Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

Tôi chạy lên những con phố ngoằn ngoèo của thị trấn nhỏ, hơi thở cào xé trong lồng ngực, đá cắt vào chân trần khiến tôi phải nhăn mặt vì đau đớn. Những con phố cứ nhỏ dần, đèn đường thì thưa đi, nhưng tôi cứ chạy trong bóng tối, trong cái lạnh, vấp vào những vũng nước vô hình, băng qua cỏ ướt và những lối đi rải sỏi, cho đến khi chân tê dại đến nỗi chẳng còn cảm thấy những vết cắt và đá dăm nữa.

Ngay cả lúc đó, tôi vẫn cứ chạy, tuyệt vọng gia tăng khoảng cách giữa mình và Richard Bullmer được chút nào hay chút đó. Tôi biết mình không thể chạy mãi thế này, đến một lúc nào đó tôi sẽ gục - nhưng hy vọng duy nhất của tôi là chạy xa hết mức, cho tới khi tìm được cho mình một chỗ trú chân.

Cuối cùng, tôi không thể chạy thêm được nữa. Tôi chuyển sang kiểu nước kiệu khập khiễng, thở hồng hộc, và rồi khi những ánh đèn ở thị trấn nhỏ dần, tôi mới bước chậm lại thành đi bộ loạng choạng và đau đớn. Tôi đang ở trên một con đường ngoằn ngoèo chạy vào bóng tối, leo lên men theo sườn vịnh hẹp. Cứ mỗi vài trăm mét tôi lại ngoái nhìn sau lưng, về phía thung lũng, nhìn những đốm sáng nhỏ dần của thị trấn nhỏ cạnh bến thuyền, và dải nước đen trong vịnh hẹp loang loáng ánh đèn của thuyền Aurora đang tiến tới gần. Giờ thì không thể nhầm được nữa. Tôi nhìn thấy con thuyền rõ mồn một, và ánh sáng bắt đầu nhuộm lên bầu trời trên đầu tôi.

Chắc là sắp đến bình minh - lạy Chúa, hôm nay là thứ mấy rồi? Thứ Hai ư?

Nhưng có gì đó không đúng, và sau vài phút tôi mới nhận ra. Ánh sáng đó không nằm ở phía Đông, mà nằm về phía Bắc. Thứ tôi đang nhìn thấy không phải là rạng đông, mà là những dải vàng và xanh lá kỳ quái của Bắc Cực Quang.

Nhận ra điều đó khiến tôi bật cười - một tiếng cười nghèn nghẹn chua chát và buồn bã, nghe to đến inh tai trong bầu không khí ban đêm tĩnh lặng. Richard đã nói gì ấy nhỉ? Tất cả mọi người đều nên được thấy Bắc Cực Quang trước khi chết. Chà, giờ thì tôi đã thấy rồi đây. Nhưng dường như điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Tôi đã dừng lại được một lúc, nhìn cuộc chuyển biến huy hoàng của Bắc Cực Quang trên bầu trời, nhưng giờ khi nghĩ đến Richard tôi lại bắt đầu đi tiếp. Với mỗi bước, tôi nhớ đến lời giục giã điên cuồng của Carrie về việc chạy và thoát khỏi đây - lời khẳng định đầy kích động của cô ta về tầm ảnh hưởng của Richard.

Giờ thì mấy lời đó không có vẻ gì là kích động nữa rồi.

Giá mà tôi tin lời cô ta - lẽ ra tôi không bao giờ nên chìa thẻ căn cước của Anne ra ở khách sạn, hay tin tưởng nói cho Erik biết những thông tin dù là ít ỏi. Nhưng tôi không thể ngờ được rằng có người nào, dù giàu đến mấy, lại có thể có tầm ảnh hưởng rộng đến vậy. Giờ tôi nhận ra là mình đã lầm.

Tôi rên rỉ vì sự ngu xuẩn của bản thân, vì cái lạnh đang thấm vào qua bộ quần áo mỏng tang ẩm ướt; quan trọng hơn cả là việc tôi đã bỏ lại cái ví ở quầy. Ngu đến thế là cùng. Đấy là năm ngàn krone ướt sũng nhưng vẫn dùng được, và tôi đã để chúng lại đó cho Richard như một lời chào nho nhỏ khi hắn ta xuất hiện ở khách sạn. Tôi sẽ làm gì bây giờ? Tôi không có thẻ căn cước, không có chỗ để ngủ, không cách nào mua được ngay cả một thanh sô cô la chứ đừng nói là vé tàu. Hy vọng lớn nhất của tôi là tìm được một đồn cảnh sát, nhưng làm thế nào? Ở đâu? Và liệu tôi có dám nói với họ sự thật khi tới đó?

Tôi đang nghĩ vậy thì nghe tiếng động cơ đằng sau, ngoảnh lại thì thấy một chiếc xe đang vòng qua khúc cua, nhanh tới khiếp đảm, rõ là không nghĩ lại có người ra ngoài đường giờ này.

Tôi loạng choạng lùi vào ven đường, rồi hụt chân ngã, trượt xuống một đoạn sườn núi khiến khắp người máu me trầy xước, cái quần bó thì rách rưới, và cuối cùng dừng lại với một tiếng tõm trong cái mương đầy sỏi, chắc là một dòng suối hoặc một đường thoát nước xuống vịnh hẹp bên dưới. Cái xe phanh kít lại trên đường, phía trên cách tôi chừng hai mét, đèn pha hướng về thung lũng, khói ống xả cuồn cuộn đỏ trong ánh đèn hậu.

Tôi nghe tiếng chân lạo xạo trên đường. Richard ư? Người của hắn ta ư? Tôi phải rời khỏi đây.

Tôi cố gắng đứng dậy, rồi cảm thấy mắt cá tôi khuỵu xuống, rồi lại cố đứng dậy, lần này cẩn trọng hơn. Cơn đau làm tôi bật ra một tiếng khóc.

Nghe thấy âm thanh đó, một bóng đàn ông, được chiếu sáng từ phía sau nên tôi chỉ nhìn được cái bóng đen của anh ta, ngó qua vệ đường nhìn xuống. Anh ta nói gì đó bằng tiếng Na Uy. Tôi lắc đầu. Tay tôi đang run rẩy.

“Tôi k-không nói được tiếng Na Uy.” Tôi cố ghìm tiếng nức nở trong giọng mình. “Anh có n-nói được tiếng Anh không?”

“Vâng, tôi nói được tiếng Anh,” người đàn ông đáp với một giọng rất nặng. “Đưa tay cho tôi. Tôi sẽ giúp cô ra khỏi đó.”

Dù ngập ngừng, nhưng tôi cũng không thể tự mình thoát khỏi cái mương, và nếu người này thực sự muốn hại tôi thì anh ta có thể dễ dàng trèo xuống và tấn công tôi với sự che chắn của con mương. Tốt hơn là cứ thoát khỏi đây đã, rồi ít nhất tôi vẫn có thể chạy, nếu cần.

Ánh đèn pha rọi thẳng làm tôi phải giơ tay lên che mắt. Tất cả những gì tôi thấy được là một hình dáng đen sì, và quầng sáng của mái tóc vàng bên dưới một cái mũ. Ít nhất tôi có thể chắc chắn đây không phải là Richard.

“Đưa tay cho tôi nào,” người đàn ông nói, lần này hơi có vẻ sốt ruột. “Cô có bị thương không?”

“Không, tôi k-không sao,” tôi nói. “Mắt cá chân tôi hơi đau, nhưng tôi nghĩ nó không bị gãy.”

“Đặt chân vào đó” - Anh ta chỉ vào một tảng đá ở cao hơn con mương tầm ba mươi phân - “và tôi sẽ kéo cô lên.”

Tôi gật đầu, và với cảm giác rằng có thể mình đang làm một việc hết sức ngu ngốc, tôi đặt chân còn lành lặn lên tảng đá rồi rướn tay phải lên.

Tôi cảm thấy bàn tay người đàn ông nắm vào cổ tay tôi, nắm tay anh ta siết mạnh kinh khủng, và với một tiếng gằn anh ta bắt đầu kéo, mình tựa vào một tảng đá ở bờ mương. Cơ bắp gân cốt nơi cánh tay tôi kêu gào phản đối, và khi cố dồn trọng lượng lên cái chân đau, tôi hét váng, nhưng cuối cùng với một cú kéo lên đau đớn và loạng choạng, tôi đã thoát khỏi cái mương và đứng đó run rẩy nơi vệ đường.

“Cô đang làm gì ở đây vậy?” người đàn ông nói. Tôi không thể thấy mặt anh ta, nhưng giọng nói thì có vẻ quan tâm. “Cô bị lạc à? Hay cô gặp tai nạn? Đường này dẫn thẳng lên núi, không phải chỗ cho khách du lịch đâu.”

Tôi đang cố nghĩ xem phải trả lời thế nào, thì nhận ra hai thứ.

Đầu tiên là anh ta đang mang thứ gì đó trong cái bao đeo hông, bóng đen của nó hiện rõ trên nền ánh đèn pha. Và thứ hai, chiếc xe kia là xe cảnh sát. Khi đứng đó, bất động, cố nghĩ xem phải nói gì, tôi nghe tiếng radio lẹt xẹt xuyên thủng màn đêm.

“Tôi...” tôi cố nói.

Viên cảnh sát bước một bước về phía trước, đẩy mũ lên để thấy tôi rõ hơn, và cau mày. “Tên cô là gì?”

“Tôi...” tôi nói, rồi ngừng lại.

Lại có tiếng radio lẹt xẹt, và anh ta giơ một ngón tay lên. “Chờ tôi một chút.”

Anh ta đặt tay lên hông, và thứ tôi tưởng là khẩu súng hóa ra lại là bộ đàm cảnh sát nhét trong bao, treo cạnh một cái còng số tám. Anh ta nói ngắn gọn vào bộ đàm, rồi trèo vào ghế lái trên xe và bắt đầu một cuộc trao đổi dài hơn qua radio.

“Ja,” tôi nghe thấy từ đó, theo sau là một tràng hội thoại tôi không hiểu gì hết. Rồi anh ta ngước nhìn tôi qua kính chắn gió, mắt chúng tôi gặp nhau, ánh mắt anh ta lộ vẻ bối rối. ”Ja,” anh ta lại nói, “det er riktig. Laura Blacklock.”

Mọi thứ dường như chậm lại, và tôi biết, với một cảm giác chắc chắn ớn lạnh, rằng là bây giờ hoặc không bao giờ. Nếu chạy, có thể tôi sắp phạm phải một sai lầm. Nhưng nếu không chạy, có lẽ tôi sẽ chẳng còn sống mà biết sai với chả lầm, và tôi không thể chọn phương án mạo hiểm đó.

Tôi ngần ngừ thêm một giây, rồi thấy viên cảnh sát đặt radio lại chỗ cũ và với tay tìm gì đó trong hộc đồ.

Tôi không biết phải làm gì. Nhưng trước đó vì không tin Carrie mà tôi đã phải trả một cái giá rất đắt.

Gom hết dũng khí cho cơn đau sắp tới, tôi bắt đầu chạy - không phải lên dốc, mà là xuống dốc, lảo đảo băng rừng lao thẳng về phía sườn dốc chóng mặt của vịnh hẹp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.