Những con phố nửa đêm vẫn có người, nhưng chúng không phải những con phố mà tôi đi qua mỗi ngày trên đường tới nơi làm việc.
Giữa những vùng sáng màu vàng lưu huỳnh của đèn đường, những con phố có màu xám và chìm trong bóng tối, một cơn gió lạnh thổi giấy loại vướng vào chân tôi, lá cây và rác rến rào rào trong những rãnh nước. Đáng lẽ tôi phải cảm thấy sợ - một phụ nữ ba mươi hai, rành rành là đang mặc đồ ngủ, lang thang trên phố lúc quá nửa đêm. Nhưng ngoài này tôi lại thấy an toàn hơn ở nhà. Ngoài này, sẽ có ai đó nghe thấy tiếng thét của ta.
Tôi chẳng có kế hoạch, chẳng có lộ trình gì hết, chỉ lang thang khắp các con phố cho tới khi mệt quá không đứng nổi nữa. Lúc đi đến chỗ nào đó quanh Highbury và Islington tôi nhận ra trời đang mưa, chắc hẳn trời đã mưa được một lúc vì tôi ướt nhẹp rồi. Tôi đứng với đôi giày sũng nước dưới chân, bộ óc ngất ngây kiệt quệ cố gắng chắp ghép lấy một kế hoạch, rồi đôi chân tôi gần như tự bước đi - không phải về nhà, mà về phía Nam, hướng về khu Angel.
Tôi không nhận ra mình đang đi đâu cho tới khi đến nơi. Cho tới khi tôi đứng dưới hàng hiên tòa nhà anh ấy ở, cau mày sửng sốt trước cái chuông có ghi tên anh bằng nét chữ viết tay nhỏ và rõ ràng: LEWIS.
Anh không ở đây. Anh đã đi Ukraina, phải ngày mai mới về. Nhưng tôi có chìa khóa dự phòng nhà anh trong túi áo khoác, và tôi không dám nghĩ đến quãng đường đi bộ quay trở lại căn hộ của mình. Mày có thể bắt taxi mà, giọng nói ác ý trong đầu tôi bắt bẻ. Đâu phải mày sợ phải đi bộ về. Đồ hèn.
Tôi lắc đầu, hất những giọt nước mưa tung tóe lên cái chuông cửa bằng thép không gỉ, rồi lục chùm chìa khóa cho tới khi tìm được chìa mở cửa ngoài. Tôi lách vào nhà, vào cái ấm nóng bức bối của hành lang chung.
Ở trên tầng hai, tôi thận trọng bước vào căn hộ.
Trong căn hộ tối om. Tất cả cửa đều đóng, lối vào thì không có cửa sổ.
“Judah?” tôi gọi. Tôi chắc chắn anh ấy không ở nhà, nhưng cũng có thể anh để một người bạn ở tạm đây, và tôi không muốn khiến ai đó lên cơn đau tim lúc nửa đêm. Tôi biết quá rõ cái cảm giác ấy là thế nào. “Jude, là em đây, Lo đây.”
Nhưng không có ai trả lời. Căn hộ im lìm - hoàn toàn và tuyệt đối. Tồi mở cửa bên trái vào nhà bếp rồi nhón chân vào bên trong. Tôi không bật đèn. Tôi cứ thế cởi quần áo ướt, áo khoác, đồ ngủ và tất tật rồi trút chúng vào bồn rửa.
Rồi tôi trần truồng đi bộ tới phòng ngủ, nơi cái giường đôi thênh thang của Judah trống không dưới ánh trăng, tấm chăn trông xô lệch như thể anh vừa mới rời khỏi đó phút mốt. Tôi quỳ xuống rồi bò ra giữa giường, cảm thấy sự mềm mại của tấm chăn anh dùng, ngửi mùi anh, mùi mồ hôi, mùi nước thơm, và - anh.
Tôi nhắm mắt.
Một. Hai...
Giấc ngủ ập vào tôi, cuốn tôi đi như một con sóng.
Tôi tỉnh giấc bởi tiếng phụ nữ hét lên, cùng cảm giác có ai đó nằm trên tôi, đè tôi xuống, ai đó ghì tay tôi dù tôi chống cự.
Một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi, nó siết mạnh hơn tôi nhiều. Không nhìn thấy gì, hoảng loạn đến phát điên, tôi mò mẫm trong bóng tối đen ngòm bằng tay còn lại, cố tìm một thứ gì đó, thứ gì cũng được, để dùng làm vũ khí, và tay tôi quờ trúng cái đèn cạnh giường.
Bàn tay của gã đàn ông bịt miệng tôi, bóp nghẹt tôi, toàn bộ sức nặng của hắn làm tôi ngạt thở. Tôi lấy hết sức bình sinh nhấc cái đèn nặng trịch lên rồi giáng một cú thật lực.
Có tiếng kêu thét đau đớn, và qua lớp sương mù khiếp đảm tôi nghe thấy một giọng nói, từ ngữ líu nhíu đứt quãng.
“Lo, là anh đây! Là anh đây, lạy Chúa, dừng lại!”
Gì cơ?
Ôi Chúa ơi.
Đôi tay tôi run đến mức khi tôi cố tìm cái đèn, tôi chỉ xô đổ một cái gì đấy.
Bên cạnh mình, tôi có thể nghe thấy Judah thở dốc, cùng một âm thanh lục bục khiến tôi khiếp đảm. Cái đèn ở chỗ quái nào vậy? Rồi tôi nhận ra - tôi đã nện nó vào mặt Judah.
Tôi loạng choạng bước khỏi giường, chân lẩy bẩy, rồi tìm thấy công tắc cạnh cửa. Căn phòng thình lình ngập trong thứ ánh sáng chói lòa của mười hai bóng đèn halogen, mỗi cái bóng rọi sáng từng đường nét cái nỗi khiếp đảm trước mặt tôi đây.
Judah cúi mình trên giường, tay ôm mặt, máu túa ra trên ngực và râu anh.
“Ôi Chúa ơi, Jude!” tôi bò toài về phía anh, tay vẫn run bần bật, rồi bắt đầu chộp lấy khăn giấy từ cái hộp đặt cạnh giường. Anh ấn khăn giấy lên mặt. “Ôi Chúa ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Ai vừa hét đấy?”
“Em chứ ai!” anh rên rỉ. Mấy mẩu khăn giấy đã đầm đìa máu.
“Gì cơ?” tôi nói, trong người vẫn rần rật andrenaline. Tôi hoang mang nhìn khắp phòng để tìm người phụ nữ và kẻ tấn công. “Anh bảo gì cơ?”
“Anh về nhà,” anh nhăn nhó nói, cái giọng Brooklyn của anh lúng búng vì bị mẩu giấy chặn mất. “Thì em bắt đầu la hét, nửa tỉnh nửa mê. Thế là anh cố gắng đánh thức em và - thế này đây.”
“Ôi chết tiệt.” Tôi che miệng. “Em xin lỗi.”
Tiếng hét đó - nó thật quá sống động. Có thực đấy là tôi không nhỉ?
Anh thận trọng bỏ tay khỏi miệng. Có cái gì đó giữa nùi giấy đỏ sẫm, nhỏ và màu trắng. Chỉ khi nhìn vào mặt anh tôi mới nhận ra - một cái răng của anh đã biến mất.
“Ôi Chúa ơi.”
Anh nhìn tôi, máu vẫn chầm chậm rỏ xuống từ miệng và mũi.
“Đón người ta về nhà thế đấy,” là tất cả những gì anh nói.
“Em xin lỗi,” tôi thấy cơn thổn thức nhói lên nơi cổ họng nhưng không muốn khóc trước mặt tài xế taxi. Thay vào đó tôi nuốt nước bọt chịu đựng. “Judah?”
Judah không nói gì, anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ vào rạng đông xám xịt đang bắt đầu tràn xuống London. Mất hai tiếng đồng hồ ở khoa Tai nạn và Cấp cứu Bệnh viện Đại học College, tất cả những gì họ làm là khâu lại môi của Judah và chuyển anh đến một nha sĩ cấp cứu, ông này nhét cái răng vào chỗ cũ và bảo anh hãy cầu nguyện đi, đại loại vậy. Anh có thể giữ lại cái răng nếu nó bắt lại vào xương. Nếu không thì phải làm cầu răng hoặc trồng răng giả. Anh nhắm mắt đầy mệt mỏi, còn tôi cảm thấy quặn lòng vì ăn năn.
“Em xin lỗi,” tôi lặp lại, lần này nghe tuyệt vọng hơn. “Em không biết phải nói gì nữa.”
“Không, anh xin lỗi,” anh nói vẻ chán chường. Nghe như là “xing nhỗi”, giống giọng Sean Connery say xỉn, thuốc tê cục bộ tiêm môi khiến anh phải chật vật mới nói được.
“Anh ư? Anh xin lỗi vì cái gì?”
“Anh không biết. Vì làm mọi thứ lộn tùng phèo. Vì không ở đó với em.”
“Ý anh là vụ trộm?”
Anh gật đầu. “Vụ đó. Nhưng cũng là bất cứ lúc nào khác. Anh ước mình đừng đi suốt thế này.”
Tôi ngả vào anh còn anh quàng tay qua người tôi. Tôi tựa đầu lên vai anh và lắng nghe tiếng đập chậm và đều của trái tim anh, từ tốn khiến ta vững tâm, trong khi mạch tôi đập thình thình hoảng hốt. Bên dưới áo vét, anh vẫn mặc cái áo phông dính máu, lớp vải mềm và sờn bên dưới má tôi. Tôi hít vào một hơi dài rùng mình, nó có mùi mồ hôi anh, và tôi thấy mạch mình đập chậm dần về cùng nhịp với anh.
“Anh cũng chẳng làm được gì đâu,” tôi nói với bờ ngực anh.
Anh lắc đầu. “Dù vậy, lẽ ra anh phải ở đó.”
Trời sáng dần khi chúng tôi trả tiền taxi và chầm chậm trèo hai lượt cầu thang lên căn hộ của anh. Nhìn đồng hồ đeo tay tôi nhận ra đã gần sáu giờ. Chết tiệt, tôi phải đi tàu đến cảng Hull trong vài giờ nữa.
Bên trong, Judah cởi quần áo và chúng tôi nằm xuống giường, da áp da. Anh kéo tôi lại gần, nhắm nghiền mắt và hít lấy mùi hương trên tóc tôi. Tôi mệt đến nỗi chẳng nghĩ được gì, nhưng thay vì nằm ra và mặc cơn buồn ngủ xâm chiếm, tôi lại thấy mình trèo lên người anh, hôn cổ anh, bụng anh, dải lông đen kéo thẳng đến háng anh.
“Lo...” anh rên lên, cố gắng kéo tôi về phía anh để hôn tôi, nhưng tôi lắc đầu.
“Đừng, miệng anh. Cứ nằm ra đi.”
Anh ngả đầu về sau, cổ anh ưỡn lên trong những sọc nắng mai xuyên qua tấm rèm.
Đã tám ngày kể từ lần cuối tôi nhìn thấy anh. Sẽ lại một tuần nữa tôi mới lại được gặp anh. Nếu chúng tôi không làm chuyện ấy ngay lúc này...
Sau khi kết thúc, tôi nằm trong vòng tay anh, đợi hơi thở và nhịp tim chậm lại, và cảm thấy má anh nheo lại thành một nụ cười khi áp vào má tôi.
“Thế này mới phải chứ,” anh nói.
“Phải cái gì cơ?”
“Thế này mới đúng là cuộc chào đón mà anh mong chờ.”
Tôi lưỡng lự, rồi anh chạm vào mặt tôi.
“Lo, em yêu, anh đùa thôi mà.”
“Em biết.”
Hai chúng tôi im lặng một lúc lâu. Tôi nghĩ anh đang chìm vào giấc ngủ, thế nên tôi nhắm mắt lại và để cơn mệt mỏi xâm chiếm, nhưng rồi tôi cảm thấy ngực anh nâng lên, những bó cơ trên tay anh cứng lại khi anh hít một hơi thật sâu.
“Lo, anh sẽ không hỏi lại nữa đâu, nhưng...”
Anh không nói hết, nhưng cũng không cần. Tôi cảm nhận được anh muốn nói gì. Vẫn là điều anh đã nói vào dịp Giao thừa - anh muốn chúng tôi tiến thêm bước nữa. Dọn vào ở chung.
“Để em nghĩ đã,” cuối cùng tôi nói, bằng một giọng dường như không phải của tôi, một giọng nói thờ ơ khác thường.
“Mấy tháng trước em cũng nói vậy.”
“Em vẫn đang nghĩ mà.”
“Chà, anh thì đã quyết định rồi.” Anh chạm vào cằm tôi, dịu dàng kéo mặt tôi về phía anh. Những gì tôi thấy nơi mặt anh khiến tim tôi nhói lên. Tôi đưa tay về phía anh, nhưng anh nắm lấy tay tôi và giữ chặt. “Lo, đừng cố lảng chuyện này đi nữa. Anh đã rất kiên nhẫn, em biết mà, nhưng anh bắt đầu cảm thấy như thể chúng ta đồng sàng dị mộng vậy.”
Tôi cảm thấy trong mình rung lên một nỗi hoảng hốt quen thuộc - một thứ gì đó nằm giữa hy vọng và khiếp đảm.
“Đồng sàng dị mộng?” Nụ cười tôi có vẻ gượng gạo. “Anh lại xem Oprah đấy hả?”
Anh buông tay ra khi nghe câu đấy, rồi quay mặt đi, một thứ gì đó nơi khuôn mặt anh vụt biến mất. Tôi cắn môi.
“Jude...”
“Không,” anh nói. “Chỉ là - không. Anh muốn nói chuyện này nhưng rõ là em thì không, thế nên - này, anh thấy mệt rồi. Gần sáng rồi đấy. Chúng mình đi ngủ thôi.”
“Jude,” tôi lặp lại, lần này với vẻ nài xin, cảm thấy căm ghét bản thân vì tỏ ra chảnh chó như vậy, lại cũng căm ghét anh vì đẩy tôi đến nước này.
“Anh từ chối,” anh mệt mỏi nói khi úp mặt vào gối. Tôi ngỡ anh đang nói về cuộc nói chuyện của chúng tôi, nhưng rồi anh nói tiếp, “Một công việc, ở New York. Anh đã từ chối. Vì em.”
Mẹ kiếp.