Chúng tôi đổi chỗ thêm hai lần nữa, nhưng không hiểu sao tôi chẳng được ngồi cạnh Bullmer lần nào, và mãi đến khi cà phê được mang ra và chúng tôi được tùy ý trở lại phòng khách Lindgren thì tôi mới có cơ hội đến bắt chuyện với anh ta. Tôi đang bước ngang căn phòng, tay cầm cốc cà phê, chông chênh giữ thăng bằng theo chuyển động của con thuyền, thì một ánh đèn lóe thẳng vào mặt làm tôi loạng choạng, suýt nữa dốc cả cốc cà phê lên người. Vài giọt bắn lên vạt chiếc đầm thuê và cái sô pha trắng bên cạnh.
“Cười lên nào,” một giọng nói lọt vào tai tôi, và tôi nhận ra người chụp ảnh chính là Cole.
“Chết tiệt, đồ ngốc,” tôi cáu kỉnh nói, rồi tức thì thấy hối hận. Để anh ta tố với Rowan về thái độ xấc xược của tôi là điều cần tránh trước tiên. Chắc tôi đã xỉn hơn mình tưởng rồi. “Không phải anh,” tôi lúng túng nói, cố gắng chữa câu buột mồm. “Ý là tôi. Cái sô pha.”
Anh ta thấy sự bồn chồn của tôi và bật cười. “Lấp liếm nhanh đấy. Đừng lo, anh sẽ không đơm chuyện về em với sếp của em đâu. Cái tôi của anh đâu có mong manh đến thế.”
“Tôi không...” tôi lúng túng, nhưng câu đó sát với những gì tôi vừa mới nghĩ một cách đáng sợ, đến mức tôi không biết phải nói nốt ra sao. “Tôi chỉ...”
“Thôi quên đi. Em đi đâu mà vội thế? Em sải bước qua phòng cứ như thợ săn đuổi theo một con linh dương què vậy.”
“Tôi...” Phải thừa nhận thì thật xấu hổ, nhưng đầu tôi đang đập thình thình bởi cơn mệt mỏi và cồn, và không hiểu sao tôi thấy nói ra sự thật lúc này có vẻ dễ dàng hơn. “Tôi đang hy vọng nói chuyện được với Richard Bullmer. Tôi đã cố bắt chuyện với anh ta cả tối, nhưng chẳng có cơ hội nào cả.”
“Và em đang ra tay thì anh lại làm hỏng,” Cole nói với một tia sáng lóe lên trong mắt. Anh ta lại cười, và tôi nhận ra chính mấy chiếc răng cửa kia khiến anh ta có vẻ hơi hung ác, tựa thú săn mồi. “Chà, để anh xử lý cho. Bullmer!”
Tôi co rúm khi Richard Bullmer ngoảnh khỏi cuộc trò chuyện với Lars và nhìn về phía chúng tôi.
“Có ai gọi tôi à?”
“Đúng rồi đấy,” Cole nói. “Đến đây nói chuyện với cô gái này đi, để bù cho tôi cái tội đã phục kích cô ấy.”
Bullmer bật cười, cầm cốc trên tay ghế bên cạnh rồi bước tới. Anh ta di chuyển khá dễ dàng, bất chấp con thuyền hơi tròng trành, làm tôi có ấn tượng anh ta là một người hết sức khỏe mạnh về thể chất, và hẳn là rắn chắc như lim bên dưới bộ đồ cắt may tinh xảo.
“Richard,” Cole vừa nói vừa vẫy tay, “đây là Lo - Lo, dây là Richard. Cô ấy đã giật mình vì bị tôi chụp trộm giữa lúc đang tới chỗ anh, còn làm đổ cả cà phê ra này.”
Má tôi đỏ bừng, nhưng Bullmer lắc đầu với Cole.
“Tôi đã nhắc anh phải thận trọng với cái món đó rồi mà.” Anh ta hất đầu về phía chiếc máy ảnh nặng trịch lủng lẳng trên cổ Cole. “Không phải ai cũng muốn bị paparazzi chụp hình ở những thời điểm không phù hợp.”
“A, họ thích thế đấy chứ,” Cole mau mắn đáp, cười toét miệng nhe cả hàm răng ra. “Một lần trải nghiệm làm người nổi tiếng ở tụ điểm hoành tráng này.”
“Tôi nghiêm túc đấy,” Richard nói, và mặc dù vẫn cười, giọng anh ta không còn có vẻ thích thú nữa. “Nhất là Anne.” Anh ta hạ giọng. “Anh biết là cô ấy ngại xuất hiện kể từ khi...”
Cole gật đầu, nụ cười tắt ngấm, “Ừ, hẳn rồi anh bạn. Chuyện đó khác. Nhưng Lo đây thì không để bụng đâu, đúng không Lo?” Anh ta choàng một tay qua vai tôi, kéo tôi sát vào người anh ta, vai tôi đập cái rắc vào chiếc máy ảnh, và tôi cố rặn ra cười.
“Không,” tôi lúng túng nói. “Không, tất nhiên là không rồi.”
“Phải thế chứ,” Bullmer nói và nháy mắt với tôi. Một cử chỉ kỳ cục - hệt như lúc tôi thấy anh ta nói chuyện với Camilla Lidman - không phải thân thiện kiểu bề trên, mà như thể Bullmer đang cố gắng cân bằng thứ anh ta coi là một cuộc chơi không hề cân xứng. Đừng nghĩ về tôi như một triệu phú tầm cỡ quốc tế, cái nháy mắt nói thế. Tôi chỉ là một anh chàng bình thường dễ gần mà thôi.
Tôi còn đang cố nghĩ xem phải đáp lại thế nào thì Owen White vỗ vai anh ta và Bullmer quay lại.
“Tôi làm gì được cho anh đây, Owen?” anh ta nói, tôi chưa kịp mở mồm câu nào thì cơ hội đã vuột mất.
“Tôi...” tôi cố nói, và anh ta ngoái đầu lại nhìn tôi.
“Này, nói chuyện ở mấy dịp thế này chẳng bao giờ là dễ cả. Sao cô không tạt qua cabin của tôi vào ngày mai sau khi tổ chức xong các hoạt động nhỉ, chúng ta có thể trò chuyện với nhau nhiều hơn?”
“Cảm ơn anh,” tôi nói, cố không tỏ ra biết ơn một cách thảm hại.
“Tuyệt. Cabin số 1 nhé. Tôi rất trông đợi đấy.”
“Xin lỗi,” Cole nói nhỏ, hơi thở làm rung những sợi tóc vén sau tai tôi. “Anh đã cố hết sức rồi. Biết nói sao giờ? Ai cũng muốn gặp cậu ấy. Anh bù đắp cho em thế nào đây?”
“Đừng bận tâm,” tôi lúng túng nói. Anh ta đang đứng sát tôi đến mức khó chịu, và tôi chỉ muốn lùi lại một bước, nhưng giọng Rowan cứ văng vẳng trong đầu: Giao tiếp đi, Lo! “Kể tôi... kể tôi nghe vài chuyện về anh xem nào. Sao anh lại đến đây? Anh bảo chụp mấy thứ này không phải gu của anh cơ mà.”
“Richard là bạn cũ,” Cole nói. Anh ta cầm lấy cốc cà phê từ khay của chiêu đãi viên đi ngang qua, rồi nhấp một ngụm. “Bọn anh cùng học ở Balliol. Thế nên khi cậu ấy bảo anh đi cùng, anh cảm thấy mình không thể từ chối.”
“Hai người có thân không?”
“Anh sẽ không nói là thân. Thực sự bọn anh không thường giao thiệp - rất khó khi một người là nhiếp ảnh gia chật vật kiếm sống còn người kia cưới được một trong những phụ nữ giàu có nhất châu Âu.” Anh ta toét miệng cười. “Nhưng cậu ấy là một tay tốt bụng. Trông thì như thể Richard được sinh ra với thìa bạc trong mồm, nhưng đấy không phải toàn bộ câu chuyện. Cậu ấy cũng từng có những lúc gian nan và anh đoán điều đó càng khiến Richard quyết giữ gìn... Chà, tất tật những thứ này.” Anh ta khua tay chỉ khung cảnh xung quanh chúng tôi - lụa là, pha lê, đồ đạc bóng lộn. “Richard biết cảm giác khi ta mất một thứ gì đó. Hoặc một người nào đó.”
Tôi nhớ đến Anne Bullmer và cái cách Richard đưa cô về cabin bất chấp khách khứa đứng kín phòng đợi nói chuyện với anh ta. Và tôi nghĩ có lẽ mình hiểu Cole muốn nói gì.
Khoảng mười một giờ, rốt cục tôi cũng quay về được phòng. Tôi xỉn. Rất, rất xỉn. Mặc dù khó mà biết được tôi xỉn đến mức nào, bởi chúng tôi đang ở giữa biển và chuyển động dập dềnh của sóng hòa lẫn trong cảm giác nôn nao với sâm panh... Và rượu vang... ôi, và những ngụm aquavit[1] lạnh buốt. Lạy Chúa, tôi đã nghĩ cái quái gì vậy?
Có một khoảnh khắc minh mẫn khi tôi đến cửa buồng mình và đứng đó một lúc, tựa người vào khung cửa. Tôi biết tại sao mình say. Tôi biết chính xác tại sao. Bởi nếu đủ say, tôi sẽ ngủ say như chết. Tôi không thể chịu nổi một đêm thức trắng nữa - không phải ở đây.
Nhưng tôi gạt ý nghĩ ấy đi và bắt đầu móc thẻ từ trong áo lót.
“Cân giúp một tay không, Blacklock?” một giọng nói lè nhè vang lên sau lưng tôi, và bóng của Ben Howard đổ lên khung cửa.
“Tôi ổn,” tôi nói, quay lưng lại để anh ta không thấy tôi đang móc tấm thẻ ra. Một con sóng đánh vào thuyền, thế là tôi loạng choạng. Xéo đi, Ben.
“Chắc chứ?” Anh ta rướn người tới, cố tình dòm qua vai tôi.
“Đúng,” răng tôi nghiến lại vì tức giận, “Chắc chắn đấy.”
“Vì anh giúp được mà.” Anh ta nở một nụ cười dâm đãng rồi hất đầu về phía mép trên chiếc đầm, nơi tôi đang lấy một tay giữ để nó không tuột xuống. “Trông em có vẻ cần anh giúp một tay đấy. Hoặc giúp cả hai tay luôn.”
“Xéo mẹ đi,” tôi nói cộc lốc. Có gì đó kẹp bên dưới xương vai trái tôi, ấm và cứng, khá giống một chiếc thẻ. Giá tôi có thể luồn tay vòng ra đến đó...
Anh ta tiến lại gần hơn, và tôi chưa kịp nhận ra anh ta định làm gì, thì anh ta đã thô bạo vục tay vào phía trước cái đầm của tôi. Tôi cảm thấy cơn đau điếng khi khuy măng sét của anh ta cà lên da thịt, rồi những ngón tay tóm lấy bầu ngực trần của tôi và siết mạnh, theo cái lối có lẽ là muốn tỏ vẻ dâm dật.
Còn khuya.
Tôi thậm chí còn chẳng phải nghĩ. Tiếng vải rách toạc nghe như tiếng mèo gầm gừ, và đầu gối tôi nện vào háng anh ta mạnh đến mức anh ta thậm chí còn không kêu nổi, chỉ từ từ đổ vật xuống sàn rồi phát ra những tiếng thút thít hổn hển yếu ổt.
Còn tôi thì bật khóc.
Hai mươi phút sau, tôi đang ngồi trên giường trong buồng của mình, vẫn sụt sịt và quệt mascara đi mượn khỏi má, còn Ben thì cúi mình bên cạnh, một tay choàng vai tôi, tay kia giữ xô đá áp vào háng.
“Anh xin lỗi,” anh ta lại nói, giọng vẫn rền rĩ vì nén đau. “Làm ơn, Lo, làm ơn đừng khóc nữa. Anh thực sự xin lỗi. Anh là một thằng khốn, một thằng đốn mạt. Anh đáng bị vậy.”
“Không phải anh,” tôi thổn thức, dù tôi không chắc anh ta hiểu được tôi định nói gì. “Tôi không thể chịu được nữa, Ben, kể từ vụ trộm tôi không - tôi nghĩ tôi sắp phát điên.”
“Vụ trộm nào?”
Tôi kể cho anh ta giữa những tiếng nức nở. Mọi thứ tôi không kể với Jude. Cảm giác lúc đó, tỉnh dậy, nhận ra có người lạ trong căn hộ của mình, nhận ra rằng có thét lên thì cũng chẳng ai nghe thấy, nhận ra rằng tôi không cách chi tìm được người giúp đỡ, không cơ may đánh lại kẻ đột nhập, rằng tôi dễ tổn thương theo một lối tôi chưa từng nghĩ đến trước cái đêm đó.
“Anh xin lỗi,” Ben cứ lặp lại như một câu thần chú. Anh ta xoa lưng tôi bằng tay không cầm xô đá. “Anh vô cùng xin lỗi.”
Thái độ thương cảm lúng túng của anh ta chỉ khiến tôi khóc dữ hơn.
“Này, em yêu...”
Ôi, không. “Đừng có gọi tôi như thế.” Tôi bật dậy, hất tóc khỏi mặt và hất tay anh ta ra.
“Xin lỗi, chỉ là - anh buột miệng.”
“Tôi không quan tâm, anh không được nói như thế nữa, Ben.”
“Anh biết,” anh ta nói, vẻ rối bời. “Nhưng Lo, nếu phải thành thực, anh không bao giờ...”
“Đừng,” giọng tôi gấp gáp.
“Lo, những gì anh đã làm, anh là một thằng khốn, anh biết...”
“Tôi nói đừng. Kết thúc rồi.”
Ben lắc đầu, nhưng không hiểu sao những lời của anh ta khiến tôi ngừng khóc. Có thể do cảnh anh ta rúm ró cúi mình hết sức thảm thương thế này.
“Nhưng Lo...” Anh ta ngước nhìn tôi, đôi mắt nâu chó con trông yếu đuối dưới ánh đèn cạnh giường. “Lo, anh...”
“Không!” tôi nói, nghe to tiếng và cay nghiệt ngoài ý muốn, nhưng tôi đã khiến anh ta im miệng. Tôi không rõ điều Ben sắp thốt ra, nhưng bất kể đấy là gì thì tôi chỉ chắc chắn một điều là mình không thể để anh ta nói nốt. Tôi sẽ mắc kẹt trên cái thuyền này với Ben trong năm ngày tới. Tôi không thể để anh ta tự nhục nhiều hơn được, nếu không chuyến đi này sẽ trở nên không thể chịu đựng nổi vào những lúc chúng tôi chạm mặt nhau ban ngày.
“Ben, không,” tôi nói, giọng dịu lại. “Chuyện xảy ra rất lâu rồi. Mà anh chính là người muốn cắt đứt, nhớ không?”
“Anh biết,” anh ta nói, vẻ thảm hại. “Anh biết. Anh là một thằng ngu.”
“Anh không ngu,” tôi nói. Rồi, cảm thấy thế thật không trung thực, “Được rồi, anh đúng là thằng ngu. Nhưng tôi biết mình cũng không dễ dàng gì - thôi, giờ không còn quan trọng nữa. Chúng ta là bạn, đúng không?” Nói thế là hơi quá, nhưng anh ta gật đầu. “Được rồi, thế thì đừng khiến mọi chuyện be bét ra nữa.”
“Được rồi,” anh ta nói, đau đớn đứng dậy, chùi mặt bằng tay áo vét tiệc tối, rồi rầu rĩ nhìn nó. “Hy vọng người ta có dịch vụ giặt khô trên thuyền.”
“Hy vọng người ta có dịch vụ khâu vá trên thuyền.” Tôi hất cằm xuống chỗ rách dọc bên sườn chiếc đầm lụa xám.
“Em sẽ ổn chứ?” Ben nói. “Anh có thể ở lại. Ý anh không phải mấy chuyện bậy bạ đâu. Anh có thể ngủ trên đi văng.”
“Anh có thể,” tôi đồng ý, nhìn chiều dài chiếc đi văng, rồi lắc đầu khi nhận ra mình vừa nói gì. “Không, anh không thể. Chỗ nằm thì vừa đấy, nhưng anh không được ở lại, tôi không cần anh làm thế. Quay lại cabin của anh đi. Ơn Chúa, chúng ta đang ở trên một con thuyền giữa biển khơi - gần như là nơi an toàn nhất tôi có thể tìm thấy rồi.”
“Được rồi.” Anh ta bước hơi tập tễnh tới cửa buồng, mở cánh cửa ra, nhưng vẫn chưa đi. “Anh - anh xin lỗi. Thật đấy.”
Tôi biết anh ta đang chờ đợi điều gì, hy vọng điều gì. Không chỉ tha thứ, mà còn hơn thế nữa, một thứ bảo anh ta biết rằng phát bóp ngực đó chẳng phải hoàn toàn vô ích.
Tôi thà chết còn hơn cho anh ta điều đó.
“Đi ngủ đi Ben,” tôi nói, hết sức chán ngán và hết sức tỉnh táo. Anh ta còn đứng ở ngưỡng cửa thêm chút nữa, chỉ một miligiây quá lâu, đủ khiến tôi tự hỏi, bụng nhói lên theo nhịp dập dềnh của biển cả ngoài kia, rằng mình sẽ làm gì nếu anh ta không đi, nếu anh ta sập cửa, quay lại đây. Nhưng rồi anh ta cũng bước ra và bỏ đi, còn tôi liền khóa cửa lại và ngã vật ra sô pha, tay ôm đầu.
Cuối cùng, không biết là sau bao lâu nữa, tôi ngồi dậy, rót cho mình một ly whisky từ quầy bar mini, uống cạn trong ba ngụm. Tôi rùng mình, chùi miệng rồi tuột váy ra, mặc nó nằm trên sàn như bộ da mới lột.
Tôi cởi áo lót, bước khỏi đống quần áo sầu thảm rồi đổ vật xuống giường và chìm vào một giấc ngủ thật sâu, giống như cảm giác chết đuối vậy.
Không biết thứ gì đã đánh thức tôi, chỉ biết tôi bừng tỉnh như thể có ai đó cắm phập một ống tiêm đầy adrenaline vào tim. Tôi nằm bất động vì sợ, tim đánh tầm 200 nhịp một phút và quờ quạng nhớ lại cái câu xoa dịu tôi nói với Ben chỉ vài tiếng trước.
Mày ổn, tôi tự nhủ. Mày tuyệt đối an toàn. Chúng ta đang ở trên một con thuyền giữa biển - không ai vào được, không ai thoát được. Đây là nơi an toàn nhất mày có thể tìm được rồi.
Tôi đang tóm chặt lấy ga trải giường, tay cứng đờ như của người mới chết. Tôi bắt những ngón tay nới lỏng ra, chầm chậm co duỗi chúng, cảm thấy cơn đau nơi khớp đốt tan dần. Tôi tập trung hít vào thở ra, chậm và đều, cho tới khi rốt cục tim cũng đập chậm lại và tôi không còn cảm thấy nhịp giã điên cuồng của nó trong lồng ngực nữa.
Tiếng đập dồn trong tai tôi đã tan đi. Ngoài tiếng sóng vỗ thành thuyền nhịp nhàng và tiếng động cơ o o thấm vào mọi ngóc ngách trên thuyền, tôi không nghe thấy gì nữa.
Chết tiệt. chết tiệt. Tôi phải bình tĩnh lại.
Tôi không thể tối nào cũng vã rượu trong suốt chuyến đi này, hủy hoại sự nghiệp và khiến mọi cơ hội thăng tiến ở Velocity trôi tuột xuống cống được. Vậy thì chỉ còn nước - gì đây? Thuốc ngủ? Thiền? Hai cái đó đều chẳng có vẻ gì khá hơn.
Tôi trở mình, bật đèn và kiểm tra điện thoại. 3 giờ 4 phút sáng. Tôi kiểm tra email. Không có thư từ Judah, nhưng giờ tôi tỉnh quá rồi không ngủ lại được nữa. Tôi thở dài, cầm lên cuốn sách đang nằm chỏng chơ như con chim gãy lưng trên bàn đầu giường và bắt đầu đọc. Nhưng mặc dù cố tập trung vào trang sách, đầu tôi vẫn cứ vẩn vơ chuyện gì đó. Không chỉ là chứng hoang tưởng. Có gì đó đã đánh thức tôi dậy. Có gì đó đã khiến tôi bồn chồn và kích động như một con nghiện đập đá. Tôi cứ nghĩ đến một tiếng thét là sao?
Tôi đang lật trang sách thì nghe thấy một tiếng động, một âm thanh hầu như không thể nhận ra, lẫn trong tiếng động cơ và tiếng sóng vỗ, một âm thanh nhẹ đến nỗi suýt bị tiếng trang giấy sột soạt nhấn chìm.
Là tiếng cửa hiên ở cabin bên cạnh nhè nhẹ trượt mở.
Tôi nín thở, căng tai nghe.
Rồi có một tiếng tõm.
Không phải một tiếng tõm nhỏ.
Không, là một tiếng tõm rất to.
Tiếng tõm phát ra khi thân người rót xuống nước.
JUDAH LEWIS
Ngày 24 tháng Chín, 8 giờ 50 phút sáng
Này mọi người, thấy hơi lo cho Lo. Cô ấy không liên lạc gì đã vài ngày, kể từ lúc bắt đầu chuyến đi quảng bá du thuyền gì đó. Có ai nghe tin gì từ cô ấy không? Thấy hơi lo. Chúc vui.
LISSIE WIGHT Chào Jude! Bạn ấy nhắn tin cho em vào Chủ nhật - chắc là ngày 20? Bảo con thuyền tuyệt lắm!
Ngày 24 tháng Chín lúc 9 giờ 2 phút sáng
JUDAH LEWIS Ừ, anh cũng thấy cô ấy bảo vậy, nhưng cô ấy không trả lời email hay tin nhắn của anh vào thứ Hai. Cũng chẳng cập nhật gì ở đây hay trên Twitter.
Ngày 24 tháng Chín lúc 9 giờ 3 phút sáng
JUDAH LEWIS Có ai không? Pamela Crew? Jennifer West? Carl Fox? Emma Stanton? Xin lỗi nếu tôi tag ngẫu nhiên tên mọi người, chỉ là - phải nói thật rằng tôi thấy chuyện này không đúng với tính cách của Lo lắm.
Ngày 24 tháng Chín lúc 10 giờ 44 phút sáng
PAMELA CREW Cô ấy gửi mail cho tớ vào Chủ nhật, Jude ạ. Bảo cái thuyền tuyệt lắm. Có muốn tớ hỏi bố cô ấy cho không?
Ngày 24 tháng Chín lúc 11 giờ 13 phút sáng
JUDAH LEWIS Ừ nhờ cậu, Pam. Tớ không muốn các cậu phải lo nhưng đúng ra giờ này cô ấy phải liên lạc lại rồi chứ. Nhưng tớ lại bị kẹt ở Moscow nên không biết có phải cô ấy có dùng điện thoại nhưng không kết nối được hay không.
Ngày 24 tháng Chín lúc 11 giờ 21 phút sáng
JUDAH LEWIS Pam, cô ấy có nói với cậu tên con thuyền đấy không? Tớ không tìm được.
Ngày 24 tháng Chín lúc 11 giờ 33 phút sáng
PAMELA CREW Chào Judah, xin lỗi, tớ vừa gọi điện thoại cho bố cô ấy. Ông ấy cũng không thấy Lo nói gì. Con thuyền tên là Aurora. Báo tớ nếu cậu biết thêm gì nhé. Chào tình yêu.
Ngày 24 tháng Chín lúc 11 giờ 48 phút sáng
JUDAH LEWIS Cảm ơn Pam. Tớ sẽ thử tìm cái thuyền đó xem. Nhưng nếu ai nghe ngóng được gì thì nhắn tớ với nhé.
Ngày 24 tháng Chín lúc 11 giờ 49 phút sáng
JUDAH LEWIS Có gì không?
Ngày 24 tháng Chín lúc 3 giờ 37 phút chiều
JUDAH LEWIS Này mọi người, có gì không?
Ngày 24 tháng Chín lúc 6 giờ 9 phút chiều
❀ ❀ ❀
[1] Một loại rượu truyền thống ở Scandinavia.