Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30
Ngày 14 Tháng 10, 3h33 Chiều

❊ ❊ ❊

Clairvuax, Pháp

Krista đi hiên ngang băng qua khu vườn của tu viện. Ngày như chuyển sang lúc hoàng hôn vì khói che kín cả bầu trời, thi thoảng lại bị khuấy động khi một chiếc trực thăng bay ngang qua.

Khắp khu đất của nhà ngục, hàng trăm ngọn lửa đang cháy. Tiếng còi báo động liên tục vang lên, ngắt quãng bởi tiếng súng và tiếng la hét. Đội bảo vệ nhà tù chỉ có đủ lực lượng quản lý những tên tù chạy trốn, những ngọn lửa dữ dội và toàn bộ sự náo loạn. Bây giờ họ không màng đến khu tàn tích. Nhưng để đảm bảo sự cách biệt không bị phá vỡ, Krista có đội đột kích thứ hai để bao vây vòng ngoài, canh giữ tất cả lối vào. Trên đầu, những chiếc trực thăng với những nòng súng vẫn luôn trong tư thế sẵn sàng yểm trợ.

Một tiếng nổ lớn đặc biệt đã khiến Krista nhìn về phía Tây. Một cuộn lửa mới bắn vào không trung. Một thùng nhiên liệu đã phát nổ ở một sân bay nhỏ chỗ máy bay lên thẳng. Khu vực đã là một trong những mục tiêu đầu tiên của cô.

Krista muốn khu nhà ngục bị cô lập càng lâu càng tốt. Trước giờ xuất kích, cô đã có một cuộc gọi quan trọng nhưng đường truyền liên lạc lại bị cắt. Cô có một con đường ra khỏi khu nhà ngục bị đánh bom này. Cuối cùng thì quân phản kích cũng sẽ đến, nhưng cô trù bị sẽ thoát trước khi điều đó xảy ra.

Hoặc là cô hi vọng thế.

Phó chỉ huy gặp cô trong lối đi bộ. Anh ta là một người đàn ông Algerian to lớn da đen tên là Khattab. Anh ta cau có giận dữ và lắc đầu. “Vẫn chưa tiếp cận được mục tiêu.”

Cô có một đội đang lùng sục phía bên kia tàn tích của tu viện. Một tên lính đã bắn trúng một người trong nhóm của Gray; từ sự mô tả, đó chính là Grayson Pierce. Nhưng tất cả bọn họ đã đi đâu? Báo cáo của tên bắn súng trở nên vô nghĩa. Hắn ta đã chỉ cho cô nơi mà những người khác biến mất. Nhưng Krista đã không tìm thấy một cái cửa sổ hay cái cửa chính nào. Những bức tường thì rắn đặc. Hay họ đã tàng hình và biến mất?

Cho đến bây giờ họ vẫn chưa bị phát hiện.

Tất cả những gì đội của cô tìm thấy chỉ là những tên bảo vệ đang sợ hãi và một người phụ nữ đứng tuổi ở ngoài khu tàn tích. Cô đã tra vấn họ, nhưng họ cũng không biết gì.

Cô đứng trong lối đi bộ cùng với Khattab và nhìn chằm chằm vào cái la bàn bằng đồng ở giữa vườn. Đội của Gray đã làm gì đó ở trên đó khi đội của cô đang bay phía trên.

Cô ra lệnh. “Cho thêm hai người lên cái la bàn đó. Xem có gì bất thường không.”

“Còn mục tiêu thì sao? Lệnh vẫn như cũ chứ?”

“Tôi có lệnh mới đây,” Cô đã hi vọng sẽ chiếm được chìa khóa của Ngày Tận thế, nhưng nhận ra cơ hội đã vượt khỏi tầm với. “Thủ tiêu tất cả.”

Khi cô bước đi, gót giày trượt trên một ít cát, khiến cô nhìn xuống những tảng đá dưới chân. Cô quỳ xuống. Cô đã gần như bỏ lỡ nó trong bóng tối, nhưng một lằn cát từ đá vôi đã họa lên một hình chữ nhật trên sàn. Một nửa hình chữ nhật nằm đằng sau một cái cột, đúng ngay vị trí mà tên bắn súng đã thấy những mục tiêu biến mất.

Krista kẹp một vài viên đá cuội và cọ xát nó giữa những ngón tay của mình, mắt nheo lại.

“Khattab, quên những cái lệnh đó đi. Tôi muốn người của ông đến đây. Ai đó với khả năng phá hủy cái thứ này.”

Có lẽ cơ hội đã không hẳn vuột xa tầm tay.

★ ★ ★

3h34 chiều

Với cây đèn pin trên tay, Gray dẫn những người khác xuống một đường hầm bằng gạch, là một lối đi dốc. Đúng như cảm nhận của Gray, nó dường như đang dẫn họ đi sâu xuống bên dưới tu viện cũ mà họ đã từng đứng phía trên. Ngay bây giờ, họ sắp sửa có câu chuyện dưới lòng đất.

Không ai mở miệng nói.

Tất cả họ đều biết mọi thứ giờ chỉ phụ thuộc vào việc tìm chiếc chìa khóa đó.

Gray đi theo chùm tia sáng từ đèn pin. Hai mặt bên của đường hầm phía trước hoàn toàn biến mất. Mặc dù tình thế rất cấp bách, nhưng anh yêu cầu mọi người đi chậm lại. Anh nhớ lại những cái bẫy treo mà anh đã từng tình cờ kích hoạt. Giờ không phải lúc để phạm sai lầm.

Gần như nín thở, anh lách xuống đoạn cuối của đường hầm. Chùm sáng của đèn pin lia khắp vào một không gian rộng hơn. Anh bước đến gần lối vào và nhìn khắp căn phòng từ xa.

Ấn tượng đầu tiên: đó là một nhà thờ lớn nằm dưới mặt đất. Những bức tường gạch được sắp lại thành bốn cột trụ chống đỡ cho một kiến trúc mái vòm khổng lồ. Các thanh đỡ hình vòng cung được giữ bởi những cột trụ giao nhau tạo thành một chữ thập trên đỉnh. Quan sát từ phía dưới, Gray biết cái khuôn mẫu này phải trông giống cái gì rồi, một mái vòm tròn được chia thành bốn phần bởi các thanh đỡ.

Nó tạo nên hình chữ thập thần thánh.

Vòng tròn ngăn tư.

Nếu có bất kì nghi ngờ nào về sự miêu tả mang tính hình tượng, thì anh chỉ còn phải nhìn xuống dưới để xác nhận. Được điêu khắc bằng đồng và gắn chặt vào nền đá vôi là một đồ hình khổng lồ trải rộng hơn 27m theo chiều ngang. Nó cuộn xoắn trong một mẫu vẽ liên tục, cứ tháo xoắn và rồi xoắn lại, hình thành ba hình xoắn ốc hoàn hảo, tất cả nối lại với nhau.

Chính là bộ tam xoắn ốc cổ xưa, một biểu tượng phổ biến được tìm thấy khắc ngang qua những tảng đá đứng ở Anh, được giải thích trong một văn bản tiếng Xentơ thuộc nước Ireland cũ, và được tiếp nhận bởi Nhà thờ Công giáo để mô tả hình tượng Chúa Ba Ngôi.

Vòng tròn ở trên, hình xoắn ốc ở dưới.

Và có một vật ở giữa. Đó chính là nét đặc biệt duy nhất của căn phòng này.

“Một chữ thập Xentơ.” Rachel nói, giọng cô sợ hãi.

Những người khác tiến theo Gray bước vào căn phòng mái vòm.

Thánh giá được dựng ngay trung tâm của bộ ba xoắn ốc, được làm bằng đồng, rất giản dị, không trang trí và chỉ cao chừng hơn hai mét, được dựng từ hai thanh đồng bắt chéo và một thanh tròn đặt cân đối với giao điểm của chữ thập.

Gray dẫn đường.

Chỉ có Kowalski lưỡng lực ở đường hầm. “Tôi sẽ ở lại,” anh ta nói. “Anh hay có vấn đề với mấy cây thánh giá lắm.”

Bốn người ở lại trong phòng.

Wallace nhận xét sự mộc mạc của công trình điêu khắc mang tính tôn giáo này. “Các thầy tu dòng Xito luôn chống lại sự trang trí quá cầu kì. Họ tin vào sự giản dị. Mọi thứ đều có nơi chốn và tính năng riêng của nó rồi.”

Gray cẩn thận đi qua những hình trôn ốc bằng đồng, lòng không chắc rằng một thiết kế trên sàn khổng lồ như thế có mang tính giản dị hay không. Nhưng vị giáo sư đã nói đúng về cây thánh giá. Cả về hình thức và kích cỡ, nó không có gì đặc sắc mà trông giống như một đồ dụng cụ kỹ thuật hơn là một biểu tượng tôn giáo.

Tuy nhiên, không ai dám phủ nhận sự quan trọng của nó.

Rachel vừa xem xét cây thánh giá vừa nhận xét. “Nó đứng giữa những hình xoắn ốc và cái mái vòm được chia bốn.

Gray bất chợt soi đèn lên rọi mái vòm. Khi chùm sáng lan tỏa trên trần, anh nhận ra mình đã bỏ sót vài thứ. Mái vòm, được chia làm bốn phần, và không được trang trí. Ánh sáng từ đèn pin đã phản chiếu mảng tinh thể của đá thạch anh thô được đính trên trần căn phòng.

Khi anh lia đèn khắp mái vòm, anh đã hiểu cái anh đang nhìn.

“Nó minh họa một chòm sao trong không gian hai chiều,” Rachel nói.

Gray đồng ý. Anh nhận ra chòm sao được hình thành bởi những mảnh thạch anh. Những tinh thể khác biệt về kích cỡ, tạo ra sự phối cảnh trong không gian ba chiều.

Nhưng họ không có thời gian để đánh giá cao tính nghệ thuật này.

Seichan nhắc nhở họ. “Thế còn chìa khóa? Hồi ở đảo Bardsey, anh đã nghĩ cây thánh giá giữ một tổ họp để mở hầm mộ. Liệu giờ cũng vậy chứ? Nhìn xem.”

Cô ta chỉ vào cái vòng tròn treo trên cây thánh giá. Bánh xe đồng được khắc với những rãnh sâu, rất giống với những cái trên cây thánh giá bằng đá ở Bardsey.

Giống những dấu vết trên tổ hợp khóa.

Gray ngờ là cô ta nói đúng, nhưng có một vấn đề.

Anh đã không biết tổ hợp.

Và lần trước anh thử nghiệm, gần như anh đã giết tất cả mọi người.

Từ vẻ mặt suy nghĩ của mọi người, có thể đoán họ dường như cũng đã quên chuyện đó.

“Chúng ta phải thử,” Wallace nói.

“Và nếu anh khởi động một cái bẫy treo,” Seichan nói, “Chúng ta có thể nhờ Kowalski giật mạnh cái đòn bẩy giống như lần trước.”

Anh lắc đầu. “Khi nó hoạt động, chúng ta sẽ khó sống. Kéo cái đòn bẩy có thể giúp chúng ta thoát khỏi bẫy treo, nhưng nó cũng mở lại những bậc thang.”

Anh nhìn những người khác, mong họ hiểu điều quan trọng này. Đội biệt kích sẽ tràn xuống đây.

“Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa,” Wallace kết luận chua chát.

Gray quay trở lại cây thánh giá. “Chúng ta phải đánh cuộc. Chỉ cần một sai lầm, chúng ta sẽ phải chịu một số phận bi đát.”

Rachel thêm vào một lý do chắc chắn cho việc đánh cuộc này. “Nhưng số phận sẽ vẫn bi đát nếu chúng ta không làm gì.”

Kowalski thêm vào ý kiến của mình. Anh ta lẩm bẩm trong tiếng thì thào, nhưng độ vang đã khiến cho cả gian phòng nghe thấy.

“Thêm một người nào nói chữ bi đát nữa là tôi biến khỏi đây ngay lập tức.”

★ ★ ★

3h48 chiều

Krista đứng cạnh Khattab khi chuyên gia chất nổ của đội hoàn thành việc xếp chặt cái lỗ đục cuối cùng với chất nổ plastic C-4. Hắn thoăn thoắt đôi bàn tay và định hình khối chất nổ với một kĩ năng khéo léo của một nhà điêu khắc. Khi đã hài lòng, hắn gắn vào đó một kíp nổ được kích nổ từ xa.

Hắn khoát tay ra dấu mọi người lùi lại.

Chúng rút ra ngoài khu vườn.

Không ai lại muốn ở dưới cái lối đi ấy khi bom nổ. Tên chuyên gia đã cảnh báo rằng rất có thể luồng áp lực nổ sẽ đánh sập khu đi bộ và chôn vùi lối đi bí mật.

“Sẵn sàng?” Khattab hỏi.

Cô xua tay thiếu kiên nhẫn.

Cùng với cái gật đầu của Khattab, tên chuyên viên chất nổ rút bộ kích nổ và nhấn nút.

★ ★ ★

3h49

Vụ nổ đã khiến Rachel khuỵu một gối - không phải từ bất kì sự chấn động nào, nhưng từ sự hoảng sợ tột độ. Vì đã căng thẳng từ trước, cô bị bất ngờ bởi vụ nổ. Đá dày đã làm cho tiếng nổ bớt đi, nhưng nó vẫn nghe như một phát súng.

“Chúng đang cố thổi tung lối vào,” Seichan nói, nhìn trở lại vào đường hầm.

“Trên đó!” Kowalski kêu to và xách chiếc súng trường chạy lên đường hầm, nhưng anh ta chỉ là một người đấu với cả một đội quân.

Chân trụ không vững, Rachel ngồi sụp xuống trên sàn. Cơn sốt ngày càng tệ hơn. Cô run lên vì ớn lạnh, đầu nhức như búa bổ, cứ như thể nào phình to ra cùng với nhịp đập của tim. Cô cũng không thể ngăn được buồn nôn.

Gray nhìn cô. Cô xua tay để anh tiếp tục nghiên cứu cây thánh giá. Anh đã mất mười phút để xem xét thánh giá mà không chạm vào nó. Anh cứ đi hết vòng này rồi vòng khác, thi thoảng lại cúi người nhìn cây thánh giá; những lúc khác thì lại ngẩng đầu lên và nhìn xa xăm vào không gian.

Họ đã ghi nhận một vài sự kì quặc về cây thánh giá này. Thanh ngang thì rỗng. Và đằng sau nó, Wallace đã phát hiện ra một sợi dây dài được ghìm chặt vào giữa chữ thập. Nó là một sợi dây dày được bện từ một sợi gân khô và được làm căng bởi một khung tam giác bằng đồng treo ở cuối dây.

Không ai biết nó để làm gì - và không ai dám đụng vào nó.

Những tiếng chân dồn dập báo hiệu sự trở lại của Kowalski. “Chúng vẫn chưa phá được cửa vào,” anh phấn khỏi. “Chúng ta vẫn được an toàn trong này.”

“Chúng sẽ tiếp tục phá đấy,” Seichan cảnh báo.

Rachel nhìn qua Gray. Họ sắp hết thời gian.

Trong chốc lát, Gray dừng lại. Anh từ từ ngồi gục xuống sàn, như thể là từ bỏ.

Nhưng cô biết anh không bao giờ bỏ cuộc.

Ít ra cô đang hi vọng điều đó đúng.

★ ★ ★

3h59 chiều

Krista đeo tai nghe vào, một bàn tay bịt lỗ tai còn lại. Cô không muốn nhận cuộc gọi này, nhưng không có chọ lựa. Tiếng còi báo động vẫn om sòm. Cuộc đọ súng vẫn ngày càng kịch liệt hơn bên khu nhà ngục. Cứ như thể đâu đâu cũng có chiến tranh. Cô biết cuộc ẩu đả đó rồi cũng sẽ tràn vào khu vực cách ly này bất cứ lúc nào.

“Chúng tôi biết họ ở đâu!” cô hét vào điện thoại, cố gắng giữ sự tuyệt vọng ra khỏi giọng nói của mình. “Chúng ta sẽ mở được lối vào trong 10 phút nữa.”

Cô liếc nhìn qua khu đi bộ. Khattab đang giám sát việc làm của chuyên viên thuốc nổ. Người đàn ông Algerian đã hiểu sự chú ý của cô. Anh ta giơ mười ngón tay để xác định sự ước chừng của cô.

Nó là nỗ lực thử lần thứ hai. Họ đã làm nổ tung và để lại một cái hố trên lối đi và để lộ tập hợp những phiến đá vôi ẩn bên dưới. Cô biết họ đang gặp gay go và nguyền rủa lời cảnh báo của tên chuyên viên thuốc nổ.

Tuy nhiên, từ những cây cột và bức tường bị ố đen, cô nhận ra sự cấp bách. Nếu họ vô tình làm sập lối đi bộ và đè lên ngõ vào bí mật, cô sẽ không bao giờ xuống được bên dưới.

Người đàn ông bên đầu dây bên kai cuối cùng cũng nói, giọng từ tốn như muốn trêu ngươi. “Và cô tin rằng họ đã vào được hầm mộ mà ở đó có thể cất giữ chiếc chìa khóa của Ngày Tân thế sao?”

“Đúng vậy!”

Chí ít là cô đang tha thiết hi vọng rằng họ đã làm được.

Điện thoại tạm ngừng khá lâu, như thể họ đang rất rãnh rỗi để nói chuyện phiếm. Đằng xa bên kia, tiếng súng nổ từ đội của cô trở nên rõ ràng hơn. Điều này chỉ có thể giải thích là - chiến tranh đang bắt đầu lan đến chỗ của họ.

“Đủ rồi đấy,” người đàn ông cuối cùng cũng lên tiếng. “Bảo vệ chiếc chìa khóa."

Không cần thiết phải đe dọa.

Cuộc gọi chấm dứt.

Cô nhìn lên Khattab.

Anh ta giơ lên chín ngón tay.

4h00 chiều

Cha Giovanni chắc chắn phải biết một điều gì đó.

Đó là lí do mà Gray phải tiếp tục.

Anh ngồi với đôi mắt mở to, nhưng không thấy mọi thứ xung quanh. Không gian tối tăm, và những điều bí ẩn vẫn chưa được sáng tỏ. Anh tự đưa mình trở về hầm mộ phía bên dưới Tu viện Thánh Mary ở đảo Bradsey, nhớ lại những dấu tích bằng than trên tường. Trong tâm trí, anh đọc lại một lần nữa những ghi chú được viết nguệch ngoạc của vị thầy tu và chăm chú vào vòng tròn lớn được vẽ xung quanh chữ thập. Những đường thẳng cắt và phân chía đường tròn thành bốn phần.

Ngay lúc này, anh hình dung cây thánh giá ở đây. Anh nhớ lại ấn tượng đầu tiên của anh và tin vào đó. Anh đã có lúc nghĩ nó trông giống một dụng cụ công nghiệp hơn là một bieur tượng tôn giáo. Giống như một cái đồng hồ bằng đồng, nếu là thiết bị thì nó được tạo ra phải vì một mục đích chứ không phải làm vật trang trí.

Sự mô tả của Wallace về phẩm chất của cha cố này đang văng vẳng bên tai anh.

Mọi thứ ở nơi này đều có công dụng của nó.

Anh ngửa mặt và nhìn lên những mảng thạch anh sắp thành chòm sao. Hít một hơi bằng mũi, anh có cảm giác có điều gì đó đang dần hình thành bên trong anh, một cái gì đó mà anh không thể giải thích bằng lời.

Anh không hề nhớ mình đã đứng dậy lúc nào, bước sang bên kia cây thánh giá, nhìn từ phía đó. Điêu khắc bằng đồng này chỉ cao hơn anh một chút, khiến anh phải cúi mình để nhìn kĩ thanh rỗng nằm ngang.

“Đây không phải là một cây thánh giá,” anh lầm bầm trong miệng.

“Ý anh là sao?” Wallace hỏi từ phía bên kia.

Gray lắc đầu nhưng không trả lời. Anh vẫn chưa hiểu, mọi thứ vẫn chưa rõ ràng. Anh khom người xuống và nhìn xuyên qua cái thanh rỗng ngang đó.

Seichan đứng cạnh vai anh. “Nó trông rất giống một cái kính thiên văn.”

Gray bật người đứng thẳng, sửng sốt.

Chính nó.

Đó chính là mảnh ghép mà anh cần.

Cứ như một con đập thình lình xả nước, những suy luận liên kết thành một mạch chảy trong đầu anh. Những ý niệm đã chợt lóe lên trong tâm trí nhanh đến nỗi anh không thể bắt kịp, nhưng chúng vẫn nằm đó và giờ tập hợp lại.

Anh nhìn lên mái vòm.

Giống kính thiên văn.

Anh xoay người và ôm ghì kẻ thù của mình. Seichan cứng đơ, không biết phải làm gì với tay của mình.

“Tôi biết rồi,” anh thì thầm vào tai cô ta.

Cô ta bị anh ôm xốc lên lúc anh nói, nên chắc cô ta cũng chẳng hiểu gì.

Anh thả cô ta ra, ngồi thụp xuống sàn và kiểm tra nền móng của cây thánh giá. Nó đứng trên một nửa quả cầu bằng đồng. Anh sờ xung quanh rìa vùng tiếp giáp của nửa quả cầu và chân đá của cây thánh giá. Nó không phải là một khối. Có một cái rãnh rất nhỏ ở giữa chúng.

Anh bật dậy và chạy về phía cái ba lô anh bỏ trên sàn. Anh quỳ xuống, để có thể chính mắt mình nhìn thấy. Anh hành động một cách nhanh chóng, pháo sáng bay ngang qua khối đá.

Khi anh hành động, một phần tâm trí anh chu du trở lại Bardsey. Lúc này anh đã hiểu ra sự tính toán một phần ở trên tường. Vòng tròn với những đường kẻ. Cha Giovanni thông minh hơn tất cả họ. Ông đã tìm ra nó. Vòng tròn là biểu tượng cho trái đất. Lời chú giải của Cha –

“Chúng là những tính toán về kinh đô và vĩ độ.”

Những người khác vây lấy anh.

“Anh đang nói về cái gì thế?” Wallace hỏi.

Gray chỉ vào điêu khắc bằng đồng ở trung tâm căn phòng. “Nó không phải là một cây thánh giá.” Anh nhắc lại. “Mà nó là một dụng cụ định hướng. Nó có liên hệ đến những ngôi sao!”

Bức vẽ phác thảo của anh cho thấy cây thánh giá có thể được làm nghiêng đi để thanh đồng rỗng có thể hướng về một ngôi sao. Và cũng cho thấy tam giác đồng đóng vai trò là một dây dọi, và cái bánh xe xoay của thiết bị này có thể canh độ.

“Nó là một cái kính lục phân đơn giản,” anh giải thích.

“Ôi trời!” Wallace hoảng hốt bật người ra sau. Ông đưa tay lên trán. “Trong một thời gian dàu, các nhà khảo cổ đã tranh luận làm thế nào mà người cổ xưa có thể đặt quá chính xác những viên đá vào vị trí của nó. Họ đã sắp cho nó ngay thẳng một cách hoàn hảo!” Ông chỉ một ngón tay vào bức vẽ. “Lạy Chúa! Cái dụng cụ này thậm chí còn có thể là một máy kinh vĩ!”

“Một cái gì cơ?” Rachel hỏi.

Gray trả lời, khi anh cũng đã nhận ra nó. “Một dụng cụ khảo sát, được dùng trong kiến trúc để đo các góc chiều ngang và chiều thẳng đứng.”

“Sự sùng kính thánh giá và đường xoắn ốc,” Wallaec nói. “Những biểu tượng thật sự biểu hiện cho thiên đàng và trái đất.”

Gray nhìn xuống bức vẽ. “Nó còn hơn thế. Những biểu tượng này cũng thể hiện sự sùng bái tri thức bí mật, những bí mật về sự định hướng và kỹ thuật xây dượng.

Seichan lôi họ xuống khỏi những suy nghĩ cao siêu bằng một câu hỏi hết sức tỉnh táo. “Nhưng mấy cái thứ này thì có liên quan gì đến chìa khóa?”

Tất cả họ đều nhìn về phía cây thánh giá bằng đồng.

Gray đã biết câu trả lời. “Trong thời Cổ đại chỉ có những tầng lớp tu sĩ mới có thể tiếp cận đến nguồn tri thức lớn mạnh như thế.” Anh liếc nhìn Wallace để xác minh.

Vị giáo sư gật đầu.

“Để chiếc chìa khóa của Ngày Tận thế xuất hiện, chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta đều sở hữu những kiến thức như thế.”

“Bằng cách nào?” Rachel hỏi.

Anh nhớ lại cái mà cha Giovanni đã tính toán ở Bardsey. “Chúng ta phải sử dụng những ngôi sao ở trên và tính toán tọa độ định hướng. Tôi đoan chúng ta phải đo đạc tọa độ nơi đây. Tương đối thôi.” Anh quay nhìn những người khác. “Đó chính là tổ hợp.”

“Anh có thể tính ra không?” Wallace hỏi.

“Tôi có thể thử.”

Gray trở lại mặt sàn. Cây thánh giá Xentơ hoạt động khác với một cái kính lục phân sử dụng những tấm kính và sự phản chiếu để thấy được kinh độ và vĩ độ, nhưng cũng không hẳn là không giống.

“Mình cần một hằng số cố định,” Anh lầm bầm và nhìn lên chòm sao bằng thạch anh. Phải có lí do khi đặt nó ở đó.

“Sao Bắc Đẩu,” Seichan nói. Cô ta hơi khom mình và chỉ vào những mảnh thạch anh, chính là chòm sao Bắc Đẩu, chòm sao dẫn đường cho những người đi biển hàng ngàn năm nay.

Như vậy là đủ rồi.

Anh nhanh chóng bắt đầu công việc tính toán. Anh biết tọa độ xấp xỉ của Clairvaux từ việc sử dụng GPS khi anh lái xe đến đây. Anh hình dung lại tọa độ mà anh đã đọc được:

Vĩ độ 48009’00’ Bắc.

Kinh độ 04047’00’ Đông.

Số đo kinh độ và vĩ độ đã được chia thành giờ, phút và giây. Những đường kẻ được khắc trên bánh xe quay bằng đồng trên cây thánh giá y hệt những vạch chia trên một chiếc đồng hồ. Tất cả đều cân xứng.

Không tới một phút, anh đã tìm ra cái anh tin chính là cách chính xác để sử dụng công cụ cổ xưa và tọa độ hiện tại của họ.

Anh ghi nhớ và đứng lên.

Rachel nhìn anh, đôi mắt tràn đầy hi vọng.

Gray thầm mong anh sẽ không phụ sự kì vọng ấy. “Trong trường hợp tôi sai, tất cả mọi người hãy chạy ngay về phía đường hầm.”

Anh tiến về cây thánh giá, đột nhiên cảm thấy phân vân vì chỉ có duy nhất một cơ hội. Nếu anh sai? Nếu anh tính toán nhầm? Và nếu anh thất bại trong việc khởi động cái kính lục phân cổ… anh sẽ đưa mọi người vào chỗ chết.

Anh dừng lại và nhìn vào thiết bị.

“Anh có thể làm được,” một giọng nói vang lên đằng sau anh.

Anh liếc nhìn qua vai mình. Seichan đang đứng đó. Những người đã trở ra đường hầm đứng cùng Kowalski. “Lùi lại,” anh gằn giọng.

Nhưng cô ta mặc kệ anh, thậm chí không thèm phản ứng. “Có thể sẽ phải cần hai người. Một để giữ vững cây thánh giá lúc nó bị nghiêng một góc. Còn người kia sẽ quay bánh xe để thiết lập tổ hợp.”

Anh muốn cãi lại, nhưng nhận ra cô ta nói đúng. Một phần trong anh cũng phải thừa nhận rằng anh không muốn làm việc này một mình.

“Nào thì cùng làm,” anh nói.

Một lần nữa, Gray khom người nhìn xuyên qua thanh ngang rỗng. Gống một cái ống kính thiên văn,anh thầm nghĩ, nhớ lại những lời lẽ đã khai mở nguồn tri thức trong anh như thế nào. Tất cả chúng là đều nhờ Seichan.

Anh đã biết điều cần làm. Anh tiến đến gần thánh giá và kéo một bên thanh ngang xuống. Toàn bộ nghiêng đi, xoay chuyển trên cái móng hình cầu. Ngay sau khi anh dịch chuyển nó, một tiếng lách cách rất lớn vang lên từ dưới sàn.

Không thể quay lại được nữa, anh phải tiếp tục.

Anh rung lắc thanh ngang để đưa nó đến vị trí hướng về phía Bắc. Nhìn qua nó, anh tìm chòm sao trên mái vòm. Seichan giúp bằng cách giữ đèn pin hướng về những mảnh thạch anh.

Sau một lúc tìm kiếm, anh đã xác định được chòm sao và hướng nó vào giữa tầm ngắm. Khi anh làm thế, một tiếng chiêng khá lớn vang lên. Nó đến từ phía trên đầu và vang vọng vào không gian.

Cái gì đã làm nên điều đó?

Từ trần nhà, hàng trăm phiến đá hình nút bung ra tự do và rơi xuống như mưa. Một cái va vào vai của Gray. Hoảng hốt, Gray gần như làm đổ cây thánh giá. Seichan chửi rủa, một tay thì đặt lên trán. Máu thấm qua những ngón tay cô ta.

Cô ta tiếp tục nhìn lên.

Gray cũng nhìn theo hướng ánh sáng từ cây đèn pin. Từ trần nhà, những cây đinh dài bằng đồng đã được nhô ra từ 100 cái lỗ. Họ nhìn thấy một cái cọc dài hướng xuống sàn. Đằng sau họ, một tấm đá đã rơi phía trên cửa ra của đường hầm.

Tất nhiên Gray và Seichan không bao giờ muốn lấp cửa sớm đến vậy.

Thật trái ngược với cái bẫy ở Bardsey. Thay vì bị ném phịch xuống một rừng chông, giờ thì họ sắp sửa bị đâm xiên từ phía trên.

Tuy nhiên, trên hay dưới đều cùng một kết quả.

Gray đã thất bại.

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.