Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22

❊ ❊ ❊

Tôi bị giam. Tôi không chắc là ở đâu, bằng cách nào, nhưng cũng đoán được khá rõ.

Căn phòng không cửa sổ này nhỏ và ngột ngạt, tôi nằm trên giường tầng, mắt nhắm nghiền, tay ôm đầu, cố gắng không để nỗi hoảng loạn dâng lên trong mình.

Chắc tôi đã phải tua đi tua lại những gì xảy ra đến cả nghìn lần trong đầu, qua lớp sương mù sợ hãi dâng lên - nghe hết lần này đến lần khác tiếng gõ cửa khi tôi ngồi trên mép sô pha, đợi Trondheim và bình minh đến.

Âm thanh đó, dù không quá to nhưng vẫn khiến tôi giật nẩy mình chẳng khác gì tiếng súng trong cabin im lìm. Đầu tôi ngỏng dậy, cái gối vuông tuột khỏi tay rơi xuống sàn, tim tôi nện thình thình trong lồng ngực. Chúa ơi. Tôi thấy mình đang nín thở, thế là tôi ép bản thân thở ra thật chậm, rồi hít vào, đếm từng giây trôi qua.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, không phải tiếng dập mạnh, chỉ “cốc-cốc-cốc” rồi ngừng một lúc và một tiếng “cốc” cuối cùng như thể người gõ vừa nghĩ lại, hơi to hơn ba tiếng trước chút xíu. Khi nghe tiếng “cốc” cuối cùng đó, tôi đặt chân xuống sàn và đi nhẹ nhàng hết mức có thể tới chỗ cánh cửa.

Khum tay lên lỗ nhìn để không tia sáng nào có thể làm lộ ra tôi đang đứng đó, tôi gạt miếng kim loại sang bên. Rồi, khi mặt tôi đã dí đủ gần để che hết ánh sáng bình minh xám xịt hắt vào từ cửa sổ, tôi bỏ tay ra và nhìn qua lỗ.

Lúc đó tôi không biết phải trông chờ sẽ gặp ai. Có lẽ là Nilsson. Ben Howard. Thậm chí có là Bullmer thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên.

Nhưng tôi không bao giờ ngờ đến cái người đang đứng bên ngoài.

Cô ta.

Là cô gái ở cabin 10. Cô gái mất tích. Đứng ngoài đó như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Trong một phút tôi cứ đứng chôn chân, thở dốc như thể vừa bị ai đấm vào bụng. Cô ta còn sống. Nilsson đã đúng - và tôi đã sai từ đầu đến giờ.

Rồi cô ta quay gót và bắt đầu bước dọc hành lang về phía cánh cửa dẫn vào khu nhân viên. Tôi phải bắt được cô ta. Tôi phải bắt được cô ta trước khi cô ta biến mất sau cánh cửa khóa.

Tháo xích và kéo chốt, tôi xô cửa mở toang.

“Này!” tôi gào lên. “Này, cô, đợi đã! Tôi cần nói chuyện với cô!”

Cô ta không dừng bước, thậm chí còn chẳng ngoái lại, và giờ cô ta đã đứng ở cửa dẫn xuống boong dưới và bấm mã số. Tôi không kịp nghĩ gì hết. Tôi chỉ biết rằng lần này tôi sẽ không để cô ta biến mất không một dấu vết nữa. Tôi chạy.

Khi tôi vượt được nửa hành lang thì cô ta đã bước qua cửa, nhưng tôi kịp chộp lấy cạnh cửa khi nó đóng lại, sập vào ngón tay tôi đau điếng, rồi giật cửa ra và lao mình qua khe hở để vào trong.

Bên trong tối om, bóng đèn phía trên mấy bậc thang đã cháy. Hoặc sau này nghĩ lại thì tôi đoán đã bị tắt mất.

Khi cửa đóng lại sau lưng tôi, tôi dừng lại một giây, cố xác định phương hướng và tìm vị trí cầu thang. Đó là lúc một bàn tay túm lấy tóc tôi từ đằng sau, một bàn tay khác bẻ quặt tay tôi ra sau lưng, giữ chặt tôi trong bóng tối. Trong một thoáng ngắn ngủi, tôi khiếp đảm, thở hổn hển và quờ quạng, móng tay tôi găm vào da ai đó, tay kia của tôi cố gắng với ra đằng sau để chộp lấy bàn tay gầy mà khỏe đang túm tóc mình, thế rồi bàn tay đó giật mạnh hơn, ngoặt đầu tôi lại đau điếng trước khi dộng nó vào cánh cửa khóa. Tôi nghe tiếng sọ mình va đánh rầm vào khung cửa kim loại - rồi không biết gì nữa.

Tôi tỉnh dậy ở đây, một mình, nằm trên giường tầng với một cái chăn mỏng đắp trên mình. Đầu tôi đau kinh khủng, nhức nhối theo mạch đập rất chậm, khiến ánh sáng lờ mờ trong phòng trở nên méo mó và nhòe nhoẹt với những quầng sáng kỳ lạ. Có một tấm rèm ở bức tường đối diện, và với đôi chân run rẩy tôi bò ra khỏi giường, rồi nửa loạng choạng nửa bò tiến về phía đó. Nhưng khi tôi vịn vào giường tầng trên để đứng thẳng dậy và kéo tấm vải màu cam mỏng ra, thì chẳng có cửa sổ nào hết - chì là một bức tường nhựa màu kem vân mờ như thể mô phỏng giấy dán tường có họa tiết.

Những bức tường dường như khép lại, căn phòng thu nhỏ quanh tôi, và tôi thấy mình thở mỗi lúc một nhanh. Một. Hai. Ba. Hít vào.

Chết tiệt. Tôi cảm thấy tiếng khóc thổn thức cứ dâng lên trong mình, đe dọa làm tôi chết ngạt từ bên trong.

Bốn. Năm. Sáu. Thở ra.

Tôi bị giam rồi. ôi Chúa ơi, Chúa ơi, Chúa ơi...

Một. Hai. Ba. Hít vào.

Chống một tay vào tường, tôi run rẩy đi về phía cửa, nhưng trước khi vặn nắm đấm tôi đã biết làm thế là vô ích. Cửa đã bị khóa.

Gạt đi ý nghĩ về cánh cửa khóa, tôi thử mở một cánh cửa khác được đặt hơi chếch trên tường, nhưng nó mở vào một cái nhà tắm tí xíu, trống không ngoại trừ một con nhện chết còng queo trong bồn rửa.

Tôi lết lại chỗ cánh cửa đầu tiên và thử lại, lần này kéo mạnh hơn, gồng hết mọi cơ bắp trên người, lay nó thật lực, giật tay nắm mạnh đến nỗi sau đó tôi thở hồng hộc, mắt thì nổ đom đóm khi ngồi phịch xuống sàn. Không. Không, chuyện này không thể xảy ra được - tôi thực sự bị nhốt ở đây rồi sao?

Tôi đứng dậy và nhìn quanh, tìm thứ gì đó để nạy cửa, nhưng chẳng có gì - mọi thứ trong phòng này đều được gài chốt hoặc bắt vít xuống sàn, không thì cũng làm từ vải. Tôi cố giật tay nắm cửa lần nữa, gắng không nghĩ đến chuyện tôi đang ở trong một buồng giam không cửa sổ chắc chỉ một mét hai nhân một mét tám, và chắc chắn là dưới mớn nước, cả ngàn tấn nước chỉ cách tôi vài phân sau lớp thép mỏng manh. Nhưng cánh cửa không nhúc nhích; thứ duy nhất thay đổi là cơn đau trong đầu tôi, cảm giác như không ngừng bị xiên vào óc, cho đến khi rốt cục tôi đành loạng choạng quay về giường tầng và bò lên, cố không nghĩ đến lượng nước khổng lồ đang bủa vây quanh mình, thay vào đó tập trung nghĩ đến cái sọ đau điếng. Giờ nó đang dồn mạnh tới mức tôi cảm thấy được mạch nơi thái dương. Chúa ơi, sao tôi ngu vậy, rời phòng mình mà lao thẳng vào một cái bẫy...

Tôi cố nghĩ. Tôi phải bình tĩnh, phải giữ đầu óc tỉnh táo giữa cơn sóng khiếp đảm cứ dâng lên mãi. Phải lý trí. Phải nắm quyền kiểm soát. Tôi phải làm thế. Hôm nay là ngày bao nhiêu? Tôi không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Chân tay tôi vẫn cứng đờ, như thể tôi đã nằm trên giường tầng ở tư thế đó được một lúc lâu, nhưng mặc dù khát, tôi vẫn chưa khát đến cháy cổ. Nếu bất tỉnh nhiều hơn vài tiếng thì hẳn khi thức dậy tôi đã bị mất nước nghiêm trọng. Vậy hôm nay có thể vẫn là thứ Ba.

Trong trường hợp đó... Ben biết rằng tôi có ý định lên bờ ở Trondheim. Anh ta sẽ đi tìm tôi - phải không? Anh ta sẽ không để con thuyền rời khỏi đó mà không có tôi.

Nhưng rồi tôi nhận ra động cơ đang chạy và tôi có thể cảm thấy sóng dâng lên hạ xuống bên dưới thân thuyền. Hoặc là chúng tôi chưa dừng lại, hoặc chúng tôi đã rời khỏi cảng rồi.

Ôi Chúa ơi. Chúng tôi đang quay lại biển - và mọi người sẽ cho là tôi vẫn ở Trondheim. Nếu họ có đi tìm tôi chăng nữa thì họ cũng tìm nhầm chỗ rồi.

Giá đầu tôi không đau và ý nghĩ của tôi không bị chồng chéo lên nhau... giá như những bức tường đừng khép lại quanh tôi như một cỗ quan tài, khiến tôi không thở nổi, không nghĩ nổi.

Hộ chiếu. Tôi không biết cảng Trondheim lớn chừng nào, nhưng chắc chắn họ phải có chỗ kiểm tra hàng hóa nhập cảng hoặc kiểm soát hộ chiếu. Và chắc chắn là có người từ trên thuyền có trách nhiệm đứng ở cầu tàu để kiểm tra khách ra vào. Họ không thể mạo hiểm rời khỏi đó nếu thiếu người. Việc tôi vẫn chưa rời thuyền sẽ được ghi lại ở một biên bản nào đó. Ai đó sẽ nhận ra là tôi vẫn ở đây.

Tôi phải bấu víu nào niềm tin ấy.

Nhưng làm thế thật khó - khi ánh đèn duy nhất là một bóng đèn lờ nhờ cứ phập phù và mờ tịt liên tục, còn không khí thì như thể cạn đi sau mỗi hơi thở. Ôi Chúa ơi, sao mà khó đến vậy.

Tôi nhắm mắt, gạt khỏi đầu những bức tường lù lù và ánh đèn méo mó đầy ám ảnh không gian kín, rồi kéo tấm chăn mỏng lên người. Tôi cố tập trung vào một thứ gì đó. Cảm giác chiếc gối mỏng manh, èo uột dưới má. Tiếng hơi thở của chính tôi.

Nhưng hình ảnh cứ trở đi trở lại trong đầu tôi chính là của cô gái ấy, đứng rất hờ hững bên ngoài cửa buồng tôi, tay chống hông, và dáng đi của cô ta khi bước về phía cánh cửa cho nhân viên.

Làm thế nào. Làm thế nào?

Cô ta đã trốn trên thuyền từ đầu đến giờ? Trong căn phòng này ư? Nhưng không cần mở mắt nhìn xung quanh tôi cũng biết là không ai sống ở đây. Không có dấu hiệu của sự sống, không vệt bẩn trên thảm, không dấu cà phê trên giá nhựa, không mùi phảng phất của thức ăn, hoặc mồ hôi, hay hơi người. Thậm chí cả con nhện còng queo trong bồn rửa cũng cho thấy nơi này không được sử dụng. Không thể nào có chuyện cô gái đó, đầy sức sống và hoạt bát nhường ấy, lại có thể ở trong căn phòng này mà không để lại dấu tích gì. Dù cô ta ở đâu chăng nữa, đó cũng không thể là chỗ này.

Nơi này có cảm giác như một nấm mồ. Có lẽ chính là nấm mồ của tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.