Tôi đứng đực ra đó trong một giây. Cứ đứng thôi, nhìn chằm chằm vào những con chữ nhỏ nước, tim đập thình thình cho đến khi tôi nghĩ mình sắp nôn ra mất. Có tiếng ầm ì kỳ lạ trong tai tôi, và tôi có thể nghe thấy âm thanh thổn thức, như của một con thú hoảng sợ - tiếng động khiếp đảm nằm lưng chừng giữa kinh hoàng và đau đớn; một phần riêng rẽ trong tôi như tách khỏi chính mình và nhận ra kẻ đang phát ra âm thanh đó chính là tôi đây.
Rồi căn phòng dường như chuyển động và những bức tường đổ ập vào, tôi nhận ra mình đang rơi vào một cơn hoảng loạn và sắp sửa ngất xỉu trừ phi tôi đến được nơi an toàn. Nửa trườn bò, tôi lảo đảo về chỗ cái giường, nằm cuộn mình ở đó trong tư thế bào thai, cố gắng ghìm hơi thở lại. Tôi nhớ những gì hướng dẫn viên liệu pháp nhận thức hành vi từng nói: Bình tĩnh lại, tập trung vào hơi thở, Lo, và dần dần thả lỏng - mỗi lần một thớ cơ. Thở chậm... tập trung thả lỏng. Bình tĩnh... Và tập trung. Tập trung... Và... bình tĩnh...
Lúc đó tôi cũng ghét anh ta. Ngay cả hồi ấy làm thế cũng chẳng giảm bớt cơn hoảng loạn được là bao, chứ đừng nói bây giờ khi tôi thực sự có thứ để mà khiếp đảm.
Bĩnh tĩnh... Và tập trung... tôi nghe thấy cái giọng nam cao thánh thót tự mãn của anh ta trong đầu, và không hiểu sao cơn giận điên nhớ dai đã neo tôi lại, khiến tôi đủ mạnh mẽ để ghìm bót những hơi thở ngắn hoảng loạn, và sau cùng, đứng dậy, lùa tay qua mớ tóc ẩm và nhìn quanh tìm điện thoại.
Có một cái trên bệ, cạnh bọc bùn spa rỗng. Tay tôi run và dính nhiều vụn bùn khô đến mức cầm điện thoại còn khó, nói gì đến bấm số 0, nhưng rồi tôi cũng làm được và nghe ở đầu dây bên kia một giọng nói mang âm sắc Scandinavia, “Xin chào, tôi có thể giúp gì ạ?” Tôi không đáp, chỉ ngồi, ngón tay lơ lửng trên phím bấm.
Rồi tôi đặt điện thoại xuống.
Thông điệp kia đã biến mất. Tôi có thể thấy tấm gương nhà tắm từ chỗ tôi ngồi trên giường, và giờ vòi sen đã tắt, quạt hút gió đang chạy, hơi nước đã tan đi. Tất cả những gì tôi thấy là một vài vệt nước nơi vừa nãy là chân hai chữ A trong “XÍA VÀO”, và chỉ có thế.
Nilsson sẽ không bao giờ tin tôi.
Sau khi tắm xong và mặc lại quần áo, tôi đi ra ngoài hành lang. Cửa hai phòng kia đều mở, và tôi ngó vào khi đi qua, nhưng trong phòng trống không, chỉ có những chiếc giường được dọn dẹp sạch sẽ sẵn sàng cho vị khách tiếp theo. Tôi đã ngủ bao lâu vậy?
Khi tôi đi lên cầu thang để tới quầy tiếp tân, ở đó chẳng có ai ngoại trừ Eva đang ngồi ở bàn, gõ gõ gì đó lên máy tính xách tay. Cô ấy ngước lên khi tôi xuất hiện từ sau cánh cửa giấu kín và mỉm cười.
“A! Cô Blacklock. Cô thấy buổi trị liệu thế nào ạ? Vừa xong Ulla đã đi xuống để gỡ bọc bùn cho cô nhưng cô ngủ say quá. Cô ấy định quay lại sau mười lăm phút nữa. Tôi hy vọng cô không thấy hoang mang khi tỉnh dậy một mình dưới đó.”
“Không sao,” tôi nói cứng. “Chloe và Tina đi lúc nào vậy?”
“Khoảng hai mươi phút trước.”
Tôi hất đầu về phía cánh cửa đằng sau, giờ đã đóng lại và trở nên vô hình trừ phi ta biết bí mật đằng sau tấm kính.
“Đấy có phải lối vào duy nhất xuống các phòng spa không?”
“Còn tùy cô định nghĩa lối vào là gì,” cô ấy chầm chậm đáp, rõ là bối rối trước câu hỏi đó. “Đấy là lối vào duy nhất, nhưng lối ra thì không. Xuống hết cầu thang sẽ có một lối thoát hiểm hỏa hoạn dẫn vào khu ở của nhân viên, nhưng mà... gọi là gì nhỉ. Lối một chiều à? Nó chỉ có thể mở ra ngoài. Và nó gắn với chuông báo động nên tôi không khuyến khích cô sử dụng lối đó, nếu không thì sẽ phải di tản cả thuyền đấy! Sao cô lại hỏi vậy?”
“Chẳng sao hết.”
Tôi đã mắc sai lầm khi ba hoa với Nilsson sáng nay. Tôi sẽ không lặp lại sai lầm ấy.
“Bữa trưa đang được phục vụ ở phòng khách Lindgren,” Eva nói, “nhưng đừng lo, cô không lỡ mất phần nào đâu - là tiệc buffet nên mọi người đến và đi tùy ý. À, suýt quên,” cô ấy nói khi tôi quay đi, “cô đã nhận tin của anh Howard chưa?”
“Chưa.” Tôi khựng lại, tay đặt trên cánh cửa. “Sao vậy?”
“Anh ấy đến đây tìm cô. Tôi đã giải thích là cô đang được đắp bùn nên anh ấy không thể gặp riêng cô được, nhưng anh ấy đã đi xuống đó và để lại một tin nhắn cho Ulla. Cô muốn tôi xuống tìm không?”
“Không,” tôi nói cộc lốc. “Tôi sẽ tự tìm anh ấy. Có ai khác đi xuống nữa không?”
Cô ấy lắc đầu. “Không. Tôi vẫn ở đây, không đi đâu cả. Cô Blacklock, cô chắc là không có vấn đề gì chứ?”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ quay đi và rời khỏi phòng spa, cảm thấy hơi ẩm lạnh lẽo trên da bên dưới lớp quần áo, và một cơn khiếp đảm lạnh sống lưng thấm sâu mãi vào trong.
Phòng khách Lindgren vắng tanh, chỉ có mỗi Cole đang ngồi ở bàn với chiếc máy ảnh đặt trước mặt và Chloe ngồi đối diện, đang nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ và lơ đãng xiên salad bỏ vào miệng. Cô ngước lên khi tôi bước vào và hất đầu về phía chiếc ghế bên cạnh.
“Chào! Spa khá được đấy nhỉ?”
“Có lẽ,” tôi vừa đáp vừa kéo ghế, rồi nhận ra câu trả lời vừa rồi thật kỳ cục và khiếm nhã, nên nói lại. “Ý tôi là, phải, rất được. Phiên trị liệu đắp bùn của tôi rất tuyệt. Tôi chỉ - tôi không hợp với không gian kín cho lắm. Tôi bị chứng sợ không gian kín.”
“À!” Cô tỏ ý hiểu. “Tôi cứ thắc mắc sao cô trông căng thẳng như vậy ở dưới đó. Tôi tưởng cô vẫn váng đầu cơ.”
“Chà,” tôi phá lên cười đầy giả tạo, “chắc cả cái đó nữa.”
Có phải cô ấy vào phòng spa của tôi không nhỉ? Nhất định là có khả năng. Nhưng Ben đã nói rất rõ rằng tối qua cô ấy không hề rời phòng.
Thế còn Tina thì sao? Tôi nghĩ đến sức mạnh dẻo dai của cô ta, và phản ứng dữ tợn khi tôi hỏi tối qua cô ta ở đâu, và tôi hoàn toàn tin Tina là kiểu sẽ đẩy ai đó xuống biển.
Liệu có thể là Ben không? Anh ta đã xuống dưới phòng spa, và sau cùng thì tôi cũng không có gì để xác thực bằng chứng ngoại phạm của Ben đêm qua, ngoài lời của chính anh ta.
Tôi muốn hét lên. Chuyện này đang khiến tôi phát điên.
“Này,” tôi ra vẻ tình cờ nói với Chloe, “mọi người đã chơi bài xì tối qua phải không?”
“Tôi không chơi. Nhưng đúng là tôi đã ở đó. Lars đáng thương bị vặt sạch, nhưng chừng đó cũng chẳng bõ bèn gì với anh ta.” Cô ấy bật một tiếng cười ngắn, hơi nhẫn tâm, và Cole từ bàn bên kia ngước lên, nhăn nhở cười với cô.
“Câu hỏi này có vẻ hơi kỳ cục... nhưng những người kia có ai rời cabin không?”
“Thực sự là tôi không nhớ rõ lắm,” Chloe nói. “Được một lúc thì tôi vào phòng ngủ. Chẳng có món nào xem lại ngán như đánh bài xì. Cole thì ở đấy một lúc, phải không Cole?”
“Chỉ nửa tiếng thôi,” Cole nói. “Như Chloe bảo đấy, xem đánh bài xì chẳng có gì vui hết. Anh nhớ là Howard có ra ngoài. Anh ta ra ngoài để lấy ví.” Miệng tôi đột nhiên khô rang còn anh ta nói tiếp, “Sao em lại muốn biết chuyện đó?”
“Chẳng có gì đâu.” Tôi cố rặn ra một nụ cười, và đổi chủ đề trước khi anh ta khăng khăng bắt tôi phải trả lời. “Mấy bức ảnh thế nào?”
“Cứ xem qua đi nếu em thích,” anh ta nói, thình lình tung máy ảnh qua khiến tôi há hốc miệng và suýt đánh rơi nó. “Bấm nút chạy ở đằng sau ấy, rồi cứ cuộn xuống mà xem. Thích tấm nào anh sẽ gửi ảnh in cho.”
Tôi bắt đầu xem ảnh, quay ngược thời gian chuyến hành trình, lướt qua những bức hình tâm trạng chụp mây và dám mòng biển chao liệng, qua cuộc chơi bài xì tối qua, hình ảnh Bullmer cười và vơ phỉnh của Ben về phía mình, còn Lars thì rên rỉ vì mất đôi hai cho ba quân năm của Ben. Một bức chụp tối qua gần như khiến tôi nín thở. Là ảnh của Chloe, chụp cận mặt. Đôi mắt cô ấy chỉ vừa liếc nhẹ về phía ống kính. Ta có thể thấy những sợi lông tơ nơi má cô ấy, vàng rực trong ánh đèn, rồi nụ cười hếch lên nơi khóe miệng, và bức ảnh có một vẻ gì đó thân mật và dịu dàng đến mức ngay cả việc tôi nhìn nó cũng đã là một hành động xâm phạm. Ánh mắt tôi chuyển sang Chloe, hầu như vô ý, tự hỏi mối quan hệ của cô ấy và Cole là gì, và cô ấy ngước lên.
“Gì thế? Thấy ảnh của tôi à?”
Tôi lắc đầu rồi nhanh tay chuyển sang ảnh kế tiếp trước khi cô ấy kịp ngó qua vai tôi mà nhìn vào cái màn hình bé xíu. Bức ảnh tiếp theo chụp tôi, chính là bức Cole chụp lúc tôi không chú ý và đã khiến tôi làm đổ cà phê. Anh ta bắt được cảnh tôi ngước đầu lên hoảng hốt, và ánh nhìn trong mắt tôi khiến tôi rùng mình.
Tôi bấm nút để xem tiếp.
Những bức còn lại chỉ là ảnh chụp con thuyền... một bức Tina đứng trên boong với ánh nhìn muốn xuyên thủng ống kính, mắt cô ta như mắt khủng long ăn thịt, một bức ảnh Ben mang ba lô quá khổ lên cầu tàu. Tôi chợt nhớ lại cái hòm khổng lồ của Cole. Trong đó có cái gì nhỉ? Anh ta bảo nó đựng thiết bị chụp ảnh, nhưng tất cả những gì tôi thấy anh ta dùng cho tới thời điểm này chỉ là cái máy ảnh ngắm rồi bấm này thôi.
Rồi tôi lướt qua những bức ảnh chụp con thuyền để chuyển sang ảnh chụp một bữa tiệc. Tôi sắp sửa đưa trả máy ảnh thì tim tôi như khựng lại trong lồng ngực, chết trân. Màn hình đang hiển thị ảnh một người đàn ông ăn canapé.
“Ai đấy?” Chloe ngó qua vai tôi nói. Và rồi, “Đợi đã, không phải là Alexander Belhomme ở phía sau đang nói chuyện với Archer sao?”
Đúng là vậy. Nhưng tôi không nhìn vào Alexander hay Archer.
Người tôi nhìn là cô phục vụ đang bưng khay canapé.
Chỉ có nửa khuôn mặt cô ấy xuất hiện trên ảnh, và mái tóc đen tuột khỏi cái ghim, nằm vắt qua má.
Nhưng tôi hầu như chắc chắn - hầu như hoàn toàn chắc chắn - rằng cô ấy chính là cô gái trong cabin 10.