Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Động cơ thuyền lại dừng khi tôi tỉnh dậy, nhưng tôi vẫn cảm nhận được nước đang chuyển động xung quanh. Tôi tự hỏi không biết chúng tôi đang ở đâu - có lẽ là trong vịnh hẹp. Tôi hình dung những bức tường đá đen dựng đứng đóng khung một dải trời trắng phía bên trên, còn bên dưới thì chìm sâu vào biển xanh thăm thầm. Tôi biết một số vịnh hẹp có thể sâu đến hơn một cây số - tối tăm lạnh lẽo đến không tưởng. Một cái xác chìm đến độ sâu ấy sẽ chẳng bao giờ được tìm thấy nữa.

Tôi vừa tự hỏi không biết giờ là mấy giờ rồi thì có tiếng gõ cửa, và Carrie xuất hiện với một bát ngũ cốc và một tách cà phê.

“Xin lỗi, chỉ có thế này thôi,” cô ta nói khi đặt cái khay xuống. “Giờ hành khách và thủy thủ đoàn đã xuống thuyền, tôi càng khó lấy thức ăn mà không bị đầu bếp nghi ngờ.”

“Thủy thủ đoàn cũng xuống rồi?” Lời đó khiến tôi bất an, mặc dù tôi không hiểu tại sao lại như vậy.

“Không phải tất cả,” Carrie nói. “Thuyền trưởng vẫn ở đây cùng một số người của ông ta. Nhưng tất cả nhân viên tiếp khách đều đã xuống ở Bergen cùng Richard để tham gia một buổi họp nhóm kiểm điểm công việc gì đó.”

Vậy là Bullmer không có mặt trên thuyền. Có lẽ chuyện đó giải thích việc Carrie thay đổi thái độ. Giờ Bullmer đã đi rồi...

Tôi bắt đầu chầm chậm ăn ngũ cốc, và cũng giống như lần trước, Carrie ngồi xuống quan sát tôi, đôi mắt ánh lên vẻ buồn bã bên dưới hàng lông mày bị tẩy trắng.

“Cô không nhổ lông mi à?” tôi nói, miệng nhồm nhoàm. Cô ta lắc đầu.

“Không, tôi không chịu nổi việc ấy. Dù sao thì lông mi của tôi trông cũng mỏng te lúc không chuốt mascara, nhưng tôi nghĩ nếu có ai nhận ra thì tôi sẽ nói đó chỉ là lông mi giả thôi.”

“Ai...” tôi dừng lại. Tôi sắp sửa nói “Ai đã giết cô ấy?” nhưng đột nhiên không thể ép mình thốt ra câu hỏi ấy. Tôi sợ đó có thể là Carrie. Mà dẫu sao, hy vọng lớn nhất của tôi là thuyết phục cô ta rằng cô ta không phải một kẻ giết người, chứ đâu phải nhắc cô ta nhớ là mình đã giết một lần rồi và có thể giết thêm lần nữa cũng chẳng sao.

“Gì cơ?” cô ta hỏi.

“Tôi... Cô đã nói gì, ý tôi là với người thân của tôi ấy? Và những hành khách khác? Họ nghĩ tôi vẫn ở Trondheim phải không?”

“Phải. Tôi đội tóc giả lên rồi rời thuyền bằng hộ chiếu của cô. Tôi lựa thời gian khi chiêu đãi viên đều đang chuẩn bị bữa sáng và một thành viên đội thuyền đứng kiểm tra trên cầu tàu - may cái là cô không đi tham quan phòng chỉ huy nên cô chưa từng gặp ai trong số họ. Và may nữa là chúng ta đều có tóc đen. Tôi sẽ không biết phải làm thế nào nếu cô tóc vàng - tôi không có tóc giả màu vàng. Rồi tôi quay lại thuyền trong lốt Anne và hy vọng họ không nhận ra Anne lên thuyền nhưng kỳ thực lại chưa bao giờ xuống thuyền.”

May. Tôi hẳn sẽ không chọn từ đấy. Vậy là vụ giấy tờ đã xong - một biên bản ghi lại việc tôi rời thuyền, và không bao giờ quay lại. Bảo sao cảnh sát không lên thuyền tìm kiếm.

“Kế hoạch là gì?” tôi nói nhỏ. “Nếu tôi không thấy cô? Chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Tôi vẫn xuống ở Trondheim,” cô ta khổ sở nói. “Nhưng giả làm Anne. Rồi tôi đội tóc giả lên, thay quần áo, vẽ lại lông mày và biến mất vào đám đông như một khách du lịch vô danh nào đó. Manh mối kết thúc ở Trondheim - một phụ nữ bất ổn, đối diện với cái chết, đã biến mất không để lại dấu vết... Và rồi, khi mọi thứ lắng xuống, Richard và tôi sẽ ‘gặp’ nhau, yêu nhau, lần này là công khai trước bàn dân thiên hạ.”

“Tại sao cô lại làm việc này hả, Carrie?” tôi thất vọng nói, rồi ngay lập tức thấy hối hận. Giờ không phải là lúc gây thù với cô ta. Tôi cần lôi kéo cô ta về phe mình, và tôi sẽ không thể làm thế nếu khiến cô ta cảm thấy mình bị buộc tội. Nhưng tôi không kềm được nữa. “Tôi chỉ không hiểu.”

“Thỉnh thoảng, tôi cũng thấy không hiểu nổi.” Cô ta đưa tay lên che mặt. “Lẽ ra mọi chuyện đâu có thành ra thế này.”

“Kể tôi nghe đi,” tôi nói. Tôi chìa tay ra, hầu như rụt rè, đặt tay lên đầu gối cô ta, cô ta giật mình như thể ngỡ sẽ bị đánh. Tôi nhận ra cô ta đang hoảng sợ nhường nào - cái năng lượng độc địa đó đến từ nỗi khiếp sợ hơn là thù ghét. “Carrie?” tôi thúc giục.

Cô ta ngoảnh đi chỗ khác, rồi nói về phía tấm rèm màu cam như thể không dám đối diện tôi. “Chúng tôi gặp nhau ở câu lạc bộ Magellan,” cô ta nói. “Tôi là bồi bàn đang cố gắng trở thành diễn viên. Và anh ấy - anh ấy khiến tôi đắm đuối ngay lập tức. Cứ như trong Năm mươi sắc thái vậy, tôi không một xu dính túi, và anh ấy - yêu tôi, cho tôi thấy một cuộc sống tôi chưa từng mơ tới...”

Cô ta ngừng lại, nuốt nước bọt.

“Tất nhiên tôi biết anh ấy đã có vợ - anh ấy không giấu diếm chuyện đó. Thế nên chúng tôi không bao giờ gặp nhau ở nơi công cộng, mà tôi cũng không thể kể với ai về anh ấy. Cuộc hôn nhân của họ đã kết thúc gần như trước cả khi nó bắt đầu. Cô ta lạnh lùng và chuyên quyền khủng khiếp, mỗi người có một cuộc sống riêng, cô ta ở Na Uy, anh ấy ở London. Cuộc đời của anh ấy không dễ dàng gì, cô biết đấy - bị mẹ bỏ khi còn nhỏ, bố thì mất khi anh ấy chỉ vừa mới ra trường. Dường như thật bất công khi Anne, người đáng lẽ phải yêu anh ấy nhất, lại không thể chịu nổi khi phải ở bên anh ấy! Nhưng cô ta sắp chết, và anh ấy không nỡ lòng nào ly dị một người phụ nữ chỉ còn sống được vài tháng nữa - thế thật là độc ác - và anh ấy cứ nói mãi về chuyện sau này, khi cô ta chết, khi chúng tôi được ở bên nhau...” Giọng cô ta nhỏ dần rồi tắt hẳn, và trong một phút tôi nghĩ đến đây là hết, cô ta sắp sửa đứng dậy rời đi, nhưng cô ta lại tiếp tục nói, lần này nhanh hơn, như thể không ngăn nổi mình nữa.

“Một đêm nọ anh ấy nảy ra ý tưởng này - anh ấy nói tôi hãy ăn mặc như vợ anh ấy và đến nhà hát cùng anh, thế là chúng tôi có thể cùng nhau xuất hiện trước mặt thiên hạ. Anh ấy cho tôi mượn một chiếc kimono của cô ta, tôi xem một đoạn phim có cô ta để biết phải đi lại nói năng như thế nào, tôi giấu tóc mình dưới mũ bơi rồi quàng khăn quàng của cô ta lên trên. Và chúng tôi đã thành công - chúng tôi ngồi trong một lô riêng, chỉ có hai chúng tôi, cùng uống sâm panh và, ôi, thật tuyệt vời. Giống như một trò chơi vậy, chúng tôi lừa được tất cả.

“Chúng tôi làm vậy một hay hai lần nữa, chỉ khi nào Anne tạt qua London để mọi người không nghi ngờ, rồi vài tháng sau, anh ấy nảy ra một ý tưởng - mới nghe thì khá điên rồ, nhưng cô biết đấy, anh ấy là thế. Không có gì là không thể - anh ấy thực sự khiến ta tin vào điều đó. Anh ấy nói mình sắp sửa có một chuyến đi quảng bá, và Anne sẽ có mặt trên thuyền vào đêm đầu tiên, nhưng rồi tối muộn cô ta sẽ rời thuyền và về nhà ở Na Uy. Và anh ấy bảo, nếu tôi cứ ở trên thuyền và giả vờ làm cô ta thì sao? Anh ấy có thể đưa tôi lên thuyền, và chúng tôi sẽ là một cặp đôi thật sự - cùng nhau, trước đám đông, nguyên một tuần liền. Anh ấy hứa là tôi có thể làm được. Anh ấy bảo không ai trên thuyền từng gặp cô ta, và anh ấy sẽ đảm bảo tôi không bị chụp ảnh nên sau này không ai phát hiện ra được. Cuối chuyến đi con thuyền sẽ dừng ở Bergen, thế là mọi người sẽ nghĩ Anne đã ở trên thuyền thêm vài ngày, và khi đó tôi có thể thay sang quần áo của mình và trở về nhà. Anh ấy đã sắp xếp để một hành khách không thể xuất hiện, thế là có một cabin trống và anh ấy nói chỉ có một vấn đề duy nhất...” Cô ta ngừng lại. “Đấy là tôi phải cắt tóc mình để đóng giả Anne cho đạt. Nhưng dường như... dường như làm thế cũng đáng. Để được ở cùng anh ấy.”

Cô ta nuốt xuống, rồi lại nói tiếp, lần này chậm rãi hơn.

“Đêm đầu tiên, tôi vừa hóa trang thành Anne thì Richard đến cabin. Anh ấy tỏ ra quẫn trí. Anh ấy nói Anne phát hiện chuyện dan díu của chúng tôi và đã nổi điên, chửi mắng xỉ vả anh ấy. Anh ấy đã đẩy cô ta ra để tự vệ, rồi cô ta lảo đảo và ngã đập đầu vào bàn. Khi anh ấy cố làm cô ta tỉnh lại - anh ấy nhận ra...” Carrie ấp úng, nhưng vẫn nói tiếp, “anh ấy nhận ra cô ta đã chết.”

“Anh ấy không biết phải làm thế nào. Anh ấy nói nếu cảnh sát điều tra thì sự có mặt của tôi trên thuyền này sẽ bại lộ, và sẽ chẳng ai tin câu chuyện xô xát của anh ấy. Anh ấy nói rằng cả hai chúng tôi sẽ bị khởi tố, anh ấy là kẻ giết người, còn tôi là đồng lõa với kế hoạch giết người có chủ ý. Anh ấy nói tất cả sẽ bị lật tẩy - chuyện tôi ăn mặc như Anne. Anh ấy nói Cole có một bức ảnh chụp tôi mặc quần áo của Anne. Anh ấy thuyết phục tôi...” Cô ta dừng lại, giọng nghèn nghẹn. “Anh ấy thuyết phục tôi chỉ cần làm một việc duy nhất, ấy là đẩy xác của Anne xuống biển và tiếp tục thực hiện kế hoạch. Nếu cô ta mất tích ở Trondheim, người ta không thể lần ra chúng tôi. Nhưng mọi chuyện đáng lẽ đã không xảy ra như thế này!”

Những lời phản đối tụ hết nơi đầu lưỡi tôi, gào thét đời được cất lên. Làm thế nào Anne có thể xuống thuyền đêm đầu tiên khi chúng tôi không hề có kế hoạch cập bến Na Uy cho đến ngày hôm sau? Và làm sao cô ấy có thể xuống thuyền mà không có hộ chiếu, mà thủy thủ đoàn không một ai biết cô ấy đã rời đi? Nghe vô lý hết sức. Cách giải thích duy nhất chính là Richard chưa bao giờ có ý định để Anne tự ý rời thuyền, và chắc chắn Carrie cũng biết điều đó. Cô ta không ngu. Nhưng tôi đã thấy cái kiểu mù lòa ngoan cố này trước đây, những phụ nữ khăng khăng rằng bạn trai mình không dối trá dù ta có ném tất cả bằng chứng vào mặt họ, đám nhân viên làm việc cho những ông chủ khủng khiếp, tự thuyết phục bản thân rằng họ chỉ nghe lệnh và làm những gì cần thiết. Dường như sự mù lòa của con người khi tin vào những gì họ muốn thấy là không có giới hạn, và nếu Carrie đã tự thuyết phục mình chấp nhận câu chuyện méo mó của Richard bất chấp logic, thì khá chắc là cô ta sẽ không chịu nghe tôi.

Thay vì vậy, tôi hít một hơi thật sâu và hỏi câu hỏi quan trọng nhất, câu hỏi quyết định tất cả.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi?”

“Mẹ kiếp!” Carrie đứng dậy, vò đầu khiến cái khăn trượt ra làm lộ lớp da đầu bị cạo nhẫn bên dưới. “Tôi không biết. Làm ơn đừng hỏi tôi.”

“Anh ta sẽ giết tôi, Carrie.” Anh ta sẽ giết cả hai chúng tôi, giờ tôi khá chắc là vậy, nhưng tôi không chắc cô ta đã sẵn sàng để nghe điều đó. “Làm ơn, làm ơn, cô có thể đưa cả hai chúng ta ra khỏi đây, cô biết là cô làm được mà. Tôi sẽ làm chứng - tôi sẽ nói rằng cô cứu tôi, rằng...”

“Thứ nhất,” cô ta ngắt lời, mặt đanh lại, “Tôi sẽ không bao giờ phản bội anh ấy. Tôi yêu anh ấy. Cô dường như vẫn không hiểu được điều đó. Và thứ hai, ngay cả khi tôi đồng ý giúp cô, tôi sẽ vẫn bị truy tố tội giết người.”

“Nhưng nếu cô làm chứng chống lại anh ta...”

“Không.” cô ta ngắt lời tôi. “Không. Chuyện đó sẽ không xảy ra. Tôi yêu anh ấy. Và anh ấy yêu tôi. Tôi biết anh ấy yêu tôi.”

Cô ta quay đi, hướng về phía cánh cửa, và tôi biết là bây giờ hoặc không bao giờ, tôi phải cố bắt Carrie nhìn ra chân tướng những gì cô ta đang dính vào, ngay cả khi cô ta bỏ đi để mặc tôi chết đói dưới này.

“Anh ta sẽ giết cô, Carrie,” tôi nói sau lưng cô ta khi cô ta ra tới cửa. “Cô biết điều đó mà, đúng không? Anh ta sẽ giết tôi, rồi giết cô. Đây là cơ hội cuối cùng của cô đấy.”

“Tôi yêu anh ấy,” Carrie nói. Giọng cô ta bỗng méo đi.

“Đến mức cô giúp anh ta giết vợ mình ư?”

“Tôi không giết cô ta!” cô ta gào lên, tiếng hét đau khổ to đến điếc tai trong không gian chật chội này. Cô ta đứng quay lưng về phía tôi, tay đặt lên nắm cửa, cả cơ thể mảnh dẻ run bần bật, như một đứa trẻ khóc đến quắt người đi. “Cô ta đã chết rồi - ít nhất là anh ấy nói thế. Anh ấy cho xác cô ta vào một cái va li trong cabin, và tôi đẩy nó tới cabin số 10 khi tất cả mọi người đang ăn tối. Tất cả những gì tôi phải làm là ném thứ đó xuống biển khi anh ấy đang chơi bài xì. Nhưng...”

Cô ta im bặt, quay lại, ngồi phịch xuống đất, đầu gục vào giữa hai gối.

“Nhưng sao?”

“Nhưng cái va li nặng khủng khiếp. Tôi nghĩ anh ấy đã lèn thêm cho nặng, và tôi đã đập nó vào khung cửa khi cố đẩy nó vào trong buồng. Cái va li bung ra và lúc đó...” Cô ta bật ra một tiếng nức nở. “Ôi Chúa ơi, tôi không biết nữa! Gương mặt cô ta - nó toàn máu là máu, nhưng chỉ trong một giây tôi - tôi nghĩ mí mắt cô ta chuyển động.”

“Chúa ơi.” Tôi cứng đờ vì khiếp đảm. “Ý cô là - cô không ném Anne xuống biển khi cô ấy vẫn còn sống chứ?”

“Tôi không biết.” Cô ta hai tay bưng mặt. Giọng cô ta méo xệch, chuyển thành the thé, với một sự run rẩy giống như của người sắp sửa lên cơn kích động. “Tôi đã hét lên - tôi không kìm được. Nhưng khi tôi chạm vào máu trên mặt cô ta, nó đã lạnh ngắt. Nếu cô ta còn sống thì máu phải ấm chứ, đúng không? Tôi nghĩ có lẽ là do mình tưởng tượng, hoặc chỉ là chuyển động máy giật - họ bảo chuyện đó vẫn xảy ra, phải thế không? Ở mấy nhà xác ấy. Tôi không biết phải làm gì nữa - tôi chỉ đóng cái va li lại! Nhưng tôi đã không đai chặt nó, bởi khi tôi ném nó xuống biển, cái lẫy lại bật ra và tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ta - khuôn mặt cô ta ở dưới nước - ÔI Chúa ơi!”

Carrie ngừng lại, hơi thở dồn dập như bị nghẹn, nhưng ngay khi tôi đang khiếp đảm cố hiểu những gì cô ta đã làm và nghĩ xem mình có thể đáp lại lời thú tội vừa rồi như thế nào, thì cô ta nói tiếp.

“Từ lúc ấy tôi không thể ngủ được, cô có biết không? Tối nào tôi cũng nằm đó, nghĩ về cô ta, nghĩ về chuyện cô ta có thể vẫn còn sống.”

Carrie ngước lên nhìn tôi, và lần đầu tiên tôi thấy cảm xúc của cô ta trần trụi trong ánh mắt - cảm giác tội lỗi và sợ hãi cô ta đã tuyệt vọng giấu đi kể từ đêm đầu tiên.

“Đáng lẽ mọi chuyện đã không xảy ra như vậy,” cô ta nói, giọng đứt quãng. “Đáng lẽ cô ta sẽ được chết ở nhà, trên giường của mình - và tôi - và tôi...”

“Cô không phải làm thế,” tôi nài nì. “Dù chuyện gì đã xảy ra với cái chết của Anne, cô có thể ngăn chuyện này lại bây giờ. Cô có thể sống nổi sau khi giết tôi không? Một người chết mà lương tâm cô đã khiến cô gần phát điên rồi, Carrie. Đừng làm thế nữa” - tôi van cô ta - “vì cả hai chúng ta. Làm ơn hãy thả tôi ra. Tôi sẽ không nói gì, tôi thề. Tôi sẽ - tôi sẽ nói với Judah tôi xuống thuyền ở Trondheim và hẳn đã bị mất trí nhớ từ lúc đó. Dù sao cũng sẽ chẳng có ai tin tôi! Họ đã không tin tôi khi tôi nói có một cái xác rơi xuống biển - thế thì làm sao mà chuyện này lại khác đi được?”

Nhưng tôi biết tại sao: bởi có ADN. Dấu vân tay. Hồ sơ nha khoa. Dấu máu của Anne chắc chắn vẫn còn trên tấm kính và đâu đó trong cabin của Richard.

Nhưng tôi không nói ra, và Carrie có vẻ cũng không nghĩ đến những điều ấy. Cơn hoảng loạn đã rút đi cùng lời thú tội lộn xộn, và hơi thở cô ta đã chậm lại. Giờ cô ta nhìn tôi chằm chằm, gương mặt vẫn còn dấu nước mắt nhưng bình thản và đẹp đến kỳ cục khi cơn kích động đã trôi qua.

“Carrie?” tôi rụt rè nói, không dám hy vọng.

“Tôi sẽ nghĩ về chuyện đó,” Carrie nói rồi đứng dậy, nhặt cái khay và quay về phía cửa. Khi làm vậy, chân cô ta đá vào cuốn Gấu Pooh, và cô ta nhìn xuống. Có gì đó nơi gương mặt cô ta thay đổi, và cô ta nhặt cuốn sách lên, lật từng trang.

“Hồi còn nhỏ tôi rất yêu cuốn sách này,” cô ta nói.

Tôi gật đầu. “Tôi cũng thế. Tôi đọc phải đến một trăm lần rồi. Cái chi tiết cuối truyện, có những cái cây đứng thành vòng tròn ấy... lần nào nó cũng khiến tôi chảy nước mắt.”

“Mẹ tôi từng gọi tôi là Tigger,” cô ta nói. “Bà nói tôi giống như Tigger, dù có ngã đau đến đâu thì tôi vẫn luôn bật dậy.” Cô ta bật ra một tiếng cười run rẩy, rồi lẳng cuốn sách xuống chân giường, rõ là đang cố trở lại với thực tại. “Nghe này, có lẽ tôi sẽ không thể mang bữa tối cho cô được. Đầu bếp đang nghi ngờ. Tôi sẽ làm hết sức, nhưng nếu không thành công thì tôi sẽ mang thêm đồ cho cô vào bữa sáng, được chứ?”

“Được,” tôi nói, rồi bị lòng cảm động thôi thúc, “cảm ơn cô.”

Tôi nghĩ về lời đó sau khi cô ta rời đi - ai lại ngu xuẩn đi cảm ơn một người phụ nữ đang nhốt ta, bắt ta phục tùng bằng cách cung cấp nhỏ giọt thức ăn và thuốc. Tôi mắc hội chứng Stockholm rồi hay sao?

Có lẽ. Mặc dù nếu đúng là vậy, cô ta mới là một ca nặng hơn tôi đáng kể. Có lẽ nhìn nhận như thế thì đúng hơn - chúng tôi không phải là kẻ đi bắt và kẻ bị bắt, mà chỉ là hai con thú trong hai khu khác nhau của cùng một cái lồng mà thôi. Chỗ của cô ta chỉ rộng hơn của tôi chút ít.

Ngày hôm đó trôi qua chậm đến khổ sở. Sau khi Carrie rời khỏi, tôi cứ đi đi lại lại trong phòng, cố lờ phắt cơn đói lại bắt đầu cồn cào và nỗi sợ không ngừng dâng lên trước những chuyên sẽ xảy ra nếu Carrie không chịu đối diện với chân tướng kế hoạch của Richard.

Tôi tuyệt đối tin chắc rằng anh ta chưa bao giờ có ý định để cho Carrie sống lâu hơn thời khắc cô ta giả mạo việc Anne rời thuyền ở Trondheim. Khi tôi nhắm mắt lại, những hình ảnh lăn tăn hiện lên - gương mặt của Anne, đôi mắt đờ đẫn vì khiếp đảm khi Carrie đẩy cái va li rơi xuống nước. Carrie, bước đi trong một ngõ hẻm ở Na Uy, vô tư không biết gì, và một kẻ xuất hiện đằng sau cô ta.

Và giờ là tôi...

Để tự phân tâm, tôi nghĩ về gia đình và Jude, cho tới khi những trang sách Gấu Pooh nhòa đi trước mắt tôi, và những câu từ quen thuộc tan thành dòng lệ khiến tôi kiệt quệ tới độ chẳng thể làm gì ngoài nằm đây.

Tôi chỉ vừa bắt đầu hết hy vọng về bữa tối, và kết luận rằng Carrie đã không thể kiếm được chút thức ăn nào, thì một âm thanh vang lên ngoài cửa, rồi có tiếng chân bước gấp gáp ở hành lang bên ngoài. Tôi tưởng cô ta sẽ gõ cửa, nhưng thay vì thế tôi nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ và cô ta đẩy cánh cửa mở toang. Ngay khi Carrie vào phòng, tôi đã thấy rõ là cô ta không mang tí thức ăn nào, nhưng chuyện đó lập tức biến mất khỏi tâm trí tôi khi tôi thấy gương mặt hốt hoảng của cô ta.

“Anh ấy đang tới,” cô ta thốt lên.

“Cái gì cơ?”

“Richard. Anh ấy quay về tối nay - đáng lẽ phải là ngày mai, nhưng tôi vừa nhận được tin nhắn, anh ấy sẽ quay về tối nay.”

Telegraph Online

Thứ Ba ngày 29 tháng Chín

TIN ĐẶC BIỆT: Thi thể thứ hai được tìm thấy trong quá trình tìm kiếm cô gái mất tích người Anh, Laura Blacklock.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.