Tôi tỉnh dậy, lần này cũng do tiếng cách kim loại tôi đã nghe thấy trước đó, và mấy bóng đèn lại bật sáng. Chúng nhấp nháy một lúc, âm thanh rẹt rẹt của bóng tiết kiệm điện nghe thấy rõ trên nền tiếng động cơ và trộn lẫn với những tiếng ong ong trong tai tôi. Tôi nhảy dựng lên, tim nện thình thình trong ngực, rồi làm đổ thức gì đó lên sàn cạnh giường trong lúc cuống cuồng nhìn xung quanh.
Tôi hụt mất cơ hội rồi.
Mẹ kiếp, tôi lại hụt mất cơ hội rồi.
Tôi phải tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra ở đây, những gì bọn họ định làm với tôi, tại sao họ cứ muốn bắt tôi phải câm miệng. Tôi đã ở đây bao lâu rồi? Giờ là ban ngày hay ban đêm? Hay chỉ đơn giản là thời điểm thuận tiện cho cô gái kia - hay bất cứ kẻ nào đã bắt giữ tôi - bật điện lại?
Tôi cố đếm ngược thời gian. Tôi bị đánh vào đầu giờ sáng thứ Ba. Ít nhất thì giờ cũng phải là sáng thứ Tư, có khi muộn hơn. Cảm giác như thể tôi đã ở đây lâu hơn hai mươi tư giờ - lâu hơn nhiều là đằng khác.
Tôi vào nhà tắm vã nước lên mặt. Khi tôi đang lau khô thì một cơn chóng mặt ào đến, khiến đầu tôi quay cuồng, cả căn phòng như chuyển động rùng rùng. Tôi đột nhiên có cảm giác bị hẫng, liền giơ tay bíu lấy khung cửa, nhắm nghiền mắt để chống lại cảm giác bị rơi tõm rất nhanh, rất sâu xuống làn nước tối đen.
Cuối cùng cảm giác đó cũng rút đi, tôi quay trở lại giường tầng, ở đó tôi ngồi, gục đầu giữa hai đầu gối, rùng mình vì lạnh và nóng. Con thuyền đã di chuyển ư? Khó mà biết được đâu là cơn hoa mắt còn đâu là chuyển động của sóng khi ta ở các boong sâu bên dưới. Chuyển động của con thuyền cảm nhận ở dưới đây rất khác - không còn lên xuống nhịp nhàng, mà là tròng trành chậm chạp hòa lẫn với tiếng rền không ngớt của động cơ, khiến ta có một cảm giác lạ lùng, như bị thôi miên.
Có một cái khay bên cạnh giường với một chiếc bánh ngọt Đan Mạch và một bát ngũ cốc bị đổ ra. Chắc nó đã bị tôi hất phải lúc giật mình tỉnh dậy. Tôi bê cái bát lên và bắt mình ăn một thìa đầy. Tôi không đói, nhưng tôi chưa ăn gì ngoài vài cục thịt viên kể từ tối thứ Hai. Nếu muốn thoát khỏi đây, tôi phải chiến đấu, và để chiến đấu thì tôi phải ăn.
Dù vậy, thứ tôi thực sự muốn không phải là thức ăn. Mà là mấy viên thuốc của tôi. Tôi muốn chúng, với một niềm mong mỏi dữ dội, hữu hình mà tôi còn nhớ ở lần gần nhất tôi cố bỏ thuốc. Chỉ là lần này tôi biết chắc mọi thứ sẽ không khá hơn nếu không có thuốc, như tôi tự nhủ với mình lần trước. Chúng chỉ trở nên tồi tệ hơn mà thôi.
Giá mày có mặt ở đó, một giọng nói xấu xa vang lên trong đầu tôi. Chỗ ngũ cốc nghẹn lại ở họng, và đột nhiên tôi không thể nuốt nổi.
Tôi muốn cô gái trong cabin quay lại. Một hình ảnh sống động, bạo lực cực kỳ thoáng qua trong tâm trí tôi; tôi, nắm tóc cô ta như cô ta đã làm với tôi, dộng má cô ta vào gờ kim loại sắc của giường tầng, nhìn máu chảy ra, bốc mùi gắt và nồng trong cabin kín ngột ngạt. Tôi lại nhớ đến vệt máu trên hiên, cái kiểu nó quệt lên tấm kính, và tôi ước, với một niềm khao khát độc địa và mãnh liệt, rằng vết máu đó là của cô ta.
Tao căm thù mày, tôi nghĩ. Tôi nuốt cho bớt cơn đau nơi cổ họng, đè chỗ ngũ cốc nhai trệu trạo ươn ướt trôi xuống. Tôi làm một thìa đầy nữa, những ngón tay run rẩy khi đưa nó lên miệng. Tao căm thù mày ghê gớm. Tao mong mày chết đuối đi. Món ngũ cốc giờ chẳng khác nào xi măng, khiến tôi muốn nghẹn, nhưng tôi ép chúng phải trôi xuống hết lần này đến lần khác, cho tới khi cái bát vơi đi một nửa.
Tôi không biết mình có làm được không, nhưng tôi phải thử.
Tôi nhặt cái khay bằng gỗ công nghiệp mỏng lên và đập nó vào thành kim loại của giường tầng. Nó bật ngược và tôi chỉ vừa kịp né người tránh được. Tôi đột ngột nhớ lại rất rõ vụ đột nhập - cánh cửa đập vào má tôi - và phải nhắm mắt lại một lúc, tay vịn vào giường.
Tôi không thử đập lại nữa. Thay vào đó, tôi tỳ cái khay vào thành kim loại, kê đầu gối vào cạnh gần nhất rồi dồn hết trọng lượng vào tay đè xuống đầu khay bên kia. Rồi tôi ấn xuống. Lúc đầu cái khay vẫn không suy suyển, thế là tôi ấn mạnh hơn. Nó liền gãy thành hai nửa với một tiếng động nghe như tiếng súng, khiến tôi đổ vật ra giường. Nhưng tôi đã có được thứ mình muốn - hai mảnh gỗ, không được bén như dao cạo, nhưng mỗi mảnh đều có một cạnh sắc đủ để dùng làm vũ khí.
Tôi nhặt hai mảnh lên, so chúng trên tay để xem cầm thế nào tiện nhất, rồi, cầm lấy mảnh tựa như thứ vũ khí đáng sợ hơn cả, tôi bước tới chỗ cánh cửa và ngồi mai phục ở bờ tường bên cạnh.
Và tôi đợi.
Ngày hôm đó dường như chỉ kéo dài vài tiếng. Một hai lần tôi thấy mắt mình díp lại, cơ thể đòi nghỉ giữa cơn lũ adrenaline và sợ hãi đang khiến tôi mệt lử, nhưng tôi bắt chúng phải mở ra. Không được bỏ cuộc, Lo!
Tôi bắt đầu đếm. Lần này không phải do hoảng loạn, mà để giữ cho mình tỉnh táo. Một. Hai. Ba. Bốn. Rồi đếm đến một nghìn thì tôi đổi và bắt đầu đếm bằng tiếng Pháp. Un. Deux. Trois... rồi đếm số chẵn. Tôi tự chơi trong đầu - bùm-ập, là trò chơi trẻ con mà ta kêu “bùm” mỗi khi đếm đến bội số của năm, và “ập” mỗi khi đếm đến bội số của bảy. Một. Hai. Ba. Bốn. Bùm. (Tay tôi đang run rẩy.) Sáu. Ập. Tám. Chín. Mười - đợi đã, phải là “bùm” chứ.
Tôi sốt ruột lắc đầu, xoa hai tay ê ẩm và bắt đầu lại.Một. Hai...
Rồi tôi nghe thấy nó - một tiếng động ngoài hành lang. Một cánh cửa sập lại. Tôi lấy hơi.
Bọn chúng đang tới gần. Tim tôi bắt đầu dập mạnh. Dạ dày tôi quặn lại.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ...
Rồi cánh cửa thận trọng mở ra, và tôi lao đến.
Cô ta.
Cô ta thấy tôi chồm về phía khe cửa, liền cố gắng đóng lại, nhưng không kịp rồi. Tôi thọc tay vào giữa khe hở, thế là cửa sập vào cẳng tay tôi - sập mạnh. Tôi hét lên vì đau, nhưng cánh cửa bật ngược ra, và tôi có thể lèn nửa người mình vào khe, đâm cánh tay đang vùng vẫy của cô ta bằng cạnh lởm chởm của miếng khay vỡ, nhưng thay vì ngã ngửa ra sau như tôi tính, cô ta lại lao vào phòng, thụi tôi bay đập bức tường nhựa, cái khay cắt vào tay tôi đau đớn. Tôi vùng dậy, máu rỏ xuống từ mu bàn tay, nhưng cô ta nhanh hơn. Cô ta nhào về phía cửa, khóa nó lại, rồi đứng tựa lưng vào cửa, chìa khóa nắm chặt trong tay.
“Thả tao ra.” Lời đó phát ra như tiếng gầm của một con thú - không phải con người.
Cô ta lắc đầu. Lưng cô ta áp vào cửa, máu tôi dính trên mặt cô ta, và cô ta sợ, nhưng cũng có vẻ sung sướng, tôi có thể thấy điều đó trong mắt cô ta. Cô ta đã nắm được đằng chuôi, và cô ta biết điều đó.
“Tao sẽ giết mày,” tôi nói. Và tôi muốn thế thật. Tôi giơ cái khay dây máu của chính tôi lên. “Tao sẽ cắt cổ mày.”
“Mày không giết tao được đâu,” cô ta nói, và giọng cô ta giống hệt trong trí nhớ của tôi, với một thái độ thách thức đầy khinh miệt ẩn sau từ ngữ. “Nhìn lại mình đi, đứng còn không nổi, con điếm đáng thương.”
“Tại sao?” tôi nói, và giọng tôi nghe giống một đứa trẻ con rên rỉ. “Sao mày lại làm thế này với tao?”
“Vì mày buộc bọn tao phải làm thế,” cô ta rít lên, đột nhiên tỏ ra giận dữ. “Mày không thể không xía vào, phải vậy không? Bất kể tao có cố cảnh báo mày bao nhiêu lần đi nữa. Giá mày cứ ngậm miệng về những gì mày thấy trong cái cabin chết tiệt đó...”
“Tao đã thấy cái gì cơ?” tôi nói, nhưng cô ta lắc đầu và bĩu môi.
“Chúa ơi, mày nghĩ tao ngu đến thế sao? Mày thực sự muốn chết à?”
Tôi lắc đầu.
“Tốt. Thế mày muốn gì?”
“Tôi muốn ra khỏi đây,” tôi nói. Tôi đột ngột ngồi xuống chiếc giường tầng, đôi chân tôi không thể trụ thêm được nữa.
Cô ta lắc đầu kịch liệt, và tôi thấy một thoáng sợ hãi lại hiện lên trong mắt cô ta. “Anh ấy sẽ không bao giờ cho tao làm thế.”
Anh ấy? Từ đó khiến tôi gai người, bằng chứng xác thực đầu tiên ràng có ai đó trên kia đang giúp đỡ cô ta. Anh ấy là ai? Nhưng tôi không dám hỏi, không phải lúc này. Có chuyện quan trọng hơn tôi cần hỏi trước.
“Thế thì thuốc của tôi. Cho tôi thuốc của tôi.”
Cô ta nhìn tôi vẻ dò xét. “Mấy viên thuốc mày để cạnh bồn rửa ấy hả? Cái đó thì được. Sao mày lại cần chúng?”
“Đấy là thuốc chống trầm cảm,” tôi khổ sở nói. “Chúng có - tôi không thể đột ngột ngừng thuốc được.”
“À...” Mặt cô ta đột nhiên tỏ ý hiểu. “Bảo sao trông mày thê thảm vậy. Tao cứ nghĩ mãi không ra. Tao tưởng tao đã nện vào đầu mày quá tay. Được. Tao có thể lấy cho mày. Nhưng đổi lại mày phải hứa với tao một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Không cố tấn công tao nữa. Ngoan thì sẽ có thuốc, đúng không?”
“Được.”
Cô ta đứng dậy, nhặt cái đĩa và bát lên, rồi chìa tay ra để lấy mảnh khay. Tôi thoáng lưỡng lự, rồi chìa chúng ta.
“Tao sắp mở khóa cửa đây,” cô ta nói, “nhưng đừng làm gì ngu ngốc đấy. Còn một cái cửa khác ở bên ngoài khóa bằng mã. Mày không đi xa được đâu. Thế nên đừng chơi ngu, nhé?”
“Được rồi,” tôi lưỡng lự nói.
Sau khi cô ta đi, tôi ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào khoảng không và nghĩ về những gì cô ta đã nói.
Anh ấy.
Cô ta có một kẻ đồng lõa trên thuyền. Và từ đó giúp tôi loại ra được Tina, Chloe, Anne, và hai phần ba số nhân viên.
Anh ấy là ai? Tôi liệt kê từng người trong đầu.
Nilsson.
Bullmer.
Cole.
Ben.
Archer.
Ở cột ít khả năng hơn tôi có Owen White, Alexander, đội thủy thủ và chiêu đãi viên.
Trí óc tôi xoay quanh những khả năng, nhưng có một chi tiết mà tôi cứ trở đi trở lại, ấy là phòng spa và dòng chữ “ĐỪNG XÍA VÀO”, chỉ có một người đàn ông duy nhất xuống dưới đó, một người đàn ông duy nhất có thể viết dòng chữ đó: Ben.
Tôi phải ngừng tập trung vào động cơ. Tại sao vẫn là một câu hỏi vô phương lý giải bởi tôi không có đủ thông tin để trả lời.
Nhưng câu hỏi làm thế nào - rất ít người trên thuyền có cơ hội viết thông điệp đó. Chỉ có một lối đi xuống khu spa, và Ben là nam giới duy nhất mà tôi biết chắc là đã sử dụng nó.
Điều này giải thích rất nhiều thứ. Sự mau mắn khi anh ta bôi bác câu chuyện của tôi với Nilsson. Việc anh ta - kẻ duy nhất trên thuyền này - đã tìm cách vào cabin của tôi trong cái đêm cuối cùng ấy, cũng như biết tôi còn mải tắm rửa trong nhà tắm, nhờ thế có thể lẻn vào lấy trộm điện thoại của tôi.
Việc cabin của anh ta ở phía đối diện cái cabin trống nhưng anh ta lại chẳng nghe hay nhìn thấy gì.
Việc anh ta nói dối tôi về bằng chứng vắng mặt, đấy là chơi bài xì.
Và việc anh ta đã cố hết sức ngăn tôi tiếp tục cuộc điều tra.
Những mảnh ghép ăn khớp với nhau đáng lẽ phải khiến tôi thấy hả dạ, nhưng không. Bởi những câu trả lời đó thì để làm gì khi tôi vẫn ở dưới này? Tôi cần phải thoát khỏi đây.