Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Ánh sáng. Ánh sáng rọi vào tôi như một cái tát, khiến tôi tối tăm mặt mũi và choáng váng, há hốc miệng trước những lăng kính của một nghìn viên pha lê Swarovski. Cửa phục vụ dẫn thẳng tới Cầu Thang Vĩ Đại, ở đó đèn chùm rực rỡ cả ngày lẫn đêm, một tiếng “Mặc mẹ!” khổng lồ ném vào sự tiết kiệm, đức tính giản dị và hiện tượng nóng lên toàn cầu, chưa bàn đến gu thẩm mỹ.

Tôi bám vào tay vịn bằng gỗ bóng cho vững, rồi nhìn sang trái sang phải. Một tấm gương ở chỗ góc cầu thang đang phản chiếu lại những tia rực rỡ của đèn chùm, nhân bội không ngừng hàng vạn tia sáng lung linh, và khi ngoảnh lại tôi thấy hình ảnh bản thân trong đó, và giật mình nhìn lại lần nữa, tim như muốn nhảy lên tận họng - bởi trong gương chính là Anne, đầu cuốn trong sắc vàng và xanh lá, đôi mắt bầm tím ánh lên vẻ hốt hoảng của kẻ bị săn đuổi.

Trông tôi đúng hệt với tình cảnh hiện tại - một kẻ chạy trốn. Tôi ép mình phải đứng thẳng lên, đi chậm, thay vì cứ cuống quýt như một con chuột sợ sệt.

Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên giọng nói trong đầu tôi quát nạt. Bullmer đang đến đấy. Đi mau thôi! Nhưng tôi cứ bước chậm và chắc, nhớ đến dáng đi trang nghiêm của Anne - Carrie - cái cách cô ta đo từng bước như một người đang giữ sức. Tôi đang tiến đến đầu thuyền, tới cabin số 1, và ngón tay tôi trong túi cầm lấy chiếc thẻ từ, cảm thấy sự cứng cáp đầy vẻ trấn an của nó dưới những ngón tay ướt mồ hôi.

Và rồi tôi đi tới ngõ cụt, cầu thang dẫn lên nhà hàng, không có cách nào để đi tới mũi thuyền. Mẹ kiếp. Tôi đã rẽ nhầm ở đâu đó rồi.

Tôi quay lại, cố gắng nhớ lộ trình mình đã đi khi tới gặp Anne - Carrie - tối hôm trước khi thuyền đến Trondheim. Chúa ơi, mới chỉ tuần trước thôi sao? Cảm giác như đã cả thế kỷ, cả một cuộc đời khác vậy. Đợi đã - đáng lẽ phải rẽ phải ở thư viện chứ không phải rẽ trái. Phải không nhỉ?

Nhanh lên, vì chúa hãy nhanh lên!

Nhưng tôi cứ bước đều đều, ngẩng cao đầu, cố không nhìn lại, không tưởng tượng những bàn tay vươn tới chộp lấy chiếc áo lụa phất phơ rồi lôi tôi xuống dưới. Tôi rẽ phải, rồi trái, rồi đi qua một kho thực phẩm. Có vẻ đúng. Tôi nhớ chắc chắn là có bức ảnh chụp sông băng.

Một ngã rẽ nữa - và lại một ngõ cụt, cái thang dẫn lên khu tắm nắng. Tôi muốn khóc quá. Mấy cái biển hiệu chó chết đâu hết rồi? Chẳng lẽ người ta tìm phòng bằng thần giao cách cảm hay sao? Hay có phải buồng Nobel được cố tình giấu đi để đám thường dân không thể làm phiền các VIP?

Tôi cúi xuống, tay chống đầu gối, cảm thấy cơ bắp run rẩy bên dưới lớp lụa, và thở thật chậm, cố thuyết phục bản thân. Tôi có thể làm được. Tôi sẽ không lang thang khóc lóc ở hành lang khi Richard đi lên cầu tàu.

Hít vào... Một... Hai... Giọng nói êm ái của Barry trong đầu khiến tôi đột nhiên nổi khùng, đủ để thúc tôi đứng dậy, bắt tôi đi tiếp. Ôi Barry. Làm ơn vứt cái kiểu suy nghĩ tích cực của anh vào thùng rác hộ cái.

Tôi quay trở lại thư viện, và thử lần nữa, lần này rẽ trái ở kho thực phẩm. Và đột nhiên tôi đã ở đó. Cánh cửa cabin ở trước mặt tôi.

Tôi lần sờ túi mình tìm thẻ khóa, cảm thấy adrenaline đang ồ ạt trong từng neuron thần kinh trong cơ thể. Nếu Richard đã về rồi thì sao?

Đừng làm một kẻ hèn nhát núp sau cánh cửa nữa, Lo. Mày làm được.

Tôi áp thẻ vào cửa và mở nó ra thật nhanh, sẵn sàng buông tay nắm và bỏ chạy nếu có ai đó ở trong phòng.

Nhưng không có ai. Đèn vẫn sáng nhưng buồng trống, cửa nhà tắm và phòng ngủ liền kề mờ rộng.

Chân tôi xụi lơ, tôi khuỵu xuống trên tấm thảm dày, có gì đó gần như là thổn thức dâng lên trong cổ họng tôi. Nhưng tôi vẫn chưa được về nhà, chưa được khô ráo. Thậm chí còn chưa đi được nửa đường. Cái bóp. Cái bóp, tiền, áo khoác, rồi rời khỏi con thuyền khủng khiếp này mãi mãi.

Tôi đóng cửa, tuột kimono ra thật khẩn trương, giờ chẳng còn ai nhìn những cử động bồn chồn của tôi nữa, rồi chỉ mặc đồ lót trên người tôi lục ngăn kéo của Anne. Cái quần đầu tiên tôi thử là quần jean và nó chật khủng khiếp, tôi không thể kéo đến quá nửa đùi mình, nhưng tôi tìm thấy một cái quần tập ôm sát bằng vải thun tôi có thể ních vừa, và một cái áo đen sì chẳng có gì đặc biệt. Rồi tôi lại mặc bộ kimono trùm ra ngoài, thắt lưng thật chặt, sau đó nhìn gương chỉnh lại cái khăn đội đầu xộc xệch.

Tôi ước mình có thể đeo kính râm, nhưng liếc ra ngoài cửa sổ tôi thấy trời tối đen - đồng hồ trên bàn của Anne báo mười một giờ mười lăm. Ôi Chúa ơi, Richard sẽ quay lại đây bất cứ lúc nào.

Tôi xỏ lại chân vào đôi giày vải của Carrie, rồi nhìn quanh tìm cái bóp cô ta mô tả. Không có gì ở trên bàn trang điểm được đánh vecni không tì vết, nhưng tôi vẫn mở ngẫu nhiên một hai ngăn kéo, nghĩ có thể cô hầu đã cất nó đi cho an toàn. Ngăn kéo đầu tiên trống không. Ngăn thứ hai có một đống khăn đội đầu có họa tiết, và tôi sắp sửa đóng nó lại thì thấy dường như có gì đó bên dưới chồng lụa mềm, một thứ trông cứng phẳng giữa lớp phủ mỏng như tơ. Tôi gạt chúng sang một bên - và hơi thở tôi nghẹn ở cổ họng.

Náu mình bên dưới là một khẩu súng ngắn. Trước đây tôi chưa bao giờ thấy một khẩu ngoài đời, và tôi đờ người ra, cứ ngỡ nó sẽ nhả đạn mà không cần ai chạm vào, những câu hỏi vo vo trong tâm trí tôi. Tôi có nên cầm nó theo? Nó đã lên đạn chưa? Nó có phải hàng thật không? Câu hỏi ngu xuẩn - tôi không nghĩ có người nào lại rảnh việc đi giữ một khẩu súng mô hình trong cabin của mình.

Còn chuyện tôi có nên lấy nó không... tôi cố hình dung mình cầm súng chĩa vào ai đó. Không được rồi. Tôi không thể cầm nó. Không chỉ bởi tôi không biết dùng súng thế nào và khả năng cao là sẽ tự bắn mình thay vì ai đó, mà còn bởi tôi phải khiến cảnh sát tin tưởng mình, và xuất hiện ở đồn cảnh sát với một khẩu súng ăn trộm đã lên đạn trong túi là cách tốt nhất để đảm bảo người ta sẽ nhốt tôi lại thay vì lắng nghe.

Nửa chần chừ, tôi kéo mớ khăn đội đầu che khẩu súng, đóng ngăn kéo rồi lại tiếp tục tìm cái bóp.

Cuối cùng tôi tìm thấy nó trong ngăn kéo thứ ba từ trên xuống, một cái bóp bằng da nâu, hơi sờn, được đặt cẩn thận trên một tập giấy má. Bên trong là nửa tá thẻ ngân hàng và một đống giấy bạc - tôi không có thời gian để đếm, nhưng trông chúng giống năm nghìn krone mà Carrie đã nhắc đến, có khi hơn. Tôi nhét nó vào túi quần bó, bên dưới chiếc kimono, rồi nhìn khắp phòng một lượt cuối, sẵn sàng rời khỏi đây. Mọi thứ đều ở vị trí ban đầu, ngoại trừ cái bóp. Đã đến lúc đi rồi.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi mở cửa. Và khi làm thế, tôi nghe thấy có tiếng người ngoài hành lang. Trong một phút tôi nao núng, tự hỏi có nên cứ bước ra không. Nhưng rồi một giọng nói vang lên, thoáng vẻ ve vãn, “Tất nhiên, thưa ông, bất cứ điều gì tôi có thể làm để ông được hài lòng...”

Tôi không đợi nghe thêm nữa. Tôi đóng cửa với một tiếng cách thật nhẹ, giảm ánh đèn, đứng trong bóng tối, lưng tựa vào cửa gỗ cứng, tim đập dồn dập. Ngón tay tôi lạnh và đau nhói, chân thì nhũn ra, nhưng vấn đề là tim tôi - tim tôi đang điên cuồng vượt tầm kiểm soát, đập tán loạn đầy hoảng hốt - nó đe dọa đánh gục tôi. Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp! Thở đi, Laura. Một, hai...

Im mẹ nó đi!

Tôi không biết tiếng thét đó có phải ở trong đầu mình không, nhưng bằng cách nào đó, với một nỗ lực ghê gớm, tôi cũng rời khỏi chỗ cánh cửa và loạng choạng đi ra hiên. Cửa kính trượt mở, tôi ở bên ngoài, cái lạnh đêm tháng Chín làm choáng váng lớp da đã nhiều ngày không được cảm nhận không khí tươi mát.

Tôi đứng yên một lúc, lưng áp cửa kính, cảm thấy mạch đập nơi thái dương và trong cổ họng, tim thì đập thình thình vào xương sườn, rồi hít một hơi thật sâu và nép mình vào một bên lan can, ở chỗ hàng hiên uốn cong vòng qua mũi thuyền. Giờ tôi đã ở ngoài tầm nhìn qua cửa sổ, lưng áp vào vỏ thép lạnh ngắt của con thuyền, nhưng tôi nhìn thấy ánh đèn khi cánh cửa ra hành lang mở, rồi đèn đóm trong cabin lại rực sáng, chiếu sáng hàng hiên. Đừng ra ngoài, đừng ra ngoài, tôi cầu nguyện khi rúm ró trong góc, đợi một tiếng cách và âm thanh cửa kính trượt. Nhưng không có gì xảy ra.

Tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của căn phòng trên tấm chắn, bị cắt làm đôi bởi kính chỉ cao quá hông, và đầy những bóng mờ do phản chiếu qua hai ba lớp kính. Nhưng tôi nhận ra một người đàn ông đang đi lại trong phòng. Bóng đen của hắn ta tiến về phía nhà tắm, tôi nghe tiếng mở vòi nước và tiếng xả bồn cầu, rồi ti vi bật lên, ánh sáng trắng xanh nhấp nháy trên kính làm tôi nhận ra tức thì. Vang trên âm thanh ti vi, tôi nghe tiếng một cuộc điện thoại, có nhắc tên Anne, và tôi nín thở. Có phải hắn ta đang hỏi Carrie ở đâu? Mất bao lâu trước khi hắn ta đi tìm?

Cuộc điện thoại dường như đã kết thúc, hoặc ít nhất hắn ta không nói nữa, và tôi thấy bóng dáng hắn chuyển động khi nhao xuống chiếc giường trắng, một thân người đen đen nằm soãi trên hình chữ nhật sáng sáng.

Tôi đợi, mỗi lúc một thêm lạnh, chuyển từ chân nọ sang chân kia cho ấm thêm đôi chút, nhưng cũng không dám cử động quá nhiều vì sợ hắn sẽ thấy chuyển động ấy phản chiếu trên chính tấm kính tôi đang dùng để theo dõi hắn. Ban đêm trời đẹp không tưởng, và lần đầu tiên kể từ khi đứng ở đây, tôi nhìn quanh.

Chúng tôi đang ở sâu trong một vịnh hẹp, những vách đá lởm chởm của thung lũng dựng đứng xung quanh, nước bên dưới đen ngòm, tĩnh lặng và sâu khôn dò. Xa xa tôi có thể thấy ánh sáng của một khu dân cư nhỏ, và đèn lồng của những con thuyền neo trên mặt nước lặng lờ. Trên tất cả là sao chi chít vòm trời - chúng sáng rõ, đẹp đến khôn kham. Tôi nghĩ đến Carrie, ở sâu dưới kia, bị nhốt, đang chảy máu như một con vật bị mắc bẫy... xin Chúa làm ơn để người ta tìm thấy cô ta. Tôi sẽ không thể chịu đựng nổi nếu có chuyện gì xảy ra với Carrie. Tôi sẽ phải chịu trách nhiệm vì đã khóa cô ta ở dưới đó, bỏ mặc cô ta với kế hoạch điên rồ của mình.

Trong cơn run bần bật không kiềm nổi, tôi đợi Richard ngủ. Nhưng không. Ít nhất hắn ta cũng giảm ánh đèn đi chút xíu, nhưng cái ti vi vẫn cứ oang oang, hình ảnh nhấp nháy khiến căn phòng đầy sắc xanh lam xanh lục với những khoảng ngắt màu đen đột ngột. Tôi lại đổi chân, nhét bàn tay lạnh cóng vào dưới cánh tay. Hắn ta ngủ trước ti vi thì sao nhỉ? Liệu tôi có biết không? Nhưng ngay cả khi hắn ta ngủ say hẳn, tôi cũng không chắc mình có gom đủ dũng cảm để vào chung phòng với một tên giết người, nhón chân bước qua trong khi hắn chỉ ở cách có vài mét.

Biết làm gì khác đây? Đợi đến khi hắn ta đi tìm Carrie ư?

Rồi tôi nghe thấy một âm thanh, một âm thanh khiến tim tôi như ngừng đập, sau đó đập trở lại nhanh gấp đôi. Động cơ thuyền đang khởi động.

Nỗi hốt hoảng ào qua tôi như một đợt sóng biển lạnh ngắt, và tôi cố nghĩ - chúng tôi vẫn chưa đi. Vẫn có khả năng cầu tàu còn hạ. Nếu nó đã được nâng lên thì tôi phải nghe thấy chứ. Tôi nhớ là khi thuyền rời khỏi Hull động cơ đã rền rứ một lúc lâu rồi chúng tôi mới khởi hành. Nhưng bây giờ đồng hồ đang đếm ngược. Tôi có bao lâu đây? Nửa tiếng? Mười lăm phút? Có lẽ ít hơn, vì giờ không còn hành khách nào trên thuyền, chẳng còn lý do gì để nấn ná ở đây.

Tôi đứng đó, đờ người ra vì không biết quyết làm sao. Tôi có nên bỏ chạy không? Richard có đang ngủ không? Nhìn hình ảnh phản chiếu trên kính chắn ban công thì không thể biết được - quá mờ, không thấy rõ.

Nghển cổ và di chuyển kín đáo hết mức có thể, tôi ngó qua mép cửa hiên nhìn vào căn phòng im lìm - nhưng ngay khi tôi làm thế, hắn ta nhoài người với ly rượu, rồi lại đặt xuống, thế là tôi rụt đầu ngay lại, tim đập thình thịch.

Mẹ kiếp. Giờ cũng phải một giờ sáng rồi. Sao hắn không buồn ngủ nhỉ? Hắn đang đợi Carrie sao? Nhưng tôi phải rời khỏi con thuyền này. Tôi phải rời khỏi đây.

Tôi nghĩ đến việc cửa hiên có thể mở ra được từ bên ngoài, một người hết sức dũng cảm - hoặc hết sức ngu xuẩn - có thể trèo qua tường kính cao chắn giữa hai bên hiên và vào được cabin bên cạnh. Một khi vào được đó rồi, tôi có thể thoát ra và phóng tới cầu tàu. Tôi không quan tâm mình sẽ bịa chuyện gì khi tới đó. Bằng mọi giá tôi phải rời khỏi cái thuyền này, nếu không phải vì tôi, thì cũng là vì Anne và Carrie.

Không - mẹ kiếp. Vì tôi.

Tôi đang đào thoát khỏi cái thuyền này là vì tôi - bởi tôi chẳng làm gì để phải chịu cảnh này, ngoài việc ở nhầm nơi, nhầm thời điểm, và tôi chắc chắn sẽ không để Bullmer thêm mình vào danh sách những phụ nữ bị hắn ta xỏ mũi.

Tôi nhìn lại bản thân, nhìn chiếc kimono bằng lụa trơn tuột, không thể vừa mặc vừa trèo, thế là tôi tháo thắt lưng rồi cởi lớp lụa mềm ra. Nó rơi xuống sàn không một tiếng động, rồi tôi nhặt nó lên, vo lại trong tay càng chặt càng tốt, rồi tung nó qua tấm kính chắn. Nó tiếp sàn với một tiếng “phụp” nhẹ hầu như không thể nhận ra.

Rồi tôi nhìn lên tấm kính chắn sừng sững trước mặt, và nuốt nước bọt.

Có một điều rõ ràng là tôi sẽ không bao giờ trèo qua được kính chắn. ít nhất cũng phải có trang thiết bị nghiêm chỉnh vàhoặc một cái thang. Nhưng vách kính trông xuống biển thì tôi có thể trèo lên được. Nó chỉ cao đến ngang sườn, và tôi đủ dẻo để nhấc một chân rồi đu người cưỡi lên nó, và từ đó tôi có thể vịn vào tấm kính chắn giữa hai ban công để đứng lên.

Chỉ có một vấn đề. Chỗ này ở ngay trên biển.

Tôi không có nỗi ám ảnh nào liên quan tới nước - ít nhất là chưa từng có. Nhưng ngay khi nhìn qua thành ban công xuống những con sóng tối tăm đang đói khát mút lấy thân thuyền, tôi cảm thấy bụng mình cuồn cuộn quặn lên, không phải là không giống chứng say sóng.

Chết tiệt. Tôi thực sự phải làm việc này ư? Rõ ràng là thế rồi.

Tôi chùi bàn tay đẫm mồ hôi vào sau chiếc quần vải thun và hít một hơi thật sâu. Sẽ không dễ - tôi không tự lừa mình đâu - nhưng không phải là không thể. Rốt cục Carrie đã làm được để vào cabin của tôi. Nếu cô ta làm được thì tôi cũng làm được.

Tôi vặn ngón tay, rồi thật chậm rãi, ngoắc một chân lên tấm kính nhìn xuống biển và dùng hết sức lực trong những thớ cơ gà công nghiệp èo uột của mình để đu người lên và ngồi xoạc chân kẹp lấy vách kính. Bên trái tôi là cái cabin, rèm đã được kéo ra, cửa hiên bằng kính cho phép bất kỳ ai trong phòng ngoảnh đầu ra là nhìn thấy trọn vẹn tôi. Bên phải tôi là khoảng không mênh mông bên trên mặt nước vịnh hẹp - tôi không biết mình đang ở cách mặt nước bao xa, nhưng nhìn từ góc này thì chắc phải tương đương hai hoặc ba tầng lầu. Tôi không biết bên nào đáng sợ hơn - chỉ biết hy vọng là cử động của mình không đánh động Richard. Tôi nuốt nước bọt, rồi lấy hai chân kẹp vào tấm kính trơn tuột, cố gắng đẩy lòng dũng cảm lên cao. Vẫn chưa đến phần khó. Sắp rồi.

Run rẩy vì sợ hãi và ráng sức, tôi đưa một bàn chân lên phía trước và lấy mấy ngón chân quặp lấy thành tấm kính ngăn mờ đi vì hơi lạnh, rồi đu người đứng dậy. Giờ tất cả những gì tôi phải làm là đưa thân mình vòng qua cạnh kính hướng ra biển rồi đu sang lan can phía bên kia.

“Tới bến đi.” Đúng. Phải thế chứ.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy những ngón tay lạnh cóng đầy mồ hôi trượt trên mặt kính. Không có chỗ bám nào hết. Tất cả mọi nơi trên con thuyền này đều được trang trí lòe loẹt, chẳng lẽ người ta không còn thừa lấy một viên đá để mà gắn lên tấm kính ngăn? Chẳng lẽ đến vài viên kim cương giả thôi, vài đường khắc màu mè, một thứ gì đó để ngón tay tôi có cái gờ mà bám vào cũng không có?

Tôi đưa một chân ra ngoài, vòng nó qua vách kính cao... Và lập tức nhận ra đôi giày vải là một sai lầm.

Tôi vẫn đi chúng, cứ ngỡ có thứ bảo vệ chân và giúp tôi có thêm điểm tựa trên tấm kính thì cũng không gây hại gì, nhưng khi chuyển dần trọng lượng sang chỗ lơ lửng trên mặt nước, tôi cảm thấy lòng bàn chân trụ đang trượt đi.

Tôi thở dốc, những ngón tay siết chặt tuyệt vọng tấm kính trước mặt. Nếu chỉ sức mạnh ý chí không thôi là đủ giữ được cơ thể, thì hẳn tôi đã thành công. Tôi cảm thấy một cái móng gãy, rồi hai - và sau đó tấm kính dường như bị giật ra khỏi đôi tay vùng vẫy của tôi, đột ngột đến mức tôi không kịp làm gì - dù chỉ là hét lên.

Tôi cảm thấy gió táp vào má trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khiếp đảm, tóc phần phật trong bóng tối, tay vẫn nắm vào không khí. Tôi đang rơi thẳng xuống mặt nước thăm thẳm của vịnh hẹp.

Tôi va vào biển cả đen ngòm với một âm thanh nghe như tiếng súng, một chấn động dữ dội ép toàn bộ không khí ra khỏi phổi của tôi.

Không khí lục bục chui ra khỏi hai lá phổi khi tôi lao xuống qua làn nước lạnh ngắt, nước đá như xuyên thấu vào xương cốt tôi, và khi chìm xuống sâu hơn vào cái tối tăm khôn dò, tôi cảm thấy một luồng nước mềm mại dâng lên từ sâu bên dưới, tóm lấy chân tôi và kéo xuống.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.