Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Gần một giờ đồng hồ sau, tôi có thể thấy tại sao Richard Bullmer lại leo lên được địa vị hiện tại.

Không chỉ bắt tôi thuật lại câu chuyện; anh ta còn tra hỏi tôi từng từ một, cật vấn tôi về thời gian, những thông tin cụ thể, vắt ra các chi tiết mà tôi tưởng mình chẳng hề biết - như hình dạng chính xác của vệt máu, và nó dây ra, chứ không phải bắn ra, như thế nào trên mặt kính.

Những chỗ nào chưa biết, anh ta không cài suy đoán của mình vào, cũng không cố dẫn dắt tôi hay thuyết phục tôi ở những chi tiết tôi không chắc chắn. Anh ta chỉ ngồi đó và ném những câu hỏi về phía tôi giữa những ngụm cà phê đen bỏng miệng, đôi mắt xanh của anh ta rực sáng: Lúc nào? Bao lâu? Chuyện đó là khi nào? Tiếng thét to mức nào? Cô ta trông thế nào? Khi anh ta nói, âm sắc phảng phất giọng Đông London phủ lên lời của anh ta hoàn toàn biến mất, và anh ta lấy lại ngữ điệu thuần túy của một cựu sinh viên trường Eton, tuyệt đối nghiêm túc. Bullmer tập trung cao độ, toàn bộ sự chú tâm của dồn cả vào câu chuyện của tôi, và gương mặt anh ta không có lấy một dấu vết của cảm xúc.

Nếu ai đó đi ngang qua ở bên ngoài lúc đó và liếc qua cửa sổ, họ sẽ không bao giờ nghĩ rằng tôi vừa nói với Bullmer một thứ có thể giáng một đòn bất ngờ vào công việc kinh doanh của anh ta, cũng như hé lộ sự hiện diện của một kẻ tâm thần trên con thuyền nhỏ này. Khi thuật lại, tôi đã ngỡ sẽ gặp lại vẻ mệt mỏi của Nilsson, hay thái độ phủ nhận bầy đàn của đám chiêu đãi viên, nhưng dù đã quan sát gương mặt Bullmer rất cẩn thận, tôi vẫn không hề nhìn thấy hai thứ đó, không chút buộc tội hay che giấu. Với tất cả những cảm xúc mà anh ta thể hiện, trông chúng tôi cứ như đang cố gắng giải một trò ô chữ, và tôi không thể không cảm thấy ấn tượng đôi chút bởi vẻ khắc kỷ của anh ta, dù cảm giác cũng có hơi kỳ lạ khi mình là đối tượng của thái độ khắc kỷ ấy. Đối diện với thái độ hồ nghi và lo lắng của Nilsson cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng ít nhất tôi còn có cảm giác đấy là một phản ứng rất con người. Còn với Bullmer, tôi không thể biết được anh ta đang nghĩ gì. Anh ta đang tức điên, hay đang hoảng sợ, hay chỉ đơn giản là giấu chúng rất tài? Hay quả thực anh ta đúng là một con người bình tĩnh và tự chủ như những gì thể hiện ra?

Trong khi anh ta bắt tôi thuật lại cuộc đối thoại của tôi với cô gái kia lần nữa, tôi nghĩ, có lẽ giọng điệu bình thản đến lạnh lùng này là thứ cần thiết để anh ta đạt được vị thế hiện tại - tự lực cánh sinh vươn tới một vị trí chịu trách nhiệm cho hàng trăm nhân sự và hàng triệu bảng tiền đầu tư.

Cuối cùng, khi chúng tôi đã rà soát câu chuyện của tôi hết ngược đến xuôi rồi lại tạt ngang từng chi tiết, và tôi chẳng còn điều gì để nói với anh ta nữa, Bullmer ngồi một lúc, đầu cúi xuống, mày cau lại, vẻ trầm ngâm. Rồi anh ta liếc qua chiếc Rolex trên cổ tay rám nắng và nói, “Cảm ơn cô, cô Blacklock. Tôi nghĩ chúng ta đã đi xa hết mức có thể, và tôi thấy các nhân viên muốn bắt đầu dọn bàn ăn tối rồi. Tôi xin lỗi, đây rõ ràng là một trải nghiệm khiến cô lo âu và sợ hãi. Nếu cô cho phép, tôi sẽ thảo luận việc này với Nilsson và Thuyền trưởng Larsen để đảm bảo rằng các biện pháp cần thiết sẽ được thực hiện, và có lẽ việc đầu tiên chúng ta làm sáng mai sẽ là gặp nhau để thảo luận những bước tiếp theo. Trong thời gian đó, tôi rất hy vọng cô sẽ bớt phần căng thẳng để có thể tận hưởng bữa ăn và phần còn lại của buổi tối hôm nay, bất chấp những chuyện đã xảy ra.”

“Bước tiếp theo sẽ là gì?” tôi hỏi. “Tôi được biết chúng ta đang hướng về Trondheim - nhưng liệu có thể cập bến ở chỗ nào gần hơn không? Tôi thấy mình nên báo cáo sự việc này với cảnh sát càng sớm càng tốt.”

“Vâng, đúng là có thể có những chỗ gần hơn Trondheim,” Bullmer nói, rồi đứng dậy. “Nhưng chúng ta sẽ đến đó vào sáng sớm ngày mai, thế nên có lẽ tới Trondheim vẫn là phương án tốt nhất. Nếu chúng ta cập bến ở đâu đó lúc nửa đêm thì tôi nghĩ cơ may tìm được một đồn cảnh sát vẫn còn người trực là khá nhỏ. Nhưng tôi sẽ phải nói chuyện với thuyền trưởng để xem nên hành động thế nào cho phù hợp. Cảnh sát Na Uy có thể không có thẩm quyền giải quyết nếu vụ việc xảy ra ở Anh hay trên vùng biển quốc tế - đấy là vấn đề quyền tài phán chứ không phải chuyện họ có sẵn lòng điều tra hay không. Hiện tại ta vẫn chưa biết được.”

“Và nếu chuyện đó xảy ra thì sao? Nếu chúng ta ở trên vùng biển quốc tế thì sao?”

“Con thuyền này được đăng ký ở quần đảo Cayman[1]. Tôi sẽ phải nói chuyện với thuyền trưởng để xem việc đó tác động như thế nào tới tình hình hiện tại.”

Tôi thấy chột dạ. Tôi đã đọc tường thuật về các cuộc điều tra trên những con thuyền được đăng ký ở quần đảo Bahama và những nơi tương tự - một cảnh sát duy nhất được phái đến từ đảo để làm một biên bản chớp nhoáng cẩu thả và tìm cách tống tiễn vụ án này càng nhanh càng tốt, mà đó là khi có trường hợp mất tích rành rành không thể chối cãi. Chuyện gì sẽ xảy ra đây, khi bằng chứng duy nhất về sự tồn tại của cô gái ấy đã biến mất từ lâu?

Dù vậy, tôi vẫn thấy khá hơn sau khi nói hết với Bullmer. Ít nhất anh ta có vẻ tin tôi, nghiêm túc lắng nghe câu chuyện của tôi, không giống như Nilsson.

Anh ta chìa tay ra, chuẩn bị rời đi, và khi đôi mắt xanh dương sắc bén của anh ta bắt gặp ánh mắt tôi, anh ta mỉm cười lần đầu tiên. Đó là một nụ cười bất cân xứng kỳ lạ, một bên mặt anh ta hếch lên cao hơn so với bên kia, nhưng nó hợp với anh ta, và ở nụ cười đó có chút gì thông cảm một cách mỉa mai.

“Có một chuyện nữa tôi nghĩ anh nên biết,” tôi đột ngột nói.

Lông mày Bullmer nhướn lên, anh ta hạ tay xuống. “Vâng?”

“Tôi...” Tôi nuốt nước bọt. Tôi không muốn nói điều này, nhưng nếu anh ta sắp sửa nói chuyện với Nilsson thì đằng nào cũng sẽ biết. Tốt hơn tôi nên là người nói với anh ta. “Tôi đã uống say, tối hôm qua... trước khi chuyện đó xảy ra. Và tôi còn uống thuốc trị trầm cảm nữa. Tôi uống được vài năm rồi, kể từ khi tôi hai lăm. Tôi - tôi đã trải qua một cơn suy nhược. Và Nilsson - tôi nghĩ anh ta thấy...” Tôi lại nuốt xuống. Lông mày Bullmer thậm chí còn nhướn lên cao hơn nữa.

“Có phải cô định nói rằng Nilsson tỏ ý nghi ngờ câu chuyện của cô bởi cô dùng thuốc trị trầm cảm không?”

Câu nói thẳng thừng của anh ta khiến tôi rúm lại, nhưng tôi vẫn gật đầu. “Không nói thẳng ra - nhưng đúng. Anh ta bình luận về chuyện không nên uống thuốc cùng rượu và tôi cho là anh ta nghĩ rằng...”

Bullmer không nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn tôi và tôi thấy câu cú của mình trở nên lộn xộn, hầu như thể tôi đang cố bảo vệ Nilsson.

“Chỉ là tôi đã bị trộm đột nhập vào nhà trước khi tham gia chuyến đi này. Có một gã đàn ông - hắn ta đột nhập vào căn hộ của tôi và tấn công tôi. Nilsson phát hiện ra chuyện đó và tôi nghĩ anh ta cảm thấy, chà, không phải là tôi cố ý bịa chuyện, mà là tôi… có thể đã phản ứng thái quá.”

“Tôi vô cùng xấu hổ khi một thành viên thủy thủ đoàn đã khiến cô cảm thấy như vậy,” Bullmer nói. Anh ta nắm lấy tay tôi và siết mạnh. “Xin hãy tin tôi, cô Blacklock, tôi tuyệt đối nghiêm túc lắng nghe những gì cô nói.”

“Cảm ơn anh,” tôi đáp, nhưng vài từ ít ỏi đó không thể hiện được cảm giác nhẹ nhõm rằng một ai đó, một ai đó cuối cùng đã tin tôi. Và không chỉ là một người bất kỳ - mà là Richard Bullmer, chủ sở hữu thuyền Aurora. Nếu có ai đủ khả năng giải quyết chuyện này, thì người đó chính là anh ta.

Khi đang trên đường quay trở về cabin, tôi áp hai bàn tay lên mắt, cảm thấy chúng ê ẩm vì mệt mỏi, rồi tôi móc điện thoại trong túi ra để xem mấy giờ rồi. Gần năm giờ. Thời gian sao mà trôi nhanh quá.

Tôi vô thức mở hòm thư và tải lại trang - nhưng vẫn không có tín hiệu và tôi cảm thấy bồn chồn khôn tả. Chắc chắn, chắc chắn là tình trạng mất sóng này đã kéo dài quá lâu. Đáng lẽ tôi nên đề cập luôn với Bullmer, nhưng giờ thì muộn rồi. Anh ta đã đi - biến mất vào một trong những cánh cửa kín đến rợn người đằng sau một bức bình phong, có lẽ là đi nói chuyện với thuyền trưởng hoặc điện đàm về đất liền.

Nếu Jude đã gửi email cho tôi thì sao nhỉ? Thậm chí là gọi điện, mặc dù tôi không nghĩ là chúng tôi đã đủ gần bờ để bắt được sóng điện thoại. Liệu có phải anh ấy vẫn đang bơ tôi? Trong một phút tôi cảm thấy rất rõ bàn tay anh đặt lên lưng tôi, mặt tôi ấp vào ngực anh, cảm thấy chiếc áo phông ấm của anh dưới má mình, và nỗi nhớ nhung quất vào tôi mạnh đến nỗi tôi gần như lảo đảo.

Ít nhất là ngày mai chúng tôi sẽ đến Trondheim. Sẽ không ai có thể ngăn tôi truy cập Internet được nữa.

“Lo!” một giọng nói vang lên sau lưng tôi, tôi quay lại thì thấy Ben đang đi bộ dọc hành lang hẹp. Anh ta không to con nhưng dường như vừa khít với hành lang, ảo giác phối cảnh kiểu Alice lạc vào Xứ sở diệu kỳ khiến hành lang dường như thu về hư không, còn Ben thì cứ lớn dần lớn dần mỗi lúc anh ta tiến lại gần.

“Ben,” tôi nói, cố khiến giọng mình nghe phấn khởi sao cho thuyết phục một chút.

“Thế nào rồi?” Anh ta bắt đầu đi ngang tôi để cùng về cabin. “Em gặp Bullmer chua?”

“Rồi... Tôi nghĩ mọi chuyện ổn. Anh ta có vẻ tin tôi.” Tôi không nói những gì mình nghĩ sau khi Richard rời đi, ấy là anh ta vẫn chưa hề nói ra kế hoạch của mình. Kết thúc cuộc trao đổi, tôi cảm thấy tự tin và khuây khỏa, nhưng khi ngẫm lại những gì Richard đã nói, tôi nhận ra anh ta không hứa hẹn gì hết - quả thực anh ta không hề nói bất cứ điều gì có thể ngắt ra khỏi ngữ cảnh như là bằng chứng cho thấy anh ta hoàn toàn tin tưởng câu chuyện của tôi. Có rất nhiều Nếu điều này là đúng...Nếu những gì cô nói... Nghĩ kỹ thì anh ta chẳng nói điều gì chắc chắn cả.

“Tin tốt đấy,” Ben nói. “Anh ta có thay đổi lịch trình không?”

“Tôi không biết. Có vẻ anh ta nghĩ rằng việc thay đổi lịch trình lúc này không có ý nghĩa nhiều lắm, và tốt hơn là chúng ta cứ thẳng tiến Trondheim và tới đó càng sớm càng tốt vào sáng ngày mai.”

Giờ chúng tôi đã đến cabin của mình, và tôi rút thẻ khóa ra khỏi túi.

“Chúa ơi, tôi hy vọng hôm nay không phải lại một bữa tối tám món nữa,” tôi mệt mỏi nói khi mở cửa. “Tôi chỉ muốn ngủ đủ giấc để ngày mai khai báo với cảnh sát ở Trondheim được mạch lạc mà thôi.”

“Kế hoạch của em vẫn vậy, nhỉ?” Ben hỏi. Anh ta tựa tay vào khung cửa, khiến tôi không thể bước vào, cũng không đóng cửa được, dù tôi nghĩ hành động này không phải là có chủ đích.

“Vâng. Ngay khi thuyền cập bến tôi sẽ tới đó.”

“Chuyện ấy có phụ thuộc vào việc thuyền trưởng nói gì về vị trí con thuyền không?”

“Chắc là có. Tôi nghĩ giờ Bullmer đang nói chuyện với thuyền trưởng rồi. Nhưng dù sao đi nữa thì tôi vẫn muốn báo cáo việc này với bên chức trách, ngay cả khi họ không có thẩm quyền điều tra.” Lời tôi được ghi lại trong hồ sơ chính thức càng sớm thì tôi càng cảm thấy an toàn.

“Hiểu rồi,” Ben nói, vẻ nhẹ nhõm. “Chà, thôi thì ngày mai dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, em cũng sẽ bắt đầu lại mọi chuyện với cảnh sát. Cứ bám chắc vào những chi tiết cụ thể ấy - trình bày rõ ràng và rạch ròi như khi em nói chuyện với Bullmer. Họ sẽ tin em thôi. Em chẳng có lý do gì để nói dối cả.” Anh ta hạ tay xuống và lùi lại. “Em biết anh ở đâu nếu em cần anh rồi chứ?”

“Ừ.” Tôi mỉm cười mệt mỏi với anh ta, và sắp sửa đóng cửa thì anh ta lại đặt tay lên khung gỗ, thế là tôi không thể đóng cửa mà không sập vào mấy ngón tay ấy.

“À, suýt quên,” anh ta bình thản nói. “Em nghe về Cole chua?”

“Tay anh ta ấy hả?” Tôi cũng suýt quên, nhưng hình ảnh đó giờ xuất hiện trở lại trong đầu tôi, sống động đến choáng váng: những giọt máu chầm chậm nhỏ xuống sàn thuyền, gương mặt xanh lét của Chloe. “Anh chàng đáng thương. Anh ta có phải khâu không?”

“Anh không biết, nhưng không chỉ có thế thôi đâu. Anh ta cũng đồng thời hất luôn cả cái máy ảnh vào bể sục - anh ta đang phát rồ cả lên, bảo không hiểu sao lại đi để máy ảnh ở gần thành bể đến vậy.”

“Anh đang đùa đấy à?”

“Không. Anh ta bảo chắc ống kính không sao, nhưng thân máy và thẻ nhớ thì đi tong rồi.”

Tôi cảm thấy căn phòng hơi xê dịch, như thể mọi thứ trong phòng đang chuyển động, và nổi da gà nhớ lại bức ảnh cô gái trên màn hình nhỏ xíu - bức ảnh đó giờ có lẽ đã vĩnh viễn biến mất.

“Này,” Ben bật cười nói, “không cần phải trông bi thảm đến thế đâu! Anh chắc là anh ta có bảo hiểm mà. Chỉ tiếc mấy bức hình thôi. Anh ta cho bọn anh xem lúc trưa. Có vài bức rất đẹp. Cũng có một bức dễ thương chụp em tối qua đấy.” Anh ta dừng lại rồi đưa một tay lên chạm vào cằm tôi. “Em ổn chứ?”

“Tôi ổn.” Tôi ngoảnh mặt đi, rồi cố nặn ra một nụ cười trông đáng tin một chút. “Tôi chỉ - tôi không nghĩ mình sẽ còn đi du thuyền lần nào nữa, thật sự là tôi không hợp... anh biết đấy... biển cả... Cái cảm giác bị bủa vây. Giờ tôi chỉ muốn đến được Trondheim.”

Tim tôi đập thình thình, tôi không thể đợi Ben tự giác bỏ tay khỏi cửa và rời khỏi đây được. Tôi cần bình tĩnh lại - cần xem xét lại chuyện này.

“Anh có... phiền không?” Tôi hất đầu về phía tay Ben giờ vẫn đang tựa trên khung cửa, và anh ta bật cười rồi đứng thẳng dậy.

“Chắc chắn rồi! Xin lỗi, anh không nên nhiều chuyện như vậy. Chắc là giờ em muốn thay đồ cho bữa tối, nhỉ?”

“Phải,” tôi nói. Giọng tôi nghe vui vẻ và giả tạo. Ben rụt tay lại, còn tôi đóng cửa với một nụ cười xin lỗi.

Khi anh ta đi, tôi vặn chốt rồi ngồi sụp xuống, tựa lưng vào cánh cửa, rụt chân lại trước ngực và áp trán lên đầu gối, một hình ảnh hiện ra trước đôi mắt nhắm nghiền của tôi. Đó là Chloe, với tay ra lấy ly sâm panh, cánh tay cô ấy rỏ nước vào chiếc máy ảnh của Cole ở dưới sàn.

Không thể nào có chuyện Cole hay ai khác có thể hất máy ảnh vào trong bể. Nó không ở trên thành bể. Ai đó đã lợi dụng cảnh ồn ào khi tôi trình bày và khi Cole làm vỡ cái ly, để nhặt cái máy ảnh lên và ném nó xuống nước. Và tôi hoàn toàn không thể biết người đó là ai. Đó có thể là bất kỳ hành khách hoặc nhân viên nào - hay thậm chí là cả Cole.

Căn phòng dường như khép lại quanh tôi, nóng đến ngột ngạt, và tôi biết mình phải thoát khỏi đây.

Trên ban công, sương mù vẫn bao phủ con thuyền, nhưng tôi hớp từng ngụm lớn không khí lạnh, cảm thấy sự mát mẻ lấp đầy hai lá phổi, bứt tôi ra khỏi trạng thái đờ đẫn. Tôi phải nghĩ. Tôi cảm thấy mình đã có tất cả mọi mảnh ghép của trò chơi xếp hình ở trước mặt, rằng chắc chắn tôi có thể xếp chúng lại với nhau, chỉ cần tôi cố gắng. Chỉ cần đầu tôi không đau điếng nhường này.

Tới ngả người ra ngoài ban công giống tối qua, nhớ lại khoảnh khắc đó - tiếng cửa hiên lén lút trượt mở, một tiếng nước bắn rất to, đủ khiến ta giật mình trong cảnh tĩnh lặng, vệt máu trên kính, và đột nhiên tôi cảm thấy hoàn toàn và tuyệt đối chắc chắn là mình không hề tưởng tượng ra chuyện đó. Tất cả đều là thật. Cây mascara là thật. Vệt máu là thật. Gương mặt của cô gái trong cabin số 10 là thật. Trên hết, tôi đã không tưởng tượng ra cô ta. Và vì cô ấy, tôi sẽ không từ bỏ vụ này. Bởi tôi biết cô ấy đã cảm thấy gì - thức dậy vào ban đêm với một kẻ lạ mặt trong phòng, cảm thấy một sự chắc chắn tuyệt vọng rằng điều gì đó kinh khủng sắp sửa xảy ra mà ta không thể làm gì để ngăn chặn nó.

Khí trời tối tháng Chín đột nhiên trở lạnh, rất lạnh, nhắc tôi nhớ con thuyền đã đi xa về phía Bắc nhường nào - giờ đã đến gần Vòng Cực. Tôi run lên bần bật. Rút điện thoại ra khỏi túi, tôi kiểm tra cột sóng thêm một lần nữa, giơ điện thoại lên cao như thể việc này sẽ giúp nó bắt sóng một cách thần kỳ. Nhưng không có vạch tín hiệu nào hết.

Dù vậy, ngày mai. Ngày mai chúng tôi sẽ ở Trondheim, và bất kể chuyện gì xảy ra, tôi sẽ rời con thuyền này và đi thẳng đến đồn cảnh sát gần nhất.

❀ ❀ ❀

[1] Quần đảo Cayman là khu vực tự trị thuộc Anh. Nơi này được xem là thiên đường trốn thuế của các quỹ đầu tư lớn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.