anh đã tài trợ dự án thí điểm nông nghiệp trên 60 mẫu đất ở phía Bắc của khu trại, từ nguồn quỹ của tập đoàn Viatus và dưới sự giám sát của các nhà sinh họcvà di truyền học về vụ mùa thuộc trường Đại học Cornell. Họ đã tiến hành trồng thử nghiệm giống ngô biến đổi gen trên các cánh đồng đất nức nẻ trong vùng. Các cánh đồng đầu tiên vừa mới được thu hoạch vào tuần rồi, chỉ cần dùng một phần ba lượng nước bình thường để tưới tiêu. Có lẽ tin này đã lan truyền đến tai bọn xấu.

Jason chạy vụt ra khỏi lều với đôi chân trần. Trên người anh vẫn còn mặc chiếc quần soọc kaki và chiếc áo sơmi xốc xếch mặc ngủ tối qua. Trong bóng tối tờ mờ của buổi sớm, ánh lửa là nguồn chiếu sáng duy nhất.

Chắc hẳn máy phát điện đã bị tháo xuống.

Tiếng súng đại bác tự động và tiếng thét vang vọng trong đêm. Các bóng người xô đẩy nhau hỗn loạn, dân tị nạn thì hoảng sợ chạy tán loạn. Cùng đó là tiếng nổ và giật liên hồi của súng trường khắp tứ phía làm họ không còn biết tháo chạy theo hướng nào.

Jason thì biết.

Krista vẫn còn ở khu vực nghiên cứu. Ba tháng trước, anh đã gặp cô ta trở lại Mỹ trong đợt tập huấn. Cô mới bắt đầu đến sống cùng với Jason từ tháng trước. Nhưng tối qua cô đã thức thâu đêm để hoàn thành cho xong một số xét nghiệm DNA trên loại ngô mới thu hoạch.

Anh phải tìm được cô.

Chen lấn ngược dòng người, Jason tiến về phía Bắc của trại. Vì anh sợ rằng hỏa lực và lửa ở đó là mạnh nhất. Quân nổi loạn dự định cướp sản phẩm thu hoạch. Miễn là không ai can thiệp thì không ai phải chết cả. Cứ để bọn chúng lấy ngô. Khi lấy được rồi tất chúng sẽ biến mất vào màn đêm cũng nhanh chóng như lúc xuất hiện. Dù sao thì số ngô đó cũng sẽ bị tiêu hủy hết thôi vì mục đích gieo trồng không phải làm lương thực cho con người cho đến khi tiến hành nhiều nghiên cứu hơn nữa.

Đang quẹo sang một góc thì Jason vấp phải cái xác đầu tiên, đó là một cậu bé, nằm ngay lối dẫn về nhà giữa những túp lều xiêu vẹo đổ nát. Cậu bé đã bị bắn và giẫm đạp lên. Jason nhoài người bò ra khỏi cái xác và chồm đứng dậy. Anh bắt đầu tháo chạy.

Sau khi chạy điên cuồng khoảng một trăm thước nữa, anh ta đã đến được rìa phía Bắc của trại. Xác người la liệt khắp nơi, người này nằm đè lên người kía, nam có, nữ có, và cả trẻ em. Nơi đây như một lò mổ vậy. Vài cái xác đã bị đứt làm đôi do hỏa lực súng máy. Phía bên kia cánh đồng chết chóc này là dãy nhà tôn của trại nghiên cứu đứng sừng sững như những con tàu đen tối bị sa lầy trong hoang mạc Tây Phi. Không một ánh đèn - chỉ có ánh lửa.

Krista…

Jason vẫn còn chết đứng. Anh muốn gạt bỏ sự hèn nhát mà tiến tới nhưng không thể. Những giọt nước mắt thất vọng chợt tuôn rơi.

Bỗng có tiếng động cơ vang lên phía sau. Anh xoay người lại thì thấy có hai chiếc trực thăng bay là là tới khu trại bị bao vây, siết chặt địa hình. Chắc hẳn là lực lượng chính phủ từ khu quân sự lân cận. Tập đoàn Viatus đã bỏ ra rất nhiều dollas Mỹ để tăng cường an nình cho khu vực này.

Jason thở phào nhẹ nhõm. Trực thăng chắc chắn sẽ truy đuổi bọn phiến loạn. Như được tiếp thêm sức mạnh, anh tiếp tục băng qua cánh đồng nhưng tránh không gây sự chú ý. Anh hướng về phía sau của dãy nhà gần nhất, chỉ cách khoảng 100 mét nữa thôi. Bóng tối bao trùm sẽ có thể che chắn cho anh, và phòng thí nghiệm của Krista cũng nằm ở dãy nhà cạnh đó. Anh cầu cho cô vẫn còn ẩn náu trong đó.

Khi anh đến được bức tường phía sau khu nhà thì chợt có ánh sáng rọi phía sau. Ngọn đèn dò tìm rực sáng phát ra từ chiếc trực thăng dẫn đường và quét khắp khu trại tị nạn phía dưới. Jason thở gấp.

Nó có thể xua đuổi bọn nổi loạn –

Rồi từ hai bên của chiếc trực thăng vang lên tiếng lạch cạch của hỏa lực súng máy bùng nổ làm xé toạc cả khu trại. Máu trong người Jason như đông cứng lại. Không hề có phản công quân sự chống lại lực lượng nổi loạn xâm lược. Đây hoàn toàn là một cuộc đại bại của khu trại.

Chiếc trực thăng thứ hai bay sang phía bên kia đánh dọc ngoại vi của khu trạiTừ cánh cửa phía sau của nó hiện ra nòng súng và bùng nổ để lại trên trời những vệt lửa. Tiếng thét ngày một lớn hơn. Jason chú ý thấy có một người đàn ồn tháo chạy vào sa mạc, trong tình trạng trần truồng, nhưng da thịt vẫn còn bắt lửa. Vụ nổ bom đã lan đến gần chỗ của Jason.

Anh quay lại và vụt chạy khỏi trại Quonset.

Trước mắt anh trải dài những cánh đồng và kho thóc, nhưng lại không có một chỗ trú ẩn nào an toàn. Có mấy bóng đen di chuyển ở phía xa trên những luống ngô. Jason đành phải liều mình băng qua khoảng trống để tới phòng thí nghiệm của Krista. Mấy cánh cửa sổ tối đen, chỉ có cửa chính hướng ra cánh đồng rộng mở.

Anh ngừng lại một chốc để bình tâm. Chỉ cần lao nhanh tới là có thể vào bên trong dãy nhà. Nhưng trước khi anh ta kịp hành động thì đã có những tia lửa mới bùng lên từ phía xa của cánh đồng. Một hàng người đàn ông cầm súng phun lửa bước xuống đốt cháy các luống ngô chưa được thu hoạch.

Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây?

Phía xa bên phải, một đống ngũ cốc bùng cháy trong cơn bão lửa, bắn tung tóe lên không trung. Vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng thừa dịp đó Jason vội lao đến cán,nh cửa mở sẵn của dãy nhà và biến vào bên trong. Dưới ánh lửa rực sáng, căn phòng trông vẫn còn nguyên vẹn gần như là ngăn nắp. Nửa túp lều đằng sau chứa đầy các thiết bị khoa học dùng cho việc nghiên cứu sinh học và di truyền như: kính hiển vi, máy ly tâm, lò ấp, máy điện chuyển chất gen. Phía bên phải là phòng ngủ với các máy tính không dây, thiết bị kết nối vệ tinh, thiết bị dự trữ pin.

Một chiếc máy tính vẫn còn chạy bằng pin, màn hình rực sáng. Đó là chiếc máy còn lại trong khu của Krista, nhưng không hề có cô ở đó.

Jason vội đến bên chiếc máy và lướt ngón cái lên con chuột. Màn hình chợt biến mất, thay vào đó là hộp thư hiện ra. Lần này lại là của Krista.

Jason liếc nhìn quanh căn lều.

Krista chắc hẳn đã trốn thoát, nhưng mà ở đâu nhỉ?

Jason nhanh chóng đăng nhập mail của mình và đánh vào địa chỉ trụ sở công ty của cha anh ở Đồi Capitol. Vừa nín thở, anh vừa nhanh chóng đánh máy mô tả ngắn gọn cuộc tấn công trong vài dòng. Nếu không gửi được thì anh cũng muốn lưu lại thông tin. Vừa chuẩn bị nhấn nút Gửi, anh ta chợt phát hiện ra dữ liệu của Krista vẫn còn lưu trên màn hình. Anh ta kéo chọn chúng và đính kèm với tin nhắn, rồi nhấn Gửi. Chắc là cô ấy không muốn mất tài liệu.

Thư không thể gửi ngay được do tài liệu đính kèm có dung lượng quá lớn nên cần thêm vài phút để tải lên. Anh không thể đợi lâu. Jason mong pin còn đủ để gửi xong thư.

Sợ phải chờ lâu hơn, Jason quay về phía cửa. Anh không có cách nào biết Krista đã đi đâu, chỉ mong cô đã trốn thoát ra vùng sa mạc xung quanh. Đây cũng chính là cách anh sắp sửa làm. Ngoài kia là vô vàn những con rãnh và đất khô nẻ. Anh có thể ẩn nấp ở đó trong vài ngày nếu cần.

Khi anh vội chạy đến lối thoát thì một bóng đen xuất hiện và đứng chặn ngay cửa. Jason ngã ra sau kinh ngạc. Bóng người bước vào trong và sửng sốt thì thầm.

“Jase phải không?”

Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

“Krista…”

Anh chạy đến phía cô, mở rộng vòng tay ôm cô vào lòng. Vậy là cả hai có thể cùng trốn rồi.

“Ôi, Jason, đội ơn Trời!”

Anh thấy nhẹ nhõm giống cô nhưng chỉ cho đến khi cô nàng bỗng nhấc khẩu súng lục lên và bắn ba phát vào ngực anh. Phát súng như là cú đấm, đánh bật anh ngã ra sàn. Cơn đau khủng khiếp ập đến , làm cho màn đêm càng tối đen hơn. Từ xa vọng lại tiếng hỏa lực, bom nổ và nhiều tiếng thét nữa.

Krista cúi người lên người anh. “Lều của anh trống rỗng. Chúng tôi tưởng anh đã trốn thoát.”

Anh ho, nhưng không thể đáp lời vì máu đã đầy miệng.

Dường như hài lòng với sự im lặng của anh, cô ả quay gót và hướng trở lại phía cơn ác mộng lửa đạn và chết chóc ngoài kia. Cô ta dừng lại, trong phút chốc in bóng trên nền cánh đồng biển lửa, rồi vụt biến mất vào màn đêm.

Jason cố đấu tranh tư tưởng để hiểu vấn đề.

Tại sao chứ…?

Khi bóng tôi vây kín người mình thì anh cũng chưa có câu trả lời cho nghi vấn đặt ra, nhưng chỉ mình anh nghe được âm thanh cuối cùng. Mấy vi tính ở cạnh đó kêu lên báo hiệu thư của anh đã được gửi xong.

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.