Tôi quá choáng váng đến mức không nói được gì. Tôi chỉ ngồi đó, miệng há hốc vì kinh ngạc.
Cô ta nhìn tôi rồi quay lại nhìn hình ảnh của mình trong gương nhà tắm và nhận ra mình đã làm gì. Một vẻ cáu kỉnh thoáng hiện trên gương mặt cô ta, nhưng rồi cô ta dường như gạt nó đi và bước ra khỏi phòng, để cánh cửa sập lại đằng sau. Tôi nghe tiếng chìa khóa sột soạt tra vào ổ, rồi một cánh cửa khác sập lại ở xa xa.
Anne Bullmer.
Anne Bullmer ư?
Cô ta hầu như không thể nào là người phụ nữ hốc hác xám ngoét già trước tuổi mà tôi đã gặp và nói chuyện cùng. Nhưng gương mặt ấy thì không sai đi đâu được. Cùng đôi mắt thâm quầng. Cùng chiều cao, cùng xương gò má nhô ra. Điều duy nhất tôi không hiểu nổi là tại sao trước đây tôi lại không nhận ra.
Nếu không nhìn thấy cô ta trong tình trạng dở dang kia thì tôi sẽ không thể nào tin nổi mái tóc và đôi lông mày vẽ chì tỉ mỉ có thể thay đổi khuôn mặt cô ta nhiều đến thế. Không có chúng, trông mặt cô ta trơ và phẳng lỳ một cách kỳ cục; không thể nào không nghĩ đến cái chết và bệnh tật khi ta nhìn vào làn da trắng như xương ấy, và chiếc khăn quấn chặt quanh sọ chỉ làm nổi bật sự mong manh, tôn lên vẻ đau đớn nơi đường nét ở cổ và những chiếc xương bên dưới.
Nhưng đôi lông mày đen bóng và mớ tóc đen óng mượt làm thay đổi tất cả, đến mức ta không thể nhận ra. Với chúng, cô ta trở nên trẻ trung, khỏe mạnh, đầy sức sống.
Tôi nhận ra khi nói chuyện với Anne Bullmer trước đây, tôi đã rối trí bởi lối ăn bận đau yếu của cô ta đến mức chưa bao giờ thực sự nhìn vào người phụ nữ đằng sau lớp phục trang đó. Thực tế là tôi đã cố không nhìn. Tôi chỉ thấy mớ quần áo xếp nếp đặc trưng, khoảng trắng từng là lông mày, cái sọ phẳng phiu dễ khiến ta rối trí bên dưới chiếc khăn quàng tinh xảo...
Tóc cô ta chắc chắn là tóc giả - không còn nghi ngờ gì nữa. Bộ tóc dày đen ấy không thể nào nhét vừa dưới khăn quàng lụa mỏng mảnh được.
Nhưng có phải cô ta ốm? Khỏe? Hấp hối? Giả vờ? Chuyện này thật khó hiểu.
Tôi cố nhớ lại những gì Ben đã nói - bốn năm hóa trị và xạ trị. Liệu ta có thể nào thực sự giả mạo việc đó, thậm chí là với bác sĩ tư dễ dàng mua chuộc, và một lối sống du hý thường xuyên cho phép ta nhảy từ hệ thống chăm sóc sức khỏe này sang hệ thống khác cứ mỗi vài tháng? Cũng có thể.
Ít nhất việc này giải thích được một thứ - cách cô ta lên thuyền, và những gì đã xảy ra với cô ta sau tiếng nước bắn đêm hôm đó. Cô ta chỉ cần nhấc mớ tóc giả ra, đội khăn choàng lên và lại trở về là Anne Bullmer. Nó cũng giải thích cách cô ta có thể ra vào tất cả mọi nơi - có được chìa khóa tổng, vào được khu vực nhân viên, và tới được cái hầm bí mật đang nhốt tôi sâu trong lòng thuyền. Khi chồng cô ta là chủ sở hữu thì mọi thứ đều ở trong tầm tay.
Nhưng điều khiến tôi thấy khó hiểu nhất là tại sao? Tại sao lại phải đội tóc giả và mặc áo phông Pink Floyd và dành cả buổi chiều trong một cái cabin trống? Cô ta đang làm gì ở đó? Và nếu việc đó bí mật đến thế, thì sao lại ra mở cửa?
Khi câu hỏi cuối cùng lướt qua tâm trí, tôi đột nhiên nhớ lại lúc mình gõ cửa - một, hai, ba, dừng lại, rồi một tiếng cốc nữa - và cánh cửa bật mở rất nhanh như thể có ai đang chờ đợi cú gõ cuối cùng đó. Một kiểu gõ cửa kỳ cục, bình thường chẳng ai gõ như thế. Một kiểu gõ ta dùng như mật mã. Liệu có thể nào tôi đã, hoàn toàn ngẫu nhiên, lỡ tay dùng một tín hiệu đã được thỏa thuận trước khiến cô gái trong cabin - Anne Bullmer - ra mở cửa?
Giả sử. Giả sử tôi chỉ gõ hai lần như bất cứ người bình thường nào khác - hoặc thậm chí là một lần. Tôi đã không bao giờ biết cô ta ở đó, không bao giờ đẩy mình vào tình cảnh này, bị nhốt, bị bịt miệng...
Bị bịt miệng. Đấy là một suy nghĩ khó chịu, và nó cứ mắc lại trong đầu tôi, trở đi trở lại như một tiếng vọng.
Tôi phải bị bịt miệng. Nhưng bịt miệng trong bao lâu? Bị nhốt dưới này cho tới... bao giờ? Cho tới khi qua một mốc thời gian thỏa thuận chăng?
Hay bị bịt miệng... vĩnh viễn?
Bữa tối là cá thịt trắng rưới sốt kem với khoai tây luộc. Đồ ăn nguội ngắt, rìa miếng cá đã đông hết lại, nhưng tôi đói. Trước khi ăn tôi nhìn viên thuốc trong tay, tự hỏi không biết phải làm gì. Đây chỉ là một nửa liều bình thường của tôi. Tôi có thể uống cả viên, hoặc chia nó ra, bắt đầu tích trữ trong trường hợp... nhưng trong trường hợp gì mới được? Tôi khó mà thoát được ra, và nếu Anne quyết định không mang thuốc đến nữa thì tôi sẽ cạn thuốc từ lâu trước khi cô ta đoái hoài.
Cuối cùng tôi nuốt cả viên, tự lý luận rằng mình còn phải bù lại lượng thuốc chưa uống. Tôi có thể bắt đầu cắn viên thuốc làm đôi kể từ ngày mai nếu cần. Tôi cảm thấy khá hơn gần như tức thì, dù biết đấy không phải là do tác dụng của thuốc. Chúng không hấp thu nhanh đến thế, và phải mất một lúc thì mới có tác dụng lên cơ thể. Cảm giác nhẹ nhõm tôi đang có hoàn toàn chỉ là hiệu ứng giả dược. Dù vậy, tại thời điểm này tôi chẳng quan tâm. Được cái gì hay cái đấy.
Rồi tôi bắt đầu ăn bữa tối đã nguội ngắt. Trong lúc ngồi trên giường nhai chầm chậm chỗ khoai tây nhạt nhẽo dinh dính để cho đỡ ngấy, tôi cố gắng sắp xếp lại những mảnh của trò chơi ghép hình mà tôi đã tỉ mẩn tập hợp được trong đầu.
Giờ tôi đã biết cái khịt mũi giễu cợt ấy hàm ý gì.
Ben đáng thương. Trong tôi dấy lên cảm giác tội lỗi khi đã vội vã kết tội anh ta, rồi lại một cảm giác khác, lần này là tức giận. Tôi đã quá tập trung vào việc Anne tình cờ nhắc đến một kẻ đồng lõa là nam giới đến mức chưa bao giờ nghĩ rằng chính Anne là người đã nhanh chân chạy xuống cầu thang khu spa trong khoảng thời gian chờ sơn móng khô để vạch lên gương mấy chữ đó. Lo ơi, sao mày ngu đến thế kia chứ.
Nhưng Ben cũng ngu. Nếu suốt bao năm qua anh ta không coi thường cảm xúc của tôi, nếu anh ta không sốt sắng tỉ tê với Nilsson đến thế, thay vì tìm kiếm bằng chứng ủng hộ câu chuyện của tôi, thì tôi đã không vội vã kết luận đến vậy.
Giờ tôi đã biết “anh ấy” là ai. Chắc chắn đó là Richard Bullmer. Anh ta sở hữu cái thuyền này. Trong số tất cả đàn ông trên thuyền, tôi có thể thấy anh ta lên kế hoạch và thực hiện một vụ giết người giỏi hơn bất cứ ai. Chắc chắn là giỏi hơn Alexander béo phì kiểu cách, hay Nilsson ì ạch lừng lững như gấu.
Trừ việc chẳng có vụ giết người nào hết. Tại sao tôi cứ phải nhắc mình nhớ điều đó nhỉ? Tại sao điều đó lại khó hiểu đến vậy?
Vì mày đang ở đây, tôi nghĩ. Vì bất kể mày đã thấy gì - bất kể điều gì đã xảy ra trong cái cabin đó - nó cũng đủ hệ trọng để bọn họ nhốt mày ở đây và ngăn mày đến gặp cảnh sát ở Trondheim. Chuyện gì đã xảy ra? Chắc chắn phải là một việc ghê gớm đến mức họ đơn giản là không thể để tôi nói về nó. Có phải là buôn lậu? Có phải họ đã ném thứ gì đó xuống biển cho một đồng phạm?
Thứ tiếp theo bị ném xuống sẽ là mày đấy, con ngu ạ, giọng nói trong đầu tôi vang lên, và hình ảnh tôi chìm xuống chợt hiện lên như một cơn sốc điện sâu trong não.
Tôi co rúm lại và nghiến răng, ép mình nuốt thêm một miệng đầy khoai tây dinh dính nữa. Tàu cưỡi lên một con sóng, và cơn buồn nôn cuồn cuộn trong bụng tôi.
Điều gì sắp sửa xảy đến với tôi? Chỉ có hai khả năng - đến một thời điểm nào đó họ sẽ thả tôi ra. Hoặc họ sẽ giết tôi. Và không hiểu sao khả năng đầu tiên không còn khả dĩ cho lắm. Tôi biết quá nhiều. Tôi biết về Anne. Tôi biết cô ta chẳng hề ốm yếu như cô ta giả vờ. Và họ không thể để tôi thoát ra ngoài và kể lại câu chuyện bị bắt cóc, bị cầm tù, bị đánh đập. Dù sẽ có người nào tin tôi đây?
Tôi chạm ngón tay lên má, ở đó máu vẫn rỉ ra chỗ cô ta dộng đầu tôi vào khung cửa. Tôi đột nhiên cảm thấy mình thật tởm - bẩn thỉu, đẫm mồ hôi và dính máu.
Anne - xét những lần trước cô ta đến - phải vài tiếng nữa mới quay lại.
Tôi chẳng thể làm gì nhiều để cải thiện phần số của mình khi cứ mắc kẹt trong cái quan tài hai mét vuông này. Nhưng ít nhất tôi có thể giữ mình sạch sẽ.
Áp lực nước ở đây không giống gì hết so với ở cabin tầng trên. Thậm chí vặn hết cỡ thì vòi cũng chỉ tuôn ra một tia nước nhỏ xíu èo uột, nhưng tôi đứng dưới nó lâu đến mức cảm thấy những ngón tay mình nhăn nheo thành một thứ bùn sền sệt. Máu khô trên tay tôi tan ra trong nước, tôi nhắm mắt lại và cảm nhận hơi ấm chảy khắp người, ngấm vào từng thớ cơ.
Khi ra khỏi đó, tôi cảm thấy khá hơn, tự tin hơn, rửa trôi được đôi chút sợ hãi và điên cuồng đã theo tôi suốt mấy ngày vừa rồi. Mặc quần áo vào rồi tôi mới nhận ra mình đã đi xuống nhường nào. Chúng bốc mùi nồng nặc - nói toẹt ra là vậy - và dính đầy máu cùng mồ hôi.
Tôi nằm xuống giường và nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gõ đều đều của động cơ và tự hỏi giờ chúng tôi đang ở đâu. Bây giờ là tối thứ Tư - hoặc có thể là sáng thứ Năm rồi cũng nên. Theo những gì tôi nhớ được thì chúng tôi chỉ còn hơn hai mươi tư tiếng chút xíu nữa là kết thúc hành trình này. Và rồi sao? Khi con thuyền cập bến Bergen vào sáng thứ Sáu, những hành khách khác sẽ rời khỏi đây và khi họ đi thì hy vọng cuối cùng của tôi rằng ai đó phát hiện chuyện gì đã xảy ra, cũng sẽ tiêu tan.
Trong hai mươi tư giờ tới chắc là tôi sẽ an toàn. Nhưng sau đó... ôi Chúa ơi, tôi không thể nghĩ đến điều ấy.
Tôi áp tay lên mắt, lắng nghe máu rần rật trong đầu. Tôi nên làm gì đây? Tôi có thể làm gì đây?
Nếu Anne nói sự thật, thì làm cô ta bị thương cũng chẳng để làm gì. Có một cánh cửa khóa khác ở bên ngoài cánh cửa này, và rất có thể cả khóa mã số ở lối ra. Trong một phút tôi phân vân: nếu ra được hành lang, liệu tôi có thể tìm và bật chuông báo cháy trước khi cô ta bắt kịp tôi? Nhưng tỷ lệ rủi ro quá cao. Tôi đã thấy sức mạnh và tốc độ của cô ta, và tôi sẽ khó có thể đi xa đến thế.
Không. Cơ hội tốt nhất của tôi rất đơn giản - tôi phải lôi kéo Anne về phe mình.
Nhưng làm thế nào? Tôi biết được gì về cô ta?
Tôi cố nghĩ: khối tài sản không tưởng của cô ta, quá trình giáo dục cô độc bị lôi khắp các trường nội trú ở châu Âu. Bảo sao tôi mất rất nhiều thời gian mới nhìn ra mối liên hệ. Người phụ nữ gầy guộc có đôi mắt buồn trong chiếc áo choàng xám và khăn trùm đầu hàng thiết kế - phải, những thứ đó khớp với những gì người ta nói với tôi. Nhưng tôi không thể liên hệ những gì Ben nói với cô gái mặc áo phông Pink Floyd, với đôi mắt thâm nhạo báng và mascara rẻ tiền. Như thể có đến hai Anne. Cùng chiều cao, cùng cân nặng, nhưng sự tương đồng chỉ đến đó mà thôi.
Và rồi... phải rồi.
Hai Anne.
Hai người phụ nữ.
Chiếc áo choàng lụa xám cùng tông với màu mắt cô ấy...
Tôi mở mắt và lia chân qua thành giường, rên rỉ vì sự ngu ngốc của chính mình. Tất nhiên - tất nhiên là thế rồi. Nếu không đờ đẫn vì sợ vì hoảng vì cơn đau trong đầu thì hẳn tôi đã nhìn ra rồi. Sao tôi lại không nghĩ đến việc đó nhỉ.
Tất nhiên là có đến hai Anne.
Anne Bullmer đã chết - kể từ cái đêm chúng tôi rời nước Anh.
Cô gái mặc áo phông Pink Floyd vẫn sống nhăn, và đã đóng giả Anne kể từ đó.
Cùng chiều cao, cùng cân nặng, cùng gò má rộng - chỉ màu mắt là không khớp, và họ đã mạo hiểm cho rằng sẽ không ai nhớ được đặc điểm của một người phụ nữ họ hầu như chưa từng gặp. Trước chuyến đi không một ai trên thuyền biết Anne. Richard thậm chí đã bảo Cole đừng chụp ảnh cô ấy, lạy Chúa! Giờ tôi đã hiểu tại sao. Không phải là để bảo vệ một người phụ nữ ngại ngùng vì diện mạo của mình. Mà là để không lọt ra bức ảnh nguy hiểm nào có thể khiến bạn bè và gia đình vợ anh ta thắc mắc sau này.
Tôi nhắm mắt, ngón tay túm tóc chặt đến đau điếng, giật mạnh da đầu, cố gắng giải thích chuyện gì đã xảy ra.
Richard Bullmer - chắc chắn phải là anh ta - đã bằng cách nào đó đưa được cô gái trong cabin 10 lên thuyền. Cô ta đã ở trong cabin đó trước khi tất cả hành khách chúng tôi có mặt.
Cái ngày chúng tôi ra khơi, cô ta đang đợi chỉ dẫn từ Richard để dọn dẹp cabin và chuẩn bị sẵn sàng. Tôi nhớ lại những gì mình đã thấy sau lưng cô ta: một chiếc váy lụa trải trên giường, đồ trang điểm, thuốc tẩy lông trong nhà tắm - miếng dán tẩy lông. Chúa ơi, sao tôi lại có thể ngu đến thế nhỉ? Cô ta đang cạo sạch lông trên người để đóng giả một người phụ nữ bị ung thư. Nhưng thay vì Richard xuất hiện và gõ cửa theo mật mã đã thỏa thuận, tôi lại xen vào, vô tình gõ đúng tín hiệu và cô ta đã gặp tôi.
Lúc đó cô ta đã nghĩ cái quái gì nhỉ? Tôi nhớ lại vẻ hoảng hốt và bực bội trên gương mặt cô ta khi cô ta cố sập cửa, còn tôi thì ngăn lại. Cô ta tha thiết muốn tống khứ tôi đi, nhưng đồng thời phải tỏ ra bình thản hết sức để tôi không nghi ngờ. Thà để tôi nhớ một người phụ nữ lạ hoắc cho mình mượn mascara còn hơn là tôi đi kể rằng một hành khách đã sập cửa vào mặt tôi.
Và cô ta đã gần như thành công. Cô ta đã suýt soát thành công.
Sau đó cô ta có nói với Richard không nhỉ? Tôi không chắc, nhưng tôi nghĩ là không. Anh ta dường như tỏ ra hết sức bình thường vào bữa tối đầu tiên - một chủ nhà hoàn hảo. Vả lại, đấy là lỗi của cô ta, và anh ta không có vẻ gì là kiểu đàn ông ta thấy muốn thú nhận sai lầm. Khả năng cao là cô ta hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Rồi cô ta đóng đồ, dọn dẹp phòng và chờ đợi.
Sau cuộc rượu đêm đầu tiên, bằng cách nào đó Anne thật đã bị đưa đến cabin số 10. Liệu có phải lúc đó cô ấy vẫn còn sống và bị dụ bằng một câu chuyện hư cấu nào đó? Hay cô ấy đã chết rồi?
Ngả nào đi nữa thì cũng không quan trọng, vì kết quả sau cùng vẫn là một. Khi Richard quay trở lại cabin của Lars, tạo bằng chứng vắng mặt bằng cách chơi bài xì liên tục cả đêm, thì cô gái trong cabin số 10 đã đẩy Anne xuống biển, hy vọng rằng người ta sẽ không bao giờ tìm thấy cái xác.
Và hẳn họ đã trót lọt được chuyện này, nếu tôi - vẫn còn hoảng sợ và choáng váng sau vụ trộm ở nhà - không nghe được tiếng nước bắn và vội vàng đưa ra một kết luận sai lầm đến nỗi cuối cùng lại trở thành đúng.
Vậy cô ta là ai? Cái cô gái đã đánh tôi, cho tôi ăn, nhốt tôi dưới này như nhốt một con vật là ai?
Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều - cô ta là cơ may lớn nhất cho tôi sống sót thoát khỏi đây.