Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36

❊ ❊ ❊

Chúng tôi chưa bao giờ ở bên nhau mà không nói gì lâu đến thế. Chúng tôi chỉ đứng giữa sân bay như hai kẻ ngốc, ôm nhau, Judah chạm vào mặt, vào tóc, vào những vết bầm trên má tôi như thể anh không thể tin nổi đấy là tôi. Tôi nghĩ chắc mình cũng làm điều tương tự với anh, tôi không nhớ nổi nữa.

Tất cả những gì tôi nghĩ được là tôi đã về nhà. Tôi đã về nhà. Tôi đã về nhà.

“Anh không thể tin được,” Judah nói mãi. “Em vẫn ổn.”

Rồi sau đó là nước mắt, tôi bắt đầu gục vào lớp len thô của chiếc áo anh mặc mà khóc, và anh không nói gì, chỉ ôm chặt tôi như thể sẽ chẳng đời nào buông tay.

Đầu tiên tôi không muốn nhà Horst gọi cảnh sát, nhưng tôi không thể giải thích cho họ hiểu, và sau khi tôi nói chuyện với Judah, anh ta hứa sẽ thông báo với sở cảnh sát London về câu chuyện của tôi - một câu chuyện khó xảy ra đến độ chính tôi còn chẳng tin - tôi bắt đầu chấp nhận rằng ngay cả Richard Bullmer cũng không thể dùng tiền mà thoát khỏi vụ này được.

Khi cảnh sát đến, họ đưa tôi đến một trung tâm y tế để điều trị hai bàn chân đầy vết cắt, cái mắt cá chân bị sái và cấp thêm thuốc cho tôi. Thời gian ở đó kéo dài lê thê tưởng như chẳng bao giờ chấm dứt, nhưng cuối cùng các bác sĩ cũng nói rằng tôi đủ khỏe để rời khỏi đó, và tiếp sau tôi được trở đến một đồn cảnh sát trong thung lũng nơi có một nhân viên từ đại sứ quán Anh ở Oslo đang đợi.

Hết lần này đến lần khác tôi thấy mình thuật lại chuyện về Anne và Richard và Carrie, và sau mỗi lần tôi lại thấy câu chuyện đó trở nên khó tin với chính đôi tai mình hơn.

“Các anh phải giúp cô ấy,” tôi liên tục nói. “Carrie - các anh phải đuổi theo con thuyền đó.”

Tay nhân viên người Anh và sĩ quan cảnh sát nhìn nhau, rồi viên cảnh sát nói gì đó bằng tiếng Na Uy. Tôi đột nhiên nhận ra, dù điều họ đang do dự chưa nói ra là gì đi nữa, thì nó cũng không phải tin tốt.

“Sao?” tôi hỏi. “Có chuyện gì? Có gì không ổn ư?”

“Cảnh sát đã tìm thấy hai thi thể,” cuối cùng nhân viên đại sứ quán nói, giọng anh ta nghiêm trọng và lúng túng. “Thi thể đầu tiên được phát hiện vào đầu giờ sáng thứ Hai, được một thuyền câu kéo lên, thi thể thứ hai được thợ lặn cảnh sát tìm thấy sau đó cùng ngày.”

Tôi gục đầu vào tay, những ngón tay nghiền lên mắt, áp lực tăng dần rồi bùng nổ thành những đốm sáng lập lòe bên trong mí mắt tôi. Tôi hít một hơi thật sâu.

“Nói cho tôi biết đi,” tôi ngước lên. “Tôi phải biết.”

“Thi thể do thợ lặn vớt được là một người đàn ông,” nhân viên đại sứ quán chầm chậm nói. “Anh ta bị bắn xuyên thái dương, cảnh sát tin rằng đấy là tự sát. Anh ta không có thẻ căn cước bên mình, nhưng người ta đang cho rằng đấy là xác của Richard Bullmer. Anh ta đã được thủy thủ đoàn báo cáo là mất tích khỏi thuyền Aurora.”

“Và...” tôi nuốt nước bọt. “Và người kia?”

“Thi thể còn lại là một người phụ nữ, rất gầy, trọc đầu. Cảnh sát sẽ phải thực hiện giám định tử thi, nhưng khám nghiệm ban đầu cho thấy cô ấy chết đuối. Cô Blacklock?” Anh ta nhìn quanh vẻ lo lắng, như thể không rõ phải làm gì. “Cô có ổn không, cô Blacklock? Có ai lấy khăn giấy cho cô ấy với? Xin đừng khóc, cô Blacklock, cô ổn rồi.”

Nhưng tôi không trả lời được. Và điều tệ nhất là anh ta nói đúng - tôi ổn, nhưng Carrie thì không.

Đáng ra cái tin Bullmer đã tự sát phải làm tôi thấy được an ủi, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không thấy thế chút nào. Tôi chỉ ngồi đó, òa khóc vào tờ khăn giấy họ đưa cho, nghĩ về Carrie và tất cả những gì cô ta đã làm với tôi và vì tôi. Dù đúng hay sai, cô ta đã phải trả giá bằng mạng sống. Tôi đã không hành động đủ nhanh để cứu được cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.