Suốt đêm tôi thao thức, cố gắng nghĩ xem mình nên làm gì. Judah và bố mẹ sẽ không mong tôi về nhà trước thứ Sáu và cho tới lúc đó họ sẽ chẳng có lý do gì để nghi ngờ chuyện chẳng lành. Nhưng những hành khách khác phải biết là tôi vẫn chưa quay lại thuyền. Liệu họ có báo động việc đó không? Hay phải chăng Bullmer đã cho họ một câu chuyện để lấp liếm sự biến mất của tôi - tôi bị cảnh sát giữ lại ở Trondheim chăng? Hoặc đột xuất quyết định bỏ về nhà?
Tôi không biết. Tôi cố nghĩ xem ai sẽ đủ quan tâm để đặt câu hỏi về sự biến mất của tôi. Tôi chả mong đợi gì Cole, Chloe hay hầu hết những người khác làm ầm lên. Họ không biết tôi. Họ không có thông tin liên lạc với bất kỳ người nào trong gia đình tôi. Khả năng cao là họ sẽ chấp nhận bất cứ điều gì Bullmer nói.
Thế Ben thì sao? Anh ta hiểu tôi, đủ để biết rằng việc tôi chuồn khỏi Trondheim lúc sáng sớm mà không nói gì là chuyện bất thường. Nhưng tôi không chắc nữa. Trong tình huống bình thường có lẽ anh ta đã lo lắng mà liên hệ với Judah hoặc bố mẹ tôi, nhưng cuộc nói chuyện cuối cùng của chúng tôi không phải là một tình huống bình thường cho lắm. Tôi đã buộc tội anh ta đồng lõa trong một vụ giết người, và ngoài cơn giận dữ chính đáng ra thì Ben chắc sẽ không ngạc nhiên khi tôi biến mất khỏi thuyền mà không một lời từ biệt.
Trong số những hành khách còn lại, Tina dường như là cơ may lớn nhất của tôi, và tôi đang hy vọng là cô ta sẽ liên hệ với Rowan khi tôi không trở lại. Nhưng cược mạng sống của tôi vào khả năng ấy thì quá là mạo hiểm.
Không. Tôi phải tự mình giải quyết thôi.
Đến sáng, tôi vẫn chưa ngủ, nhưng tôi biết mình phải làm gì, và khi tiếng gõ cửa vang lên, tôi đã sẵn sàng.
“Vào đi,” tôi nói. Cánh cửa mở ra, cô gái thận trọng thò đầu qua khung cửa ngó vào. Cô ta thấy tôi đang ngồi im trên giường, đã rửa ráy sạch sẽ, cầm quyển sách trên lòng. “Chào,” tôi nói.
Cô ta đặt khay thức ăn lên sàn. Lần này cô ta ăn mặc như Anne - đội khăn quàng, lông mày kẻ chì đã được tẩy sạch - nhưng cô ta di chuyển không giống Anne; cô ta di chuyển giống cô gái tôi đã gặp trước đây, sốt ruột ném rầm cái khay xuống rồi đứng dậy, không hề có vẻ yêu kiều trầm tư phô ra khi đóng giả vợ của Richard.
“Chào cái gì,” cô ta nói, giọng cũng khác nữa - những phụ âm tròn vành bị nuốt mất, bị phai đi. “Cô đọc xong cuốn đó rồi à?” Cô ta hất đầu về phía cuốn sách.
“Ừ, cô có thể đổi cho tôi cuốn khác được không?”
“Chắc là được. Cô muốn cuốn nào?”
“Cuốn nào cũng được. Cô cứ chọn đi.”
“Được.” Cô ta giơ tay ra lấy lại cuốn Quả chuông ác mộng và tôi trả sách, rồi sẵn sàng thực hiện kế hoạch của mình.
“Tôi xin lỗi,” tôi lúng túng nói. “Về cái khay.”
Cô ta mỉm cười khi nghe câu đó, hàm răng trắng thẳng tắp lóe lên, một tia láu cá hiện ra trong đôi mắt đen của cô ta.
“Không sao. Tôi không trách cô, là tôi thì cũng sẽ làm thế. Dù vậy lần này cô chỉ có khay nhựa thôi. Không xỏ được tôi lần thứ hai đâu.”
Tôi nhìn xuống bữa sáng nằm dưới sàn. Chiếc khay bằng gỗ công nghiệp dễ gãy đã được thay thế bằng khay nhựa cứng dễ cầm, loại thường thấy ở các quán bar.
“Chắc không kêu ca gì được rồi.” Tôi cố nặn một nụ cười. “Tôi tự chuốc vào thân mà.”
“Thuốc của cô ở trong đĩa ấy. Nhớ không - ngoan là sẽ có thuốc.”
Tôi gật đầu, còn cô ta quay người định rời khỏi phòng. Tôi nuốt nước bọt. Tôi phải chặn cô ta lại, phải nói gì đó. Bất cứ thứ gì có thể giúp tôi không bị nhốt một mình ở đây thêm một ngày một đêm nữa.
“Tên cô là gì?” tôi liều lĩnh nói.
Cô ta quay lại, gương mặt đầy vẻ ngờ vực. “Gì cơ?”
“Tôi biết cô không phải Anne. Tôi nhớ được màu mắt cô ấy. Đêm đầu tiên Anne có mắt xám. Cô thì không. Ngoài cái đó ra thì rất thuyết phục đấy. Cô thực sự là một diễn viên có tài.”
Gương mặt cô ta trở nên hoàn toàn thất thần và trong một phút tôi nghĩ cô ta sắp sửa sầm sập lao ra khỏi phòng và bỏ lại tôi ở đây thêm mười hai tiếng nữa. Tôi cảm thấy mình giống một người câu cá, đang kéo con cá to bằng một sợi dây mảnh, những cơ bắp căng ra, nhưng lại vẫn phải cố không giật dây động cá, hoặc không làm dây quá căng.
“Nếu tôi hiểu nhầm...” tôi thận trọng nói.
“Im đi,” cô ta nói, dữ tợn như một con sư tử cái. Khuôn mặt cô ta biến đổi hoàn toàn, bị cơn điên giận làm cho trở nên hoang dại, đôi mắt đen đầy ác ý và ngờ vực.
“Tôi xin lỗi,” tôi khúm núm nói. “Tôi không... này, chuyện này có quan trọng không? Đằng nào tôi cũng chẳng đi được đâu. Tôi sẽ kể cho ai được chứ?”
“Mẹ kiếp,” cô ta nói vẻ cay nghiệt. “Cô đang tự đào mồ chôn mình đấy, cô có hiểu không?”
Tôi gật đầu. Nhưng tôi đã biết điều đó vài ngày nay rồi. Bất kể cô gái kia có tự thuyết phục mình thế nào - bất kể tôi cố tự thuyết phục mình thế nào đi nữa - tôi chỉ có một cách duy nhất để thoát khỏi căn phòng này.
“Tôi không nghĩ Richard sẽ để tôi rời khỏi đây,” tôi nói. “Cô biết điều đó mà, đúng chứ? Thế nên cô nói hay không nói tên mình thì cũng chẳng quan trọng.”
Gương mặt cô ta dưới tấm khăn đắt tiền trở nên trắng bệch. Khi nói, giọng cô ta hết sức cay nghiệt.
“Cô làm hỏng bét tất cả. Cô không thể mặc kệ nó sao?”
“Tôi đã cố giúp!” tôi nói. Tôi không định nói bằng giọng đó, nhưng trong cái phòng bé tí này, lời tôi trở nên oang oang đầy đe nẹt. Tôi nuốt nước bọt rồi nói nhỏ hơn. “Tôi đã cố giúp cô đấy, cô không hiểu ư?”
“Tại sao?” cô ta nói. Lời cô ta nửa là câu hỏi, nửa là một tiếng thét tuyệt vọng. “Tại sao? Cô còn chẳng biết tôi - tại sao cô cứ phải xía mũi vào làm gì?”
“Bởi vì tôi hiểu cô cảm thấy thế nào! Tôi biết - tôi biết việc thức giấc giữa đêm, lo sợ cho tính mạng của mình là như thế nào.”
“Nhưng đấy không phải là tôi,” cô ta gầm gừ. Cô ta lao qua căn phòng nhỏ tới chỗ tôi. Nhìn gần, tôi có thể thấy đôi lông mày của cô ta bắt đầu mọc lại thành một vệt lờ mờ. “Đấy chưa bao giờ là tôi.”
“Nhưng rồi sẽ đến lượt cô,” tôi nói, nhìn vào mắt cô ta để cô ta không thể nhìn đi chỗ khác. Tôi không thể để cô ta lảng tránh không chịu thừa nhận điều mình đang làm. “Khi Richard chiếm được tiền của Anne - cô nghĩ anh ta sẽ làm gì tiếp theo? Bảo đảm an toàn cho chính anh ta.”
“Im đi! Cô không biết mình đang nói về cái gì đâu. Anh ta là một người tốt. Anh ta yêu tôi.”
Tôi đứng dậy, ngang tầm cô ta. Hai cặp mắt chủng tôi nhìn nhau chằm chằm, mặt chúng tôi chỉ cách nhau vài phân trong không gian bé xíu.
“Cái đó hoàn toàn vớ vẩn, và cô biết điều đó,” tôi nói. Tay tôi đang run. Nếu hỏng việc, cô ta có thể khóa cửa và không bao giờ quay lại nữa, nhưng tôi phải làm cô ta đối diện với hoàn cảnh hiện tại - cả vì tôi lẫn vì cô ta. Nếu giờ cô ta bỏ đi, chắc chắn chúng tôi sẽ chết. “Nếu anh ta yêu cô thật, anh ta sẽ không đánh đập cô và bắt cô ăn mặc như người vợ đã chết của anh ta. Cô nghĩ cái trò đóng giả này là để làm gì? Để ở với cô ấy hả? Không phải vì cô đâu. Nếu là thế thì anh ta sẽ ly hôn và đường đường chính chính đến với cô - nhưng toàn bộ tiền bạc sẽ về tay Anne. Cô ta là người thừa kế của một đế chế hàng tỷ bảng. Những người như thế không liều lĩnh kết hôn mà không có một hợp đồng tiền hôn nhân.”
“Im mồm đi!” Cô ta lấy tay bịt tai, lắc đầu. “Cô không biết mình đang nói đến cái gì đâu. Cả hai chúng tôi đều không muốn rơi vào tình cảnh này!”
“Thật ư? Cô nghĩ chỉ là ngẫu nhiên khi anh ta lụy tình một người giống Anne đến kinh ngạc? Anh ta đã lên kế hoạch cho việc này từ đầu. Cô chỉ là phương tiện để anh ta hoàn tất mưu đồ thôi.”
“Cô chẳng biết cái gì hết,” cô ta gầm lên, quay đi, bước tới chỗ hẳn là cửa sổ nếu tôi có một cái, rồi quay lại. Không còn chút nào vẻ trầm lặng mệt mỏi của Anne nơi biểu cảm cô ta - giờ đây nó chỉ còn là sợ hãi và giận dữ trần trụi.
“Toàn bộ gia sản, lại không còn bị vợ kiểm soát - tôi nghĩ anh ta đúng là một con mèo thấy cục mỡ đong đưa trước mặt khi Anne đổ bệnh, rồi đột nhiên nhận ra mình thích ý tưởng đó: một tương lai không có Anne, nhưng lại có tiền. Và khi bác sĩ nói cô ta đã qua cơn nguy kịch, anh ta lại không muốn buông tay - có phải vậy không? Rồi anh ta gặp cô - và thế là một kế hoạch bắt đầu thành hình. Anh ta nhặt được cô ở đâu vậy - một quán bar à? Không, đợi đã,” tôi nhớ ra tấm hình trên máy ảnh của Cole. “Là ở câu lạc bộ anh ta tham gia, phải chứ?”
“Cô chẳng biết gì hết!” cô ta gào lên. “CHẲNG GÌ HẾT!”
Trước khi tôi kịp nói gì khác, cô ta quay gót, mở cửa bằng bàn tay run rẩy, rồi sầm sầm bước ra khỏi phòng, Quả chuông ác mộng kẹp dưới nách. Cánh cửa đóng rầm lại sau lưng cô ta, và tôi nghe tiếng chìa khóa run rẩy tra vào ổ. Rồi sau đó lại một tiếng rầm nữa, và rồi chỉ còn im lặng.
Tôi ngồi xuống giường tầng. Liệu tôi đã khiến cô ta nghi ngờ Richard đủ để đặt niềm tin vào tôi chưa? Hay có phải ngay lúc này cô ta đang lên gặp Richard để kể cho anh ta toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi? Chỉ có một cách để biết mà thôi, đó là chờ đợi.
Nhưng khi thời gian trôi đi và cô ta không trở lại, tôi bắt đầu tự hỏi không biết việc chờ đợi sẽ kéo dài bao lâu.
Và khi cô ta không quay lại với bữa tối, cơn đói bắt đầu cào cấu bụng tôi, tôi bắt đầu ngờ rằng mình đã phạm một sai lầm khủng khiếp.