Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Tôi không rõ mình chìm vào giấc ngủ lúc nào, nhưng chắc chắn là tôi đã ngủ, kiệt quệ sau cơn đau đầu và tiếng rú của động cơ, bởi tôi thức dậy khi nghe thấy một tiếng cách.

Tôi ngồi bật dậy, đập đầu vào giường tầng trên, rồi bật ngửa ra, rên rỉ ôm đầu vì mạch máu dộng ầm ầm nơi tai, tiếng ong ong rền rĩ trong óc.

Tôi nằm đó, mắt nhắm nghiền vì đau, nhưng cuối cùng cơn đau cũng giảm bớt, đủ để tôi nằm nghiêng và mở mắt, nheo nheo lại trong ánh đèn huỳnh quang lờ mờ.

Có một cái đĩa ở trên sàn, và một cái ly đựng thứ gì đó - chắc là nước quả.

Tôi cầm ly lên và ngửi. Bề ngoài và mùi thì giống nước cam,, nhưng tôi không dám uống. Thay vào đó tôi ê ẩm đứng dậy và mở cửa cái nhà tắm nhỏ, dốc nước quả xuống bồn rồi rót nước từ vòi vào ly. Nước ấm và hơi có mùi, nhưng tôi khát quá, tệ thế này bõ gì. Tôi uống cạn, lại rót đầy rồi uống, lần này chậm hơn, trong khi quay trở lại chỗ giường tầng.

Đầu tôi đau dữ dội, tôi ước giá mình có chút thuốc giảm đau, nhưng hơn cả thế, tôi còn cảm thấy rất tệ - người run rẩy và yếu như thể đang mắc cúm. Chắc là do đói - đã mấy tiếng rồi tôi không ăn, và đường huyết của tôi có lẽ đang chạm đáy.

Một phần trong tôi muốn nằm xuống cho cái đầu đau nhói của mình được nghỉ ngơi, nhưng vì dạ dày gào lên, tôi đành kiểm tra đĩa thức ăn trên sàn. Trông nó hoàn toàn bình thường - thịt viên trộn một loại sốt, khoai tây nghiền và đậu, một ổ bánh mì để bên cạnh. Tôi biết mình nên ăn - nhưng cảm giác ghê tởm khiến tôi đổ chỗ nước quả đi lại tràn về. Chỉ là tôi thấy thế này rất sai - ăn thức ăn được mang đến bởi kẻ đã nhốt tôi vào một hầm ngục dưới nước. Trong thức ăn có thể chứa bất cứ thứ gì. Thuốc chuột. Thuốc ngủ. Tệ hơn. Và tôi chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài ăn nó.

Đột nhiên ý nghĩ đưa một thìa sốt kia vào miệng khiến tôi thấy hoảng loạn và buồn nôn, chỉ muốn dốc hết đồ ăn xuống cống cùng với nước quả, nhưng ngay khi chớm đứng dậy, sẵn sàng cầm cái khay lên, tôi nhận ra một điều, và lại ngồi xuống trên đôi chân chậm chạp, run rẩy.

Bọn họ không cần phải đầu độc tôi. Sao họ phải làm thế? Nếu muốn giết tôi thì họ chỉ cần bỏ đói tôi là được.

Tôi cố nghĩ cho thông suốt.

Nếu những người mang tôi tới đây muốn giết tôi thì ắt họ đã làm thế từ đời nào rồi. Phải không?

Phải. Bọn họ có thể đánh tôi nhát nữa mạnh hơn, hoặc đặt gối lên mặt tôi khi tôi bất tỉnh, hoặc chụp túi nhựa quanh cổ. Nhưng họ không làm thế. Họ phải mất công lôi tôi vào đây.

Tức là họ không muốn tôi chết. Dù sao đi nữa thì cũng không phải lúc này.

Một hạt đậu. Một hạt đậu có độc thì cũng không thể làm mình chết được, phải không?

Tôi xiên một hạt đậu rồi nhìn nó ở đầu nĩa. Hoàn toàn bình thường. Không có dấu bột nào. Không màu lạ.

Tôi cho nó vào miệng rồi chầm chậm lấy lưỡi đảo, cố phát hiện xem có vị lạ nào không. Không có.

Tôi nuốt xuống.

Không có gì đáng kể xảy ra. Không phải tôi mong có gì đáng kể xảy ra - dù không biết nhiều về độc, nhưng tôi hình dung là những thứ độc giết ta trong vài giây không phải chỗ nào cũng có, mà kiếm được cũng không dễ.

Nhưng có một thứ đã xảy ra. Tôi bắt đầu thấy đói.

Tôi xúc thêm vài hạt đậu nữa, lúc đầu thì thận trọng, rồi nhanh dần khi thức ăn khiến tôi cảm thấy khá hơn. Tôi lấy nĩa xiên cục thịt viên. Nó có mùi và vị hoàn toàn bình thường - phảng phất cảm giác của thức ăn nấu tập trung cho nhiều người.

Cuối cùng cái đĩa hết sạch, tôi ngồi và đợi ai đó đến lấy lại nó.

Tôi đợi.

Và đợi.

Thời gian co giãn - đấy là điều đầu tiên bạn nhận ra trong tình cảnh không có ánh sáng mặt trời, không có đồng hồ, không có bất kỳ cách nào để so độ dài của một giây này với độ dài của một giây khác. Tôi cố đếm - đếm giây, đếm mạch, nhưng đến hai ngàn gì đó thì lẫn lộn và mất dấu.

Đầu tôi vẫn đau, nhưng sự run rẩy mềm rũ ra của tứ chi mới khiến tôi lo lắng hơn cả. Đầu tiên tôi nghĩ là do tụt đường huyết; rồi, sau khi ăn, tôi bắt đầu lo là gì đó trong thức ăn, nhưng giờ nghĩ lại tôi mới cố nhớ xem lần cuối tôi uống thuốc là khi nào.

Tôi nhớ đã lấy một viên ra khỏi túi ngay sau khi gặp Nilsson vào sáng thứ Hai. Nhưng tôi lại không uống nó. Một thứ gì đó - một nhu cầu ngu xuẩn muốn chứng tỏ rằng tôi không phụ thuộc vào mấy viên thuốc trắng bé xíu vô hại - đã ngăn tôi lại. Thay vì vậy tôi bỏ nó ở trên bàn, không thể ép mình nuốt, nhưng cũng không thể vứt nó đi.

Tôi không có ý định dừng thuốc. Chỉ muốn chứng tỏ... điều gì tôi cũng không biết nữa. Rằng tôi kiểm soát được, chắc thế. Một câu “Mẹ nhà anh” vô nghĩa, nhỏ nhoi ném vào mặt Nilsson.

Nhưng rồi cuộc cãi cọ với Ben đã làm tôi quên khuấy. Tôi đến phòng spa mà không uống thuốc, rồi đến vụ vòi sen...

Vậy tức là ít nhất đã bốn mươi tám giờ trôi qua kể từ khi tôi uống thuốc. Có khi hơn sáu mươi giờ rồi cũng nên. Ý nghĩ đó thật khó chịu. Thực ra chỉ khó chịu thôi thì không đúng. Nó khiến tôi khiếp đảm.

Tôi gặp cơn hoảng loạn đầu tiên khi lên... tôi không biết, mười ba? Mười bốn? Hồi còn thiếu nữ. Nó đến... Và đi, bỏ lại tôi sợ hãi thất thần, nhưng tôi không bao giờ kể cho ai. Dường như chỉ có mấy đứa dị hợm mới bị thế. Tất cả những người khác đều sống bình thường mà không bị run rẩy và thấy mình không thở nổi, phải vậy không?

Trong một thời gian mọi chuyện vẫn ổn. Tôi qua kỳ thi chứng chỉ giáo dục trung học. Bắt đầu hai năm A - level. Khoảng sau thời điểm đó mọi chuyện bắt đầu trở nên không ổn. Những cơn hoảng loạn quay lại, đầu tiên là một, rồi nhiều hơn. Sau một khoảng thời gian, dường như đối mặt với nỗi lo âu đã trở thành một công việc toàn thời gian, và những bức tường bắt đầu bủa vây quanh tôi.

Tôi đã gặp chuyên viên trị liệu - thực ra là vài người. Có một người “trị liệu bằng đàm thoại” mẹ tôi kiếm được từ sổ điện thoại, một phụ nữ gương mặt nghiêm túc, đeo kính, tóc dài, muốn tôi tiết lộ bí mật u ám nào đó hẳn là chìa khóa phá giải toàn bộ vấn đề, nhưng tôi chẳng có cái gì như thế. Có lúc tôi đã nghĩ đến chuyện bịa ra - để xem làm thế có khiến tôi thấy dễ chịu hơn không. Nhưng mẹ tôi phát phiền với bà ta (và cả hóa đơn của bà ta nữa) trước khi tôi nặn ra được một câu chuyện thực sự hay ho.

Rồi đến tay lãnh đạo sành sỏi của hội hỗ trợ cộng đồng thanh thiếu niên với dàn gái trẻ đủ thể loại, từ biếng ăn tới tự hại. Và cuối cùng là Barry, nhà trị liệu hành vi nhận thức mà bác sĩ của tôi chỉ định, anh này dạy tôi thở, đếm, rồi bỏ lại tôi với niềm ác cảm trọn đời đối với đàn ông hói có chất giọng cao, mềm mại, sặc mùi cảm thông.

Dầu vậy, không người nào giúp được tôi. Hoặc không người nào giúp được tôi gạt bỏ hoàn toàn những cơn hoảng loạn. Nhưng tôi vẫn xoay xở đủ bình tĩnh để vượt qua các bài kiểm tra, rồi vào đại học và cảm thấy khá hơn chút xíu, dường như tất cả những chuyện đó... cái thứ đó cũng giống như những điều sẽ qua đi khi tôi trưởng thành, như NSYNC, hay son bóng màu anh đào. Có lẽ tôi đã bỏ lại nó ở phòng ngủ của mình nơi nhà bố mẹ, cùng tất cả hành lý tuổi thơ tôi. Đại học khá tuyệt. Khi ra trường với tấm bằng mới coóng, tôi thấy mình đã sẵn sàng đương đầu với thế giới. Tôi gặp Ben, tôi có một công việc ở Velocity và một chốn đi về ở London, và mọi thứ dường như rất ổn.

Và đó là khi tôi gục ngã.

Tôi từng cố dừng thuốc một lần. Cuộc đời tôi đương tốt đẹp, tôi không còn lưu luyến gì Ben nữa (ôi Chúa ơi, tôi không hề lưu luyến gì Ben). Bác sĩ cho tôi giảm liều dùng xuống 20 mg một ngày, rồi 10 mg, và khi tôi vẫn khá ổn, thì xuống 10 mg cách ngày, cuối cùng tôi dừng hẳn thuốc.

Tôi trụ được hai tháng trước khi gục, tại thời điểm đó tôi đã sụt gần mười lăm cân và có nguy cơ mất việc ở Velocity, mặc dù họ không biết tại sao tôi không đến văn phòng nữa. Cuối cùng Lissie gọi điện cho mẹ tôi, và bà lôi tôi đến chỗ bác sĩ, ông ấy nhún vai và nói rằng có lẽ đấy là do hội chứng cai nghiện[1], nhưng cũng có thể chưa phải là thời điểm thích hợp để tôi bỏ thuốc, ông ta cho tôi quay lại liều 40 mg một ngày - liều ban đầu của tôi - và chỉ vài ngày tôi đã cảm thấy khá hơn. Chúng tôi đồng ý thử lại một lần khác - và không hiểu sao cái lần kế tiếp đó chẳng bao giờ tới.

Lúc này đây cũng không phải thời điểm thích hợp. Không phải ở đây. Không phải khi bị giam trong một cái hộp sắt hai mét dưới mực nước biển.

Tôi cố nhớ lại lần gần nhất mình đã mất bao lâu trước khi bắt đầu thực sự, thực sự phát điên. Theo trí nhớ của tôi thì không được lâu cho lắm. Bốn ngày? Có lẽ ít hơn.

Thực tế là tôi có thể cảm thấy cơn hoảng loạn bắt đầu râm ran trên da qua những cơn rùng mình ngắn, lạnh, như bị điện giật.

Mày sẽ chết ở đây.

Sẽ chẳng ai biết.

Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi Chúa ơi ôi...

Có một tiếng động ở cửa, tôi ngừng lại. Ngừng thở, ngừng nghĩ, ngừng hoảng loạn - tôi ngồi bất động, lưng tựa vào giường tầng. Tôi có nên lao tới? Có nên tấn công?

Tay cầm cánh cửa bắt đầu xoay.

Tim tôi đập thình thình lên tận cổ họng. Tôi đứng dậy và lùi ra tận bức tường đối diện. Tôi biết mình nên chiến đấu - nhưng tôi không thể làm thế nếu không biết ai đang chuẩn bị bước qua cửa.

Những hình ảnh vụt qua trong đầu tôi. Nilsson. Tay đầu bếp đeo găng cao su. Cô gái trong chiếc áo phông Pink Floyd, tay cầm một con dao.

Tôi nuốt nước bọt.

Một bàn tay luồn qua khe hở và cầm lấy cái đĩa, rồi rụt ra nhanh như chớp, cánh cửa đóng sầm lại. Đèn vụt tắt, khiến cabin tối đen như mực. Bóng tối dày đặc đến mức tôi có thể nếm được nó.

Mẹ kiếp.

Tôi không thể làm được gì. Tôi nằm đó trong bóng tối khôn dò trong chừng vài giờ, nhưng cũng có thể là vài ngày hoặc vài phút, hết tỉnh rồi lại ngất, hy vọng mỗi lần mở mắt sẽ nhìn thấy một thứ gì đó, thậm chí chỉ một đường sáng mỏng mảnh ngoài hành lang cũng được, một thứ gì đó chứng tỏ tôi thực sự đang ở đây, rằng tôi thực sự tồn tại chứ không phải đang lạc lối trong một địa ngục do chính tôi tưởng tượng ra.

Cuối cùng chắc hẳn tôi đã ngủ say, bởi tôi giật mình thức dậy, tim đập hỗn loạn trong lồng ngực. Cabin vẫn tối mịt mù, còn tôi nằm đó, run rẩy vã mồ hôi, ôm chặt vào giường tầng như thể đấy là phao cứu sinh, cố gắng thoát khỏi giấc mơ hãi hùng nhất mà tôi sẽ chẳng sớm quên được.

Trong giấc mơ, cô gái mặc áo phông Pink Floyd đang ở trong cabin. Cabin rất tối, nhưng không hiểu sao trong bóng tối tôi có thể... không hẳn là thấy, mà cảm nhận được cô ta. Tôi chỉ biết là cô ta ở đó, đứng ở giữa cabin, còn tôi thì không thể nhúc nhích, bóng tối ghìm tôi xuống như một sinh vật sống, ngồi chồm hỗm trên ngực tôi. Cô ta cứ tới gần, tới gần hơn, cho tới khi đứng cách tôi chỉ vài phân, chiếc áo phông lơ lửng ngay trên cặp đùi thon dài.

Cô ta mỉm cười, rồi với một động tác uốn éo cô ta lột áo khỏi người. Bên dưới chiếc áo cô ta gầy nhẳng như một con chó đua, thấy hết cả xương sườn xương đòn và xương chậu nhô ra, khớp khuỷu tay còn rộng hơn cả cẳng tay, cổ tay bướu lên như cổ tay trẻ con. Cô ta cúi xuống nhìn mình, rồi cởi cả áo lót, chầm chậm như trong một màn vũ thoát y, trừ việc chẳng có gì gợi dục ở cảnh đó, chẳng có gì nóng bỏng nơi bầu ngực nhỏ phẳng và cái bụng hõm vào của cô ta.

Nhưng trong khi tôi nằm trên giường tầng, thở hổn hển, bất động vì sợ, cô ta không dừng lại ở đó. Cô ta tiếp tục cởi đồ. Chiếc quần lót của cô ta tuột xuống từ cái hông nhỏ nằm thành một đống dưới chân. Và rồi tóc cô ta, giật tung cả chân tóc lên. Rồi cô ta gỡ một bên lông mày, rồi gỡ nốt bên còn lại, rồi đến đôi môi. Cô ta để mũi rơi xuống chân. Cô ta rút những móng tay ra, từ tốn, từng cái một, như một người phụ nữ kéo chiếc găng đeo trên tay, rồi thả chúng rơi xuống sàn nghe lách tách, rồi đến lượt răng, cách... Cách... Cách, hết cái này đến cái khác. Và cuối cùng - cũng là khiếp đảm nhất - cô ta bắt đầu lột da mình, như thể đang bước ra khỏi một chiếc váy dạ tiệc bó sát, cho tới khi cô ta chỉ còn là một khối dài máu me toàn cơ xương và gân, như một con thỏ bị lột da.

Cô ta bò bằng bốn chi, rồi bắt đầu trườn về phía tôi, cái miệng không môi ngoác ra nhại một nụ cười nom khiếp đảm.

Cô ấy cứ trườn tới dần, tới dần, và dù đã thối lui, cuối cùng tôi thấy mình dựa vào vách sau của giường tầng và không thể lùi xa hơn được nữa.

Tôi cảm thấy tiếng thút thít mắc lại trong cổ họng. Tôi cố nói, nhưng không nói được. Tôi cố cử động, nhưng cứ cứng đờ ra vì sợ hãi.

Cô ta mở miệng, và tôi biết cô ta sắp sửa nói - nhưng rồi cô ta móc tay vào và giật lưỡi ra.

Tôi tỉnh dậy, thở hổn hển và sởn gai ốc vì khiếp đảm, bóng tối như một nắm đấm siết chặt lấy tôi.

Tôi muốn thét lên. Nỗi khiếp đảm dâng trong tôi như dung nham núi lửa, ép lên tầng cổ họng khép chặt và hàm răng nghiến lại. Và rồi tôi nghĩ trong một cơn mê sảng - nếu tôi hét lên, điều tệ nhất có thể xảy ra là gì? Có ai đó nghe được ư? Cứ để họ nghe thấy. Cứ để họ nghe, và biết đâu họ sẽ đến và cứu tôi ra khỏi đây.

Thế là tôi không ghìm nó xuống nữa, không ghìm cái tiếng thét đang dâng lên trong mình, dữ dội khuấy đảo đòi được thoát ra.

Và tôi hét, tôi hét, hét không dừng.

Tôi không biết mình đã nằm đó run rẩy, nắm tay ôm lấy chiếc gối mỏng èo uột, móng tay nghiến vào tấm nệm trần bên dưới trong bao lâu.

Tôi chỉ biết rằng cuối cùng cái cabin cũng trở nên yên lặng, ngoại trừ tiếng rú nho nhỏ của động cơ, và tiếng thở của tôi, khò khè trong cổ họng trầy xước và khàn đi vì la hét.

Không ai đến.

Không ai đập cửa hỏi có chuyện gì đang xảy ra, hay dọa giết tôi trừ phi tôi im miệng. Không ai làm gì hết. Như thể tôi đang ở ngoài không gian, hét lên trong chân không vô thanh.

Tay tôi run rẩy, tôi không thể lôi cô gái trong giấc mơ ra khỏi đầu, cái ý nghĩ cô ta đỏ sọng, rớm máu bò về phía tôi, chộp bắt, kêu cầu tôi.

Tôi đã làm gì? Ôi Chúa ơi, tại sao tôi lại làm việc này, cứ xía vào, không chịu im miệng. Tôi đã tự biến mình thành mục tiêu, vì từ chối im lặng về những gì đã xảy ra trong cái cabin đó. Thế nhưng... thế nhưng chuyện gì đã xảy ra?

Tôi nằm đó, đôi tay áp lên mắt trong bóng tối ngạt thở, cố gắng nghĩ cho thông. Cô gái vẫn còn sống - bất kể tôi đã nghe được gì, bất kể tôi nghĩ là mình đã thấy gì, thì đó cũng không phải một vụ giết người.

Chắc chắn cô ta đã ở trên thuyền này từ đầu. Chúng tôi không dừng lại ở đâu. Chúng tôi thậm chí còn chẳng nhìn thấy đất liền. Nhưng cô ta là ai, và tại sao cô ta lại trốn trên thuyền? Và vệt máu tôi thấy trên tấm kính là của ai?

Tôi cố lờ đi cái đầu đau điếng để suy nghĩ cho rành mạch. Cô ta có phải là nhân viên trên thuyền? Dù gì cô ta cũng biết mật khẩu cửa dành cho nhân viên. Nhưng rồi tôi nhớ lại lúc Nilsson bấm mã số, còn tôi đứng đằng sau anh ta. Anh ta chẳng buồn che bảng phím bấm. Nếu tôi muốn thì việc ghi nhớ những số Nilsson đã bấm chỉ là trò trẻ con. Và sau cùng, một khi ta đã xuống được boong dưới thì chẳng còn mấy cửa có khóa nữa.

Dù vậy, cô ta lại có chìa khóa vào được cabin trống - việc đó đòi hỏi phải có thẻ từ của khách được lập trình gắn riêng với cái cửa đó, hoặc thẻ nhân viên có thể mở được tất cả cabin. Tôi nghĩ đến những nhân viên lao công mà tôi nhìn thấy bên trong mấy cái chuồng nhỏ xíu của họ ở boong dưới, những gương mặt sợ hãi ngước nhìn tôi trước khi cánh cửa đóng lại. Một trong số họ sẽ bán thẻ từ của mình với giá bao nhiêu? Một trăm krone? Một ngàn? Họ thậm chí chẳng cần phải bán - chắc chắn là có những chỗ ta có thể làm được bản sao thẻ từ. Họ chỉ cần cho mượn chiếc thẻ trong một hai giờ, chẳng ai chất vấn gì hết. Tôi nghĩ đến Karla - thực tế cô ta có nói với tôi rằng chuyện đó diễn ra, rằng một người nào đó có thể đã cho bạn mình mượn cabin trống.

Nhưng cũng không nhất thiết. Có thể cô ta đã trộm thẻ từ hoặc mua được nó trên Internet - tôi hoàn toàn không biết mấy cái khóa điện tử này hoạt động thế nào. Cũng có thể cô ta chẳng cần ai giúp sức.

Lẽ nào từ đầu đến giờ tôi cứ đi tìm thủ phạm trong số thủy thủ đoàn và hành khách - trong khi họ hoàn toàn vô tội? Tôi nghĩ đến những lời buộc tội đã trút lên đầu Ben, nhưng nghi ngờ của tôi đối với Cole, Nilsson, với tất cả mọi người, và tôi thấy buồn nôn.

Nhưng việc cô gái kia tồn tại và vẫn còn sống không tự động loại trừ việc có kẻ khác can dự. Càng nghĩ thì tôi càng thấy chắc chắn là có ai đó đã giúp cô ta trên thuyền này - ai đó đã viết thông điệp lên gương ở phòng spa, đã hất máy ảnh của Cole vào bể sục, đã trộm điện thoại của tôi. Một mình cô ta không thể làm tất cả nhưng chuyện đó. Hẳn phải có người nào đó thấy và nhận ra cô gái mà tôi đã đi hỏi hết người này đến người khác trong suốt hai ngày trời, nếu cô ta cứ lang thang trên thuyền.

Ôi, chuyện này khiến tôi đau đầu quá. Tại sao? Câu hỏi đó tôi không thể trả lời. Tại sao phải đi xa nhường ấy để trốn trên thuyền, để ngăn tôi đặt câu hỏi? Nếu cô gái đã chết, tôi còn hiểu được đấy là hành vi che giấu. Nhưng cô ta vẫn còn sống, khỏe mạnh là đằng khác. Câu hỏi quan trọng phải là cô ta là ai. Vợ một ai đó chăng? Con gái một ai đó chăng? Người tình? Một người nào đó tìm cách xuất ngoại mà không phải giải thích với nhà chức trách?

Tôi nghĩ về Cole và vợ cũ của anh ta, Archer và nhân vật “Jess” bí ẩn. Tôi nghĩ đến cách tấm hình đó biến mất khỏi máy ảnh.

Tất cả đều vô lý.

Tôi trở mình, cảm thấy sức nặng bóng tối ở khắp nơi. Giờ tôi biết chắc là nơi này nằm rất sâu trong lòng thuyền. Tiếng động cơ nghe to hơn nhiều so với ở trên boong hành khách, thậm chí còn to hơn so với ở boong nhân viên, nếu tôi nhớ không nhầm. Tôi đang ở một nơi khác, có lẽ là boong đặt động cơ, nằm sâu dưới mớn nước, sâu trong thân thuyền.

Nghĩ đến đó tôi lại cảm thấy nỗi khiếp đảm lâm râm bò khắp thân thể, hàng tấn hàng tấn nước nặng nề trên đầu tôi và vai tôi, ép vào vỏ thuyền, không khí trong cabin cứ lẩn quẩn, lẩn quẩn mãi, còn tôi ở đây thì chết ngạt trong nỗi khiếp đảm của chính mình...

Chân run rẩy, tôi thận trọng trèo khỏi giường và chầm chậm băng qua căn phòng, tay quờ quạng phía trước, thỉnh thoảng rụt lại vì khiếp đảm những thứ có thể đang ở đây cùng tôi, trong bóng tối tuyệt đối này. Trí tưởng tượng gợi lên những nỗi khiếp đảm mà tôi hay mơ thấy hồi nhỏ - mạng nhện khổng lồ mắc trên mặt, những người đàn ông với móng vuốt vồ vập, thậm chí cả cô gái kia, không mí, không môi, không lưỡi. Nhưng một phần khác trong tôi biết rằng ở đây chẳng có ai khác ngoài tôi - rằng tôi hẳn đã nghe thấy, ngửi thấy, cảm nhận thấy nếu như có một người khác ở cùng mình trong không gian kín thế này.

Thận trọng lần mò một lúc, những ngón tay tôi chạm vào cánh cửa, và tôi lần sờ kiểm tra nó. Đầu tiên tôi thử vặn tay nấm, nhưng nó vẫn khóa - cũng chẳng bất ngờ gì. Tôi sờ xem có lỗ nhòm không, nhưng không có, hoặc tôi không tìm thấy cái nào trên mặt nhựa trống trơn. Dầu sao tôi cũng không nhớ là trước đó có thấy. Tôi chỉ nhớ được, và cũng là thứ tôi sờ đến tiếp theo, cái công tắc phẳng màu be ở bên trái cửa. Những ngón tay tôi rờ ra nó trong bóng tối, tôi gạt công tắc, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Chẳng có gì xảy ra hết.

Tôi gạt lại, lần này vô vọng, bởi tôi biết bọn họ đã làm gì. Chắc phải có một công tắc hoặc một cầu dao chủ ở lối đi bên ngoài. Cánh cửa đã đóng lại trước khi đèn tắt, và trong tất cả những lần tôi ở một cabin bất kỳ trước đây, lúc nào cũng phải có đèn an ninh - ta không bao giờ chìm trong bóng tối hoàn toàn, ngay cả khi tất cả đèn đều tắt. ở đây thì khác - bóng tối đặc quánh này chỉ có thể là kết quả của việc ngắt điện toàn bộ.

Tôi bò trở lại giường tầng rồi chui xuống dưới chăn, những cơ bắp của tôi run rẩy với một cảm giác trộn lẫn giữa hoảng loạn và cơn nôn nao giống như bị cúm mà tôi cảm thấy trước đó. Đầu tôi bị lấp đầy bởi sự trống rỗng cứ lan ra mãi, như thể bóng tối trong cabin đã thấm vào sọ tôi và đang chảy qua những khớp thầm kinh, bóp nghẹt và làm tê liệt mọi thứ, ngoại trừ cơn hoảng loạn cứ lớn dần, lớn dần trong lòng.

Ôi Chúa ơi. Đừng. Đừng gục, không phải lúc này.

Tôi không thể. Tôi sẽ không gục. Tôi sẽ không để cô ta thắng.

Cơn giận ngập tràn trong tôi đột nhiên trở thành thứ để tôi bấu víu, một thứ rõ ràng giữa bóng tối im lìm trong cái hộp nhỏ xíu này. Con điếm. Đồ phản bội. Tình chị em chó chết là thế đó. Tôi đã chiến đấu vì cô ta, đã mạo hiểm lòng tin của người khác vào tôi, đã chịu đựng sự hồ nghi của Nilsson và sự dò xét của Ben - và tất cả để làm gì? Để cô ta có thể phản bội tôi, nện đầu tôi vào khung cửa thép và nhốt tôi vào cái quan tài chó chết này.

Dù mưu đồ trong vụ này là gì - chắc chắn cô ta có tham gia vào.

Cô ta chắc chắn là người đã mai phục tôi ở hành lang. Và càng nghĩ về chuyện đó, tôi càng chắc chắn rằng bàn tay thò vào chộp lấy đĩa thức ăn cũng là của cô ta, một bàn tay nhỏ, uyển chuyển, mạnh mẽ. Một bàn tay có thể cào, vả, dộng đầu người khác vào tường.

Phải có một lý do nào đó cho tất cả những chuyện này - không ai lại mất công lẩn trốn giấu diếm kỹ lưỡng như vậy mà chẳng để làm gì. Cô ta làm giả cái chết của chính mình u? Có phải chủ ý từ đầu là để tôi thấy những gì đã xảy ra? Nhưng nếu thế thì tại sao lại phải mất công đến vậy để giả vờ là cô ta không bao giờ ở đó? Tại sao lại phải dọn sạch cabin, chùi hết vệt máu, phi tang cây mascara và cố tình gây nghi ngờ lên những gì tôi thuật lại?

Không. Cô ta không muốn bị nhìn thấy. Có gì đó đã xảy ra trong cabin 10, và dù chuyện đó là gì, lẽ ra tôi không được phép chứng kiến.

Tôi nằm đó, bắt bộ não tả tơi của mình phải giải thích, nhưng tôi càng cố nhồi nhét những mẩu thông tin vào với nhau, thì lại càng thấy giống như chơi trò ghép hình khi có quá nhiều mảnh ghép.

Tôi cố xét đến những khả năng ăn khớp với tiếng hét, vết máu và nỗ lực che giấu cô ta. Một cuộc ẩu đả? Một cú đấm vào mũi, một tiếng thét đau đớn, máu phun ra khi người đó chạy ra hiên để xì máu xuống biển, để lại vệt máu trên tấm kính... không ai chết cả. Và nếu cô gái đó đi lậu vé thì có thể giải thích được tại sao họ muốn che giấu việc này - chuyển cô ta đến chỗ khác, lau sạch vệt máu.

Nhưng những phần khác của bức tranh lại vênh ra. Nếu cuộc ẩu đả là bất ngờ và không định trước, làm sao bọn họ dọn sạch cái cabin nhanh vậy được? Trước đấy tôi đã nhìn thấy cô ta cùng cái cabin đằng sau ngổn ngang quần áo và tư trang. Nếu cuộc ẩu đả bất ngờ xảy ra thì bọn họ không thể nào dọn dẹp lau chùi sạch sẽ chỉ trong vài phút tôi gọi điện cho Nilsson được.

Không - bất kể điều gì đã xảy ra ở đó, nó cũng đã được lên kế hoạch. Họ đã dọn dẹp nó từ trước, dọn một cách tỉ mỉ. Và tôi bắt đầu ngờ rằng không phải ngẫu nhiên mà cabin số 10 lại bị bỏ trống. Không, một cabin được cố tình để trống, và đó phải là cabin 10. Palmgren là cabin cuối cùng trên thuyền này; không có cabin nào ở sau nó nữa nên sẽ chẳng ai thấy có thứ gì trôi qua rồi biến mất trong lớp bọt sủi lên phía sau con thuyền.

Một ai đó đã chết. Tôi chắc chắn là thế. Chỉ là không phải cô gái đó. Nhưng thế thì là ai?

Tôi trở mình trong bóng tối, lắng nghe bất cứ âm thanh nào vẳng qua được tiếng rền của động cơ, và cố trả lời những câu hỏi cuộn lên đầy bất an trong đầu. Trí óc tôi trở nên ù lỳ tê liệt, nhưng tôi cứ trở đi trở lại câu hỏi đó. Ai. Ai đã chết?

❀ ❀ ❀

[1] Hội chứng cai nghiện là phản ứng tiêu cực của cơ thể khi dừng sử dụng một loại thuốc trước đó được dùng thường xuyên.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.