Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 81 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Tôi mất hai tiếng đồng hồ để ra được khỏi phòng ngủ.

Tôi không có điện thoại để bàn nên chẳng thể nào gọi điện cầu cứu, còn cửa sổ thì đã bị khung sắt chắn mất. Tôi làm gãy cái dũa móng tốt nhất khi cố gắng xử lý then cửa, nhưng cuối cùng tôi cũng mở được cánh cửa ấy và đi ra ngoài hành lang hẹp. Chỉ có ba phòng trong căn hộ của tôi - bếp, phòng ngủ và một phòng tắm bé xíu - và dù có thể nhìn rõ toàn bộ chúng từ bên ngoài phòng ngủ, tôi vẫn không kiềm được mình đứng ở cửa nhìn vào từng phòng, thậm chí kiểm tra tủ buýp phê ở hành lang nơi tôi cất máy hút bụi. Tôi muốn chắc chắn là hắn đã rời khỏi đây.

Đầu tôi ong ong còn tay thì run rẩy khi tôi lần tìm đến bậc thềm trước cửa nhà hàng xóm. Tôi thấy mình ngoái lại nhìn con phố tối om trong lúc chờ bà ấy trả lời. Tôi đoán lúc đó khoảng bốn giờ sáng và phải mất một lúc lâu cùng rất nhiều lần đập cửa thình thình thì bà ấy mới dậy. Tôi nghe thấy tiếng càu nhàu xen cùng tiếng chân bà Johnson bước xuống cầu thang, và khi bà mở cửa, khuôn mặt bà trộn lẫn giữa vẻ bối rối vì bị đánh thức và hoảng sợ, nhưng nhìn thấy tôi rúm ró trên bậc thềm trong bộ váy ngủ, mặt và tay dính máu, thì vẻ mặt bà thay đổi lập tức và bà gỡ dây xích.

“Ôi Chúa ơi! Có chuyện gì vậy?”

“Cháu bị trộm vào nhà.”

Tôi nói khó nhọc. Không biết là do không khí lạnh mùa thu hay do cú sốc, nhưng tôi bắt đầu run tới độ gần như co giật, răng va vào nhau dữ đến mức trong đầu tôi thoáng hiện hình ảnh hãi hùng là chúng vỡ thành từng mảnh. Tôi xua ý nghĩ ấy đi.

“Cháu đang chảy máu kìa!” Gương mặt bà Johnson đầy hoảng hốt. “Ôi, Chúa phù hộ, cháu vào đây, vào đây.”

Bà dẫn tôi vào phòng khách trải thảm họa tiết cánh hoa. Nhà bà nhỏ, tối tăm và nóng quá thể, nhưng ngay lúc này tôi thấy nó chẳng khác nào một thánh đường.

“Ngồi xuống, ngồi xuống đi.” Bà chỉ vào một cái ghế sô pha nhưng đỏ rồi lẩy bẩy quỳ gối để bật bếp lò chạy ga. Bếp lò kêu lách tách rồi bùng cháy, và tôi cảm thấy nhiệt độ tăng thêm một độ khi bà nhăn nhó đứng lên. “Để ta làm cho cháu ít trà nóng.”

“Cháu ổn ạ, bác Johnson. Bác có nghĩ...”

Nhưng bà nghiêm nghị lắc đầu. “Khi cháu bị choáng thì không gì bằng uống một cốc trà ngọt nóng.”

Thế là tôi ngồi đó, đôi tay run rẩy ôm lấy gối, trong khi bà Johnson đi quanh căn bếp nhỏ rồi quay lại với hai cái cốc trên khay. Tôi với lấy cốc gần hơn rồi nhấp một ngụm, nhăn mặt lại khi hơi nóng áp vào vết cắt trên tay. Trà ngọt quá, đến mức tôi hầu như chẳng nhận ra vị máu tan trong miệng, và tôi đồ rằng thế là điều tốt.

Bà Johnson không uống mà chỉ nhìn tôi, trán bà nhăn lại đầy quan ngại.

“Hắn có...” Giọng bà ấp úng. “Hắn có làm hại cháu không?”

Tôi biết bà định nói gì. Tôi lắc đầu, nhưng tôi uống thêm một ngụm nóng rẫy nữa rồi mới trả lời.

“Không ạ. Hắn không động vào cháu. Hắn đóng sập cánh cửa vào mặt cháu nên cháu mới bị xước má. Rồi cháu lại làm đứt tay trong lúc cố thoát khỏi phòng ngủ. Hắn khóa cháu ở trong đó.”

Tôi đột nhiên thấy thoáng qua trong đầu hình ảnh mình cầm dũa móng và kéo đập liên hồi vào then cửa. Judah lúc nào cũng trêu tôi vì cứ đòi phải đồ nào việc nấy - bạn biết đấy, không được vặn ốc phích bằng mũi dao, hay nạy vành xe bằng xẻng bứng cây. Mới cuối tuần trước anh ấy còn cười chuyện tôi cố gắng sửa đầu vòi hoa sen bằng băng dính đen, rồi dành cả buổi chiều vật vã gắn lại cái vòi bằng keo epoxy. Nhưng anh ấy đã đi Ukraina và giờ tôi chẳng thể nghĩ đến anh ấy. Nếu tôi làm thế, tôi sẽ khóc, mà nếu tôi khóc, thì tôi sẽ khóc mãi không thôi.

“Ôi, cháu đáng thương.”

Tôi nuốt nước bọt.

“Bác Johnson, cảm ơn bác vì cốc trà - nhưng cháu qua đây để hỏi xem liệu mình có thể gọi nhờ điện thoại không? Hắn lấy điện thoại di động của cháu nên cháu không gọi được cảnh sát.”

“Tất nhiên rồi. Cháu uống trà đi, rồi ra kia mà gọi.” Bà chỉ tay về phía mặt tủ phủ khăn lót, bên trên đặt một thứ chắc hẳn là chiếc điện thoại quay số cuối cùng ở London không nằm trong một cửa hiệu đồ cổ Islington. Tôi ngoan ngoãn uống hết trà rồi mới nhấc điện thoại lên. Trong một thoáng ngón tay tôi huơ trên số “chín”, nhưng rồi tôi thở dài. Hắn đã đi rồi. Họ còn biết làm gì khi đến nơi? Sau cùng thì đây cũng không còn là trường hợp khẩn cấp nữa.

Thay vì vậy, tôi quay số 101 - đường dây không khẩn cấp - và đợi được nối máy.

Rồi tôi ngồi và nghĩ đến khoản bảo hiểm mà tôi không có, chiếc khóa cường lực tôi đã không lắp, và cái đêm hôm nay đã trở thành một mớ hỗn độn.

Nhiều tiếng sau tôi vẫn nghĩ về những điều đó trong khi nhìn thợ khóa khẩn cấp thay thế then gài cửa trước lỏng lẻo bằng một cái khóa chết, và nghe ông ta giảng giải về an ninh nhà ở lẫn móc mỉa cái trò đùa mà thực chất là cửa sau căn hộ nhà tôi.

“Tấm ván đó chỉ là gỗ ép không hơn, cô gái ạ. Sút một phát là nó bung ra ngay. Muốn tôi làm thử cho xem không?”

“Không,” tôi vội đáp. “Không, cảm ơn. Tôi sẽ sửa nó sau. Ông không sửa cửa đúng không?”

“Không, nhưng bạn tôi thì có. Tôi sẽ cho cô số cậu ấy trước khi ra về. Trong khi chờ đợi, cô nên nhờ chồng đóng một miếng gỗ dán hai phân lên tấm ván đó. Cô không muốn sự việc tối qua lặp lại đâu.”

“Tất nhiên là không,” tôi đồng ý. Đúng là câu nói giảm nói tránh của năm.

“Bạn tôi làm cảnh sát nói một phần tư số vụ trộm sẽ tái diễn. Mấy gã trộm sẽ quay lại để kiếm thêm.”

“Tuyệt,” tôi yếu ớt nói. Đúng là thứ tôi cần nghe.

“Hai phân nhé. Có muốn tôi viết ra cho chồng cô không?”

“Không, cảm ơn. Tôi chưa kết hôn.” Và dù là phụ nữ, tôi vẫn có thể nhớ một con số đơn giản có một chữ số.

“Cha chả, được rồi. Vậy cứ thế nhé,” ông ta nói, cứ như thể lời ấy chứng minh điều gì đó. “Cái khung cửa này cũng không xài được đâu. Cô sẽ muốn dùng khung sắt để gia cố đấy. Nếu không thì cho dù cô có mua khóa loại xịn nhất, bọn chúng cũng chỉ cần đập khóa rời ra khỏi khung là xong. Tôi còn một cái để trên xe chắc sẽ vừa. Cô có biết tôi đang nói đến cái gì không?”

“Tôi biết,” tôi nói, vẻ rã rời. “Một thanh sắt chạy dọc khung cửa, vòng qua ổ khóa, đúng không?” Tôi ngờ là ông này đang cố vắt tôi được bao nhiêu thì vắt, nhưng đến nước này thì tôi cũng chẳng quan tâm nữa.

“Nghe này,” ông ta đứng dậy, nhét cái đục vào túi sau, “Tôi sẽ lắp thanh sắt, còn miếng gỗ dán thì tôi sẽ đóng vào cửa sau cho cô miễn phí. Tôi có một tấm ván vừa khít để trong xe. Đừng nản, cô gái. Hắn sẽ không thể quay lại bằng đường này nữa đâu.”

Chẳng hiểu sao những lời đó nghe chẳng yên tâm chút nào.

Sau khi ông ta đi, tôi pha cho mình một cốc trà và đi đi lại lại trong căn hộ. Tôi cảm thấy như thể mình là Delilah sau khi một con mèo đực xâm nhập vào nhà qua ô cửa cho mèo và tè lên hành lang - đận đó Delilah đã đi thơ thẩn từng phòng suốt nhiều giờ, cạ mình vào đồ nội thất, tè vào góc nhà hòng xác lập lại lãnh thổ.

Tôi thì không đến mức tè lên giường, nhưng cũng có cùng một cái cảm giác lãnh thổ bị xâm phạm, cùng một cái nhu cầu phải chiếm lại những gì đã bị xâm hại như nó. Xâm hại? một giọng nhỏ đầy châm chọc vang lên trong đầu tôi. Làm ơn đê, tuồng chèo vừa thôi.

Nhưng đúng là tôi đã cảm thấy bị xâm hại. Căn hộ nhỏ của tôi đã bị hủy hoại - nó đã bị vấy bẩn và không còn an toàn nữa. Nội chuyện thuật lại sự việc với cảnh sát thôi cũng chẳng khác nào một thử thách - vâng, tôi đã nhìn thấy kẻ đột nhập, không, tôi không thể tả lại hắn. Có cái gì ở trong túi xách? Ô, cả cuộc đời tôi thôi ấy mà: tiền, điện thoại di động, bằng lái xe, thuốc, mọi thứ hữu dụng với tôi từ cây mascara cho tới thẻ giao thông.

Giọng nói nhanh và lạnh lùng của nhân viên tổng đài vẫn vang lên trong đầu tôi.

“Điện thoại loại nào?”

“Không giá trị mấy,” tôi mệt mỏi đáp. “Chỉ là một cái iPhone cũ. Tôi không nhớ được là đời nào nữa, nhưng tôi có thể kiểm tra lại.”

“Cảm ơn cô. Bất cứ điều gì cô có thể nhớ được về hình dạng chính xác và mã số xuất xưởng của chiếc điện thoại đều có ích cho cuộc điều tra. Và cô có nhắc đến thuốc - là loại nào, nếu câu hỏi này không làm phiền cô?”

Tôi ngay lập tức vào thế phòng bị. “Lịch sử điều trị của tôi thì có liên quan gì đến chuyện này?”

“Không.” Nhân viên tổng đài vẫn kiên nhẫn - theo một lối rất khó chịu. “Chỉ là một số loại thuốc sẽ có giá cao khi bán lại.”

Tôi biết cơn tức giận đang trào dâng khi nghe câu hỏi thật vô lý - anh ta chỉ làm việc của mình thôi mà. Nhưng chính kẻ đột nhập kia mới là kẻ phạm tội. Thế thì tại sao tôi lại cảm thấy mình mới là người đang bị thẩm vấn?

Tôi đi được nửa đường vào phòng khách với cốc trà trên tay thì có tiếng đập đánh thình ở cửa trước - trong căn hộ kín và im lặng của tôi, cái âm thanh đó to đến mức khiến tôi bước hụt và cứng đờ người, nửa đứng nửa cúi trước cánh cửa.

Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh khủng khiếp gai người của một khuôn mặt đội mũ trùm và tay đeo găng cao su.

Chỉ khi cánh cửa kêu đánh thình lần nữa thì tôi mới nhìn xuống và nhận ra cốc trà giờ đã vỡ tan trên nền gạch hành lang, hai bàn chân tôi ngập trong thứ nước đang nguội đi rất nhanh.

Cánh cửa lại kêu thình lần nữa.

“Chờ một phút!” tôi nói vọng ra, đột nhiên cảm thấy giận dữ và suýt khóc. “Tôi đang ra đây! Làm ơn đừng có đập cửa nữa!”

“Xin lỗi cô,” viên cảnh sát nói khi cuối cùng tôi cũng mở cửa. “Tôi không chắc cô có nghe thấy không.” Và rồi - nhìn thấy vũng nước trà và những mảnh vỡ của cái cốc - “Úi chà, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy. Lại bị đột nhập nữa hả? Ha ha!”

Lúc viên cảnh sát kết thúc việc ghi chép báo cáo thì đã là buổi chiều, và sau khi anh ta rời đi, tôi mở máy tính xách tay. Nó ở trong phòng ngủ với tôi và là món đồ công nghệ duy nhất mà tên trộm không lấy đi. Bên cạnh dữ liệu công việc mà hầu hết tôi đều chưa lưu dự phòng, nó còn chứa tất cả mật khẩu, bao gồm cả - và tôi co rúm lại khi nghĩ đến - một file được đặt tên vô cùng thuận tiện là “Thông tin ngân hàng”. Tôi không viết mã pin vào đó, nhưng hầu như toàn bộ những thông tin khác đều có đủ.

Khi cơn lũ email quen thuộc tràn vào hòm thư, tôi nhận ra một email với đầu đề: “Hôm nay có định đến làm không bồ ;) ?” và tôi điếng người nhận ra mình đã hoàn toàn quên béng phải báo tin cho Velocity.

Tôi định gửi email, nhưng cuối cùng rút tờ hai mươi bảng cất trong hộp trà để trả tiền taxi lúc cần kíp, rồi đi ra bốt cửa hàng điện thoại ở ga tàu điện ngầm. Phải mặc cả một lúc, nhưng cuối cùng gã bán hàng đã bán cho tôi một chiếc điện thoại rẻ tiền kèm sim với giá mười lăm bảng, rồi tôi ngồi ở quán cà phê đối diện và gọi điện cho trợ lý biên tập, Jenn, người ngồi đối diện bàn tôi ở công ty.

Tôi kể những gì đã xảy ra, cố khiến chuyện có vẻ khôi hài và lố bịch chứ không khiếp đảm như thực tế. Tôi tả kỹ cái cảnh mình dũa khóa bằng dũa móng tay, không kể về đôi găng hay cái cảm giác kinh hoàng bất lực, hay những hồi tưởng sống động đến hãi hùng vẫn đang không ngừng phục kích tôi.

“Chết tiệt!” Trên đường dây rè rè, giọng cô ấy không giấu nổi vẻ hoảng sợ. “Cậu ổn chứ?”

“Ừ, ít nhiều. Nhưng hôm nay tớ không đến được đâu, tớ phải dọn căn hộ.” Mặc dù thực tế là tình trạng căn hộ cũng không đến nỗi tệ. Đối với một tên tội phạm thì hắn ngăn nắp một cách đáng khen.

“Chúa ơi, Lo, thương cậu quá. Này, cậu có muốn tớ nhờ người khác thay cậu làm vụ Bắc Cực Quang không?”

Trong một phút tôi hoàn toàn khổng hiểu cô ấy đang nói về cái gì - rồi tôi nhớ ra. Con thuyền Aurora Borealis: một con thuyền du lịch siêu sang cỡ nhỏ đi vòng quanh các vịnh ở Na Uy, và bằng cách nào đó, dù tôi vẫn chưa chắc là bằng cách nào, tôi đã may mắn đến mức thó được một suất dành cho nhà báo trên chuyến hành trình đầu tiên của nó.

Đấy là một phần thưởng ghê gớm. Mặc dù làm việc cho một tạp chí du lịch, nhưng công việc bình thường của tôi là cắt dán thông cáo báo chí, tìm ảnh cho những bài báo được Rowan sếp của tôi gửi về từ những địa điểm sang chảnh. Đáng lẽ Rowan mới là người lên thuyền, nhưng không may sau khi nhận lời cô ấy nhận ra tình trạng bầu bí không cho phép mình làm thế - nôn mửa, rõ là thế rồi - và chuyến du thuyền đã đậu lên lòng tôi như một món quà lớn, đầy trách nhiệm và tiềm năng. Cơ hội này được trao cho tôi là nhờ sự tín nhiệm của sếp, bởi có nhiều nhân viên kỳ cựu mà cô hẳn đã có thể chiếu cố, và tôi hiểu rằng nếu biết cách thể hiện mình trong chuyến đi này thì đấy sẽ là một điểm cộng rất lớn cho tôi trong cuộc đua trám vào vị trí của Rowan khi cô ấy nghỉ đẻ, và có thể - chỉ là có thể thôi - nhận được sự đề bạt mà cô ấy đã hứa suốt vài năm qua.

Thuyền khởi hành vào cuối tuần. Chính xác là Chủ nhật. Tôi sẽ lên đường sau hai ngày nữa.

“Không,” tôi nói, bản thân cũng thấy ngạc nhiên bởi thái độ kiên quyết trong giọng mình. “Không, chắc chắn là tớ không muốn rút khỏi vụ này đâu. Tớ ổn.”

“Cậu chắc chứ? Hộ chiếu của cậu thì sao?”

“Nó ở trong phòng ngủ, hắn không tìm thấy nó.” ơn Chúa.

“Cậu có thực sự chắc chắn không đấy?” cô ấy lặp lại, và tôi có thể nghe thấy sự sốt sắng trong giọng cô ấy.

“Vụ này to đấy - không chỉ cho cậu, ý tớ là cho cả tạp chí. Nếu cậu không cảm thấy sẵn sàng thì Rowan sẽ không muốn cậu...”

“Tớ đã sẵn sàng,” tôi ngắt lời. Không thể nào để cơ hội này tuột khỏi tay mình. Nếu điều đó xảy ra, đây có thể là cơ hội cuối cùng tôi được ban cho. “Tớ hứa đấy. Tớ thực sự muốn làm vụ này mà Jenn.”

“Được rồi..." cô ấy nói, hầu như miễn cưỡng. “Chà, nếu vậy thì hãy cố hết sức, nhé? Sáng nay họ có gửi đến bộ tài liệu quảng bá nên tớ sẽ gửi cái đó cùng với vé tàu hỏa của cậu. Tớ để giấy nhắn của Rowan ở đâu rồi ấy. Chắc chủ yếu chỉ là viết một bài tâng bốc thật hay về du thuyền, bởi cô ấy muốn họ đặt hàng quảng cáo ở chỗ chúng ta, nhưng trong số hành khách hẳn sẽ có những người thú vị, thế nên nếu cậu có thể viết được thêm về người nào nữa thì sẽ tốt hơn nhiều.”

“Chắc chắn rồi.” Tôi chộp lấy cái bút trên quầy hàng cà phê và bắt đầu ghi lên một mẩu giấy ăn. “Mà nhắc hộ tớ mấy giờ tàu chạy ấy nhỉ?”

“Cậu sẽ bắt tàu lúc mười giờ ba mươi từ ga King’s Cross... mà thôi, tớ sẽ bỏ hết lịch trình vào trong bộ tài liệu.”

“Thế là được rồi. Cảm ơn nhé, Jenn.”

“Đừng lo,” cô nói. Giọng cô có chút thèm muốn, và tôi tự hỏi không biết có phải cô định thế chân tôi không. “Bảo trọng nhé, Lo. Tạm biệt.”

Trời vẫn còn chút nắng lúc tôi chầm chậm lê bước về nhà. Chân và má tôi đau điếng, tôi chỉ muốn về nhanh để ngâm mình thật lâu trong một bồn tắm thật nóng.

Cánh cửa vào căn hộ tầng hầm của tôi chìm trong bóng tối như thường lệ, và một lần nữa tôi nghĩ mình phải lắp một cái đèn ở đây, dù là chỉ để nhìn rõ chìa khóa nhà trong túi xách, nhưng ngay cả trong cảnh nhập nhoạng tôi vẫn có thể trông thấy những mảnh gỗ vụn ở chỗ cái khóa mới mà ông thợ khóa đã lắp. Kỳ lạ là lúc đấy tôi không hề nghe thấy tiếng hắn. Chà, mày mong đợi gì chứ, lúc đấy mày say quắc cần câu còn gì, giọng nói xấu xa kia vang lên trong đầu tôi.

Nhưng khi cái khóa mới kêu cách một tiếng, tôi cảm thấy an tâm bởi nghe thì có vẻ nó cũng chắc chắn. Vào trong nhà rồi tôi khóa cửa lại, đá giày khỏi chân và rã rời đi dọc hành lang đến chỗ phòng tắm, che miệng ngáp khi vặn vòi xả nước và ngồi xuống bồn cầu để cởi quần tất. Tôi bắt đầu cởi nút áo... nhưng rồi khựng lại.

Thường thì tôi để mở cửa nhà tắm - chỉ có tôi và Delilah, và những bức tường cũng dễ bị ẩm do đây là tầng hầm. Tôi cũng không giỏi chịu không gian kín, và căn phòng sẽ trở nên rất nhỏ nếu kéo cái mành cửa sổ xuống. Nhưng dù cửa trước đã khóa và khung cửa đã được gia cố ốp sắt, tôi vẫn kiểm tra cửa sổ, đóng rồi khóa cửa phòng tắm trước khi cởi hết quần áo trên người.

Tôi thấy mệt - Chúa ơi, tôi mệt quá. Tôi tưởng tượng mình lăn ra ngủ trong bồn tắm, chìm xuống làn nước, một tuần sau Judah mới tìm thấy cái xác trần truồng trương phềnh của tôi... Tôi rùng mình. Tôi cần ngừng ngay cái trò làm mình làm mẩy này lại. Bồn tắm chỉ dài chừng mét hai. Mới gội đầu thôi mà tôi đã phải vặn vẹo khổ sở rồi, nói chi đến chuyện chết đuối.

Nước trong bồn nóng đến mức khiến vết cắt trên má tôi đau buốt, rồi tôi nhắm mắt và cố gắng tưởng tượng mình đang ở một nơi nào khác, một nơi khác hẳn cái không gian nhỏ hẹp lạnh lẽo giam cầm này, cách xa thành phố London nhớp nhúa ngập tràn tội phạm. Đi bộ trên một bờ biển Na Uy mát rượi, và có lẽ trong tai là âm thanh êm ái của... ờ... biển Baltic phải không nhỉ? Tôi kém môn địa lý một cách đáng ngại dù là nhà báo du lịch.

Nhưng những hình ảnh không mời vẫn cứ trờ đến. Thợ sửa khóa nói “một phần tư những vụ trộm sẽ tái diễn”. Tôi đây, co rúm trong phòng ngủ, chân bíu chặt lấy sàn gỗ. Hình ảnh hai bàn tay lực lưỡng đóng găng cao su trắng, những sợi lông đen chìa ra...

Mẹ kiếp. Mẹ kiếp.

Tôi mở mắt, nhưng lần này làm thế chẳng ích gì. Thay vì tỉnh trí, tôi lại thấy những bức tường ẩm mốc trong nhà tắm lù lù choáng ngợp trước mặt, nhốt chặt tôi lại...

Mày lại mất kiểm soát rồi, giọng nói trong đầu tôi vang lên. Mày cảm thấy được điều đó mà, phải không?

Im đi. Im đi, im đi, im đi. Tôi nhắm mắt thật chặt và bắt đầu đếm, thật thong thả, cố gắng đẩy những hình ảnh kia ra khỏi đầu. Một. Hai. Ba. Hít vào. Bốn. Năm. Sáu. Thở ra. Một. Hai. Ba. Hít vào. Bốn. Năm. Sáu. Thở ra.

Cuối cùng những hình ảnh đó cũng biến mất, nhưng màn tắm táp dễ chịu thế là hỏng bét, và nhu cầu muốn thoát khỏi cái phòng nhỏ hẹp thiếu gió này đột ngột choán hết tâm trí tôi. Tôi đứng dậy, quấn một cái khăn tắm quanh mình và một cái nữa lên tóc, rồi đi vào phòng ngủ, ở đó máy tính xách tay vẫn đang nằm trên giường.

Tôi mở máy, bật Google rồi gõ: “Bao nhiêu % vụ trộm tái diễn”.

Màn hình kết quả với những đường link hiện ra và tôi bấm vào một liên kết ngẫu nhiên rồi đọc lướt đến một đoạn như sau: “khi bọn trộm trở lại... Một cuộc khảo sát toàn quốc chỉ ra rằng, trong vòng mười hai tháng, có khoảng 25-50% những tên trộm quay trở lại nơi chúng đã từng đột nhập; số nạn nhân của hành động trộm cắp lặp lại này rơi vào khoảng từ 25 đến 35%. Các số liệu do lực lượng cảnh sát Anh thu thập được cho thấy 28-51% những vụ trộm lặp lại xảy ra trong vòng một tháng sau vụ trộm thứ nhất, 11-25% xảy ra trong vòng một tuần.”

Tuyệt. Có vẻ như tay thương nhân tâm hồn u ám - lão thợ sửa khóa - thực ra đã nói giảm vấn đề chứ không phải muốn chọc cho tôi sợ - mặc dù bài toán gồm số vụ trộm tái diễn lên đến 50% nhưng chỉ có 35% là nạn nhân của hành động phạm pháp lặp lại khiến đầu tôi ong ong. Dù sao đi nữa, tôi cũng chẳng thích thú gì với ý nghĩ mình nằm trong số đó.

Tôi đã tự hứa là tối nay sẽ không uống rượu, thế nên sau khi kiểm tra cửa trước, cửa sau, cửa trước thêm một lần nữa và khóa cửa sổ lần thứ hai, mà cũng có thể là lần thứ ba, rồi cắm sạc cái điện thoại rẻ tiền bên giường ngủ, tôi pha cho mình một cốc trà hoa cúc.

Tôi mang cốc trà quay lại phòng ngủ với cái máy tính, tập tài liệu quảng bá cho chuyến đi và một gói bánh sô cô la. Mới chỉ tám giờ và tôi chưa ăn gì, nhưng tôi đột nhiên cảm thấy kiệt sức - kiệt sức đến mức chẳng muốn nấu ăn, đến mức chẳng muốn gọi điện đặt đồ. Tôi mở tập tài liệu, rúc vào cái chăn lông vịt và đợi cơn buồn ngủ ập đến.

Nhưng nó lại không đến. Tôi đã xơi cả hộp bánh và đọc hết từng trang thông tin và số liệu về thuyền Aurora. Chỉ có mười cabin được trang bị đồ đạc xa hoa... tối đa hai mươi hành khách... nhân viên được tuyển chọn từ những khách sạn và nhà hàng hàng đầu thế giới... Thậm chí đến thông tin kỹ thuật về rẽ nước và trọng tải thuyền cũng không đủ để khiến tôi chìm vào giấc ngủ. Tôi cứ thức, đờ đẫn nhưng vẫn căng thẳng.

Khỉ nằm đó trong cái kén của mình, tôi cố gắng không nghĩ về tên trộm. Tôi nghĩ, thật thong thả, về công việc, về tất cả những vấn đề cấp thiết cần phải giải quyết trước Chủ nhật. Đi lấy thẻ ngân hàng mới. Đóng gói đồ đạc và nghiên cứu hành trình. Liệu tôi có gặp Jude trước khi lên thuyền? Chắc anh đang cố gọi vào cái điện thoại cũ của tôi.

Tôi đặt tập tài liệu quảng bá xuống rồi mở hòm thư điện tử.

“Chào tình yêu,” tôi gõ, rồi ngừng lại và cắn rìa móng tay. Nói gì bây giờ? Kể với anh ấy về vụ trộm cũng chẳng để làm gì. Chưa nên. Anh ấy sẽ chỉ cảm thấy có lỗi vì đã không ở đây khi tôi cần anh ấy. Thay vì thế, tôi viết, “Em vừa mất điện thoại. Chuyện dài lắm, em sẽ giải thích khi nào anh về. Nhưng nếu anh cần thì gửi email nhé, đừng nhắn tin. Chủ nhật anh dự kiến về đến nơi lúc mấy giờ ấy nhỉ? Em sẽ đến cảng Hull sớm, để đi Na Uy ấy. Hy vọng chúng ta có thể gặp nhau trước khi em đi - nếu không được thì hẹn gặp anh cuối tuần sau nhé? Lo X.”

Tôi gửi thư, hy vọng anh ấy không thắc mắc tại sao một giờ kém mười lăm rồi mà tôi vẫn còn thức gửi email. Rồi tôi tắt máy, cầm sách cố đọc cho vào giấc ngủ.

Chẳng tác dụng gì.

3 giờ 35 phút sáng. Tôi lảo đảo đi vào bếp, vớ lấy chai gin rồi rót cho mình một ly gin pha tonic nặng nhất mà tôi có thể ép mình uống được. Tôi nốc cạn nó như uống thuốc, rùng mình vì cái vị chát chúa trong cổ họng, rồi rót thêm cốc thứ hai và lần này uống chậm hơn. Tôi đứng một lát, cảm thấy cồn râm ran trong huyết mạch, làm giãn những bó cơ, ghìm xuống những dây thần kinh inh ỏi trong người.

Tôi rót chỗ gin còn lại vào cốc rồi đem về giường, nằm xuống, căng thẳng lo âu, đôi mắt nhìn lên mặt đồng hồ rực sáng trong bóng tối, đợi chất cồn ru mình vào giấc ngủ.

Một. Hai. Ba. Hít vào. Bốn... Năm... Nă…

Tôi không nhớ mình ngủ lúc nào, nhưng chắc chắn là tôi đã ngủ. Phút trước tôi còn đang nhìn đồng hồ bằng đôi mắt lờ đờ đau điếng, đợi nó nhích sang 4 giờ 44 phút, phút sau tôi đã chớp mắt nhìn cái mặt đầy lông của Delilah khi nó dí cái mũi với mấy sợi ria vào mũi tôi, cố nhắc tôi rằng đã đến giờ ăn sáng. Tôi rên rỉ. Đầu tôi còn đau hơn cả ngày hôm qua - mặc dù tôi không chắc là má tôi đau hay lại một cơn váng vất vì cồn nữa. Cốc rượu gin pha tonic thứ hai còn một nửa đặt cạnh đồng hồ trên bàn đầu giường. Tôi hít thử và tí ngạt. Chắc rượu gin phải chiếm hai phần ba mất. Tôi đã nghĩ cái quái gì vậy?

Đồng hồ chỉ 6 giờ 4 phút, tức là tôi đã ngủ chưa nổi một tiếng rưỡi; nhưng giờ tôi đã tỉnh, có cố ngủ lại thì cũng vô ích. Thay vào đó tôi ngồi dậy, kéo rèm và nhìn rạng đông xám xịt, những ngón tay mảnh khảnh của mặt trời nhỏ giọt vào cửa sổ tầng hầm nhà tôi. Ngày lạnh buốt, tôi xỏ chân vào dép lê và run run đi qua hành lang tới chỗ máy sưởi để tắt chế độ hẹn giờ và bật sưởi sớm hơn thường lệ.

Hôm nay là thứ Bảy, tôi không phải đi làm, nhưng chẳng hiểu sao những thủ tục “hành là chính” để gán số của tôi vào một chiếc điện thoại mới và cấp lại thẻ ngân hàng đã tiêu tốn hầu hết thời gian trong ngày, và đến tối thì tôi đã mệt rũ ra.

Cảm giác tồi tệ chẳng kém cái lần tôi bay trở về từ Thái Lan quá cảnh qua Los Angeles - hai chuyến bay đêm liên tiếp khiến tôi phát điên vì mất ngủ và hoàn toàn mất phương hướng. Khi máy bay ở đâu đó trên Đại Tây Dương, tôi nhận ra mình đã quá giấc, và thôi không cố ngủ nữa. Về đến nhà, tôi đổ xuống giường mà cứ như rơi xuống một cái giếng, lao thẳng vào hư không. Tôi ngủ liền hai mươi hai tiếng, tỉnh dậy loạng choạng, chân tê điếng và nhận ra Judah đang đập cửa bằng tờ báo Chủ nhật.

Nhưng lần này, giường không còn là nơi trú ẩn nữa.

Tôi phải chuẩn bị thật kỹ trước khi lên đường. Đây là cơ hội không thể lặp lại, không thể bỏ lỡ, để tôi chứng tỏ bản thân sau mười năm làm nghề báo theo cái kiểu cắt dán tẻ ngắt. Đây là cơ hội để cho mọi người thấy tôi có thể làm được - rằng tôi, giống như Rowan, có thể kết giao, trò chuyện thân mật và khiến cho tên tuổi của Velocity được nhưng người thành đạt biết đến. Và Huân tước Bullmer, chủ sở hữu thuyền Aurora Borealis, quả thực là một người hết sức thành đạt. Chỉ cần một phần trăm ngân sách dành cho quảng cáo của anh ta cũng đủ cho Velocity hoạt động suốt nhiều tháng trời, đấy là chưa kể đến những cái tên nổi tiếng trong giới du lịch và nhiếp ảnh, những người đương nhiên sẽ được mời đi trên hải trình đầu tiên của con thuyền, và trang bìa của chúng tôi hẳn sẽ rất oách nếu có được dòng chữ nho nhỏ ghi tên họ.

Tôi không định bắt đầu cuộc nì nèo bán quảng cáo với Bullmer vào bữa tối - như thế thật quá thô lỗ và sặc mùi con buôn. Nhưng nếu tôi có thể lấy được số điện thoại của anh ta và đảm bảo rằng khi tôi gọi anh ta sẽ nhấc máy thì... Chà, đó sẽ là một bước dài trên quãng đường tôi phải đi để được cất nhắc.

Đến bữa tối, tôi vừa máy móc đưa nĩa pizza đóng đá lên miệng cho tới khi no quá không ăn nổi nữa, vừa tiếp tục đọc tập hồ sơ quảng bá từ chỗ bỏ dở hôm qua, nhưng những con chữ và hình ảnh cứ bồng bềnh trước mắt, những tính từ cứ nhòa lẫn vào nhau: “cỡ nhỏ... lấp lánh... xa hoa... thủ công... tinh tuyển...”

Tôi buông tờ giấy xuống và ngáp, rồi nhìn đồng hồ và nhận ra đã chín giờ rồi. Ơn Chúa, tôi có thể lên giường. Khi kiểm tra lại cửa và ổ khóa, tôi nghĩ đầu óc rã rời thế này cũng may, như thế thì tình trạng mất ngủ đêm qua sẽ không tái diễn. Tôi mệt đến mức ngay cả khi trộm lại mò đến thì chắc tôi cũng vẫn ngủ tít mít mà thôi.

Lúc 10 giờ 47 phút tôi nhận ra mình đã lầm.

Lúc 11 giờ 23 phút tôi bắt đầu thút thít khóc đầy ngớ ngẩn.

Là thế này ư? Tôi sẽ không bao giờ ngủ được nữa ư?

Tôi phải ngủ. Tôi phải ngủ. Tôi đã... Tôi phải đếm đầu ngón tay bởi không tính nhẩm nổi nữa. Gì thế này, ba ngày vừa rồi tôi ngủ chưa được bốn tiếng.

Tôi có thể nếm vị của giấc ngủ. Tôi có thể cảm thấy nó, ngay rìa tầm tay với. Tôi phải ngủ. Tôi phải ngủ. Tôi sẽ phát điên nếu không ngủ.

Nước mắt lại trào ra - tôi còn chẳng biết đấy là nước mắt gì nữa. Nước mắt tuyệt vọng ư? Hay giận dữ, với bản thân, với tên trộm? Hay chỉ là kiệt quệ?

Tôi chỉ biết mình không ngủ được - rằng giấc ngủ cứ đu đưa như một lời hứa hão chỉ cách tôi vài phân. Tôi cảm thấy như thể mình đang chạy về phía một bóng ma cứ lùi xa, chuội đi, tôi lao tới càng tuyệt vọng thì nó càng lùi nhanh. Hoặc giấc ngủ giống một con cá dưới nước, mà tôi phải chộp và giữ lấy, nhưng rồi nó cứ tuột qua những ngón tay tôi.

Chúa ơi, tôi muốn ngủ...

Delilah ngoảnh đầu về phía tôi, giật mình. Có phải tôi vừa nói to câu ấy không? Tôi chẳng biết nữa. Chúa ơi, tôi sắp mất trí rồi.

Một gương mặt lướt qua - đôi mắt dịu dàng lấp lánh trong bóng tối.

Tôi ngồi dậy, tim đập mạnh đến mức có thể cảm thấy mạch đập sau gáy.

Tôi phải thoát khỏi đây.

Tôi đứng dậy, loạng choạng bước đi như trong cơn xuất thần bởi kiệt quệ, rồi xỏ chân vào giày và luồn tay vào áo khoác, bên trong chỉ mặc đồ ngủ. Tôi cầm theo túi xách. Nếu không ngủ được, tôi sẽ đi bộ. Đến một nơi nào đó. Bất cứ nơi nào.

Nếu giấc ngủ không đến với tôi, thì chính tôi sẽ đi săn tìm nó.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.