Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Tôi cố gắng không để cơn hoảng loạn xâm chiếm.

Ai đó đã ở trong phòng tôi.

Ai đó đã biết.

Ai đó biết những gì tôi đã thấy, đã nghe và đã nói ra.

Quầy bar mini đã được bổ sung thêm đồ, và ruột gan tôi đột nhiên lồng lên thèm một ly rượu, nhưng tôi gạt ý nghĩ ấy sang một bên và bắt đầu đi loanh quanh trong cái cabin ngày hôm qua tưởng rằng quá lớn, vậy mà giờ cứ như đang bủa vây tôi.

Ai đó đã ở đây. Nhưng là ai?

Thôi thúc muốn thét lên, muốn bỏ chạy, muốn trốn dưới giường và không bao giờ chui ra nữa, gần như xâm chiếm tôi, nhưng tôi không có cách chi thoát khỏi - ít nhất là cho đến khi chúng tôi đến Trondheim.

Vỡ ra điều đó khiến dòng suy nghĩ tắc nghẽn được đả thông, và tôi đứng dậy, đặt tay lên bàn trang điểm, hai vai gù xuống, nhìn gương mặt trắng bệch hốc hác của mình trong gương. Bị thế này không chỉ bởi tôi thiếu ngủ. Hai mắt tôi trũng sâu kiệt sức, nhưng có gì đó trong mắt mới là thứ khiến tôi khựng lại - vẻ khiếp đảm, như một con thú cuống cuồng chạy trốn.

Tiếng động rền rĩ từ hành lang vọng vào, và tôi giật mình nhớ ra đám lao công đang dọn dẹp các phòng. Tôi hít một hơi thật sâu rồi đứng thẳng dậy, lắc đầu hất tóc ra sau. Rồi tôi mở cửa và thò đầu ra ngoài hành lang, tiếng máy hút bụi vẫn ong ong ầm ĩ. Iwona, người phụ nữ Ba Lan mà tôi đã gặp ở boong dưới đang dọn dẹp cabin của Ben ở ngay đầu hành lang, cửa buồng mở toang.

“Này cô!” tôi gọi, nhưng cô ta không nghe thấy. Tôi tiến lại gần hơn, “Này cô ơi!”

Cô ta giật mình rồi quay lại, tay đặt lên ngực.

“Xin lỗi!” cô ta hổn hển nói, nhấn chân xuống công tắc để tắt máy hút bụi. Cô ta đang mặc bộ đồng phục màu xanh thẫm giống các lao công khác, gương mặt bè bè đỏ lên vì mệt. “Tôi giật mình.”

“Tôi xin lỗi,” tôi nói với vẻ ăn năn. “Tôi không định làm cô giật mình. Tôi chỉ muốn hỏi - cô đã dọn phòng của tôi phải không?”

“Vâng, tôi vừa dọn xong. Có gì không sạch ạ?”

“Không, phòng rất sạch - thực ra là rất đẹp rồi. Chỉ là tôi muốn biết - cô có nhìn thấy một cây mascara không?”

“Mass gì cơ?” Cô ta lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu. “Đấy là cái gì?”

“Mascara. Để chuốt lông mi - như thế này này.” Tôi làm động tác chuốt mi, và có vẻ cô ta đã hiểu.

“À! Vâng, tôi biết cái đó,” cô ta đáp, rồi nói gì nghe như là “Toosh do resh”. Tôi không biết đấy có phải là mascara trong tiếng Ba Lan không, hay là “Tôi đã bỏ nó vào trong thùng rác”, nhưng tôi vẫn gật đầu nhiệt tình.

“Vâng, vâng, trong một cái ống màu hồng và xanh lá. Như thế này...” Tôi rút điện thoại ra định tra Maybelline trên Google, nhưng wifi vẫn không hoạt động. “Chết tiệt, thôi bỏ đi. Nhưng nó có màu hồng và xanh lá. Cô có nhìn thấy nó không?”

“Có, tối qua lúc dọn phòng tôi có nhìn thấy nó.”

Chết tiệt. “Nhưng sáng nay thì không ư?”

“Không.” Cô ta lắc đầu, gương mặt lo âu. “Không có trong phòng tắm?”

“Không.”

“Tôi xin lỗi. Tôi không thấy. Tôi có thể đi hỏi Karla, cô chiêu đãi viên, nếu có thể, ờ... nói thế nào nhỉ... mua mới...?”

Lời nói lúng búng và gương mặt lo lắng của cô ấy khiến tôi đột ngột nhận ra chuyện này trông giống gì - một phụ nữ điên khùng buộc tội cô lao công ăn trộm cây mascara dùng dở. Tôi lắc đầu, chạm vào tay cô ấy.

“Tôi xin lỗi. Không quan trọng đâu. Cô đừng lo.”

“Nhưng không, có quan trọng!”

“Không, thật đấy. Chắc là do tôi. Tôi nghĩ mình đã bỏ nó trong túi.”

Nhưng tôi biết điều gì đã xảy ra. Cây mascara đã biến mất.

Quay trở lại cabin, tôi khóa cả hai khóa, cài dây xích cửa rồi nhấc điện thoại, bấm 0 và yêu cầu nối máy tới Nilsson. Một đoạn nhạc chuông dài, rồi giọng phụ nữ nghe giống Camilla Lidman vang lên ở đầu bên kia.

“Cô Blacklock? Vui lòng giữ máy. Tôi sẽ nối máy ngay.”

Có một tiếng cạch và một tiếng tách, rồi giọng đàn ông trầm trầm vang lên.

“Xin chào? Johann Nilsson đang nghe. Tôi có thể giúp gì quý khách?”

“Cây mascara bị mất rồi,” tôi nói luôn.

Im lặng một lúc. Tôi có thể cảm thấy anh ta đang lục lại thùng hồ sơ ghi chú trong đầu.

“Cây mascara,” tôi sốt ruột nói. “Cây mascara tôi kể với anh tối qua ấy - thứ người phụ nữ ở cabin 10 đã đưa cho tôi ấy. Chuyện này chứng tỏ tôi không nói dối, anh không thấy thế sao?”

“Tôi không nghĩ...”

“Một ai đó đã vào cabin của tôi và lấy nó đi,” tôi nói chậm, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi có cảm giác kỳ cục là nếu không nói thật bình tĩnh và rõ ràng, tôi sẽ bắt đầu hét vào điện thoại. “Tại sao người ta lại làm thế, nếu như chẳng có gì để giấu cả?”

Im lặng kéo dài.

“Nilsson?”

“Tôi sẽ đến phòng cô,” cuối cùng anh ta nói. “Cô vẫn ở trong cabin phải không?”

“Vâng.”

“Tôi sẽ tới đó trong khoảng mười phút. Tôi đang ở chỗ thuyền trưởng, tôi phải xong việc ở đây đã, nhưng tôi sẽ tới nhanh nhất có thể.”

“Vâng, tạm biệt anh,” tôi nói rồi dập mạnh ống nghe, tức giận nhiều hơn là sợ, mặc dù không rõ là mình đang tức giận với bản thân hay với Nilsson.

Tôi đi tới đi lui quanh cabin, soát lại những sự kiện tối qua, những hình ảnh, âm thanh, nỗi sợ hãi chen chúc trong đầu tôi. Tôi không thể vượt qua cái cảm giác bị xâm phạm - một người nào đó đã ở trong phòng tôi. Một người nào đó đã lợi dụng việc tôi đi cùng Nilsson để tới đây lục đồ rồi lấy đi mảnh bằng chứng duy nhất chứng minh cho câu chuyện của tôi.

Nhưng ai có thể tiếp cận chìa khóa? Iwona? Karla? Josef?

Có tiếng gõ cửa, tôi quay ngoắt lại và bước ra mở. Nilsson đứng ở ngoài, một sự pha trộn của hung hăng, lừng lững và mệt mỏi, giờ đang tỏ ra bồn chồn. Quầng thâm dưới mắt anh ta không to bằng của tôi, nhưng dù sao chúng cũng đang phát triển dần.

“Ai đó đã lấy cây mascara,” tôi lặp lại.

Anh ta gật đầu. “Tôi vào được không?”

Tôi đứng lùi lại, và anh ta lách qua người tôi để bước vào trong.

“Tôi ngồi được chứ?”

“Xin cứ tự nhiên.”

Anh ta ngồi xuống, chiếc sô pha kẽo kẹt nhè nhẹ, còn tôi thì vắt vẻo đối diện anh ta trên chiếc ghế lấy từ bàn trang điểm. Không ai nói gì. Tôi nhìn anh ta, chờ anh ta bắt đầu - có lẽ anh ta đang làm điều tương tự, hoặc chỉ đang tìm từ ngũ. Anh ta véo sống mũi, một cử chỉ trông khôi hài đến là kỳ khi gắn với một người đàn ông to lớn nhường ấy.

“Cô Blacklock...”

“Lo,” tôi nói, giọng cương quyết.

Anh ta thở dài và bắt đầu lại. “Vậy thì, Lo. Tôi đã nói chuyện với thuyền trưởng. Không có nhân viên nào mất tích, đến giờ chúng tôi đã chắc chắn chuyện đó. Chúng tôi cũng đã nói chuyện với tất cả nhân viên và không người nào thấy có gì đáng ngờ ở cabin bên cạnh, tất cả dẫn chúng tôi đến kết luận rằng...”

“Này,” tôi tức giận ngắt lời, như thể bằng cách nào đó việc ngăn không cho anh ta nói ra những lời tiếp theo sẽ tác động được tới kết luận mà anh ta và thuyền trưởng đã đưa ra.

“Cô Blacklock...”

“Không. Không, anh không được làm thế.”

“Không được làm gì cơ?”

“Phút trước gọi tôi là ‘cô Blacklock’, bảo tôi rằng anh tôn trọng những mối bận tâm của tôi và tôi là một hành khách quan trọng, vân vân, rồi phút sau đã phủi tôi đi như một con mẹ kích động không biết rằng mình đã trông thấy gì.”

“Tôi không...” anh ta nói, nhưng tôi ngắt lời. Tôi tức giận đến mức không muốn nghe nữa.

“Anh không thể nước đôi như thế được. Hoặc anh tin tôi hoặc - ồ, không, đợi đã!” Tôi khựng lại giữa chừng, không thể tin nổi là tôi chưa hề nghĩ đến chuyện đó. “Máy quay giám sát thì sao? Các anh phải có một hệ thống an ninh chứ?”

“Cô Blacklock...”

“Các anh có thể kiểm tra lại đoạn băng quay ngoài hành lang. Cô gái sẽ xuất hiện trên hình - chắc chắn là thế!”

“Cô Blacklock!” anh ta nói to hơn. “Tôi đã nói chuyện với anh Howard.”

“Cái gì?”

“Tôi đã nói chuyện với anh Howard,” anh ta nói, nghe còn mệt mỏi hơn trước. “Ben Howard.”

“Thì?” tôi hỏi, nhưng tim tôi đang đập thình thịch. “Ben thì biết gì về chuyện này cơ chứ?”

“Cabin của anh ấy ở đối diện với cabin trống. Tôi đã đến gặp anh ấy, để xem anh ấy có nghe thấy gì không, xem liệu anh ấy có thể chứng thực chuyện cô nghe thấy tiếng nước bắn.”

“Anh ta không ở trong cabin,” tôi nói. “Lúc đó anh ta đang chơi bài.”

“Tôi biết chuyện đó. Nhưng anh ấy có kể với tôi...” giọng Nilsson nhỏ dần rồi im lặng.

Ôi Ben, tôi nghĩ, và bụng tôi chợt thấy nôn nao. Ben, đồ phản bội. Anh đã làm gì thế này?

Tôi biết anh ta đã nói gì. Nhìn mặt Nilsson là biết, nhưng tôi sẽ không để anh ta thoát dễ dàng như vậy.

“Rằng?” tôi hỏi, răng nghiến kèn kẹt. Tôi sẽ ép anh ta phải nói đến đầu đến đũa, phải đánh vần rành rọt từng âm tiết một cho bằng hết.

“Anh ấy nói với tôi về gã đàn ông trong căn hộ của cô. Tên trộm.”

“Chuyện đó chẳng có gì liên quan với chuyện ở đây.”

“Nó, chà...” anh ta hắng giọng, rồi khoanh tay lại, rồi khoanh chân. Hình ảnh một người đàn ông to lớn nhường ấy, vặn vẹo ngồi trên một chiếc ghế sô pha, cố gắng thu nhỏ mình về hư không, thật là nực cười đến lố bịch. Tôi không nói gì. Cảm giác nhìn anh ta vặn vẹo thật là sướng. Anh biết, tôi độc địa nghĩ thầm, anh biết mình là đồ rác rưởi mà.

“Anh Howard kể với tôi là cô, ờ, cô đã ngủ không được ngon giấc, kể từ, ờ, từ vụ đột nhập,” anh ta cố trình bày.

Tôi không nói gì. Tôi ngồi đó lạnh lùng sắt đá với cơn giận dữ huống về Nilsson, nhưng hầu hết là hướng về Ben Howard. Đó là lần cuối cùng tôi thổ lộ điều gì với anh ta. Chẳng lẽ tôi chẳng bao giờ khôn ra sao?

“Và rồi còn chuyện rượu nữa,” anh ta nói. Gương mặt nhàu nhĩ củng mái tóc vàng của anh ta trông thật khổ sở. “Ờ, thì... nó không thích hợp để dùng với...”

Anh ta nói nhỏ dần rồi im bặt. Đầu anh ta quay về phía cửa phòng tắm, về phía đống đồ đạc cá nhân thê lương của tôi.

“Với cái gì?” tôi hỏi, giọng tôi trầm, đanh, hoàn toàn không giống bình thường chút nào.

Nilsson ngước mắt lên trần nhà, cảm giác bồn chồn của anh ta lan tỏa khắp phòng.

“Với... thuốc chống trầm cảm,” anh ta nói, giọng hầu như thì thầm, ánh mắt liếc sang gói thuốc nhăn nhúm dùng dở đặt cạnh bồn rửa mặt, rồi lại quay về phía tôi, mặt đầy vẻ hối lỗi.

Nhưng lời thì đã nói ra. Không thể rút lại được nữa, và chúng tôi đều biết chuyện đó.

Tôi ngồi xuống, chẳng nói gì, nhưng má tôi phừng phừng như thể vừa bị ai tát. Ra vậy. Ben Howard thực sự đã phun ra mọi thứ, đồ chó. Vài phút, cuộc nói chuyện giữa Ben và Nilsson chắc chỉ kéo dài chừng ấy. Một cuộc nói chuyện, không những chẳng làm chứng được cho câu chuyện của tôi, Ben còn xì ra toàn bộ thông tin tiểu sử của tôi mà anh ta có trong tay, và cùng lúc đó khiến tôi trông giống một kẻ loạn thần rối loạn sinh hóa chẳng hề đáng tin.

Phải. Phải, tôi uống thuốc chống trầm cảm. Thì sao?

Bất kể việc tôi đã uống những viên thuốc đó - và uống chúng kèm rượu - hàng năm rồi. Bất kể việc tôi hay bị hoảng loạn chứ không phải hoang tưởng.

Nhưng ngay cả khi tôi bị chứng loạn thần hoàn toàn, thì điều đó cũng không xóa bỏ được sự thực là, dù có thuốc hay không thuốc, tôi biết mình đã nhìn thấy gì.

“Thế đó,” cuối cùng tôi nói, cụt ngủn và hờ hững. “Anh nghĩ rằng chỉ vì một nắm thuốc mà tôi trở thành một con điên hoang tưởng không thể phân biệt cái gì là thực cái gì là hư? Anh biết là có hàng trăm ngàn người dùng đơn thuốc giống như tôi chứ, phải không?”

“Đấy tuyệt đối không phải là điều tôi muốn nói,” Nilsson lúng túng. “Nhưng thực tế là chúng ta không có bằng chứng nào chứng minh cho câu chuyện của cô, và thưa cô Blacklock, dù rất tôn trọng, nhưng những gì cô tin là đã xảy ra lại rất giống với những gì cô đã trải...”

“Không!” tôi gào lên, đứng bật dậy, áp đảo thân hình rúm ró khổ sở của anh ta, bất chấp việc bình thường anh ta phải cao hơn tôi đến mười lăm phân. “Tôi đã nói rồi, anh không được làm thế. Anh không được gọi tôi bằng cái tên xun xoe ấy rồi chổng mông vào những gì tôi đã nói với anh. Đúng, tôi không ngủ được. Đúng, tôi say. Đúng, có kẻ đã đột nhập vào căn hộ của tôi. Nhưng mấy việc đó chẳng liên quan quái gì tới những thứ tôi đã thấy.”

“Nhưng vấn đề là ở chỗ đó, không phải ư?” Giờ anh ta cũng đứng lên, hơi cáu tiết, đôi má rộng của anh ta thoáng đỏ. “Cô không nhìn thấy gì hết. Cô thấy một cô gái, trên thuyền này có đầy những cô gái như vậy, rồi rất lâu sau cô nghe thấy tiếng nước bắn. Từ đấy cô đã hấp tấp đưa ra những kết luận tương đồng với sự kiện kinh khủng mà cô đã trải qua vài đêm trước - tức là hai với hai lại thành năm. Không thể chỉ vì thế mà phải điều tra về một vụ giết người được, cô Blacklock.”

“Ra khỏi đây,” tôi nói. Sự lạnh lùng trong tim tôi dường như đang tan chảy. Tôi có thể cảm thấy mình sắp sửa nhường chỗ cho một thứ rất ngu xuẩn.

“Cô...”

“Ra. Khỏi. Đây!”

Tôi bước ra chỗ cửa và giật nó mở toang. Đôi tay tôi đang run rẩy.

“Ra khỏi đây!” tôi lặp lại. “Ngay bây giờ. Trừ phi anh muốn tôi gọi thuyền trưởng và bảo ông ta là một hành khách nữ đơn độc liên tục yêu cầu anh rời khỏi cabin của cô ấy nhưng anh từ chối. CỨT CON MẸ NÓ RA KHỎI CABIN CỦA TÔI!”

Nilsson rụt đầu xuống rồi lóng ngóng bước ra cửa. Anh ta dừng lại một thoáng, như thể định nói gì đó, nhưng có lẽ là do khuôn mặt tôi, hoặc một thứ gì đó trong mắt tôi, bởi khi ngước lên và bắt gặp ánh mắt tôi, anh ta dường như nao núng và quay đi.

“Tạm biệt,” Nilsson nói, “Cô...”

Nhưng tôi không muốn nghe thêm gì nữa. Tôi sập cửa vào mặt anh ta, rồi lao lên giường mà khóc thảm thiết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.