Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Trắng. Trắng. Mọi thứ đều trắng muốt. Sàn gỗ. Ghế sô pha nhung. Rèm dài bằng lụa thô. Những bức tường không tỳ vết. Một điều không tưởng ngoạn mục đối với du thuyền chở khách - tôi đến phải cho là người ta cố tình làm thế.

Lại một chiếc đèn chùm Swarovski treo trên trần và tôi không thể ngăn mình đứng lại ở ngưỡng cửa mà sửng sốt. Không chỉ là ánh sáng phát ra, hay cái lối nó phản chiếu và khúc xạ từ những viên pha lê, mà vấn đề còn nằm ở kích cỡ. Căn phòng này là bản sao hoàn hảo của một phòng khách trong khách sạn năm sao, hoặc một phòng tiếp khách trên thuyền Nữ hoàng Elizabeth 2, nhưng nó rất nhỏ. Chỉ có mười hai tới mười lăm người trong phòng, ấy vậy họ vẫn đứng kín chỗ, và thậm chí đèn chùm cũng được làm cỡ nhỏ cho vừa với căn phòng. Giống như ta đang ghé mắt nhìn qua cửa nhà búp bê, nơi mọi thứ đều được thu bé lại và trông có vẻ hơi kỳ cục, những chiếc nệm bản sao hơi quá to và cứng so với những cái ghế bé xíu, những ly rượu cùng kích cỡ với chai sâm panh giả.

Tôi đang quét mắt nhìn khắp để tìm cô gái mặc áo phông Pink Floyd thì nghe thấy một giọng nói trầm trầm đầy thích thú phát ra từ hành lang sau lưng.

“Lóa mắt rồi phải không?”

Tới quay lại và thấy Lederer bí ẩn đang đứng đó.

“Một chút thôi,” tôi nói. Anh ta chìa tay ra.

“Cole Lederer.”

Cái tên nghe hơi quen nhưng tôi không làm sao nhớ ra được.

“Laura Blacklock.” Chúng tôi bắt tay và tôi nhìn anh ta. Dù mặc quần bò cùng áo phông kỳ cạch bước qua cầu tàu, thì nói như Lissie, anh ta vẫn thuộc vào hàng “ngon mắt”. Giờ đây, anh ta đang diện một bộ vét tiệc tối khiến tôi nhớ lại quy tắc để đời của Lissie; một bộ vét tiệc tối làm vẻ quyến rũ của đàn ông tăng lên gấp rưỡi.

“Vậy,” anh ta nói, lấy chiếc ly trên khay do một chiêu đãi viên tươi cười người Scandinavia khác mang tới, “cơn gió nào đã đưa cô lên thuyền Aurora vậy, cô Blacklock?”

“Ồ, cứ gọi tôi là Lo. Tôi là nhà báo, tôi làm việc cho tờ Velocity.”

“Chà, rất vui được gặp cô, Lo. Tôi mời cô một ly nhé?”

Anh ta lấy ly thứ hai và mỉm cười đưa nó cho tôi. Những cái chai rỗng trong cabin lơ lửng trước mắt tôi, làm tôi thoáng thấy nao núng, biết rằng mình sắp sửa tiến đến chỗ uống quá nhiều vào đầu buổi tối, nhưng lại không muốn tỏ ra khiếm nhã. Dạ dày tôi đang rất, rất rỗng và rượu gin thì vẫn chưa tan hết, nhưng chắc là thêm một ly nữa cũng không sao?

“Cảm ơn,” rốt cục tôi nói. Anh ta đưa ly cho tôi, ngón tay anh ta cạ vào ngón tay tôi theo một lối mà tôi không chắc có phải là tình cờ không, rồi tôi nhấp một ngụm, cố dìm cảm giác lo lắng xuống. “Anh thì sao? Anh làm gì ở đây?”

“Tôi là nhiếp ảnh gia,” anh ta nói, và tôi đột nhiên nhận ra mình đã nghe thấy cái tên này ở đâu.

“Cole Lederer!” tôi kêu lên. Sao tôi lại ngu thế nhỉ. Nếu là Rowan thì cô ấy đã bám chặt anh ta ngay từ lúc ở cầu tàu. “Tất nhiên rồi - anh đã chụp bức ảnh băng tan rất ấn tượng cho tờ Guardian.”

“Đúng chóc.” Anh ta toét miệng cười, tỏ vẻ hài lòng không chút ngần ngại khi được nhận ra, mặc dù ta hẳn sẽ nghĩ niềm rộn ràng đó ở anh ta giờ đã trở nên đôi phần nhàm chán - anh chàng này chỉ đứng dưới David Bailey một hai bậc mà thôi[1]. “Tôi được mời để đưa tin về chuyến đi này - cô biết đấy, lại những tấm hình ảm đạm chụp đám vịnh hẹp và mấy thứ đại loại vậy.”

“Không phải sở trường của anh nhỉ?” tôi nói vẻ hồ nghi.

“Không,” anh ta đồng ý. “Tôi thường chụp động vật có nguy cơ tuyệt chủng hoặc những khu vực đang gặp rủi ro môi trường, và tôi không nghĩ những người ở đây lại có chút nguy cơ tuyệt chủng nào đâu. Bọn họ trông đều béo tốt quá thể ấy chứ.”

Chúng tôi cùng nhìn khắp phòng. Nếu nói đến đám đàn ông thì tôi phải đồng ý với anh ta. Có một nhóm nhỏ đứng ở góc xa kia trông như thể sẽ sống sót được đến vài tuần nhờ lượng mỡ dự trữ trong trường hợp chúng tôi đắm thuyền. Dù vậy cánh phụ nữ là một câu chuyện khác. Bọn họ đều có chung cái vẻ ngoài bóng bẩy không chút mỡ thừa hẳn là kết quả của những bài tập yoga nóng Bikram và chế độ ăn thực dưỡng, và trông chẳng có vẻ gì là sẽ sống sót được bao lăm nếu thuyền chìm. Tôi đoán họ có thể ăn thịt một trong số đám đàn ông.

Tôi nhận ra vài gương mặt từ những bữa tiệc của giới báo chí - kia là Tina West, thon thả như chó đua và đeo trên mình số nữ trang nặng hơn người, là biên tập của Thời báo Vernean (châm ngôn: “80 ngày chỉ là khởi đầu”); nhà báo du lịch Alexander Belhomme, chuyên viết các bài phóng sự và ẩm thực cho một số tạp chí trên máy bay hoặc trên phà từ Anh vào lục địa, trông mỡ màng và tròn trĩnh như hải tượng; và Archer Fenian, một chuyên gia nổi tiếng về “du lịch cực đoan”.

Archer, anh này chắc khoảng bốn mươi nhưng trông già hơn bởi gương mặt cháy nắng dầm mưa dãi gió, đang chuyển từ chân này sang chân kia, tỏ vẻ cực kỳ không thoải mái trong bộ vét tiệc tối và chiếc cà vạt. Tôi không hình dung được anh ta làm gì ở đây - công việc ngày thường của anh ta là ăn ấu trùng bướm ở Amazon, nhưng có lẽ anh ta đang trong thời gian giải lao.

Tôi không thấy cô gái ở buồng kế bên đâu.

“Hù!” một giọng nói vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay ngoắt lại.

Ben Howard. Anh ta làm cái quái gì ở đây vậy? Ben đang nhăn nhở cười với tôi qua bộ râu hippie rậm rịt vốn chưa xuất hiện ở lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh ta.

“Ben” tôi nói nhỏ, cố gắng kiềm lại cơn sốc. “Anh dạo này thế nào? Anh đã gặp Cole Lederer chưa?” Ben và tôi từng làm cùng nhau ở Velocity. Giờ anh ấy viết cho... tờ nào ấy nhỉ? Indie? Times?”

“Anh và Cole biết nhau,” Ben ung dung nói. “Bọn anh cùng đưa tin hội nghị của Tổ chức Hòa Bình Xanh. Dạo này thế nào, anh bạn?”

“Vẫn ổn,” Cole nói. Họ ôm nhau theo cái kiểu bá vai của đàn ông, khi bạn quá đỏm dáng để bắt tay, nhưng chưa đủ ngầu để mà cụng nắm đấm.

“Trông em được đấy, Blacklock,” Ben nói, quay sang và nhìn tôi từ đầu đến chân theo cái kiểu khiến tôi chỉ muốn sút vào bi anh ta, hiềm nỗi cái đầm này chật quá. “Mà... dạo này em lại, ờ, lên đài đấy hả?”

Trong chừng một phút tôi không thể luận ra được anh ta đang nói về cái gì. Rồi tôi vỡ lẽ: vết bầm trên má. Rõ là khả năng sử dụng kem che khuyết điểm của tôi không được tốt như tôi nghĩ.

Trong đầu tôi lại vụt hiện ký ức bị cánh cửa đóng sầm cắt vào má và gã đàn ông trong căn hộ - cao tầm Ben, cũng có đôi mắt đen láy - ký ức ấy sống động đến nỗi khiến tim tôi đập dồn, ngực tôi căng cứng, và suốt một lúc lâu tôi không biết phải đáp lại anh ta thế nào. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào anh ta, còn chẳng cố giấu vẻ căng thẳng trên mặt.

“Xin lỗi, xin lỗi,” anh ta giơ một tay lên. “Lỗi của anh. Lạy Chúa, cái cổ áo này chật quá.” Anh ta giật mạnh cái nơ trên cổ. “Thế nào mà em lại lên được cái xuồng này thế? Lên đời hả?”

“Rowan ốm,” tôi nói cộc lốc.

“Cole!” một giọng nói vang lên phá vỡ khoảng lặng lúng túng, và hai chúng tôi đều quay lại nhìn. Đấy là Tina, khệnh khạng lướt đi trên sàn gỗ sồi trắng mới tinh, chiếc đầm bạc sột soạt như bộ da rắn. Cô ta hôn khá lâu lên cả hai má Lederer, tảng lờ tôi và Ben. “Bé yêu, đã lâu quá rồi.” Giọng cô khàn khàn vẻ xúc động. “Và khi nào anh mới định chụp tấm hình đã hứa cho Vernean đây?”

“Chào Tina,” Cole nói, giọng có chút mệt mỏi.

“Để em giới thiệu anh với Richard và Lars,” cô rừ rừ nói rồi luồn cánh tay vào tay Lederer, kéo anh ta về phía đám đàn ông mà tôi nhìn thấy lúc đầu. Anh ta để mình bị lôi đi, chỉ ngoái lại nở một nụ cười thê lương. Ben nhìn theo anh ta rồi quay lại với tôi, nhướn một bên mày đúng thời điểm đến nỗi tôi khịt mũi vì tức cười.

“Anh nghĩ chúng ta đã biết ai là bông hậu của bữa tiệc hôm nay rồi, nhỉ?” anh ta lãnh đạm nói, và tôi phải gật đầu đồng ý. “Mà thôi, dạo này em thế nào?” anh ta tiếp tục. “Vẫn cặp với tay Mèo à?”

Tôi có thể nói gì bây giờ? Tôi không biết? Rằng rất có khả năng tôi đã làm bung bét mọi chuyện đến mức làm mất anh?

“Vẫn còn,” cuối cùng tôi nói giọng cấm cảu.

“Tiếc thế. Nhưng em biết đấy, những gì xảy ra ở vịnh thì sẽ ở lại vịnh mà thôi...”

“Ôi, xéo đi, Howard,” tôi ngắt lời.

Anh ta giơ hai tay lên. “Em không thể mắng một thằng đàn ông vì mới ướm thử được.”

Có chứ, tôi nghĩ, nhưng không nói ra. Thay vào đó tôi lấy thêm ly nữa từ một cô phục vụ đi ngang qua rồi nhìn quanh xem có chủ đề nào khác không.

“Những người kia là ai?” tôi hỏi. “Tôi đã biết anh, tôi, Cole, Tina và Archer, ờ, cả Alexander Belhomme nữa. Cái nhóm đứng kia là những ai đấy?” Tôi hất đầu về nhóm nhỏ mà Tina đang tán chuyện cùng. Có ba người đàn ông và hai phụ nữ, một người tầm tuổi tôi nhưng trang phục thì đắt hơn cỡ 50.000 bảng, còn người kia thì... Chà, người kia đúng là một điều bất ngờ.

“Huân tước Bullmer và mấy người bạn nối khố. Anh ta là chủ của cái thuyền này và... anh nghĩ em sẽ gọi đấy là gương mặt bù nhìn của công ty?”

Tôi chăm chú nhìn nhóm người nọ, cố gắng nhận mặt Huân tước Bullmer từ bức ảnh trên Wikipedia. Đầu tiên tôi không thể luận ra anh ta là người nào, thế rồi một người đàn ông phát ra tiếng cười ha hả, ngật đầu ra sau và tôi biết ngay đấy chính là anh ta. Huân tước Bullmer cao, mảnh người, mặc bộ com lê cắt may chuẩn đến nỗi tôi chắc chắn là được may riêng, và anh ta cháy nắng rất dữ, như thể đã dành rất nhiều thời gian ngoài trời vậy. Đôi mắt xanh sáng nheo lại thành hai vết cắt khi anh ta cười, và có vệt tóc xám ở hai bên thái dương, nhưng là màu xám do tóc quá đen chứ không phải do tuổi già.

“Anh ta trẻ quá. Một người tầm tuổi chúng ta mà đã là quý tộc rồi, nghe thật kỳ cục, anh có nghĩ vậy không?”

“Anh ta cũng là Tử tước gì đó nữa hay sao ấy. Tiền thì chủ yếu là nhờ vợ. Cô ấy là người thừa kế nhà Lyngstad, gia đình sản xuất ô tô. Em biết anh muốn nói hãng nào rồi chứ?”

Tôi gật đầu. Kiến thức của tôi về doanh nghiệp có thể què cụt, và gia đình đó nổi tiếng là kín đáo, nhưng ngay cả tôi cũng đã nghe nói đến quỹ Lyngstad. Mỗi lần bạn nhìn thấy đoạn phim tư liệu về một khu vực chịu thảm họa ở nước ngoài, logo của họ kiểu gì cũng xuất hiện trên xe tải và những gói hàng cứu trợ. Tôi chợt nhớ đến một bức ảnh mà tôi đã thấy trên khắp mọi mặt báo năm ngoái - thậm chí đấy có thể là ảnh của Cole - chụp một bà mẹ người Syria đứng trước chiếc xe tải hiệu Lyngstad, trên tay ôm một đứa bé và giơ nó về phía tài xế như một thứ bùa chú hòng khiến chiếc xe dừng lại.

“Vậy kia là cô ấy à?” Tôi hất đầu về phía cô gái tóc vàng sáng đang xây lưng về phía mình, mới cười về một điều gì đó đám đàn ông vừa nói. Cô ta mặc một chiếc đầm giản dị ghê gớm làm bằng lụa thô màu hồng khiến tôi cảm thấy như thể mình đã vá víu cái đầm đang mặc từ nguyên liệu trong hộp đồ hóa trang hồi nhỏ. Ben lắc đầu.

“Không, cô ta là Chloe Jenssen. Cựu người mẫu, kết hôn với Lars Jenssen, thằng cha tóc vàng kia kìa. Một tay sừng sỏ trong giới tài chính, đứng đầu một nhóm đầu tư lớn của Thụy Điển. Anh nghĩ Bullmer lôi Lars lên đây vì coi anh ta là một nhà đầu tư tiềm năng. Vợ của Bullmer là người đứng cạnh anh ta, đội khăn trùm đầu ấy.”

Ồ... Có ấy chính là điều bất ngờ. Trái ngược với những người khác, cô gái đội khăn trùm đầu trông có vẻ... Chà, cô ấy có vẻ ốm yếu. Cô mặc một dạng áo choàng kimono suông bằng lụa xám rất hợp màu mắt, trông nửa giống váy dạ hội nửa giống áo choàng ngủ, nhưng đứng từ đây tôi cũng thấy được cô ấy đang quàng khăn lụa quanh cái đầu trụi lủi, còn da thì trắng bệch như sáp. Vẻ xanh xao của cô nổi bật giữa những người khỏe mạnh đến phát khiếp đứng xung quanh. Tôi nhận ra mình đang nhìn chằm chằm và vội cụp mắt xuống.

“Cô ấy bị bệnh,” Ben nói. “Ung thư vú. Anh nghĩ chắc là nghiêm trọng đấy.”

“Cô ấy bao tuổi?”

“Gần ba mươi thì phải. Trẻ hơn ông chồng.”

Khi Ben nốc cạn ly rượu và quay đi tìm nhân viên phục vụ, tôi lại nhìn chằm chằm vào người phụ nữ kia. Có cho cả triệu năm đi nữa tôi cũng chẳng thể nào nhận ra cô ấy từ bức ảnh nhìn thấy trên mạng. Có lẽ là do làn da xám xịt, hoặc do lớp vải lụa lồng phồng, nhưng cô ấy dường như già hơn nhiều, và khi không còn mớ tóc vàng óng lộng lẫy, cô ấy trông như thể một người hoàn toàn khác.

Tại sao cô ấy lại ở đây, chứ không phải ở nhà nằm trên sô pha? Nhưng rồi, tôi nhận ra, tại sao cô ấy lại không ở đây? Có lẽ cô ấy chẳng còn sống được bao lăm nữa. Có lẽ cô ấy đang cố sống trọn khoảng thời gian ít ỏi còn lại. Hoặc có lẽ - chỉ là tôi nghĩ vậy thôi - có lẽ, cô ấy ước rằng cái người phụ nữ trong bộ đầm xám kia hãy ngừng nhìn chằm chằm mình với ánh mắt thương hại và để cô ấy yên.

Tôi nhìn đi chỗ khác, chuyển sang săm soi một người nào đó đỡ mong manh hơn. Chỉ còn lại một người trong nhóm mà tôi vẫn chưa biết, một người đàn ông cao, lớn tuổi hơn với bộ râu điểm bạc được tỉa gọn gàng và một cái bụng chỉ có thể là sản phẩm của những bữa trưa lê thê.

“Cái người trông giống Donald Sutherland[2] kia là ai?” tôi hỏi Ben. Anh ta quay lại.

“Ai cơ? À, đấy là Owen White. Nhà đầu tư ở Vương quốc Anh. Kiểu Richard Brandson[3] - chỉ là ở quy mô nhỏ hơn chút xíu.”

“Chúa ơi, Ben. Làm sao anh lại biết tất cả những thứ đó? Anh có kiến thức toàn thư về giới thượng lưu hay sao?”

“Ơ, không.” Ben nhìn tôi, vẻ khó tin hiện lên trên mặt. “Anh gọi cho phòng truyền thông xin danh sách khách lên thuyền rồi google tên họ. Đâu cần phải là Sherlock Holmes mới làm được chuyện đó.”

Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Tại sao tôi không làm thế nhì? Đấy là điều mà bất kỳ phóng viên nào hẳn cũng đã làm - mà tôi thậm chí còn chẳng hề nghĩ đến. Nhưng Ben đâu có phải chịu tình trạng lờ đờ vì mất ngủ và hậu chấn tâm lý suốt mấy ngày vừa rồi.

“Về chuyện...”

Không rõ Ben sắp nói gì với tôi, bởi những lời ấy ngay lập tức bị át đi bởi tiếng lanh canh của kim loại đập vào ly sâm panh, và Huân tước Bullmer đi ra giữa phòng. Camilla Lidman đặt cái ly và thìa trên tay xuống, dợm bước lên định giới thiệu anh ta, nhưng anh ta xua tay, thế là cô lùi vào hậu trường với một nụ cười khiêm nhường.

Căn phòng chìm vào bầu không khí im lặng kính cẩn không hề bất ngờ, và Huân tước Bullmer bắt đầu nói.

“Cảm ơn tất cả mọi người vì đã đến đây tham gia với chúng tôi trên hải trình đầu tiên của thuyền Aurora,” anh ta cất tiếng. Giọng anh ta ấm áp và có một sắc thái phi giai cấp kỳ lạ mà những người học trường công dường như khao khát đạt được, và đôi mắt xanh dương của anh ta có một thứ ma lực khiến người ta khó mà ngoảnh đi. “Tên tôi là Richard Bullmer, tôi và vợ mình Anne rất vui khi được chào mừng các bạn lên thuyền Aurora. Mục tiêu chúng tôi theo đuổi với con thuyền này là biến nó trở thành một mái ấm xa nhà.” “Một mái ấm xa nhà?” Ben thì thầm. “Hẳn nhà anh ta có ban công nhìn ra biển và quầy bar mini miễn phí. Nhà anh thì chắc chắn là đếch có rồi.”

“Chúng tôi không tin rằng khi chu du ta phải chấp nhận những bất tiện,” Bullmer tiếp tục. “Trên thuyền Aurora, mọi thứ sẽ được theo ý các bạn, và nếu không phải như vậy, thì tôi và nhân viên của tôi rất muốn lắng nghe.” Anh ta dừng lại, nháy mắt với Camilla, cho thấy cô ta hẳn sẽ là người đứng mũi chịu sào trước những lời phàn nàn.

“Trong số các bạn, những người đã quen tôi hẳn đã biết đến niềm đam mê của tôi đối với Scandinavia - với sự nồng ấm của người dân ở đó” - anh ta thoáng cười về phía Lars và Anne - “với nền ẩm thực tuyệt vời” - anh ta hất đầu về phía khay bánh tôm thìa là trờ qua - “và với vẻ lộng lẫy ngoạn mục của chính miền đất, từ những khu rừng mênh mông bất tận ở Phần Lan, những hòn đảo rải rác của quần đảo thuộc Thụy Điển, cho đến vẻ uy nghi của những vịnh hẹp nơi quê nhà vợ tôi là Na Uy. Nhưng tôi nghĩ rằng đối với cá nhân tôi, phẩm chất đại diện cho phong cảnh xứ Scandinavia - có lẽ có phần nghịch lý - hoàn toàn không phải là mặt đất, mà chính là bầu trời - mênh mông và hầu như trong vắt lạ lùng. Chính bầu trời ấy đã mang đến thứ mà với nhiều người là điều huy hoàng nhất khi đến Scandinavia vào mùa đông - Bắc Cực Quang, aurora borealis. Ta không thể chắc chắn sẽ gặp được, nhưng tôi hết sức hy vọng sẽ được chia sẻ vẻ đẹp uy nghi ngoạn mục của Bắc Cực Quang với các bạn trong hải trình này. Bất cứ ai cũng nên được ngắm nhìn Bắc Cực Quang một lần trước khi chết. Và bây giờ, xin hãy nâng ly, thưa các quý ông quý bà, mừng chuyến đi đầu tiên của Aurora Borealis - mong cho vẻ đẹp của cái tên sẽ không bao giờ phai mờ.”

“Chúc mừng Aurora Borealis,” chúng tôi ngoan ngoãn đồng thanh rồi cạn ly. Tôi cảm thấy cồn râm ran trong người, cuốn trôi mọi cảm giác khó chịu, thậm chí cả cơn đau điếng nơi gò má.

“Đi nào Blacklock,” Ben nói, đặt cái ly cạn xuống. “Làm việc của chúng ta và trò chuyện với mọi người thôi.”

Tôi thấy nhói lên sự lưỡng lự không muốn tiếp cận nhóm người kia với anh ta. Xét đến những gì đã xảy ra giữa chúng tôi, cái ý nghĩ bị nhầm là một cặp đôi khiến tôi lúng túng, nhưng tôi cũng không định để Ben ra bắt chuyện trước trong khi bản thân vẫn cứ đứng đây. Khi chúng tôi băng qua căn phòng, tôi thấy Anne Bullmer chạm vào tay chồng mình và thì thầm gì đó vào tai anh ta. Anh ta gật đầu, còn cô vén váy lên và hai người họ bắt đầu đi về phía cửa, Richard vẻ lo âu giữ tay Anne. Chúng tôi chạm mặt nhau ở giữa phòng, và cô nở một nụ cười dễ thương làm sáng lên khuôn mặt thanh tú quyến rũ phảng phất cái hẳn là nét đẹp trước đây của cô, và tôi nhận ra cô hoàn toàn không có lông mày. Đường mày trơ trụi cùng gò má nhô ra khiến gương mặt cô có vẻ ngoài kỳ lạ, giống một chiếc đầu lâu.

“Xin thứ lỗi cho tôi,” cô nói. Giọng cô là giọng Anh chuẩn, tôi không thể nhận ra chút âm sắc lạ nào. “Tôi rất mệt - tôi e là mình phải rút lui khỏi bữa tối ngày hôm nay. Nhưng tôi rất mong được gặp các bạn vào ngày mai.”

“Tất nhiên rồi,” tôi ngượng nghịu nói, rồi cố mỉm cười. “Tôi... tôi cũng trông đợi điều đó.”

“Tôi sẽ đưa vợ tôi về buồng,” Richard Bullmer nói. “Tôi sẽ trở lại trước khi bữa tối được dọn ra.”

Tôi nhìn theo khi họ chầm chậm bước đi, rồi nói với Ben, “Tiếng Anh của cô ấy thật đáng ngạc nhiên. Nghe thôi thì không bao giờ biết được cô ấy là người Na Uy.”

“Anh không nghĩ là hồi nhỏ cô ấy dành nhiều thời gian ở Na Uy. Hầu hết tuổi thơ cô ấy học ở các trường nội trú ở Thụy Sỹ, theo như anh được biết. Nào, bọc hậu cho anh đi Blacklock, anh vào đây.”

Anh ta bước qua phòng, nhón tay lấy một nắm đẫy bánh tôm rồi rúc vào cái nhóm nhỏ kia với kỹ năng thuần thục của một nhà báo bẩm sinh.

“Belhomme,” tôi nghe anh ta nói, giọng nồng nặc sắc thái vui tươi giả lả của những kẻ chui ra từ trường Eton, mà tôi biết là hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với thân thế thực sự của anh ta, lớn lên ở khu nhà giá rẻ do hội đồng thành phố xây ở Essex. “Gặp lại anh thật tuyệt quá. A, anh hẳn là Lars Jenssen, tôi đã đọc tiểu sử của anh trên FT. Tôi vô cùng ngưỡng mộ lập trường của anh về vấn đề môi trường - hài hòa giữa đạo đức và kinh doanh quả thực rất khó khăn, nhưng anh lại khiến điều ấy trông như thể hết sức đơn giản.”

Eo, nhìn anh ta đi, hùng hục giao tiếp như một thằng khốn. Bảo sao anh ta đang làm việc cho tờ The Times chuyên làm những công việc điều tra, còn tôi thì mắc kẹt dưới cái bóng của Rowan ở Velocity. Tôi nên tới đó. Tôi nên dỗ mình tham gia cuộc trò chuyện giống những gì Ben đang làm. Đây là cơ hội của tôi và tôi biết điều ấy. Thế thì tại sao tôi cứ đứng đây, cầm ly bằng những ngón tay lạnh cóng, không thể bắt mình nhúc nhích?

Cô phục vụ đi qua với một chai sâm panh và, dù hơi đi ngược lại lý trí, tôi để cô ta rót đầy ly. Khi cô ta đi khỏi, tôi nốc cạn chỗ rượu đó một cách bất cần.

“Penny?” một giọng nói nhỏ vang bên tai tôi, và tôi quay ngoắt lại thì thấy Cole Lederer đang đứng sau mình.

“Xin lỗi, Penny nào cơ?” tôi cố gắng nói, dù hai lòng bàn tay đã đầm đìa mồ hôi. Tôi phải vượt qua chuyện này.

Anh ta cười toe, và tôi nhận ra mình bị hố.

“À, phải rồi,” tôi nói, cảm thấy bực bội với bản thân, và với anh ta nữa, thật là lắm trò.[4]

“Xin lỗi,” anh ta nói, vẫn mỉm cười. “Một sáo ngôn ngớ ngẩn nhỉ. Tôi chẳng biết tại sao mình lại nói cái đó nữa. Chỉ là cô cứ đứng đó trầm ngâm cắn môi.”

Tôi đang cắn môi làm dáng ư? Mẹ kiếp, thế sao không bảo tôi chớp chớp liếc mắt đưa tình luôn đi?

Tôi cố gắng nhớ lại mình vừa nghĩ gì, ngoài chuyện Ben và sự thiếu khả năng giao tiếp của tôi. Thứ duy nhất hiện lên trong đầu là thằng khốn đã đột nhập vào căn hộ, nhưng sẽ thật dở hơi nếu nhắc tới chuyện đó ở đây. Tôi muốn Cole Lederer tôn trọng tôi với tư cách một nhà báo, chứ không phải thấy thương cảm cho tôi.

“À... ờ... Chuyện chính trị chăng?” Cuối cùng tôi cũng phun ra được. Sâm panh và cơn mệt mỏi bắt đầu giáng xuống tôi. Óc tôi dường như hoạt động không được trơn tru cho lắm, và đầu tôi bắt đầu đau điếng. Tôi nhận ra mình đã say dở chừng rồi, lại còn say chẳng ra hồn nữa chứ.

Cole nhìn tôi vẻ hồ nghi.

“Này, thế anh vừa nghĩ gì đấy?” tôi bực bội nói. Có lý do thì chúng ta mới giấu hầu hết suy nghĩ trong đầu - đó là bởi sẽ không an toàn khi công khai chúng.

“Ý em là ngoài việc nhìn vào môi em ấy hả?”

Tôi cưỡng lại thôi thúc trợn mắt ngán ngẩm và cố gắng nghĩ đến Rowan, cô ấy hẳn sẽ tán tỉnh anh ta cho đến khi lấy được danh thiếp.

“Nếu em muốn biết,” Cole tiếp tục, tựa mình vào tường khi con thuyền gặp sóng hơi dềnh lên và đá trong xô đựng sâm panh va nhau lạch xạch, “thì anh vừa nghĩ về người sắp sửa trở thành vợ cũ của mình.”

“Ôi. Xin lỗi,” tôi nói. Tôi nhận ra Cole cũng đang say, chỉ là anh ta giỏi che giấu hơn mà thôi.

“Cô ta phịch bạn thân nhất kiêm phù rể số một của anh. Anh đang nghĩ không biết nên đáp lại cái ân đó bao nhiêu cho vừa đây.”

“Phịch phù dâu của cô ấy?”

“Hoặc... ai cũng được, thật đấy.”

Hừ. Xem ra anh ta đang thẳng thùng mời chào rồi. Cole lại toét miệng cười, bằng cách nào đó khiến cho lời nói của mình nghe vẫn khá quyến rũ, như thể anh ta đang thử vận may hơn là hành xử như một tay nghệ sĩ tán gái bô nhếch.

“Chà, tôi không nghĩ anh sẽ mất nhiều công sức đâu,” tôi hờ hững đáp. “Tôi khá chắc là Tina sẽ giúp đấy.”

Cole phá lên cười hô hố, còn tôi đột nhiên cảm thấy cắn rứt lương tâm, nghĩ không biết mình sẽ thấy sao nếu Ben và Tina cũng đùa những câu tương tự về chuyện tôi lao mình vào Cole hòng tìm đường thăng tiến. Ừ thì Tina đã đá đưa anh ta. Có gì ghê gớm đâu. Đó nào phải là tội ác thế kỷ.

“Xin lỗi,” tôi nói, nghĩ giá mà rút lại được bình luận vừa rồi. “Móc máy vậy thật đáng xấu hổ.”

“Nhưng chính xác mà,” Cole thờ ơ nói. “Tina sẽ lột da bà mình để có chuyện mà đăng bài. Anh chỉ lo,” anh ta lại nhấp một ngụp sâm panh nữa rồi nhăn răng cười, “không biết làm thế nào để sống sót thoát khỏi màn hội ngộ đó thôi.”

“Thưa quý ông quý bà,” giọng một chiêu đãi viên cắt đứt cuộc trò chuyện của chúng tôi. “Xin hãy di chuyển đến phòng Jansson, bữa tối sắp sửa được dọn lên.”

Khi chúng tôi bắt đầu di chuyển, tôi cảm thấy có ai đang nhìn mình sau lưng, nên tôi quay lại để xem đấy là ai. Người đang đứng sau lưng tôi là Tina, và quả thực cô ấy đang nhìn tôi với một vẻ rất, rất chăm chú.

❀ ❀ ❀

[1] David Bailey: nhiếp ảnh gia nổi tiếng ở Vương quốc Anh, chuyên chụp chân dung và thời trang.

[2] Nam diễn viên gạo cội người Canada.

[3] Nhà đầu tư, tác giả và nhà từ thiện người Anh.

[4] Penny (for your thoughts) là cách nói với một người đang trầm tư suy nghĩ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.