Chiếc taxi từ sân bay đưa chúng tôi trở về nhà Judah.
Đúng ra thì chúng tôi không hề bàn chuyện đó, nhưng không hiểu sao tôi không thể đối diện với căn hộ tầng hầm của mình được nữa. Tôi đã chịu đủ cái cảnh bị nhốt trong những căn phòng không ánh sáng rồi, và Judah dường như cũng nhận ra điều ấy.
Trong phòng khách, anh đặt tôi lên đi văng và quấn tôi trong chăn, như thể tôi là một đứa trẻ hoặc một người vừa mới ốm dậy, và anh hôn tôi rất dịu dàng lên trán, cứ như tôi dễ vỡ lắm ấy.
“Anh không tin nổi là em đã về nhà,” anh lại nói. “Khi người ta cho anh xem đôi giày của em trong tấm ảnh đó...”
Đôi mắt anh ngấn lệ, và tôi cảm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn nước mắt.
“Cô ấy đã lấy chúng,” tôi rầu rĩ nói. “Để em có thể giả làm cô ấy. Cô ấy...”
Nhưng tôi không nói hết được.
Judah ôm tôi một lúc lâu, và khi lại có thể cất lời được, anh nuốt nước bọt và nói, “Em - em có rất nhiều tin nhắn đây. Mọi người gọi hết cho anh vì hộp thư thoại của em đã đầy. Anh đã viết hết chúng ra giấy.”
Anh lần sờ trong túi rồi đưa cho tôi một tờ danh sách. Tôi nhìn một lượt. Hầu hết đều là những cái tên không bất ngờ: Lissie... Rowan... Emma... Jenn...
Có một hai cái tên khiến tôi khá ngạc nhiên.
“Tina West - Biết cô an toàn tôi thấy nhẹ cả người. Không cần gọi lại đâu.”
“Chloe Yansen? - Hy vọng cô ổn. Nếu cần tôi hay Lars làm gì, hãy gọi điện nhé.”
“Ben Howard. Không có tin nhắn.”
“Chúa ơi, Ben!” Tôi cảm thấy thật tội lỗi. “Em thấy ngạc nhiên là anh ta vẫn nói chuyện với em. Em ít nhiều đã buộc tội anh ta đứng đằng sau tất cả chuyện này. Anh ta thực sự gọi đến ư?”
“Còn hơn thế ấy chứ,” Judah nói, và tôi thấy anh kín đáo lấy áo phông lau mắt. “Chính anh ta đã báo động cho mọi người. Anh ta gọi điện cho anh từ Bergen để xem liệu em có về được nhà không, và khi anh nói anh chưa nghe tin tức gì từ em kể từ Chủ nhật, anh ta đã bảo anh gọi cảnh sát Anh và báo với họ đây là chuyện khẩn cấp. Anh ta nói mình đã làm loạn lên trên thuyền từ khi tới Trondheim, và chẳng ai trong số thủy thủ đoàn lắng nghe anh ta.”
“Đừng làm em thấy tội lỗi hơn nữa.” Tôi úp tay che mặt.
“Nào nào, anh ta vẫn chỉ là một thằng ngốc tự cao tự đại thôi,” Judah nói. Anh nở nụ cười trìu mến, và tôi day dứt nhận ra cái răng của anh đã liền lại. “Và anh ta còn có một cuộc phỏng vấn dở ẹc với tờ Mail, nghe như thể hai người vừa mới chia tay nhau ấy.”
“Được rồi,” tôi nói với một tiếng cười run run. “Nghe vậy khiến em cảm thấy dễ chịu hơn chút về việc buộc tội anh ta giết người.”
“Này, em muốn một cốc trà không?”
Tôi gật đầu, thế là anh đứng dậy, đi vào bếp. Tôi lấy một nắm khăn giấy từ cái hộp trên bàn cà phê và lau mắt, rồi nhặt điều khiển từ xa lên và bật tỉ vi, cố làm ra vẻ mọi thứ vẫn bình thường.
Tôi đang lướt qua các kênh, tìm thứ gì đó thân thuộc và an tâm để xem - có lẽ tôi sẽ cày lại series Những người bạn, hoặc Khi bố gặp mẹ - thì tôi khựng lại, miệng há hốc.
Mắt tôi dán chặt lên màn hình ti vi - vào người đàn ông đang nhìn tôi.
Đó là Bullmer.
Mắt hắn ta nhìn vào mắt tôi, nụ cười nhếch một bên mép vẻ châm biếm, và trong một giây tôi tưởng mình đang gặp ảo giác. Tôi hít một hơi, sắp sửa gào lên gọi Judah để hỏi xem anh có thấy cái mặt đang nhìn chằm chằm ra khỏi màn hình vào tôi như một cơn ác mộng kia không - nhưng rồi màn hình chuyển cảnh sang một biên tập viên tin tức và tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người ta đang thông báo về cái chết của Bullmer.
“... tin mới nhất về cái chết của doanh nhân và nhà quý tộc người Anh, Huân tước Richard Bullmer. Huân tước Bullmer, người nắm giữ phần vốn cổ phần của tập đoàn đang gặp lùm xùm Bắc Cực Quang, được tìm thấy đã chết chỉ vài giờ sau khi được báo cáo mất tích khỏi du thuyền siêu sang Aurora ở ngoài khơi Na Uy.”
Màn hình lại chuyển cảnh lần nữa, lần này là Richard đứng trên bục khi hắn ta đang diễn thuyết gì đó. Môi hắn mấp máy, nhưng tiếng thì đã bị cắt để biên tập viên tiếp tục đọc tin tức, và khi máy quay phóng cận cảnh gương mặt hắn ta, tôi thấy mình giảm nhỏ tiếng, rời khỏi đi văng tới quỳ trước ti vi, mặt tôi chỉ cách mặt hắn ta vài phân.
Khi bài diễn thuyết kết thúc, Richard cúi mình, máy quay lại chiếu cận cảnh khuôn mặt, và một lần nữa hắn ta nhìn thẳng ra ngoài màn hình và trao tôi cái nháy mắt không lẫn đi đâu được - thế là bụng tôi nhộn nhạo, da tôi sởn lên hết cả.
Tôi nhặt điều khiển bằng đôi tay run rẩy, sẵn sàng xua đuổi hắn ta khỏi đời mình một lần và mãi mãi, thì máy quay chuyển sang một người phụ nữ ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười vỗ tay, và tôi ngừng lại, ngón tay lơ lửng trên nút “tắt”. Cô ấy đẹp mê hồn, sóng tóc vàng đậm dài miên man, đôi gò má rộng, và trong khoảnh khắc tôi không nhớ được mình đã thấy cô ấy ở đâu. Và rồi... tôi nhận ra.
Cô ấy là Anne. Anne trước khi Richard chấm dứt với cô ấy, trẻ trung, xinh đẹp, đầy sức sống.
Khi vỗ tay, Anne dường như đột nhiên nhận ra có máy quay chĩa vào mình, mắt cô liếc về phía ống kính, và tôi thấy nơi đôi mắt cô một thứ gì đó, dù không biết có phải là do tưởng tượng hay không, thật khó mà biết được. Có nét gì đó buồn bã trong biểu cảm của cô, cảm giác bị mắc kẹt và sợ hãi. Nhưng rồi cô ấy lại cười tươi hơn và ngước lên, và tôi nhận ra đó là một người phụ nữ không bao giờ đầu hàng, không bao giờ từ bỏ, một người phụ nữ sẽ chiến đấu đến cùng.
Rồi màn hình chuyển cảnh về phòng tin tức, còn tôi tắt ti vi và quay trở lại đi văng. Tôi kéo chăn lên mình, nằm quay mặt vào tường, lắng nghe Judah pha trà ở phòng bên cạnh... Và suy nghĩ.
Đồng hồ trên bàn đầu giường của Judah báo đã quá nửa đêm. Chúng tôi đang nằm cạnh nhau, ngực anh áp vào xương sống tôi, tay anh vòng ôm lấy tôi, giữ tôi thật gần như thể anh lo sợ tôi biến mất vào màn đêm.
Tôi đã đợi đến lúc anh ngủ để cho phép mình khóc, nhưng khi một tiếng nức nở lớn làm lồng ngực tôi rung lên, anh nói nhỏ và dịu dàng vào tai tôi.
“Em có ổn không?”
“Em tưởng anh ngủ rồi.” Giọng tôi méo đi và khàn khàn vì nước mắt.
“Em đang khóc đấy à?”
Tôi muốn phủ nhận, nhưng họng tôi nghẹn lại và chẳng nói được, và dù sao đi nữa tôi cũng phát ngấy với nói dối và giả vờ rồi.
Tôi gật đầu, và anh đưa tay chạm vào đôi má ướt đầm của tôi.
“Ôi em yêu.” Tôi nghe tiếng cổ họng anh chuyển động khi anh nuốt xuống. “Mọi thứ sẽ... em không cần phải...” Anh ngừng lại, không nói tiếp được nữa.
“Em không thể ngừng nghĩ về cô ấy,” tôi nói, cưỡng lại cảm giác đau nơi cổ họng. Thế này dễ hơn hẳn, không phải nhìn vào anh, nói với bóng tối tịch mịch và những vệt ánh trăng dọc sàn nhà. “Em không thể chấp nhận chuyện đó, như thế thật không đúng.”
“Bởi hắn ta tự sát ư?” Judah hỏi.
“Không chỉ vậy. Anne. Và... Và Carrie.”
Judah không nói gì, nhưng tôi biết điều anh đang nghĩ.
“Nói ra đi,” tôi chua chát nói. Anh thở dài, và tôi cảm thấy ngực anh phập phồng nơi sống lưng mình, hơi thở của anh ấm áp trên má tôi.
“Chắc anh không nên nói ra điều này, nhưng anh không thể không cảm thấy... hân hoan.”
Tôi trở mình dưới chăn để quay lại nhìn anh, và anh giơ một tay lên.
“Anh biết, anh biết thế là sai, nhưng những gì cô ta làm với em... nói thật, nếu cho anh quyền quyết định thì anh sẽ không lôi cô ta lên đâu. Anh sẽ để cô ta dưới đó cho bọn cá. Chắc cũng là điều tốt khi anh không được phép quyết định.”
Tôi cảm thấy nỗi tức giận trào lên bên trong, giận thay cho Carrie, bị đánh đập, bị khủng bố, bị lừa dối.
“Cô ấy chết là vì em,” tôi nói. “Cô ấy không buộc phải thả em ra.”
“Chết tiệt. Em ở đó là vì cô ta. Cô ta không buộc phải giết một phụ nữ và nhốt em lại.”
“Anh không biết gì hết. Anh không biết chuyện gì xảy ra trong những mối quan hệ của người khác.”
Tôi nghĩ đến nỗi khiếp đảm của Carrie, đến những vết bầm tím trên người cô ấy, đến niềm tin rằng cô ấy sẽ không bao giờ thoát khỏi Richard. Cô ấy đã đúng.
Judah không nói gì. Tôi không thể thấy vẻ mặt anh trong bóng tối, nhưng tôi cảm nhận được sự bất đồng im lặng của anh.
“Gì?” tôi hỏi. “Anh không tin em sao? Anh không tin là người ta có thể làm một việc gì đó vì sợ hãi, hoặc vì không thể nhìn thấy lối thoát sao?”
“Không, không phải thế,” Judah chầm chậm nói. “Anh tin điều đó. Nhưng anh vẫn nghĩ, bất chấp mọi chuyện, chúng ta phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Chúng ta đều hoảng sợ. Nhưng em không thể nói với anh rằng em sẽ làm điều đó với một người khác, bất kể mọi chuyện dường như khó khăn nhường nào - nhốt người ta như thế, giam hãm người ta - bất kể em sợ hãi đến đâu.”
“Em không biết,” tôi nói. Tôi nghĩ đến Carrie, đến sự dũng cảm của cô, sự mong manh của cô. Tôi nghĩ đến những cái mặt nạ cô đeo để giấu đi nỗi khiếp đảm và cô đơn bên trong. Tôi nghĩ đến vết bầm nơi xương đòn, và nỗi sợ hãi trong mắt cô. Tôi nghĩ đến việc cô đã từ bỏ mọi thứ vì tôi.
“Nghe này,” tôi ngồi dậy và quấn chăn quanh mình. “Cái công việc anh đang nói dở trước khi em đi ấy. Công việc ở New York ấy. Anh đã từ chối rồi à?”
“Ừ, à, ý anh là chưa... Anh sẽ từ chối thôi. Anh vẫn chưa gọi lại cho họ. Sau khi em mất tích, anh chẳng nhớ gì vụ đó nữa. Sao thế?” Giọng Judah đột ngột có vẻ bồn chồn.
“Vì em nghĩ anh không nên làm thế. Em nghĩ anh nên nhận công việc đó.”
“Gì cơ?” Anh cũng ngồi dậy, một tia sáng chiếu ngang mặt anh, làm hiển hiện biểu cảm đầy sững sờ và tức giận. Trong một phút anh dường như không biết nói gì, rồi từ ngũ cứ thế tuôn ra. “Là thế quái nào? Tại sao? Sao em lại nghĩ thế?”
“Chà, đấy là cơ hội ngàn năm có một mà, phải không? Vị trí anh vẫn luôn mong ước.” Tôi xoắn vải trên tấm chăn quấn chặt quanh ngón tay mình, cứ giữ như thế cho đến khi chúng lạnh ngắt và tê điếng. “Và chúng ta phải đối diện với sự thật thôi, nơi này chẳng có gì níu kéo anh, phải không?”
“Nơi này chẳng có gì níu kéo anh ư?” Tôi nghe anh nuốt nước bọt, thấy nắm tay anh siết lại rồi mở ra trên tấm chăn trắng. “Anh có mọi thứ níu kéo anh ở đây, ít nhất là anh nghĩ thế. Anh... em định chia tay anh à?”
“Cái gì?” Giờ đến lượt tôi bị sốc. Tôi lắc đầu rồi nắm tay anh, rờ ngón tay tôi lên những lóng xương, những đường gân trên khớp ngón tay anh, bàn tay tôi đã thuộc nằm lòng. Mẹ kiếp. “Jude, không đâu! Nghìn năm cũng không. Em đang nói... Em đang hỏi... Chúng ta đi thôi. Cùng nhau.”
“Nhưng - nhưng còn Velocity - còn công việc của em. Còn việc thế chỗ Rowan khi cô ấy nghỉ đẻ. Đây là cơ hội lớn của em. Anh không thể phá hỏng nó được.”
“Đấy không phải cơ hội lớn của em.” Tôi thở dài. Tôi lại rúc vào dưới chăn, vẫn nắm chặt bàn tay Judah. “Em nhận ra điều đó khi ở trên thuyền. Em đã dành, bao nhiêu nhỉ, gần mười năm làm việc ở Velocity, trong khi Ben và tất cả những người khác mạo hiểm, tiến đến những thứ to tát hơn, tốt đẹp hơn, còn em thì không. Em quá sợ hãi. Và em cảm thấy mình nợ họ vì đã ủng hộ em khi mọi chuyện trở nên tồi tệ. Nhưng Rowan sẽ không bao giờ nghỉ việc - cô ấy sẽ trở lại sau sáu tháng, có khi còn ít hơn, và em sẽ chẳng còn chỗ nào để đi. Và sự thật là ngay cả khi em leo được lên vị trí cao hơn, thì đấy cũng không còn là thứ em muốn nữa. Em chưa bao giờ muốn nó - trên thuyền em đã nhận ra điều đó. Chúa biết là em đã có đủ thời gian trên thuyền để suy nghĩ.”
“Ý em là sao? Từ hồi chúng ta quen nhau, em chỉ toàn nói về mấy thứ đó.”
“Em nghĩ mình đã mờ mắt mà không thấy được thứ mình muốn. Em không muốn kết thúc như Tina và Alexander, đi hết nước này đến nước khác và chỉ vào khách sạn năm sao cùng nhà hàng Michelin. Phải, Rowan đã tới quá nửa những khu resort sang trọng ở Caribe, nhưng đổi lại cô ấy đã dành cả đời viết về những câu chuyện mà những người như Bullmer muốn cô ấy kể, và em không muốn thế, không còn muốn nữa. Em muốn viết về những thứ người khác không muốn ta biết. Và nếu định bắt đầu leo lên từ dưới đáy lần nữa, chà, em có thể làm tự do ở bất cứ chỗ nào. Anh biết mà.”
Một ý nghĩ chợt đến với tôi, và tôi bật ra một tiếng cười vô ý, run run.
“Em có thể viết một cuốn sách! Ngục tù lênh đênh - địa ngục trần gian trên bảy biển.”
“Lo.” Judah nắm tay tôi, mắt anh mở to và tối đen trong ánh trăng. “Lo, dừng lại, đừng đùa nữa. Em nghiêm túc đấy chứ?”
Tôi hít một hơi thật sâu. Rồi gật đầu.
“Em chưa bao giờ nghiêm túc hơn thế này đâu.”
Sau đó, Judah chìm vào giấc ngủ, đầu anh gác lên bả vai tôi mà tôi biết kiểu gì cũng sẽ khiến tôi bị chuột rứt, nhưng tôi không dám rút ra.
“Anh vẫn tỉnh à?” tôi thì thầm. Anh không trả lời, và tôi tưởng anh đã ngủ rồi, theo cái kiểu từ hơi thở này sang hơi thở kế là đã ngất lịm, nhưng rồi anh ngọ nguậy và nói.
“Vẫn.”
“Em không ngủ được.”
“Suỵt...” Anh lăn vào vòng tay tôi, chạm vào mặt tôi. “Ổn rồi, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
“Không phải chuyện đó... Chỉ là...”
“Em vẫn nghĩ về cô ta à?”
Tôi gật đầu trong bóng tối, còn anh thở dài.
“Khi anh nhìn thấy thi thể cô ấy,” tôi nói, nhưng anh lắc đầu.
“Anh đâu có.”
“Ý anh là sao? Em nghĩ cảnh sát đã gửi ảnh cho anh để nhận dạng?”
“Không phải thi thể - anh ước là như vậy, vì nếu anh thấy đấy là xác của Carrie chứ không phải em, anh sẽ không phải dành hai ngày như sống trong địa ngục, nghĩ rằng em đã chết. Chỉ có quần áo thôi. Ảnh chụp quần áo.”
“Tại sao họ làm thế nhỉ?” Đấy dường như là một quyết định kỳ quặc - tại sao lại yêu cầu Judah nhận diện quần áo chứ không phải thi thể?
Tôi cảm thấy Judah nhún vai trong bóng tối.
“Anh không biết. Lúc đó anh nghĩ chắc là do thi thể tả tơi quá, nhưng anh đã nói chuyện với sĩ quan liên lạc chịu trách nhiệm vụ việc ngay sau khi em gọi điện - anh muốn biết tại sao họ lại có thể lầm lẫn đến vậy - và cô ấy đã nói chuyện với cảnh sát Na Uy và nghĩ đấy là vì quần áo được tìm thấy không đi cùng với thi thể.”
Hừ. Tôi nằm đó, cố giải thích chuyện này. Có phải Carrie đã ném giày và áo nỉ của tôi đi để bơi, trong một nỗ lực tuyệt vọng muốn thoát khỏi Bullmer?
Tôi gần như sợ ngủ, sợ mình sẽ bị ám ảnh bởi gương mặt cáu bẳn của Carrie, nhưng khi tôi nhắm mắt, gương mặt của Bullmer lại trồi lên trước mặt tôi, phá lên cười, mớ tóc xám của hắn ta bị gió thổi rối bù khi hắn ngã lộn cổ từ boong thuyền Aurora.
Tôi mở mắt, tim đập thình thịch, cố nhớ rằng hắn đã chết - rằng tôi đã an toàn, Judah đang nằm trong vòng tay tôi và toàn bộ cơn ác mộng này đã chấm dứt.
Nhưng không phải. Bởi tôi không tin vào những gì đã xảy ra.
Không chỉ là chuyện tôi không thể chấp nhận cái chết của Carrie - mà chính cái chết của Bullmer mới khiến tôi khó hiểu. Không phải vì tôi nghĩ hắn ta đáng lẽ phải sống, mà bởi cái chết của hắn ta, sau tất cả những chuyện đó, thật là vô lý. Carrie tự sát thì tôi còn tin, nhưng hắn ta thì không. Dù cố đến đâu chăng nữa, tôi không thể tưởng tượng một gã đàn ông như thế, với sự quyết tâm lạnh lùng và dữ dội đến vậy, lại có thể từ bỏ. Hắn đã chiến đấu quyết liệt, đã thực hiện mưu đồ với sự táo tợn lạnh lùng. Chẳng lẽ hắn lại thực sự bỏ cuộc? Chuyện đó thật không thể hiểu nổi.
Nhưng nó đã xảy ra. Và tôi phải chấp nhận điều đó. Hắn đã chết.
Tôi lại nhắm mắt, gạt bóng ma của hắn đi, rồi cuộn mình ôm lấy Judah, và tôi nghĩ, một cách chủ tâm, về tương lai, về New York, và về bước ngoặt cuộc đời mà tôi sắp sửa thực hiện.
Trong một thoáng, tôi thấy một hình ảnh sắc nét, thoáng qua, in hằn lên bóng tối khi mí mắt khép lại: tôi, lơ lửng trên rìa một nơi cao, rất cao, thăng bằng trên lan can, những con sóng tăm tối ở bên dưới.
Nhưng tôi không sợ. Tôi đã rơi xuống, và tôi đã sống sót.
EVENING STANDARD
Thứ Năm ngày 26 tháng 11
NGƯỜI PHỤ NỮ BÍ ẨN CHẾT ĐUỐI TRONG VỤ THUYỀN “AURORA” ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN DANH TÍNH
Gần hai tháng sau khi phát hiện hai thi thể ở biển, một trong số đó thuộc về doanh nhân và nhà quý tộc người Anh Richard Bullmer, cảnh sát Na Uy hôm nay đã ra thông cáo tuyên bố nhân dạng của thi thể được kéo lên bởi các ngư dân ở Bắc Hải là vợ của ông Bullmer, bà Anne Bullmer, người thừa kế gia sản hàng tỷ bảng của Lyngstad.
Thi thể của Huân tước Bullmer được phát hiện cách đó vài trăm dặm bởi các thợ lặn của cảnh sát tìm kiếm vùng nước ven biển gần Bergen ở Na Uy, sau khi ông Bullmer được báo cáo mất tích khỏi chiếc du thuyền hạng sang của mình, thuyền Aurora Borealis.
KHÔNG PHẢI TỰ SÁT
Thông cáo bằng tiếng Anh đã xác nhận tuyên bố trước đó của lực lượng cảnh sát Na Uy rằng nguyên nhân cái chết của bà Bullmer là do đuối nước, trong khi cái chết của Huân tước Bullmer là do một phát súng vào thái dương. Tuy nhiên, tài liệu lại mâu thuẫn với các báo cáo trước đây về vụ tự sát của Huân tước Bullmer, chỉ nói rằng vết thương đó không phải do nạn nhân “tự gây ra”, dựa theo tìm hiểu của nhà nghiên cứu bệnh học ở Na Uy.
Việc phát hiện ra một khẩu súng được tìm thấy bên cạnh thi thể Huân tước Bullmer và được quấn trong trang phục thuộc về nhà báo người Anh mất tích, Laura Blacklock, đã dẫn đến những phỏng đoán ban đầu rằng cái chết của ông Bullmer có liên hệ tới sự mất tích của cô ấy vài ngày trước đó.
Cô Blacklock sau đó được tìm thấy trong tình trạng khỏe mạnh ở Na Uy, nhưng bố mẹ cô đã yêu cầu chất vấn cảnh sát sau khi họ mất vài ngày tin rằng thi thể được nhận dạng chính là cô con gái mất tích của họ. Sở cảnh sát London nhấn mạnh rằng thi thể đó chưa bao giờ được nhận dạng là cô Blacklock, nhưng thừa nhận việc tìm thấy trang phục của cô Blacklock đã được “thông báo không thỏa đáng” đến gia đình. Họ đổ lỗi các sai sót là do “vấn đề liên lạc giữa lực lượng chức năng hai nước”, và nói rằng họ có liên lạc riêng với gia đình cô Blacklock trong vụ việc này.
Trả lời câu hỏi của báo Standard, một người phát ngôn của cảnh sát Na Uy nói rằng mặc dù đã phỏng vấn cô Blacklock về mối liên hệ với vụ án, họ không cho rằng cô gái người Anh là đối tượng bị tình nghi trong cả hai cái chết, và quá trình điều tra của họ vẫn đang tiếp tục.
Tư vấn trực tuyến ngân hàng: Ngày 6 tháng 12, 4.15 chiều.
Chào mừng đến với dịch vụ khách hàng trực tuyến.
Bạn đang trò chuyện cùng Ajesh ở bộ phận ngân hàng cá nhân.
Tôi có thể giúp gì ạ, thưa cô Blacklock?
Xin chào, tôi gửi thư này vì vừa nhận được một khoản tiền kỳ lạ trong tài khoản. Tôi muốn kiểm tra xem có thông tin gì về người gửi không, cảm ơn cô. Lo.
Xin chào cô Blacklock, tất nhiên rồi, tôi có thể tìm hiểu giúp cô. Tôi có thể gọi cô là Laura không?
Vâng, không vấn đề gì.
Cô quan tâm đến giao dịch nào vậy, Laura?
Giao dịch thực hiện vào hai ngày trước, ghi ngày 4 tháng 12, số tiền 40.000 franc Thụy Sĩ.
Để tôi kiểm tra giúp cô.
Đây là thông tin chi tiết - có phải đấy là khoản giao dịch với lời nhắn “Tigger nhảy nhót”?
Vâng, đúng rồi.
Tôi đã kiểm tra mã phân loại. Đó là tài khoản của một ngân hàng Thụy Sĩ ở Bern. Tôi rất tiếc phải nói rằng mình không còn thông tin nào khác về nhân thân chủ tài khoản. Đây là một tài khoản đánh số. Lời nhắn có ý nghĩa gì không?
Không sao, cảm ơn cô. Đừng lo. Tôi khá chắc đấy là từ một người bạn, tôi chỉ muốn kiểm tra lại. Cảm ơn cô đã giúp đỡ.
Không có gì. Tôi có thể hỗ trợ gì thêm cho cô không, Laura?
Không, thế là ổn rồi. Cảm ơn. Tạm biệt.