Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Trời bắt đầu tảng sáng khi tôi nhận ra mình không thể đi xa hơn nữa, rằng cơ bắp tôi đã kiệt quệ quá ngưỡng chịu đựng, giờ không chịu nghe lời. Tôi còn chẳng đi bộ nổi, chỉ lảo đảo như đang say, đầu gối oằn xuống khi cố leo qua một gốc cây đổ.

Tôi phải dừng lại. Nếu không dừng lại, tôi sẽ đổ gục xuống đây, sâu trong miền quê Na Uy, đến độ có lẽ người ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy xác tôi.

Tôi cần chỗ trú, nhưng tôi đã rời con lộ một lúc lâu, và mãi chẳng thấy có ngôi nhà nào cả. Tôi không có điện thoại. Không tiền. Tôi thậm chí còn không biết bây giờ là mấy giờ, mặc dù rõ ràng là sắp bình minh.

Tiếng nức nở dâng lên trong cổ họng khô rang của tôi, nhưng ngay lúc đó tôi thấy có thứ gì đó lờ mờ hiện ra giữa rừng cây thưa thớt - một thứ dài và thấp. Không phải nhà - nhưng có lẽ là một kho thóc chăng?

Cảnh tượng đó tiếp cho đôi chân tôi chút năng lượng cuối cùng, và tôi cà nhắc bước ra khỏi vạt rừng, băng qua một con đường đất, rồi qua một cánh cổng nơi hàng rào thép gai. Đấy một kho thóc - mặc dù từ đó có hơi quá to so với cái lán đang ở trước mặt tôi đây, với tường gỗ ọp ẹp và mái thép uốn.

Hai con ngựa nhỏ bờm sờm quay đầu tò mò nhìn khi tôi đi ngang qua, rồi một con lại cúi xuống uống nước ở thứ mà tôi sung sướng nhận ra là một máng nước, bề mặt của nó chuyển màu hồng và vàng trong nắng nhẹ ban mai.

Tôi lảo đảo đi tới cái máng, quỳ xuống đám cỏ thấp bên cạnh rồi lấy tay vục từng vốc lớn mà uống. Đấy là nước mưa, có mùi bùn đất và rỉ sét từ cái máng kim loại, nhưng tôi không quan tâm. Tôi khát quá rồi, chẳng nghĩ được gì ngoài việc làm thỏa mãn cơn khát cháy cổ.

Sau khi đã uống hết mức có thể, tôi đứng thẳng dậy và nhìn xung quanh. Cửa lán đóng, nhưng khi tôi đặt tay lên then cửa, nó mở ra, và tôi thận trọng bước vào, đóng cánh cửa lại sau lưng.

Bên trong là rơm - từng kiện từng kiện - vài cái xô tôi nghĩ là đựng thức ăn chính hoặc thức ăn bổ sung cho ngựa, và hai chiếc chăn cho ngựa treo trên tường.

Mệt mỏi rã rời, tôi chầm chậm kéo cái đầu tiên xuống rồi trải nó lên đống rơm to nhất - thậm chí còn chẳng buồn nghĩ đến chuột rận, hay người của Richard. Chắc chắn họ không thể nào tìm thấy tôi ở đây, và tôi đã rơi vào tình trạng chẳng buồn quan tâm nữa - nếu bọn họ tìm ra tôi thì cứ để tôi ngủ đủ, sau đó muốn tha lôi tôi đi đâu thì tùy.

Rồi tôi nằm xuống cái giường tạm và kéo chiếc chăn còn lại lên mình.

Và tôi ngủ.

“Hallo?” Giọng nói trong đầu tôi lại vang lên, to đến nhức óc, và tôi mở mắt thì thấy ánh sáng chói chang và một khuôn mặt đang nhìn tôi chằm chằm. Một người đàn ông với bộ râu bạc trắng trông giống hệt Thuyền trưởng Birdseye[1] đang nhìn tôi với cặp mắt ươn ướt màu hạt dẻ và vẻ mặt lẫn lộn của ngạc nhiên và quan tâm.

Tôi chớp mắt và loạng choạng lùi lại, tim đập thình thình đau đớn, rồi cố đứng lên nhưng mắt cá chân bị sái đau điếng khiến tôi vấp. Người đàn ông nắm lấy tay tôi, nói gì đó bằng tiếng Na Uy, nhưng không kịp nghĩ ngợi gì, tôi cáu kỉnh giật tay mình ra và ngã phịch xuống sàn nhà kho.

Suốt vài phút chúng tôi chỉ nhìn nhau, ông ta ghi nhận những vết bầm vết xước của tôi, tôi thì ngó gương mặt nhăn nheo của ông ta và con chó đang vừa sủa vừa chạy quanh quẩn đằng sau.

“Kom,” cuối cùng ông ta nói, nhăn nhó đứng dậy, rồi chìa tay ra với vẻ bình thản thận trọng, như thể tôi là một con thú bị thương có thể cắn bừa nếu bị khiêu khích chứ không còn là con người nữa. Con chó lại sủa, lần này có vẻ kích động, và người đàn ông quay lại quát gì đó, rõ ràng là Mày, trật tự!

“Ông...” tôi liếm đôi môi khô rang và thử lại. “Ông là ai? Tôi đang ở đâu?”

“Konrad Horst,” người đàn ông nói, tự chỉ vào mình. Ông ta rút ví ra và tìm cho đến khi thấy một bức ảnh chụp một bà cụ má hồng với búi tóc trắng, đang nựng nịu hai thằng nhóc tóc vàng.

“Min kone,” ông ta nói, phát âm chậm từng chữ. Rồi, chỉ vào đám trẻ, ông ta nói gì đó nghe như “Vorry bon-bon”.

Rồi ông ta chỉ qua cánh cửa nhà kho về phía một chiếc Volvo siêu cũ kỹ đỗ bên ngoài.

“Bilen min,” ông ta nói, rồi lại, ”Kom.”

Tôi không biết phải làm gì. gì đó khiến tôi yên tâm nơi bức ảnh chụp vợ và đàn cháu của ông ta - nhưng ngay cả bọn hiếp giết thì vẫn có cháu bình thường chứ nhỉ? Mặt khác, có thể ông ta chỉ là một ông già tốt bụng. Có thể vợ ông ta biết nói tiếng Anh. Ít nhất thì nhiều khả năng là họ cũng có điện thoại.

Tôi nhìn xuống mắt cá chân mình. Tôi không có nhiều lựa chọn. Nó phải sưng gấp đôi kích cỡ bình thường, và tôi thậm chí còn không chắc mình có tập tễnh đi nổi tới chỗ cái xe hay không, chứ đừng nói là tới được sân bay.

Thuyền trưởng Birdseye giơ tay ra làm một động tác khích lệ nho nhỏ.

“Làn ơn?” ông ta nói to với ý hỏi, như thể cho tôi một lựa chọn. Nhưng đấy chỉ là ảo tưởng. Tôi chẳng có lựa chọn nào hết.

Tôi để ông ta giúp mình đứng lên và chui vào trong xe.

Chỉ khi chiếc xe đang bon bon tôi mới nhận ra tối qua mình đã chạy được xa chừng nào. Thậm chí ta còn chẳng thể nhìn thấy vịnh hẹp từ triền đồi nhiều cây này, và chiếc Volvo hẳn phải xóc nảy băng qua vài dặm đường đất gập ghềnh trước khi chúng tôi tới được nơi trông giống một con đường thứ thiệt.

Xe đang rẽ vào đường nhựa thì tôi nhận ra có gì đó trong cái hốc nhỏ bên dưới radio - một chiếc điện thoại di động. Trông nó như từ thời cổ lai hy, nhưng vẫn là một cái điện thoại.

Tôi giơ tay ra, hầu như không thở nổi.

“Tôi mượn được không?”

Thuyền trưởng Birdseye ngó qua, rồi toét miệng cười. Ông ta đặt điện thoại lên lòng tôi, nhưng rồi lại gõ lên màn hình nói gì đó bằng tiếng Na Uy. Ngay khi nhìn màn hình, tôi chợt vỡ lẽ ra. Không có tí sóng nào hết.

“Vente,” ông ta nói to và rõ ràng, rồi thật chậm, nghe như một thứ tiếng Anh trọ trẹ, “Đợi.”

Tôi giữ điện thoại trên lòng, nhìn màn hình mà cổ họng nghẹn ứ khi rừng cây vụt qua ngoài cửa sổ. Nhưng có gì đó không đúng. Màn hình điện thoại hiển thị ngày 29 tháng Chín. Hoặc là tôi đếm nhầm, hoặc là tôi đã ngất đi hết một ngày.

“Cái này” - tôi chỉ vào ngày tháng trên điện thoại - “hôm nay, là ngày 29 thật ư?”

Thuyền trưởng Birdseye liếc màn hình rồi gật đầu.

“Ja, tjueniende. Thứ Pa,” ông ấy nói, phát âm thật chậm từng chữ. Thứ Ba. Hôm nay là thứ Ba. Tôi đã ngủ trong cái lán nhỏ đấy tròn một ngày một đêm.

Tôi đang nhẩm tính và cố không nghĩ đến việc Judah và bố mẹ tôi hẳn phải lo lắng chừng nào, thì chúng tôi rẽ lên con đường dẫn vào một ngôi nhà nhỏ sơn xanh, và có gì đó lóe lên ở góc màn hình điện thoại - một cột sóng duy nhất.

“Làm ơn?” Tôi giơ điện thoại lên, tim đột nhiên đập mạnh lên đến họng khiến từ ngữ cứ nghèn nghẹn và trở nên xa lạ trong miệng tôi. “Tôi có thể gọi gia đình mình ở Anh không?”

Konrad Horst nói gì đó bằng tiếng Na Uy mà tôi không hiểu, nhưng ông ấy đang gật đầu, và thế là, bằng những ngón tay run dữ đến độ bấm mãi mới đúng phím, tôi nhấn +44 và nhập vào máy số điện thoại di động của Judah.

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật biểu tượng cho một thương hiệu thực phẩm ở Vương quốc Anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.