Oslo, Nauy
Ivar Karlsen ngắm tòa nhà từng bị tấn công phía bên kia vịnh Fio. Ông thích thời tiết khắc nghiệt cũng như đón chào thời khắc giao mùa khó chịu từ thu sang đông. Mưa băng và gió tuyết đã bao phủ đêm đông lạnh giá. Mỗi buổi sớm đều có sương giá chào đón. Ngay lúc này đây ông cũng đã cảm nhận được cái rét lạnh buốt trên gò má khi sờ tay lên các nền đá cổ trong khi nhìn ra ngoài khung cửa sổ.
Ông cho bảo vệ canh gác trên tầng thượng của Tháp Munk. Đây là điểm cao nhất của Pháo đài Akershus, một trong những dấu ấn nổi bật nhất của thủ đô Oslo. Công trình kiến trúc bằng đá đồ sộ này được vua Haakon Đệ Ngũ cho xây dựng lần đầu ở cảng phía đông vào thế kỷ XIII để bảo vệ thành phố. Theo thời gian, nó được gia cố thêm bằng các hào, thành lũy, và tường có lỗ châu mai. Tháp Munk, nơi ông đang đứng đây, được xây dựng vào giữa thế kỷ thứ XVI, khi tiến hành lắp đặt thêm súng thần công vào hệ thống phòng thủ của pháo đài và thành trì.
Ivar duỗi thẳng người, một tay thả lỏng trên một trong những khẩu súng cổ. Lớp sắt lạnh làm ông nhớ đến nhiệm vụ của mình, không chỉ là bảo vệ cho đất nước này, mà cho cả thế giới nữa. Đó là lí do ông chọn pháo đài cổ này làm nơi chiêu đãi Hội nghị về lương thực quốc tế của tổ chức UNESCO năm nay. Đây sẽ là pháo đài phù hợp cho việc chống lại giai đoạn khó khăn hiện thời bao trùm lấy họ. Có một tỉ người đang đối mặt với nạn đói trên toàn cầu, và ông biết đó chỉ mới là bước khởi đầu. Hội nghị này rất quan trọng đối với thế giới và cả công ty của ông nữa, Viatus International.
Ông sẽ không để bất cứ thứ gì cản trở mục tiêu của mình - không phải là những chuyện đã xảy ra ở châu Phi, cũng không phải là sự việc đang diễn ra ở thủ đô Washington, DC. Mục tiêu của ông là sống còn cho an ninh thế giới, chứ không phải là của cải cho riêng bản thân mình.
Trở lại thời điểm năm 1802, khi đó Oslo vẫn còn được gọi là Christiania, hai anh em Knut và Artur Karlsen đã sát nhập công ty khai thác gỗ với nhà máy thuốc súng để tạo nên một tập đoàn bá chủ. Sự giàu có của họ đã trở thành truyền thuyết, cất nhắc họ thành ông trùm thật sự của nền công nghiệp này. Nhưng ngay cả lúc đó thì họ cũng đã có những nghĩa cử đẹp với tài sản khổng lồ của mình. Họ xây trường học, bệnh viện, nâng cấp cơ sở hạ tầng của quốc gia, và quan trọng nhất là tài trợ cho việc cải tiến trong đất nước phát triển nhanh chóng vượt bậc này. Đó cũng chính là lí do họ đặt tên công ty mình là Viatus, xuất phát từ chữ Latinh via, có I nghĩa là “lối đi”, còn vita có nghĩa là “cuộc sống”. Đối với an hem nhà Karlsen, thì Viartus là Lối đi cuộc đời. Nó là hình ảnh thu nhỏ cho niềm tin của họ: chính là mục tiêu cuối cùng của nền công nghiệp là cải tạo thế giới, và sự sung túc chỉ bền vững khi đi đôi với trách nhiệm.
Và Ivar cũng dự định kế thừa di sản đó, mở rộng ra khỏi Nauy. Chuyện lưu truyền rằng gia phả nhà Karlsen bắt đầu từ những người khởi thủy gốc Viking đầu tiên, mà có nguồn gốc thân thích với những người Yggdrasil, nằm trong phả hệ của tổ tiên người Nauy. Nhưng Ivar biết rằng những giải thích này chỉ là chuyện kể đầy màu sắc do ông bà kể lại, rồi truyền từ đời này sang đời khác mà thôi.
Dù sao đi nữa thì Ivar cũng rất tự hào về dòng dõi gia đình mình, với truyền thuyết gốc Viking giàu có của Nauy. Ông rất sẵn sàng đón nhận sự so sánh. Chính những người Viking đã thật sự khai phá về phương Bắc, dong tàu mũi rồng băng qua châu Âu và Nga, đến cả châu Mỹ.
Thế thì tại sao Ivar Karlsen lại không tự hào được chứ?
Với lợi thế ở trên cao vút của Tháp Munk, ông có thể quan sát các đám mây đen giăng ngang bầu trời. Chắc sẽ có mưa vào giữa buổi sáng, rồi mưa tuyết vào ban trưa, và sẽ là đợt tuyết rơi thực sự lần đầu vào buổi tối. Năm nay tuyết rơi sớm, cũng là một dấu hiệu khác cho thấy thời tiết biến đổi khi thiên nhiên nổi giận trước những hành động phá hoại của con người, thải ra các độc tố ứ đọng và mức cabon tăng cao. Mặc cho người khác nghi vấn đề về sự nhúng tay của con người vào sự nóng lên toàn cầu này. Do Ivar sống trên mảnh đất băng giá này nên ông biết rõ sự thật. Những mảng băng tuyết và tầng băng vĩnh cửu đang trong quá trình tan chảy với mức độ kỷ lục. Năm 2006, diện tích băng tuyết của Nauy đã lùi nhanh hơn chưa từng thấy.
Thế giới đang biến đổi, đang tan chảy trước mắt ông. Ai đó phải đứng ra bảo vệ loài người.
Dù cho đó có là một người gốc Viking tàn ác đi nữa, ông nghĩ với nụ cười mỉm trên môi.
Ông lắc đầu vì suy nghĩ vớ vẩn của mình. Đặc biệt là ở độ tuổi của ôngThật lạ là càng lớn tuổi thì lịch sử càng tăng giá trị trong tim họ. Chẳng mấy chốc Ivar sẽ bước sang tuổi sáu mươi lăm. Và dù cho mái tóc đỏ của ông đã chuyển sang màu tuyết trắng từ lâu, nhưng vẫn còn để bờm xờm đến tận vai. Ông cũng vẫn duy trì thể lực với bài tập thể dục mạnh mẽ hàng ngày, nào là dốc sức trong nhà xông hơi và rồi ra cả ngoài trời giá lạnh, như việc sáng nay ông leo đường dài lạnh lẽo để lên đến tận đỉnh này. Nhiều năm qua, lịch trình như vậy đã tôi luyện cơ thể ông rắn chắc, da dẻ hồng hào.
Ông kiểm tra đồng hồ. Tuy Hội nghị của UNESCO ngày mai mới chính thức bắt đầu, nhưng ông vẫn còn phải tham dự vài cuộc họp của tổ chức nữa.
Khi cơn bão quét qua vịnh Fio, Ivar đi xuống tháp. Ông cần xem qua quá trình chuẩn bị ở sân nhỏ dưới kia. Dù trời sắp mưa, nhưng người ta vẫn đang chuẩn bị rạp che và bàn ghế. May thay, đa số các cuộc hội đàm và diễn thuyết sẽ diễn ra trong các phòng lớn ở tầng trên và đại sảnh của lâu đài Akershus. Thậm chí nhà thờ pháo đài Trung cổ cũng sẽ là nơi tổ chức hàng loạt các buổi hòa nhạc ban đêm, bao gồm các nhóm hát thánh ca từ khắp thế giới hội tụ về đây. Ngoài ra bảo tàng quân đội liên kết với pháo đài - Bảo tàng lựclượng vũ trang và Bảo tàng kháng chiến Nauy - đã sẵn sàng chào đón các đoàn tham quan, tại các tầng dưới nữa của lâu đài, tại đây sẽ có người hướng dẫn khách tham quan các hầm tù cổ xưa và lối đi bí mật, kể những câu chuyện về ma quỷ và phù thủy đã từng ám ảnh pháo đài u ám này.
Dĩ nhiên, sự thật về tòa lâu đài Akershus đúng là đáng khiếp sợ như vậy. Trong Thế chiến thứ hai, quân đội Đức đã chiếm đóng pháo đài này. Đã có rất nhiều công dân Nauy bị tra tấn và giết hại tại đây. Sau khi chiến tranh kết thúc, người ta đã tiến hành xét xử tội ác chiến tranh với việc hành quyết những tên phản bội khét tiếng, cũng như bọn thù địch Vidkun hợp tác với Đức quốc xã.
Xuống đến chân tháp, Ivar bước vào sân trong. Vừa đặt chân ra khỏi khung cảnh cổ xưa để bước vào khung cảnh hiện tại, ông đã không để ý người đàn ông bụng to tròn đang đứng chặn lối cho đến lúc hắn ta đứng trước mặt ông. Ivar nhận ra ngay đó là Antonio Gravel. Vị tổng thư kí lâm thời của câu lạc bộ thành Rome này tỏ vẻ không hài lòng lắm.
Nhưng Ivar biết lý do của việc này. Ông mong sẽ tránh được người này trong một vài giờ nữa. nhưng đã không thể nào kéo dài hơn. Hai người đàn ông đã chính thức đối đầu nhau kể từ khi Ivar gia nhập vào hàng ngũ tổ chức.
Câu lạc bộ thành Rome (The Club of Rom) là một nhóm chuyên gia cố vấn quốc tế tập hợp các nhà công nghiệp, nhà khoa học, các lãnh đạo thế giới, và ngay cả hoàng gia. Từ khi ra đời năm 1968, nó đã phát triển thành một tổ chức bao gồm 30 quốc gia rải khắp năm châu. Mục tiêu chính của tổ chức này là nhằm tập trung sự chú ý vào các vấn nạn toàn cầu tối quan trọng có thể đe dọa đến tương lai. Cha của Ivar là một trong những thành viên sáng lập.
Sau khi cha ông qua đời, Ivar tiếp nhậnchức vụ và khám phá ra rằng Câu lạc bộ thành Rome rất phù hợp với tính cách cũng như nhu cầu của mình. Những năm vừa qua, ông liên tục thăng tiến và đã lên nắm vị trí lãnh đạo. Từ đó, Antonio Gravel cảm thấy bị đe dọa. Suốt mấy tháng qua ông ta đã không ngừng khiêu khích Ivar.
Tuy vậy, Ivar vẫn tỏ thái độ nồng nhiệt đón tiếp. “À, Antonio, tôi không có nhiều thời gian cho lắm. Vậy tại sao anh không đi cùng tôi nhỉ?”
Antonio theo sau ông khi ông bước tiếp qua khoảng sân. “Anh sẽ dành thời gian ra thôi Ivar ạ. Năm nay, tôi đã cho phép hội nghị diễn ra ở Oslo này. Vậy nên ít nhất anh phải quan tâm thích đáng đến đề nghị của tôi chứ.”
Ivar vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Gravel không hề giúp đỡ gì cả, mà còn chống lại Ivar trên mỗi bước ông đi. Hắn muốn tổ chức hội nghị năm nay ở Zurich, nơi đặt trụ sở của văn phòng thư ký quốc tế mới của câu lạc bộ. Nhưng Ivar đã khéo léo vận động vị tổng thư kí này chuyển địa điểm tổ chức hội nghị sang Oslo, chủ yếu là do Ivar đã sắp đặt chuyến tham quan đặc biệt vào ngày cuối của hội nghị. Chuyến tham quan này chỉ dành cho bậc lãnh đạo cấp cao nằm trong ban tổ chức hội nghị.
“Với tư cách là tổng thư kí của Câu lạc bộ thành Rome,” Antonio nhấn mạnh, “Tôi cho là mình chỉ thích hợp tháp tùng các khách VIP đến Spitsbergen thôi.”
“Tôi hiểu chứ, nhưng e rằng không thể Antonio ạ. Anh cũng biết tính chất nhạy cảm của nơi chúng ta đến mà. Nếu chỉ có tôi thôi thì dĩ nhiên sẽ rất hân hạnh có anh đi cùng, nhưng đó lại là do chính phủ Nauy giới hạn số khách đến Svalbard.”
“Nhưng mà…” Khi Antonio cố tìm lý lẽ tranh luận thích hợp, tham vọng lộ rõ trên khuôn mặt của ông ta.
Ivar mặc kệ. Viatus đã phải chi ra một món tiền khá lớn để sắp xếp một phi đội máy bay phản lực chở đoàn hội nghị đến hòn đảo Spitsbergen xa xôi của Nauy nằm trên biển Bắc Cực. Mục đích của chuyến đi là để bí mật tham quan Hầm cất trữ hạt giống toàn cầu Svalbard. Ngân hàng giống khổng lồ dưới đất được xây dựng để lưu trữ và bảo quản hạt giống trên khắp thế giới, đặc biệt là hạt giống vụ mùa. Nó được chôn vùi dưới nơi đóng băng quanh năm và không dấu chân người để phòng khi có thảm họa toàn cầu - thảm họa tự nhiên hay đại loại thế. Nếu như việc này được bảo mật, thì các hạt giống đông cứng được chôn vùi kia sẽ được bảo quản cho một thế giới tương lai.
Đó là lí do khiến Svalbard được mệnh danh là Hầm Tận Thế.
“Nhưng… tôi cho rằng trong chuyến đi như vậy,” Antonio tiếp tục nói, “Ban lãnh đạo Câu lạc bộ thành Rome đều phải tham gia. Ngày nay, an ninh lương thực là một vấn đề sống còn mà.”
Ivar cố không chớp mắt. Ông biết tham vọng của Antonio Gravel không dính dáng gì đến an ninh lương thực cả, mà chỉ là khát vọng muốn sát cánh với các nhà lãnh đạo thế giới thế hệ tiếp theo thôi.
“Anh nói đúng về vấn đề an ninh lương thực,” Ivar thừa nhận. “Thật sự thì chủ đề đó cũng chính là trọng tâm trong bài diễn thuyết của tôi.”
Ivar dự định sẽ dùng nguyên tắc chủ đạo của mình để chuyển nguồn lực của câu lạc bộ này sang một hướng mới. Đã đến lúc cần hành động thực sự rồi. Tuy vậy, ông đã đọc được ý đồ đen tối của Antonio. Giọng điệu giận dữ đã thay cho lối nói nịnh nọt của hắn.
“Bàn về bài phát biểu của anh đi,” Antonio cau có nói, “Tôi đã có một bản nháp và cũng đọc rồi.”
Ivar dừng lại rồi quay sang hắn. “Anh đọc bài phát biểu của tôi ư?” Không ai được biết nội dung mà. “Anh lấy được từ đâu chứ?”
Antonio phẫy tay phớt lờ câu hỏi. “Không quan trọng. Điều đáng bàn là anh không thể diễn thuyết như vậy mà lại mong chờ đại diện cho Câu lạc bộ thành Rome. Tôi cũng đã đặt vấn đề này với vị đồng chủ tịch Boutha. Ông ấy đã đồng tình với tôi. Bây giờ chưa phải là lúc lan truyền cảnh báo về sự suy sụp của thế giới sắp xảy đến. Điều đó… điều đó thật tắc trách.”
Máu nóng đốt cháy sự lạnh lẽo trên mặt Ivar. “Vậy khi nào mới đến lúc?” ông hỏi, vừa nghiến răng lại. “Khi thế giới này chìm vào hỗn loạn và 90% dân số đã chết hết à?”
Antonio lắc đầu. “Đó là điều tôi đang định nói đây. Anh sẽ biến câu lạc bộ thành một trò hề và mong chờ tận thế tới vậy. Chúng tôi sẽ không chịu đựng nữa.”
“Chịu đựng ư? Trọng tâm bài phát biểu của tôi xuất phát từ báo cáo do chính Câu lạc bộ phát hành mà.”
“Ừ, tôi biết vậy chứ. Các giới hạn phát triển. Anh đã trích dẫn đủ nhiều trong bài nói rồi. Nên nhớ nó đã được viết vào năm 1972.”
“Nhưng nó vẫn còn rất hợp thời. Bản báo cáo phát thảo chi tiết về sự sụp đổ mà cả thế giới đang cố tìm cách ngăn chặn.”
Ivar đã nghiên cứu rất kỹ Các giới hạn phát triển, cũng như vẽ ra biểu đồ và dữ liệu. Báo cáo này xây dựng kiểu mẫu tương lai của thế giới mà ở đó dân số vẫn tiếp tục tăng theo cấp số nhân trong khi sản xuất lương thực chỉ tăng theo cấp số cộng mà thôi. Cuối cùng, dân số sẽ vượt xa khả năng sản xuất ra lương thực để đáp ứng nhu cầu của chính họ. Dân số sẽ tăng đến mức đỉnh điểm, và thậm chí vượt xa hơn. Một khi điều đó xảy ra thì theo sau sẽ là sự hỗn loạn, đói kém, chiến tranh, sau cùng sẽ là sự diệt vong của loài người. Ngay cả mô hình bảo thủ nhất cũng cho thấy 90% dân số thế giới cuối cùng sẽ phải chết. Nghiên cứu đã được tiến hành lại ở nơi khác với các kết quả tàn khốc tương tự.
Antonio nhún vai, xua đi toàn bộ vấn đề. Ivar co nắm tay và tiến lại gần đấm vỡ mũi hắn.
“Bài diễn thuyết đó,” Antonio nói, không màng đến nguy hiểm. “Kiểm soát dân số triệt để là điều mà anh đang chủ trương đó à? Điều đó sẽ chẳng bao giờ được ủng hộ hết.
“Người ta phải ủng hộ chứ,” Ivar tranh cãi. “Chúng ta hẳn không có cách nào né tránh điều sắp xảy ra đâu. Thế giới đã tăng từ bốn tỉ lên sáu tỉ người chỉ trong vòng hai thập niên. Và không có dấu hiệu nào cho thấy sự sụt giảm. Hai mươi năm nữa dân số sẽ là chín tỉ người. Và đó là thời điểm thế giới sẽ lâm vào tình trạng thiếu đất canh tác, khi sự ấm dần lên toàn cầu bắt đầu tàn phá dữ dội, và đại dương của chúng ta sẽ biến mất. Chúng ta sẽ chạm đỉnh đó nhanh hơn ta tưởng.”
Ivar nắm lấy cánh tay của Antonio, khuôn mặt lộ rõ sự tức giận. “Tuy nhiên, chúng ta có thể làm dịu tác động của nó bằng cách lên kế hoạch ngay từ bây giờ. Chỉ có một cách để tránh sự sụp đổ toàn cầu - đó là từng bước và kiên quyết hạn chế sự phá hủy hệ sinh thái của loài người trên hành tinh này trước khi chạm đến ngưỡng đó. Tương lai của con người là phụ thuộc vào biện pháp đó.”
“Chúng ta sẽ dàn xếp ổn thỏa thôi,” Antonio nói. “Hay anh không có lòng tin vào nghiên cứu của mình? Không phải thực phẩm biến đổi gen mà công ty anh nắm giữ quyền sáng chế được cho là sẽ mở rộng sang vùng đất mới, và tạo ra sản lượng lớn hơn hay sao?”
“Nhưng thậm chí có như vậy thì cũng chỉ đổi được một ít thời gian mà thôi.”
Antonio liếc nhìn đồng hồ. “Nói tới thời gian mới nhớ, tôi phải đi đây. Tôi đã nhắn lại thông điệp của Boutha rồi đấy. Nếu anh muốn nói về nguyên tắc chủ đạo thì anh phải chỉnh sửa lại bài phát biểu theo đó.”
Ivar nhìn theo người đàn ông lướt đi về phía chiếc cầu bắc qua lối vào Kirkegata.
Đứng lại trên sân, Ivar sững người như cơn mưa phùn giữa trời, điềm báo đầu tiên về trận đại hồng thủy sắp tới. Ông để cho những giọt nước lạnh giá đông cứng nhịp đập tim mình. Ông sẽ trình bày vấn đề này với ngài đồng chủ tịch câu lạc bộ sau đó. Có lẽ ông nên bình tĩnh tận dụng sự khéo léo. Và tốt hơn là nên nhẹ nhàng đặt tay lên bánh lái để lèo lái số phận thế giới này.
Bình tĩnh lại và cương quyết hơn, ông băng tiếp qua sân hướng về khu vực nhà thờ Akershus có cửa sổ chạm trổ hoa hồng to đùng. Ông đã đến trễ cuộc họp. Trong câu lạc bộ này, Ivar đã tập hợp những nhân vật có cùng khuynh hướng với mình, những người có khả năng ra quyết định dứt khoát, và kiên định với lý lẽ của mình. Trong khi Antonio và hai vị đồng chủ tịch có thể chỉ là bù nhìn trong tổ chức, thì Ivar Karlsen và nội các của ông có tầm ảnh hưởng nhất định, tổ chức lồng ghép trong tổ chức - một trái tim sắt đá, cùng nhịp đập với hi vọng của hành tinh.
Bước vào nhà thờ, Ivar thấy mọi người đã tụ họp đông đủ ở gian giữa những bức tường gạch nhỏ bên trong. Những chiếc ghế được đẩy hết sang bên, và sân khấu hát thánh ca đã được dàn dựng ở góc trái của gian thờ. Mấy cánh cửa sổ uốn cong hắt ánh sáng u ám, trong khi chúc đài treo đèn mạ vàng thắp sáng như góp phần thêm sự đón chào sơ sài.
Mấy khuôn mặt xoay sang nhìn khi Ivar bước vào.
Tất cả có mười hai người.
Đây chính là những tay quyền lực thật sự phía sau câu lạc bộ: các nhà lãnh đạo trong nền công nghiệp, những nhà khoa học đạt giải Nobel, các đại diện chính phủ từ các quốc gia chủ chốt, thậm chí có một ngôi sao Hollywood có lý lịch đáng nể cũng chú ý và ủng hộ tiền cho tổ chức này.
Mỗi người hướng đến một mục tiêu cụ thể.
Ngay cả người đàn ông đến gần Ivar lúc này, mặc bộ lễ phục màu đen cũng có bộ mặt đáng sợ.”
“Chào Ivar,” người này nói và chìa tay ra bắt.
“Thượng nghị sĩ Gorman, xin thành thật chia buồn với mất mát của ông. Chuyện đã xảy ra ở Mali… Lẽ ra tôi nên bảo đảm an ninh khu trại nhiều hơn.”
“Đừng tự trách bản thân như vậy.” Vị Thượng nghị sĩ nắm chặt vai của Ivar. “Jason biết có nguy hiểm . Nhưng nó vẫn rất tự hào được tham gia vào một dự án quan trọng như vây.”
Dù cố yên lòng, nhưng ngài Thượng nghị sĩ rõ ràng không thoải mái với chủ đề này, vẫn còn thương tiếc về cái chết của con trai mình. Nhìn từ xa, hai người đàn ông kia trông cứ như an hem. Sebastian Gorman đứng cao gần bằng Ivar, nhưng mái tóc bạc của ngài Thượng nghị sĩ được chải gọn gang, còn lễ phục thì xếp li ngay ngắn.
Ivar rất ngạc nhiên thấy ông ta ở đây, nhưng có lẽ ông không nên có mặt. Ngày xưa, Gorman tỏ ra rất kiên quyết trong quyết định của mình. Ngài Thượng nghị sĩ người Mỹ này đã có công trong việc mở rộng nghiên cứu về nhiên liệu sinh học và phát triển tại các nước phương Tây. Hội nghị này rất quan trọng đối với vấn đề của ông. Hơn nữa kỳ bầu cử sắp tới, ông sẽ dành thời gian để than khóc cho con trai mình sau vậy.
Tuy thế, Ivar hiểu được nỗi đau của người đàn ông này. Mới bước sang tuổi 30 thì ông đã mất đi người vợ và đứa con mới sinh. Rồi sau đó thảm kịch quay lại gần như muốn đốn ngã ông. Ông đã không tái hôn nữa.
“Chúng ta bắt đầu được chưa?” ngài Thượng nghị sĩ vừa hỏi vừa quay bước đi.
“Vâng. Chúng ta nên bắt đầu thôi. Chúng ta có nhiều việc phải bàn đây.”
“Tốt.”
Khi Thượng nghị sĩ tập trung mọi người về phía băng ghế chờ, Ivar liếc nhìn phía sau lưng ông ta. Ông không hề có cảm giác cắn rứt lương tâm. Viatus có nghĩa là lối đi cuộc đời mà. Và đôi khi con đường này ghập ghềnh chông gai, cần có sự hi sinh mới đến đích được.
Như cái chết của Jason Gorman chẳng hạn.
Chính vì nghe theo lệnh của Ivar, chàng thanh niên đã bị sát hại.
Một sự mất mát tang thương, nhưng ông không thể nào hối tiếc.