Troyes, Pháp
Một thư viện dường như không thẻ là nơi để lên kế hoạch vượt ngục, nên họ phải bắt đầu ở một nơi khác.
Gray ngồi cùng bàn với Rachel, sách chất đống xung quanh. Ánh sáng mặt trời chiếu từ những chiếc cửa sổ trên cao của một thư viện hiện đại trong thành phố Troyes. Máy tính nằm rải rác dọc theo bàn trong phòng nghiên cứu.
Mặc cho kiến trúc bằng thép và thủy tinh, nhưng thư viện trông vẫn cổ kính. Được khám phá trong một tu viện vào năm 1651, nó vẫn là một trong những thư viện lâu đời nhất ở Pháp. Kho tàng chính là tập hợp những bản viết tay từ giới tu sĩ của Clairvaux. Sau cuộc Cách Mạng Pháp, toàn bộ thư viện của tu viện đã được di dời đến Troyes để giữ an toàn.
Và vì một lí do tốt đẹp nữa.
“Napoleon đã biến những tu viện này thành nhà ngục,” Gray nói, vừa đẩy cuốn sách và nới lỏng nút cà vạt.
Từ lúc lái xe rời Paris, họ dành toàn bộ buổi sáng trong thư viện, để tìm kiếm tu viện và những vị thánh của nó. Họ có rất ít thời gian để ngủ, có chăng thì cũng chỉ ở phi trường và chuyến bay ngắn từ nước Anh.
Với thời gian ít ỏi còn lại, Gray phải đối mặt với hai thử thách: làm sao để tiến đến các tàn tích nằm tận sâu trong trung tâm nhà tù Clairvaux và phải tìm cái gì nếu họ may mắn lọt vào đó. Với khá nhiều thứ phải tìm hiểu, anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc tách nhóm và phân nhiệm vụ.
Gray hộ tống Rachel và Wallace đến Troyes. Thị trấn này chỉ nằm cách nhà ngục 11 dặm. Thư viện địa phương này chứa bộ sưu tập vĩ đại nhất gồm những tài liệu cổ về tu viện. Để điều tra, Gray phân chia công việc. Rachel tập trung vào cuộc đời, cái chết và nơi an táng của Thánh Malachy. Wallace sẽ cùng với một tu sĩ rời nơi đây để tới khu giới nghiêm của thư viện - phòng triển lãm lớn - để xem lại các tài liệu gốc về Thánh Bernard, người thành lập thứ bậc của tu viện và là bạn thân của Malachy.
Gray tập trung vào việc tìm kiếm mọi chi tiết của kiến trúc mà anh có thể tìm thấy trong tu viện chính. Anh cũng ôm một chồng sách giống Rachel. Trước mặt anh là một văn bản năm 1858. Nó có một bản đồ về khoảng đất của tu viện chính.
Một bức tường cao bao bọc khu đất, mỗi đoạn có một tháp canh. Bên trong, vùng đất được chia thành hai khu vực. Phía đông là công viên, vườn cây ăn quả, cùng một vài hồ cá. Phía tây gồm những dãy kho thóc, chuồng ngựa, lò mổ, phân xưởng, và phòng cho thuê. Ở giữa, đằng sau những bức tường, là một tu viện độc lập bao gồm nhà thờ, hành lang, những tòa nhà để ở và nhà bếp.
Với cuốn sách ở trước mặt anh, Gray nghiên cứu một bản đồ vào thế kỉ XIX.

Có cái gì đó khiến anh phải nhìn lại tấm bản đồ này, nhưng khi càng tập trung thì anh lại càng không chắc chắn. Nửa giờ đồng hồ trôi qua. Anh đã dùng tấm bản đồ để xác định vài kiến trúc còn lại của tu viện. Tất cả những thứ còn lại là một số kho thóc, một vài khu vực thành lũy, một khu nhà ở riêng biệt, và những tàn tích của khu hành lang chính.
Và cuối cùng - le Grand Cloitre - thu hút sự chú ý của Gray.
Tu viện chính đặt ngay kế bên nơi mà tu viện cũ đã từng tọa lạc. Và bên dướI nó là một nhà thờ mà Thánh Malachy được chôn cất.
Nhưng ông ta vẫn còn ở đó chứ?
Đây lại là một vấn đề khác. Theo Rachel, sau cuộc cách mạng Pháp, mộ của Thánh Malachy biến mất khỏi các ghi chép lịch sử.
Nó có ý nghĩa gì không?
Điều này đã khiến cho Gray trở lại với câu hỏi vẫn luôn làm ám ảnh anh.
“Tại sao Napoleon đã biến tu viện thành một nhà ngục?”
Wallace vừa trở về và nghe thấy câu hỏi. “Điều đó không có gì bất thường,” ông ta giải thích khi ngồi xuống. “Nhiều tu viện cũ từ thời Trung cổ đã bị biến thành nơi thực thi các hình phạt. Với những bức tường dày, những pháo đài, và những tòa nhà tu viện, chúng thật dễ để biến đổi thành nhà ngục.
“Nhưng trong tất cả tu viện ở Pháp, Napoleon đã chọn cái này cho nhà tù của ông ta. Sao ông ta không chọn cái khác? Điều đó giúp ông ta bảo vệ thứ gì chăng?”
Wallace cắn môi suy nghĩ. “Napoeon là nhân vật chủ chốt trong suốt Thời đại Khai sáng1. Ông ta gắn bó với khoa học hiện đại nhưng cũng không kém quan tâm đến nền khoa học cổ. Khi ông cầm đầu chiến dịch mang thảm khốc đến Ai Cập, ông đã mang bên mình một nhóm học giả để săn lùng những kho tàng cổ. Nếu ông ta đã biết sự tồn tại của một vài mảnh tri thức bị cấm đoán cất giấu tại tu viện, chắc ông ta sẽ giữ nó rất khéo. Đặc biệt à nếu ông cho rằng nó có thể đe dọa đế chế của mình.”
1: Age ò Enlightenment (tiếng Pháp: Siècle des Lumières) là giai đoạn XVIII của triết học phương Tây, hay thời kì dài hơn gồm cả Thời đại Lý tính (Age of Reason). Từ này có thể được dùng với nghĩa hẹp hơn để chỉ phong trào của trí thức trong lịch sử, phong trào Khai sáng,phong trào ủng hộ lý tính với vai trò nền tảng căn bản của quyền lực (theo Wikipedia).
“Giống như một lời nguyền.” Gray nhớ lại những lời đã viết trong Sổ Điền thổ.
Bỏ hoang.
Chắc phải có cái gì khiến Napoleon lo sợ phải giấu nó đi.
Gray hi vọng thế. Nếu như chìa khóa Ngày Tận thế được chôn trong mộ của Malachy, nó có khả năng vẫn còn đó.
Rachel không có thời gian để phạm sai lầm.
Suốt nhiều giờ qua, cô cảm thấy sốt, trán nóng dần lên, và ớn lạnh, thậm chí khi đang mặc một cái áo len dài tay núc bấm tới cằm.
Cô không thể phạm sai lầm.
Gray xem đồng hồ. Họ định đến gặp Kowalski và Seichan trong một giờ nữa. Cặp này vừa rời khỏi nhà tù, và đã tìm ra được điểm yếu của nó. Seichan đã biết rõ được một lối đi có hệ thống an ninh tối đa. Cô ta đã rời khỏi đó với vẻ ngờ vực trên khuôn mặt.
Rachel làm rớt cuốn sách, nước da cô tái đi và nhợt nhạt, mắt cô đỏ và sưng húp. “Em không thể tìm thêm bất cứ điều gì nữa” cuối cùng cô phải đầu hàng. “Em đã đọc toàn bộ cuộc đời của Malachy, một tổng giám mục người Ireland, được chôn ở Pháp. Ngoại trừ một việc là ông ta và Bernard là những người bạn thân thiết. Mà trên thực tế, theo ghi chép ở đây thì Bernard được chôn cùng với Malachy tại Clairvaux.”
“Nhưng họ vẫn còn đó chứ?” Gray hỏi.
“Theo những gì em đã đọc, thi hài của họ chưa bao giờ bị chuyển đi. Nhưng ghi chép lịch sử sau cuộc Cách Mạng Pháp thì bỏ trống.”
Gray quay sang Wallace. “Thế còn về Thánh Bernard? Ông có thể tìm thấy điều gì từ người đàn ông này hay tìm thấy dấu vết của tu viện không? Điều này rất có ích đấy.”
“Một vài thứ. Bernard có liên hệ mật thiết với các Hiệp sĩ Dòng Đền. Thậm chí ông ta còn viết ra quy tắc Dòng Đền và là công cụ để khiến cho các nhà thờ chấp nhận thứ bậc của họ. Ông đã phát động cuộc Thập tự chinh II.”
Gray chú ý thông tin này. Hiệp sĩ Dòng Đền được nhắc đến như là những người giữ rất nhiều bí mật. Có thể là một trong số họ chăng?
Wallace tiếp tục. “Nổi bật hơn hết là một câu chuyện về phép lạ. Nó đã xảy ra ở đây. Bernard đã nhiễm một căn bệnh chết người, nhưng khi ông ta cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ Mary Đồng trinh, một loại nhựa trắng như sữa đã rỉ ra từ tượng và chữa lành ông ta. Nó được biết đến như một Dòng sữa kì diệu.”
Rachel đóng cuốn sách lại. “Một ví dụ khác cho việc chữa bệnh bằng phép lạ.”
“À, nhưng đó chưa phải là phần thú vị nhất,” Wallace nói, một bên chân mày nhích lên. “Theo câu chuyện, thì bức tượng chảy ra sữa ấy… là bức tượng Đức mẹ da đen.”
Gray hơi bị sốc một thoáng. “Chính Đức mẹ da đen đã cứu ông ta…”
“Từng nghe đại loại như vậy, đúng không?” Wallace nói. “Hay nó có ý ẩn dụ gì đó. Tôi không biết nữa. Nhưng sau cái chết của Malachy, Thánh Bernard vô cùng sùng bái Đức mẹ da đen.”
“Và phép lạ đã xảy ra ở ngay tại đây.”
“Đúng. Hoàn toàn có thể nghĩ đến việc thi hài của nữ hoàng dan đen đã được di dời từ đây đến Clairvaux - cùng với chiếc chìa khóa.”
Gray hi vọng anh đúng, nhưng chỉ có một cách để có thể biết chắc chắn. Họ phải xâm nhập được vào nhà ngục đó.
★ ★ ★
12h43 trưa
Clairvaux, nước Pháp
Seichan đi xuyên qua rừng cây.
Chuyến thám thính của cô đến Clairvaux đã cho kết quả. Mặc bộ đồ dùng để đi trong thời tiết lạnh, cô đeo ống nhòm quanh cổ và cầm một cây gậy, cứ như một người phụ nữ trẻ đi bộ. Chỉ có vị lữ khách này mới biết có một cây súng ngắn bỏ trong bao trên tấm lưng nhỏ bé của mình.
Nhà ngục và tu viện cũ nằm trong thung lũng giữa hai chỏm đá đầy cây. Theo như Rachel, đó là một yêu cầu khá phổ biến của các cha cố khi xây dựng nhà tu trong một vùng hẻo lánh. Họ thích một cuộc sống chân phương, khắc khổ, thu mình vào những khu rừng, những đỉnh núi, thậm chí là những vùng đầm lầy.
Với những yếu tố trên, đó cũng là vị trí tốt cho những nhà ngục.
Seichan đã đi bộ xong vòng quanh chu vi Clairvaux, ghi chú lại địa điểm tất cả tháp canh, thành lũy, cọc thép và những cuộn dây đàn concertina sắc như dao cạo.
Nó là một pháo đài.
Nhưng không có pháo đài nào mà không thể qua được.
Kế hoạch đã lên sẵn trong đầu cô. Họ cần đồng phục, giấy thông hành và một xe cảnh sát Pháp. Cô bỏ lại Kowalski tại một quán café internet trong một ngôi làng bên cạnh thuộc tỉnh Bar-sur-Aube. Thông qua nguồn tin của Guid, Kowalski đã tập hợp một danh sách tên tù binh và lính gác, gồm cả hình ảnh. Cô tin rằng mình sẽ chuẩn bị xong mọi thứ ngay ngày mai. Giờ thăm nuôi buổi sáng sẽ cho phép một trong hai người đột nhập vào trong. Người còn lại cần phải tiếp cận chiếc xe tải đã được đánh dấu bằng những giấy tờ ủy nhiệm có hình giả mạo.
Tuy nhiên, còn khá nhiều vấn đề nảy sinh. Họ sẽ cần bao lâu để ở đó? Làm thế nào để thoát ra? Còn vũ khí thì sao?
Cô biết họ đang hành động quá nhanh và quá liều lĩnh.
Seichan bất thình lình cúi xuống đằng sau thân to của một cây sồi trắng. Cô không thể giải thích vì sao mình cần phải trốn.
Như có cảm giác kiến bò dưới cằm.
Cô biết tốt hơn là lờ nó đi. Cơ thể người là một cái antenna khổng lồ, thu nhận những tín hiệu mà ý thức thường hay bỏ lỡ, và đâu đó sâu thẳm trong não, nơi mà bản năng bắt rễ, vẫn liên tục xử lý và cảnh báo.
Đặc biệt nếu được huấn luyện từ nhỏ, như Seichan, thì sự sống còn phụ thuộc nhiều hơn nữa vào việc lắng nghe những mảng tối của ý thức.
Khi nín thở, cô nghe thấy tiếng răng rắc của lá khô đằng sau. Phía trước là tiếng xào xạc của những tán cây. Cô thu mình lọt thỏm vào trong.
Cô đang bị săn lùng.
Seichan biết rằng kẻ lần dấu vết đã theo họ đến Pháp. Trước khi rời nước Anh, cô đã báo cáo với đầu mối liên lạc. Magnussen biết điểm đến của họ. Những cái đuôi đã bám theo họ một lần ở Paris. Tuy nhiên, Seichan không tốn nhiều thời gian để phát hiện ra.
Nhưng cô thề là không có ai theo sau từ Bar-sur-Aube sau khi cô bỏ lại Kowalski. Cô đã phải rời khỏi xe để tiến vào rừng một mình.
Ai ở ngoài đó vậy?
Cô chờ đợi, lắng nghe tiếng xào xạc đằng sau một lần nữa. Cô xác định vị trí trong đầu. Xoay quanh, cô bắt gặp một ánh nhìn chằm chằm. Một người đàn ông với cây súng trường, ngụy trang, trườn qua khu rừng, rõ ràng là được huấn luyện từ quân đội. Thậm chí trước khi xoay người, cô đã vung tay. Một cây dao găm bằng thép được phóng ra từ đầu ngón tay, xé toạc không khí, lướt qua những chiếc lá và cắm xuyên vào mắt trái của tên thợ săn.
Hắn ta lùi lại la hét.
Chỉ bằng bốn bước chân cô đã nhanh chóng tiếp cận tên thợ săn. Cô đẩy nhanh lòng bàn tay vào cán dao, khiến nó đâm sâu xuống.
Thật nhanh nhẹn, cô chộp lấy cây súng trường và tiếp tục vác súng lên.
Một tảng đá cuội nằm gần rặng núi dài. Từ những cuộc khảo sát từ sớm, cô đã thấu đáo toàn bộ địa thế nơi đây. Tiến đến chỗ trú ẩn, cô trượt xuống và lật người nằm úp, bất động trong tư thế của một người bắn tỉa, mắt đặt vào kính ngắm.
Một tiếng vèo vút ngang qua tảng đá gần đầu cô.
Cô không nghe thấy tiếng súng, nhưng thấy có sự dịch chuyển của một vật tròn lướt qua trên những cành thông khiến chúng lạo xạo. Cô ngắm đường đạn bằng kính ngắm, phát hiện một cái bóng người rắn chắc di chuyển xuyên qua những đốm sáng, và cô bóp cò.
Phát súng nghe nhỏ hơn cả âm thanh của một cái búng tay.
Bóng người ngã rạp. Không tiếng kêu la. Một phát bắn rất ngọt.
Seichan lại di chuyển.
Đây là lần thứ ba.
Cô chạy dọc theo vách núi, nhắm ba góc xác định vị trí gần nhất của tên sát thủ thứ ba. Cô giữ mình trên vùng đất cao. Bản đồ địa hình trải dài trước mắt cô, giống như màn hình bố trí trong chiếc mũ bảo hiểm.
Nếu như cô thiết lập một cuộc phục kích trong khu vực này của khu rừng, thì có một chỗ trú khá lí tưởng ở phía trước. Một cây sồi chết khô vì bị sét đánh với một thân cây rỗng. Nếu buộc phải chuyển động thêm gần 28m nữa, thì cô sẽ phải di chuyển vào trong vùng lửa. Hai sát thủ khác, nếu cảm nhận được con mồi sắp sẳ sa lưới, sẽ lơ là mất cảnh giác và mắc sai lầm, hấp tấp để rồi lộ mình một cách ngu ngốc.
Chắc chắn rằng Magnussen đã cảnh báo chúng về khả năng giết người của mục tiêu.
Nhưng đây là những tên lính đánh thuê với lòng tự tôn quá cao.
Cô chỉ là một phụ nữ.
Cô tiến lại gần cái cây từ đằng sau, vác súng lên, trượt cùng nó mà không gây ra tiếng động của bất kì chiếc lá hay cành cây khô nào.
Cô kê súng trường từ đằng sau cây sồi chết, và bắn xuyên qua nó. Một tiếng la thất thanh đau đớn vang lên khi có người rơi khỏi chỗ lõm của cái cây phía đằng xa bên kia. Cô tiến lại gần hắn với một con dao găm.
Hắn ta vạm vỡ và có mùi dầu, khuôn mặt đầy râu. Hắn nguyền rủa cô bằng tiếng Ả Rập với giọng đặc trưng của người Morocco. Cô kê dao vào cổ hắn, bắt hắn khai tại sao lại phục kích cô và ai đã sai khiến chúng.
Cô có thể bắt hắn nói. Cô biết vài cách.
Nhưng thay vào đó, cô lia nhanh con dao vào cổ hắn, phía dưới thanh quản, một cái chết im lặng, và đá vào mặt hắn. Cô nhận ra không cần phải tra tấn làm gì vì đã biết câu trả lời rồi.
Có điều gì đã thay đổi. Magnussen đã ra lệnh giết cô. Bắt gặp cô một mình trong rừng, chúng cô thanh toán cô trước.
Cô hình dung Gray và những người khác. Họ không hề biết điều này. Cô hấp tấp chạy xuống nơi đỗ xe.
Cô đưa tay vào túi và bật nắp điện thoại, bấm nhanh số điện thoại mà cô nhớ.
Khi có tiếng trả lời từ bên kia, cô dồn hết sự tức giận hét vào điện thoại. “Âm mưu của các người! Chính xác là những gì các người biết. THẤT BẠI RỒI!”
★ ★ ★
1h20 chiều
Rachel đang đứng cùng với Wallace trong khu vườn của khách sạn tại trung tâm Bar-sur-Aube. Cô nhìn đồng hồ. Kowalski và Seichan đáng lẽ phải ở đây ngay lúc này.
Cô cứ nhìn chằm chằm về phía cuối con đường. Dự định là họ sẽ gặp nhau và dùng bữa trưa để xem lại toàn bộ kế hoạch. Họ đã đặt chỗ ở đây. Khách sạn - Le Moulin du Landion – được thiết kế lại khá đặc sắc từ ý tưởng cái cối xay nước thế kỉ XVI. Con sông đào chính vẫn chảy qua khu vườn, làm xoay bánh xe nước cũ bằng gỗ.
Cô chắc chắn đã bị nơi này mê hoặc, nhưng cơn bệnh vẫn chưa buông tha cô. Đầu cô nhức như búa bổ, cổ họng khô rát, và cơn sốt càng lúc càng tệ hơn. Cuối cùng cô ngồi sụp xuống trên một cái ghế ở sân trong.
Gray trở lại từ hành lang, lắc đầu. “Chưa ai lấy chìa khóa phòng cả.” Anh chú ý cô đang ngồi với khuôn mặt đầy lo lắng. “Em cảm thấy sao rồi?”
Cô lắc đầu.
Anh vẫn nhìn cô chằm chằm. Cô biết anh đang nghĩ gì. Seichan đã phác thảo kế hoạch để thâm nhập nhà tù, tiến hành vào sáng mai. Chắc chắn Gray đang tự hỏi liệu cô ta có phải đợi lâu đến thế mới tiến hành không?
Seichan bất thình lình xuất hiện, băng qua con đường rồi tiến vào cổng của khu vườn. Cô quan sát kĩ xung quanh. Người phụ nữ, luôn cảnh giác cao độ, rõ ràng là đang căng như dây đàn, đôi mắt mở tròn, cái nhìn đầy phẫn nộ.
Gray cũng đáp lại cô bằng cái nhìn như vậy. “Có chuyện gì thế?”
Cô cau mày. “Không có gì, mọi thứ ổn.” Nhưng khi cô nhận thấy họ bị thiếu một người, cô lại trở nên căng thẳng. “Kowalski đâu?”
“Tôi đã nghĩ anh ta đi với cô.”
“Tôi để anh ta lại trong thị trấn để tìm kiếm một vài thứ trong khi tôi thám thính khu rừng.”
“Cô để anh ta lại để tìm kiếm à?”
Seichan gạt bỏ sự hoài nghi. “Việc lặt vặt cả thôi. Tôi đã để lại những chỉ dẫn mà một con khỉ cũng có thể lần theo mà.”
“Dù sao chúng ta vẫn đang nói về Kowalski.”
“Chúng ta nên đi tìm anh ta,” Seichan nói.
“Anh ta có thể đã tìm thấy một quán bar mở vào bữa trưa. Anh ta cuối cùng sẽ tìm được đường về đây thôi. Giờ hãy nói về những gì chúng ta đã tìm hiểu hôm nay đi.” Gray di chuyển về phía bàn của Rachel.
Seichan có vẻ không thích thú với điều này cho lắm. Cô ta vẫn đứng đó, rồi ngập ngừng bước, luôn cảnh giác. Rachel nhận ra cơ mặt cô ta giật liên hồi khi nghe thấy tiếng cọt kẹt của bánh xe nước.
Cô ta càng lúc càng căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng chịu ngồi xuống ghế.
Gray hỏi cô ta về kế hoạch cho ngày mai. Chụm đầu lại, họ cố gắng giữ giọng nói thật khẽ. Khi Seichan liệt kê những gì họ sẽ cần, cô ta lại càng thêm lo lắng. Hàng ngàn thứ có thể sai lầm.
Cơn đau nửa đầu chợt nhói lên sau mắt phải, đủ đau để khiến cô ta bắt đầu buồn nôn.
Không bỏ sót bất cứ lời nào của cuộc nói chuyện, Gray đặt tay mình lên tay Seichan. Thậm chí anh cũng không xem cô ta có đồng ý không. Nó đơn thuần là một hành động theo bản năng của việc làm yên lòng.
Seichan chú ý điều này, cô ta nhìn xuống tay anh - sau đó bất thình lình quay ngoắt về phía con đường và căng thẳng. Cô ta trở nên im lìm, tựa như một con báo cheetah trước khi tấn công.
Nhưng đó chỉ là Kowalski. Anh ta bước chậm rãi, giơ tay lên chào, mở cửa vườn, và băng về phía họ. Anh đang hút từng hơi ngắn điếu xì gà và mang theo mình một làn hương ngọt ngào.
“Anh trễ rồi đấy,” Gray gắt gỏng.
Kowalski chỉ đá lông nheo.
Wallace chen ngang cuộc nói chuyện để bày tỏ quan ngại về kế hoạch ngày mai. “Đây là một kế hoạch tốn thời gian và đẫm máu. Nó cần một sự ăn khớp hoàn hảo về mặt thời gian và rất nhiều may mắn. Thậm chí sau đó, tôi nghi ngờ rằng chúng ta có thể bỏ mạng vì những tàn tích của tu viện này.”
“Vậy tại sao chúng ta lại không đi vòng quanh thôi nhỉ?” Kowalski hỏi và thả một cuốn sách mỏng lên bàn.
Bọn họ nhìn chằm chằm vào cuốn sách hướng dẫn du lịch. Nó có in một bức tranh về một dãy cột sắp hình vòng cung cũ với một mái cửa có trang trí ở phía trên.

Rachel dịch những dòng tiếng Pháp này. “Hội Liên Hiệp thời Phục hưng thuộc Tu viện Clairvaux tiến hành chuyến tham quan nhà tù.”
Hết thảy họ ngước nhìn Kowalski chằm chằm.
Anh ta nhún vai. “Gì vậy? Tính lấy nó quăng vào mặt tôi à? Đôi khi nó có thể khiến chúng ta không cần phải trà trộn vào trong đó.”
Trong trường hợp của Kowalski, điều đó là không đúng sự thật. Vì không ai có thể lầm anh ta với một người địa phương.
Rachel xem phần còn lại của tờ quảng cáo. “Họ sẽ tổ chức hai lần mỗi ngày. Giá là 2 euro. Lần tham quan thứ hai trong ngày sẽ trong một giờ tới.
Wallace cầm lấy tờ quảng cáo và đọc lướt qua. “Một chuyến tham quan ngắn thế này sẽ không đủ thời gian để xem xét mọi ngóc ngách, nhưng có thể quan sát sơ bộ.”
Gray đồng ý. “Nó cũng cho phép ta quan sát hệ thống an minh từ bên trong.”
“Nhưng trong chuyến tham quan này,” Seichan cảnh báo, “Chúng ta sẽ bị lục soát, không thể mang vũ khí theo được.”
“Sẽ không ai mang hết,” Gray nói với một cái lắc đầu lãnh đạm. “Với hết thảy đội ngũ bảo vệ có trang bị vũ khí, chúng ta sẽ được an toàn hơn bao giờ hết.”
Seichan dường như còn lâu mới bị anh thuyết phục.
★ ★ ★
2h32 chiều
Vậy là con quỷ cái đó vẫn còn sống.
Cách thị trấn Troyes 4km, Krista băng qua đồng cỏ tiến về những chiếc trực thăng. Hai chiếc này bị đánh cắp - những chiếc Siêu Báo của hãng Eurocopter - đã sẵn sàng cho nhiệm vụ. 18 người đàn ông trong trang phục đánh trận đợi để lên trực thăng. Các nhà kỹ thuật đã hoàn tất việc trang bị cho hai con chiến điểu này những vũ khí cần thiết.
Một người chỉ điểm ở mặt đất đã thông báo rằng mục tiêu đang di chuyển. Họ được giao nhiệm vụ tìm đến khu tàn tích của tu viện và đang tiến đến nhà tù. Cô hi vọng rằng sẽ kết liễu Seichan trước. Người phụ nữ này đã trở nên quá nguy hiểm, nhưng Krista có nhiều vũ khí hơn và những tên lính đánh thuê đủ để giải quyết cô ta.
Mọi thứ đã trở nên khó khăn hơn.
Mặc kệ.
Mệnh lệnh cho cô là phải đóng kịch và trừ khử những kẻ khác. Cô định tuân thủ chính xác như thế, nhưng sau một loạt thảm họa gần đây, cô cũng nhận ra vị trí của mình trong tổ chức thật bấp bênh. Cô nhớ lại những sự đe dọa nằm sau những lời lẽ lạnh lùng trên điện thoại. Bất cứ thất bại nào ở đây sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc đời cô. Tuy nhiên cô cũng biết rằng đáp ứng tất cả những kì vọng đó cũng sẽ chẳng lợi lộc gì.
Rốt cuộc mọi thứ đã thất bại, cô cần một chiến thắng, một chiến công để trình cho Echelon. Và cô nhất định phải làm được. Nếu như chìa khóa của Ngày Tận thế nàm trong đống tàn tích, cô sẽ tìm cách khiến người khác tìm nó cho mình, sau đó trừ khử họ.
Với chìa khóa trong tay, vị trí của cô trong tổ chức Guild có thể được đảm bảo.
Với mục tiêu trong đầu, cô bất chấp tất cả. Mục tiêu của cô không có vũ khí và chẳng có cơ hội thoát thân khi bị sập bẫy trong trung tâm của khu nhà ngục an ninh, lúc cuộc tấn công bắt đầu, và nhà tù bị khóa lại.
Họ sẽ không có chỗ nào để chạy, chẳng có chỗ nào để trốn.
Cô ra hiệu cho đội của mình lên máy bay.
Đây là thời điểm để tiêu diệt đội của Gray.