Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Ulla và Nilsson đều xin phép cáo từ khi bữa sáng của tôi được dọn lên, để tôi ngồi một mình, vừa ăn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở trên này, với cảnh biển và boong thuyền bên ngoài, tôi không còn quá váng vất nữa, và cố ăn nhiều một chút, cảm thấy sinh lực quay trở lại tứ chi và cơn buồn nôn dai dẳng vơi bớt. Tôi chợt nhận ra ít nhất một nửa nguyên nhân khiến mình cảm thấy khó ở đến vậy có lẽ là do tụt đường huyết. Tôi luôn thấy choáng và bủn rủn mỗi khi bụng rỗng.

Nhưng mặc dù thức ăn và cảnh biển khiến cơ thể cảm thấy khá hơn, tôi vẫn không thể ngừng gợi lên trong đầu những sự kiện tối qua, tua đi tua lại cuộc trò chuyện của tôi với cô gái, vẻ ngạc nhiên trên gương mặt cô ấy, vẻ cáu bẳn thoáng qua khi cô ấy dúi cây mascara vào tay tôi. Có gì đó đang diễn ra, tôi đoan chắc là thế. Cảm giác giống như bước vào rạp thì phim đã chiếu được một nửa, ta phải chật vật nghĩ xem các nhân vật là ai. Tôi đã xen ngang khi cô gái ấy đang làm gì đó. Nhưng là gì mới được?

Dù là gì đi nữa thì chắc chắn nó có liên hệ tới việc cô ấy mất tích. Và bất kể Nilsson nghĩ thế nào, tôi vẫn không tin là khi đó cô ấy đang dọn phòng. Không ai dọn phòng mà lại mặc áo phông Pink Floyd dài tới bắp vế. Với lại, cô ấy trông chẳng giống lao công chút nào. Không thể có được mái tóc như thế, móng tay như thế với đồng lương lao công. Độ bóng của mái tóc đen dày cho thấy nhiều năm ủ dưỡng tóc và nhuộm lowlight đắt tiền. Một tay tình báo công nghiệp? Một kẻ đi lậu vé? Một áp phe tình ái? Tôi nhớ ánh mắt lạnh lùng của Cole khi anh ta nói về vợ cũ, cùng những lời trấn an dịu dàng của Camilla Lidman khi xuống thang. Tôi nghĩ về cơ thể khổng lồ như gấu của Nilsson, về Alexander cứ nói miết đến phát mệt về chủ đề độc tố và những cái chết phi tự nhiên vào bữa tối hôm qua - nhưng khả năng sau dường như lại càng khó xảy ra hơn khả năng trước.

Chính khuôn mặt cô ấy là thứ khiến tôi bất an. Tôi càng cố nhớ lại, nó lại càng nhòe đi. Những chi tiết chắc chắn - chiều cao, màu tóc, tình trạng móng tay - là tất cả những gì tôi có thể hình dung rõ ràng. Nhưng đường nét trên gương mặt cô ấy... Cái mũi gọn, lông mày đen mảnh, được tỉa cẩn thận... Chỉ đến thế mà thôi. Tôi có thể nói những thứ phủ định về cô ấy: không béo, không già, không mụn. Nói những gì khẳng định về cô ấy khó hơn nhiều. Mũi cô ấy... bình thường. Miệng cô ấy, bình thường. Không rộng, không chúm chím, không trề ra, không dày cộm. Chỉ bình thường. Tôi không thể nghĩ ra một điểm gì đặc trưng.

Cô ấy cũng có thể là tôi.

Tôi biết Nilsson muốn gì. Anh ta muốn tôi quên đi những gì đã nghe thấy, tiếng hét, tiếng cửa hiên len lén mở ra, và tiếng tõm rất to đầy khiếp đảm.

Anh ta muốn tôi bắt đầu nghi ngờ trí nhớ của bản thân về những gì đã diễn ra. Anh ta tỏ ra nghiêm túc chỉ để khiến tôi bắt đầu hồ nghi chính mình. Anh ta để tôi muốn hỏi gì thì hỏi - thế là đủ để thuyết phục bản thân tôi rằng tôi đã lầm lẫn.

Và phần nào tôi cũng không thể đổ lỗi cho anh ta. Đây là hải trình đầu tiên của Aurora, trên thuyền toàn nhà báo, nhiếp ảnh gia và những người có tầm ảnh hưởng lớn. Nếu có trục trặc gì thì đây là thời điểm không thể tệ hơn. Ngay lúc này tôi đã có thể hình dung ra tít báo: “HÀNH TRÌNH ĐẾN CÁI CHẾT: HÀNH KHÁCH CHẾT ĐUỐI TRONG CHUYẾN ĐI QUẢNG BÁ DU THUYỀN”. Là trưởng bộ phận an ninh, Nilsson sẽ là kẻ giơ đầu chịu báng. Anh ta bét nhất cũng mất việc nếu có chuyện không hay xảy ra, lại còn trong hải trình đầu tiên mà anh ta tham gia.

Nhưng không chỉ có thế - dư luận về một cái chết bất thường sẽ nhấn chìm toàn bộ công việc làm ăn. Sự vụ kiểu này có thể đánh đắm thuyền Aurora trước cả khi nó được khai trương, và nếu chuyện đó xảy ra, tất cả nhân viên trên thuyền sẽ mất việc, từ thuyền trưởng cho tới cô lao công Iwona.

Tôi biết điều đó.

Nhưng tôi đã nghe thấy gì đó. Có gì đó đã khiến tôi bừng tỉnh, tim đập 200 nhịp một phút, lòng bàn tay ướt đầm mồ hôi, tin chắc rằng ở rất gần thôi một người phụ nữ khác đang gặp nguy hiểm tới tính mạng. Tôi biết nếu là cô gái ấy tôi sẽ cảm thấy thế nào - thình lình nhận ra sự sống của mình lại có thể mong manh khủng khiếp làm sao, những bức tường bảo vệ kỳ thực mới mỏng manh làm sao.

Và dù Nilsson có nói gì đi nữa, nếu không có chuyện gì xảy ra với cô gái đó, thế thì cô ấy đang ở đâu? Tiếng hét, máu - tất cả có thể chỉ là do tôi tưởng tượng. Nhưng còn cô gái - chắc chắn tôi không tưởng tượng ra cô ấy. Và cô ấy không thể tự mình biến mất vào thinh không.

Tôi xoa đôi mắt, cảm thấy chỗ phấn đánh mắt tối qua sót lại sàn sạn trên tay, và nghĩ đến thứ duy nhất chứng minh cô ấy không phải là sản phẩm bịa đặt từ trí tưởng tượng của tôi: cây mascara Maybelline.

Những ý nghĩ đầy kích động lần lượt lướt qua đầu tôi. Tôi sẽ cất nó vào một cái túi nhựa rồi mang nó về Anh và đem đi kiểm tra dấu vân tay. Không, tốt hơn là tôi nên đem kiểm tra ADN. Chẳng phải có ADN trên cọ trang điểm ư? Trong series CSI Miami nguyên một ca khởi tố chỉ dựa trên mỗi một chiếc lông mi mắc lại. Chắc chắn là họ có thể làm được gì đó.

Tôi gạt đi hình ảnh tưởng tượng mình đi tới đồn cảnh sát ở Crouch End với cây mascara trong một cái túi nhựa và yêu cầu giám định pháp y cấp cao từ một sĩ quan cảnh sát vừa vặn kìm được khỏi phá ra cười. Tôi cần một ai đó tin tôi. Họ phải tin tôi. Còn nếu họ không tin, tôi sẽ... tôi sẽ tự mình trả tiền giám định.

Tôi rút điện thoại, sẵn sàng tra cứu “chi phí xét nghiệm ADN cá nhân”, nhưng trước cả khi mở khóa màn hình chính, tôi đã nhận ra chuyện này thật điên rồ. Tôi sẽ không thu được kết quả xét nghiệm ADN ở cấp độ của cảnh sát từ một công ty chuyên giải quyết các vụ ngoại tình. Mà rồi tôi sẽ biết được gì từ cái kết quả đó, khi chẳng có gì để so sánh?

Thay vào đó, tôi thấy mình đang kiểm tra email. Không có tin gì từ Judah. Thực tế là, chẳng có gì hết. Điện thoại không có sóng, nhưng có vẻ tôi đã được kết nối vào mạng không dây của thuyền, và tôi tải lại trang. Không có gì xảy ra. Biểu tượng nạp lại cứ xoay tròn, rồi thông báo “Không có kết nối” hiện lên.

Thở dài, tôi cất điện thoại vào túi và mân mê mấy quả việt quất trên đĩa. Cái bánh kếp này khá ngon, nhưng tôi chẳng cảm nhận được mùi vị gì nữa. Mọi thứ dường như thật bất khả, siêu thực: tôi đã chứng kiến - hoặc ít nhất là đã nghe thấy - một vụ giết người, và giờ tôi ở đây, cố gắng nuốt bánh kếp và cà phê, chẳng làm được gì, trong khi tên giết người đang tự do đi lại.

Liệu kẻ đó có biết là tôi đã nghe thấy, đã đi tố giác? Với tiếng ồn tôi gây ra lúc ấy, cùng những câu hỏi mà tôi đưa ra khắp nơi trên thuyền, nếu tối qua y chua biết, thì giờ cũng đã biết rồi.

Aurora vượt một con sóng nữa đánh vào mạn thuyền, và tôi đẩy cái đĩa ra rồi đứng dậy.

“Cô cần gì nữa không, thưa cô Blacklock?” Bjorn hỏi, tôi giật nảy mình và quay ngoắt lại. Anh ta đứng ở đó như thể có phép màu, bước ra từ một cánh cửa gắn vào ốp tường ở cuối phòng. Hầu như không thể thấy cánh cửa, trừ phi ta biết trước nó ở đó. Có phải nãy giờ anh ta đã đứng bên trong, theo dõi tôi? Liệu có cái lỗ nhìn trộm nào trên cửa không?

Tôi lắc đầu, cố hết sức để mỉm cười khi bước qua sàn thuyền hơi tròng trành.

“Không, cảm ơn anh, Bjorn. Cảm ơn anh vì bữa sáng.”

“Chúc cô có một buổi sáng tuyệt vời. Cô đã có kế hoạch gì chưa? Trong trường hợp cô chưa biết, tôi xin gợi ý là bể tắm nước nóng ở boong trên cùng là nơi ngắm cảnh tuyệt vời.”

Tôi chợt thấy bản thân ngồi một mình trong bể tắm nước nóng, một bàn tay đeo găng cao su dìm tôi xuống nước...

Tôi lại lắc đầu. “Tôi nghĩ mình có lịch spa. Nhưng có lẽ tôi sẽ về cabin nằm một lúc đã. Tôi rất mệt. Tối qua tôi ngủ không ngon.”

“Chắc chắn rồi.” Anh ta phát âm thành “trắc trán”. “Tôi hoàn toàn hiểu. Có lẽ một chút xõa là điều cần thiết!”

“Xõa là gì?”

“Không phải mọi người hay nói thế sao? Xõa, tức là nghỉ ngơi thư giãn ấy?”

“Ồ!” Tôi đỏ mặt. “Nghỉ ngơi thư giãn. Phải, tất nhiên rồi. Xin lỗi - tôi vừa nói đó, tôi hơi mệt...” Tôi lách về phía cửa, thình lình nổi da gà khi nghĩ đến đôi mắt nào đó đang kín đáo theo dõi cuộc trò chuyện của chúng tôi. Ít nhất ở cabin của mình, tôi chắc chắn được yên thân.

“Hãy tận hưởng thời gian nghỉ ngơi của cô!”

“Chắc chắn rồi,” tôi nói. Tôi quay người bỏ đi - rồi va phải Ben Howard với cặp mắt đờ đẫn.

“Blacklock!”

“Howard.”

“Tối qua...” Ben ngượng ngùng nói. Tôi lắc đầu. Tôi không định nói chuyện với Ben khi có mặt Bjorn và những lời nhẹ nhàng hòa nhã của anh ta, giờ đang mỉm cười đứng ở đầu kia căn phòng.

“Đừng nhắc đến chuyện đó nữa,” tôi nói cộc lốc. “Cả hai chúng ta đều say. Anh vừa mới dậy à?”

“Ừ.” Anh ta cố giấu một cái ngáp to. “Sau khi anh rời cabin của em, anh gặp Archer và cuối cùng bọn anh chơi bài xì với Lars và Richard Bullmer tới gần sáng.”

“Ồ.” Tôi cắn môi. “Mấy giờ anh đi ngủ?”

“Chúa biết. Chắc bốn giờ gì đó.”

“Chỉ vì...” tôi nói. Rồi ngùng lời. Nilsson không tin tôi. Tôi đang đi tới chỗ hầu như còn chẳng tin bản thân. Nhưng Ben... Anh ta sẽ tin tôi chứ, phải không?

Tôi nghĩ đến thời gian chúng tôi ở bên nhau, đến cách nó kết thúc... Đột nhiên tôi cảm thấy không chắc.

“Thôi bỏ đi,” tôi cộc lốc. “Tôi sẽ kể cho anh sau. Anh ăn sáng đi.”

“Em ổn chứ?” anh ta nói khi tôi quay đi. “Trông em ghê quá.”

“Tuyệt. Cảm ơn anh.”

“Không, ý anh là - trông như thể em chẳng ngủ được chút nào.”

“Tôi không ngủ.” Tôi đã cố không gắt gỏng, nhưng cơn lo âu và cảm giác kiệt quệ khiến giọng tôi thô lỗ ngoài ý muốn. Rồi, khi con thuyền tròng trành trên một đợt sóng nữa, “Tôi thấy biển hôm nay hơi động.”

“Ừ. Hên quá, anh chẳng bao giờ bị say sóng cả.” Có một thoáng tự mãn đáng ghét trong giọng anh ta, và tôi cố kìm mình không đốp chát lại. “Thôi kệ đi, chúng ta sẽ đến Trondheim vào sáng ngày mai.”

“Ngày mai?” Giọng tôi hẳn đã để lộ sự nao núng, bởi giờ anh ta đang chằm chằm nhìn tôi.

“Ừ. Sao, có vấn đề gì thế?”

“Tôi nghĩ - tôi tưởng hôm nay...” Giọng tôi nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Anh ta nhún vai. “Từ đây đến đó đâu có gần, em biết đấy.”

“Thôi bỏ đi.” Tôi cần quay lại phòng để nghĩ cho thông chuyện này - cố mà hiểu những gì tôi đã thấy và đã không thấy. “Tôi về phòng dây - nằm một lúc đã.”

“Hẳn rồi. Hẹn gặp em sau, Blacklock,” Ben nói. Giọng anh ta nhẹ không. Nhưng đôi mắt anh ta khi nhìn tôi bước đi thì ánh lên vẻ lo lắng.

Tôi ngỡ mình đang tiến đến cầu thang dẫn tới boong cabin, nhưng hẳn tôi đã rẽ nhầm đường bởi tôi dừng chân ở thư viện - một phiên bản thu nhỏ của thư viện ốp gỗ trong những dinh thự miền quê, được bổ sung hoàn chỉnh với những cây đèn đọc sách chụp xanh lá và giá sách nhiều tầng.

Tôi thở dài, cố gắng nhớ lại mình đã lạc đường ở chỗ nào, và liệu có lối nào nhanh hơn thay vì lần lại đường cũ và đụng mặt Ben hay không. Chuyện bị lạc trên cái thuyền nhỏ nhường này dường như là không thể, nhưng cách những căn phòng ở đây xếp vừa vặn vào nhau có cái gì đó khiến tôi rất rối trí, như một trò chơi xếp hình được thiết kế để chiếm trọn không gian trống đến từng phân một, và việc dò đường trong mê cung này càng trở nên phức tạp khi chuyển động của con thuyền làm rối loạn khả năng xác định phương hướng của tôi.

Không giống như trên phà, ở đây chẳng có sơ đồ tầng và bảng chỉ dẫn tối giản - tôi đồ là để tạo ấn tượng con thuyền này là một tư gia mà ta chỉ tình cờ chia sẻ cùng đám nhà giàu.

Có hai lối ra, và ít nhiều ngẫu nhiên tôi đã mở cửa đi ra boong. Ít nhất ở ngoài này tôi có thể biết chắc mình đang quay về hướng nào. Khi bước ra ngoài, cảm thấy gió quất vào mặt, tôi nghe thấy một giọng nói khàn khàn, đẫm nicotin vang lên sau lưng.

“Cô em à, cô em vẫn đứng được thì đúng là kỳ diệu đấy! Sáng nay cô thế nào?”

Tôi ngoảnh lại. Là Tina, đang đứng dưới mái vòm bằng kính dành cho người hút thuốc, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay.

Cô ta rít một hơi dài. “Bị xỉn quắc cần câu à?”

Tôi nén thôi thúc muốn quay người bỏ chạy. Tôi nên năng nổ giao tiếp mới phải, không thể để một cơn váng vất tự rước vào thân ngáng đường mình được. Tôi cố nở một nụ cười, hy vọng trông nó thật lòng.

“Một chút. Đáng lẽ tôi không nên uống nhiều thế.”

“Chà, tôi khá ấn tượng trước lượng rượu cô nốc đấy,” cô ta nói với một nụ cười hơi móc mỉa. “Khi tôi khởi nghiệp ở tờ Express, cái hồi mà người ta còn ăn trưa bù khú ấy, tay sếp cũ bảo tôi rằng nếu ta có thể uống thắng người được phỏng vấn thì tức là ta sắp sửa có được bài báo nóng hổi đầu tiên của mình rồi.”

Tôi nhìn cô ta qua lớp khói thuốc mù mịt. Ở văn phòng người ta đồn là cô ta đã leo lên bậc thang trong tổ chức bằng cách dẫm đạp lên lưng một số đông không đếm xuể những phụ nữ trẻ, và rồi, khỉ đã đạt được mục đích, cô ta liền lập tức qua cầu rút ván. Tôi nhớ Rowan có lần đã nói, Tina là một trong số những phụ nữ nghĩ rằng một tí ti estrogen nào khác trong phòng họp giám đốc sẽ là mối đe dọa tới sự tồn tại của cô ta.

Nhưng không hiểu sao tôi không thể thấy nhận xét ấy vừa vặn với người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi đây. Tôi biết ít nhất một cựu đồng nghiệp nói rằng cô ấy mắc nợ Tina sự nghiệp của mình, và giờ đây khi tôi đang nhìn vào cô, đôi mắt trang điểm rất đậm cười nhạo tôi, tôi lại nghĩ đến cảm giác khi là một nhà báo nữ ở cái thế hệ đó, phải cắn xé mà leo lên tầng lớp thống trị của đám đàn ông. Ngay cả bây giờ chuyện ấy cũng chẳng dễ dàng gì. Việc Tina không thể đưa tất cả những phụ nữ khác trong văn phòng lên cùng có thể không phải là lỗi của cô ta.

“Đến đây nào cô gái, tôi sẽ nói cho cô một bí mật nho nhỏ,” cô ta nói, rồi vẫy tay gọi tôi lại, mấy chiếc nhẫn xô lệch trên những ngón tay xương xẩu. “Lấy rượu giải rượu, rồi kế tiếp là một cuộc phịch nhau lâu thật lâu.”

Chỉ có một câu trả lời khả dĩ duy nhất không bắt đầu bằng Eo ôi, và đấy là sự im lặng vô thưởng vô phạt. Tina lại cất tiếng cười khàn khàn đẫm nicotine.

“Tôi khiến cô bất ngờ nhỉ.”

“Không hẳn. Chỉ là - cô biết đấy - chúng ta hơi thiếu ứng viên.”

“Tôi thấy cô và anh chàng Ben Howard gợi tình kia đã tỏ ra khá thân thiết với nhau tối qua...” cô dài giọng.

Tôi nén một cái rùng mình. “Ben và tôi từng yêu nhau vài năm trước,” tôi cứng cỏi nói. “Và tôi không có nguyện vọng quay trở lại hồi đó.”

“Tỉnh đấy, cô gái.” Cô ta vỗ vào tay tôi, mấy chiếc nhẫn xủng xoẻng đập vào da tôi. “Như người xưa đã nói, không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông.”

Tôi chẳng biết phải đáp lại sao nữa.

“Tên cô là gì ấy nhỉ?” cô ta đột ngột nói. “Louise phải không?”

“Lo. Thực ra là gọi tắt cho Laura.”

“Rất vui được gặp cô, Lo. Cô làm việc với Rowan ở Velocity phải không nhỉ?”

“Phải,” tôi nói. “Tôi là nhà báo phóng sự.” Và rồi, tự tôi cũng thấy ngạc nhiên, “Nhưng tôi hy vọng sẽ được thế chân Rowan khi cô ấy nghỉ thai sản. Tôi nghĩ đấy là một phần lý do tôi được giao tham gia hải trình này. Họ muốn kiểm tra xem tôi làm ăn thế nào.”

Nếu đây là một thử thách của công ty thì tôi đang lao đầu thẳng tới thất bại. Buộc tội chủ nhà che giấu một cái chết chắc chắn không phải là điều mà Velocity lường đến.

Tina rít một hơi thuốc lá nữa, rồi nhả khói và nhìn tôi vẻ săm soi.

“Vị trí đó nhiều trách nhiệm lắm đấy. Nhưng muốn leo lên là điều tốt. Thế cô sẽ làm gì khi cô ấy trở lại?”

Tôi mở miệng định trả lời - rồi khựng lại. Tôi sẽ làm gì ấy à? Quay trở lại công việc cũ? Tôi đang phân vân không biết trả lời sao thì cô ta nói.

“Lúc nào quay về công ty thì gọi cho tôi nhé. Tôi luôn cần tìm những người làm tự do, nhất là những người khôn ngoan với một chút tham vọng.”

“Tôi là nhân viên hợp đồng rồi,” tôi nói vẻ lấy làm tiếc. Tôi hiểu đấy là một lời khen, và tôi không muốn từ chối vỗ mặt cô ấy, nhưng tôi khá chắc rằng điều khoản không cạnh tranh trong hợp đồng của tôi sẽ không cho phép tôi làm thêm ngoài giờ.

“Tùy cô thôi,” Tina nhún vai. Con thuyền tròng trành khi cô ta nói, và cô ta lảo đảo tựa vào lan can thép. “Chết tiệt, điếu thuốc của tôi tắt mất rồi. Cô có bật lửa không, cô em? Tôi để quên bật lửa của mình ở phòng khách.”

“Tôi không hút thuốc,” tôi đáp.

“Chết tiệt.” Cô ta búng đầu lọc qua lan can và cả hai chúng tôi cùng nhìn nó bị gió cuốn đi khuất tầm mắt, biến mất trước cả khi chạm mặt biển nổi sóng. Đáng lẽ tôi nên đưa cho cô danh thiếp của mình, hoặc ít nhất cũng phải khôn khéo dò hỏi cô về dự định của tờ Vernean cho các số tương lai, cũng như việc cô ta đã làm thân với Huân tước Bullmer tới đâu. ở vào tình cảnh của tôi, hẳn Rowan đã làm thế, còn Ben chắc chắn đã kịp kiếm được một hợp đồng tay trái và kệ xác cái luật lệ không cạnh tranh mắc dịch kia.

Nhưng ngay tại thời điểm này - khi Nilsson hẳn đã tâu bẩm câu chuyện thủng lỗ chỗ của tôi tới tai thuyền trưởng - sự nghiệp dường như chẳng còn quan trọng nữa. Có lẽ tôi nên hỏi xem tối qua cô ta đã ở đâu. Ben đã chơi bài xì với Lars, Archer và Bullmer, tức là chỉ còn lại một nhóm tương đối nhỏ những người có thể ở trong cabin bên cạnh cabin của tôi. Liệu Tina có đủ khỏe để xô một phụ nữ ngã khỏi thuyền? Tôi len lén nhìn khi cô ta bắt đầu khập khiễng bước qua boong thuyền đầy bụi nước biển về phía cửa, đôi gót giày nhọn hơi trượt trên sàn kim loại phủ sơn. Cô ta gầy như chó săn thỏ, gân nhiều hơn cơ, nhưng tôi có thể hình dung ra sức mạnh dẻo dai trong đôi tay đó, và hình ảnh Rowan đã dựng lên về Tina là một người phụ nữ có thừa nhẫn tâm để bù đắp cho kích cỡ cơ thể.

“Vậy cô thì sao?” tôi nói khi đi theo cô ta. “Hẳn tối qua cô đã có một khoảng thời gian thú vị, phải không?”

Cô ta khựng lại khi nghe đến đó, một tay giữ cánh cửa nặng trịch, ngón tay siết lấy bề mặt kim loại, đường gân trên mu bàn tay nổi lên chằng chịt như dây thép. Cô ta quay lại nhìn tôi chằm chằm.

“Cô vừa nói gì cơ?” Cổ Tina nhướn về phía trước như khủng long săn mồi, đôi mắt cô ta nhìn xoáy vào tôi.

“Tôi...” Tôi khựng lại, hơi hoảng trước vẻ dữ tợn trong câu nói của cô ta. “Tôi không - tôi chỉ tò mò...”

“Chà, tôi khuyên cô nên ngừng tò mò và giữ mấy lời bóng gió ấy cho riêng mình đi. Một cô gái khôn ngoan như cô sẽ hiểu rằng tốt hơn hết là đừng gây thù chuốc oán trong cái nghề này.”

Rồi cô ta buông cánh cửa ra, để nó đóng sầm lại sau lưng.

Tôi đứng trên boong, ngây người sau khi cô ta biến mất vào bên kia cánh cửa lấm tấm sương muối, tự hỏi không biết chuyện quái gì vừa xảy ra.

Tôi lắc đầu, rồi lấy lại bình tĩnh. Giờ suy nghĩ chuyện đó cũng chẳng để làm gì. Tôi nên trở lại cabin để cất đi mẩu chứng cứ duy nhất mình còn giữ được.

Tôi đã khóa cửa phòng trước khi đi với Nilsson, nhưng khi cẩn trọng xuống cầu thang tới boong cabin và thấy mấy cô lao công kéo máy hút bụi theo sau, khăn tắm và đồ lanh xếp thành chồng trên xe đẩy, tôi nhận ra mình đã quên treo tấm biển “Xin đừng làm phiền” ở trước cửa.

Bên trong, căn buồng đã được dọn dẹp gần như toàn bộ. Bồn rửa mặt đã được cọ sạch, cửa sổ không vệt muối đọng; thậm chí cả quần áo bẩn của tôi và chiếc đầm rách cũng đã biến mất như thể có phép thần.

Nhưng tôi không quan tâm đến chúng. Thay vào đó, tôi đi thẳng vào phòng tắm, tới chỗ hàng đồ trang điểm và tẩy trang xếp gọn gàng trên bồn rửa.

Nó đâu rồi?

Tôi gạt sang một bên mấy thỏi son thường và son bóng, kem đánh răng, kem dưỡng ẩm, đồ tẩy trang mắt, túi thuốc đã dùng một nửa... nhưng nó không có ở đó. Không có cái gì màu hồng và xanh xuất hiện trước mắt tôi. Hay ở dưới bệ nhỉ - trong thùng rác chăng? Không có.

Tôi đi vào phòng ngủ, mở hết ngăn kéo này đến ngăn kéo khác, lục từng gầm ghế. Nó ở đâu? Nó ở đâu rồi?

Nhưng tôi đã biết câu trả lời trước cả khi ngã vật xuống giường, tay ôm mặt. Cây mascara - manh mối duy nhất của tôi về cô gái mất tích - đã biến mất.

Harringay Echo, thứ Bảy ngày 26 tháng Chín

KHÁCH DU LỊCH NGƯỜI LONDON MẤT TÍCH TRÊN DU THUYỀN NA UY

Bạn bè và người thân của công dân thành phố London Laura Blacklock được cho là đang “hết sức lo lắng” cho sự an toàn của cô. Blacklock (32 tuổi), sống ở West Grove, quận Harringay, được bạn trai là Judah Lewis (35 tuổi) báo cáo mất tích sau kỳ nghỉ nước ngoài của cô trên du thuyền cao cấp Aurora Borealis.

Anh Lewis, người không ở cùng cô Blacklock trên thuyền, thuật lại rằng anh đã cảm thấy lo lắng sau khi cô Blacklock không trả lời tin nhắn từ khi lên du thuyền, và mọi nỗ lực liên hệ với cô sau đó đều thất bại.

Một người phát ngôn của Aurora Borealis, con thuyền đã rời cảng Hull vào Chủ nhật vừa rồi để bắt đầu hải trình đầu tiên, xác nhận rằng không ai nhìn thấy cô Blacklock từ sau chuyến đi đã được lên kế hoạch tới Trondheim vào thứ Ba ngày 22 tháng Chín, nhưng công ty nói rằng ban đầu họ cho rằng cô Blacklock đã quyết định rút ngắn hành trình của mình. Chỉ đến khi cô Blacklock không trở về Anh vào thứ Sáu và bạn trai cô lên tiếng cảnh báo thì họ mới ý thức được việc cô rời đoàn là không được dự tính trước.

Pamela Crew, mẹ của cô gái mất tích, nói rằng việc con gái bà mất liên lạc là điều vô cùng bất thường, và kêu gọi bất cứ ai đã nhìn thấy cô Blacklock, còn được gọi là Lo, hãy cung cấp thông tin cho cảnh sát.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.