Cô Gái Trong Cabin Số 10

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

Tôi cẩn thận đưa trả chiếc máy ảnh, đôi tay run lẩy bẩy, không biết phải nói gì. Đây là bằng chứng - bằng chứng không thể chối cãi - rằng Cole, Archer và Alexander đã ở cùng phòng với người phụ nữ mà tôi đã thấy. Tôi có nên hỏi Cole xem anh ta có biết cô ấy không?

Tôi ngồi đau khổ không biết quyết định ra sao trong khi anh ta tắt máy ảnh và bắt đầu cho vào túi.

Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Tôi có nên nói gì đó không?

Tôi không biết phải làm gì. Có thể Cole không nhận ra tầm quan trọng của bức ảnh anh ta đã chụp. Cô gái hầu như lạc khỏi khung hình, ảnh lấy nét hẳn vào một người khác, một người đàn ông tôi chưa từng gặp.

Nếu Cole đang che giấu điều gì đó, thì tôi sẽ ngu không tưởng khi lạy ông tôi ở bụi này. Anh ta sẽ chối phắt, rồi chắc chắn sẽ xóa tấm ảnh đấy đi.

Mặt khác, rất có thể anh ta không biết cô gái kia là ai, và có lẽ sẽ chẳng ngại gì gửi cho tôi tấm ảnh đó. Nhưng nếu tôi hỏi anh ta lúc này, trước mặt Chloe, cùng những kẻ có trời mới biết nào đó hẳn đang nghe lén...

Tôi nhớ lại lúc Bjorn xuất hiện từ sau tấm pa nô vào bữa sáng, rồi vô thức ngoái lại đằng sau. Điều tôi không muốn nhất lúc này với bức hình đấy là nó chịu chung số phận với cây mascara. Tôi sẽ không lặp lại sai lầm. Nếu tôi quyết định giáp mặt Cole, thì tôi sẽ làm chuyện đó ở chỗ kín đáo. Bức ảnh đã được an toàn ở trong máy ảnh của Cole cho đến lúc này, và nó sẽ còn được an toàn thêm một thời gian nữa.

Tôi đứng dậy, đầu gối tôi đột nhiên bủn rủn.

“Tôi - thực sự là tôi không đói lắm,” tôi nói với Chloe. “Và tôi cần đi gặp Ben Howard.”

“Ồ, tôi quên mất,” cô ấy nói. “Anh ấy đã đến đây tìm cô. Tôi gặp anh ấy đi ra khỏi phòng spa. Anh ấy nói có chuyện quan trọng cần nói với cô.”

“Anh ấy có nói mình đi đâu không?”

“Hình như là quay lại cabin để làm chút việc.”

“Cảm ơn cô.”

Bjorn lại lần nữa xuất hiện như một ông thần đèn từ sau tấm vách bí mật.

“Cô muốn uống gì, thưa cô Blacklock?”

Tôi lắc đầu. “Không, tôi nhớ ra là mình phải đi gặp một người. Anh có thể cho người mang một chiếc sandwich đến buồng của tôi được không?”

“Chắc chắn rồi.” Anh ta gật đầu, còn tôi rời khỏi căn phòng sau khi gật đầu cáo lỗi với Cole và Chloe.

Tôi đang gấp rút đi dọc hành lang dẫn tới khu cabin đuôi thuyền thì tông thẳng vào Ben ở một chỗ rẽ. Chúng tôi va nhau đánh sầm một cái khiến tôi xây xẩm mặt mày.

“Lo!” Anh ta chộp lấy tay tôi. “Anh tìm em khắp nơi.”

“Tôi biết. Anh đã làm gì ở dưới phòng spa vậy?”

“Em không nghe anh nói à? Đi tìm em chứ sao.”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, vào gương mặt anh ta, hiện thân của sự vô tội, đôi mắt phía trên chòm râu đen mở to và đầy vẻ gấp gáp. Liệu tôi có thể tin anh ta? Tôi hoàn toàn không biết. Một vài năm trước hẳn tôi sẽ nói rằng tôi biết tận gan ruột Ben - cho đến thời điểm anh ta bỏ rơi tôi. Giờ tôi đã học được rằng đến chính bản thân mình tôi còn chẳng nên tin hoàn toàn, nói gì đến một người khác.

“Anh có vào phòng trị liệu của tôi không?” tôi đột ngột hỏi.

“Gì cơ?” Anh ta thoáng bối rối. “Không, tất nhiên là không. Họ nói em đang được đắp bùn. Anh không nghĩ là em muốn anh xông vào. Anh được dặn đi tìm một cô tên là Ulla nhưng cô ấy không có ở đó nên anh đẩy một mẩu giấy nhắn vào dưới cửa và quay lên.”

“Tôi chẳng thấy mẩu giấy nào cả.”

“Ơ, anh có để lại mà. Em thái độ thế này là sao?”

Có gì đó như muốn nổ ra trong ngực tôi - một cảm giác trộn lẫn của sợ hãi và tuyệt vọng. Làm thế nào tôi mới biết được Ben có nói sự thật hay không? Dù sao nói dối về mẩu giấy nhắn cũng là một hành động ngu ngốc - vả lại, nếu anh ta là người viết thông điệp trong phòng tắm hơi, thì sao còn phải bịa ra chuyện để lại cho tôi một mẩu giấy nhắn? Có lẽ nó đã ở đó, và trong cơn hoảng loạn tôi đã không để ý thấy nó mà thôi.

“Một người nào khác đã để lại một lời nhắn cho tôi,” cuối cùng tôi nói. “Viết lên hơi nước trên tấm kính trong phòng tắm ngay bên cạnh, trong khi tôi đang được trị liệu. Nó viết ‘Đừng xía vào’.”

“Gì cơ?” Gương mặt đỏ hồng của anh ta thuỗn ra vì sốc, cái miệng thì há hốc. Nếu Ben đang diễn thì đấy là màn diễn đỉnh nhất tôi từng thấy ở anh ta. “Em nói thật không đấy?”

“Một trăm phần trăm.”

“Nhưng - nhưng em có thấy ai đi vào không? Nhỡ có lối khác vào phòng tắm thì sao?”

“Không. Ai thì cũng buộc phải đi qua cái phòng đó. Tôi...” Tôi cảm thấy xấu hổ một cách kỳ cục khi nói ra, nhưng vẫn vểnh mặt lên, không chịu tỏ thái độ hối lỗi. “Lúc đó tôi ngủ. Chỉ có một lối duy nhất vào phòng spa và Eva nói không có ai xuống dưới đó ngoại trừ Tina và Chloe... Và anh.”

“Và nhân viên spa nữa,” Ben nhắc tôi. “Với lại, chắc chắn có lối thoát hiểm hỏa hoạn ở dưới đó mà?”

“Có một lối ra, nhưng chỉ đi được một chiều. Nó dẫn vào khu ở của nhân viên, nhưng không mở được từ phía bên kia. Tôi đã hỏi rồi.”

Ben tỏ vẻ không tin. “Người ta dùng nêm chèn vào cửa cũng đâu có khó?”

“Không khó, nhưng cửa có gắn chuông báo động. Sẽ có còi báo động vang lên khắp nơi.”

“Chà, anh nghĩ cũng có khả năng là nếu em biết rõ hệ thống của thuyền thì em hoàn toàn có thể qua mặt chuông báo động. Nhưng Eva không ở đấy suốt đâu.”

“Anh nói vậy là sao?”

“Cô ấy không có mặt khi anh đi lên. Anne Bullmer ở đó - cô ấy đang đợi sơn móng khô. Nhưng Eva thì không. Thế nên nếu Eva bảo cô ấy ở đó suốt thì tức là cô ấy nói dối.”

Chúa ơi. Tôi nghĩ đến việc mình nằm đó, hầu như trần truồng dưới tấm phim mỏng và chiếc khăn tắm, và một ai đó - bất kỳ ai - cũng có thể đi vào rồi đặt tay lên miệng tôi, quấn một miếng nhựa quanh đầu tôi...

“Vậy anh tìm tôi để làm gì?” tôi nói, cố ra giọng bình thường.

Ben trông có vẻ bồn chồn. “Ồ... thì đó. Chà, em biết là bọn anh đã đi tham quan phòng lái đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Archer đang cố nhắn tin cho ai đó, anh nghĩ thế, rồi anh ta đánh rơi điện thoại. Anh nhặt nó lên, và màn hình điện thoại đang mở ở trang danh bạ.”

“Và?”

“Tên chỉ thấy ghi là ‘Jess’, nhưng bức hình là một cô gái rất giống với cô gái em đã miêu tả. Gần ba mươi, tóc đen, dài, mắt đen... Và quan trọng là - cô ấy đang mặc một chiếc áo phông Pink Floyd.”

Có gì đó lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi nhớ Archer tối qua, gương mặt cười cợt của anh ta khi vặn ngược tay tôi ra đằng sau, cùng lời chê trách của Chloe “Có khi mấy tin đồn về cô vợ đầu của anh ta là thật”...

“Lúc đó anh ta đang cố nhắn tin cho cô ấy à?” tôi hỏi.

Ben lắc đầu. “Anh không biết. Anh ta chắc mới bấm được vài chữ thì đánh rơi điện thoại.”

Tôi vô thức rút điện thoại của mình ra, sẵn sàng tìm trên Google “Jess Archer Fenian”, nhưng thanh tìm kiếm cứ quay tròn vô vọng. Internet vẫn sập, và hòm thư của tôi vẫn không tải được.

“Internet của anh có vào được không?” tôi hỏi Ben. Anh ta lắc đầu.

“Không, rõ ràng là có vấn đề gì đó với bộ phát sóng rồi. Anh đoán mấy trục trặc nho nhỏ này là điều bình thường với những chuyến ra khơi đầu tiên, nhưng đúng là phiền hà kinh khủng. Archer đã kêu ca vụ này suốt bữa trưa; anh ta còn nổi khùng lên với Hanni đáng thương nữa. Anh nghĩ có lúc cô ấy sắp sửa bật khóc rồi ấy chứ. Cơ mà dù sao cô ấy vẫn đến gặp Camilla Mặt Mâm, và hẳn là người ta sẽ sớm sửa nó thôi. Ít nhất cũng là anh hy vọng như vậy. Anh còn một bài phải gửi đi.”

Tôi cau mày khi nhét điện thoại trở lại túi. Liệu Archer có thể là người đã viết thông điệp trên tấm kính? Tôi nghĩ đến sức mạnh của anh ta, nét tàn bạo lẩn khuất trong nụ cười của anh ta tối qua, và thấy buồn nôn khi nghĩ đến cảnh anh ta nhón chân bước qua chỗ tôi đang ngủ.

“Bọn anh đã xuống phòng động cơ,” Ben nói, cứ như thể đang đọc ý nghĩ của tôi. “Phải xuống ba boong mới tới. Chắc bọn anh đã đi qua rất gần cái lối thoát hiểm phòng spa mà em vừa nói đến.”

“Anh có để ý thấy người nào tách khỏi nhóm không?” tôi hỏi.

Ben lắc đầu. “Anh không nghĩ vậy. Boong động cơ rất chật chội, bọn anh phải căng hết cả người ra, chia nhau những khoảng trống nhỏ. Nhóm chỉ tập hợp lại với nhau khi bọn anh lên boong trên.”

Tôi đột nhiên cảm thấy nôn nao bởi ám ảnh không gian kín, như thể cái giàu có ngột ngạt của con thuyền đang bủa vây lấy tôi.

“Tôi phải ra khỏi đây,” tôi nói. “Đi đâu cũng được.”

“Lo.” Ben đưa một tay về phía vai tôi, nhưng tôi rụt lại tránh những ngón tay chộp lấy của anh ta và lảo đảo đi về phía cửa boong, cố đẩy cánh cửa nặng nề bị gió chặn ở ngoài.

Cơn gió đập vào mặt tôi như một cú đấm, và tôi lảo đảo tiến về phía lan can, bám vào nó, cảm nhận con thuyền trồi lên hạ xuống. Những con sóng xám ngoét vươn ra như sa mạc - dặm nối dặm, vươn đến tận chân trời, không chút dấu hiệu của đất liền hay bất cứ thứ gì, thậm chí một con thuyền cũng không. Tôi nhắm mắt, hình dung biểu tượng tìm kiếm cứ xoay tròn vô vọng. Đúng là tôi vô phương kêu cứu rồi.

“Em ổn chứ?” Tôi nghe thấy giọng nói đằng sau, gió cuốn đi từ được từ mất. Ben đã đi theo tôi. Tôi nhắm tịt mắt lại trước bụi nước đập vào thành thuyền và lắc đầu.

“Lo...?”

“Đừng chạm vào tôi,” tôi nghiến răng nói, và rồi con thuyền lao vượt trên một con sóng lớn khác thường, khiến tôi cảm thấy bụng mình quặn lại và tôi nôn thốc nôn tháo qua lan can, bụng cứ dồn lên dồn lên mãi cho đến khi mắt tôi đẫm nước và bụng chẳng còn gì khác ngoài dịch vị. Với một niềm khoái trá độc địa, tôi thấy cú nôn của mình dính hết lên vỏ thuyền và ô cửa sổ bên dưới. Thế là đi đời lớp sơn hoàn hảo, tôi nghĩ khi lấy tay áo chùi miệng.

“Em có ổn không?” Ben lại nói từ đằng sau, và tôi siết nắm tay lên lan can. Tỏ ra thân thiện đi, Lo...

Tôi quay lại và bắt mình gật đầu. “Tôi cảm thấy khá hơn rồi. Tôi chưa bao giờ là một thủy thủ vĩ đại cả.”

“Ôi, Lo.” Anh ta vòng một tay qua người tôi rồi kéo lại, còn tôi thì mặc mình bị kéo vào cái ôm của anh ta, kìm nén thôi thúc muốn bứt ra. Tôi cần Ben về phe mình. Tôi cần anh ta tin tôi, cần anh ta nghĩ rằng tôi tin anh ta...

Một làn khói thuốc lá bay qua mũi tôi, và tôi nghe tiếng giày cao gót nện lộc cộc tiến đến.

“Chúa ơi.” Tôi đứng thẳng dậy, tách khỏi Ben gần như thể đấy chỉ là một sự cố ngẫu nhiên. “Là Tina, chúng ta vào được không? Tôi không thể gặp cô ấy lúc này được.”

Không phải lúc này. Không phải với nước mắt đã khô trên má và vệt nôn trên tay áo. Đây không phải là hình ảnh chuyên nghiệp, tham vọng mà tôi đang cố phô ra.

“Chắc chắn rồi,” Ben lo lắng nói, rồi anh ta giữ cửa mở để chúng tôi mau mắn lách vào bên trong, vừa kịp lúc Tina hiện ra ở khúc quành.

Thoát khỏi tiếng gió gào rít, tôi thấy hành lang yên tĩnh đột xuất và nóng đến bức bối. Chúng tôi im lặng quan sát Tina tản bộ tới lan can và ngả người ra ngoài, chỉ cách chỗ tôi vừa nôn vài bước xuôi chiều gió.

“Nếu em muốn biết sự thực,” Ben nói, nhìn vào lưng Tina qua lớp cửa kính, “thì anh cược đó chính là cô ta. Cô ta là một con mẹ máu lạnh.”

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta. Trước Ben cũng thỉnh thoảng tỏ thái độ thù địch với những phụ nữ anh ta làm việc cùng, nhưng tôi chưa bao giờ nghe thấy sự căm ghét trần trụi nhường này trong giọng anh ta.

“Cái gì cơ? Bởi vì cô ấy là một phụ nữ tham vọng hả?”

“Không chỉ thế thôi đâu. Em chưa làm việc với cô ta, anh thì rồi. Đời anh đã gặp vài kẻ bon chen, nhưng cô ta ở một đẳng cấp khác. Anh thề là cô ta sẵn sàng giết người để có tư liệu hay được thăng chức, và dường như cô ta thường bắt nạt phụ nữ. Anh không chịu được kiểu đàn bà như thế. Họ chính là kẻ thù tồi tệ nhất của nữ giới.”

Tôi im lặng. Có gì đó gần như sự thù ghét phụ nữ trong từ ngữ và giọng điệu của anh ta, nhưng đồng thời câu đó cũng giống đến khó chịu với những gì Rowan đã nói đến mức tôi không chắc mình có thể cứ thế bỏ qua như vậy.

Tina đã xuống khu trị liệu với tôi khi thông điệp kia xuất hiện. Rồi cả thái độ thủ thế của cô ta sáng nay nữa chứ...

“Tôi có hỏi cô ấy tối qua cô ấy ở đâu,” tôi lưỡng lự nói. “Cô ấy tỏ ra rất kỳ cục. Hết sức gây hấn. Cô ấy nói tôi không nên gây thù chuốc oán.”

“Ồ, chính là thế đó,” Ben nói. Anh ta mỉm cười, nhưng không phải nụ cười vui vẻ, mà có gì đó tàn nhẫn ẩn sau. “Cô ta không chịu thừa nhận đâu, nhưng anh lại tình cờ biết cô ta đã ở với Josef.”

“Josef? Phục vụ cabin Josef? Anh đùa à?”

“Không. Alexander kể cho anh khi đi tham quan. Anh ta thấy Josef nhón chân ra khỏi cabin của Tina lúc đầu giờ sáng, trong tình trạng - ta cứ gọi là déshabillé[1] đi.”

“Úi chà.”

“Đúng là úi chà luôn. Ai mà nghĩ lòng tận tụy dành cho hành khách của Josef lại có thể lên tới mức ấy. Anh ta không phải gu của anh đâu, nhưng anh không biết liệu có thể thuyết phục Ulla làm điều tương tự hay không...”

Tôi không cười. Không phải là với những căn phòng chật hẹp không ánh nắng chỉ cách chỗ chúng tôi đang đứng đây vài tầng boong.

Một người có thể liều lĩnh đến nhường nào để thoát khỏi cái lồng giam hãm họ?

Nhưng rồi Tina ngoảnh lại từ chỗ cô ta đang hút thuốc bên lan can, nhìn thấy tôi và Ben ở bên trong. Cô ta búng điếu thuốc qua lan can rồi nháy mắt với tôi trước khi quay trở lại lối cũ, và tôi đột nhiên cảm thấy thật ghê tởm khi nghĩ đến tất cả đám đàn ông khoái trá cười cợt cuộc phiêu lưu nho nhỏ của Tina sau lưng cô ta.

“Còn Alexander thì sao?” tôi nói với vẻ buộc tội. “Cabin của anh ta ở đuôi thuyền, cùng với cabin chúng ta. Và anh ta theo dõi Tina lúc nửa đêm để làm gì?”

Ben khịt mũi. “Em đùa anh à? Anh ta phải nặng tầm tạ rưỡi. Anh không thể hình dung được anh ta nhấc một phụ nữ trưởng thành ném qua lan can.”

“Anh ta không chơi bài xì, nên chúng ta cũng không biết được anh ta ở đâu, ngoại trừ việc anh ta rình mò ở hành lang lúc đầu giờ sáng.” Với một cảm giác ớn lạnh, tôi nhớ anh ta cũng có mặt trong tấm ảnh trong máy Cole.

“Anh ta to bằng một con hải mã đấy. Thêm nữa anh ta lại còn bị bệnh tim. Em thấy anh ta leo cầu thang bao giờ chưa? Mà quan trọng là em cứ nghe anh ta ấy. Anh ta kêu như một cái đầu máy, và ta bắt đầu lo là khi lên hết cầu thang anh ta có lăn đùng ra và ngã đè lên ta không. Anh không thể tưởng tượng ra anh ta vật thắng được người nào đâu.”

“Cô ấy có thể rất say. Hoặc bị đánh thuốc. Tôi cá là ai cũng có thể hất một phụ nữ bất tỉnh qua lan can xuống biển - chỉ là vấn đề tìm điểm tựa thôi.”

“Nếu cô ấy bất tỉnh rồi thì tiếng thét ở đâu ra?” Ben nói và tôi đột nhiên cảm thấy một cơn điên tiết tràn qua đầu óc mình.

“Chúa ơi, anh biết không, tôi chán ngấy việc mọi người cứ xỉa xói tra hỏi tôi như thể tôi có câu trả lời cho toàn bộ chuyện này. Tôi không biết, Ben. Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Được chưa?”

“Được rồi,” anh ta nhẹ nhàng nói. “Anh xin lỗi - anh không có ý đó. Chỉ là nghĩ gì nói nấy thôi. Alexander...”

“Nói xấu gì tôi đấy?” một giọng nói vang lên từ đầu hành lang, và cả hai chúng tôi quay ngoắt lại. Tôi cảm thấy má đỏ lựng lên. Alexander đã ở đó bao lâu rồi? Anh ta có nghe thấy những lời tôi nói không?

“Ô, chào anh, Belhomme,” Ben nói ngọt xớt. Anh ta tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra. “Chúng tôi vừa mới nhắc đến anh.”

“Tôi nghe thấy rồi.” Alexander lên hết cầu thang, hơi hổn hển. Tôi nhận ra là Ben nói đúng. Cố sức chút xíu thôi cũng khiến anh ta đứt hơi tới nơi. “Hy vọng là nói tốt chứ?”

“Tất nhiên rồi,” Ben nói. “Chúng tôi đang nói về bữa tối hôm nay. Lo đang bảo anh thật là uyên bác vụ ẩm thực.”

Suốt một phút tôi không biết phải nói gì, hoàn toàn choáng váng trước việc Ben đã trở thành một kẻ nói dối điệu nghệ nhường nào kể từ hồi chúng tôi còn bên nhau. Hay anh ta vẫn luôn là một kẻ lừa đảo dẻo miệng, chỉ là tôi chẳng bao giờ nhận ra?

Rồi tôi nhận ra cả Ben và Alexander đang đợi tôi nói gì đó, và tôi lắp bắp, “À đúng rồi, anh nhớ không, Alexander? Anh đã kể cho tôi về món fugu.”

“Tất nhiên rồi. Thật là một niềm khoái lạc. Tôi thực sự nghĩ trách nhiệm của ta là phải vắt kiệt cho đến tùng gram cảm xúc cực độ từ cuộc đời này, phải vậy không? Nếu không thì đời chỉ là một màn chuyển tiếp ngắn ngủi, dơ dáy và tàn nhẫn trước khi ta chết.”

Anh ta toét miệng cười, khiến ta nghĩ đến miệng cá sấu, rồi lôi ra một thứ gì đó từ dưới cánh tay. Là một cuốn sách; một tập truyện của Patricia Highsmith.

“Anh đi đâu đấy?” Ben hỏi, vẻ bình thản. “Chúng ta còn trống vài tiếng nữa mới tới bữa tối nhỉ?”

“Đừng nói với ai nhé,” Alexander nói với vẻ bí mật, “cái màu này không phải màu hoàn toàn tự nhiên đâu.” Anh ta chạm vào cái má có màu óc chó của mình. “Nên tôi đến phòng spa để sửa sang tí chút. Vợ tôi luôn bảo tôi chỉ cần phết thêm tí màu là sẽ trông ngon lành hẳn.”

“Tôi không biết là anh đã kết hôn đấy,” tôi nói, hy vọng vẻ ngạc nhiên không quá lồ lộ trong giọng mình.

Alexander gật đầu. “Sự trừng phạt của tôi đấy. Năm nay là ba mươi tám năm rồi. Tôi bắt đầu tin là giết người cũng không bị tù đày lâu đến thế!”

Anh ta bật ra một tiếng cười hơi chói tai, còn tôi co rúm lại. Nếu anh ta không nghe thấy những gì chúng tôi nói trước đó, thì đấy là một lời bình luận kỳ cục. Nếu anh ta đã nghe thấy thì câu nói đó quả thật là quá xấc.

“Đi spa vui vẻ nhé,” tôi yếu ớt nói.

Anh ta mỉm cười lần nữa. “Chắc chắn rồi. Hẹn gặp hai người ở bữa tối!”

Anh ta đang quay đi thì, như đột ngột bị thúc đẩy bởi một bức bách tôi không thể giải thích, tôi nói, “Đợi đã, Alexander...”

Anh ta quay lại, một bên lông mày nhướn lên. Tôi cảm thấy lòng can đảm của mình bắt đầu dao động, nhưng đâm lao thì theo lao.

“Tôi - chuyện này nghe có vẻ kỳ cục, nhưng tối qua tôi có nghe thấy vài tiếng động từ cabin số 10, cái cabin ở đuôi thuyền ấy. Cabin 10 đáng lẽ để trống nhưng hôm qua lại có một phụ nữ ở trong đó - chỉ là giờ chúng tôi không thể tìm thấy cô ấy. Anh có nhìn hay nghe thấy gì tối qua không? Một tiếng tõm? Bất kỳ tiếng động gì? Ben bảo lúc đó anh vẫn thức.”

“Đúng là tôi còn thức,” Alexander nói cụt lủn. “Tôi hơi khó ngủ - cô cũng thế thôi khi cô đến tuổi tôi, lại thêm một cái giường lạ nữa thì càng tệ. Thế là tôi lên boong đi dạo nửa đêm một chút. Trên đường tới đó và quay về tôi có nhìn thấy vài người đến và đi. Cô bạn Tina thân mến của chúng ta đã được viếng thăm bởi một chiêu đãi viên rất là chu đáo với khách hàng. Còn anh chàng Lederer ngon mắt có một lúc cứ lởn vởn quanh đây. Tôi không biết anh ta ở đây làm cái gì nữa. Cabin của anh ta ở tận đầu kia thuyền cơ mà. Tôi còn thắc mắc không biết có phải anh ta đến gặp cô không...?”

Anh ta nhướn một bên lông mày với tôi và mặt tôi đỏ bừng bừng.

“Không, chắc chắn là không. Có thể nào anh ấy đến chỗ cabin 10?”

“Tôi không có thấy,” Alexander nói vẻ lấy làm tiếc. “Tôi chỉ nhác thấy anh ta ở chỗ rẽ thôi. Trên đường quay lại cabin để tạo bằng chứng ngoại phạm cho tội ác của anh ta, chắc thế?”

“Lúc đấy là mấy giờ?” Ben hỏi.

Alexander mím môi. “Hừm... Chắc phải tầm bốn giờ bốn rưỡi gì đó.”

Tôi và Ben nhìn nhau. Tôi tỉnh dậy lúc 3 giờ 4 phút. Thế nên nhìn thấy Josef lúc 4 giờ sáng sẽ loại ra được Tina - giả định anh ta đã ở cabin cô ta suốt đêm. Nhưng Cole... anh ta có thể có lý do gì để đi tới tận đầu kia thuyền như vậy?

Tôi lại nghĩ đến cái hòm khổng lồ đựng thiết bị của Cole va vào gờ trên cầu tàu.

“Và cái cô tôi thấy ra khỏi cabin của anh là ai thế nhỉ?” Alexander nhìn Ben và hỏi với vẻ láu cá.

Ben chớp mắt. “Xin lỗi? Anh có chắc là nhìn đúng cabin không đấy?”

“Số 8, không phải sao?”

“Đúng là của tôi,” Ben nói với một tiếng cười bối rối. “Nhưng tôi có thể chắc chắn với anh là không có ai trong cabin đó, trừ tôi.”

“Thật thế ư?” Alexander lại nhướn mày rồi khúc khích cười. “Chà, anh nói vậy thì biết vậy thôi. Lúc đó tối lắm. Có lẽ tôi nhìn nhầm cabin rồi.” Anh ta lại nhấc cuốn sách ở dưới tay lên. “Chà, chắc mọi người không có câu hỏi nào nữa đâu nhỉ?”

“K-không...” tôi nói, hơi tần ngần. “Ít nhất giờ là không. Tôi có thể đến tìm anh nếu tôi nghĩ ra thêm gì đó không?”

“Tất nhiên rồi. Nếu thế thì, tạm biệt cho đến bữa tối nhé, rồi tôi sẽ xuất hiện với màu đồng thau như chàng Adonis trẻ tuổi, và mỡ màng như một con gà tây Giáng sinh. Tạm biệt...”

Anh ta phì phò đi dọc lối hành lang. Ben và tôi nhìn theo Alexander tới ngã rẽ.

“Anh ta không giấu gì đâu, phải không?” Ben nói khi anh ta biến mất.

“Anh ta - anh ta chỉ sôi nổi thôi. Anh có nghĩ tính cách đó toàn là diễn không? Hay anh ta thực sự lúc nào cũng như thế, hai tư trên bảy?”

“Anh không biết nữa. Anh ngờ lúc đầu chỉ là làm bộ làm tịch thôi, nhưng giờ thì nó đã trở thành bản năng thứ hai mất rồi.”

“Còn vợ anh ta - anh đã gặp cô ấy bao giờ chưa?”

“Chưa. Nhưng rõ là cô ấy có tồn tại. Mọi người bảo cô ấy đúng là một con rồng - con gái của một bá tước người Đức, hình như hồi trẻ cũng khá đẹp. Họ kiếm được một ngôi nhà phi thường ở Nam Kensington, trong đó toàn tác phẩm nghệ thuật nguyên gốc - một bức của Rubens và một hai bức của Titian, toàn những thứ tuyệt không thể tin nổi. Ngôi nhà được giới thiệu trong chương trình Xin chào! cách đây không lâu. Người ta còn đồn là họ đã cướp chúng từ quân phát xít và hai vợ chồng đã bị bên IFAR để mắt đến, nhưng anh nghĩ đấy toàn là đồn thổi vớ vẩn.”

“Tôi không biết những thứ anh ta nói có điều gì hữu ích không.” Tôi lấy hai tay xoa mặt, cố gắng chùi sạch nỗi mệt mỏi đang bắt đầu che phủ đầu óc tôi như một đám mây đen. “Mấy thứ về Cole ấy, thật kỳ cục, phải không?”

“Ờ - ừ... Anh cũng nghĩ thế. Nhưng nếu là khoảng bốn giờ thì thông tin đó cũng chẳng giúp ích được mấy nhỉ? Và nói thật nhé, anh bắt đầu nghĩ là có khi anh ta chỉ bịa ra để làm màu thôi. Cái chuyện anh đưa một cô về phòng là chém gió. Em không tin chuyện đó đâu, đúng không?”

“Tôi...” Tôi cảm thấy cơn nghèn nghẹn dâng lên ở cổ họng. Tôi mệt quá. Tôi mệt quá. Nhưng tôi không thể nghỉ ngơi lúc này được. Chúa ơi, thế này là quá nhiều với cái chuyến đi chắp cánh cho sự nghiệp của tôi. Nếu cứ tiếp tục gây rắc rối thì tôi sẽ kết thúc với một cuốn danh bạ đầy kẻ thù chứ không phải những mối giao thiệp. “Ừ, tất nhiên rồi,” tôi nói. Ben nhìn tôi như thể đang cố đoán xem tôi có nói thật hay không.

“Tốt,” cuối cùng anh ta nói. “Bởi anh thề là không có cô nào trong cabin của anh đâu. Tất nhiên là trừ trường hợp có người nào đó lẻn vào khi anh ra ngoài.”

“Anh có nghĩ là Alexander nghe thấy chúng ta không?” tôi hỏi, để đổi chủ đề thì đúng hơn là vì muốn biết. “Ý tôi là trước đấy ấy? Cái kiểu anh ta xuất hiện ở chỗ rẽ - anh sẽ không ngờ rằng một người to lớn nhường đấy lại có thể lẹ làng tiếp cận anh như vậy đâu.”

Ben nhún vai. “Anh chẳng tin. Dù sao thì anh cũng không nghĩ anh ta là loại thù dai.”

Tôi không nói gì, nhưng bên trong không chắc là mình đồng ý. Tôi thấy Alexander mới chính xác là loại thù dai, thậm chí còn thích làm thế là đằng khác.

“Giờ em muốn làm gì?” Ben hỏi. “Muốn anh đi với em tới chỗ Bullmer không?”

Tôi lắc đầu. Tôi cần quay lại cabin của mình, ăn một chút. Với lại, tôi không hoàn toàn chắc chán là mình muốn Ben đi cùng tới chỗ Huân tước Bullmer.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Pháp, tức là “không mặc quần áo”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.