Rome, Ý
Gray giữ chặt tay lái. Rachel ôm chặt anh. Anh chạy thẳng về phía kiến trúc bằng đá đồ sộ kia. Tòa nhà gồm mười lăm tầng, cao chót vót với những vòm cung rộng mênh mông và các trụ khổng lồ. Ở tầng thấp nhất, mỗi lối đi có mái vòm được bịt kín bởi một cái cổng bằng thép rất cao, nhưng ngay phía trước là cổng chính, nơi các du khách thường xếp hàng vào tham quan.
Gray lao thẳng xe vào đó.
Tuy Đấu trường cổ vẫn chưa mở cửa vào giờ sớm như vậy, nhưng cổng chính vẫn mở, còn đám đông đã sẵn sàng để xếp hàng chờ. Hỏa lực và bom nổ đang rượt đuổi họ. Tuy vậy, để chộp lấy cơ hội, con người ẩn náu ở mọi nơi có thể. Hai người đàn ông ăn mặc như đấu sĩ đã tót lên một trong những cái cây ở quảng trường.
Sự có mặt của du khách và những người bàng quang khiến cho việc bảo vệ của lực lượng cảnh sát vũ trang canh giữ khu vực này phải thận trọng và canh giác, làm họ không thể bắn bừa bãi. Đội ngũ cảnh vệ đã dọn sạch lối vào.
Với lối mở thuận tiện như vậy, Gray lao thẳng vào cổng chính.
Một cảnh vệ bước ra sẵn sàng chặn lối. Anh ta giơ súng lên và hét lớn cảnh cáo họ. Rachel hét đáp lại. Cô vẫy tay, giơ cao tấm thẻ ngành.
Người đàn ông do dự, mặt anh tối sầm, đắn đo.
Vậy là đủ.
Gray lao xe lướt qua khi anh ta nhảy lùi sang bên. Theo sau là Seichan. Họ vọt thẳng vô con đường phía xa bao quanh khu trung tâm Đấu trường. Con đường có mái vòm cong và hàng cột bao bọc bên ngoài, không gian tối tăm bên trong trông như nhiều hang động vậy. Tiếng rồ xe vang dội qua các lớp tường, mỗi lúc một chói tai.
Tiếng súng lạch bạch ở bên trái khiến anh chú ý. Một trong những chiếc Lamborghini vẫn theo sát bên ngoài quảng trường chan hòa ánh nắng. Tay súng nhắm bắn ra khỏi ô cửa hành khách. Nhưng nhờ có những bức tường đá và cổng bằng thép che chở cho họ. Những tia lửa va đập vào lớp thép.
Có một tiếng nổ văng ra phía sau lưng họ.
Gray liếc nhìn qua vai. Một chiếc Lamborghini thứ hai đâm sầm cánh cổng rồi lao vào trong. Thật không may là trong này chỉ đủ lớn để chứa chiếc xe thể thao nhỏ nhắn này.
Một vụ nổ bùng lên làm Gray phải quay lại nhìn. Một trong những chiếc cổng thép, cong vòng xuống và tỏa đầy khói, văng ra lối đi phía trước. Tiếp theo, chiếc Lamborghini thứ ba lao qua đống đổ nát rồi thắng gấp dừng lại chắn ngang lối.
Một bóng đen nhoài ra khỏi ô cửa, giơ thứ vũ khí còn ám khói nhắm thẳng vào họ.
“Quẹo phải!” Rachel hét lên và chỉ về phía con dốc gần đó.
Tuân lệnh, anh liền quẹo gấp, nghiêng đầu gối ra ngoài. Chiếc xe bị trượt, nghiêng tạm thời, quá là tạm thời. Đầu gối anh bị chà xát vào đá khi chiếc xe sắp ngã. Nghiến chặt răng, anh lái chiếc xe ngược lên.
Cuối cùng thì cái góc đường này đã cứu mạng anh. Tiếng súng nổ chói tai, và phát súng mù khói lướt theo đường xoắn ốc qua chiếc xe bị nghiêng chỉ cách Gray vài centimeter. Anh cảm nhận được vết cháy sém qua gò má mình.
Quả lựu đạn phóng vút ra rồi giội lên tấm chắn gió của chiếc Lamborghini kia. Có một luồng hơi cháy rực bay ra khỏi các ô cửa làm nảy xe lên.
Khi sức nóng như đốt quét qua, Gray đã leo được lên dốc. Seichan và Kowalski đã đi dọc vòng theo các cây cột chống đỡ đồ sộ, rồi cũng đổ về cùng hướng với họ. Hai chiếc xe cùng phóng về phía con dốc, rồi lao vào một lối đi ngắn tối tăm, tiếp đó thoát trở ra ngoài trời.
Ở cuối con dốc mở ra toàn bộ khu vực của đấu trường. Nó leo lên tận bốn tầng cao liên tiếp, bao quát phạm vi gần sáu mẫu. Tuy Đấu trường đã từng bị hư hại qua nhiều thế kỷ do hành động phá hoại, hỏa hoạn, động đất, và chiến tranh, nhưng nó vẫn sở hữu nét hùng vĩ vĩnh cửu, một chứng tích theo thời gian và lịch sử. Ngay phía trước mở ra khu Đấu trường, nơi đây có trò đánh trận giết chóc được xem là môn thể thao. Đã rất lâu trước đây, mặt sàn gỗ nguyên gốc đã bị mục nát nên để lộ mê cung ngầm bên dưới chứa những lối đi và ngục tù bằng đá mà trước đây từng nhốt thú vật, nô lệ, và các đấu sĩ.
Hiện nay người ta làm một lối đi được lót ván lên nền cao rất hiện đại băng ngang những hố mở và kết thúc bằng một sàn đấu ở phía xa. Gray lợi dụng điều đó. Không hề giảm tốc, anh chạy băng qua nó, còn tăng tốc thẳng xuống trung tâm của lối ván hẹp. Tiếng gầm rú của hai chiếc xe vang lên trong khoảng không, đuổi hết linh hồn của những khán giả cổ xưa đang ngồi vỗ tay tán thưởng và hò hét cổ vũ đẫm máu.
Và những linh hồn đó hôm nay chắc sẽ không phiền hà.
Một loạt phát súng mới nổ ra sau lưng họ. Qua kính chiếu hậu, Gray chú ý thấy có hai tay súng đứng chặn ở cuối lối đi có lót ván. Họ đọ súng trên vai. Sau một loạt mưa đạn tới tấp, Seichan buộc phải bỏ tay lái, bánh xe đã xì hơi. Chiếc xe trượt sang một bên. Seichan và Kowalski lăn qua tấm ván lót sàn, đụng vào nhau.
Kowalski cố gắng đứng dậy, nhưng Seichan ngăn anh lại trước khi anh bị bắn vào đầu. Họ cùng ngã nhào khỏi tấm ván và mất hút xuống hố bên dưới.
Đây là lựa chọn duy nhất của họ.
Thoát được ra bên ngoài, nhưng Gray và Rachel sẽ không thể chạy xa hơn nữa. Một khí bọn sát thủ cố thủ được vị trí và ổn định mục tiêu, con mồi của chúng sẽ bị tóm thôi. Gray thắng gấp dừng lại. Anh biết mình chỉ còn vài giây. Anh xoay người lại, vòng tay ôm lấy eo Rachel, và đẩy cô khỏi xe hướng về lối ván đi.
Loạt đạn xuyên thấu tấm ván bay thẳng về phía họ.
Gray vẫn ôm chặt và tiếp tục lăn. Anh đẩy cả hai đến cuối rìa ván và lăn xuống bóng tối của hố sâu.
★ ★ ★
2h35 sáng
Washington, DC.
Painter kề sát màn hình hơn. “Anh có thể phóng gần sát hơn nữa được không?”
Kỹ thuật viên vệ tinh lắc đầu và ngồi lùi lại. “Đây là độ phân giải tốt nhất tôi có thể điều chỉnh hình ảnh thu được từ vệ tinh. Tôi có thể chạy dữ liệu hiện tại thông qua một bộ lọc cộng hưởng cao, nhưng tổng hợp nó phải mất nhiều thời gian đó.”
Painter xoay sang Kat. Cô ấy đang gọi điện thoại. Ông bắt gặp ánh mắt của cô.
“Quân đội của Ý đang trả lời,” Kat nói. “Họ đã ra ngoài mười phút. Cảnh sát địa phương đã phong tỏa khu vực.”
Painter liếc nhìn lại màn hình. Họ đã mất dấu mấy chiếc xe máy khi chúng lao vào Đấu trường cổ. Nhưng vài giây sau, họ lại xuất hiện rượt đuổi nhau dọc qua giữa đấu trường. Chi tiết quá kém, hình ảnh mờ mờ ảo ảo. Nhưng khi họ đang theo dõi, thì có một chiếc xe đột ngột bổ nhào rồi dừng lại. Vài giây sau, chiếc còn lại cũng thắng dừng lại. Có chuyển động xuất hiện lờ mờ xung quanh khu vực đó, rồi sau đó tất cả dường như bất động.
Độ phân giải này không đủ cao để xác định chiếc xe nào đã lên dốc.
Monk kề sát vai kỹ thuật viên. “Thưa ngài…” Anh chỉ lên và thu hút sự chú ý của Painter trở lại màn hình. “Tôi nghĩ tôi lại thấy cái đó nữa. Trên cây cầu.”
Kỹ thuật viên gật đầu. “Trông như hai người. Có thể là ba.”
Ngón tay anh lần theo đốm sáng trên màn hình. Nó di chuyển về phía mấy chiếc mô tô bị ngã. Dù chất lượng kém như vậy, nhưng Painter vẫn nhận ra được dáng đi lén lút của ba tên săn lùng.
Ông lầm bầm nhìn màn hình, nửa như yêu cầu, nửa như khấn nguyện. “Hãy đuổi bọn xấu ra khỏi đó, Gray…”
★ ★ ★
8h36 sáng
Rome, Ý
Rachel dựa vào vai Gray. Mỗi bước đi là chân phải cô đau nhói lên. Cô đã bị trật mắt cá khi té nhào xuống tầng hầm của Đấu trường cổ. Khi cô nhảy lò cò theo anh thì cũng tranh thủ tìm kiếm xung quanh.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, bóng tối đen kịt vây lấy họ. Cô đã học từ chú Vigor rằng các tầng thấp hơn này được gọi là hypogeum, nghĩa là tầng hầm. Nơi đây đã từng nhốt đủ muôn loài - nào là sư tử, voi, cọp, hươu cao cổ - cùng với các nô lệ và đấu sĩ. Những cái thang thô sơ giúp nâng lên và hạ xuống các chuồng và các dụng cụ phức tạp để dàn dựng sàn đấu.
Nhưng tất cả chỉ còn cảnh tượng tàn tích đổ nát của những bức tường, không gian âm u và ngục tù nhỏ hẹp. Do không có mái che nên tầng trên phơi bày dưới nắng mưa. Cỏ và rong phủ lên mặt sàn, còn những lớp rêu dày vây kín mấy bức tường. Cũng bởi kiến trúc cổ này khá mỏng manh và có nguy cơ sụp đổ bất cứ khi nào nên tầng này không cho du khách tham quan - ngoại trừ các nhà khảo cổ. Hồi nhỏ chú Vigor đã từng lén dẫn Rachel xuống đây.
“Giá mà mình nhớ được phương hướng…”
Gray đột nhiên dừng lại. Có tiếng động lạo xạo phía sau họ: chiếc còng bằng đá, hơi thở nặng nhọc. Họ chui đầu trở lại một trong những cái ngục. Có hai người xuất hiện.
Rachel cảm thấy Gray thả lỏng người nhẹ nhõm. “Seichan…”
Người phụ nữ này khẽ đưa ngón tay lên môi suỵt anh ra hiệu. Kowalski bám sát cô. Nửa mặt anh bê bết máu, đang chảy ròng ròng từ một vết cắt lởm chởm phía trên mắt. Anh ta cũng giơ tay lên cảnh báo họ nên im lặng.
Rồi Rachel cũng nghe thấy.
Có tiếng giày nện nặng nề trên ván đi phía trên đầu họ.
Bọn sát thủ đã không tẩu thoát như Rachel mong đợi. Chúng vẫn đang ráo riết săn lùng con mồi.
Seichan chỉ lên trên, rồi giơ tay ra xa. Dấu hiệu câm của cô đã quá rõ. Nếu họ cứ ở ngay dưới lối đi ván này, thì sẽ ít bị phát hiện. Nhưng cũng có nghĩa là họ phải di chuyển hết sức nhẹ nhàng.
Gray gật đầu và tiến bước về phía xa của tầng hầm. Rachel ôm chặt anh rồi ngăn anh lại. Anh liếc nhìn lại cô dò hỏiCô biết địa hình mấy tầng này. Nếu cứ đi theo lối ván này, thì họ sẽ đụng phải một bức tường cứng. Chỉ có vài lối dẫn ra khỏi tầng ngầm này thôi.
Cô chỉ dọc theo lối họ đi, lấy tay làm hiệu một nhát cắt, rồi lắc đầu. Đây chính là ngôn ngữ dấu hiệu trong quân đội có nghĩa là ngõ cụt. Quay sang, cô chỉ về phía một lối thoát mà chỉ có vài người biết. Chú cô đã chỉ cho cô biết từ rất lâu rồi. Nhưng để đến được đó buộc họ phải rời khỏi vỏ trú ẩn là ván đi phía trên để bước vào mê cung lộ ngoài kia.
Gray nhăn mặt nhìn cô suy nghĩ, mắt anh đầy vẻ âu lo.
Em chắc không?
Rachel gật đầu xác nhận. Mấy đầu ngón tay anh giữ chắt vai cô như vừa cảm ơn, vừa trấn an cô. Trong thoáng chốc, cô muốn cánh tay đó ôm lấy cô, giữ chặt cô. Nhưng anh đã đi nấp với Kowalski. Họ thì thầm gì đó không nghe rõ.
Seichan đến gần bên cô. Cô ta vẫn không quên chú ý hai người Mỹ kia. Rachel không nghi ngờ rằng người phụ nữ này có thể đọc được câu chuyện của họ qua cử động đôi môi. Rachel liếc sang cô ta. Có vết thâm tím đang hiện rõ trên má Seichan. Rachel cũng chú ý thấy cô ta đã ốm đi nhiều từ khi họ gặp nhau lần đầu cách đây vài năm. Khuôn mặt cô ta gầy gò, xanh xao và trũng sâu quanh vùng mắt. Nó khiến cô ta trông như một vật thể gì được khắc từ đá, cứng và quật cường. Tuy nhiên, vẫn còn đó tia lửa lạnh lùng trong đôi mắt xanh đen của cô ta.
Gray lùi trở lại và lôi mọi người vào cùng nấp dưới ván đi. Anh liếc nhìn lên, nghe ngóng khi có một trong mấy kẻ săn lùng bước ngang qua đầu. Mấy tay súng đang quan sát cả hai nửa khu tầng hầm. Chỉ thoáng thấy có động tĩnh gì thì cả hai phía đều bị bao vây. Từ vị thế trên cao bao quát xuống thì cứ như bắn cá trong rọ vậy.
Khi tên sát thủ lướt qua, Gray khẽ nói, “Chúng ta cần phải gây tiếng động giả. Kowalski chỉ còn một viên đạn trong súng. Không nhiều nhưng –”
Tiếng bước chân thình lình đổi nhịp. Từ nhẹ nhàng chuyển sang chạy dậm mạnh. Tiếng giày nện mạnh hướng về phía của họ.
Chắc hẳn lời thì thầm của Gray đã bị nghe thấy.
Kowalski giơ súng lên, sẵn sàng để bắn, nhưng Seichan đặt tay lên vai anh ta, ra hiệu hãy thận trọng.
Tiếng nện chân đã qua khỏi chỗ họ, tiếp tục chạy trên ván đi hướng về phía xa. Chúng đang chạy nước rút. Có gì đó đang làm chúng hoảng sợ.
“Chắc là cảnh sát…” Gray đoán ngay ra.
“Đến rất đúng lúc,” Kowalski nói.
Seichan không hề cảm thấy thoải mái như họ. Vẻ mặt cô ta chua chat. Cô ta đang trong tầm theo dõi của bọn khủng bố, kể cả Interpol.
Trước khi họ kịp đưa ra quyết định, có tiếng động lạ len vào. Nó đến thật đột ngột. Đó là tiếng thùm thụp của chiếc trực thăng. Gray bước ra khỏi phía dưới ván đi và liếc nhìn. Rachel đi theo anh.
Có một chiếc trực thăng màu đen hình ong bắp cày lướt qua rìa của đấu trường.
“Đó không phải là cảnh sát,” Rachel nói.
Thực tế, không hề có dấu hiệu gì trên máy bay.
Khi nó đáp trên đấu trường, một cánh cửa bên hông bật mở.
Gray túm lấy vai Rachel. “Chạy mau!”
Giờ đã rõ tại sao mấy tay súng tẩu thoát. Không phải do cảnh sát phái tới, mà là một bọn sát thủ cao cấp hơn. Tại sao lại phải tốn công tìm bắn cá trong rọ trong khi cho nổ bom dưới hố có khỏe hơn không.
“Đi lối này!” Rachel hét lớn.
Cô chạy, mặc cho đầu gối phản đối, hormone adrenaline do tuyến thượng thậ, tiết ra giúp đốt cháy cơn đau. Cô bước dọc bức tường cong có nhiều ngục giam bằng đá. Những người còn lại theo sau.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Kowalski rống lên.
Rachel quẹo vào lối đi đầu tiên bên phải, rồi rẽ sang trái. Cô dừng lại ở ngõ cụt. “Quay lại!”
Họ bò lòng vòng. Rachel vẫn nắm chặt vai Gray, bước đi khập khiểng. Dù biết lối thoát nằm ở đâu, nhưng cô không thuộc lòng mê cung nhỏ hẹp này. Đi lùi trở ra, lần này thì cô đã rẽ đúng lối. Phía trước, một lối đi thẳng dẫn ra một cổng tò vò hẹp. Đúng nó rồi! Mái vòm đánh dấu cầu thang dẫn xuống tầng thấp hơn của hypogeum.
Khi cô sắp tới thì Gray túm lấy cô từ phía sau, rồi đẩy vai cô vào một trong những ngục thất. Những người còn lại cũng vào theo. Gray che cho cô khi có âm thanh hùm vang lên như sấm dội vào tường và rung rinh đá dưới chân. Một lúc sau, có một vệt lửa thổi qua trên đầu, kéo theo khói và mùi hóa chất nồng nặc. Gray đẩy cô ra khỏi chỗ nấp. Cô suýt ngã, ù tai, nước mắt giàn giụa. Phía trên đầu, chiếc trực thăng quét qua, xoáy theo khói và lửa. Một nòng súng bằng thép đen ngòm từ từ tụt vào trong cửa sập.
Ôi, không…
Hoảng loạn, biết trước điều sắp xảy ra, Rachel chạy nhanh xuống lối đi, thở hổn hển trong đau đớn vì vượt qua mấy tảng đá và bức tường đổ nát. Mái vòm mở ra phía trước khoảng 10 dặm nữa. Tập trung vào mục tiêu, cô chẳng may chạm gót lên hòn đá phủ đầy rêu. Bàn chân cô trượt đi, chân bị trẹo. Cô vấp té - nhưng chưa chạm đất
Gray xốc đỡ cô qua eo rồi ẳm cô xuống mấy bậc cuối cùng. Họ cùng lao xuống qua cổng tò vò. Những người khác va vào họ từ phía sau. Cả nhóm ngã lăn, ngoéo chân rồi bay nhào xuống mấy bậc thang đá.
Họ rơi xuống một đống đổ nát ở dưới còn bên trên tất cả nổ tung vỡ vụn.
Vụ nổ xảy ra gần cổng gầm lên một âm thanh chói tai. Áp lực đập vào tai Rachel như muốn bổ tung đầu cô ra. Mấy tảng đá đổ nhào và văng tung tóe cả lên. Lửa thối xuống lối cầu thang, quét qua mái nhà phía trên. Da cô bị bỏng. Phổi cô không thể hít không khí vào.
Tiếp đó áp xuất đột ngột tăng nhanh. Đám lửa bị hút ra, rút khỏi đường hầm. Không khí lạnh từ tầng dưới ùa lên và lùa qua họ.
Có những bàn tay đẩy và kéo lê. Họ bò ra xa cầu thang hướng xuống lối đi âm u thấp bên dưới. Sau vài dặm, tất cả họ đều đứng dậy. Rachel dựa vào tường để đứng lên. Cô thở hổn hển, cảm thấy như muốn nôn, trào lên những thức ăn trong bụng. Cô hít thật sâu không khí lạnh vào bụng.
“Đi tiếp thôi,” Gray hối thúc.
Rachel dựa vào tường khi họ suýt vấp về trước. Họ phải tiếp tục đi thôi. Cơn chấn động và đám lửa có thể làm tầng trên đổ sập xuống họ. Họ phải chạy thoát mau.
“Em có thể tìm thấy lối thoát không?”
Cô húng hắng. “Em nghĩ là… có thể…”
Gray túm lấy khuỷu tay cô. “Rachel.”
Cô gật đầu, lấy lại cân bằng, cả thể xác lẫn tâm hồn. “Vâng. Lối này đây.” Cô rút điện thoại ra và bật nắp lên. Ánh sáng le lói cũng chẳng thắp sáng mấy, nhưng đỡ hơn là không có gì.
Vịn lên vai Gray, cô bắt đầu đi. Không xa mấy, nhưng tầng này là các phòng giam, lối đi và hang động nhỏ như hang thỏ. Cô bước ra, như bị lạc trong quá khứ lẫn hiện tại.
Cô nhớ là chú Vigor dẫn cô xuống đây, trêu cô bằng những câu chuyện về các vị anh hùng và quỷ dữ, đó là những con quái vật kì lạ cũng như các vị thần cao cả. Ông cũng kể cho cô nghe về một trong những buổi diễn lớn nhất, một sự kiện hiếm thấy được tổ chức tại Đấu trường cổ. Quang cảnh đó gọi là Cuộc đánh trận gỉả trên biển.
Cô nói to khi đang dẫn đường cho những người khác. “Trước khi mấy tầng ngầm này được xây lên, vào đầu đế chế La Mã, họ thường cho làm ngập khu vực này, để tạo ra một cái hố thật to ở giữa Đấu trường. Trận hải chiến nổi tiếng được tái hiện lại tại đây, cùng với những cuộc thao diễn ngựa và bò bơi đua.”
Kowalski theo sát gót họ, bụi bặm, bê bết máu và bị bỏng. “Ngay bây giờ, bơi lội nghe có vẻ khá tốt cho tôi.”
“Họ làm gì với tất cả lượng nước đó sau buổi diễn vậy?” Gray hỏi.
“Anh sẽ biết,” Rachel trả lời.
Quẹo hai ngã nữa thì họ đụng phải bức tường. Một lò sưởi bằng sắt bít lối đi hẹp bên dưới. Ngay trong bóng tối mờ ảo, có thể dễ dàng thấy lối dẫn xuống một góc nghiêng.
“Họ chỉ mới dọn chỗ này năm ngoái thôi, đúng như chú Vigor đã biết.” Rachel mở khóa cổng rồi kéo mở ra.
Trước khi cô có thể giải thích sâu hơn thì chợt có tiếng nổ đùng đùng qua khoảng không. Bụi đá tỏa ra thành đám mây dày đặc cuốn lấy họ.
“Mấy trái bom nổ ra ở trong hang động,” Rachel nói.
Gần đó, một tảng đá cẩm thạch rơi xuống từ mái nhà cách đó khoảng một dặm đập mạnh xuống sàn nhà. Có nhiều tiếng rền vang và âm thanh ầm ầm theo sau. Như quân cờ domino đầu tiên trượt ngã, thì kéo theo toàn bộ phần còn lại sụp đổ đè lên.
“Theo lối này,” Rachel nói. “Khẩn trương lên nào.”
Cô hụp đầu xuống đi vào lối dốc và rồi hướng xuống. Sau lưng cô, mọi người tuần tự đi theo. Họ chỉ mới đi được vài dặm bước, thì sàn nhà rung lên cùng với tiếng ầm như sấm sét báo hiệu điềm gở. Không khí tràn ngập bụi, cản trở và cô lập họ
Rachel vội vã bước tới, vừa lấy tay che miệng. Cô thấy phía trước như tối mù. Sàn nhà càng lúc càng dốc hơn. Cô vòng tay ôm mình,còn tay kia giơ điện thoại tỏa ánh sáng le lói ra trước.
“Còn bao xa nữa?” Gray thở hổn hển.
Cô không trả lời. Cô không biết nữa.
Sau một hồi lâu im lặng, cô nghe có một dòng chảy nhỏ. Cô lao tới trước. Trong lúc vội vã, cô trượt chân trên sàn, té bật ngửa ra sau và trượt, làm rơi mất chiếc điện thoại. Nó bay là là trước mặt cô - rồi mất dạng.
Không thể ngừng lại được, cô đành theo sau nó. Trong khoảnh khắc nghẹt thở, thế giới đã trở lại với cô. Cô ngã nhào ra ngoài trời rộng mở. Cô bật ra tiếng hét nhỏ, nhưng đã đáp xuống một dòng nước lạnh băng hơi cạn. Cú trượt chỉ cách khoảng một mét đổ lại.
“Cẩn thận đó!” Gray cất tiếng gọi.
Rachel lăn ra xa khi những người khác trượt, thắng lại rồi rớt xuống nước cùng cô. Rachel tìm lại được chiếc điện thoại nằm ở rìa dòng chảy. Nó vẫn tỏa sáng. Cô đóng nắp lại.
Họ đang nằm trong một ống dài bằng đá, rõ ràng là do con người đục từ những phiến đá thô. Có dòng nước xanh nhờ nhờ chảy qua đáy
“Chúng ta đang ở đâu vậy?” Gray hỏi.
“Trong mấy cống rãnh của thành phố cổ,” Rachel trả lời và bắt đầu đi theo dòng chảy. Đây chính là cách mà người La Mã cổ đại thoát nước ra sàn đấu.”
Mấy người khác làm văng nước lên sau lưng cô.
Kowalski thở nặng nhọc. “Lẽ ra tôi phải biết. Chuyến đi tham quan thành Rome với Pierce sẽ kết thúc trong cái ống cống chết tiệt này.”