Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Tôi không nhớ mình cảm thấy gì lúc chìm - chỉ nhớ cú chấn động muốn gãy xương khi va vào mặt sóng, và cái lạnh tê liệt của nước biển. Nhưng tôi nhớ nỗi khiếp đảm nôn nao khi luồng nước bắt được tôi ở sâu, sâu bên dưới.

Đạp đi, tôi ra lệnh cho đôi chân, cảm thấy hơi thở nức nở trong cổ họng. Và tôi đạp. Trong bóng tối và cái lạnh, tôi đạp, trước hết bởi tôi không muốn chết, và sau đó, khi cái lạnh lẽo đen ngòm bắt đầu tóm lấy tôi, là vì tôi không thể làm gì khác, bởi phổi tôi đang gào thét và tôi biết nếu không sớm ngoi lên mặt nước, tôi sẽ chết.

Luồng nước kéo và giật đôi chân tôi với những ngón tay trơn tuột, cố gắng lôi tôi xuống bóng tối đen ngòm của vịnh hẹp, và tôi cứ đạp liên tiếp, cảm giác tuyệt vọng và liều lĩnh mỗi lúc một tăng. Trong bóng tối, với những luồng nước xoáy tít xung quanh, tôi gần như không thể biết mặt nước ở hướng nào. Nếu tôi đang đẩy mình sâu xuống lòng biển thì sao? Dù vậy, tôi không dám ngừng lại. Bản năng sinh tồn quá mạnh. Mày đang chết! giọng nói trong đầu tôi gào lên. Và chân tôi không còn phản ứng nào khác ngoài đạp, đạp nữa, đạp mãi.

Tôi nhắm đôi mắt bị nước muối vào cay xè, và trước mí mắt đã khép ánh sáng bắt đầu lóe lung linh, giống đến đáng sợ với những mảnh ánh sáng và bóng tối hỗn loạn tôi thấy khi lên cơn hoảng loạn. Nhưng thật kinh ngạc và khó tin, khi mở lại mắt, tôi có thể thấy nó: ánh sáng trắng nhạt nhòa của trăng rọi lên mặt nước.

Trong một giây tôi gần như không tin nổi, nhưng ánh trăng cứ tiến đến mỗi lúc một gần, và luồng nước giật người tôi xuống cũng dần buông ra, rồi tôi trồi lên được mặt nước với một hơi thở nghe giống tiếng thét, nước chảy xuống mặt tôi, tôi ho và khóc nức nở, rồi lại ho.

Tôi đang ở rất gần thân thuyền, đủ gần để cảm thấy nhịp rung của động cơ như tiếng mạch đập truyền qua nước, và tôi biết mình phải bơi đi ngay. Không chỉ bởi tôi hoàn toàn có thể chết vì giảm nhiệt trong một vùng biển thực sự không-quá-lạnh, mà quan trọng hơn là nếu con thuyền bắt đầu di chuyển khi tôi ở gần thế này thì chỉ có Chúa mới cứu được tôi. Và mấy ngày vừa qua tôi đã đen đủ đường rồi, đến nỗi tôi nghĩ nếu quả thật có Chúa ở trên kia thì hẳn người không ưa tôi cho lắm.

Run bần bật, tôi đạp nước và cố xác định vị trí của mình. Tôi đã trồi lên ở đầu thuyền, và tôi có thể thấy một dải đèn ở bờ ke và một thứ tôi nghĩ là hình thù đen sì của một cái thang, mặc dù đôi mắt đầy nước của tôi khó mà nhận rõ.

Cơ thể tôi trở nên khó điều khiển; tôi run đến nỗi hầu như không kiểm soát được tứ chi, nhưng tôi ép tay chân mình bắt đầu chuyển động, và dần dần bơi về phía ánh sáng. Ho để đẩy nước ra khi những con sóng táp vào mặt, cảm thấy hơi lạnh của nước thấu vào xương, tôi ép mình thở chậm và sâu, dù mọi bộ phận trên cơ thể đều chỉ muốn hổn hển trước cuộc tấn công dữ dội của cái lạnh. Có gì đó mềm nhưng vẫn khá chắc đập vào mặt tôi khi bơi, và tôi rùng mình, nhưng vì lạnh hơn là vì sợ. Tôi có thể lo về chuột chết cá chết khi lên được bờ. Lúc này, điều duy nhất tôi quan tâm là phải sống sót.

Tôi không thể rơi xuống nước cách con ke quá hai mươi hoặc ba mươi mét được, nhưng giờ dường như nó đang ở xa hơn nhiều. Tôi cứ bơi mãi, và có những lúc tôi thề là đã thấy những ánh đèn trên bờ đang lùi ra xa, những lúc khác chúng lại tiến tới gần đến độ có thể tóm lấy - nhưng cuối cùng tôi cũng cảm thấy thanh sắt gỉ của cái thang đập vào những ngón tay tê điếng, và tôi cố trèo rồi trượt chân rồi lại trèo, gắng không buông tay khi lôi cơ thể ướt đầm run rẩy của mình lên thang.

Ở rìa ke, tôi nằm vật xuống sàn bê tông, thở hồng hộc, ho và run rẩy. Sau một lúc tôi bò dậy và ngước lên, đầu tiên là về phía thuyền Aurora, rồi sau là về phía thị trấn nhỏ trước mặt mình.

Đây không phải là Bergen. Tôi không biết mình đang ở đâu, nhưng đây là một thị trấn nhỏ, thậm chí còn chẳng đủ lớn để tự xưng là một cái làng, và tối muộn thế này chẳng thấy ma nào xung quanh. Những quán cà phê và quán rượu ít ỏi dọc bờ ke đều đã đóng cửa. Có vài ô cửa sổ cửa hàng còn sáng đèn, nhưng nơi duy nhất tôi thấy có khả năng mở cửa là một khách sạn nhìn xuống con ke.

Run rẩy, tôi đứng dậy, lảo đảo bước chân qua sợi xích sắt ngăn trước rìa ke, rồi nửa đi nửa lết về phía khách sạn. Động cơ thuyền Aurora đã tăng tốc, giờ nghe gấp gáp hơn. Khi tôi vượt qua đoạn cầu tàu bê tông tưởng như dài vô tận, động cơ thuyền lại tăng thêm một mức, có tiếng nước lục ục, và khi khiếp đảm ngoái lại đằng sau, tôi thấy con thuyền bắt đầu di chuyển, mũi thuyền hướng ra ngoài vịnh hẹp, động cơ rền vang đều đều khi nó chầm chậm rời khỏi đây.

Tôi tức tốc ngoảnh đi vì một ý nghĩ gần như mê tín, như thể chỉ nhìn vào con thuyền thôi cũng sẽ khiến những người trên thuyền chú ý.

Khi tôi tới được những bậc thang dẫn lên cửa khách sạn, tiếng động cơ lại to thêm một mức nữa, và tôi cảm thấy chân mình nhũn ra khi lấy tay đập cửa liên hồi. Tôi nghe thấy một giọng nói vang lên, “Làm ơn, làm ơn, ôi ai đó làm ơn ra đây đi...” Rồi cánh cửa bật mở, ánh sáng và hơi ấm ùa ra, và tôi thấy người ta đỡ tôi dậy, đưa qua ngưỡng cửa để vào nhà.

Chừng nửa tiếng sau tôi nằm cuộn tròn trên một chiếc ghế liễu gai, cuốn trong một tấm chăn đỏ bằng sợi tổng hợp, nơi hiên nhà ốp kính được chiếu sáng lờ mờ nhìn xuống vịnh. Tôi cầm một cốc cà phê trên tay, nhưng mệt đến nỗi không uống nổi. Tôi nghe thấy nhiều giọng nói ở đằng sau, bằng tiếng... tôi nghĩ chắc là tiếng Na Uy. Mệt khủng khiếp. Cảm giác như tôi đã không ngon giấc suốt nhiều ngày rồi - mà đúng là như vậy. Cằm tôi cứ gục xuống ngực rồi giật mình ngỏng lên khi tôi nhớ ra mình đang ở đâu, mình vừa thoát khỏi cái gì. Có phải sự thực không, cơn ác mộng về chiếc du thuyền đẹp đẽ với buồng giam tựa quan tài sâu bên dưới những con sóng? Hay tất cả chỉ là một ảo giác kéo dài?

Tôi đang nửa gà gật, nửa nhìn theo ánh đèn trong cái bóng tối tịch mịch ở vịnh, Aurora chỉ là đốm sáng xa xăm ngoài khơi, đang tiến về phía Tây, thì nghe thấy một giọng nói vang lên đằng sau.

“Cô ơi?”

Tôi ngước lên. Là một người đàn ông đeo tấm thẻ tên hơi lệch, trên có ghi “Erik Fossum - Quản lý cấp cao”. Anh ta trông như thể vừa bị dựng dậy khỏi giường, tóc tai rối bù, cúc áo cài xẹo xọ, và đang xoa một tay lên cái cằm chưa cạo râu khi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện.

“Chào anh,” tôi mệt mỏi nói. Tôi đã thuật lại chuyện của mình với người đàn ông đứng ở quầy - ít nhất là những phần tôi nghĩ kể ra cũng không sao, và trong chừng mực vốn tiếng Anh của anh ta hiểu được. Anh ta rõ ràng là nhân viên gác cổng đêm, nhìn diện mạo và nghe giọng thì giống người Tây Ban Nha hoặc Thổ Nhĩ Kỳ hơn là người Na Uy, mặc dù dường như anh ta nói tiếng Na Uy tốt hơn tiếng Anh. Vốn tiếng Anh ấy nếu dùng để trao đổi việc nhận phòng hoặc báo giờ mở cửa thì không vấn đề gì, nhưng để hiểu được một câu chuyện bị cắt gọt về giết người và che giấu danh tính thì rõ ràng là không đủ.

Tôi đã thấy anh ta đưa tấm thẻ căn cước duy nhất mà tôi có - thẻ của Anne - cho viên quản lý, và nghe giọng nói nhỏ, đề phòng của anh ta nhắc đến tên tôi vài ba lần.

Giờ người đàn ông ngồi đối diện tôi gập ngón tay mình lại và mỉm cười lo lắng.

“Cô - Black Lock, phải không nhỉ?”

Tôi gật đầu.

“Tôi không hiểu được hết sự tình - quản lý trục đêm của tôi đã cố gắng giải thích, nhưng làm thế nào cô lại có thẻ ngân hàng của Anne Bullmer? Chúng tôi biết rõ Anne và Richard, thỉnh thoảng họ nghỉ tại đây. Cô là bạn của họ ư?”

Tôi đưa tay áp lên mặt, ngõ hầu có thể đè xuống cơn mệt mỏi đang đe dọa lấn át tôi.

‘Tôi - đấy là một câu chuyện rất dài. Tôi có thể sử dụng điện thoại được không? Tôi phải liên hệ với cảnh sát.”

Trong lúc đứng ở quầy check-in bóng lộn, người ướt sũng và mệt mỏi, tôi đã hạ quyết tâm. Bất chấp lời hứa của tôi với Carrie, đây là cơ hội duy nhất để tôi cứu được cô ta. Tôi không tin dù chỉ một giây rằng Richard sẽ để cô ta sống. Cô ta biết quá nhiều, đã làm hỏng chuyện quá nhiều. Không có khăn quàng đầu, tôi không thể đóng giả Anne, và không có hộ chiếu của Carrie tôi cũng không giả vờ làm Carrie được; cả hai thứ đó đều đã mất tích đâu đó dưới đáy vịnh sâu hun hút. Sót lại chỉ còn cái bóp của Anne, thần kỳ làm sao vẫn ở trong túi quần vải thun khi tôi bám vào thang trèo lên khỏi mặt nước.

“Tất nhiên,” Erik nói, vẻ đồng tình. “Cô có muốn tôi gọi điện cho họ không? Có thể họ không có người biết nói tiếng Anh trực vào lúc tối muộn thế này. Nhưng tôi phải báo trước với cô là chúng tôi không có đồn cảnh sát trong thị trấn; đồn gần nhất cũng cách đây vài giờ ở... từ đó là gì nhỉ... à, ở thung lũng bên cạnh. Chắc phải sáng mai mới có người đến đây.”

“Dù vậy làm ơn hãy nói với họ đây là chuyện khẩn cấp,” tôi mệt mỏi nói. “Càng sớm càng tốt. Tôi có thể trả tiền phòng. Tôi có tiền.”

“Đừng lo lắng về chuyện đó,” anh ta mỉm cười. “Tôi lấy thêm đồ uống cho cô nhé?”

“Không cần đâu, cảm ơn anh. Chỉ cần làm ơn bảo họ đến sớm. Có người đang bị đe dọa tới tính mạng.”

Tôi gục cái đầu nặng nề của mình lên tay, mí mắt gần như khép lại khi anh ta đi tới bàn tiếp tân. Tôi nghe thấy tiếng nhấc ống nghe điện thoại và tiếng bíp bíp bíp bấm số. Nghe có vẻ là một số điện thoại dài. Có lẽ số khẩn cấp ở Na Uy khác ở Anh. Hoặc anh ta đang gọi đồn cảnh sát địa phương.

Chuông reo. Có ai đó ở đầu kia nhấc máy và một cuộc trao đổi ngắn diễn ra. Qua lớp sương mù kiệt sức, tôi nghe Erik nói gì đó bằng tiếng Na Uy mà tôi chỉ nhận ra được từ “khách sạn”... ngừng lại một lúc, rồi lại một tràng tiếng Na Uy. Sau đó tôi nghe thấy tên mình được nhắc đến hai lần, rồi tới tên Anne.

“Ja, din kone, Anne,” Erik nói, như thể người ở đầu dây bên kia không nghe rõ, hoặc không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Lại thêm tiếng Na Uy, rồi một tiếng cười, và cuối cùng: ”Takk, farvel, Richard.”

Đầu tôi bật dậy, toàn bộ cơ thể đột nhiên lạnh ngắt và cứng đờ.

Tôi ngước nhìn những con thuyền trên vịnh, nhìn thuyền Aurora, ánh đèn của nó đang biến mất nơi chân trời. Và... Có phải tôi đang tưởng tượng không? Trông như thể con thuyền đã dừng lại.

Tôi ngồi thêm một khắc nữa, nhìn ánh đèn của thuyền, cố gắng ước lượng khoảng cách giữa chúng và cột mốc ở vịnh, và sau cùng tôi biết chắc: thuyền Aurora không còn đi về hướng Tây, ra khỏi vịnh hẹp nữa. Nó đang quay đầu. Nó đang quay lại.

Erik đã cúp máy, và giờ đang bấm một số điện thoại khác.

“Politiet, takk,” anh ta nói khi có ai đó trả lời.

Trong một khắc tôi không thể nhúc nhích, chết đứng khi nhận ra mình đã làm gì. Tôi đã không thực sự tin lời Carrie rằng Richard có quan hệ rất rộng. Tôi đã gạt phắt đi như thể chúng chỉ là cơn hoang tưởng của một người phụ nữ nản lòng tới độ không tin vào cơ may trốn thoát. Nhưng giờ... giờ thì những lo ngại đó đã ở ngay trước mắt.

Tôi đặt khẽ cốc cà phê xuống bàn, rồi thả cái chăn đỏ xuống sàn và, thật nhẹ nhàng, mở cửa hiên để chạy ra ngoài bóng đêm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.