Đội ngũ nhân viên tốn một khoảng thời gian lâu đến ngạc nhiên để dẫn chúng tôi sang phòng ăn tí xíu ở ngay bên cạnh. Không hiểu sao tôi lại trông chờ điều gì đó thực dụng, giống những cái phà tôi từng đi, chỉ có mấy dãy bàn và một quầy ăn trưa dài. Tất nhiên thực tế thì rất khác - hẳn là chúng tôi đang ở nhà một ai đó, nếu tôi có quen người nào nhà treo toàn mành lụa thô và xài ly thủy tinh khắc đắt tiền.
Lúc tất cả ngồi xuống, đầu tôi thình thịch đau điếng, và tôi cần đồ ăn kinh khủng - hoặc ít cà phê thì tốt, dù tôi đoán chắc mình sẽ phải chờ đến phần tráng miệng, cảm tưởng như tới lúc đó còn xa tít mù.
Khách khứa được xếp vào hai bàn sáu chỗ, nhưng mỗi bàn lại có một ghế trống. Có phải là chỗ của cô gái ở cabin 10 không? Tôi nhẩm đếm nhanh số đầu người.
Bàn 1 có Richard Bullmer, Tina, Alexander, Owen White và Ben Howard. Ghế trống ở đối diện Richard Bullmer.
Bàn 2 có tôi, Lars và Chloe Jenssen, Archer và Cole, cùng một ghế trống bên cạnh anh ta.
“Cô có thể dọn cái này đi,” Cole nói với cô phục vụ, người vừa mang đến một chai rượu vang. Anh ta phẩy tay về phía bộ dao nĩa để không. “Vợ tôi không thể tham gia chuyến đi.”
“Ồ vâng, xin lỗi ông.” Cô ta hơi cúi mình, nói gì đó với đồng nghiệp và bộ đồ ăn được dọn đi. Chà, nhìn vậy là hiểu. Nhưng chỗ trống ở bàn còn lại vẫn chưa có ai ngồi.
“Rượu Chablis, thưa ông?” cô phục vụ hỏi.
“Được, cảm ơn,” Cole nâng ly lên. Khi anh ta làm vậy, Chloe Jenssen rướn người qua bàn, chìa tay về phía tôi.
“Hình như chúng ta chưa làm quen.” Cô có chất giọng trầm, khàn, khá bất ngờ so với thân hình nhỏ nhắn ấy, lại có chút âm sắc vùng Essex. “Tôi là Chloe - Chloe Jenssen, mặc dù trong công việc thì tên tôi là Wylde.”
Hẳn rồi. Giờ khi cô đã nói vậy, tôi mới nhận ra đôi gò má rộng và cặp mắt hơi xếch của dân Slav, cùng mái tóc vàng sáng. Dù không có lớp hóa trang diễn viên sân khấu và ánh đèn, trông cô vẫn hơi có vẻ bất phàm, như thể người ta đã bứng cô từ một ngôi làng đánh cá nhỏ ở Iceland, hoặc từ một ngôi nhà nhỏ ở Siberia. Diện mạo của Chloe khiến câu chuyện một tay săn người mẫu phát hiện ra cô ở một siêu thị hẻo lánh càng trở nên lạ lùng.
“Hân hạnh được gặp cô,” tôi nói rồi nắm tay cô. Những ngón tay lạnh buốt, siết mạnh đau điếng, những chiếc nhẫn to bản Chloe đeo cứa vào khớp ngón tay tôi. Nhìn gần trông cô còn choáng váng hơn, vẻ đẹp chân phương của chiếc váy cô đang mặc rõ ràng ăn đứt cái đầm xám này, khiến tôi cảm thấy mình và cô như đến từ hai hành tinh khác nhau. Tôi ghìm lại thôi thúc muốn kéo phần vải viền cổ ra cho đỡ ngộp. “Tôi là Lo Blacklock.”
“Lo Blacklock!” Cô bật cười, nghe như tiếng nước róc rách. “Hay đấy. Nghe giống một ngôi sao điện ảnh thập niên năm mươi thắt đáy lưng ong ngực dâng tận cằm.”
“Giá tôi được vậy.” Bất chấp cơn đau đầu mỗi lúc một tăng, tôi vẫn cười toe toét, vẻ thích thú của cô ấy có gì đó thật dễ lây. “Và đây hẳn là chồng cô...?”
“Vâng, đây là Lars.” Cô nhìn sang anh ta, sẵn sàng lôi chồng vào cuộc trò chuyện, nhưng anh ta đang say sưa nói chuyện với Cole và Archer mất rồi, thế là cô chỉ đảo mắt ngán ngẩm và quay lại với tôi.
“Còn một người nữa sẽ tham gia với chúng ta phải không?” Tôi hất đầu về phía cái ghế trống ở bàn bên.
Chloe lắc đầu. “Tôi nghĩ đấy là ghế của Anne - vợ Richard ấy. Cô ấy không được khỏe. Tôi nghĩ cô ấy sẽ ăn tối ở buồng riêng.”
“Hẳn rồi.” Tôi phải luận ra từ trước chứ nhỉ. “Cô có thân với cô ấy không?” tôi hỏi.
Chloe lắc đầu. “Không, tôi thì khá thân với Richard, qua Lars, nhưng Anne lại hiếm khi rời Na Uy.” Cô hạ thấp giọng và nói với vẻ bí mật. “Thiên hạ bảo cô ấy là kiểu thích ẩn dật, thế nên tôi khá ngạc nhiên khi thấy cô ấy lên thuyền - nhưng chắc là bị ung thư sẽ khiến ta...”
Cô sắp sửa nói gì đó thì bị ngắt quãng bởi năm cái đĩa vuông màu đen được dọn lên, trên mỗi đĩa đặt rải rác những hình vuông nhỏ bảy sắc cầu vồng và một cục bọt đặt trên thứ trông giống một nùi cỏ tươi. Tôi nhận ra mình hoàn toàn không biết cái thứ bản thân sắp cho vào miệng kia là gì.
“Ốc móng tay dầm củ cải đường,” chiêu đãi viên thông báo, “với bọt rượu cỏ bison, và cỏ xanh pia phơi khô.”
Những người phục vụ lui đi, còn Archer cầm nĩa lên và gẩy gẩy khối vuông sặc sỡ nhất.
“Ốc móng tay?” anh ta nói vẻ hồ nghi. Âm sắc vùng Yorkshire nghe nặng hơn so với trên truyền hình. “Chẳng hiểu sao tôi chưa bao giờ hứng thú với sò ốc sống. Chỉ thấy gớm thôi.”
“Thật ư?” Chloe nói. Cô nở nụ cười, hai khóe miệng vểnh cao, biểu lộ vẻ nửa tán tỉnh nửa không tin. “Tôi cứ nghĩ chui bờ chui bụi là nghề của anh chứ - anh biết đấy, mấy món côn trùng với thằn lằn chẳng hạn.”
“Nếu cô được trả tiền để ăn mấy con nhầy nhụa vào ngày làm việc thì hẳn cô cũng sẽ thích ăn thịt nướng ngon lành vào ngày nghỉ thôi,” Archer nói và cười toe. Anh ta quay sang tôi và chìa tay ra. “Archer Fenian. Chắc chúng ta chưa làm quen đâu nhỉ?”
“Lo Blacklock,” tôi nói trong khi nhồm nhoàm cái thứ mà tôi đang hy vọng không phải bọt ấu trùng ve, dù khó mà biết chắc được. “Thực ra chúng ta đã gặp nhau rồi, nhưng chắc anh không nhớ đâu. Tôi làm việc cho tờ Velocity.”
“Ố ồ. Có phải cô làm việc cho Rowan Lonsdale không?”
“Đúng thế.”
“Cô ấy có thích bài viết tôi gửi không?”
“Có, bài đấy khá nổi. Nhiều người tweet lại lắm.”
Mười hai món ngon hú hồn mà bạn cứ tưởng không ăn được, đại loại thế. Bài viết được minh họa bằng một bức ảnh chụp Archer, tay thì đang nướng một thứ gì đó đủ khiến ta nghẹn lời, mặt thì hướng về máy quay cười toe toét.
“Thế anh không định ăn thật à?” Chloe nói rồi hất đầu về phía đĩa của Archer. Cô đã ăn gần hết veo. Chloe quẹt ngón tay lên một vệt bọt và liếm chúng.
Archer ngần ngừ, rồi đẩy cái đĩa ra xa. “Tôi nghĩ mình sẽ bỏ qua món này,” anh ta nói. “Đợi món tiếp theo vậy.”
“Chơi đẹp đấy,” Chloe nói. Cô lại nở thêm một nụ cười xếch chậm rãi. Vạt váy cô nhúc nhích lọt vào mắt tôi, và tôi thấy, dưới bàn ăn, vẫn nhìn rõ dù có khăn trải bàn, cô ấy và Lars đang nắm tay nhau, ngón cái của anh ta nhịp nhàng vuốt ve lên những mấu ngón tay cô. Cảnh đó không hiểu sao trông thật riêng tư, nhưng cũng thật công khai, đến mức tôi cảm thấy một cơn rùng mình nhẹ. Dường như cô không chỉ dừng lại ở cái thói ưa ve vãn.
Tôi nhận ra Archer đang nói với mình, thế là tôi quay lại và cố tập trung vào anh ta. “Xin lỗi,” tôi nói. “Tôi vừa nghĩ vẩn vơ. Anh vừa nói gì vậy?”
“Tôi nói, tôi châm rượu cho cô được không? Ly của cô cạn rồi đấy.”
Tôi nhìn xuống ly. Chỗ rượu Chablis đã biến mất - dù tôi không nhớ là mình đã uống. “Vâng, cảm ơn anh,” tôi nói.
Khi anh ta rót rượu, tôi nhìn chằm chằm vào cái ly, cố nhớ lại xem mình đã uống được bao nhiêu rồi. Tôi nhấp một ngụm. Khi tôi làm thế, Chloe ngả người sang thì thầm, “Hy vọng cô không phiền nếu tôi tò mò, nhưng má cô bị sao vậy?”
Có lẽ mặt tôi đã lộ vẻ ngạc nhiên, bởi cô phẩy tay ý nói “Thôi bỏ qua đi”.
“Xin lỗi, thôi bỏ qua nhé, tôi tọc mạch quá. Tôi chỉ... Chà, tôi đã từng có những mối quan hệ tồi tệ, thế thôi.”
“À... không!” Không hiểu sao sự hiểu nhầm đó lại khiến tôi cảm thấy xấu hổ, như thể đấy là lỗi của tôi vậy, hoặc như thể tôi đang nói xấu sau lưng Judah, dù hai điều đó đều không đúng. “Không, không phải thế đâu. Tôi bị trộm.”
“Thật ư?” Chloe trông có vẻ sốc. “Lúc cô đang ở nhà?”
“Ừ. Rõ là chuyện này mỗi lúc một phổ biến hơn, theo lời cánh cảnh sát.”
“Hắn tấn công cô ư? Chúa ơi.”
“Cũng không hẳn.” Tôi cảm thấy lưỡng lự một cách kỳ cục, không muốn đi vào chi tiết, không phải chỉ vì nói về điều đó khiến tôi nhớ lại những ký ức khó chịu, mà còn xuất phát từ lòng tự tôn của tôi. Tôi muốn ngồi ở bàn này như một nhà báo chuyên nghiệp, thành thạo, giỏi giang, có thể tiếp chuyện bất cứ ai. Tôi chẳng hứng thú gì với hình ảnh bản thân như một nạn nhân khiếp đảm, rúm ró trong phòng ngủ.
Nhưng chuyện thì đã nói ra - mười phần cũng được chín phần rồi - và nếu không giải thích thì sẽ trông như thể tôi đang vờ vịt để được người ta thông cảm.
“Đấy - đấy thực ra là một vụ tai nạn. Hắn sập cửa trước mặt tôi, cửa đập vào má tôi. Tôi không nghĩ hắn định làm hại tôi.”
Sự thật là lẽ ra. tôi nên ở yên trong buồng, rúc đầu dưới cái chăn lông vịt. Lo ngu ngốc, sao lại thò đầu ra làm gì.
“Cô nên học cách tự vệ đi,” Archer nói. “Tôi bắt đầu như thế đấy. Thủy quân lục chiến Hoàng gia. To nhỏ không quan trọng; ngay cả một cô gái như cô cũng có thể khuất phục một gã đàn ông nếu biết vật đúng cách. Nhìn này, để tôi thị phạm cho cô.” Anh ta đẩy cái ghế ra sau. “Đứng lên đi.”
Tôi đứng lên, cảm thấy hơi lúng túng, còn anh ta thì thoắt một cái chộp lấy tay tôi và vặn ngược nó ra sau lưng khiến tôi lảo đảo suýt ngã. Tôi chộp lấy bàn bằng tay còn lại, nhưng đà xoay ở vai vẫn còn và nó kéo tôi bật ngửa, cơ bắp kêu gào thảm thiết. Tôi kêu lên một tiếng - nửa đau nửa sợ - và liếc mắt thấy gương mặt hốt hoảng của Chloe.
“Archer!” cô kêu lên, rồi nói tiếp, giọng gấp gáp, “Archer - anh đang làm cô ấy sợ đấy!”
Anh ta buông tay tôi ra, còn tôi ngồi lại vào ghế, chân run bần bật, cố không để ai thấy cái vai đang đau điếng nhường nào.
“Xin lỗi,” Archer nói, toét miệng cười khi anh ta kéo ghế ngồi lại vào bàn. “Hy vọng tôi không làm cô đau. Tôi không lượng sức mình rồi. Nhưng cô thấy không - rất khó thoát ra, ngay cả khi kẻ tấn công to con hơn cô. Bất cứ lúc nào cô muốn một bài...”
Tôi cố bật cười, nhưng tiếng cười của tôi nghe giả tạo và run rẩy.
“Có vẻ cô cần uống gì đó đấy,” Chloe nói thẳng thừng, rồi rót đầy ly của tôi. Sau đó, khi Archer quay qua nói chuyện với nhân viên phục vụ, cô thì thầm thêm, “Lờ Archer đi. Tôi bắt đầu tin mấy lời đồn thổi về cô vợ dầu của anh ta là sự thật rồi. Mà kìa, nếu cô cần gì đó để che vết bầm thì cứ đến buồng tôi nhé. Tôi có nhiều mánh lắm, tôi là một nghệ sĩ trang điểm không tồi đâu. Nghề này cứ phải biết một chút mới được.”
“Tôi sẽ làm thế,” tôi nói rồi cố rặn ra một nụ cười. Cảm giác thật giả dối và gượng gạo, thế nên tôi nhấc ly và nhấp một ngụm để che giấu. “Cảm ơn cô.”
Sau món đầu tiên, mọi người đổi chỗ cho nhau và tôi nhẹ nhõm thấy mình không ở cùng bàn với Archer nữa, mà đã chuyển sang ngồi giữa Tina và Alexander, hai người đang có một cuộc trò chuyện rất uyên thâm về ẩm thực thế giới.
“Tất nhiên loại sashimi mà cô phải thử là fugu[1],” Alexander nói vẻ phóng khoáng, tay vuốt phẳng chiếc khăn ăn vắt ngang dây thắt lưng căng ních. “Hương vị của nó chỉ có thể diễn tả là tinh tế nhất trần đời.”
“Fugu ư?” tôi nói, cố gắng tham gia câu chuyện. “Không phải đó là món kịch độc à?”
“Chính xác, đó mới là thứ khiến món ăn này thú vị. Tôi chưa từng chơi thuốc - tôi biết nhược điểm của mình, và tôi ý thức rất rõ những mối nguy khi trở thành con nghiện, thế nên tôi không bao giờ nuông chiều bản thân theo mấy thứ đó - nhưng tôi cho là cảm giác phê pha sau khi ăn fugu cũng tương tự như khi ta chơi thuốc. Thực khách đánh cược với tử thần và giành chiến thắng.”
“Chẳng phải người ta nói,” Tina lè nhè, nhấp rượu trong ly, “rằng đối với một đầu bếp thực sự đỉnh cao thì nghệ thuật chính là thái sát nhất có thể vào nhũng bộ phận có độc của con cá và chỉ để lại một chút xíu chất độc trên thịt để nâng tầm trải nghiệm ư?”
“Tôi từng nghe vụ đó,” Alexander công nhận. “Người ta chủ đích dùng độc chất như một chất kích thích với lượng rất nhỏ, mặc dù kỹ thuật thái lát kia có thể liên quan nhiều hơn đến giá thành của con cá và việc đầu bếp không muốn bỏ phí một mẩu nào.”
“Thế nó độc đến mức nào?” tôi hỏi. “Ý tôi là xét về lượng ấy? Phải ăn bao nhiêu thì mối trúng độc?”
“Chà, vấn đề là ở chỗ đó,” Alexander nói. Anh ta rướn người qua bàn, mắt thoáng vẻ khó ưa khi tỏ ra hào hứng với chủ đề mình khởi xướng. “Những bộ phận khác nhau có nồng độ độc tố khác nhau, nhưng nếu nói đến những phần dộc nhất - tức là gan, mắt và buồng trứng - thì chỉ cần một lượng rất, rất nhỏ. Vài gram, có khi ít hơn. Người ta bảo nọc cá nóc độc gấp khoảng một ngàn lần xyanua.” Anh ta đưa một nĩa đầy carpaccio cá vào miệng, vừa nhai những lát thịt mảnh vừa nói. “Chết kiểu đấy thì khá kinh khủng. Ông đầu bếp chế biến cá cho chúng tôi ở Tokyo mô tả quá trình nhiễm độc một cách đầy khoái chí - nó sẽ làm tê liệt các cơ, cô biết đấy, nhưng đầu óc nạn nhân thì hầu như không bị ảnh hưởng, và họ vẫn hoàn toàn tỉnh táo xuyên suốt quá trình, trong khi cơ bắp nhũn ra và họ bắt đầu tắc thở.” Anh ta nuốt, liếm đôi môi ướt rồi mỉm cười. “Cuối cùng, họ sẽ chết ngạt.”
Tôi cúi xuống nhìn lát cá sống trên đĩa, không rõ là do rượu, hay do những lời mô tả sinh động của Alexander, hay do biển động, tôi đột ngột cảm thấy không còn đói như trước lúc vào bữa. Tôi miền cưỡng đặt miếng thịt vào miệng và nhai.
“Kể bọn tôi nghe về cô đi, cô em,” Tina thình lình nói, khiến tôi giật mình khi cô ta bất ngờ chuyển sự chú ý từ Alexander sang tôi. “Thấy bảo cô làm việc với Rowan phải không?”
Tina đã khởi nghiệp ở Velocity vào cuối thập niên tám mươi, làm việc cùng Rowan một thời gian ngắn, và đến giờ Rowan vẫn nhắc đến Tina cũng như lối hành xử hung hãn đã thành huyền thoại của cô ta.
“Đúng vậy.” Tôi nuốt vội chỗ thức ăn trong miệng. “Tôi làm ở đó được mười năm rồi.”
“Cô ấy hẳn đánh giá cô rất cao nên mới cho cô theo một chuyến đi như thế này. Chắc thành tựu này gian nan phết nhỉ?”
Tôi ngọ nguậy trên ghế. Biết đáp lại thế nào bây giờ? Thực ra tôi nghĩ chẳng thể nào có chuyện cô ấy tin tưởng giao phó cho tôi nếu cô ấy không kẹt ở bệnh viện đâu?
“Tôi rất may mắn,” cuối cùng tôi nói. “Có mặt ở đây là một đặc ân, và Rowan biết tôi tha thiết muốn khẳng định bản thân nhường nào.”
“Chà, tận hưởng nó đi, lời khuyên của tôi đấy.” Tina vỗ vào tay tôi, những chiếc nhẫn lạnh ngắt của cô ta chạm da tôi lạnh toát. “Đời người chỉ có một. Thiên hạ nói vậy phải không nhỉ?”
❀ ❀ ❀
[1] Fugu là sashimi làm từ cá nóc, nếu chế biến không đúng cách có thể gây chết người.