Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Ngày 12 Tháng 10, 1h36 Chiều

❊ ❊ ❊

Oslo, Nauy

Buổi tiệc trưa kết thúc bằng một lời cảnh báo.

“Loài người không thể chờ lâu hơn để chống chọi lại cuộc khủng hoảng này,” Ivar Karlsen nói, vừa đứng trên bục ở cuối phòng tiệc. “Không thế hệ này thì cũng thế hệ kế tiếp sẽ phải đối mặt với thảm họa khủng hoảng toàn cầu.”

Phía cuối sảnh, Painter ngồi chung bàn với Monk và Creed. Họ mới vừa đến Oslo được một tiếng và chạy thẳng đến buổi tiệc khai mạc của hội nghị Lương thực thế giới.

Phòng ăn của Lâu đài Akershus giống hệt như trong những câu chuyện thời Trung cổ. Những xà gỗ đốn bằng tay chống đỡ trần nhà, còn dưới chân lát sàn gỗ sồi theo kiểu xương cá. Phía trên đầu, chùm đèn treo chiếu lấp lánh xuống chiếc bàn dài phủ vải lanh.

Mỉa mai thay, trong một hội nghị tập trung bàn thảo về nạn đói toàn cầu thì bữa tiệc lại gồm năm mó chính thịnh soạn. Bữa tiệc là một cơ hội khám phá ẩm thực Nauy, gồm có món tim nai tuyết sốt nấm, cá hồi sốt cay, loài cá hồi trắng đặc trưng của Nauy. Monk vẫn còn đang đung đưa chiếc muỗng trong bát tráng miệng, múc dâu ra khỏi kem. Creed cầm tách cà phê trên tay và chăm chú lắng nghe người diễn thuyết chính.

Vì bục diễn thuyết đặt ở tận cuối khán phòng, nên Painter khó có thể quan sát kỹ Ivar Karlsen. Thế nhưng ở khoảng cách xa vậy, ông vẫn nhận rõ niềm đam mê và nhiệt huyết của người đàn ông này.

“Chính phủ các nước trên thế giới khó có thể phản ứng kịp thời,” Ivar tiếp tục nói. “Với tốc độ phát triển và khả năng sáng tạo, chỉ có thành phần tư nhân mới có thể đối phó linh hoạt để vượt quan cuộc khủng hoảng này.”

Painter phải thừa nhận rằng thực trạng mà Karlsen đang trình bày rất đáng báo động. Tất cả các mô hình ông đưa ra đều có cùng kết cục. Khi mức tăng dân số cao đến mức nguồn cung thực phẩm không đáp ứng nổi, sự hỗn loạn kéo theo sẽ giết chết chín mươi phần trăm dân số thế giớiDường như chỉ có một cách giải quyết duy nhất, độc tài không kém những giải pháp của Hitle.

“Chúng ta phải bắt đầu kiểm soát tăng trưởng dân số ngay lập tức. Phải hành động ngay từ hôm nay, đúng ra là đã phải từ ngày hôm qua. Cách duy nhất để loại trừ hậu họa này là kiềm chế tỉ lệ tăng dân số, hãm nó lại trước khi chạm đỉnh. Vì thế đừng tự đánh lừa mình. Chúng ta chắc chắn sẽ chạm đỉnh. Đó là điều không thể tránh khỏi. Câu hỏi duy nhất đặt ra là chúng ta sẽ phải giết hết toàn bộ hành khách hay cùng song hành với một vài nhóm tạp nham. Vì mục đích nhân đạo, vì tương lai của chúng ta,phải hành động ngay thôi.”

Kết thúc bằng những lời như vậy, Karlsen giơ tay chào trước vài tiếng vỗ tay tán thưởng. Những tiếng vỗ tay không một chút nhiệt thành. Ngay từ lúc khai mạc, đã có một không khí u ám bao trùm nơi đây.

Một trong những người đàn ông ngồi ở bàn đầu đứng dậy và bước lên phát biểu. Painter nhận ra vẻ mặt khắc khổ của nhà kinh tế học Nam Phi Reynard Boutha, kiêm đồng chủ tịch Câu lạc bộ thành Rome. Tuy Boutha có gật đầu với Karlsen khi ông lên bục, nhưng Painter nhận thấy nét căng thẳng và cáu gắt trong biểu hiện của ngài đồng chủ tịch. Ông ta có vẻ không vui với lối nói của bài diễn thuyết.

Painter hầu như không nghe gì đến bài phát biểu của Boutha. Lời lẽ của ông có vẻ ôn hòa, lạc quan hơn. Ông tin tưởng vào những bước tiến to lớn đã đạt được trong nỗ lực giải quyết nạn đói trên thế giới. Painter chỉ tập trung quan sát Karlsen. Khuôn mặt ông có vẻ không biểu lộ chút xúc cảm gì, nhưng bàn tay nắm chặt ly nước, và cố tình không nhìn về phía Boutha như một thái độ phản đối với những thông điệp hi vọng mà người đàn ông này đang gửi đến.      Monk cũng nhận ra điều đó. “Trông gã ta cứ như đang chuẩn bị tung chưởng đấy.”

Lời chào tạm biệt kết thúc của Boutha cũng chấm dứt bữa tiệc trưa. Painter ngay lập tức đứng lên. Ông quay sang Monk và Creed. “Các cậu hãy quay về khách sạn. Tôi sẽ đến nói chuyện với Karlsen một lát, rồi sẽ gặp các cậu ở đó.”

John Creed đứng dậy. “Tôi nghĩ cuộc hẹn của chúng ta phải là sáng mai chứ?”

“Phải,” Painter nói. “Nhưng đến chào hỏi một tiếng thì có mất mát gì đâu.”

Nói rồi ông chen qua dòng người đang rời khỏi buổi tiệc. Một nhóm người hâm mộ vây quanh Karlsen, chúc mừng, đặt câu hỏi, cũng như bắt tay ông. Painter len vào gần. Phía bên kia, ông nghe được Boutha đang nói chuyện với một người đàn ông mũi khoằm mặc bộ lễ phục không hợp lắm.

“Antonio, tôi nghĩ anh đã nhắc nhở ông Karlsen không nên phát biểu kích động như vậy rồi chứ.”

“Tôi đã nói rồi,” người kia trả lời, mặt đỏ gay và cáu bẳn. “Anh ta có nghe đâu. Nhưng ít ra anh ta cũng đã hạ giọng về điều tồi tệ nhất rồi. Ý kiến ban đầu của anh ta là kêu gọi tiến hành kế hoạch hóa dân số bắt buộc ở các nước trong thế giới thứ ba. Anh có hình dung ra điều đó sẽ gây ra những phản ứng thế nào không?”

Boutha thở dài, rồi cả hai cùng bỏ đi. “Ít nhất, anh ta sẽ không có mặt trong cuộc họp sáng mai.”

“Hi vọng mọi chuyện suôn sẽ. Anh ta sẽ đi Svalbard với một số nhà mạnh thường quân tai to mặt lớn. Tôi còng có thể hình dung ra điều anh ta sẽ nói khi đi cùng họ. Giá mà tôi có thể đi cùng thì…”

“Các chuyến bay đã kín chỗ hết rồi Antonio ạ. Hơn nữa, tôi sẽ đi chung chuyến đó nên có thể ngăn cản được.”

Họ đi ngang qua Painter mà không thèm ngó tới, để trống lối cho Karlsen. Painter bước tới và bắt tay vị tổng giám đốc điều hành bằng cả hai tay. Một bàn tay Painter đặt ở lòng bàn tay, còn bàn tay kia đặt ở cổ tay ngài giám đốc.

“Thưa ông Karlsen, tôi nghĩ trước tiên tôi nên tự giới thiệu về mình. Tôi là đại úy Neal Wright đến từ Văn phòng Tổng thanh tra Hoa Kỳ.”

Ông ta chìa tay ra, nhưng nụ cười ấm áp có vẻ khựng lại. “À, ra là ngài thanh tra từ Bộ Quốc phòng. Tôi xin cam đoan với ngài rằng tôi sẽ hết mình hợp tác về những vấn đề liên quan đến thảm kịch ở Mali.”

“Tất nhiên rồi. Và tôi biết là lịch phỏng vấn ngày mai mới đến, nhưng tôi chỉ muốn nói rằng bài diễn thuyết của ông rất lôi cuốn.” Painter nhớ lại câu chuyện ông vừa nghe lỏm được. “Mà hình như ông vẫn chưa diễn đạt hết ý mình.”

“Sao ông nghĩ vậy chứ?” Vẻ mặt ông ta tỏ vẻ phấn khích hẳn.

“Dường như cần có những biện pháp quyết liệt mới kiềm chế tăng dân số được. Tôi đã mong đợi ông đào sâu hơn vào chi tiết hơn là chỉ giới thiệu khái quát vậy.”

“Có lẽ ông nói đúng, nhưng đó lại là chủ đề gây tranh cãi và rất nhạy cảm. Thường thì người ta hay nhập nhằng giữa kế hoạch hóa dân số và thuyết ưu sinh1.”

1: Là học thuyết bàn về việc nhân giống có chọn lọc giữa những cá thể có thể trạng, sức khỏa tốt và trí tuệ

“Như trong việc cho phép ai nuôi dạy trẻ em và ai không vậy à?”

“Chính xác. Và đây không phải là đề tài dành cho những ai bị ràng buộc vì động cơ chính trị hoặc bị tác động bởi ý kiến dư luận. Đó chính là lý do tại sao các chính phủ trên thế giới sẽ không bao giờ giải quyết vấn đề này.” Karlsen kiểm tra đồng hồ. “Rất tiếc là tôi sắp trễ một cuộc họp khác. Nhưng tôi rất vui được tiếp tục trò chuyện về đề tài này trong buổi gặp mặt ngày mai tại văn phòng của tôi.”

“Hay lắm. Và rất cám ơn về bài diễn thuyết của ông, nó giúp tôi mở rộng tầm mắt.”

Người đàn ông gật đầu khi quay bước đi, tâm trí đã sẵn sàng cho nhiệm vụ kế tiếp.

Painter nhìn theo. Khi Karlsen đi gần đến lối ra của hội trường, Painter lấy chiếc điện thoại trong túi ra, rồi bấm nút bên hông. Tần số sóng vô tuyến hẹp bật lên từ chiếc điện thoại, làm kích hoạt tay nghe nhựa tổng hợp cài trong tai ông.

Có vài giọng trò chuyện, kèm theo tiếng chén dĩa leng keng được dọn khỏi bàn, vang lên bên tai ông. Những âm thanh đó khuếch đại từ chiếc máy ghi âm nhỏ xíu mà ông vừa cài vào tay áo khoác của Ivar Karlsen lúc họ bắt tay. Thiết bị theo dõi điện tử này chỉ bé bằng hạt gạo. Nó được DARPA chế tạo ra, dựa trên một trong những thiết kế của Painter. Trước khi trở thành chỉ huy của Sigma, ông đã khởi nghiệp là một gián điệp nằm vùng. Chuyên môn của ông là kỹ thuật vi mô và thiết bị theo dõi.

Painter nhìn thấy Karlsen đột nhiên dừng lại bên ngoài sảnh. Ông siết chặt tay một người đàn ông tóc bạc đứng ngang tầm. Painter nhận ra đó là Thượng nghị sĩ Gorman. Căng tai lắng nghe cuộc đối thoại của họ, Painter loại bỏ những tiếng ồn xung quanh, mà chỉ tập trung nghe giọng của Karlsen.

“- ngài, Thượng nghị sĩ ạ. Ngài có nắm được bài diễn thuyết không?”

“Chỉ đoạn cuối thôi. Nhưng tôi rất hiểu quan điểm của ông. Nó được đón nhận như thế nào?”

Karlsen nhún vai. “Đàn gảy tai trâu, tôi e là vậy.”

“Sẽ thay đổi thôi.”

“Không may là đúng như vậy,” Karlsen nói có vẻ hơi buồn. Nói rồi ông ta vỗ vai Thượng nghị sĩ Gorman. “Nhân đây, kể ông nghe tôi vừa gặp viên thanh tra đến từ DC. Anh ta cư xử với tôi hệt như với một đồng chí thân thiết vậy.”

Painter nở nụ cười mỉm. Không gì hay hơn khi tạo được ấn tượng tốt ban đầu…

Vị Thượng nghị sĩ lướt nhìn khu khán phòng. Painter quay mặt đi, rồi hòa mình vào đám đông. Vây cánh của ông ta khong mạnh để biết rõ Sigma. Ông ta chỉ biết rằng Painter chỉ là một điều tra viên thuộc Bộ Quốc phòng. Tuy vậy, Painter vẫn phải ẩn danh thì tốt hơnTướng Metcalf đã cảnh báo không nên làm mích lòng những người thân cận của ngài nghị sĩ. Vì ông ta rất nóng nảy và thiếu kiên nhẫn, như biểu hiện vừa qua của ông ta.

“Thật là phí nhân lực một cách ngu xuẩn khi cử người vượt đường xa đến đây.” Gorman phàn nàn. “Nên tập trung lực lượng ở Mali mới phải.”

“Tôi nghĩ họ chỉ muốn cẩn thận thôi. Không phiền phức gì đâu.”

“Anh rộng lượng quá đấy.”

Nói xong những lời đó, hai người cùng đi khỏi.

Painter vẫn giữ tai nghe nhỏ hoạt động trong tai, rồi bước đến lối ra. Ông tiếp tục nghe lén câu chuyện.

Thật thích thú khi chơi tay trên bọn chúng.

Trong một căn phòng bên ngoài đại sảnh, Krista Magnussen đang ngồi trước chiếc máy tính xách tay bật mở. Cô ta đang ngắm bức ảnh người đàn ông hiện ra trên màn hình với vẻ hứng thú. Ông ta có vẻ đẹp rất ấn tượng với cơ thể cường tráng, mái tóc đen nhánh, và đôi mắt xanh lấp lánh. Trong suốt buổi tiệc trưa, cô đã quan sát tất cả những người đến tiếp xúc với Ivar Karlsen. Có một máy quay phim không dây được đặt ở góc phòng, hướng ra tiền sảnh. Mặc dù không có âm thanh, nhưng thiết bị theo dõi cho phép cô chạy mỗi bức ảnh qua phần mềm nhận diện gương mặt, rồi đối chiếu nó với cơ sở dữ liệu của tổ chức Guild.

Trong khi chờ, khuôn mặt một người đàn ông được số hóa với hàng trăm điểm đối chiếu, rồi được tải lên. Một chốc sau, màn hình lóe ánh sáng màu đỏ với một từ duy nhất, cùng với mật mã hoạt động bên dưới.

Nó khiến cô ta lạnh xương sống.

SIGMA

Mật mã hành động thì cô đã biết rõ rồi.

Gặp là giết.

Krista chỉnh máy quay bật trở lại. Cô chồm sát màn hình. Người đó đã đi khỏi.

Antonio Gravel trải qua một ngày tồi tệ.

Đứng bên ngoài hành lang, ông ta định mai phục Ivar Karlsen sau buổi tiệc, nhằm cố thuyết phục kẻ tàn nhẫn đó lần cuối cùng để cho ông cùng đi trong chuyến đến Svalbard. Ông ta còn định sẵn sàng nhượng bộ, để lấy lòng hắn ta nếu cần. Thay vào đó, Ivar đã đụng độ viên thanh tra Hoa Kỳ. Antonio đã chờ đợi trong cánh gà để được giới thiệu, nhưng như thường lệ, kẻ tàn nhẫn kia đã cố tình làm lơ ông. Hai người đàn ông cùng rời khỏi, mải mê trò chuyện.

Antonio chỉ có thể thở ra sau khi bị lăng mạ như vậy. Cơn thịnh nộ dâng trào. Ông bực tức bỏ ra ngoài và lỡ vung tay trúng một người phụ nữ đang vội đi ra bằng cửa hông. Cô ta mặc một chiếc áo khoác lông dài, tóc quấn lên bằng một chiếc khăn. Ông đụng cô hơi mạnh khiến chiếc kính to đùng hiệu Versace trượt khỏi mặt cô. Cô ta khéo léo chụp kịp rồi đeo vội lên trên mũi.

“Tôi xin lỗi,” Antonio rối rít xin lỗi. Ông ta giật mình và thấy xấu hổ vì đã nói trại sang giọng Đức gốc Thụy Sĩ mẹ đẻ của mình - đặc biệt khi ông thoáng nhận ra điều gì đó.

Ai vậy…?

Phớt lờ ông, cô ta xô mạnh đi qua, thoáng liếc vào phòng đãi tiệc - rồi hối hả đi xuống hành lang với chiếc áo khoác dài đến mắt cá chân. Cô ta trông như sắp trễ cuộc hẹn nào đó.

Ông dõi theo cô khuất bóng sau cầu thang gần nhất. Cáu tiết, ông lắc đầu rồi bỏ đi đường khác.

Rồi ông chợt nhận ra.

Ông nảy lên rồi đánh vòng lại.

Không thể nào.

Chắc ông đã lầm. Ông chỉ gặp nhà di truyền đó chỉ một lần, ở cuộc họp tổ chức liên quan đến dự án nghiên cứu của Viatus ở châu Phi. Ông không nhớ tên cô ta, nhưng chắc rằng cũng là người phụ nữ đó. Ông đã dành suốt buổi họp tẻ ngắt đó để nhìn chằm chằm cô ta, săm soi và tưởng tượng ra sẽ như thế nào nếu ông ta cưỡng hiếp cô.

Đó chắc chắn là cô ta.

Nhưng người ta cho là cô đã chết rồi, là một nạn nhân trong cuộc thảm sát ở Mali. Không có ai sống sót cả.

Antonio tiếp tục nhìn về phía cầu thang. Cô ta ở đây làm gì, còn sống và không hề bị thương ư? Và tại sao lại lẩn trốn, ngụy trang như vậy?

Antonio nhíu mắt lại khi chợt nhận ra một điều. Điều mới phát hiện, mà không ai nghĩ tới, có liên quan mật thiết với công ty Viatus. Đã nhiều năm qua, ông ta không ngừng tìm kiếm sơ hở của Ivar, một cách để chế ngự sự tàn nhẫn trong con người đó và chuyển hóa thành bản tính lương thiện.

Sau khoảng dài chờ đợi, có lẽ đây là thời cơ của ông ta.

Nhưng làm sao biến nó thành lợi thế của ông đây?

Antonio quầy quả bước đi, trong đầu đã phát họa trò chơi của mình. Ông biết mình nên tung ra quân bài nào trước. Chính là người đàn ông bị mất đi đứa con trai trong vụ thảm sát đó. Ngài Thượng nghị sĩ Gorman. Ngài ấy sẽ nghĩ thế nào nếu biết được vẫn còn một người sống sót sau vụ tấn công kia, kẻ mà Ivar đang giữ bí mật?

Nở nụ cười nham hiểm, ông ta quay gót đi.

Ngày hôm nay bỗng chốc tươi sáng hơn hẳn.

★ ★ ★

3h15 chiều

Painter đi dưới cổng mái vòm bằng gạch băng ngang thành pháo đài Akershus. Tuy mới hơn 3 giờ chiều, nhưng mặt trời đã sắp tắt ở vùng gần Bắc cực này. Phía xa là cảnh tượng cảng Fio mở ra trước mắt. Tuyết vẫn còn phủ kín mấy nòng súng màu gỉ đồng xếp dọc lối đi đang chỉa thẳng ra biển, sẵn sàng bảo vệ thị trấn chống lại những chiếc tàu chiến. Dù lúc này, chỉ có một chiếc tàu tuần tra Cunard neo ở bến cảng.

Khi những con chim mòng biển sà xuống và thét gào trong bầu không khí nồng nặc mùi dầu hôi, Painter vẫn tiếp tục đi dọc phần cao chót vót của chiếc tàu, hướng về thành phố. Trong một tiếng qua, ông ta vẫn theo dõi Ivar Karlsen, nghe lén câu chuyện của ông ta. Nhờ có con bọ, ông đã có cơ hội tuyệt vời để khám phá con người thật của vị tổng giám đốc điều hành kia. Chúng đáng giá gấp ngàn lần cuộc phỏng vấn ngày mai.

Cuộc trò chuyện hầu như chỉ xoay quanh mấy vấn đề về nhân sinh, tuy vậy, có thể thấy người đàn ông này rất quan tâm đến nạn đói cũng như tăng dân số. Karlsen ủng hộ các giải pháp thực tế đối với thế giới. Đó cứ như nhiệm vụ của ông trên đời này.

Painter cũng thấy tò mò nghe cuộc nói chuyện về những giống ngô chịu hạn do công ty Viatus phát triển, đó cũng chính là phiên bản đã được thử nghiệm ở nông trại nghiên cứu tại Mali. Như tuần rồi, nhiều chuyến tàu khổng lồ chở hạt giống đã trên đường đến các nơi trên khắp thế giới, đẩy giá cổ phiếu của Viatus tăng cao. Tuy nhiên, Ivar vẫn chưa thỏa mãn. Ông hứa danh dự rằng Bộ phận Gen sinh học vụ mùa của công ty ông sẽ tiếp tục cho ra đời những giống mới với những đặc tính vượt trội hơn như: giống lúa mì chống côn trùng, giống cam quýt chịu lạnh, đậu nành chống cỏ dại. Danh sách này cứ thế nối tiếp nhau, bao gồm cả việc hạt cải dầu có thể sản xuất ra dầu cần thiết để chế tạo nhựa có thể phân hủy được.

Tuy nhiên, cuộc nói chuyện lại kết thúc bằng một câu nói ghê sợ hơn. Karlsen đã trích lời của Henry Kissinger để trả lời cho câu hỏi tại sao công ty của ông lại chuyển từ lĩnh vực hóa dầu sang lai tạo hạt giống. Ông ta đã diễn giải lời của Kissinger rằng “Kiểm soát được dầu, anh có thể kiểm soát được các quốc gia, còn kiểm soát lương thực thì anh có thể thống trị cả nhân loại trên toàn cầu.”

Vậy Karlsen có thật sự tin như thế không?

Vài phút sau, ông ta leo lên chiếc xe hơi của công ty rồi hướng về khu phức hợp nghiên cứu của mình ở ngoại ô Oslo. Chiếc máy thu phát vô tuyến siêu nhỏ nghe lén đó chỉ hoạt động trong phạm vi giới hạn, nên giờ Painter phải ngừng lại. Vậy là đủ. Lời nói của Karlsen về Bộ phận Lai sinh học mùa vụ khiến Painter vô cùng tò mò. Ông gần như không còn cảm giác được cái lạnh, khi bước dưới bóng râm của con tàu lớn và tìm đường xuyên qua đám hành khách lảng vảng nơi ván cầu tàu.

Ông còn phải chuẩn bị cho một cuộc điều tra khác, mà cần hết sức bí mật vào tối nay.

Khi ông bước ngang qua đám hành khách, thì có một người lực lưỡng khoác áo trùm đầu tông vào người ông. Do trước đó đã để ý thấy có thể va chạm, nên Painter đã lách sang bên theo phản xạ tự nhiên. Có một vết đâm đau buốt vào bên hông của ông.

Ông xoay người né, thoáng thấy ánh bạc lóe lên từ con dao người đàn ông đó cầm thấp dưới tay. Nếu không tránh kịp vào phút cuối thì lưỡi dao có lẽ đã đâm ngang dạ dày của ông rồi. Và may mắn đã không mỉm cười lần nữa. Hắn ta lại tiếp tục xông tới. Cho đến lúc này, không ai biết tới vụ tấn công này.

Painter vồ lấy chiếc máy quay phim từ một trong những du khách đang quàng trên cổ. Nắm chặt dây quai, ông vung chiếc Nikon SLR nặng trịch đập vào tai kẻ công. Khi hắn té ngã, thì Painter nhảy tới gần, trói cổ tay của hắn bằng sợi dây da, rồi vặn mạnh hông hắn đè xuống lề đường.

Mặt hắn ta đập xuống nền xi măng. Xương kêu rắc ở cánh tay bị trói. Con dao lúc nãy văng ra nền đất.

Khi có tiếng la hét thất thanh khắp nơi, Painter nhảy tót lên hắn. Hắn đang nằm sấp và đưa tay cố với lấy thứ vũ khí vừa bị tước. Trước khi hắn có thể chạm tới, con dao chợt bật nảy lên, phát ra tiếng huýt lớn, rồi bay vèo như thể một hỏa tiễn bay qua mặt băng. Painter thoáng chút ngần ngừ rồi nhận ra thứ vũ khí chết người này.

Một con dao phun tiêm hiệu WASP.

Có một bầu khí gas nén nằm trên cán dao, khiến cho lưỡi dao càng nguy hiểm gấp bội. Một khi đã đâm vào nạn nhân thì chỉ cần ấn nút sẽ làm văng ra một luồng khí lạnh lớn độ quả bóng rổ từ lưỡi dao đâm xiên vào ruột của đối tượng. Từ đó làm tê liệt và phá hủy toàn bộ các cơ quan bên trong cơ thể. Nó có thể giết chết một con gấu nâu chỉ với một nhát đâm.

Được luồng khí gas đẩy tới, con dao phóng vào mấy đôi giày ống và chân đang nhốn nháo. Khu cảng náo động cả lên. Một số người tháo chạy khỏi cuộc ẩu đả, số khác lại tụ tập gần hơn. Có ai đó hét lên, “Gã đó ăn cắp máy quay phim của tôi!”

Một nhóm lực lượng an ninh bến cảng rầm rập kéo đến trên cầu cảng. Càng ngày càng đông mở lối qua đám đông.

Painter giữ chặt tay kiềm bên hông mình, rồi lẫn vào đám người đang hỗn loạn nhốn nháo. Nhờ có lớp áo khoác dày vào cú lách kịp thời vào phút cuối đã cứu mạng ông. Tuy nhiên, dòng máu nóng vẫn tuôn ra ướt cả mấy đầu ngón tay. Bên hông ông như có lửa đốt. Không thể để bị bắt được. Ông không chỉ chú ý đến lực lượng an ninh mà còn cả đám đông xung quanh.

Tên sát thủ này có đi một mình hay không?

Chưa chắc.

Khi Painter loạng choạng len vào đám du khách và hành khách, ông nhìn những gương mặt xung quanh rồi quan sát tay họ. Có bao nhiêu kẻ khác cũng ngụy trang như kẻ đầu tiên, lẩn vào đám đông và đứng canh ngay lối ra của lâu đài Akershus đây?

Ông biết chắc một điều. Đây không phải là màn kịch ngẫu nhiên. Nhất là với một kẻ tấn công sở hữu thứ vũ khí phun tiêm WASP. Bằng cách nào đó, vỏ bọc của ông đã bị lộ. Một cái lưới đã được giăng ra đón long ông xung quanh khu pháo đài.

Ông phải mau chóng thoát khỏi khu cảng này, giữ khoảng cách nào đó giữa mình với bọn phục kích. Đám đông càng lúc càng giãn ra xung quanh khi ông cà nhắc vào khu công viên bao quanh pháo đài. Băng tuyết phủ khắp mặt đất và kêu răng rắc dưới đôi ủng của ông. Lắc rắc trên nền tuyết trắng là những giọt máu tươi. Ông đã vô tình để lại dấu vết dễ bị truy tìm.

Đi được khoảng năm mươi dặm, có một người đàn ông khác cũng khoác áo trùm đầu đang vượt qua hàng rào phân cách và hướng thẳng về phía ông. Bây giờ có tiến tới thì thật mạo hiểm. Không biết liệu hắn ta có súng hay không, Painter quay lại rồi lẩn trốn vào một vạt thông nằm rải khắp công viên. Ông phải ẩn nấp thôi.

Tên sát thủ lần theo vết máu tươi in trên nền tuyết. Hắn chạy thấp người, tay trái nắm chặt lưỡi dao. Hắn đụng hàng cây rồi vừa trông theo vệt máu vừa quan sát xung quanh. Dưới tán cây, ánh sáng càng tối dần đi, nhưng không đến nỗi tối mờ khiến hắn mất dấu. Không có ai đến đây từ đợt tuyết rơi cuối cùng. Chỉ duy nhất một loạt dấu chân in trên nền tuyết nguyên sơ.

Cùng với vết máu chảy nhỏ giọt.

Lối đi ngoằn ngoèo giữa những hàng cây. Rõ ràng mục tiêu e sợ kẻ thù có súng nên tạm thời ẩn náu. Thật mất công sức. Kẻ sát nhân đi cắt ngang con đường xuyên rừng song song với khúc quanh.

Phía trước mở ra một khoảng không rộng. Dấu chân băng thẳng qua. Con mồi của hắn ắt hẳn đã sơ suất khi cố lết đến con đường bên ngoài công viên. Nắm chặt dao trong tay, hắn chạy theo để rút ngắn khoảng cách.

Khi đến được bìa rừng, một nhánh thông cạnh đó quất quanh. Nó đập vào ống quyển của hắn với lực tác động của một cây gỗ. Hắn bị đập phía dưới chân nên khẽ đập mặt vào lớp tuyết. Trước khi có thể động đậy, thì có một sức nặng khủng khiếp đè lên lưng hắn khiến hắn ngạt thở.

Hắn nhận ra sai lầm của mình. Mục tiêu đã theo dõi ngược lại, rồi trốn sau đám cây thông, và mục kích hắn, cũng như kéo mạnh lại nhánh cây đã đạp vào chân hắn.

Nhưng đây sẽ là sai lầm cuối cùng của hắn.

Một bàn tay thò ra bóp chặt cằm của hắn, tay kia đè cổ hắn xuống đất. Cổ hắn bị bẽ gãy răng rắc. Cơn đau lóe lên như thể đầu lìa khỏi cổ - rồi trời đất tối sầm lại.

★ ★ ★

5h34 chiều

“Anh ngồi yên đi,” Monk quở trách. “Tôi chỉ khâu mũi này nữa là xong.”

Painter đang mặc chiếc quần lót ống rộng ngồi trên thành bồn tắm. Ông cảm nhận mũi kim đâm vào da thịt mình. Chất gây tê chỉ có tác dụng giảm đau vùng ngoài. Ít nhất thì Monk cũng đã thực hiện nhanh chóng. Anh ta cũng đã khử trùng xong cũng như lau sạch vết thương, tiêm đầy đủ thuốc kháng sinh, và chỉ còn mũi khâu cuối cùng dùng kẹp, anh đã may lại vết rách rộng cỡ 10 centimete phía bên trái của lồng ngực ông.

Monk bỏ mọi thứ vào một túi rác y tế trên sàn nhà tắm, rồi nhặt lấy một cuộn gạc cùng với băng dính, bắt đầu băng ngực cho Painter.

“Giờ sao đây?” Monk hỏi. “Chúng ta vẫn giữ lịch hẹn cũ chứ?”

Sau khi bị tấn công, Painter đã tháo chạy vào trong thành phố, và mất vài phút sau để chắc rằng mình không bị truy đuổi. Tiếp đó, ông gọi cho Monk. Để cảnh báo trước, ông ra lệnh cho họ đổi khách sạn và đăng ký bằng tên khác. Painter sẽ đến đó gặp họ.

“Tôi thấy không có lý do gì phải đổi lịch cả,” Painter nói.

Monk hất hàm về phía vết thương. “Còn tôi thì thấy cái lý do chính là vết thương rộng 10 centimete đó.”

Painter Painter lắc đầu. “Chúng rất tùy tiện. Kẻ nào sắp đặt vụ tấn công này chắc hẳn rất hấp tấp. Dù sao tôi cũng đã bị mắc bẫy, nhưng không có nghĩa là chúng ta bị bại lộ nhiều hơn thế đâu.”

“Nhưng bại lộ như vậy thì khá tồi.”

“Điều đó có nghĩa là chúng ta cần thận trọng hơn ở nơi này. Tôi sẽ phải tránh cuộc hội nghị. Biến khỏi tầm ngắm. Tức là anh và Creed sẽ phải gánh trách nhiệm nặng nề hơn đó.”

“Vậy là chúng ta sẽ vẫn tiếp tục tập trung lại ở khu nghiên cứu đó vào tối nay ư?”

gật đầu. “Tôi sẽ chỉ đạo qua sóng vô tuyến. Không có gì là ngông cuồng cả. Chỉ cần lẻn vào, mắc vào máy chủ, rồi chuồn nhanh.”

Đây là một công việc đơn giản. Nhờ sự giúp đỡ từ nguồn của Kat Bryant, họ đã có thẻ căn cước, chìa khóa điện tử, cũng như bản đồ đầy đủ của những khu vực thuộc Viatus. Họ sẽ lẻn vào nửa đêm khi nơi đó gần như hoang vắng.

John Creed vội vã bước vào nhà tắm. Anh ta mặc chiếc áo choàng thí nghiệm có logo Viatus trên túi áo. Chắc hẳn anh ta đang ngụy trang cho mình. “Thưa chỉ huy, điện thoại của ông đây. Nó đang reo.”

Painter đưa một tay ra đón lấy chiếc điện thoại. Đọc thấy thông tin người gọi, ông cau mày. Đó là số của Tướng Metcalf. Tại sao ông ta lại gọi chứ? Painter đã tránh phải báo cáo cho Washington về sự việc đang diễn ra cho đến khi ông điều tra ngọn ngành. Nếu muốn kết thúc hành động trước khi nó thật sự bắt đầu thì không nên chút nào đối với bất kỳ ai.

Đặc biệt là với Painter.

Ông bật nắp lên và nghe điện. “Có phải Tướng Metcalf không ạ?”

“Chỉ huy Crowe à. Tôi ngờ rằng anh vẫn còn đang ở nơi đó, nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Tôi vừa nhận được cuộc gọi của Thượng nghị sĩ Gorman. Ông ấy rất kích động.”

Painter tập trung suy nghĩ. Ông không hề làm gì động chạm đến ngài Thượng nghị sĩ kia mà.

“Ngài Gorman đã nhận được cú điện thoại ẩn danh nửa tiếng trước đây. Có kẻ nào đó nói rằng mình biết thông tin về vụ tấn công ở châu Phi. Người gọi nói rằng anh ta biết có người còn sống sót sau vụ đột kích đó.”

“Người sống sót hả?” Painter không giấu nổi ngạc nhiên.

“Người gọi đó muốn gặp mặt ở quầy bar chỗ khách sạn của Thượng nghị sĩ để nói rõ chi tiết hơn. Và chỉ gặp mỗi mình ngài Gorman mà thôi.”

“Tôi không nghĩ điều đó là khôn ngoan.”

“Chúng tôi cũng cho là vậy. Đó là lý do các anh phải đến có mặt tại quầy bar đó. Ngài ấy biết rằng có một thanh tra của Bộ Quốc phòng hiện diện ở Oslo. Ông ta dựa trên tư cách cá nhân yêu cầu anh đến đó. Anh sẽ phải giấu mặt, chỉ can thiệp khi cần mà thôi.”

“Cuộc gặp khi nào diễn ra?” Painter hỏi.

“Tối nay vào lúc nửa đêm.”

Tất nhiên sẽ là như vậy thôi.

Painter kết thúc cuộc gọi rồi trao máy lại cho Creed.

“Có gì vậy?” Monk hỏi.

Painter giải thích, càng khiến Monk lo lắng hơn.

Creed buộc miệng nói ra nỗi sợ chung của tất cả. “Có thể đó là cái bẫy muốn dụ ông lộ diện lần nữa.”

“Chúng tôi nên hủy nhiệm vụ ở Viatus,” Monk đề nghị. “Để đi cùng hỗ trợ cho ông ta.”

Painter cân nhắc lựa chọn đó. Monk đã lâu chưa thực hiện nhiệm vụ nào, còn Creed thì mới chân ướt chân ráo vào tổ chức. Do đó thật mạo hiểm nếu cử họ đến cơ sở nghiên cứu của Viatus. Painter nhìn Monk ngẫm nghĩ, cân nhắc giữa những lựa chọn.

Monk ngầm đoán ra dự định của ông ta. “Chúng tôi vẫn có thể tiến hành việc này, thưa ngài, nếu đó là điều ông đang nghĩ. Dù chưa có nhiều kinh nghiệm, nhưng chúng tôi sẽ lo liệu được mà.”

Painter nghe thấy sự chắc nịch trong giọng nói của anh. Thở dài, ông ngừng phân tích tình huống lại. Ông không còn ở bàn làm việc của mình ở Washington nữa. Đây là chiến trường thật sự rồi. Ông phải tin tưởng vào linh cảm của mình. Và linh tính cho ông thấy những việc này đang nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát.

Không thể trì hoãn nữa.

“Chúng ta sẽ tiến hành theo kế hoạch cũ,” giọng ông dứt khoát, không bàn cãi thêm. “Chúng ta cần truy cập được vào máy chủ đó. Cuộc tấn công hôm nay cho thấy rõ ràng có kẻ nào đó ngày càng táo bạo và kích động hơn rồi. Một sự kết hợp tồi tệ. Chúng ta không thể để chúng đẩy ra ngoài cuộc. Vì vậy, tối nay chúng ta sẽ chia đôi lực lượng.”

Creed trông có vẻ lo lắng, nhưng không phải cho riêng mình. “Thưa chỉ huy, lỡ đâu ông bị tấn công lần nữa rồi làm sao?”

“Đừng lo. Bọn chúng còn để lại cho tôi một mũi tiêm chưa sử dụng tới.” Painter với lên bồn rửa mặt rồi cầm lên con dao găm phun tiêm WASP mà ông tịch thu của tên sát thủ trong công viên. “Tối nay, tôi sẽ đóng vai trò là người săn lùng.”

★ ★ ★

6h01 chiều

Cuộn mình trong chiếc áo lông cáo kẻ sọc có nón trùm đầu, Krista bước xuống lối đi giữa Công viên Frogner ở cuối bờ Tây thành phố Oslo. Cô nàng có một căn hộ trông ra công viên phủ tuyết, nhưng cô ta không thể đứng chờ mãi bên trong được nữa. Cô có mang theo chiếc điện thoại.

Mặt trời đã lặn, nhiệt độ cũng giảm dần.

Cô lang thang một mình trong công viên.

Cô tiếp tục rảo bước dọc lối đi qua khu vườn có tượng điêu khắc. Hơi thở ấm áp của cô làm không khí đông lại. Cô cần phải tiến lên, nhưng căng thẳng làm cô chùn bước.

Rải rác xung quanh là hơn hai trăm bức tượng điêu khắc của Gustav Vigeland, một nhân vật được xem là tài sản quốc gia của Nauy. Hầu hết các bức tượng đó đều được tạc bằng đá với hình dạng của những người ở nhiều tư thế kết hợp, uốn éo không mảnh vải che thân. Lúc này, chúng đã bị tuyết phủ kín, như được choàng lên lớp áo khoác trắng rách rưới vậy.

Phía trước xuất hiện một bức tượng ở giữa cao chót vót. Nó ngụ trên điểm cao nhất của công viên này để thắp sáng màn đêm, có tên là Monolith. Nó luôn gợi cho Krista nhớ đến địa ngục của Dante, đặc biệt là vào ban đêm. Có lẽ đó là lý do tại sao cô lại bị thu hút ra đây lúc này.

Bức tượng này là một ngọn tháp tròn cao bốn tầng tạc từ một khối đá granite. Toàn bộ mặt ngoài mô tả một nhân hình quằn quại, rối rắm, méo mó, bện vào nhau, giống như một sự thác loạn đen tối bằng đá. Người ta cho rằng đây là tượng trưng cho vòng luân hồi vĩnh cửu, nhưng theo cô, đó giống như một ngôi mộ tập thể vậy.

Cô ngước nhìn lên, biết được sắp có chuyện gì xảy ra.

Điều mà chúng ra sắp săn đuổi…

Cô rùng mình trong chiếc áo khoác, rồi cài chặt chiếc nón trùm đầu có sọc lông ở cổ. Không phải do hối hận mà cô run rẩy, mà chính là sự phơi bày hành động tàn ác. Cô đã dấn sâu vào vụ này, cũng đã hơn một thập kỷ, nhưng trong những ngày tới đây, sẽ không thể quay đầu được nữa. Thế giới sắp sửa chuyển mình, và cô chính là người giữ vai trò chủ chốt trong đó.

Nhưng cô không phải hành động đơn độc.

Chiếc điện thoại của cô, nãy giờ vẫn nằm gọn trong túi, chợt rung lên. Cô hít thật sâu rồi phà ra luồng hơi trắng. Hôm nay, cô ta đã thất bại. Hình phạt dành cho cô sẽ là gì đây? Mắt cô đảo quanh khu công viên tối tăm. Bọn chúng liệu có đang tiến gần cô không? Cái chết không làm cô sợ, mà chính là e rằng mình không được tham dự vào trò chơi này được nữa, vào thời khắc cuối cùng này đây. Bởi vội vàng và tham lam, nên cô đã hành động cẩu thả. Lẽ ra cô nên liên lạc với cấp trên của mình trước khi tự mình ra sức hạ thủ điệp viên của Sigma.

Cô nhấc điện thoại lên rồi áp vào tai nghe trong chiếc nón trùm đầu.

“Dạ?” cô trả lời.

Một mình trong công viên, nên cô không lo sẽ có người nghe lén. Điện thoại vệ tinh này cũng đã được mã hóa. Lúc này, cô đã sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì xảy tới.

Tuy vậy, cô lại chưa chuẩn bị để nghe giọng nói trong điện thoại. Hơi ấm vụt bay đâu mất. Cảm giác giống như cô đang trần trụi trong công viên lạnh giá này vậy.

“Hắn ta còn sống,” giọng nói thẳng thừng. “Lẽ ra cô phải biết rõ hơn.”

Hơi thở như nghẹn lại ở ngực, cô không thể nào thốt nên lời. Cô chỉ mới nghe được giọng nói này một lần duy nhất trước đây trong đời mình. Đó là sau khi cô được tuyển vào, cũng là sau một khởi đầu tàn bạo buộc cô phải thực hiện cuộc ám sát để giết toàn thể một gia đình, gồm cả một đứa trẻ sơ sinh. Một chính trị gia người Venezuela đã hỗ trợ cho cuộc điều tra một công ty dược phẩm của Pháp, và việc điều tra này cần phải chấm dứt ngay. Trong vụ đó, cô đã trúng đạn vào chân do đội an ninh của ông ta bắn trả, nhưng rốt cuộc cô cũng trốn thoát mà không để lại dấu vết nào, thậm chí một giọt máu cũng không.

Trong thời gian dưỡng thương, cô đã nhận được một cuộc gọi, để chúc mừng cô.

Cũng chính là người đang gọi cho cô lúc này đây.

Người ta nói rằng đó là một trong những kẻ cầm đầu băng đảng Guild, những kẻ chỉ được gọi theo Cấp bậc.

Cuối cùng cô cũng nói nên lời. “Thưa ngài, tôi xin chịu trách nhiệm hoàn toàn về thất bại này.”

“Tôi cho là cô cũng đã rút ra bài học từ sai lầm này rồi.” giọng nói vẫn dứt khoát. Cô không đoán được liệu người nói có giận dữ hay không nữa.

“Vâng, thưa ngài.”

“Từ giờ, hãy để lại vấn đề này cho chúng tôi giải quyết. Các bước đang được tiến hành. Nhưng lại xuất hiện một đe dọa mới, nguy hiểm hơn cả việc Sigma đang sờ gáy chúng ta. Điều mà tốt nhất cô nên xử lý tốt ở đó.”

“Sao thưa ngài?”

“Có ai đó biết được vẫn còn có người sống sót sau vụ thảm sát ở Mali. Chúng sẽ đến gặp Thượng nghị sĩ Gorman vào tối nay.”

Mấy ngón tay của Krista bấu chặt vào chiếc điện thoại. Tại sao lại như vậy được? Cô đã rất cẩn thận mà. Cô lục lại ký ức trong mấy ngày qua. Cô đã ẩn mình rất kỹ rồi mà. Cơn giận trào lên át cả nỗi khiếp sợ.

“Cuộc hẹn đó không được diễn ra,” người gọi cảnh báo và tường thuật lại chi tiết của cuộc gặp mặt vào nửa đêm nay.

“Còn vị Thượng nghị sĩ kia thì sao?”

“Có thể hi sinh. Nếu lời tố cáo đến tai ông ta trước khi cô có thể bưng bít vụ này, thì xử lý ông ta luôn. Không nên để lại chứng cớ nào.”

Cô biết không cần thiết phải thừa nhận việc đó.

“Còn hành động ở Anh,” người đàn ông tiếp tục nói, “đâu đã vào đó rồi chứ?”

“Vâng, thưa ngài.”

“Cô biết là nó quan trọng như thế nào đối với việc tìm thấy chiếc chìa khóa cho Sách Ngày Tận thế đó rồi chứ.”

Cô biết rõ. Cô ngước lên nhìn tháp người quằn quại Monolith. Chiếc chìa khóa đó có thể cứu sống hoặc đày ải họ.

“Cô có tin tưởng được đầu mối liên lạc ở đó không?” ông ta hỏi.

“Tất nhiên là không. Niềm tin không bao giờ là cần thiết. Chỉ cần có quyền năng và chế ngự.”

Đây là lần duy nhất, lời nói của ông ta có ẩn chút hài hước. “Cô được huấn luyện rất tốt đấy chứ.” Điện thoại ngắt quãng. Nhưng trước đó cũng kịp để lại vài lời bí ẩn. “Cấp bậc lãnh đạo đang theo dõi cô đấy.”

Krista vẫn còn đứng trước bức tượng Monolith. Điện thoại vẫn áp vào tai, cô lại rùng mình - nhẹ nhõm, xen lẫn sợ hãi, nhưng gần như với một sự chắc chắn.

Cô không được thất bại.

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.