“Anh ta - anh ta đang quay lại ư?” Miệng tôi khô rang. “Thế tức là sao?”
“Thế cô nghĩ là sao? Chúng ta phải đưa cô rời thuyền. Họ đang cho thuyền cập bờ để đón Richard trong ba mươi phút nữa. Sau đó...”
Cô ta không phải nói thêm gì nữa. Tôi nuốt nước bọt, lưỡi dính vào vòm miệng.
“Tôi - làm thế nào...?”
Cô ta rút trong túi ra một thứ gì đó và giơ lên, mất một lúc tôi không hiểu chuyện gì. Là một cuốn hộ chiếu, nhưng không phải của tôi: đó là hộ chiếu của cô ta.
“Đây là cách duy nhất.” Cô ta rút khăn xuống, để lộ cái đầu nhẵn thín giờ đã bắt đầu mọc lại tóc lởm chởm, rồi bắt đầu cởi quần áo.
“Cô đang làm gì thế?”
“Cô sẽ đóng giả Anne mà rời thuyền, rồi lên máy bay bằng hộ chiếu của tôi. Hiểu chưa?”
“Cái gì? Cô bị điên rồi. Cô phải đi với tôi!”
“Tôi không thể. Tôi biết giải thích thế đếch nào với thủy thủ đoàn bây giờ? Xin chào, đây là bạn tôi, cô ấy đã trốn trên thuyền từ đầu tới giờ à?”
“Nói với họ đi! Nói với họ sự thực!”
Cô ta lắc đầu. Cô ta đã cởi hết chỉ còn đồ lót, người run bần bật bất chấp hơi nóng oi nồng của không khí lưu cữu trong cabin.
“Và nói gì? Chào mọi người, tôi là người lạ, còn người phụ nữ mọi người tưởng là tôi thì đã bị đẩy xuống biển rồi? Không. Tôi không nghĩ mình có thể tin bất cứ người nào trong số họ. Lạc quan nhất thì anh ấy cũng là ông chủ của họ. Còn đen đủi nhất...”
“Vậy phải làm gì đây?” Tôi chớm lên cơn kích động. “Cô sẽ ở đây và để anh ta giết cô u?”
“Không. Tôi có một kế hoạch. Đừng cãi nữa, mặc quần áo của tôi vào đi.” Cô ta chìa quần áo của mình ra, một mớ lụa lạ nhẹ như lông hồng trong tay khi tôi nhận lấy chúng. Cô ta gầy đến kinh ngạc, xương xẩu chìa hết cả ra ngoài, nhưng tôi không thể ngoảnh đi được. “Nào, giờ đưa tôi quần áo của cô.”
“Gì cơ?” Tôi nhìn lại mình, nhìn chiếc quần bò, chiếc áo phông và chiếc áo nỉ ố bẩn đẫm mồ hôi mà tôi đã mặc được gần một tuần. “Mấy thứ này u?”
“Ừ. Nhanh lên!” Giọng cô ta cáu kỉnh. “Chân cô cỡ mấy?”
“Sáu,” tôi nói, giọng nghẹt đi khi tôi cởi áo phông ra.
“Tốt. Tôi cũng thế.” Cô ta đẩy đôi giày vải đang đi về phía tôi, còn tôi đá giày của mình ra và bắt đầu cởi quần jean. Giờ chúng tôi chỉ còn đồ lót trên người, tôi thì lúng túng cố che thân, cô ta thì hoàn toàn tập trung khi bắt đầu mặc mớ quần áo của tôi vào. Tôi choàng áo chẽn lụa qua đầu, cảm thấy lớp vải đắt tiền mát mẻ trên da. Cô ta rút một chiếc băng cao su ở cổ tay rồi lẳng lặng đưa cho tôi.
“Cái này để làm gì?”
“Kéo tóc cô ra đằng sau. Không được lý tưởng cho lắm. Cô sẽ phải rất cẩn thận với cái khăn đội đầu, nhưng đây là phương án tốt nhất tôi có thể làm rồi. Chúng ta không có thời gian cạo đầu cô, mà dù sao đi nữa, nếu cô định rời khỏi đất nước này bằng hộ chiếu của tôi thì tốt hơn cô nên để tóc thật đi qua cổng kiểm soát. Chúng ta không muốn cho họ lý do soi lại bức hình trong hộ chiếu đâu.”
“Tôi không hiểu. Tại sao tôi không thể đi bằng hộ chiếu của mình? Chắc chắn là cảnh sát đang tìm kiếm tôi, phải chứ?”
“Đầu tiên nhé, Richard cầm hộ chiếu của cô. Và anh ấy có rất nhiều bạn bè ở dây - không chỉ trong giới kinh doanh, anh ấy quen biết cả những cốp to trong lực lượng cảnh sát Na Uy nữa. Chúng ta phải đưa cô cách xa anh ấy trước khi anh ấy biết được chuyện gì đã xảy ra. Rời khỏi đây. Tránh xa bờ biển. Vượt biên giới vào Thụy Điển. Và khi cô lên được máy bay thì đừng bay tới London. Anh ấy sẽ đón lõng cô đấy. Hãy đi qua nơi khác - Paris chẳng hạn.”
“Cô đang đùa à,” tôi nói, nhưng thái độ hoảng hốt của cô ta đã lây sang tôi. Tôi xỏ chân vào đôi giày vải và nhét hộ chiếu vào túi kimono. Carrie đang kéo khóa đôi giày da vintage của tôi. Tôi cảm thấy mơ hồ tiếc nuối - đôi giày đó là thứ trang phục đắt tiền duy nhất mà tôi sở hữu. Tôi đã mất đến hàng tuần cùng kha khá lời động viên từ Judah để gom đủ can đảm xuống tiền tậu chúng. Nhưng đôi giày chỉ như một món đồ hiến tế nhỏ để đổi lấy - có khả năng thôi - cái mạng của tôi.
Cuối cùng chúng tôi cũng gần mặc đồ xong - chỉ còn khăn đội đầu nằm trên giường.
“Ngồi xuống,” Carrie cộc cằn nói, thế là tôi ngồi lên mép giường trong khi cô ta đứng bên cạnh tôi và quấn chiếc khăn in rất đẹp quanh đầu tôi. Nó có màu xanh lá và vàng, tô điểm bằng họa tiết dây quấn mỏ neo, và tôi đột nhiên nhớ đến Anne - Anne thật - chìm xuống đáy biển xanh thẳm, tứ chi trắng muốt vướng vào mảnh vụn của hàng nghìn xác thuyền đắm, mắc kẹt lại đó mãi mãi.
“Xong rồi đấy,” cuối cùng Carrie nói. Cô ta dùng hai chiếc kẹp tóc để cố định mép khăn, rồi nhìn tôi từ đầu đến chân. “Không hoàn hảo lắm - cô không đủ gầy - nhưng trong cảnh nhá nhem thì cô sẽ thoát thôi, ơn Chúa, tôi chưa gặp hầu hết thủy thủ đoàn.”
Cô ta nhìn đồng hồ rồi nói, “Đúng rồi. Việc cuối cùng. Đánh tôi đi.”
“Cái gì?” Tôi không hiểu cô ta đang nói gì. Đánh cô ta bằng cái gì cơ chứ?
“Đánh tôi đi. Đập đầu tôi vào giường tầng ấy.”
“Cái gì?” tôi lặp lại - tôi không đừng được. “Cô có bị điên không? Tôi sẽ không đánh cô đâu!”
“Đánh tôi đi,” cô ta tức giận nói. “Cô không hiểu à? Trông phải thuyết phục mới được. Đây là cơ hội duy nhất của tôi để Richard tin rằng tôi không đồng lõa với cô. Phải trông giống như cô tấn công tôi, áp đảo tôi. Đánh tới đi.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi tát vào má cô ta. Đầu cô ta ngoặt ra sau, nhưng vẫn không đủ mạnh, tôi biết điều đó, ngay cả khi cô ta cáu kỉnh quay lại nhìn tôi, tay xoa má.
“Ôi Chúa ơi. Tôi cứ phải làm hết tất cả ư?”
Carrie hít một hơi thật sâu, rồi trước khi tôi kịp nhận ra cô ta định làm gì, cô ta dộng đầu mình vào cạnh giường.
Tôi hét lên. Tôi không đừng được. Máu bắt đầu tuôn xối xả từ vết cắt nông do đập vào gờ kim loại, nhỏ xuống áo phông trắng của cô ta - thực ra là của tôi - và đọng thành vũng trên sàn nhà. Cô ta loạng choạng lùi lại, thở hổn hển vì đau và đưa tay lên ôm đầu.
“Chúa ơi!” cô ta rên rỉ. “Mẹ nó chứ, đau thế. ôi Chúa ơi.” Cô ta quỵ xuống, hơi thở gấp và nông, và trong một thoáng tôi đã nghĩ cô ta sắp ngất.
“Carrie!” tôi hoảng hốt nói, toan quỳ xuống cạnh cô ta. “Carrie, cô có...”
“Đừng có quỳ xuống đấy, cái đồ ngu này!” cô ta gào lên, gạt tay tôi ra. “Cô có muốn phá hỏng mọi thứ không hả? Cô không thể để máu dây lên quần áo được! Thế thì đám thủy thủ đoàn sẽ nói gì chứ? Ôi Chúa ơi cha ơi má ơi, sao máu cứ chảy không ngừng thế này?”
Tôi lúng túng đứng dậy, suýt vấp chân vì bộ kimono lướt thướt, và cứ đứng đó một chặp, run lẩy bẩy. Rồi tôi tỉnh trí và chạy đến nhà tắm để lấy một xấp giấy.
“Của cô đây.” Giọng tôi run run. Cô ta nhìn lên đầy thảm thương, cầm lấy chỗ giấy ấn vào vết cắt. Rồi cô ta ngồi phịch xuống giường, mặt xám ngoét.
“T-tôi nên làm gì bây giờ?” tôi hỏi. “Tôi có thể giúp cô không?”
“Không. Thứ duy nhất giúp được tôi là Richard tin rằng cô đã nện tôi nhừ tử đến mức không thể ngăn được cô. Hy vọng làm thế này lừa được anh ấy. Giờ thì ra ngoài đi,” cô ta nói, giọng khản đặc. “Trước khi anh ấy lên thuyền và mọi thứ trở thành công cốc.”
“Carrie, tôi - tôi có thể làm gì?”
“Hai việc,” cô ta nói, răng nghiến lại vì đau. “Đầu tiên, cho tôi hai mươi tư tiếng trước khi cô tới gặp cảnh sát, được không?”
Tôi gật đầu. Tôi không định chờ lâu đến thế, nhưng cảm thấy mình không thể khước từ cô ta việc đó.
“Hai là, cút con mẹ nó ra khỏi đây,” cô ta rên rỉ. Mặt Carrie giờ trắng bệch đến khiếp đảm, nhưng có một vẻ kiên quyết dữ dội nơi biểu cảm của cô ta. “Cô đã cố giúp tôi, phải không? Chính việc đó đã lôi cô vào mớ rắc rối này. Giờ thì đây là điều duy nhất tôi có thể làm để giúp cô. Thế nên đừng khiến việc này trở thành lãng phí. Cút khỏi đây mau!”
“Cảm ơn cô,” tôi rên lên. Cô ta không nói gì, chỉ vẫy một tay về phía hành lang. Khi tôi ra đến cửa, cô ta nói.
“Thẻ từ vào cabin ở trong túi áo. Cô sẽ tìm thấy khoảng năm ngàn krone trong một cái bóp ở bàn trang điểm. Mớ đấy lẫn lộn cả tiền Na Uy, Đan Mạch và Thụy Điển, nhưng tôi nghĩ cũng phải tương đương gần năm trăm bảng. Lấy cả cái bóp đi. Trong đó có thẻ ngân hàng và căn cước. Tôi không biết mã pin của mấy cái thẻ - chúng không phải của tôi, mà là của Anne - nhưng cô có thể tìm được chỗ cho cô ký tên. Cô sẽ phải nhờ ai đó hạ cầu tàu xuống để rời khỏi đây - trừ phi họ đã hạ sẵn cho Richard rồi. Nói với họ là anh ấy vừa gọi điện và cô sẽ gặp anh ấy trên đường về thuyền.”
“Hiểu rồi,” tôi thì thầm.
“Thay quần áo của cô, rồi rời khỏi cảng càng sớm càng tốt. Thế thôi.” Cô ta nhắm mắt và nằm xuống. Mớ giấy áp vào thái dương đã thấm đẫm máu. “À, lúc ra thì khóa cửa lại.”
“Khóa cửa u? Cô chắc chứ?”
“Ừ. Phải trông thật thuyết phục mới được.”
“Nhưng nếu anh ta không đến tìm cô thì sao?”
“Anh ấy sẽ tới,” giọng cô ta bình thản. “Đấy sẽ là điều đầu tiên anh ấy làm nếu phát hiện tôi mất tích. Anh ấy sẽ tới đây kiểm tra cô.”
“Được rồi...” tôi miễn cưỡng nói. “T-thế mã số mở cửa là gì?”
“Cửa?” Cô ta mở đôi mắt mệt mỏi. “Cửa nào?”
“Cô nói có một cánh cửa nữa ngoài cửa này. Có mã số.”
“Tôi nói dối đấy,” cô ta mệt mỏi đáp. “Không có cửa nào hết. Tôi chỉ nói thế để cô không nhảy bổ vào tôi nữa thôi. Cứ leo lên là được.”
“Tôi - cảm ơn cô, Carrie.”
“Đừng cảm ơn tôi.” Đôi mắt cô ta nhắm lại lần nữa. “Cứ làm đi - vì cả hai chúng ta. Và đừng nhìn lại.”
“Được rồi.” Tôi tiến về phía cô ta, tôi không biết nữa - có lẽ để ôm cô ta chăng. Nhưng ngực cô ta đã loang lổ máu tươi, và thêm nhiều máu nữa chảy ra từ vết thương nơi thái dương. Và cô ta nói đúng - vệt máu dính lên áo tôi sẽ chẳng giúp được ai, nhất là cô ta.
Đây là điều khó khăn nhất tôi từng làm - quay lưng lại với một người phụ nũ trông như đang chảy máu tới chết, tất cả là vì tôi. Nhưng tôi biết mình phải làm gì - vì cả hai chúng tôi.
“Tạm biệt, Carrie,” tôi nói. Cô ta không trả lời. Tôi chạy đi.
Hành lang bên ngoài hẹp và nóng kinh khủng, thậm chí còn nóng hơn cái cabin ngột ngạt tôi vừa rời khỏi. Có một chốt gài nặng trịch bắt ngang cửa, được khoan thẳng vào nhựa, và một cái khóa móc dày vẫn cắm chìa. Tôi bấm khóa, nuốt xuống cảm giác tội lỗi đang nghẹn nơi cổ họng, rồi lưỡng lự, ngón tay đặt lên chìa khóa. Tôi có nên cầm nó không? Tôi để nó lại. Tôi không muốn Carrie phải ở trong đó nhiều hơn mức cần thiết, dù chỉ một giây.
Cửa cabin nằm ở một đầu hành lang màu be xám xịt. Ở đầu kia là một cánh cửa có đề biển “Cấm vào - Chỉ dành cho thủy thủ đoàn được cấp phép” và rồi, qua cánh cửa đó là cầu thang. Tôi ngoái lại, lo lắng nhìn cửa cabin đã khóa, bên trong là Carrie đang chảy máu, rồi chạy tới cầu thang và bắt đầu trèo lên.
Tôi cứ trèo lên cao mãi, tim đập thình thịch trong lồng ngực, chân run rẩy vì đã lâu không hoạt động. Thang phục vụ được trải thảm xấu xí và có cạnh bằng kim loại. Bàn tay đầm đìa mồ hôi của tôi trượt trên thành cầu thang bằng nhựa, và trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh lóa mắt của Cầu Thang Vĩ Đại, ánh sáng lấp lánh của pha lê, thành cầu thang gỗ gụ được đánh bóng mới mịn như lụa dưới những ngón tay tôi. Tôi cảm thấy tiếng cười chực dâng lên, cũng phi lý chẳng kém lúc tôi khúc khích trong đám tang bà mình, nỗi khiếp đảm hoảng sợ của tôi đã chuyển thành trạng thái kích động.
Tôi lắc đầu và đi tiếp, lên các boong tiếp theo, đi qua hai cánh cửa đề “Bảo trì” và “Chỉ dành cho nhân viên”.
Tôi cứ trèo lên mãi cho đến khi tới được cánh cửa thép với một thanh sắt nằm ngang, trông giống cửa thoát hiểm hỏa hoạn. Tôi đứng đó một lúc, thở hồng hộc vì phải leo quá nhiều bậc, cảm thấy mồ hôi lạnh đọng nơi xương chậu. Có cái gì ở bên kia nhỉ?
Đằng sau tôi là Carrie, co quắp trên giường tầng trong một căn phòng tựa quan tài ngột ngạt. Dạ dày tôi quặn lên, và tôi cố gạt hình ảnh ấy ra khỏi đầu, lạnh lùng và thận trọng tập trung vào các bước tiếp theo. Tôi phải thoát khỏi đây - và ngay khi đã được an toàn tôi có thể... làm gì đây? Gọi cảnh sát, bất chấp yêu cầu của Carrie u?
Khi đứng đó, tay đặt lên cửa, tôi thoáng nhớ lại đêm nọ, trong căn hộ của tôi - tôi đã rúm ró trong phòng ngủ, sợ đến mức không dám mở cửa phòng và đối diện với - bất kể đó là gì, hay là ai - ở phía bên kia. Có lẽ mọi thứ đã tốt hơn nếu tôi đá tung cánh cửa khóa, lao ra đối đầu với hán, ngay cả khi làm thế sẽ khiến tôi bị đập cho ra bã. Giờ tôi có thể đang trong bệnh viện và hồi phục, Judah ở bên cạnh, chứ không phải bị mắc kẹt trong cơn ác mộng có thực này.
Chà, giờ thì cửa không khóa.
Tôi đẩy thanh chốt và mở cửa ra.