Cô ta không đến.
Cô gái ấy không đến.
Nhiều giờ trôi qua, lẫn lộn vào nhau, và tôi biết ở đâu đó bên ngoài cái quan tài kim loại này người ta đang nói đang cười, đang ăn đang uống, trong khi tôi nằm đây chì có thể làm một việc duy nhất là thở và đếm ngược từng giây, hết phút này đến phút khác, giờ này đến giờ khác. Đâu đó ở bên ngoài mặt trời mọc rồi lặn, những con sóng dâng lên vỗ vào thân thuyền, và cuộc đời vẫn chảy trôi trong khi tôi chìm vào bóng tối.
Tôi lại nghĩ đến xác của Anne, bồng bềnh trôi xuống biển sâu thăm thẳm, và tôi cay nghiệt nghĩ rằng cô ấy thật may mắn - ít nhất cái chết cũng đến rất nhanh. Một khắc nghi ngờ, một cú đánh vào đầu - thế là xong. Tôi bắt đầu sợ rằng mình sẽ không nhận được ơn huệ đó.
Tôi nằm trên giường, đầu gối áp vào ngực, và cố không nghĩ đến cơn đói của mình, đến cơn đau đang gặm nhấm trong dạ dày. Bữa ăn cuối cùng của tôi là bữa sáng vào thứ Năm và tôi nghĩ giờ bét ra cũng phải là tối muộn thứ Sáu rồi. Đầu tôi đau dữ dội, dạ dày quặn lại, và khi đứng dậy vào nhà vệ sinh tôi cảm thấy người mềm nhũn còn đầu óc thì quay cuồng.
Giọng nói xấu xa trong đầu tôi lên tiếng đầy châm chọc. Không biết cảm giác bị chết đói nó thế nào nhỉ? Mày có nghĩ đấy là một cái chết thanh thản không?
Tôi nhắm mắt. Một. Hai. Ba. Hít vào.
Chết đói cũng mất kha khá thời gian đấy. Nếu mày không uống nước thì sẽ đi nhanh hơn...
Một hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi - tôi, quắt queo, trắng bợt và lạnh giá, rúm ró dưới một cái chăn màu cam sờn rách.
“Tao quyết định không nghĩ đến những hình ảnh ấy nữa,” tôi thì thầm. “Tao sẽ nghĩ đến...” Tôi ngừng lại. Cái gì? Đến cái gì? Chẳng bài hướng dẫn nào của Barry tập trung vào việc phải chọn hình ảnh hạnh phúc nào khi ta bị cầm tù bởi một tên giết người. Có phải tôi nên nghĩ về mẹ mình? Về Judah? Về mọi thứ tôi yêu và trân quý và sắp sửa đánh mất?
“Cho vào đây mấy hình ảnh hạnh phúc đi, đồ chó chết,” tôi thì thầm, nhưng cái chỗ tôi đang ngồi nghĩ về hình ảnh hạnh phúc chắc chắn không phải là chỗ Barry hình dung trong đầu.
Và rồi tôi nghe thấy một tiếng động ngoài hành lang.
Tôi nhảy bật dậy, máu rút xuống khỏi đầu khiến tôi suýt ngã, và chỉ kịp hạ mình xuống giường trước khi đôi chân bỏ cuộc.
Là cô ta? Hay Bullmer?
Chết tiệt.
Tôi biết tôi đang thở quá gấp, tôi có thể nghe thấy tim mình đập nhanh dần, cơ bắp râm ran như kiến bò, rồi tầm nhìn trước mắt tôi bắt đầu vỡ ra thành những mảnh đỏ và đen...
Và rồi tất cả tối đen.
“Mẹ kiếp, mẹ kiếp, mẹ kiếp...”
Một từ cứ trở đi trở lại bởi một giọng nói thì thầm đầy hoảng hốt sợ hãi vẳng lại từ nơi nào đó rất gần.
“Lạy Chúa, tỉnh lại đi có được không?”
“C...” tôi rên rẩm.
Cô gái thở phào nhẹ nhõm, mắt đẫm lệ. “Mẹ nó! Cô có sao không? Cô làm tôi sợ vãi tè!”
Tôi mở mắt, nhìn thấy gương mặt lo lắng của cô ta lù lù phía trên tôi. Có mùi thức ăn trong không khí và dạ dày tôi kêu rên đầy đau đớn.
“Tôi xin lỗi,” cô ta nói nhanh, đỡ tôi ngồi tựa vào thành giường, đặt một cái gối vuông sau lưng tôi. Tôi có thể gửi thấy mùi cồn trong hơi thở cô ta - xơ náp, cũng có thể là vodka. “Tôi không định bỏ mặc cô lâu vậy, tôi chỉ...”
“Bao nhiêu rồi?” tôi rền rĩ.
“Cái gì?”
“Ng... ngày bao nhiêu rồi?”
“Thứ Bảy. Thứ Bảy ngày hai mươi sáu. Muộn rồi, gần nửa đêm rồi. Tôi mang cho cô ít đồ ăn tối.”
Cô ta chìa ra một miếng hoa quả gì đó, và tôi vồ lấy, cảm thấy buồn nôn vì đói, ngấu nghiến nó, thậm chí còn chẳng nhận ra đấy là một miếng lê cho đến khi vị lê bùng nổ trong miệng đến mức gần như không thể chịu được.
Thứ Bảy - gần sang Chủ nhật. Bảo sao tôi cảm thấy kinh khủng đến vậy. Bảo sao thời gian như kéo dài vô tận. Bảo sao dạ dày tôi giờ đang quằn quại gào thét khi tôi nuốt xuống từng miếng lê to trong cơn chết đói. Tôi đã bị nhốt ở đây, không thức ăn, không liên lạc suốt... tôi cố nhẩm tính. Sáng thứ Năm tới tối thứ Bảy. Bốn mươi tám... sáu mươi... khoảng sáu mươi tiếng? Có phải thế không nhỉ? Đầu tôi đau quá. Bụng tôi đau quá. Mọi thứ đều đau.
Dạ dày tôi lại quặn lên một phát.
“Chúa ơi.” Tôi cố lết, chân tôi mềm nhũn và run rẩy.
“Tôi nghĩ mình sắp nôn ra mất.”
Tôi loạng choạng đi vào nhà tắm, cô gái kia lo lắng nhìn theo, đưa một tay ra đỡ khi tôi lấy khuỷu tay đẩy cửa, quỳ xuống và nôn tung tóe vào bồn cầu dính vệt xanh lè. Dường như cảm nhận được tình trạng thảm hại của tôi, cô ta nói, gần như rụt rè, “Nếu cô muốn tôi có thể lấy cho cô một quả khác. Nhưng còn có cả món khoai nữa. Cái đó chắc sẽ tốt hơn cho dạ dày của cô. Đầu bếp gọi đấy là khoai nấu kiểu gì đó, tôi không nhớ lắm.”
Tôi không đáp, chỉ gục đầu vào bồn cầu, sẵn sàng cho đợt nôn tiếp theo. Nhưng cơn buồn nôn dường như đã thoái lui, cuối cùng tôi chùi miệng và chầm chậm đứng dậy, bám vào tay vịn và kiểm tra xem đôi chân có còn vũng không. Rồi tôi lảo đảo đi về phía giường tầng và khay thức ăn. Mấy cục khoai trông thật thiêng liêng trong mắt và dưới mũi tôi. Tôi nhặt cái nĩa lên và ăn, lần này chậm hơn, cố không nuốt chửng.
Cô gái nhìn tôi ăn.
“Tôi xin lỗi,” cô ta nói. “Tôi không nên trừng phạt cô như vậy.”
Tôi nuốt một miệng đầy những mẩu khoai mặn nguội ngắt, cảm thấy lớp vỏ phủ caramen của chúng vỡ vụn nơi răng hàm trong miệng tôi.
“Tên cô là gì?” Cuối cùng tôi nói.
Cô ta cắn môi, nhìn ra chỗ khác, rồi thở dài.
“Có lẽ tôi không nên nói với cô, nhưng cũng chẳng quan trọng. Carrie.”
“Carrie.” Tôi làm một miệng đầy nữa, vừa nhai vừa nói. “Chào Carrie.”
“Chào,” cô ta nói, nhưng giọng cô ta hầu như không còn hơi ấm hay sức sống nữa. Cô ta nhìn tôi ăn thêm một lúc, sau đó lần lần lỉnh đi và ngồi thụp xuống dựa lưng vào bức tường đối diện. Rồi cô ta kêu lên một tiếng, sờ vào túi và lôi ra cái gì đó.
“Suýt quên. Của cô đây.” Là một viên thuốc được gói trong một mẩu giấy ăn. Tôi cầm nó, gần như muốn bật cười vì nhẹ nhõm. Ôi, một niềm hy vọng thảm hại, rằng cái chấm trắng bé xíu xiu này có thể giúp tôi cảm thấy dễ chịu hơn trong hoàn cảnh của mình. Dù vậy...
“Cảm ơn,” tôi nói. Tôi đặt viên thuốc lên cuống lưỡi, uống một ngụm nước quả và nuốt nó xuống.
Cuối cùng cái đĩa đã sạch trơn, và khi vét nốt miếng khoai cuối cùng tôi nhận ra Carrie vẫn đang nhìn tôi từ đầu kia căn phòng, rằng đây là lần đầu tiên cô ta đợi tôi ăn. Ý nghĩ đó tiếp thêm can đảm cho tôi thử dấn tới, có thể đấy là một hành động ngu ngốc nhưng tôi chưa kịp ngăn lại thì từ ngữ đã tuôn ra rồi.
“Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi?”
Cô ta không nói gì, chỉ đứng dậy, chầm chậm lắc đầu và phủi bụi khỏi cái quần lụa màu kem. Cô ta gầy xơ xác, và tôi thoáng phân vân không biết đấy là do phải đóng giả làm Anne hay bình thường cô ta đã gầy như thế rồi.
“Anh ta có...” Tôi nuốt xuống. Tôi đang đặt cuộc với vận may của mình, nhưng tôi phải biết. “Anh ta có định giết tôi không?”
Cô ta vẫn không trả lời, chỉ nhặt cái khay lên và đi ra cửa, nhưng khi cô ta quay lại đóng cửa, tôi thấy có một giọt nước mắt dâng lên như sắp sửa trào ra. Cô ta dừng lại một giây, cánh cửa gần như đã đóng, và tôi thoáng nghĩ cô ta sắp sửa nói gì đó. Nhưng thay vì thế cô ta chỉ lắc đầu lần nữa, giọt nước mắt lăn xuống má, rồi cô ta quệt nó đi với một thái độ gần như tức giận, và cánh cửa đóng sầm lại.
Sau khi cô ta đi rồi, tôi đứng dậy, vịn vào giường tầng, cố đứng vững, và nhận ra trên sàn có một cuốn sách khác. Là cuốn Gấu Pooh xinh xắn của tôi.
Pooh vẫn luôn là cuốn sách yêu thích của tôi, cuốn sách tôi tìm đến những khi trầm uất. Đó là cuốn sách tôi có từ cái thời trước khi bắt đầu biết sợ, khi mọi nguy cơ đều chỉ hiển hiện trong giấc mơ, và tôi, giống như Christopher Robin, có thể chinh phục thế giới.
Tôi suýt nữa đã không mang nó theo. Nhưng vào phút chót, khi đang nhét quần áo giày dép vào va li, tới đã nhìn thấy nó, nằm trên bàn đầu giường, và thế là tôi thảy nó vào cùng như một thứ bùa phòng thân trước những nỗi căng thẳng chuyến đi có thể gây ra.
Thời gian còn lại của buổi tối, tôi nằm trên giường với cuốn sách mở đặt trên gối bên cạnh, lướt ngón tay trên bìa sách đã sờn. Nhưng tôi đã thuộc lòng từng chữ, và không hiểu sao chúng không còn mang đến điều kỳ diệu quen thuộc nữa. Thay vào đó, tôi thấy mình nhớ lại cuộc nói chuyện với Carrie hết lần này đến lần khác, và nghĩ đến những gì đang chờ đợi tôi.
Tôi chỉ có hai cách rời khỏi đây - một là còn sống, hai là đã chết, và tôi biết mình muốn ngả nào. Ngả đó, lựa chọn của tôi rất đơn giản: rời khỏi đây với sự giúp đỡ của Carrie, hoặc không cần đến cô ta.
Vài ngày trước, vài giờ trước, tôi hẳn sẽ nói không chút ngập ngừng rằng lựa chọn duy nhất của tôi là không có sự giúp đỡ của cô ta - sau cùng, cô ta đã đánh tôi, nhốt tôi, thậm chí bỏ đói tôi. Nhưng sau tối nay tôi không còn chắc chắn nữa. Đôi tay cô ta giúp tôi ngồi dậy, cái lối cô ấy đợi tôi ăn, nhìn từng miếng, mặt cô ta đầy buồn bã, đôi mắt cô ta khi rời khỏi đây... Tôi không nghĩ Carrie là một kẻ giết người, dầu sao cũng không phải tự nguyện. Và vài ngày vừa qua có gì đó đã xảy ra khiến cô ta nhận ra điều đó. Tôi nghĩ đến quãng chờ đợi lê thê như ác mộng cho đến khi cô ta xuất hiện, từng tiếng một trôi qua quá chậm đối với tôi, cơn đói mỗi lúc một dữ dội không ngăn lại được. Nhưng giờ đây, lần đầu tiên, tôi nghĩ có lẽ thời gian cũng trôi qua chậm chạp và như một cực hình với Carrie, và có lẽ cả cô ta cũng đi đến chỗ đối diện với thứ mà cô ta chưa hề sẵn sàng. Cô ta hẳn đã tưởng tượng ra tôi ở dưới này, mỗi lúc một yếu đi, cào lên cánh cửa. Cho tới khi cuối cùng lòng quyết tâm của cô ta nao núng, và cô ta chạy xuống với một đĩa thức ăn nguội ngắt thó được.
Carrie đã nghĩ gì khi mở cửa và thấy tôi nằm một đống trên sàn - rằng cô ta đã tới quá muộn ư? Rằng tôi đã gục, có lẽ vì đói, có lẽ vì kiệt quệ? Và có lẽ cô ta đột nhiên nhận ra mình không thể chịu nổi một cái chết nữa, một cái chết do cô ta gây ra.
Carrie không muốn tôi chết, giờ tôi tuyệt đối chắc chắn điều đó. Và tôi không mấy tin rằng cô ta có thể nào giết tôi, nếu tôi cứ liên tục nhắc rằng tôi ở đây là vì cô ấy, vì tôi đã chiến đấu cho cô ta và cố gắng giúp cô ta.
Bullmer, trái lại... Bullmer, người đã trải qua thời gian vợ mình hóa trị, đã đếm tiền của Anne và lên kế hoạch cho cái chết của cô ấy, chỉ để bị vuột mất tất cả vào phút chót...
Phải. Tôi có thể hình dung hết sức rõ ràng, là anh ta sẽ giết tôi. Và anh ta chắc chắn sẽ không mất ngủ dù chỉ một tiếng vì chuyện đó.
Anh ta đang ở đâu? Có phải anh ta đã rời thuyền, tạo bằng chứng vắng mặt trong khi Carrie bỏ đói tôi tới chết? Tôi không biết nữa. Anh ta đã rất cẩn trọng tạo bằng chứng khi giết Anne; tôi không thể tưởng tượng được anh ta lại cho phép mình bị dính líu vào cái chết của tôi.
Khi đang ngẫm nghĩ điều đó, tôi nghe thấy một tiếng rền chầm chậm - động cơ thuyền đang khởi động. Nó rù rù một lúc, rồi tôi cảm thấy cả con thuyền rung chuyển, và tôi biết chúng tôi lại khởi hành, rời khỏi cảng Bergen, bóng tối nuốt chửng con thuyền khi chúng tôi bắt đầu quay lại Bắc Hải.