Khu rừng Hoàng tử William
Bang Virginia
Anh cần tăng tốc hơn nữa.
Ôm lấy tay lái hẹp của chiếc mô tô, sĩ quan Grayson Pierce đánh vòng một cua gắt. Anh tựa hẳn thân người một mét tám trên sườn xe, gần như tách khỏi xương bánh chè ôm thấp theo cua khi quẹo.
Động cơ vang rền khi ông bắt đầu tăng tốc và phi thẳng. Người mà ông rượt đuổi lái chiếc Honda thể thao nhỏ hơn và đã bỏ xa ông khoảng 50 thước. Gray đuổi theo trên một chiếc Yamaha V-Max đời cũ hơn. Cả hai chiếc đều có gắn động cơ V-4, nhưng chiếc xe của anh to và nặng hơn. Nếu ông muốn đuổi kịp mục tiêu thì cần một số tiểu xảo.
Và có thể cần một chút vận may nữa.
Chẳng mấy chốc hai người đã đến địa hạt khu rừng Hoàng tử William. Những hàng cây to, tán rộng chạy dọc con đường hai làn xe. Các cây dương và cây sồi cao chót vót đứng xen kẽ nhau tạo nên khung cảnh thật ngoạn mục, đặc biệt là vào tháng 10 này sắc lá đang thay đổi. Đáng tiếc là trận bão tối qua đã thổi bay hầu hết lá trên cây tạo thành bãi lầy trơn trượt phủ trên mặt đường nhựa.
Gray rồ ga mạnh hơn.
Vận tốc cao làm anh nhảy nhổm. Chiếc xe khẽ lắc lư rồi lao vút vào quãng đường thẳng tắp. Những làn đường phân cách dần mất hút.
Nhưng mục tiêu của anh cũng tận dụng được lợi thế của đoạn đường thẳng này. Cho đến bây giờ thì con đường số 619 là một tuyến đường đầy những khúc ngoặc gấp chết người và địa hình đồi dốc. Cuộc rượt đuổi hàng giờ liền xem ra vô cùng kịch tính, nhưng Gray không thể để đối tượng chạy thoát.
Khi tay lái kia giảm tốc cho cua quẹo kế tiếp, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Nhưng Gray lại không muốn kết thúc như vậy. Có lẽ thật điên rồ, nhưng anh hiểu rõ tốc độ của xe mình. Do khi tiếp nhận nó, anh đã nhờ một trong các kĩ sư máy móc thuộc Chi nhánh phát triển và nghiên cứu của Bộ Quốc Phòng (DARPA) trang bị cho xe một số phụ kiện.
Họ đã giúp anh.
Đơn vị của Gray là nhóm đặc nhiệm Sigma, đóng vai trò là một bộ phận hỗ trợ DARPA. Nhóm này bao gồm các binh lính nguyên là thành viên của Lực lượng đặc biệt đã được tập huấn lại theo các kỷ luật khoa học nhằm giữ nhiệm vụ gián điệp nằm vùng.
Một trong những trang bị cho chiếc xe là màn hình hiển thị gắn trên nón bảo hiểm. Trên tấm kính che mặt, dữ liệu lóe sáng ở góc trái, cho biết tốc độ, số vòng quay trong một phút (RPM), sang số, nhiệt độ dầu. Phía bên phải là một bản đồ định vị hoạch định tốc độ và tỉ số phù hợp với địa hình.
Từ góc nhìn của mình, Gray quan sát kim báo động chuyển sang vùng màu đỏ. Mạng bản đồđịnh hướng nhấp nháy cảnh báo. Anh đang ôm cua quá gấp.
Lờ đi thông tin, Gray vẫn tiếp tục tăng tốc.
Khoảng cách ngày càng rút ngắn hơn.
Bây giờ chỉ còn cách 30 thước khi họ chạm ngã q”uẹo.
Phía trước, tay đua nghiêng xe và rú ga ôm lấy ngã rẽ. Vài giây sau, Gray cũng tiến tới sát ngã quẹo này. Anh định rút ngắn khoảng cách chút nữa bằng cách ôm sát góc chết, lướt qua đường kẻ vàng trung tâm. May thay, lúc này còn sớm nên con đường ngang đây còn vắng xe.
Tuy nhiên, điều này lại không đúng với thú vật.
Quanh ngã rẽ, một con gấu đen kề bên là chú gấu con đang nép mình ở góc đường. Cả hai đang chúi mũi vào túi thức ăn McDonald. Chiếc mô tô đầu tiên lao vụt qua chúng. Tiếng ồn và sự xuất hiện đột ngột làm con gấu mẹ giật mình lồng lên, còn chú gấu con phản ứng theo bản năng là tháo chạy ngay ra giữa đường.
Gray không thể tránh kịp. Không còn cách nào khác, ông đành thắng xe gấp. Bánh xe cà trên mặt đường. Khi đụng trúng phần đất mùn của lề đối diện, anh đành buông xe văng ra xa. Xung lực làm lưng anh trượt qua đống lá ẩm ướt khoảng 20 thước nữa. Ở phía sau, chiếc xe văng vào cây sồi gây ra tiếng va đập mạnh.
Sắp dừng ở một rãnh nước,Gray xoay người nhìn lại. Anh thấy dáng phía sau của con gấu mẹ rút lui vào rừng, theo sau là chú gấu con. Rõ ràng c húng đã có đủ thức ăn nhanh cho cả ngày.
Một tiếng động mới vang lên.
Tiếng động cơ xe rú lên, càng ngày càng nhanh.
Gray ngồi thẳng dậy. Phía trên đường, đối thủ đã quay xe trở lại hướng về phía anh.
Gray tháo dây cài và cởi nón bảo hiểm ra.
Tay đua lao vút về phía anh và thắng gấp ngay trước mặt. Người này lùn, nhưng đầy cơ bắp như một con bò mộng vậy. Khi chiếc xe ngừng hẳn, hắn cũng cởi nón ra, để lộ cái đầu cạo trọc lóc. Hắn cau mày nhìn Gray.
“Vẫn còn nguyên vẹn hình hài chứ hả?”
Người này chính là Monk Kokkalis, một đặc vụ đồng môn với Sigma, và cũng là bạn thân nhất của Gray. Bề ngoài lạnh lùng của người đàn ông in hằn nỗi lo lắng.
“Ổn mà. Chỉ không ngờ lại có gấu trên đường.”
“Ai biết chứ!” Monk cười gằn khi đá cái chống xoay trở lại vị trí và leo xuống xe. “Mà nè đừng có tính quịt vụ cược này nhé. Anh không hề quy ước về chướng ngại tự nhiên đó. Lo mà khao bữa tối sau hội nghị đi. Nhớ là món beefsteak loại một và chầu bia ngon ở quán nướng cạnh hồ nha.”
“Được thôi. Nhưng tôi vẫn muốn đua lần nữa. Lần này anh có ưu thế không công bằng.”
“Ưu thế gì?” Hắn tháo một chiếc găng ra để lộ bàn tay giả. “Tôi đã mất một bàn tay. Mất luôn cả một mớ kí ức xa xưa. Và trở nên tàn phế trong một năm. Cũng lợi thế đó chứ!”
Cái nhếch mép cười trên môi vẫn không hề nao núng khi hắn chìa ra bàn tay giả làm bằng công nghệ DARPA. Gray nắm lấy tay bạn, cảm nhận được chất nhựa lạnh lẽo bám chặt vào tay mình. Cũng những ngón tay đó có thể bóp nát mấy quả óc chó.
Monk kéo anh đứng dậy.
Khi Gray phủi mấy cái lá khỏi bộ đồ lái xe hiệu Kevlar của mình, thì chiếc điện thoại trong túi trước ngực anh reo vang. Anh lấy nó ra kiểm tra thông tin người gọi. Hàm nghiến chặt.
“Là Tổng hành dinh,” anh nói cho Monk biết, rồi nhấc máy nghe. “Sĩ quan Pierce xin nghe.”
“Pierce hả? Đến lúc đi đón rồi đó. Nãy giờ tôi đã gọi cho anh bốn lần rồi. Có thể cho tôi biết anh đang làm gì giữa rừng ở Virginia không?” Người gọi chính là Painter Crowe - sếp của Gray - cũng là người quản lý đội Sigma.
Cố tìm lý lẽ biện hộ phù hợp, Gray liếc nhìn lại chiếc xe của mình. Hệ thống định vị toàn cầu của chiếc xe sẽ tố cáo địa điểm của anh. Gray tìm cách giải thích nhưng chưa tìm được lí do thích đáng. Anh và Monk được cử từ Washington đến Quantico để tham dự hội nghị chuyên đề của FBI về vấn đề khủng bố sinh học. Hôm nay là buổi thứ hai, nhưng Gray và Monk quyết định trốn dự buổi nói chuyện sáng nay.
“Để tôi đoán xem nào,” Painter tiếp lời. “Trốn ra ngoài đua xe chứ gì?”
“Sếp…”
Giọng nói gắt gỏng của ông sếp bỗng dịu xuống. “Vậy có giúp ích được gì cho Monk không?”
Như thường lệ, Painter đã phỏng đoán được sự thật. Ông sếp có khả năng kì lạ trong việc đánh giá tình hình. Kể cả trường hợp này.
Gray nhìn sang phía anh bạn. Monk đứng khoanh tay trước ngực, vẻ mặt lo lắng. Đây thật là một năm khó khăn đối với anh ấy. Trong một cuộc nghiên cứu man rợ của kẻ địch, anh đã bị cắt mất một phần não, tàn phá trí nhớ của anh. Dù đã phần nào khôi phục lại, nhưng vẫn còn khoảng trống khó bù đắp, nên Gray biết anh ta vẫn còn bị việc đó ám ảnh.
Hai tháng qua, Monk dần dần đã thích nghi trở lại với nhiệm vụ của đội Sigma, dù còn một số giới hạn. Anh chỉ làm công việc bàn giấy và được giao những công việc nhỏ trong bang. Anh chỉ việc tập hợp tin tình báo và đánh giá dữ liệu, thường là bên cạnh vợ anh, đại tá Kat Bryan, cùng phục vụ tại cơ quan đầu não của Sigma và có kinh nghiệm từ Cục Tình báo Hải quân.
Gray hiểu Monk rất căng thẳng muốn làm nhiều hơn để lấy lại phần đời bị đánh cắp. Mọi người cứ đối xử với anh như thể nâng niu một bình sứ dễ vỡ. Từ đó anh trở nên cáu gắt với mọi ánh mắt cảm thông cũng như lời động viên khẽ khàng.
Do vậy, Gray đã đề nghị cuộc đua băng rừng nằm sát khu Quân sự Hàng hải Quantico này. Đây sẽ là cơ hội giải tỏa năng lượng, rèn luyện tính bền bỉ và cả chút thử thách nữa.
Gray che điện thoại lại và nói với Monk. “Painter làm mất thì giờ quá.”
Khuôn mặt anh bạn giãn ra cười xòa.
Gray lại tiếp tục nghe máy.
“Tôi nghe rồi đó,” vị sếp nói tiếp. “Vậy nếu hai anh đều đã vui chơi đã rồi thì hãy về bộ chỉ huy của Sigma ngay trưa nay đi. Cả hai người đó.”
“Tuân lệnh. Nhưng có thể cho tôi biết để làm gì không ạ?”
Một khoảng lặng dài, dường như Painter đang cân nhắc nên nói gì đây. Rồi ông thận trọng cất tiếng. “Liên quan đến chủ sở hữu cũ của hai chiếc xe mấy anh đang chạy đó.”
Gray liếc nhìn chiếc xe bị ngã. Chủ sở hữu cũ ư? Anh chợt nhớ lại cái đêm hai năm trước, tiếng động cơ xe chạy trên một con đường ngoại ô, không đèn đóm, chở một người đã chết, cũng là một tên sát thủ có lòng trung thành với quá nhiều bên.
Gray nuốt nước bọt lấy lại giọng. “Việc gì với cô ta cơ?”
“Trở về đây rồi tôi sẽ nói.”
★ ★ ★
1h00 chiều
Washington, DC.
Vài giờ sau,tắm táp xong, Gray thay quần jeans và áo lạnh ngắn tay, rồi ngồi vào phòng giám sát vệ tinh tại trụ sở Sigma. Ngồi cùng anh là Monk và Painter. Trên màn hình có chiếu một bản đồ điện tử. Nó thể hiện một đường khúc khuỷu màu đó bắt đầu từ Thái Lan kéo dài đến Ýó
Con đường của kẻ ám sát kết thúc tại Venice.
Đội Sigma đã truy tìm cô ả cả năm qua. Nơi trú ẩn của ả được đánh dấu bằng một tam giác đỏ sáng trên màn hình. Nó rực sáng ở giữa bản đồ vệ tinh của Venice. Các tòa nhà, những con đường quanh co, và những con kênh uốn lượn được vẽ chính xác từng chi tiết, kể cả mấy chiếc thuyền đáy bằng bé tí đứng yên tại chỗ như chụp lại được cả một khoảnh khắc. Thời điểm chụp được ghi chú ở góc máy tính, kèm theo kinh độ và vĩ độ ước chừng của vị trí kẻ ám sát.
10:52:45 GMT ngày 9 tháng 10
Vĩ độ 41052’56.97” Bắc
Kinh độ 12029’5.19” Đông
“Cô ta đã ở Venice trong bao lâu?” Gray hỏi.
“Hơn một tháng.”
Painter luồn bàn tay mệt mỏi qua tóc và nhíu mắt tỏ vẻ nghi ngờ. Ông trông rất kiệt sức. Đây cũng là một năm khó khăn cho vị chỉ huy này. Nhợt nhạt vì phải ở cả ngày trong văn phòng rồi hội họp, tính di truyền pha lẫn chất người Mỹ bản địa của ông chỉ thể hiện rõ trên khuôn mặt rắn rỏi và vệt trắng trên mái đầu đen, như lông phủ viền tuyết.
Gray nghiên cứu bản đồ. “Chúng ta có biết chỗ cô ta đang trú ngụ không?”
Painter lắc đầu. “Đâu đó ở vùng Santa Croce. Đó là một trong những khu dân cư lân cận lâu đời nhất ở Venice, không hấp dẫn khách du lịch cho lắm. Một mê cung với những cây cầu, lối đi hẹp và kênh đào. Một nơi thuận tiện để ẩn nấp.”
Monk lùi về phía sau hai người kia, đang cố gắn lại bàn tay giả. “Vậy tại sao Seichan lại chọn thành phố đó trong vô vàn những địa điểm khác trên thế giới đẩ ẩn nấp chứ?”
Gray liếc nhìn góc màn hình đang chiếu bức ảnh của một nữ sát thủ độ gần ba mươi tuổi. Dung mạo bên ngoài là sự pha trộn giữa dòng máu Việt Nam và châu Âu, có thể là người Pháp, với nước da vàng, thân hình mảnh khảnh, và môi dày. Cách đây ba năm, khi Gray mới gặp cô ta lần đầu, cô ả suýt giết chết anh, với cú bắn nhắm thẳng vào ngực. Đến tận giờ, anh vẫn còn hình dung được dáng cô ta mặc bộ đồ cổ lọ bó sát cơ thể tương tự trong hình, gợi nhớ cách bộ đồ ôm sát thân hình uyển chuyển, vừa thể hiện tính cương và nhu tiềm ẩn bên trong.
Gray nhớ lại lần cuối cùng gặp cô ta. Cô ta đã bị quân đội Mỹ bắt giam và bỏ tù, bị thương nặng và đang hồi phục sau phẫu thuật bụng. Lúc đó, Gray đã giúp cô ta trốn thoát để trả ơn lần trước cô ta đã cứu anh một mạng - nhưng sự tự do của cô ta không phải là không có giá của nó.
Trong cuộc phẫu thuật, sếp của Gray đã lén cài thiết bị theo dõi bằng polymer trong bụng cô ta. Đây là điều kiện để phóng thích cô ta, nhằm tăng cường bảo đảm rằng họ có thể theo dõi vị trí và động tĩnh của cô ta. Cô ta quan trọng đến nỗi không thể thả ra được vì có gắn bó mật thiết với mạng lưới khủng bố ngầm Guild. Không ai biết gì về kẻ giật dây thực sự của tổ chức này - chỉ biếut rằng nó đã bám trụ từ lâu và mở rộng căn cứ khắp toàn cầu.
Seichan là gián điệp hai mang được giao trọng trách thâm nhập và điều tra ai thật sự là kẻ cầm đầu tổ chức Guild. Tuy vậy cô ta không hề có bằng chứng nào mà chỉ nói suông. Gray giả vờ cho cô ta bỏ trốn, nhưng không hề tiết lộ việc cài thiết bị theo dõi. Công cụ này cho phép Cơ quan tình báo Mỹ khám phá nhiều điều hơn về Guild.
Dù vậy, Gray nghi ngờ quyết định đến Venice của cô ta không hề liên quan đến Guild. Anh cảm nhận được ánh nhìn của Painter Crowe đang hướng về mình chờ đợi câu trả lời. Khuôn mặt vị chỉ huy tỏ vẻ bình thản, chịu đựng, nhưng thoáng long lanh trong đáy mắt xanh nhạt kia cho thấy Painter đang kiểm tra anh.
“Ả đã tái xuất giang hồ,” Gray nói và ngồi thẳng dậy.
“Cái gì?” Monk hỏi.
Gray hất hàm về phía bản đồ. “Vùng Santa Croce cũng là nơi tọa lạc một vài khu vực lâu đời nhất của trường Đại học Venice. Hai năm trước, cô ả đã sát hại mộtquản lý người bảo tang trong thành phố đó, người này cũng có liên hệ với trường đại học kia. Thủ đoạn rất tàn bạo. Cô ta bảo cần phải bảo vệ gia đình của người đàn ông đó gồm bà vợ và đứa con gái.”
Painter cũng xác nhận y như vậy. “Hai người họ vẫn còn sống ở khu vực đó. Chúng ta đã cử người đến để cố tìm ra chỗ của cô ta. Tiếc là thiết bị định vị quá yếu. Chúng ta chỉ có thể xác định vị trí của cô ta trong vòng hai dặm vuông trở lại thôi. Chúng ta cũng đã giám sát gia đình của viên quản lý nếu như cô ta có xuất hiện. Do bị quá nhiều người truy đuổi nên chắc cô ta phải mai danh ẩn tích, cũng có thể đang ngụy trang.
Gray nhớ lại nét căng thằng trên khuôn mặt của Seichan khi cô ả cố biện hộ cho hành động giết người tàn nhẫn của mình. Có thể chính là tội lỗi, chứ không phải tổ chức Guild, đã kéo cô ta quay về Venice. Nhưng là về đâu? Liệu anh có nhầm không? Và liệu đây có phải là một cú lừa tinh vi hay không? Seichan không tầm thường vì cô ta rất thông minh và là một nhà chiến lược giỏi.
Anh nghiên cứu màn hình.
Có cái gì đó nhầm lẫn ở đây.
“Tại sao ông lại nói ra việc này với tôi lúc này chứ?” Gray hỏi. Nhóm Sigma đã tìm kiếm Seichan hơn một năm rồi, vậy sao lại gọi anh về gấp bộ chỉ huy lúc này?
“Cơ qaun An ninh Quốc gia truyền lệnh cho chúng ta thông qua cơ quan đầu não mới của DARPA. Năm ngoái, không hề có tin tình báo thực nào từ khi thả Seichan ra, nên có thể bộ chỉ huy đã mất kiên nhẫn với phi vụ này và đã ra lệnh tìm cô ta ngay. Cô nàng được đưa đến một trung tâm thẩm vấn của tổ chức đen ở Bosnia.”
“Như thế thật điên rồ. Cô ta sẽ không bao giờ hé môi. Cơ hội tốt nhất để tìm chút thông tin cụ thể về tổ chức Guild là thông qua phi vụ này.”
“Tôi đồng ý. Đáng tiếc là chỉ còn chúng ta đảm nhận vụ này. Phải chi Sean vẫn còn lãnh đạo DARPA thì…”
Lời nói của Painter gợi lại vết thương lòng. Ngài Sean McKnight từng là người sáng lập và lãnh đạo DARPA. Năm ngoái ông đã bị sát hại trong cuộc đột kích vào bộ chỉ huySigma. Vị chỉ huy mới của DARPA là Tướng Gregory Metcalf, vẫn còn chưa quen với trọng trách mới và phải giải quyết các hệ lụy chính trị sau vụ tấn công. Ông ta và Painter đối đầu từ đó. Gray nghi ngờ rằng chắc phải có sự ủng hộ của Tổng thống thì Painter Crowe mới không bị mất chức. Tuy nhiên, sự hậu thuẫn đó kéo dài bao lâu.
“Ngài Metcalf không muốn gây hiềm khích với các tổ chức tình báo khác nên đã hợp tác với cơ quan NSA về vấn đề này.”
“Vậy là họ sắp đưa cô ta đến.”
Painter khẽ nhún vai, “Nếu họ có thể. Nhưng họ không biết tí gì về đối tượng cả.”
“Tôi đang làm nhiệm vụ mà. Tôi có thể đến đó và đề nghị giúp họ một tay.”
“Giúp cái gì chứ? Giúp tìm cô ta hay giúp cô ả trốn thoát đây?”
Gray im bặt, cảm giác lẫn lộn. Cuối cùng ông khẳng định. “Tôi sẽ làm bất cứ việc gì được yêu cầu,” ông nói, nhìn thẳng về phía Painter.
Vị chỉ huy lắc đầu. “Nếu Seichan thấy anh hay thậm chí nghi ngờ sự có mặt của anh ở Venice thì cô ta sẽ biết đang bị theo dõi. Chúng ta sẽ mất hết lợi thế.”
Gray cau mày, thầm hiểu sếp mình nói đúng.
Chuông điện thoại reo, và Painter nhấc ống nghe. Tận dụng khoảng trống trong chốc lát, Gray mừng thầm vì có thời gian suy nghĩ thêm.
“Có gì không Brant?” Painter nói. Khi ông đang chờ nghe câu trả lời của viên trợ lý, nếp nhăn giữa hai mắt càng sâu hơn. “Nối máy đi nào.”
Sau một lúc, Painter chuyển máy cho Gray. “Trung úy Rachel Verona, gọi từ Rome đó.”
Gray không giấu nổi ngạc nhiên khi nhận điện thoại và nhấc máy nghe. Anh hơi xoay người sang bên để tránh hai người kia.
“Rachel hả?”
Anh lập tức nghe giọng cô nghẹn ngào. Không có tiếng nức nở, nhưng sự lưu loát ngày thường đã biến mất, thay vào đó là sự ngắt quãng. “Gray… em cần anh giúp.”
“Được mà. Có gì vậy em?”
Anh đã không nói chuyện với cô mấy tháng nay rồi. Hơn một năm qua, anh đã phải lòng cô trung úy có mái tóc đen nhánh này, thậm chí đã tính đến chuyện kết hôn, nhưng rốt cuộc lại không thành. Cô thì quá bị ràng buộc với công việc tại Ý. Tương tự vậy, Gray cũng bị ràng buộc về mặt chuyên môn lẫn cá nhân ở nước Mỹ này. Khoảng cách giữa hai người là quá lớn.
“Đây là chuyện về chú Virgo của em,” Cô nói. Lời nói dồn dập như muốn ngăn dòng lệ sắp tuôn rơi. “Tối qua. Có một vụ nổ ở nhà thờ Thánh Peter. Chú ấy đang bị hôn mê.”
“Trời ơi, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Rachel vội kể tiếp. “Một cha xứ khác đã bị giết, kẻ thủ ác chính là một trong những học trò cũ của ông. Người ta nghi rằng do bọn khủng bố. Nhưng em không… họ không để em… Em không biết gọi ai khác bây giờ.”
“Được rồi. Anh có thể đáp chuyến bay tới đến đó với em.” Gray liếc nhìn lại về phía Painter. Vị chỉ huy gật đầu không cần hỏi lý do.
Cha Vigor Verona đã từng giúp Sigma trong hai điệp vụ trước. Kiến thức của cha về khảo cổ và lịch sử cổ đại rất quan trọng, cùng với mối quan hệ thân tình về phía nhà thờ Công giáo nữa, nên họ đã hàm ơn cha một món nợ rất lớn.
“Cám ơn anh Gray.” Giọng cô đã bình tĩnh trở laị. “Em sẽ chuyển tiếp hồ sơ điều tra cho anh. Tuy nhiên còn một số chi tiết không có trong báo cáo. Em sẽ nói với anh hết khi anh đến đây.”
Khi cô nói, Gray nhìn chăm chăm màn hình, đặc biệt là cái dấu đỏ nhấp nháy ngay trung tâm Venice. Bức ảnh của Seichan từ góc màn hình nhìn ngược lại anh, biểu lộ sự tức giận lẫn lạnh lùng. Nữ sát thủ này từng có liên hệ với Rachel và chú của cô ấy.
Còn giờ đây cô ả đã trở lại Ý.
Linh tính mách bảo anh điều gì đó.
Có điều gì đó ẩn khuất trong toàn bộ câu chuyện này. Anh có cảm giác một cơn bão đang quét qua đó, nhưng không biết rõ gió thổi hướng nào. Nhưng có một điều anh biết chắc.
“Anh sẽ đến đó sớm ngay khi có thể,” anh hứa với Rachel.