Chìa Khóa Ngày Tận Thế

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Ngày 11 Tháng 10, 6h32 Tối.

❊ ❊ ❊

Washington, DC.

Biểu tượng đó không hề có trong cơ sở dữ liệu của bất cứ tổ chức khủng bố nào,” Painter nói. Ông đứng trước bàn họp phía sau là màn hình. Chuyển động trên màn hình là ký hiệu phóng to ba chiều của một vòng tròn và chữ thập.

Painter tựa người vào bàn. Phòng họp này là phần mới xây thêm của trung tâm Sigma sau vụ đánh bom oanh tạc. Bên trong là một cái bàn tròn với màn hình vi tính được gắn trước mỗi ghế. Căn phòng có sức chứa lên đến mười hai người, nhưng lúc này chỉ có ba người ngồi đây.

Ngồi bên phải Painter là Kat, một chuyên gia dày dạn kinh nghiệm tình báo quốc tế. Bên phải cô là Adam Proust, một chuyên gia về mật mã, và bên kia bàn là Georgina Rowe, một lính mới của Sigma chuyên về công nghệ sinh học.

“Vậy chúng ta vào thẳng vấn đề đi,” Painter nói và bắt đầu bước đi quanh bàn. Ông thiết kế căn phòng này chỉ nhằm mục đích dễ di chuyển và quan sát những người ngồi tụ họp quanh bàn tròn này. “Biểu tượng này có ý nghĩa gì? Nó liên hệ như thế nào đến việc tiêu diệt trại Chữ thập đỏ cũng như sát hại con trai ngài Thượng nghị sĩ đây?”

Adam hắng giọng rồi ngập ngừng chỉ về phía màn hình. Người này đang độ tứ tuần, ăn mặc giản dị với quần jean và áo len mỏng màu đen, bên ngoài khoác áo thể thao bằng vải tuýt. “Dấu hiệu này có lịch sử rất lâu đời, thuở sơ khai của loài người. Đôi khi nó dùng để chỉ bốn phương tách biệt. Ý nghĩa này tương đối thống nhất với nhiều nền văn hóa. Tức là vòng tròn tượng trưng cho trái đất. Còn chữ thập chia thế giơi ra làm bốn phần. Trong văn hóa Mỹ bản địa, bốn phần đó tượng trưng cho –”

“Bốn phương,” Painter thừa nhận. Cha ông đã từng dạy cho ông điều tương tự như vậy.

“Chính xác. Còn trong các nền văn hóa khác, nó đại diện cho 4 yếu tố - đất, gió, không khí, và lửa. Thỉnh thoảng chúng được trình bày như sau.” Ông ta gõ vào máy tính, và màn hình thay đổi.

“Như quý vị thấy đó, vòng tròn chia bốn trở thành biểu tượng của trái đất bao gồm cả bốn yếu tố. Dấu hiệu này có thể tìm thấy khắp nơi trên thế giới. Nguồn gốc lịch sử của biểu tượng này khá hấp dẫn, trở về thời kỳ thần thánh. Ở một số nước Bắc Âu, dấu hiệu này được tìm thấy khắc trên các phiến đá và đá đài. Theo đó là một nghệ thuật điêu khắc: vòng xoắn ốc ngoại giáo. Hai cái trước gắn bó mật thiết với cái này.

“Có liên quan ư?” Painter hỏi. “Như thế nào vậy?”

Adam nhấc tay lên, dừng chốc lát, rồi gõ vào máy. Một hình tượng khác xuất hiện trên màn hình. “Đây là một vòng xoắn ốc ngoại giáo cách điệu. Các vị có thể tìm thấy chúng khắp vùng Bắc Âu.”

Gõ thêm lần nữa thì hiện ra một vòng xoắn nằm trên vòng tròn ngăn làm bốn trên màn hình.

Nhìn xem cách vòng xoắn bắt đầu ở giữa chữ thập và mở rộng ra lấp hết vòng tròn này. Nếu vòng tròn chia bốn tượng trưng cho đất, thì vòng xoắn biểu tượng cho cuộc sống, cụ thể là hành trình của tâm hồn, từ khi sinh ra đến chết rồi lại tái sinh.”

Kat thở dài. “Lời giải thích rất hay, nhưng tôi không thấy có liên quan gì đến tội ác dã man ở châu Phi cả. Chúng ta có lạc đề không vậy?”

“Có lẽ không,” Georgina Rowe tranh luận và ngồi thẳng dậy trên ghế. Đây là một phụ nữ rắn rỏi, cắt tóc ngắn như nam giới. “Tôi đã nghiên cứu lại bản báo cáo của NATO, dù các dữ liệu chỉ là sơ bộ và chưa chắc chắn lắm, nhưng tôi tin rằng vụ tấn công có khả năng nhằm phá hủy cánh đồng của tập đoàn Viatus ở đó hơn là sự thù địch giữa lực lượng nổi loạn với chính phủ Mali.”

“Tôi đồng ý,” Kat nói. “Lực lượng Tuareg không bao giờ tàn bạo đến mức này. Hầu như chiến lược của chúng chỉ là kiểu đánh-và-chạy. Không phải là kiểu tàn sát quy mô như vậy.”

“Lại còn trói chàng trai đáng thương kia giữa cánh đồng ngô cháy rực rồi đóng dấu anh ta như vậy.” Georgina lắc đầu buồn bã. “Đó có thể là lời cảnh cáo đối với những gì mà tập đoàn này đang tiến hành ở đó, cụ thể là nghiên cứu về thực phẩm biến đổi gen của họ. Theo kiến thức của tôi về công nghệ sinh học, tôi biết có rất nhiều tranh luận xung quanh loại thực phẩm này. Người ta ngày càng phản đối sự can thiệp vào thiên nhiên như vậy. Và việc phản đối này hầu hết đều xuất phát từ nỗi sợ hãi và thiếu hiểu biết, tuy nhiên một phần cũng là do sự giám sát lỏng lẻo củachính quyền trong nền công nghiệp đang bùng nổ này. Tôi sẽ trình bày chi tiết hơn…”

Painter ngắt lời cô. “Nhưng hiện giờ chỉ nên tập trung vào mối liên hệ giữa vấn đề đó với vụ này thôi.”

“Dễ thôi mà. Làn sóng phản đối công nghệ biến đổi gen đặc biệt rất mạnh ở châu Phi. Các quốc gia như Zambia và Zimbabwe gần đây còn cấm các khoản viện trợ lương thực có chứa thực phẩm biến đổi gen, dù hàng triệu người ở cả hai nước đối mặt với nạn đói. Cơ bản mà nói thì đây là một chính sách ngu ngốc thà chế còn hơn. Ý nghĩ điên rồ đó đã tràn lan và phát triển mạnh. Tôi tin rằng vụ tấn công trại Chữ thập đỏ cũng có nghĩa là đánh vào tập đoàn Viatus.” Cô chỉ vào biểu tượng trên màn hình. “Nên tôi cho là mô tả về nguồn gốc của biểu tượng mà Adam trình bày có thể hỗ trợ cho vụ này.”

Painter bắt đầu hiểu ra. “Một ký hiệu tượng trưng cho trái đất.”

Georgina nghiêm giọng kết luận. “Kẻ gây ra vụ này tin rằng chúng đang bảo vệ trái đất. Tôi cho rằng chúng ta đang đối phó với một nhóm khủng bố sinh học có tiềm lực quân sự mới.”

Kat chau mày. “Gợi mở một chút ý nghĩa rồi đó. Tôi sẽ cho tìm nguồn tài liệu theo gốc độ này. Để xem chúng ta có tìm ra bọn khủng bố là ai và đang ở đâu không.”

Painter quay sang Adam Proust, khám phá của anh đã gợi mở hướng điều tả vụ này. “Chúng tôi đã ngắt lời anh. Vậy anh có muốn bổ sung gì thêm không?”

“Chỉ một điều nữa       thôi. Về vòng tròn ngăn bốn và      đường xoắn ốc. Hai ký hiệu này cực kỳ quan trọng và ý nghĩa đối với đạo giáo Bắc Âu. Đặc biệt là đạo Xentơ. Thật ra, khi vùng Bắc Âu chuyển sang đạo Cơ đốc, các biểu tượng đó đã trở nên gắn kết vào niềm tin mới. Chữ thập trong đạo Xentơ phát triển thành chữ thập được dùng ngày nay.”

Adam mở ra một bức hình mới trên màn hình, kéo dài đường dọc của biểu tượng ngoại đạo tạo thành chữ thập đạo Cơ đốc.

“Tương tự vậy,” Adam tiếp tục nói, “vòng xoắn ốc trở thành biểu tượng của Chúa, miêu tả đường đời của ngài từ lúc sinh ra đến khi chết, rồi lại hồi sinh.”

“Vậy ý nghĩa của điều này là gì?” Kat hỏi, không còn kiên nhẫn được nữa, tỏ rõ vẻ lo âu theo dõi từng lời của Georgina trước đó.

Nhưng Painter nhận ra Adam có thể dẫn vấn đề đi tới đâu với nhận định cuối cùng này. Ông hỏi chuyên gia mật mã này, “Vậy anh cho là bọn khủng bố sinh học đó không đóng trụ sở ở châu Phi sao?”

Người này lắc đầu. “Vòng tròn ngăn bốn, dù có thể tìm thấy trong một số nền văn hóa châu Phi, nhưng hầu như là chỉ mặt trời chứ không phải trái đất. Tôi nghĩ chúng ta nên chuyển hướng điều tra sang vùng Bắc Âu. Đặc biệt là trụ sở của công ty Viatus cũng ở Oslo, Nauy.”

Georgina mỉm cười. “Vậy nói cách khác, chúng ta đang truy lùng một bọn đạo Xentơ phá bĩnh à.”

Adam không cười đáp lại mà chỉ khẽ nhún vai. “Có sự phục hưng của ngoại giáo mới trên khắp châu Âu. Nhưng thực ra, nhiều nhóm trong số này đã khá lâu đời như nhóm Vòng tròn khế ước chung của đạo Xentơ và nhóm Sắc lệnh cổ của đạo Xentơ. Cả hai dòng này đều xuất hiện từ thập niên 1700, trong khi các nhóm khác còn có nguồn gốc lâu đời hơn nữa. Dù sao, hoạt động của họ cũng ngày càng phát triển ổn định, chỉ có vài giáophái đã quân sự hóa niềm tin của họ và rất phản đối công ty. Tôi cho là nên tập trung điều tra ở khu vực Bắc Âu này.”

Kat gật đầu, có vẻ kiên quyết, và đã hoạch định sẵn trong đầu rồi.

Painter đi vòng ra phía trước phòng họp. Tôi nghĩ đây là một bước khởi đầu tốt. Nếu như các vị đều –”

Chợt có tiếng điện thoại reo trong túi làm ông dừng nói. Painter nhấc tay lên, suy nghĩ một hồi, rồi lấy chiếc BlackBerry ra kiểm tra người gọi. Đó là trợ lý của ông. Ông chợt nhói lên mối e sợ. Anh ta đã được dặn là không nên làm phiền trừ khi có chuyện khẩn cấp.

“Có chuyện gì vậy Brant?”

“Thưa sếp, có tổ chức vừa gọi tới. Có nhiều cuộc gọi khẩn cấp tới số 911 phát ra từ khu Princeton. Dường như có trận hỏa hoạn đã nổ ra ở phòng thí nghiệm Carl Icahn.”

Painter giữ nguyên nét mặt. Đó là nơi Monk Kokkalis và John Creed được cử tới. Hai người lẽ ra đã đến nơi một tiếng trước đây hay trước đó nữa. Painter cố ý tránh ánh nhìn của Kat, vợ Monk.

“Hãy liên lạc với chính quyền địa phương và bật vệ tinh lên.” Painter nói, giả vờ cáu lên hơn là muốn báo động. “Tôi sẽ đến đó ngay.”

Ông bỏ máy xuống và nhìn cả phòng. “Được rồi, mọi người đều đã biết nhiệm vụ của mình. Vậy hãy tiến hành đi.”

Painter quay gót và đi về phía lối ra.

Ông cảm nhận được Kat đang dõi theo mình. Cô ấy đã nghi ngờ, nhưng cho đến lúc ông biết rõ sự tình thì không cần phải thông báo vội.

Nhất là lúc này cô ấy lại đang có thai.

★ ★ ★

6h45 tối

Monk dẫn những người khác đi xuyên tầng hầm, vẫn nhắm thẳng súng về trước. Anh chỉ còn có mười viên đạn… nhưng có ít nhất ba       kẻ tấn công. Thật bất lợi, nhất là phải đối đầu với mấy kẻ có súng máy bắn tỉa kia. Anh không muốn phí một phát đạn nào. Anh đã để băng đạn thứ hai trong cặp nhưng lại bỏ bên ngoài phòng thí nghiệm của giáo sư Malloy mất rồi.

“Có lối nào khác để thoát khỏi đây không?” anh hỏi Andrea.

“Không… nhưng mà…” Cô ta tìm ngược xuôi hành lang. John Creed cố kềm lấy khủy tay để giữ cô lại.

“Nhưng cái gì?” Monk nhấn mạnh.

“Tòa nhà thí nghiệm được xây theo dạng có thể tháo rời để dễ dàng thay đổi hình dạng các phòng,” cô ta vội nói rồi chỉ lên. “Giữa các tầng có khu bảo trì rất lớn với lối đi hẹp dành cho công nhân.”

Monk nhìn lên trần. Có thể dùng được. “Vậy điểm tiếp cận gần nhất nằm ở đâu?”

Cô ta lắc đầu, vẫn còn run vì sốc. “Tôi không biết…”

Monk dừng lại và nắm lấy vai cô bằng bàn tay giả. “Andrea, hãy hít thở, bình tĩnh nào –”

Lửa súng máy nổ tung. Một người đã đi vòng ở cuối hành lang kia, súng bắn dữ dội. Sức công phá dội đến tường và dưới sàn. Monk lấy vai che cho Andrea và bắn tới tấp về phía cuối hành lang, làm phí mất đạn dược quý giá. Tay súng cúi xuống né ngay tức khắc. Monk xô người phụ nữ qua cánh cửa gần nhất. Creed yểm trợ theo sau.

Cánh cửa dãn vào một phòng chờ. Một bộ cửa đôi thứ hai hiện ra trước mặt họ.

“Chạy đi!” Monk hét lên.

Họ xếp hàng chạy qua phòng kế bên. Ánh sang tự động bật lên và để lộ một khoảng không rộng lớn được ngăn cách bởi các buồng bằng thép không gỉ. Mùi của phân động vật và xác chết xộc ngay vào mũi Monk. Monk chợt nhớ lời miêu tả của Andrea về kết cấu tầng hầm. Đây chắc là nơi nhốt thú để thí nghiệm. Một con chó sủa lên từ một trong các dãy ở phía sau. Gần hơn là mấy con vật nhỏ hơn đang chuyển động - còn một số không nhỏ lắm.

Dọc theo dãy cuối có những chuồng lớn hơn, mấy chú heo bụng phệ đang ngáy và thở, một vài con kêu ré lên và mệt lử trong vòng tròn. Chúng còn rất nhỏ, chỉ cỡ quả bóng thôi, mang lại ý nghĩa mới cho từ da lợn.

Monk đẩy hai người xuống cuối dãy. Họ không còn cách nào khác để ngăn cánh cửavà bọn sát nhân có thể vào đây bất cứ lúc nào.

“Có lối thoát nào ở đây không?” Monk hỏi Andrea.

Cô gật đầu và chỉ dọc căn phòng.

“Nhanh lên.”

Monk nghe thấy tiếng loảng xoảng phía sau. Anh quay sang thấy Creed đang mở các cửa chuồng phía dưới khi chạy theo sau. Do bị đánh động, những con vật màu hồng pha đen chạy náo loạn ra khỏi chuồng. Rồi ngày càng có nhiều chú heo nhập cuộc.

“Anh làm gì thế?” Monk bắt đầu hỏi.

“Làm chướng ngại vật,” Creed đáp lời, tiếp tục mở nhiều chuồng hơn.

Monk gật đầu hiểu ý. Không gì hay hơn rải vô số trái banh kêu inh ỏi khắp dọc đường. Có như vậy mới làm chậm bước tiến của chúng được.

Đến khi chạy đến gần cuối phòng nhốt thú thí nghiệm thì Monk nghe tiếng mấy cánh cửa đôi va vào nhau ở sau lưng. Theo sau là một loạt đạn bắn liên tiếp nhưng nhanh chóng kết thúc bằng một tiếng sủa đột ngột, rồi có tiếng người ngã xuống sàn.

Chắc là giẫm phải lũ heo.

Monk đẩy Andrea tới phía cuối phòng và qua một lớp cửa tiếp theo. Chốc sau họ đã trở ra hành lang tầng hầm.

“Những ngõ dẫn tới khu bảo trì,” Monk nhấn mạnh. “Có cái nào gần đây không?”

“Tôi chỉ biết chắc có một cái ở cuối phòng thí nghiệm của giáo sư Malloy.”

Monk nghiên cứu các hành lang đan chéo nhau và mê cung các căn phòng. Hoàn toàn lạc lối. “Cô có thể dẫn chúng tôi trở lại đó không?”

“Được. Theo lối này.”

Andrea dẫn đầu với thái độ bình tĩnh và cương quyết hơn. Monk bám sát gót cô. Creed cũng theo sau. Monk chú ý thấy anh đang giữ chặt đùi trên. Chân anh rỉ máu.

Creed bắt gặp ánh mắt anh và vẫy tay cho anh tiếp tục đi. “Bị bắn sướt qua thôi. Chỉ trầy một chút. Đi tiếp thôi.”

Họ không còn lựa chọn nào khác. Sau khi rẽ sang góc kế tiếp, Monk thình lình nhận ra cái hành lang đó. Họ đã quay vòng trở về được phòng thí nghiệm của giáo sư Malloy. Có thể dễ dàng nhận ra bởi chiếc cặp của anh đang nằm bên ngoài cánh cửa mở trên hành lang.

Họ nhanh chóng chạy tới.

Phía cuối hành lang đối diện, một tay súng khác xuất hiện nhanh như cắt trong chiếc áo mưa đen. Cánh cửa mở của phòng thí nghiệm vẫn còn cách khoảng 10 thước nữa.

Monk giơ súng lên ngang rồi bắn tên sát thủ. “Đi tiếp đi!” anh hét lớn khi thấy Andrea và Creed chùn bước. “Chạy tới phòng thí nghiệm ngay đi!”

Dù thật điên rồ nếu chạy về phía tên cầm súng máy kia, nhưng đó là hi vọng cuối cùng để tẩu thoát.

Monk bắn thêm hai phát nữa. Anh đã hết đạn, nhưng những phát súng đó cũng đã làm tên giết người chững lại. Không may là phát súng phản công ngắn ngủi lại không thể không gây chú ý. Đằng sau chúng xuất hiện hàng rào phòng thủ mới. Đó là một tay súng khác. Bọn tấn công đang cố bao vây họ.

Nhưng giờ họ đã đến được phòng thí nghiệm.

Andrea và Creed lao vào trong. Monk thụp người xuống né phát đạn nhắm vào đỉnh đầu anh. Rồi anh chụp lấy chiếc cặp bị bỏ quên, đoạn lăn sang bên thoát vào căn phòng.

Khi anh đã yên vị bên trong, Creed đóng sầm cửa lại phía sau anh.

“Tự động kháo,” Andrea nói, hai tay ôm lấy ngực. Cô số tránh xa chiếc ghế mà thi thể giáo sư Malloy đang bị trói trên đó.

Monk chồm đứng dậy, một tay vẫn giữ chặt súng, còn tay kia ôm lấy chiếc cặp hiệu Tanner Krolle. “Lối đến chỗ bảo trì đâu?”

Andrea quay sang chỉ lên trần phía trên một chiếc bàn thí nghiệm. Một tấm ván hình vuông có đánh dấu có điện , nguy hiểm.

Monk quay sang Creed. “Đưa cô ấy lên đó đi. Cứ đi tiếp.”

“Còn anh thì sao?”

“Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ theo sau ngay. Giờ thì đi lẹ mau!”

Khi Creed nâng Andrea lên bàn, thì Monk quỳ xuống. Anh phải kéo dài thời gian càng lâu càng tốt để có thể trốn thoát. Monk biết việc bảo vệ người phụ nữ kia là cực kì quan trọng. Chắc hẳn giáo sư Malloy đã nói với cô ấy chuyện gì đó, đáng giá bằng mạng sống của chính cô. Dù đó là bí mật gì đi chăng nữa thì Monk cũng muốn biết cho được.

Creed đã mở được nắp hầm bảo trì và cố lấy hai tay đỡ cô ta lọt qua.

Ngồi nấp phía sau chiếc ghế có cái xác, Monk mở chiếc cặp ra và đổ hết đồ xuống sàn. Trong khi đó, anh vẫn để mắt đến cửa. Dù khóa hay không thì anh biết cánh cửa này cũng chỉ như một lớp giấy phòng vệ mỏng manh thôi. Đặc biệt là khó chống chọi dưới hỏa lực của bọn hung bạo ngoài kia.

Súng của Monk chỉ còn mỗi hai viên đạn cuối cùng, nên anh cần lấy băng đạn mới trong cặp ra dùng.

Đúng lúc anh chạm vào băng đạn dự trữ thì nắm cửa phát nổ văng vào phòng, cùng với các thanh cửa. Cánh cửa bật mở tung khi bị va đập.

Monk thoáng thấy bóng áo mưa đen thì ngay lập tức nổ súng. Hai phát. Cây súng của anh bật mở vì đã hết đạn.

Tên sát thủ lảo đảo ra khỏi tầm ngắm.

Monk tóm lấy băng đạn mới trong khi bỏ những viên đã sử dụng rồi. Cùng lúc, anh thoáng thấy có cánh tay vẫy vẫy ở phía ngoài cửa. Một vật màu đen cỡ quả bóng chày lao vào phòng.

Ồ, không…

Lựu đạn.

Monk thả súng và vỏ đạn xuống. Vừa quỳ, anh vừa mở chiếc cặp ra, lấy quả lựu đạn cho vào trong, rồi dùng hai tay đóng sập cái cặp lại.

Đứng dậy và đưa tay vòng sang bên, anh lén ném chiếc cặp trở lại qua cửa.

Ngay trước khi nó bay qua khỏi ngưỡng cửa, thì Monk đã di chuyển. Anh xoay người nhảy lên bàn, rồi nhảy vọt thẳng lên ô cửa mở sãn trên trần nhà. Đôi giày Creed mang vừa mới mất hút trước đó.

“Đi nào!”

Đã quá muộn.

Vụ nổ bùng lên và lóe sáng một vùng. Luồng hơi đẩy Monk tuột hẳn vào khoảng trống hẹp giữa những nền nhà. Anh đụng đầu vào hệ thống điều hòa không khí và ngã gục lên người Creed. Họ cố gắng đấu tranh để cứu thoát bản thân. Monk lấy khuỷu tay che một bên mắt.

Dù hoảng sợ, Monk vẫy vẫy gọi mọi người tiến lên. Anh nghi ngờ bọn sát thủ sẽ rượt theo họ, nhưng cho đến khi nào tới được nơi an toàn thật sự, có nhiều tay súng bảo vệ, anh sẽ không ngừng đề phòng.

Họ loạng choạng tiến về phía trước, thừa sống thiếu chết.

Đúng như Andrea đã nói, hầm bảo trì này được lắp đặt một lối đi hẹp để hỗ trợ cho công nhân. Đi theo lối này, chẳng mấy chốc sẽ leo ra khỏi tòa nhà và đến được nơi hỗn độn phía trên kia. Cảnh sát đã dàn trận đông đủ. Bên ngoài tòa nhà, xe cảnh sát, xe trang bị vũ khí quân sự, và các phương tiện truyền thông đang nhốn nháo chờ đón họ.

Khi họ lảo đảo đến được lối ra, thì cảnh sát bao quanh họ ngay lập tức. Monk chưa kịp giải thích gì thì đã bị một bàn tay chụp lấy, kéo sang bên và đưa ra một phù hiệu.

“Lực lượng an ninh quốc gia,” Một người đàn ông cao to cho biết. “Thưa ông Kokkalis, chúng tôi được lệnh từ Washington phải bảo vệ an toàn cho các ông.”

Monk không phản kháng. Anh thích những lệnh như vậy. Nhưng khi họ được đưa đi, thì anh khổ sở nhìn lại phía tòa nhà.

Kat sẽ giết anh mất.

Cái cặp đó cực kì đắt.

CHÌA KHÓA NGÀY TẬN THẾ James Rollins Bộ Sách: A Sigma Force Đánh Máy: Quách Thủy Tiên TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.