Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Khi tự trang điểm cho bữa tối, tôi cảm thấy như thể mình đang vẽ mặt trước khi xung trận - từng lớp từng lớp, tôi phết lên chiếc mặt nạ chuyên nghiệp, bình thản sẽ giúp tôi vượt qua được chuyện này.

Một phần trong tôi, một phần khá lớn, chỉ muốn rúc vào dưới cái chăn lông vịt. Ý nghĩ phải nói chuyện nhảm với một nhóm người rất có thể có mặt một tên sát nhân, hay ăn thức ăn được phục vụ bởi một kẻ có thể đã giết một phụ nữ tối qua - ý nghĩ đó thật khiếp đảm và hoàn toàn siêu thực.

Nhưng một phần khác trong tôi, cứng đầu hơn, thì không chịu từ bỏ. Khi chuốt mascara mượn của Chloe trước tấm gương trong nhà tắm, tôi thấy mình đang tìm kiếm nơi hình ảnh phản chiếu bản thân cô gái nóng nảy ôm đầy lý tưởng đã bắt đầu sự nghiệp báo chí từ thuở đại học mười lăm năm về trước, nhớ lại những giấc mơ một thời muốn được trở thành phóng viên điều tra và thay đổi thế giới này. Thay vì thế, tôi lại sa vào nghiệp viết bài du lịch ở Velocity để trả sinh hoạt phí, và bất chấp những mong muốn của chính mình, tôi còn bắt đầu thấy thích thú công việc đó - thậm chí bắt đầu ham hố những bổng lộc, và mơ được có vai vế như Rowan, tự điều hành một tạp chí của riêng mình. Và tôi thấy điều đó bình thường - tôi không thấy xấu hổ về kiểu nhà báo mà mình đã trở thành; như hầu hết mọi người, có việc thì tôi làm thôi, và tôi làm hết sức mình. Nhưng làm sao tôi có thể nhìn thẳng vào mắt cô gái trong gương nếu không đủ can đảm bước ra và điều tra một câu chuyện đang lồ lộ hiện lên trước mặt?

Tôi nghĩ đến tất cả những phụ nữ mà tôi ngưỡng mộ, những người tường thuật lại từ các khu vực chiến sự trên thế giới, những người lột trần các chế độ thối nát, phải vào tù để bảo vệ nguồn tin, mạo hiểm mạng sống để đến gần sự thật. Tôi không thể hình dung Martha Gellhorn tuân theo chỉ thị mà “Đừng xía vào”, hay Kate Adie trốn trong phòng khách sạn bởi khiếp sợ những gì bà có thể tìm thấy[1].

“ĐỪNG XÍA VÀO”. Những con chữ trên tấm gương đã hằn vào trí nhớ của tôi. Giờ, khi kết lại màn trang điểm bằng một nhát son bóng, tôi thổi vào gương và viết lên lớp hơi nước che đi hình ảnh phản chiếu của mình một từ duy nhất: “KHÔNG”.

Ngoài ra, khi tôi đóng lại cánh cửa phòng tắm đằng sau và xỏ đôi hài dạ hội, một phần nhỏ hơn, ích kỉ hơn trong tôi đang thì thầm rằng nơi đông người là nơi an toàn nhất. Chẳng kẻ nào có thể hại tôi trước một căn phòng đầy nhân chứng.

Tôi đang vuốt phẳng chiếc váy dài thì có tiếng gõ cửa.

“Ai đấy?” tôi gọi.

“Karla đây, thưa cô Blacklock.”

Tôi mở cửa. Karla đang ở ngoài, mỉm cười với vẻ ngạc nhiên hơi bồn chồn không bao giờ thay đổi.

“Chào buổi tối, cô Blacklock. Tôi đến để nhắc là bữa tối sẽ bắt đầu trong mười phút nữa, và đồ uống đang được phục vụ ở Phòng khách Lindgren, bất cứ lúc nào cô muốn tham dự.”

“Cảm ơn cô,” tôi nói, rồi gần như vì một cơn bốc đồng khi cô ta quay người đi, tôi tiếp, “Karla?”

“Vâng?” Cô ta quay lại, cặp lông mày nhướn lên thành ra gương mặt tròn tròn của cô trông có vẻ hoảng sợ. “Còn gì khác tôi có thể giúp không ạ?”

“Tôi - tôi không biết. Chỉ là...” Tôi hít một hơi thật sâu, cố nghĩ xem phải nói thế nào. “Khi tôi đến nói chuyện với cô lúc trước ở khu ở của nhân viên, tôi cứ có cảm giác... tôi cảm giác có lẽ có điều gì đó lẽ ra cô có thể nói với tôi. Dường như cô không muốn nói trước mặt cô Lidman. Và tôi chỉ muốn nói là sáng mai tôi sẽ đến Trondheim để báo với cảnh sát những gì tôi đã thấy, và nếu có điều gì - bất kể điều gì - mà cô muốn nói, thì lúc này là thời điểm tốt nhất. Tôi đảm bảo sẽ giấu tên cô.” Tôi lại nghĩ về Martha Gellhorn và Kate Adie, về hình mẫu người phóng viên mà tôi từng muốn trở thành. “Tôi là một nhà báo,” tôi nói, vẻ thuyết phục hết mức có thể. “Cô biết điều đó mà. Chúng tôi bảo vệ nguồn tin của mình - đấy là một phần của giao kèo.”

Karla không nói gì, chỉ vặn vẹo ngón tay.

“Karla?” tôi giục. Trong một khắc tôi nghĩ đôi mắt xanh của cô ta đã ngấn lệ, nhưng cô ta chớp chớp để xua chúng đi.

“Tôi không...” cô ta nói, rồi lẩm bẩm gì đó bằng tiếng mẹ đẻ.

“Được mà,” tôi nói. “Cô có thể nói cho tôi biết. Tôi hứa thông tin sẽ không bị lọt ra. Cô sợ ai phải không?”

“Không phải thế,” cô ta nói, vẻ khổ sở. “Tôi buồn vì tôi thấy thương cho cô. Johann nói cô bịa ra, cô... từ đó là gì nhỉ? Hoang tưởng, và cô... Cô muốn người khác chú ý bằng cách bịa chuyện. Tôi không tin anh ta. Tôi tin cô là một người tốt và cô tin những gì mình nói là đúng. Nhưng thưa cô Blacklock, chúng tôi cần công việc của mình. Nếu cảnh sát nói có chuyện tai hại xảy ra trên con thuyền này, sẽ không ai muốn làm hành khách của chúng tôi nữa, mà tìm một công việc khác cũng đâu dễ dàng gì. Tôi cần tiền ở đây, tôi còn một đứa con là Erik ở nhà với mẹ tôi, bà ấy cần tiền tôi gửi về. Và chỉ vì có thể một người nào đó cho bạn mình dùng cabin trống, thì điều đó không có nghĩa là cô ấy đã bị giết, cô hiểu chứ?”

Cô ấy quay đi.

“Từ từ đã,” tôi với tay nắm lấy tay Karla, cố gắng ngăn cô ta lại. “Cô nói gì cơ? một cô gái ở trong đó ư? Có người nào đó lén đưa cô ấy lên đây à?”

“Tôi chẳng nói gì hết.” Cô ta giằng tay ra. “Tôi chỉ muốn nói là cô Blacklock, nếu đã không có chuyện gì xảy ra thì xin cô đừng gây rắc rối nữa.”

Rồi cô ta chạy dọc hành lang, bấm mã số ở cửa nhân viên và biến mất.

Trên đường tới Phòng khách Lindgren, tôi cứ tua đi tua lại cuộc trò chuyện vừa rồi trong đầu, cố gắng giải mã nó. Có phải cô ta đã nhìn thấy ai đó trong cabin, hay nghi ngờ có người nào ở đó? Hay chỉ là cô ta bị giằng xé giữa sự thông cảm với tôi và nỗi sợ hãi trước những gì có thể xảy ra nếu điều tôi nói là đúng?

Bên ngoài phòng khách tôi kín đáo kiểm tra điện thoại, hy vọng chúng tôi đã đến đủ gần đất liền để bắt được sóng, nhưng vẫn chẳng có gì. Khi tôi cất điện thoại vào xắc, Camilla Lidman bước tới.

“Tôi cầm cái đó giúp cô nhé, cô Blacklock?” cô ta chỉ vào cái xắc. Tôi lắc đầu.

“Không cần đâu, cảm ơn cô.” Điện thoại của tôi đã để chế độ đổ chuông khi bắt được sóng. Nếu có tín hiệu, tôi muốn nó ở bên cạnh để có thể hành động ngay lập tức.

“Vâng. Tôi có thể mời cô một ly sâm panh được không?” Cô ta chỉ vào cái khay trên bàn nhỏ cạnh lối vào, và tôi gật đầu rồi lấy một ly. Tôi biết mình nên giữ đầu óc sáng suốt cho ngày mai, nhưng làm một ly để lấy can đảm chắc cũng không sao.

“Nhân tiện tôi xin báo lại, thưa cô Blacklock,” cô ta nói, “là cuộc nói chuyện về Bắc Cực Quang tối nay đã bị hủy.”

Tôi đờ đẫn nhìn cô ta, nhận ra là một lần nữa tôi lại quên đọc chương trình.

“Đáng lẽ chúng ta sẽ có một bài thuyết trình về Bắc Cực Quang sau bữa tối,” cô ta giải thích khi thấy vẻ mặt tôi. “Bài nói chuyện của Huân tước Bullmer cùng các bức ảnh của ông Lederer, nhưng không may là Huân tước Bullmer phải giải quyết một trường hợp khẩn cấp, còn ông Lederer thì bị thương ở tay, nên lịch sẽ được chuyển sang ngày mai, sau khi mọi người trở về từ Trondheim.”

Tôi gật đầu lần nữa, rồi quay về phía căn phòng để xem còn người nào khác vắng mặt.

Bullmer và Cole đều không có ở đây, như Camilla vừa nói. Chloe cũng không, và khi tôi hỏi Lars, anh ta bảo cô ấy thấy không khỏe và đang nằm ở phòng rồi. Anne có đến, mặc dù trông cô nhợt nhạt, và khi cô nâng ly lên môi, chiếc áo ngoài trượt ra làm lộ một vết bầm tím nơi xương đòn. Cô ấy thấy tôi nhìn, rồi vội vã ngoảnh đi chỗ khác, bật ra một tiếng cười lúng túng.

“Tôi biết, trông thật kinh khủng, phải không? Tôi bước hụt trong nhà tắm, nhưng giờ tôi cũng dễ bị bầm tím lắm, trông vậy thôi chứ không kinh khủng lắm đâu. Đấy là tác dụng phụ của hóa trị.”

Khi chúng tôi ngồi vào bàn ăn, tôi thấy Ben ra hiệu vào ghế kế anh ta, đối diện Archer, nhưng tôi giả vờ như không thấy, và thay vào đó ngồi xuống ghế gần chỗ tôi đứng nhất, ngay cạnh Owen White. Anh ta đang nói với Tina về lãi suất tài chính và vai trò của anh ta ở công ty đầu tư mà anh ta đang làm việc.

Khi tôi nửa nghe cuộc nói chuyện của họ, nửa nghe những người cùng bàn còn lại, tôi nhận ra cuộc nói chuyện có sự thay đổi, Owen chuyển sang nói nhỏ như thể không muốn bị ai nghe thấy.

“... thật lòng là, không,” anh ta đang nói riêng với Tina. “Chỉ là tôi không bị thuyết phục một trăm phần trăm là cái hệ thống này duy trì được lâu dài - đây là một thị trường đầu tư ngách. Nhưng tôi không nghĩ Bullmer sẽ gặp khó khăn khi thu hút đầu tư từ những nối khác. Và tất nhiên anh ta cũng có kha khá tiền rồi, hoặc đúng hơn là Anne có, nên anh ta có thể chờ đến khi có người thích hợp lên con thuyền này. Tiếc là Solberg không đi được, đây mới đúng là sân nhà của anh ta.”

Tina gật đầu vẻ hiểu biết, rồi cuộc trò chuyện chuyển sang các chủ đề khác - những địa điểm họ cùng đến vào kỳ nghỉ, hay tên của những khối thạch màu xanh lá neon vừa xuất hiện trên đĩa trước mặt chúng tôi, điểm thêm một chồng nhỏ xíu thứ gì đó tôi nghĩ chắc là tảo biển. Tôi liếc nhìn quanh phòng. Archer đang nói gì đó với Ben và cười ầm ĩ. Anh ta trông có vẻ say, cái nơ bướm trên cổ đã lệch sang một bên. Anne ngồi cùng bàn đang nói chuyện với Lars. Không còn dấu vết của những giọt nước mắt tôi thấy hồi chiều, nhưng có gì đó ám ảnh nơi vẻ mặt cô ấy, và khi cô ấy gật đầu trước điều Lars dang nói, nụ cười của cô có vẻ gượng gạo.

“Đang nghĩ về bà chủ nhà của chúng ta à?” một giọng nói nhỏ vang lên từ ghế đối diện, tôi ngoảnh qua thì thấy Alexander đang nhấp rượu từ ly. “Cô ấy đúng là một bí ẩn đấy nhỉ. Trông thì mong manh, thế nhưng người ta bảo cô ấy là quyền lực đằng sau đế chế của Richard đấy. Nắm tay sắt trong chiếc găng nhung, có thể nói là như thế. Tôi nghĩ việc có từng đó tiền từ cái tuổi hầu hết bọn trẻ con khác vẫn còn mũi dãi thè lè với bánh bột ngô khiến cho tính cách ta được trui rèn cứng cỏi.”

“Anh có biết nhiều về cô ấy không?” tôi hỏi.

Alexander lắc đầu. “Chưa bao giờ gặp cô ấy. Richard dành nửa đời mình trên máy bay, nhưng cô ấy thì hầu như không bao giờ rời khỏi Na Uy. Tôi hoàn toàn không thể hiểu được điều đó - cô biết đấy, tôi sống là để đi, tôi không thể hình dung việc nhốt mình vào một đất nước bé tí xíu như Na Uy trong khi tất cả những nhà hàng những thủ đô trên thế giới vẫy gọi. Chưa bao giờ được nếm thử lợn sữa ở El Bulli, hay được trải nghiệm hình mẫu của sự kết hợp tuyệt vời các nền văn hóa, chính là nhà hàng Gaggan ở Bangkok! Nhưng tôi đồ rằng đấy là sự phản ứng lại quá trình lớn lên - tôi được biết bố mẹ cô ấy qua đời trong một vụ tai nạn máy bay khi cô ấy lên tám chín tuổi gì đó, và cô ấy phải dành phần còn lại của tuổi thơ được ông bà đưa tới các trường nội trú ở khắp châu Âu. Nên tôi nghĩ giờ khi đã trưởng thành cô ấy quyết định làm điều ngược lại.”

Anh ta cầm nĩa lên và chúng tôi bắt đầu ăn thì có một tiếng động ở cửa, và tôi nhìn lên thì thấy Cole đang lảo đảo bước đến.

“Ông Lederer!” Một chiêu đãi viên mau mắn mang thêm một chiếc ghế từ góc phòng tối. “Cô Blacklock, cô có thể...”

Tôi dịch dĩa và ghế của mình sang một chút, cô nhân viên đặt ghế ở đầu bàn cho Cole, và anh ta ngồi phịch xuống. Tay anh ta được băng bó, và trông như thể Cole vừa mới uống.

“Không, tôi không uống sâm panh đâu,” anh ta nói với Hanni đang mang khay bước tới. “Cho tôi một ly Scotch.”

Hanni gật đầu và mau mắn lui đi, còn Cole ngả lưng vào ghế, rờ một tay lên gương mặt chưa cạo râu.

“Rất tiếc về cái máy ảnh của anh,” tôi thận trọng nói. Anh ta sưng sỉa, và tôi nhận ra anh ta đã xỉn rồi.

“Thật là một cơn ác mộng chó chết,” anh ta nói. “Và điều tồi tệ nhất, đấy là tất cả đều là lỗi của anh. Đáng lẽ anh phải lưu dự phòng.”

“Mất hết ảnh rồi à?” tôi hỏi.

Cole nhún vai. “Không biết, nhưng chắc là thế. Anh biết một gã ở London có thể lấy lại được ít dữ liệu, nhưng màn hình chả hiện lên cái mẹ gì khi anh cắm thẻ vào máy tính. Cái máy còn không thèm đọc thẻ luôn.”

“Tôi thực sự rất tiếc,” tôi nói. Tim tôi đang đập dồn. Tôi không chắc thế này có phải là khôn ngoan không, nhưng giờ tôi cũng chẳng còn gì để mất. “Có phải chỉ mất ảnh chụp trong chuyến đi này không? Tôi nhớ là có nhìn thấy ảnh chụp chỗ khác nữa...?”

“À, ừ, anh đã thay thẻ nhớ, trong đó có vài bức ảnh chụp đôi tuần trước ở Magellan.”

Tôi biết Magellan - một câu lạc bộ độc quyền chỉ kết nạp nam giới ở Piccadilly, được lập ra làm nơi gặp gỡ của các nhà ngoại giao và những người được gọi là “các quý ông du lịch”. Phụ nữ không được phép gia nhập, nhưng khách nữ thì được tham dự, và tôi đã dự sự kiện ở đó một hai lần thay mặt Rowan.

“Anh là thành viên ở đó à?” tôi hỏi.

Anh ta khịt mũi. “Tất nhiên là không rồi. Không phải gu của anh, kể cả khi họ cho anh vào, mà chuyện đó chắc không có đâu. Quá cứng nhắc - bất cứ chỗ nào không cho mặc quần jean anh đều té hết. Anh ưa hội Frontline hơn. Dù vậy thì Alexander là hội viên đấy. Anh nghĩ Bullmer cũng thế. Cái kiểu của họ là vậy, ta phải hoặc lịch lãm bảnh chọe hoặc giàu nứt vách, và may sao anh không thuộc loại nào trong số đó.”

Câu nói cuối cùng của anh ta rơi đúng vào khoảng lặng trên bàn ăn, từng chữ vang lên to đến khó chịu và mỉa mai thấy rõ trong bầu không khí im lặng; tôi thấy vài cái đầu quay lại, Anne thì liếc sang cô chiêu đãi viên với một cái gật đầu ý nói Mang đồ ăn cho anh ta trước đi.

“Thế anh làm gì ở đó?” tôi hỏi, kềm giọng mình thật nhỏ, ngõ hầu có thể tác động khiến anh ta dịu giọng lại.

“Chụp ảnh cho Harpers.” Đĩa của Cole được dọn lên, và anh ta bắt đầu xiên bừa, đưa những miếng thức ăn có kết cấu mỏng mảnh vào miệng mà dường như chẳng buồn nếm. “Buổi khai trương gì đó. Không nhớ được. Chúa ơi!” Anh ta nhìn xuống tay mình, chiếc nĩa lóng ngóng trên lớp băng gạc. “Thật là đau vãi linh hồn. Ngày mai anh chịu thôi, không tới nhà thờ Trondheim được đâu, anh phải đến bác sĩ kiểm tra lại cái tay và kiếm ít thuốc giảm đau cho ra hồn.”

Sau bữa tối, chúng tôi mang cà phê tới phòng khách, và tôi thấy mình đứng cạnh Owen White, cả hai nhìn qua ô cửa sổ dài ra lớp sương mù. Anh ta gật đầu lịch sự, nhưng dường như không hấp tấp mở lời. Tôi cố nghĩ xem Rowan sẽ làm gì. Quyến rũ anh ta? Hay gạt anh ta sang một bên và đi nói chuyện với ai đó thiết thực trước mắt với Velocity hơn? Có lẽ là Archer?

Tôi ngoái lại nhìn Archer và thấy anh ta đã rất, rất say, và đã dồn Hanni vào một góc phòng, lưng cô ta tựa vào cửa sổ, khổ người rộng của anh ta chặn hết đường thoát. Hanni cầm bình cà phê trên một tay, đang mỉm cười lịch sự nhưng cũng có vẻ cảnh giác. Cô ta nói gì đó rồi ra dấu về cái bình cà phê, rõ là đang lấy cớ chuồn, nhưng anh ta phá lên cười rồi vòng một cánh tay to khỏe qua vai cô ta với điệu bộ chiếm hữu thân tình, khiến tôi hơi nổi da gà.

Hanni lại nói gì đó tôi không nghe được, rồi lách khỏi tay Archer với một sự mau lẹ đã qua tập luyện. Trong thoáng chốc gương mặt Archer trộn lẫn giữa vẻ tức giận và ngu xuẩn, nhưng rồi anh ta nhún vai phủi đi và đi tới nói chuyện với Ben.

Tôi quay sang Owen White với một tiếng thở dài, mặc dù không biết đấy là tiếng thở dài nhẹ nhõm vì Hanni đã thoát, hay thở dài đầu hàng trước sự lưỡng lự không muốn nói chuyện với những kẻ đáng ghét, dù là vì sự nghiệp của chính tôi.

Owen thì trái lại, dường như vô hại theo một lối khiến ta an tâm, mặc dù tôi nhận ra khi lén nhìn nét mặt quay nghiêng của anh ta phản chiếu trên cửa sổ tối đen đầy sương mù, rằng tôi hoàn toàn không biết anh ta có ích lợi gì với Velocity hay không. Ben bảo anh ta là một nhà đầu tư, nhưng White đã tỏ ra kín tiếng suốt chuyến đi này đến mức tôi hầu như chẳng có chút ấn tượng gì về công việc của anh ta. Có lẽ anh ta sẽ là nhà đầu tư thiên thần hoàn hảo cho công ty, nếu chủ sở hữu Velocity quyết định dấn thân vào những lĩnh vực sinh lời hơn. Ngả nào đi nữa thì tôi cũng không tha thiết đi sang bên kia căn phòng đâu.

“Vậy, ờ,” tôi lúng túng mở lời, “tôi thấy hình như chúng ta chưa được giới thiệu tử tế với nhau. Tên tôi là Laura Blacklock. Tôi là nhà báo du lịch.”

“Owen White,” anh ta chỉ nói vậy, nhưng giọng điệu không có vẻ gì là xua đuổi; tôi có ấn tượng anh ta là một người đàn ông kiệm lời. Anh ta chìa tay ra, và tôi vụng về bắt tay anh ta bằng tay trái lúc đó đang cầm miếng bánh tráng miệng, nhưng vẫn còn tốt hơn tay phải đang cầm một cốc cà phê nóng.

“Vậy điều gì đã đưa anh lên thuyền Aurora này?”

“Tôi làm việc cho một nhóm đầu tư,” anh ta nói, rồi làm một ngụm cà phê. “Tôi nghĩ Bullmer hy vọng tôi sẽ đề xướng Aurora như một cơ hội đầu tư.”

“Nhưng... theo như anh nói với Tina thì sẽ không có chuyện đó phải không?” tôi thận trọng nói, phân vân không biết thừa nhận mình nghe lén có phải là bất lịch sự hay không, dù lúc đó tôi cũng khó mà tránh được. Anh ta gật đầu, dường như không bực mình.

“Đúng vậy. Tôi phải thừa nhận đây không phải là lĩnh vực của tôi, nhưng tôi thấy hãnh diện vì được mời đi, và xấu tính đến độ không muốn bỏ qua cơ hội đi thuyền miễn phí. Như tôi đã nói với Tina, thật tiếc là Solberg không đi được.”

“Đáng lẽ anh ta sẽ ở cabin 10 phải không?” tôi hỏi. Owen White gật đầu. Tôi chợt nhận ra mình không hề biết gì về cái người tên Solberg này, hay tại sao anh ta lại không tới. “Anh có - ý tôi là anh có biết anh ta không? Ý tôi là Solberg ấy?”

“Có, cũng khá rõ. Chúng tôi làm chung một lĩnh vực. Anh ta ở Na Uy, trong khi trụ sở của tôi thì ở London, nhưng giới của chúng tôi nhỏ mà. Kiểu gì cũng biết hết đối thủ cạnh tranh. Tôi nghĩ giới báo chí du lịch chắc cũng tương tự.” Anh ta mỉm cười khi đưa miếng bánh tráng miệng vào mồm, và tôi mỉm cười lại, công nhận điều anh ta vừa nói là đúng.

“Vậy, nếu đây là lĩnh vực đầu tư ưa thích của anh ta, sao anh ta lại không đến?” tôi hỏi.

Owen White không nói gì, và trong một thoáng tôi tự hỏi không biết có phải mình đã đi quá xa, hỏi han quá thô lỗ hay không, nhưng rồi anh ta nuốt xuống và tôi nhận ra chỉ là anh ta đang gặp rắc rối với món tráng miệng.

“Có một vụ đột nhập,” anh ta nói, trong miệng đầy quả hạch và lại nuốt lần nữa. “Hình như là ở nhà anh ta. Anh ta bị mất hộ chiếu, nhưng tôi nghĩ đấy chỉ là một phần lý do anh ta không đi - theo như tôi biết thì vợ và đám con anh ta ở nhà khi đó và họ khá là hoảng. Và dù ta có nói gì về giới doanh nhân Bắc Âu...” Anh ta lại ngừng lời và nuốt, lần này có vẻ hết sức quyết tâm. “Họ hiểu tầm quan trọng của việc đặt gia đình lên hàng đầu. Ôi chà, tôi khuyên cô không nên thử cái kẹo nuga này trừ phi răng cô đặc biệt tốt. Tôi nghĩ mình đã bị long chỗ trám răng rồi.”

“Đừng ăn nuga!” Tôi nghe ai đó nói sau lưng mình khi đang cố gắng giải nghĩa lời của Owen. Tôi quay lại thì thấy Alexander đang lao về phía chúng tôi. “Owen, làm ơn bảo tôi là anh chưa ăn đi.”

“Tôi ăn rồi.” Owen uống một ngụm cà phê và súc miệng, mặt hơi nhăn lại. “Và hối hận ghê gớm.”

“Cái món đó ít nhất phải dán biển cảnh báo sức khỏe răng miệng. Cô,” anh ta chỉ vào tôi. “Giờ ta cần một báo cáo điều tra. Velocity đã không ngần ngại bóc trần những liên hệ mờ ám của Richard Bullmer và ngành nha khoa thẩm mỹ. Với cái đó, cùng vụ việc kia nữa, tôi nghĩ những hành khách tương lai trên du thuyền này sẽ thấy rất khó để đòi được bảo hiểm sức khỏe đấy, cô có nghĩ vậy không?”

“Vụ việc kia?” tôi thình lình hỏi, cố gắng nhớ lại những gì mình đã nói với Alexander. Tôi chắc chắn mình không kể toàn bộ câu chuyện với anh ta. Có phải Lars đã thuật lại cuộc nói chuyện ở bể sục? “Anh đang nói đến vụ việc nào thế?”

“Ơ,” Alexander đáp, mắt tròn xoe theo một kiểu rất kịch, “Tất nhiên là bàn tay của Cole rồi. Cô đang nghĩ đến cái gì thế?”

Sau chầu cà phê, cả nhóm bắt đầu tản ra, Owen biến mất không một lời tạm biệt, Lars ồn ào rời đi với một câu đùa cợt về Chloe. Bullmer thì vẫn không thấy đâu, cả Anne cũng thế.

“Đi làm hớp rượu ở bar à?” Tina nói với tôi khi tôi đặt cốc rỗng lên bàn. “Alexander sắp sửa tè vào cái đàn piano ở kia rồi đấy.”

“Tôi - tôi không biết nữa.” tôi nói. Tôi vẫn đang ngẫm lại những gì Owen White kể trong lúc uống cà phê về vụ đột nhập nhà Solberg. Thế tức là sao? “Chắc tôi về phòng đây.”

“Ben?” Tina rừ rừ.

Anh ta nhìn tôi. “Lo? Muốn anh đi cùng em về phòng không?”

“Không cần, tôi ổn,” tôi nói, rồi quay lưng đi. Tôi đi gần tới cửa thì thấy có người chộp lấy cổ tay tôi, liền quay lại. Đó là Ben.

“Này,” anh ta thì thầm. “Chuyện gì đang diễn ra thế?”

“Ben.” Tôi liếc nhìn những hành khách còn lại sau lưng anh ta. Họ đang cười nói trong lúc đám phục vụ dọn dẹp đồ xung quanh. “Đừng nói chuyện ở đây. Chẳng có chuyện gì hết.”

“Thế tại sao em cư xử kỳ cục suốt bữa tối vậy? Em đã thấy anh để dành ghế cho em rồi mà vẫn cố tình lờ đi.”

“Chẳng có chuyện gì hết.” Thái dương tôi chợt cảm thấy đau điếng, như thể cơn giận dữ tôi đã kìm nén suốt buổi tối đang bùng lên.

“Anh không tin. Thôi nào, Lo, nói ra đi.”

“Anh nói dối tôi.” Tôi bật ra một lời thì thầm đầy tức giận, trước khi kịp cân nhắc thiệt hơn lời buộc tội ấy. Ben có vẻ sững sờ.

“Gì? Không, anh không làm thế!”

“Thật ư?” tôi rít lên. “Vậy là anh không hề rời cabin khi mọi người chơi bài xì đấy hả?”

“Không!” Bây giờ đến lượt anh ta liếc ra sau lưng về phía những người kia. Tina đang nhìn chúng tôi, thế là Ben quay lại, hạ giọng. “Không, anh không làm thế - ôi, đợi đã, anh có ra ngoài đi lấy ví. Nhưng đấy không phải nói dối - thực sự là không.”

“Không phải nói dối? Anh bảo với tôi rất dứt khoát là chẳng có ai rời cabin đấy cả. Rồi từ Cole tôi mới được biết là không chỉ anh rời khỏi đó, mà bất cứ ai cũng có thể rời khỏi đó, khi anh vắng mặt.”

“Nhưng chuyện đó khác,” anh ta càu nhàu. “Anh có đi, Chúa ơi, anh không biết lúc nào nhưng là đầu buổi tối. Không phải trong khoảng thời gian em nói đến mà.”

“Thế sao anh lại nói dối?”

“Đấy không phải nói dối! Chỉ là anh không nghĩ nó quan trọng. Chúa ơi, Lo...”

Nhưng tôi không chờ anh ta nói hết. Tôi giật cổ tay ra và bước nhanh qua cửa ra ngoài hành lang, để mặc anh ta há hốc miệng đằng sau.

Tôi mải nghĩ về Ben quá, đến nỗi khi đi qua một chỗ rẽ tôi đã lao thẳng vào ai đó. Là Anne. Cô ấy dựa lưng vào tường như thể đang lấy tinh thần chuẩn bị làm gì đó, quay lại bữa tiệc hay trở về cabin thì tôi không rõ. Trông cô ấy cực kỳ mệt mỏi, gương mặt xám ngoét, quầng thâm quanh mắt sậm hơn bao giờ hết.

“Ôi, tôi xin lỗi!” Tôi thở hổn hển, rồi nghĩ đến vết bầm nơi xương đòn cô ấy, “Tôi không làm cô đau chứ?”

Cô ấy mỉm cười, khóe miệng xinh xắn hơi vểnh lên, nhưng đôi mắt thì không. “Tôi ổn, tôi chỉ rất mệt thôi. Thỉnh thoảng...” Cô ấy nuốt xuống, trong một thoáng giọng cô vỡ ra như khóc, ngữ điệu chuẩn Anh tròn vành rõ chữ của cô như vừa mất đi cái gì đó. “Thỉnh thoảng tôi thấy nó thật quá sức chịu đựng - cô có hiểu tôi muốn nói gì không? Cứ phải đóng kịch như thế.”

“Tôi hiểu,” tôi nói, vẻ đồng cảm.

“Xin phép cô, tôi phải đi ngủ đây,” cô nói, còn tôi gật đầu, rồi quay lại để đi về phía đuôi thuyền, xuống cầu thang dẫn tới khu cabin đằng sau.

Tôi gần đến cửa buồng thì nghe thấy một giọng nói giận dữ vang lên sau lưng.

“Lo! Lo, đợi đã, em không thể buộc tội người khác rồi cứ thế phủi mông đi được.”

Chết tiệt. Ben. Tôi cảm thấy một thôi thúc mãnh liệt muốn được chui vào cabin và sập cửa lại, nhưng tôi vẫn ép mình quay lại đối mặt anh ta, lưng áp vào cánh cửa gỗ.

“Tôi không buộc tội ai hết. Tôi chỉ nói những gì nghe được mà thôi.”

“Em đang nghi ngờ anh thì có! Chúng ta biết nhau được hơn mười năm rồi! Em có nhận ra việc đó khiến anh cảm thấy thế nào không - rằng em lại có thể buộc tội anh nói dối như thế?”

Giọng anh ta có vẻ bị tổn thương thật, nhưng tôi kiên quyết không mềm lòng. Chiêu trò ưa thích của Ben trong những cuộc tranh cãi khi chúng tôi vẫn còn yêu nhau, đấy là lái cuộc tranh luận khỏi những điều đang khiến tôi bực mình sang chuyện tôi làm tổn thương cảm xúc của anh ta và đang hành xử rất vô lý. Hết lần này đến lần khác cuộc tranh luận kết thúc bằng việc tôi xin lỗi vì tôi đã làm anh ta khổ - còn cảm xúc của chính tôi thì bị ngó lơ hoàn toàn, và lúc nào cũng vậy, chúng tôi sẽ quên bẵng luôn cái vấn đề gây bất đồng ban đầu. Giờ thì còn lâu tôi mới bị mắc lừa.

“Tôi chẳng cố làm anh cảm thấy gì hết,” tôi nói, gắng giữ giọng bình thản. “Tôi chỉ nói sự thật.”

“Sự thật? Đừng ngớ ngẩn như vậy!”

“Ngớ ngẩn ư?” Tôi khoanh tay lại. “Ý anh là sao?”

“Ý anh,” anh ta nóng nảy nói, “là em đang hoàn toàn hoang tưởng đấy. Em thấy ông ba bị ở khắp nơi! Có khi Nilsson...”

Anh ta khựng lại. Tôi siết chặt cái xắc nhỏ trong tay, cảm thấy sức nặng của điện thoại bên dưới lớp sequin trơn tuột.

“Nói tiếp đi? Có khi Nilsson... làm sao?”

“Chẳng sao hết.”

“Có khi Nilsson đã đúng? Có khi tôi đang tưởng tượng ra mọi thứ?”

“Anh không nói thế.”

“Nhưng anh ngụ ý như thế mà, phải không?”

“Anh chỉ yêu cầu em lùi lại một bước và tự nhìn bản thân đi, Lo. Ý anh là nhìn việc này một cách sáng suốt.”

Tôi ép mình kiềm chế cơn tức giận, rồi mỉm cười. “Tôi hoàn toàn sáng suốt. Nhưng tôi rất vui được lùi lại một bước.” Nói xong, tôi mở cửa buồng, bước vào trong, rồi sập cửa trước mặt anh ta.

“Lo!” Tôi nghe thấy anh ta bên ngoài cùng tiếng đấm cửa. Rồi ngưng lại. “Lo!”

Tôi không nói gì, chỉ gạt chốt và gài xích. Một người chỉ có nước dùng đòn gỗ công thành mới có thể bước qua cánh cửa này. Nhất là khi đó lại là Ben Howard.

“Lo!” Anh ta lại đập cửa. “Này, em không định nói với anh nữa à? Chuyện này thực sự quá quắt rồi đấy. ít nhất thì em cũng nói cho anh biết ngày mai em định khai gì với cảnh sát chứ?” Anh ta ngừng lại, đợi tôi trả lời. “Em có nghe không đấy?”

Tảng lờ Ben, tôi ném cái xắc lên giường, cởi váy và bước vào nhà tắm, sập cửa lại rồi xả nước cho át tiếng anh ta đi. Khi tôi bước vào bồn nước nóng bỏng và tắt vòi, âm thanh duy nhất tôi nghe được là tiếng vo vo nhè nhẹ của quạt thông gió. Ơn Chúa. Cuối cùng thì anh ta cũng phải bỏ cuộc.

Tôi để điện thoại ở phòng ngủ, nên không rõ lúc mình bước ra khỏi bồn tắm là mấy giờ, nhưng những ngón tay của tôi nhăn nheo cả lại vì ngâm nước, và tôi cảm thấy buồn ngủ díp mắt, nhưng thế này cũng tốt, không giống như cảm giác kiệt quệ cáu kỉnh bồn chồn mấy ngày vừa qua. Khi vệ sinh răng, sấy khô tóc và mặc áo choàng tắm, tôi nghĩ đến giấc ngủ ngon lành sắp tới, cùng câu chuyện đã được duyệt lại cẩn thận, hợp lý, mà tôi sẽ khai với cảnh sát ngày mai.

Và rồi... Chúa ơi, tôi cảm thấy hầu như nhẹ nhõm khi nghĩ đến việc đó. Rồi tôi sẽ bắt một chuyến xe buýt hoặc một con thuyền hoặc bất cứ phương tiện giao thông chết tiệt nào có ở Trondheim để tới được sân bay gần nhất và về nhà.

Khi bước ra phòng chính, tôi nín thở, có phần ngờ là tiếng Ben đập cửa và kêu gào sẽ lại vang lên, nhưng chẳng có gì hết. Tôi thận trọng đi về phía cửa, chân bước êm ru trên thảm xám dày, và, nhấc miếng che lỗ nhìn để nhòm ra ngoài hành lang. Không có ai. ít nhất là tôi không nhận ra có người nào - dù đây là một cái thấu kính mắt cá nên tôi chỉ nhìn được một phần hành lang, nhưng nếu không phải Ben đang nằm rạp dưới sàn ngay dưới cửa phòng tôi thì anh ta đã đi rồi.

Tôi thở phào một tiếng rồi nhặt cái xắc của mình lên để kiểm tra giờ trên điện thoại và đặt chuông cho ngày mai. Tôi sẽ không đợi Karla gọi - tôi muốn dậy và rời thuyền càng sớm càng tốt.

Nhưng điện thoại của tôi không có trong xắc.

Tôi dốc ngược nó rồi lắc, nhưng biết làm thế chỉ vô ích - cái xắc quá nhỏ và nhẹ, không thể có chuyện bất cứ thứ gì nặng hơn một tấm bưu thiếp lại kẹt được ở bên trong. Điện thoại cũng không ở trên giường. Nó có thể nào rơi xuống sàn được không nhỉ?

Tôi cố nghĩ cho rành mạch.

Có thể tôi đã bỏ quên nó ở bàn ăn - nhưng tôi không hề lấy nó ra, và dù sao đi nữa tôi vẫn nhớ rõ là đã sờ thấy nó trong xắc khi cãi nhau với Ben. Và nếu điện thoại bị mất thì hẳn tôi đã nhận ra cái xắc nhẹ bẫng khi quăng nó lên giường.

Tôi kiểm tra nhà tắm, đề phòng mình vô thức cầm điện thoại vào, nhưng cũng không thấy.

Tôi bắt đầu tìm kỹ hơn, ném chăn lông vịt lên sàn, đẩy giường sang một bên - và đó là lúc tôi nhìn thấy nó.

Có một dấu chân, một dấu chân ướt trên tấm thảm cạnh cửa hiên.

Tôi ớn lạnh.

Có thể nào đấy là tôi không? Lúc ra khỏi nhà tắm?

Nhưng tôi biết chuyện đó là không thể. Tôi đã lau khô chân trong nhà tắm, và tôi không hề tới gần cửa sổ. Tôi lại gần, chạm vào vết chân lạnh, ẩm bằng đầu ngón tay, rồi nhận ra đó là một vết giày. Có thể thấy được hình gót giày ở đó.

Chỉ có một khả năng duy nhất.

Tôi đứng dậy, trượt cửa hiên và bước ra ngoài ban công, ở đó, tôi rướn người qua lan can, nhìn sang cái hiên trống bên trái. Tấm kính mờ giữa hai ban công khá cao và dựng đứng, nhưng một kẻ đủ liều và không sợ độ cao, cũng như không sợ trượt chân mà vùi xác dưới biển nước, hoàn toàn có thể trèo qua nó.

Tôi run bần bật, cái áo choàng ngủ gần như vô dụng trước gió Bắc Hải lạnh buốt, nhưng tôi còn phải kiểm tra một thứ nữa, dù tôi sẽ thấy rất hối tiếc và ngu xuẩn nếu hóa ra mình lầm.

Tôi cẩn thận kéo cửa hiên khép lại cho đến khi nó kêu cách một tiếng.

Rồi tôi cố trượt nó ra.

Nó mở trơn tuột không chút khó khăn.

Tôi vào phòng rồi lại khép cửa, và kiểm tra khóa. Đúng như tôi nghĩ, không có cách nào khóa được cửa hiên để ngăn người khác đột nhập vào từ bên ngoài. Giờ nghĩ đến chuyện đó, tôi thấy cũng hợp lý. Người duy nhất ra ngoài hiên chính là hành khách trong cabin. Ta không thể mạo hiểm để ai đó vô tình khóa cửa nhốt mình ở ngoài trong thời tiết xấu, không cách nào quay vào trong và bấm chuông báo động, hay một đứa trẻ nhốt bố mẹ ở ngoài trong giờ phút nổi loạn, rồi sau đó không tài nào mở được khóa.

Và thực sự thì có gì mà phải sợ? Cái hiên nhìn ra biển - không thể nào có chuyện ai đó đột nhập từ bên ngoài.

Nhưng không. Nếu ta cục kỳ dũng cảm, và cực kỳ ngu xuẩn, đó là việc trong tầm tay.

Giờ thì tôi đã hiểu. Tất cả những khóa với chốt và biển “Đừng làm phiền” chẳng có tác dụng gì hết khi mà ban công chính là một lối vào dễ dàng cho bất cứ ai vào được buồng trống bên cạnh và có thân trên đủ khỏe để đu sang.

Căn buồng của tôi không an toàn, chưa bao giờ an toàn.

Quay trở vào buồng, tôi tròng quần jean, đi giày và mặc chiếc áo nỉ có mũ ưa thích. Sau đó tôi kiểm tra cửa cabin rồi ngồi lên sô pha, ôm một cái gối vuông trước ngực.

Giờ thì khỏi ngủ.

Bất kỳ ai cũng có thể vào được cái buồng trống kia. Và từ đó, chỉ trèo một phát qua tấm kính ngăn là vào được buồng tôi. Bất kỳ nhân viên nào trên thuyền cũng có thể mở một cabin trống bằng thẻ từ của họ. Còn với các hành khách...

Tôi nhớ lại sơ đồ bố trí cabin. Ở bên phải tôi là Archer, cựu lính thủy, với sức mạnh thân trên đủ khiến tôi nhăn mặt khi nghĩ đến. Và ở bên trái... bên trái là cái cabin trống, và xa hơn là cabin của Ben Howard.

Ben. Người đã chủ ý khiến Nilsson nghi ngờ câu chuyện của tôi.

Ben, người đã nói dối bằng chứng ngoại phạm của anh ta.

Và anh ta biết về những bức ảnh trên máy ảnh của Cole trước tôi. Lời nói của anh ta vọng lại trong đầu tôi như trong một giấc mơ: Anh ta cho bọn anh xem lúc trưa. Có vài bức rất đẹp...

Ben Howard. Người duy nhất trên thuyền này tôi ngỡ mình có thể tin tưởng.

Tôi nghĩ về cái điện thoại, về sự ngu xuẩn và liều lĩnh khi dám vào trộm nó trong lúc tôi đang tắm. Anh ta đã mạo hiểm rất nhiều để lấy nó, và câu hỏi là, Tại sao? Tại sao lại là bây giờ? Nhưng tôi nghĩ mình biết câu trả lời.

Câu trả lời là Trondheim. Chừng nào Internet trên thuyền vẫn sập, thủ phạm vẫn không phải lo lắng gì hết. Tôi không thể gọi điện mà không thông qua chỗ Camilla Lidman. Nhưng một khi chúng tôi bắt đầu tới gần đất liền...

Tôi ôm chặt cái gối vuông, nghĩ về Trondheim, về Judah, về cảnh sát.

Tất cả những gì tôi phải làm là cầm cự cho đến bình minh.

AiLàThủPhạm: Góc thảo luận cho những thám tử nghiệp dư.

Vui lòng đọc nội quy diễn đàn trước khi lập chủ đề mới, và thận trọng khi đăng bất cứ nội dung gì có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến các vụ việc đang trong quá trình điều tra vàhoặc nội dung mang tính phỉ báng. Những bài đăng vi phạm nội quy sẽ bị xóa.

Thứ Hai ngày 28 tháng Chín, 10:03: Cô gái Anh mất tích

Iamsherlocked: Này mọi người, có ai theo dõi vụ Lorna Blacklock này không? Hình như họ tìm thấy một cái xác.

TheNamesMarpleJaneMarple: Tôi nghĩ phải là Laura Blacklock mới đúng. Tôi cũng đang theo dõi vụ này. Thật bi kịch, và buồn thay, những vụ thế này không phải là hiếm, tôi đọc được ở đâu đó rằng có hơn 160 người mất tích trên các chuyến du thuyền trong vài năm qua, và hầu như chẳng có vụ nào điều tra ra được.

Iamsherlocked: Ừ, tôi nghĩ mình cũng đã thấy thông tin đó. Đọc trên Daily Fail thấy bảo bạn trai cũ của cô ấy cũng ở trên thuyền. Có một cuộc phỏng vấn sụt sùi, anh ta bảo mình hết sức lo lắng, rằng cô ấy tự ý rời thuyền. Cái đó hơi đáng ngờ nhỉ? Không phải người ta bảo một phần ba phụ nữ bị giết bởi bạn trai cũ hoặc bạn trai hiện tại hay đại loại vậy sao?

TheNamesMarpleJaneMarple: “một phần ba phụ nữ bị giết bởi bạn trai cũ hoặc bạn trai hiện tại hay đại loại?” Tôi nghĩ chắc ý bác là những phụ nữ bị giết hại, một phần ba bọn họ bị bạn trai cũ hoặc bạn trai hiện tại giết, chứ không phải một phần ba tất cả phụ nữ! Cơ mà đúng là tỷ lệ đó nghe cũng hợp lý. Và tất nhiên còn có anh bạn trai hiện tại nữa. Lời anh ta cứ có cái gì sai sai, và rõ ràng lúc đó anh ta đang ở nước ngoài... hừm... hết sức thuận lợi. Bắt máy bay đến Na Uy cũng không khó lắm, nhỉ?

AnonInsider: Tôi thường vào diễn đàn này (mặc dù đã đổi tên bởi không muốn lộ thông tin cá nhân) và thực sự biết một số thứ về vụ này, tôi là bạn của gia đình cô ấy. Tôi không muốn nói quá nhiều kẻo ai đó nhận ra mình, hoặc biết đâu lại phạm vào quyền riêng tư của gia đình, nhưng tôi có thể nói là Judah hết sức đau khổ vì Lo mất tích, và tôi sẽ rất cẩn trọng khi nói điều gì ngược lại, bằng không cái chủ đề này sẽ bị xóa đấy.

TheNamesMarpleJaneMarple: Anon, tôi sẽ tin hơn nếu bạn ra mặt, và dù thế nào đi nữa thì những gì tôi nói trên kia đều không mang tính phỉ báng. Tôi nói cá nhân tôi thấy lời của anh ta không đáng tin. Nói tôi xem cái đó thì phỉ báng chỗ nào?

AnonInsider: Này MJM, tôi không có hứng tranh cãi với bạn, nhưng tôi biết rõ gia đình cô ấy. Tôi học cùng trường với Laura, và tôi có thể nói là bạn nhầm rồi đấy. Nếu bạn vẫn muốn biết, thì Lo có vài vấn đề nghiêm trọng - cô ấy đã dùng thuốc chống trầm cảm nhiều năm, và cô ấy lúc nào cũng... Chà, tôi nghĩ dùng từ bất ổn còn là nhẹ đấy. Tôi nghĩ cảnh sát sẽ lần theo đầu mối đó.

Iamsherlocked: bạn nghĩ là tự sát à?

AnonInsider: Tôi không được phép suy đoán về quá trình điều tra của cảnh sát - nhưng phải, theo tôi quan sát tình hình thì có vẻ là như vậy. Nếu bạn để ý, họ rất thận trọng không nói đây là một vụ điều tra án mạng trên báo chí.

JudahLewis01: Một người bạn nói với tôi về chủ đề này, và tôi đã đăng ký để đăng bài, và không như Anon, đây là tên thật của tôi. Anon, tôi không biết anh là ai và nói thật là anh nên cút con mẹ nó đi. Vâng, Lo dùng thuốc (mặc dù xin biết cho đấy là thuốc trị lo âu chứ không phải trầm cảm, nếu thực sự là bạn của cô ấy thì anh phải biết điều đó) nhưng cả trăm ngàn người cũng phải dùng thuốc như vậy, và cái ý nghĩ rằng điều đó tự động khiến cô ấy “bất ổn” như anh nói, hoặc có xu hướng tự tử, thật là cực kỳ xúc phạm. Đúng, tôi đang ở nước ngoài. Tôi đang làm việc ở Nga. Và đúng, họ đã tìm thấy một thi thể, nhưng vẫn chưa xác nhận đó là Lo, thế nên lúc này đây vẫn là một cuộc điều tra người mất tích, cũng là lý do vì sao anh chưa nghe thấy ai gọi đây là điều tra án mạng. Liệu mấy người có nhớ được là mình đang nói về một con người thực sự chứ không phải đang viết kịch bản một tập trong series Murder She Wrote không? Tôi không biết ai là admin của cái diễn đàn chết tiệt này, nhưng tôi sẽ báo cáo chủ đề.

Iamsherlocked: “không như Anon, đây là tên thật của tôi” Không phải đùa đâu nhưng chỉ mỗi lời nói của anh thôi thì chẳng chứng minh được gì.

MrsRaisin (Admin): Chào mọi người, rất tiếc phải nói là chúng tôi đồng ý với anh Lewis, chủ đề này đang lạc sang những suy đoán không hay, nên chúng tôi sẽ xóa nó. Chúng tôi không muốn ngăn mọi người bình luận về những thông tin trên báo chí, nên mọi người hãy thoải mái bàn luận ở những chỗ khác, nhưng xin hãy bám vào những dữ kiện đã được cảnh sát cung cấp.

InspektorWallander: Vậy blog thông tin cảnh sát Na Uy đang báo cáo xác nhận đấy là thi thể của Laura thì sao?

MrsRaisin (Admin): Chủ đề đã bị đóng.

❀ ❀ ❀

[1] Martha Gellhorn (1908-1988) được xem là một trong những phóng viên chiến tranh vĩ đại nhất thế kỉ 20. Kate Adie là phóng viên người Anh. Trong thời gian làm việc cho đài BBC, bà thường xuyên đưa tin từ những vùng chiến sự trên thế giới.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.