Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Chloe và Tina đang đợi ở phòng spa khi tôi đến. Tina đang nhoài người qua quầy, đọc gì đó trên chiếc máy tính xách tay Eva để mở đằng sau bàn, còn Chloe ngồi gọn lỏn trong một chiếc ghế bọc da sang trọng, mở điện thoại nghịch. Tôi ngạc nhiên nhận ra không có lớp trang điểm, trông cô hoàn toàn khác, đôi mắt khói to và xương gò má nhô cao tối qua không hiểu sao giờ đây đã trở nên mờ và phẳng.

Cô bắt gặp tôi nhìn mình trong gương và cười toe.

“Trông tôi khác lắm hả? Tôi định chăm sóc da mặt nên mới không trang điểm đấy. Tôi đã bảo với cô rồi mà, tôi là một nghệ sĩ trang điểm.”

“Ô, tôi không...” tôi nói nhỏ dần, mặt đỏ ửng.

“Đánh tạo khối đấy,” Chloe nói. Cô ấy xoay ghế lại đối mặt tôi và nháy mắt. “Nói thật nhé, nó sẽ thay đổi cuộc đời cô đấy. Tôi có thể biến cô thành bất cứ ai, từ Kim Kardashian cho tới Natalie Portman với những đồ nghề tôi có ở phòng.”

Tôi sắp sửa đáp lại bằng một câu nói đùa thì chợt thấy có gì đó động đậy ở rìa tầm nhìn, và kinh ngạc nhận ra một trong những tấm kính khổ lớn đằng sau bàn đang chuyển động xoay vào trong. Lại một cánh cửa nữa ư ? Cái thuyền này thật ra có bao nhiêu lối đi bí mật vậy?

Đầu Tina ngước lên khỏi máy tính xách tay khi Eva bước vào qua khe cửa, mỉm cười lịch sự.

“Tôi giúp được gì cho cô không ạ, cô West?” cô ta hỏi. “Chúng tôi giữ danh sách khách hàng và các thông tin bí mật trên cái máy tính đó, nên tôi e là chúng tôi không thể để hành khách sử dụng nó. Nếu cô muốn sử dụng máy tính, Camilla Lidman sẽ rất vui lòng chuẩn bị cho cô một chiếc trong cabin của cô.”

Tina ngượng nghịu đứng thẳng dậy, rồi xoay máy tính lại hướng cũ.

“Xin lỗi cô em.” Mặt cô ta còn đủ dày để tỏ ra hơi xấu hổ. “Tôi, à... chỉ đang tìm danh sách liệu pháp thôi.”

Trong gói quảng bá có bao gồm danh sách đầy đủ, vậy nên đấy là một cái cớ không lọt tai cho lắm.

“Tôi sẽ rất vui lòng gửi cô một bản in,” Eva nói. Giọng cô ta không có vẻ gì là lạnh lùng, nhưng cô nhìn Tina hơi dò xét. “Chúng tôi có những kiểu mát xa thông thường, trị liệu, chăm sóc mặt, chăm sóc chân và vân vân. Chăm sóc móng tay và dưỡng tóc được thực hiện ở phòng này.” Cô ta chỉ cái ghế mà Chloe đang ngồi.

Tôi đang tự hỏi không biết những màn trị liệu khác thì diễn ra ở đâu, bởi chỉ có một cái ghế trong phòng spa và theo như tôi thấy thì không còn phòng nào khác ở boong trên - bể tắm nước nóng và nhà tắm hơi đã chiếm hầu hết không gian còn lại - thì cửa boong bật mở và tôi hơi ngạc nhiên khi thấy Anne Bullmer bước vào. Trông cô khỏe hơn một chút so với tối qua, da bớt vàng bủng, mặt đỡ nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đen thì có những quầng thâm như thể cô đã không ngủ.

“Tôi xin lỗi,” cô nói, hụt hơi, cố mỉm cười. “Bây giờ tôi đi cầu thang mất nhiều thời gian quá.”

“Đây!” Chloe mau mắn đứng lên và cố gắng lánh vào một góc phòng không có ai. “Ngồi ghế này đi.”

“Không cần đâu,” Anne nói. Chloe bắt đầu nài nỉ, nhưng Eva cắt ngang cuộc nói chuyện lịch sự của họ với một nụ cười.

“Dù sao chúng ta cũng chuẩn bị tới các phòng trị liệu, thưa các quý cô. Bà Bullmer, bà có muốn ngồi ở đây không? Cô West, cô Blacklock và cô Jenssen, chúng ta đi xuống chứ?”

Xuống? Trước khi tôi kịp phân vân câu đó nghĩa là sao, thì cô ta đã mở cánh cửa ốp gương đằng sau bàn - chạm vào khung là nó mở vào bên trong - và chúng tôi bắt đầu đi xuống những bậc thang tối và hẹp, hết bậc này đến bậc khác.

Sự đối lập giữa nơi đây với ánh sáng và không khí ở phòng tiếp tân thật là kinh khủng, và tôi cứ chớp mắt liên tục, đôi đồng tử cố làm quen với ánh sáng yếu. Nến điện nhỏ xíu được đặt trên giá đứng cách quãng dọc cầu thang, nhưng ánh sáng vàng lập lòe chúng tỏa ra chỉ làm nổi bật hơn bóng tối xung quanh, và khi con thuyền nghiêng đi trên sóng lớn, tôi thoáng rơi vào cảm giác quay cuồng chóng mặt. Có lẽ là do những bậc thang mất hút vào bóng tối bên dưới chúng tôi, hoặc có lẽ do tôi biết chỉ cần một cái chạm rất nhẹ của Chloe - người đứng ngay sau tôi - sẽ khiến tôi đổ nhào vào Tina và Eva ở phía trước. Nếu tôi ngã gãy cổ thì người ta sẽ chẳng thể biết được tôi chết không phải vì bước hụt trong bóng tối.

Cuối cùng, sau một quãng đi xuống dài như vô tận, chúng tôi dừng lại ở một hành lang nhỏ. Có tiếng nước từ một đài phun nhỏ trong hốc tường, hình một quả cầu đá nhả nước liên tục trên đỉnh. Tiếng động đó đúng ra phải khiến người ta dễ chịu, mà hẳn là như thế nếu ta ở trên đất liền, nhưng ấn tượng nó tạo ra trên một con thuyền thì không hiểu sao lại khác xa. Tôi bắt đầu nghĩ đến những lỗ thủng, những lối thoát khẩn cấp. Có phải chúng tôi đã ở dưới mớn nước? Ở đây không có cửa sổ nào cả.

Ngực tôi bắt đầu căng thẳng và tôi siết chặt nắm tay. Đừng hoảng. Vì Chúa, đừng có lên cơn hoảng loạn ở dưới này.

Một. Hai. Ba...

Tôi nhận ra Eva đang nói và cố gắng tập trung vào lời cô ấy thay vì cái trần thấp và không gian nhỏ hẹp ngột ngạt. Có lẽ khi chúng tôi vào được phòng trị liệu và không gian bớt đông đúc, tôi sẽ cảm thấy khá hơn.

“...ba phòng trị liệu ở dưới này,” Eva đang nói. “Cộng thêm chiếc ghế ở tầng trên nữa, nên tôi xin mạn phép chọn những phương pháp trị liệu mà chúng ta có thể thực hiện cùng lúc.”

Làm ơn, làm ơn, làm ơn để tôi ở cái phòng bên trên đi. Móng tôi đang nghiến sâu vào lòng bàn tay.

“Cô West, cô sẽ có một phiên xoa bóp dầu thơm ở Phòng số Một với Hanni,” Eva nói, nhìn vào danh sách. “Cô Jenssen, cô sẽ được chăm sóc da mặt ở Phòng số Hai với Klaus. Tôi hy vọng cô không ngại một nam trị liệu viên? Cô Blacklock, tôi đã đặt cho cô một phiên đắp bùn ở Phòng số Ba với Ulla.”

Tôi cảm thấy hơi thở mình bắt đầu nhanh dần.

“Còn cô Bullmer thì sao?” Chloe nói, nhìn quanh. “Cô ấy đâu rồi?”

“Bà ấy sẽ được chăm sóc móng ở tầng trên.”

“Ơ...” tôi rụt rè nói. “Tôi không định... Tôi có thể chăm sóc móng ở tầng trên được không?”

“Tôi rất tiếc,” Eva nói, giọng không có vẻ vờ vịt. “Nhưng chỉ có một ghế ở trên đó. Tôi rất vui lòng đặt chỗ chăm sóc móng cho cô vào buổi chiều, sau phiên đắp bùn trị liệu. Hoặc cô có muốn phương pháp trị liệu khác không? Chúng tôi có reiki, mát xa Thụy Điển, mát xa Thái, bấm huyệt... Chúng tôi cũng có bể nổi - nếu cô chưa thử bao giờ thì tôi phải nói là nó dễ chịu đến kinh ngạc.”

“Không!” tôi vô thức thốt lên. Tina và Chloe đều ngoái nhìn, và đột nhiên tôi nhận ra mình vừa nói rất to, nên liền cố kìm giọng xuống. “Không, không, cảm ơn cô. Tôi... không thực sự thích bể nổi cho lắm.”

Chỉ cần nghĩ đến việc nằm trong một cái quan tài bằng nhựa đóng kín chứa đầy nước ở dưới này...

“Không sao,” Eva mỉm cười nói. “Chà, mọi người đã sẵn sàng chưa? Các phòng trị liệu đều ở dọc hành lang này. Mỗi phòng đều có nhà tắm riêng. Áo choàng và khăn tắm sẽ được cung cấp đủ.”

Tôi gật đầu, hầu như chẳng chú tâm đến những hướng dẫn của cô ấy, và rồi khi Eva quay lại lối cầu thang, tôi đi theo Chloe và Tina dọc hành lang, hy vọng nỗi sợ đang dâng lên sẽ không lồ lộ trên mặt mình. Tôi có thể làm được. Tôi không thể để mấy chứng ám ảnh ngăn cản mình hoàn thành tốt công việc. Chào, Rowan, không, em đã không đi spa bởi cái phòng đó nằm dưới boong chính hai tầng và không có cửa sổ. Em xin lỗi. Không, không thể thế được. Mọi thứ sẽ khá hơn khi chúng tôi thoát khỏi cái hành lang hẹp này và vào phòng trị liệu.

Tôi đã hy vọng cuộc trị liệu spa sẽ giúp tôi có cơ hội nói chuyện với Tina, Anne và Chloe để dò xét động tĩnh của họ tối qua, nhưng khi Chloe biến mất vào phòng của cô ấy, cửa đóng lại sau lưng, tôi nhận ra là mọi chuyện sẽ không diễn ra như dự tính.

Ở bên đối diện hành lang, Tina dừng lại trước một cánh cửa có ghi “Phòng Trị Liệu 1” và tôi đợi cô ta bước vào, để tôi có thể đi tiếp tới phòng của mình, nhưng cô ta lại quay người đối diện tôi, tay vẫn đặt trên nắm cửa.

“Cô em,” cô ta lúng túng nói, “Tôi, ừm... tôi đã có chút thô lỗ vào lần cuối chúng ta nói chuyện với nhau.” Trong một thoáng tôi không tài nào hiểu được cô ta đang nói về cái gì, rồi tôi chợt nhớ ra - cuộc gặp gỡ của chúng tôi trên boong, cô ta nổi cơn thịnh nộ với câu hỏi của tôi. Tại sao Tina lại nhạy cảm đến vậy trước câu hỏi về những gì cô ta làm tối qua?

“Biết nói sao nhỉ... Váng vất... thiếu thuốc. Nhưng những thứ đấy không thể bào chữa cho việc tôi đã gắt gỏng với cô.” Toàn bộ thái độ cử chỉ của cô ta cho thấy rõ rành rành một người phụ nữ đã quen với việc bắt người khác xin lỗi hơn là đi xin lỗi người khác.

“Không sao đâu,” tôi nói, giọng vụng về. “Tôi hoàn toàn hiểu, tôi cũng chẳng phải người điều độ gì cho cam. Tôi - thôi, cứ bỏ qua chuyện đó đi.” Nhưng tôi cảm thấy mặt đỏ ửng lên khi nói dối.

Tina chìa tay ra và siết lấy cánh tay tôi, mà tôi đồ rằng đó hẳn là một cử chỉ chia tay thân thiện, nhưng những chiếc nhẫn của cô ta áp lên da tôi lạnh ngắt, và khi cánh cửa sập lại đằng sau Tina, tôi để cơn rùng mình kiềm nén nãy giờ lan ra khắp cơ thể.

Rồi tôi hít một hơi thật sâu và gõ cửa Phòng Trị Liệu 3.

“Mời vào, cô Blacklock!” bên trong có một giọng nói vọng ra, cánh cửa bật mở và Ulla đứng đó mỉm cười, mặc bộ đồng phục spa màu trắng. Tôi bước vào phòng, nhìn khắp xung quanh. Căn phòng nhỏ, nhưng không hẹp như hành lang và bởi chỉ có Ulla và tôi, trông nó đỡ ngột ngạt hơn hẳn. Tôi thấy cảm giác căng thẳng nơi lồng ngực vơi đi chút ít.

Căn phòng cũng được thắp sáng bởi nến điện lập lòe như ngoài cầu thang, một cái giường kê cao ở trung tâm, phủ phim nhựa trong. Một cái khăn trắng được gấp lại để ở chân giường.

“Chào mừng đến với phòng spa, cô Blacklock,” Ulla nói. “Hôm nay cô sẽ được trải nghiệm dịch vụ đắp bùn. Cô đã từng đắp bùn bao giờ chưa?”

Tôi lắc đầu, không nói gì.

“Đắp bùn rất dễ chịu và rất tốt cho việc thải độc da. Bước đầu tiên, xin hãy cởi quần áo và nằm lên giường, rồi đắp khăn lên.”

“Tôi có nên mặc đồ lót không?” tôi nói, cố ra cái giọng một người ngày nào cũng đi spa.

“Không, bùn sẽ lem bẩn chúng mất,” Ulla nói. Những ý nghĩ trong đầu tôi hẳn lộ hết lên mặt, bởi cô ấy cúi xuống rồi rút từ trong tủ ra thứ trông giống một mẩu khăn tay nhàu nhĩ.

“Nếu cô muốn thì chúng tôi có sẵn quần lót giấy dùng một lần. Một số khách hàng có dùng, một số thì không, điều này hoàn toàn tùy thuộc khách hàng cảm thấy sao cho thoải mái nhất. Giờ tôi sẽ để cô cởi đồ. Nếu cô cần nhà tắm thì hãy đi qua lối này.”

Cô ấy chỉ một cánh cửa ở bên trái giường, rồi lùi ra khỏi phòng với một nụ cười, nhẹ nhàng khép cửa, còn tôi thì bắt đầu cởi bỏ quần áo từng lớp từng lớp một, cảm thấy mỗi lúc một bất tiện. Tôi chất hết chúng lên ghế cùng đôi giày và, khi đã hoàn toàn trần truồng, mặc quần lót giấy mỏng tang và trèo lên giường, làn da trần cứ dính lên lớp nhựa rất khó chịu, rồi kéo khăn trắng lên đến cằm.

Gần như ngay khi tôi làm xong - nhanh tới mức khiến tôi nôn nao tự hỏi liệu có phải có máy quay trong phòng không - một tiếng gõ nhẹ vang lên nơi cửa và tôi nghe thấy giọng của Ulla.

“Tôi vào được chưa, thưa cô Blacklock?”

“Vâng,” tôi lầm rầm nói, rồi cô ta bước vào, trên tay cầm một cái bát đựng một thứ trông giống, và hẳn đúng là thế, bùn ấm.

“Cô có thể nằm úp được không,” Ulla nhỏ nhẹ nói, và tôi xoay mình lại. Lật úp thôi mà khó đến ngạc nhiên, bởi tấm phim nhựa cứ dính chặt vào da, và tôi cảm thấy cái khăn tuột xuống nhưng Ulla đã khéo léo kéo nó về vị trí. Cô ấy chạm vào thứ gì đó ở cạnh cửa, và thế là căn phòng ngập trong tiếng hát cá voi nhè nhẹ và âm thanh sóng vỗ. Trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh bất an về sức nặng khủng khiếp của nước ở ngay bên kia lớp vỏ thuyền kim loại mỏng tang...

“Cô có thể...?” tôi lúng túng nói, mặt úp xuống giường. “Có bài nào khác không?”

“Tất nhiên rồi,” Ulla nói. Cô ấy bấm nút gì đó và thế là loa chuyển sang phát tiếng chuông chùa Tây Tạng và chuông gió. “Được chưa ạ?”

Tôi gật đầu và cô ta nói, “Giờ, nếu cô đã sẵn sàng...?”

Khi tôi ép được mình thả lỏng một chút thì màn trị liệu này dễ chịu đến ngạc nhiên. Tôi thậm chí còn quen được với cảm giác một người hoàn toàn xa lạ mát xa bùn lên cơ thể hầu như trần truồng của mình. Đang nửa chừng thì tôi giật mình nhận ra Ulla đang nói chuyện với tôi.

“Xin lỗi,” tôi gà gật nói, “cô vừa nói gì vậy?”

“Cô hãy lật người lại,” cô lầm rầm, và tôi nằm ngửa ra, bùn trượt lên tấm nhựa. Ulla lại phủ khăn lên người tôi, rồi bắt đầu mát xa phía trước chân.

Rất chuyên nghiệp, cô mát xa dần lên phía trên cơ thể, rồi cuối cùng vuốt bùn lên trán, má và đôi mắt nhắm nghiền của tôi, trước khi lại nói bằng chất giọng nhỏ êm ái.

“Cô Blacklock, giờ tôi sẽ gói cô lại để bùn làm việc của nó, và tôi sẽ trở lại sau nửa tiếng để giúp cô gỡ bùn và tắm rửa. Nếu cần gì, cô có thể bấm nút gọi ở bên phải.” Cô ta kéo tay tôi đặt vào một cái nút gắn ở bên cạnh giường. “Có vấn đề gì không ạ?”

“Không,” tôi gà gật nói. Hơi ấm trong căn phòng và tiếng chuông gió nhè nhẹ có sức ru ngủ ghê gớm. Tôi thấy mình không thể nhớ được mọi thứ đã xảy ra tối hôm qua. Mà tôi cũng chẳng bận tâm nổi nữa. Tôi chỉ muốn ngủ...

Tôi cảm thấy tấm phim dinh dính khép lại quanh mình, rồi một cái gì đó nặng và ấm đặt lên trên - chắc là cái khăn. Dù đã nhắm mắt, tôi vẫn nhận ra ánh đèn trong căn phòng đã được chỉnh dịu đi.

“Tôi sẽ đứng ngay ngoài thôi,” cô ấy nói, và tôi nghe tiếng cửa đóng lại rất nhẹ. Tôi thôi không chiến đấu với cơn mệt mỏi nữa, và để hơi ấm cùng bóng tối bủa vây tâm trí mình.

Tôi mơ thấy cô gái, đang bồng bềnh hàng dặm bên dưới chúng tôi trong làn nước lạnh giá không ánh mặt trời của Bắc Hải. Tôi mơ thấy đôi mắt biết cười trắng dã và húp lên vì nước muối, thấy làn da mềm mại nhăn nheo và bong ra từng mảng, thấy chiếc áo phông của cô ấy bị đá lởm chởm làm cho rách nát và tan dần thành từng mảnh vụn.

Chỉ có mái tóc đen dài là còn lại, bồng bềnh trong nước như lá tảo biển đen, mắc vào vỏ trai vỏ sò và lưới đánh cá, bị sóng cuốn lên bờ biển thành nùi tựa dây thừng xác xơ, nằm rũ rượi ở nơi đó, tiếng ầm ầm của sóng xô bờ dội vào bãi sỏi lấp kín tai tôi.

Tôi tỉnh dậy bứt rứt và khiếp đảm ghê gớm. Mất một lúc tôi mới nhớ ra mình đang ở đâu, và phải một lúc lâu hơn mới nhận ra tiếng ầm ầm trong tai không phải là từ giấc mơ, mà là của hiện thực.

Tôi trèo xuống giường, hơi run rẩy và tự hỏi không biết mình đã nằm đây được bao lâu. Chiếc khăn ấm đã nguội ngắt và bùn trên da tôi thì đã khô và vỡ ra. Tiếng động hình như vọng ra từ nhà tắm.

Tim tôi đập thình thình trong lồng ngực khi tôi tiến đến cánh cửa đóng kín, nhưng dồn hết can cảm vào hai bàn tay, tôi vặn tay nắm và đẩy mở cánh cửa, một đợt sóng hơi nước nóng sực ùa lên tôi. Tôi ho lụ khụ khi cố tìm lối đi qua nhà tắm mịt mù để tắt vòi sen, đi được nửa đường thì đã bị ướt sạch. Có phải Ulla dã vào và bật vòi sen lên? Nhưng tại sao cô ấy không đánh thức tôi?

Khi vòi sen nhỏ giọt rồi kêu ọc ọc mà ngừng lại, tôi mò mẫm tìm đường quay lại cửa, mái tóc ướt bết hết lên mặt, cố lần ra chỗ công tắc đèn.

Tôi bấm công tắc và ánh sáng tràn khắp nhà tắm - và đó là lúc tôi nhìn thấy nó.

Được viết ngang tấm gương phủ kín hơi nước, với những con chữ cao đến mười hai phân, là dòng chữ “ĐỪNG XÍA VÀO”.

Bản tin BBC, thứ Hai ngày 28 tháng Chín

Cô gái người Anh mất tích Laura Blacklock: Xác được tìm thấy bởi ngư dân Đan Mạch

Ngư dân Đan Mạch thả lưới đánh cá ở Bắc Hải ngoài khơi Na Uy đã tìm thấy xác một phụ nữ.

Cảnh sát London đã được điều đến để hỗ trợ cảnh sát Na Uy điều tra vụ việc một xác chết được các ngư dân Đan Mạch kéo lên vào đầu giờ sáng thứ Hai, củng cố phỏng đoán thi thể có thể là của nhà báo Anh mất tích, Laura Blacklock (32 tuổi), người đã biến mất vào tuần trước khi đang trong kỳ nghỉ ở Na Uy. Người phát ngôn của cảnh sát London xác nhận rằng họ đã được liên hệ để trợ giúp cuộc điều tra, nhưng từ chối bình luận liệu vụ việc này có liên quan đến sự biến mất của cô Blacklock hay không.

Cảnh sát Na Uy nói rằng cái xác được tìm thấy là của một phụ nữ trẻ, da trắng, và quá trình xác minh nhân thân đang diễn ra.

Bạn trai của Laura Blacklock, Judah Lewis, đã từ chối bình luận khi chúng tôi gọi điện tới nhà anh ấy ở Bắc London, chỉ nói rằng anh ấy “đang hết sức rối trí khi Laura vẫn mất tích”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.