Vài tiếng sau, khi tôi đang chìm trong giấc ngủ sâu mê mệt như thể bị đánh thuốc thì chuông báo thức kéo tôi về thực tại.
Tôi không biết chuông đã reo được bao lâu, nhưng chắc cũng phải một lúc rồi. Đầu tôi đau điếng, tôi nấn ná nằm thêm, cố xác định phương hướng để với tay tắt chuông báo thức trước khi nó đánh thức Judah.
Tôi dụi mắt cho hết cơn buồn ngủ và vươn vai, cố thoát khỏi cơn đau vai gáy, rồi ê ẩm ngồi dậy, bò ra khỏi giường và đi vào bếp nhà Judah. Trong khi chờ cà phê, tôi uống thuốc rồi vào nhà tắm tìm thuốc giảm đau. Tôi tìm thấy Ibuprofen và Paracetamol, cùng thứ gì đó đựng trong lọ nhựa màu nâu mà hình như là thuốc kê cho Judah khi anh trật đầu gối trong một trận bóng đá. Tôi mở nắp hộp và nhìn những viên thuốc bên trong. Chúng thật to, nửa trắng nửa đỏ, trông khá ấn tượng.
Cuối cùng, tôi rụt lại ý định dùng mấy viên thuốc nửa trắng đỏ, thay vào đó ấn cho hai viên Ibuprofen và một viên Paracetamol liều cao rơi vào lòng bàn tay từ những vỉ thuốc đủ loại trên giá nhà tắm. Tôi nuốt chửng chúng với một ngụm cà phê - cà phê đen, vì không có sữa trong tủ lạnh trống rỗng - rồi nhấp chỗ cà phê còn lại, chậm hơn, trong khi nghĩ về đêm qua, về những hành động ngu xuẩn của tôi, về lời tuyên bố của Judah...
Tôi ngạc nhiên. Không, còn hơn cả ngạc nhiên - tôi bị sốc. Chúng tôi chưa bao giờ thực sự bàn về những kế hoạch dài hơi của anh, nhưng tôi biết anh nhớ bạn bè ở Mỹ, cùng mẹ anh và người em trai - cả hai bọn họ tôi đều chưa gặp. Những gì anh làm... Có phải anh làm vì bản thân? Hay vì chúng tôi?
Chỗ cà phê trong bình còn được nửa cốc. Tôi rót vào một cái cốc khác và cẩn thận mang nó vào phòng ngủ.
Judah đang nằm ườn oài trên nệm như thể anh ngã xuống đó. Trong phim người ta luôn trông có vẻ bình yên trong giấc ngủ, nhưng Judah thì không. Cái miệng tươm te của anh ẩn bên dưới cánh tay vung lên, nhưng với cái mũi góc cạnh và đôi lông mày nhíu lại, anh trông giống một con chim ưng giận dữ đương bay thì bị một tay canh rừng bắn rụng, và vẫn còn thấy hết sức điên tiết vì chuyện đó.
Tôi nhẹ nhàng đặt cốc cà phê lên chiếc bàn đầu giường, rồi úp mặt vào gối bên cạnh anh, hôn lên gáy anh. Nó ấm và mềm đến ngạc nhiên.
Anh cựa quậy trong giấc ngủ, choàng một cánh tay dài rám nắng qua vai tôi, rồi anh mở mắt, mắt anh trông đậm hơn ba nấc so với màu nâu hạt dẻ thường thấy ở chúng.
“Chào anh,” tôi nhẹ nhàng nói.
“Chào em.” Anh nhăn mặt và ngáp, rồi kéo tôi xuống cạnh anh. Trong một thoáng tôi cưỡng lại, nghĩ đến xe lửa và con thuyền và xe con đang đợi tôi ở Hull. Rồi tứ chi tôi như thể tan chảy như nhựa, và tôi để mình gập người nằm cạnh anh, rúc vào hơi ấm nơi anh. Chúng tôi nằm đó một lúc, nhìn vào mắt nhau, rồi tôi với tay toan chạm vào dải băng đóng vết thương trên môi anh.
“Cái răng có liền lại không nhỉ?”
“Anh không biết,” anh nói. “Hy vọng là có, anh phải đến Moscow vào thứ hai, và anh không muốn gặp rắc rối với đám nha sĩ trong thời gian anh ở đó đâu.”
Tôi không nói gì. Anh nhắm mắt và vươn vai, tôi nghe thấy tiếng khớp anh kêu răng rắc. Rồi anh nằm nghiêng và dịu dàng úp bàn tay của anh lên khuôn ngực trần của tôi.
“Judah...” tôi nói. Tôi có thể cảm thấy sự bực bội lẫn với thiết tha trong giọng mình.
“Gì thế?”
“Em không thể. Em phải đi.”
“Thế thì đi thôi.”
“Đừng. Dừng lại.”
“Đừng, dừng lại? Hay đừng dừng lại?” Anh chầm chậm cười nhếch mép.
“Cả hai. Anh biết em muốn nói gì mà.” Tôi nhỏm dậy và lắc đầu. Đau quá, tôi thấy hối hận vì đã cử động thình lình như vậy.
“Má em ổn chưa?” Judah hỏi.
“Rồi.” Tôi sờ tay lên má. Nó vẫn sưng nhưng không nhiều như trước.
Gương mặt anh đầy băn khoăn, rồi anh giơ một ngón tay sờ lên vết bầm, nhưng tôi lưỡng lự, dù muốn anh làm thế.
“Đáng lẽ anh nên ở đó,” anh nói.
“Ờ, anh đã không ở đó,” tôi nói, nghe gắt gỏng ngoài ý muốn. “Anh chẳng bao giờ có mặt.”
Anh chớp mắt rồi chống khuỷu tay ngồi dậy nhìn tôi, mặt anh vẫn mềm nhũn vì giấc ngủ, hằn những vết lằn trên gối.
“Cái gì...?”
“Anh nghe em nói rồi đấy.” Tôi biết tôi đang tỏ ra vô lý, nhưng từ ngữ cứ tự bật ra. “Chúng mình sẽ đi đến đâu đây, Jude? Ngay cả khi em chuyển vào đây - vậy thì kế hoạch là gì? Liệu em có ngồi đây đan khăn liệm như Penelope và giữ lửa lò, trong khi anh uống Scotch trong một quán bar nào đó ở Nga với những phóng viên nước ngoài khác?”
“Em lấy mấy cái ý tưởng đó ở đâu vậy?”
Tôi lắc đầu rồi vung chân ra khỏi giường. Tôi bắt đầu mặc chỗ quần áo dự phòng thả trên sàn nhà sau chuyến đi tới khoa Cấp cứu.
“Em thấy mệt thôi, Jude.” Nói tôi mệt là nói giảm nói tránh lắm rồi. Ba đêm rồi không đêm nào tôi ngủ được hơn hai tiếng. “Mà em không thấy được chuyện này rồi sẽ đi đến đâu. Có mỗi hai chúng ta thôi mà đã đủ khó khăn rồi. Em không muốn làm một bà vợ mắc kẹt ở nhà với một đứa trẻ và một ca trầm cảm hậu sinh khủng khiếp trong khi anh ăn đạn ở những chốn địa ngục bên kia xích đạo.”
“Những sự kiện gần đây lại cho thấy anh dễ gặp nguy hiểm hơn khi ở trong căn hộ của chính mình,” Judah nói, rồi rụt lại khi thấy vẻ mặt tôi. “Xin lỗi, nói vậy thật là ngu xuẩn. Anh biết đấy là một tai nạn mà.”
Tôi choàng áo khoác vẫn còn ẩm qua vai và nhặt túi lên.
“Tạm biệt, Judah.”
“Tạm biệt? Ý em là gì?”
“Anh muốn nghĩ thế nào cũng được.”
“Anh muốn em hãy thôi hành xử cái kiểu hít drama quá liều đi, và hãy chuyển đến sống với anh. Anh yêu em, Lo!”
Những lời đó như một cú tát vào mặt tôi. Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa, cảm thấy sức nặng của cơn mệt mỏi như một thứ gì đó hữu hình đang quàng quanh cổ, kéo ghì tôi xuống.
Đôi tay đeo găng cao su trắng, tiếng cười...
“Lo?” Judah ngập ngừng nói.
“Em không thể làm thế,” tôi nói, mặt hướng ra hành lang. Tôi không chắc mình đang nói về cái gì - tôi không thể đi, tôi không thể ở lại, tôi không thể nói chuyện với anh, tôi không thể có cuộc đời này, có mọi thứ này. “Em chỉ - thôi em phải đi đây.”
“Vậy là công việc đó,” anh nói, vẻ giận dữ bắt đầu len lỏi vào giọng anh. “Công việc mà anh đã từ chối. Em đang nói anh đã lầm, phải không?”
“Em chưa bao giờ yêu cầu anh làm thế,” tôi nói. Giọng tôi run rẩy. “Em chưa bao giờ yêu cầu anh. Vậy nên đừng đổ lên đầu em.” Tôi vắt túi lên vai rồi quay ra cửa.
Anh không nói gì. Anh không cố ngăn tôi. Tôi ra khỏi căn hộ, lảo đảo như thể ngà ngà say. Chỉ khi đến bến tàu điện ngầm tôi mới nhận thức được những gì vừa xảy ra.