Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Đến cái vòi sen của người giàu cũng khác biệt.

Những tia nước bắn ra và mát xa người ta từ mọi hướng, mạnh tới nỗi khiến ta tê tái, thế là sau một khoảng thời gian ta khó mà phân biệt được đâu là nước và đâu là cơ thể ta nữa.

Tôi xát xà phòng lên tóc, rồi cạo lông chân và cuối cùng đứng dưới luồng nước nhìn biển ngắm trời và những con mòng biển chao liệng trên không trung. Tôi đã để mở cửa phòng tắm để có thể nhìn ngoài hiên và cả ra biển. Ấn tượng phải gọi là... Chà, tôi sẽ không nói dối đâu, khá là tuyệt. Tôi nghĩ đã bỏ ra cỡ đâu đó độ tám ngàn bảng cho cái phòng này thì cũng phải nhận được thứ gì bõ tiền chứ.

Chừng đó tiền là hơi quá sức tưởng tượng so với đồng lương bèo bọt của tôi - hay thậm chí là mức lương của Rowan. Đã nhiều năm trời tôi ngồi rớt nước dãi lên những bản báo cáo cô ấy gửi về từ một villa ở quần đảo Bahamas hay trên một chiếc thuyền buồm ở Maldives, chờ đợi cái ngày tôi sống lâu lên lão làng và được nhận những bổng lộc tương tự. Nhưng giờ, khi đang thực sự nếm thử hương vị ấy, tôi cứ băn khoăn - làm thế nào Rowan chịu nổi những lần lướt qua một cuộc sống mà những người bình thường chẳng bao giờ đủ tiền chạm tới?

Đang vẩn vơ nhẩm tính mình phải làm việc bao nhiêu tháng để đổi lấy một tuần làm hành khách trên thuyền Aurora, tôi chợt nghe thấy gì đó - một tiếng động mơ hồ lẩn sau tiếng nước ầm ầm, không thể xác định rõ ràng nhưng chắc chắn phát ra từ phòng tôi. Tỉm tôi hơi đập dồn, nhưng tôi cố giữ nhịp thở đều khi mở mắt để tắt vòi hoa sen.

Chưa kịp làm vậy, tôi đã thấy cánh cửa phòng tắm bật văng về phía mình, như thể một người nào đó vừa xô nó một cách mau lẹ và dứt khoát.

Nó sập lại, tiếng rầm to và đanh phát ra từ cánh cửa nặng trịch được làm từ những vật liệu tốt nhất, và tôi đứng một mình trong bóng tối nóng nực nồm ẩm cùng nước giã xuống đỉnh sọ còn tim thì đập mạnh tới mức chắc ra đa của con thuyền cũng phát hiện ra.

Tôi không nghe được gì ngoài tiếng máu rần rật trong tai và tiếng gầm gừ của động cơ. Tôi cũng không nhìn thấy gì ngoài ánh đỏ của bảng điều khiển điện tử vòi sen. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Sao tôi không khóa cả hai khóa cửa buồng cơ chứ?

Tôi cảm thấy những bức tường phòng tắm đang quây kín lấy mình, bóng tối dường như sắp nuốt chửng tôi.

Đừng hoảng. Tôi tự nhủ. Không có ai làm hại mày hết. Không có ai đột nhập hết. Khả năng chỉ là một cô hầu phòng đến thay ga, hoặc cánh cửa tự đóng lại mà thôi. Đừng. Hoảng.

Tôi ép mình tập trung lần mò bảng điều khiển. Nước chảy lạnh buốt rồi lại nóng rát, thế là tôi kêu ré lên rồi loạng choạng lùi lại, dập đầu gối vào tường, nhưng cuối cùng tôi cũng tìm được nút tắt, dòng nước ngừng hẳn và tôi dò dẫm bật đèn.

Đèn sáng, căn phòng nhỏ ngập tràn ánh điện chói mắt, và tôi nhìn thấy mình trong gương - trắng ởn, tóc ướt dính vào sọ như cô gái trong phim The Ring.

Chết tiệt.

Chẳng lẽ mọi chuyện lại đến mức này rồi u? Chẳng lẽ tôi đã biến thành một kẻ lên cơn hoảng loạn không dám đi bộ về nhà từ ga tàu điện ngầm, hay qua đêm một mình ở nhà mà không có bạn trai.

Không, quỷ tha ma bắt nó đi. Tôi sẽ không biến thành loại người đó.

Có một cái áo choàng tắm ở sau cánh cửa, tôi vội choàng nó lên người rồi hít một hơi dài run rẩy.

Tôi sẽ không biến thành loại người đó.

Tôi mở cửa phòng tắm, tim đập mạnh và nhanh tới nỗi tôi thấy đom đóm lập lòe trước mắt.

Đừng hoảng, tôi hậm hực nghĩ.

Căn phòng trống không. Hoàn toàn trống không. Còn cửa thì đã khóa cả hai khóa, dây xích đã được cài. Không thể nào có chuyện ai đó đột nhập vào đây được. Có thể tôi đã nghe thấy ai đó ngoài hành lang. Mà dẫu sao thì chắc chắn chuyển động của con thuyền đã khiến cánh cửa nhà tắm sập lại theo quán tính.

Tôi kiểm tra dây xích một lần nữa, cảm nhận sức nặng của nó trên lòng bàn tay, đủ chắc chán khiến tôi yên tâm, thế rồi, trên đôi chân run rẩy, tôi tới chỗ chiếc giường và nằm xuống, tim vẫn đập thình thình bởi andrenaline bị nén lại, và đợi cho mạch đập trở lại bình thường.

Tôi hình dung mình vùi mặt vào vai Judah và trong một giây tôi gần như bật khóc, nhưng tôi nghiến răng nuốt nước mắt. Judah không phải là giải pháp cho tất cả những chuyện này. Vấn đề là tôi và những cơn hoảng loạn yếu nhược của mình.

Chẳng cóxảy ra hết. Chẳng có gì xảy ra. Tôi lặp lại câu đó cùng nhịp với hơi thở dồn dập của mình cho tới khi thấy dần bình tĩnh lại.

Chẳng có gì xảy ra hết. Bây giờ không, sau này cũng không. Không có ai hại mày hết.

Ổn rồi.

Chúa ơi, tôi cần uống cái gì đó.

Bên trong quầy bar mini là nước tonic, đá và nửa tá chai nhỏ đựng gin, whisky và vodka. Tôi dốc đá vào cốc rồi rót cạn hai chai nhỏ lên trên, tay cầm chai rượu vẫn hơi run. Tôi đổ thêm một lượt nước tonic rồi nốc cạn.

Rượu gin mạnh đến mức tôi bị sặc, nhưng khi cảm thấy hơi ấm của cồn lan tỏa khắp những tế bào và mạch máu, lập tức tôi cảm thấy khá hơn.

Khi cốc đã cạn, tôi đứng dậy, cảm thấy đầu óc và tứ chi nhẹ bẫng, rồi rút điện thoại ra. Không có sóng, nên rõ ràng chúng tôi đã ở ngoài vùng phủ sóng, nhưng vẫn có wifi.

Tôi bấm vào ứng dụng “Hòm thư” rồi vừa cắn móng tay vừa nhìn những email hiện lên từng cái một trên màn hình. Cũng không tệ như tôi đã sợ - dù sao hôm nay mới là Chủ nhật - nhưng khi đọc lướt danh sách, tôi nhận ra mình đang căng như sợi dây đàn sắp đứt, và cùng lúc hiểu được bản thân đang tìm cái gì và tại sao. Không có thư từ Judah. Tôi cảm thấy đôi vai xịu xuống.

Tôi trả lời những thư gấp, đánh dấu những thư khác rồi bấm nút soạn thư mới.

“Judah yêu quý”, tôi viết, nhưng mãi mà không được thêm chữ nào. Tôi tự hỏi không biết bây giờ anh đang làm gì. Có phải anh đang đóng hành lý? Chen chúc trên một chuyến bay giá rẻ nào đó? Hay phải chăng anh đang nằm trong một phòng khách sạn vô danh, cập nhật Twitter, nhắn tin, và nghĩ về tôi...

Tôi sống lại khoảnh khắc mình giáng cái đèn kim loại nặng trịch vào mặt anh. Lúc đó tôi đã nghĩ cái gì vậy?

Mày đâu nghĩ gì, tôi tự nhủ. Lúc đó mày đang lơ mơ. Không phải lỗi của mày. Chỉ là ngẫu nhiên, một tai nạn.

Freud bảo chẳng có gì là ngẫu nhiên hết, giọng nói trong đầu tôi vang lên. Có khi đấy là do mày...

Tôi lắc đầu không muốn nghe.

Judah yêu quý, em yêu anh.

Em nhớ anh.

Em xin lỗi.

Tôi xóa thư và soạn một thư mới.

Tới: Pamela Crew

Từ: Laura Blacklock

Đã gửi: Chủ nhật ngày 20 tháng 9

Chủ đề: Con ổn

Chào mẹ, con lên thuyền rồi, cái thuyền này hào nhoáng lắm nhé. Mẹ sẽ thích nó cho mà xem! Con nhắn để nhắc mẹ đón Delilah tối nay. Con để cái giỏ của nó ở trên bàn và thức ăn dưới bồn rửa. Con vừa phải thay khóa nhà - bà Johnson trên gác có chìa khóa mới.

Yêu mẹ nhiều, CẢM ƠN mẹ!

Lo XX

Tôi bấm gửi, rồi bật Facebook lên và gửi tin nhắn cho bạn thân nhất của tôi, Lissie.

Chỗ này đẹp không tưởng luôn. Tớ thích uống đồ ở bar mini BAO NHIÊU CŨNG ĐƯỢC, trong cabin riêng - xin lỗi, ý tớ là một cái phòng SUITE to tổ bố - thật là điềm gở cho sự nghiệp cùng lá gan của tớ. Hẹn gặp cậu sau nhé, nếu lúc đó tớ vẫn còn đứng được. Lo XX

Tôi rót cho mình thêm một cốc gin rồi trở lại với lá thư gửi Judah. Tôi phải viết gì đó. Không thể cứ mặc mọi thứ nguyên si như khi tôi bỏ đi. Tôi nghĩ một lúc, rồi gõ, “J. yêu quý. Em xin lỗi vì đã hành xử như một con dở lúc bỏ đi. Những gì em đã nói - chúng thật vô cùng bất công. Em yêu anh rất nhiều.” Tôi phải dừng lại vì nước mắt làm nhòe hết màn hình. Tôi hít vào dăm hơi run rẩy, rồi quẹt nước mắt và gõ nốt, “Nhắn cho em khi nào anh đến nơi nhé. Chúc anh thượng lộ bình an. Lo xxx”

Tôi tải lại hòm thư, lần này ít hy vọng hơn, nhưng cũng chẳng có gì mới. Tôi thở dài rồi nốc cạn cốc gin thứ hai. Đồng hồ trên bàn cạnh giường báo 6 giờ 30 phút, tức là đã đến lúc mặc chiếc váy dạ hội số một.

Ngay sau khi bảo tôi rằng quy tắc ăn mặc trong bữa tối trên thuyền là “trang trọng” (dịch ra: điên rồ), Rowan gợi ý tôi nên thuê ít nhất bảy bộ đồ tiệc tối để không phải mặc một cái váy hai lần. Nhưng bởi cô ấy không đề xuất xùy tiền hỗ trợ nên tôi chỉ thuê có ba chiếc, còn nếu để tôi tự nguyện chuẩn bị thì đừng hòng váy xống gì.

Chiếc váy lọt mắt tôi là chiếc nhức mắt nhất cửa hiệu - một chiếc đầm dài dáng ôm màu trắng bạc chi chít pha lê mà cô nhân viên đã tuyên bố không chút hàm ý mỉa mai rằng nó sẽ khiến tôi trông giống hệt Liv Tyler trong Chúa tể những chiếc nhẫn. Tôi không chắc là cái mặt mình có đủ tỉnh queo không, bởi cô ấy cứ ném cho tôi những cái nhìn ngờ vực khi tôi thử những chiếc váy khác.

Nhưng bây giờ tôi cảm thấy không đủ dũng cảm để diện đống pha lê ấy, vì biết đâu những người ở đó chỉ mặc quần bò mà thôi, thế nên tôi chọn chiếc khiêm tốn nhất - một chiếc váy suông dài thon bằng sa tanh xám đậm. Có ít lá sequin trang trí ở vai phải, nhưng nói chung ta không thể tránh được vài nét lóng lánh. Rõ ràng hầu hết đầm dạ tiệc đều do mấy đứa con nít năm tuổi cầm súng bắn nhũ thiết kế, nhưng ít nhất chiếc này trông không hoàn toàn giống một vụ nổ ở nhà máy búp bê Barbie.

Tôi quằn quại chui vào váy và kéo khóa lên, rồi đổ toàn bộ chỗ đạn dược mỹ phẩm trong túi đồ trang điểm ra ngoài. Tối nay sẽ cần đến nhiều hơn một vệt son bóng để tôi trông còn giống được nửa hồn người. Tôi đang trát kem che vết cắt trên má thì nhận ra trong đống mỹ phẩm kia không có mascara.

Tôi lục ví cầm tay trong niềm hy vọng hão huyền, rồi cố gắng nhớ xem lần cuối cùng mình nhìn thấy nó là ở đâu. Rồi tôi nhớ ra. Tôi nhét nó trong cái túi xách bị trộm mất cùng những thứ khác. Không phải lúc nào tôi cũng đánh mascara, nhưng nếu không có những sợi lông mi đen thì lối đánh mắt khói của tôi sẽ trở nên kỳ quặc và lạc quẻ - như thể tôi đang trang điểm thì bỏ dở giữa chừng. Tôi thoáng có ý nghĩ lố bịch là ứng biến bằng bút kẻ mắt nước, nhưng thay vì vậy cố thử tìm một lần cuối cùng trong túi - dốc hết tất cả lên giường, đề phòng tôi nhớ nhầm hay có một chiếc bị kẹt trong khe túi. Dù vậy, trong thâm tâm tôi biết nó không ở đó, và khi đương nhét lại đồ vào túi thì tôi nghe thấy một tiếng ồn ở buồng bên cạnh - âm thanh toilet xả nước, vẫn nhận ra được mặc cho tiếng rền nho nhỏ của động cơ.

Cầm thẻ từ trên tay, tôi chân trần bước ra hành lang.

Trên cánh cửa gỗ tần bì phía bên phải có một tấm bảng đồng viết, “10: PALMGREN” khiến tôi không khỏi nghĩ rằng nguồn cung các nhà khoa học lỗi lạc người Scandinavia hẳn đã hao đi đôi chút vào thời điểm họ hoàn thiện phần nội thất của con thuyền. Tôi ngập ngừng gõ cửa.

Không ai trả lời. Tôi đợi. Có khi chủ phòng đang tắm.

Tôi lại gõ thêm ba tiếng nhanh và rồi, sau khi nghĩ kỹ, đập cửa phát cuối rất to đề phòng trường hợp người trong đó bị lãng tai.

Cửa phòng bật mở, như thể chủ phòng nãy giờ đang đứng ngay bên kia cánh cửa.

“Sao?” cô ta hỏi, gần như trước cả khi cửa mở. “Mọi chuyện có ổn không?” Rồi cô ta đổi sắc mặt ngay. “Chết tiệt. Cô là ai?”

“Tôi là hàng xóm của cô,” tôi nói. Cô ta trẻ, khá xinh với mái tóc đen dài và đang mặc áo phông Pink Floyd sờn rách đầy lỗ, không hiểu sao điều đó lại khiến tôi khá có cảm tình. “Laura Blacklock. Lo. Xin lỗi, tôi biết chuyện này nghe khá kỳ quặc, nhưng không biết tôi có thể mượn mascara một lúc được không?”

Có một đống ống tuýp và kem trên bàn trang điểm ngay sau lung cô ta, và mắt cô ta cũng đã được trang điểm đôi chút, điều đó khiến tôi an tâm rằng hẳn mình không làm điều gì quấy quá.

“Ồ.” Cô ta có vẻ bối rối. “Rồi. Đợi một chút.”

Cô ta biến mất sau cánh cửa đóng, rồi quay lại với một cây Maybelline và dúi nó vào tay tôi.

“Cảm ơn,” tôi nói. “Tôi sẽ trả lại ngay.”

“Cứ cầm đi,” cô ta nói. Tôi phản đối, nhưng cô ta chỉ phẩy tay. “Thật đấy, tôi không muốn lấy lại đâu.”

“Tôi sẽ rửa sạch đầu cọ mà,” tôi nói, nhưng cô ta lắc đầu vẻ sốt ruột.

“Tôi bảo rồi, không cần trả lại đâu.”

“Được rồi,” tôi nói, không nài nỉ nữa. “Cảm ơn cô nhé.”

“Không có gì.” Cô ta sập cửa trước mặt tôi.

Tôi quay lại buồng, không ngừng tự hỏi về cuộc gặp gỡ kỳ quặc vừa rồi. Tôi cảm thấy mình thật lạc lõng trên con thuyền này, nhưng cô ta có vẻ còn bồn chồn hơn. Là con gái của ai đó chăng? Tôi không rõ liệu mình có gặp lại cô ta vào bữa tối không.

Tôi vừa đánh xong mascara đi mượn thì có tiếng gõ cửa. Chắc cô ta đổi ý rồi.

“Chào,” tôi nói và mở cửa, chìa cây mascara ra. Nhưng bên ngoài là một cô gái khác, cô này mặc đồng phục chiêu đãi viên. Cặp lông mày đã bị tỉa quá tay thành ra trống huơ trống hoác, khiến nét mặt cô ấy nhìn kiểu nào cũng ra cái vẻ ngạc nhiên.

“Xin chào,” cô ấy nói, với biến tố trầm bổng của tiếng Scandinavia. “Tên tôi là Karla, tôi là phục vụ phòng của cô cùng với Josef. Tôi chỉ đến báo với cô là buổi giới thiệu sẽ diễn ra lúc...”

“Tôi nhớ rồi,” tôi nói, nghe có vẻ cộc cằn ngoài ý muốn. “Bảy giờ chiều ở phòng Pippi Tất dài hoặc gì đấy đại loại như vậy.”

“A, cô biết các nhà văn người Scandinavia!” cô ta cười rạng rỡ.

“Tôi không biết nhiều lắm về mấy nhà khoa học,” tôi thừa nhận. “Tôi sẽ lên ngay.”

“Vâng. Huân tước Bullmer rất mong chờ được chào đón mọi người lên thuyền.”

Sau khi cô ta đi, tôi lục lọi trong va li để tìm cái khăn choàng kèm theo chiếc đầm - một chiếc khăn san bằng lụa xám khiến tôi cảm thấy mình trông giống chị em nhà Bront - rồi quấn nó quanh vai.

Tôi khóa cửa sau lung, bỏ thẻ từ vào áo ngực, rồi đi theo hành lang lên phòng khách Lindgren.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.