Đứa Trẻ Thứ 44

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

VASILI VÀO CHUỒNG BÒ, súng giơ cao, ngón tay trên cò. Hắn bước đến đống rơm, chỗ ẩn trốn duy nhất, đủ cao để che giấu một người. Hắn bắn mấy phát. Từng mớ rơm tung lên. Khói bốc ra từ nòng súng. Mấy con bò đằng sau hắn thở phì phì, lùi xa, cào tung đất. Nhưng không thấy máu rỉ ra. Không có ai ở đây, bọn họ đang lãng phí thì giờ. Hắn ra ngoài, lẳng khẩu súng máy lên vai, và châm thuốc.

Hốt hoảng vì tiếng súng máy, Leo chạy ra khỏi nhà. Vasili nói to:

- Không có ai ở đây.

Phấn chấn hẳn lên do sức mạnh của ma túy, Leo chạy vội đến chuồng bò, hàm gã nghiến chặt.

Bực mình vì bị phớt lờ, Vasili ném thuốc giữa tuyết, nhìn nó tan chảy xuống đất:

- Hắn không có đó, trừ phi hắn có thể ngụy trang thành bò. Có lẽ anh nên bắn chúng, nhỡ đâu.

Vasili liếc quanh chờ tiếng cười, các thuộc hạ liền tuân theo. Hắn không nhầm: hắn nhận ra rằng không ai trong số họ thấy hắn buồn cười. Hơn thế nữa, tiếng cười của họ cho thấy rằng cán cân quyền lực đã bắt đầu thay đổi. Lòng trung thành của họ với Leo đang suy giảm. Có lẽ do chuyến đi vắt sức. Có lẽ là do quyết định của Leo để Brodsky tự do trong khi lẽ ra ông ta đã bị bắt. Nhưng Vasili tự hỏi liệu nó có liên quan gì đến Fyodor và cái chết của đứa bé không. Leo đã được cử đến để dẹp yên vụ đó. Nhiều người ở đây là bạn của Fyodor. Nếu có sự căm giận, thì có thể khai thác, thao túng.

Leo quỳ xuống, kiểm tra dấu vết trên tuyết. Có dấu ủng còn mới; một số là của quân lính, nhưng bên dưới đó là những dấu chân từ chuồng bò đi ra và hướng về phía cánh đồng. Gã đứng lên và đi vào chuồng. Vasili nói với theo:

- Tôi đã tìm trong đó rồi!

Phớt lờ hắn ta, Leo sờ vào then cửa bị phá: gã thấy bao bố trải dưới đất thì gã quay ra ngoài, nhìn về phía cánh đồng:

- Tôi muốn ba người đi theo tôi, ba người nhanh nhẹn nhất. Vasili, anh ở đây. Tiếp tục lục soát trong nhà.

Gã cởi bỏ chiếc áo lạnh nặng nề. Không có ý làm mất mặt, gã đưa nó cho tay cấp phó của mình. Không vướng víu nữa, có thể chạy được rồi, gã bắt đầu theo dấu vết ra cánh đồng.

Ba người được lệnh đi theo chẳng buồn cởi bỏ áo khoác.

Cấp trên của họ đang muốn họ chạy trong tuyết mà không mặc áo khoác trong khi gã thậm chí không thèm xem xét thi thể đứa con trai đã chết của đồng nghiệp họ. Cái chết của một đứa bé đã bị bác đi như thể chuyện vặt. Mấy tên thuộc hạ không định để bị viêm phổi, không mù quáng tuân theo một người mà quyền uy của anh ta đang dần chấm hết, một người không thèm quan tâm đến họ. Tuy nhiên, Leo vẫn là cấp trên của họ, ít nhất là vào lúc này, và sau khi nhìn Vasili, cả ba người bắt đầu uể oải vờ như tuân lệnh, lúp xúp theo sau người đã cách họ hàng trăm mét.

Leo tăng tốc. Methamphetamine giúp gã tập trung: không gì khác tồn tại ngoài dấu vết trên tuyết, nhịp bước chân của gã. Gã không thể dừng lại hay chậm lại, không thể thất bại, không thể cảm thấy cái lạnh. Dù gã đoán nghi can đã đi trước đó ít nhất một tiếng, nhưng điều đó cũng không khiến gã bận tâm. Người đàn ông kia không biết mình bị rượt đuổi, ông ta chắc chắn đang bước bộ.

Phía trước là mỏm đồi thoai thoải và Leo hy vọng từ đỉnh đồi gã sẽ nhìn thấy kẻ bị tình nghi. Lên đến đỉnh gã dừng lại, quan sát xung quanh. Bốn bề là những cánh đồng tuyết phủ. Xa hơn phía trước là bìa một khu rừng rậm, nhưng đằng trước đó, cách chừng một ki lô mét, dưới chân đồi, có một người đàn ông đang lê chân trên tuyết. Đấy không phải nông dân hay người lao động. Đấy là kẻ phản bội. Leo dám chắc. Ông ta đang đi về phía Bắc đến khu rừng. Nếu ông ta đến được rừng, ông ta sẽ ẩn nấp. Leo không có chó để tìm dấu ông ta. Gã nhìn ra sau - ba tên mật vụ đang ì ạch. Một mối liên kết nào đó nói gã với họ đã đứt. Không thể trông mong ở họ được. Tự gã sẽ phải bắt kẻ phản bội.

Như có giác quan thứ sáu mách bảo, Anatoly dừng bước và quay lại. Có một người đàn ông đang chạy từ trên đồi xuống. Không nghi ngờ gì nữa, đó là mật vụ của Nhà nước. Anatoly chắc chắn mọi bằng chứng liên hệ ông với ngôi làng xa xôi này đã được xóa sạch. Vì vậy mà ông dừng lại một lúc, không làm gì hết, bị thôi miên khi thấy kẻ săn đuổi mình. Ông đã bị phát hiện. Ông thấy thót dạ, mặt đỏ bừng, và rồi, nhận ra người đàn ông này có nghĩa là cái chết, ông quay lại và bắt đầu chạy về phía rừng. Vài bước đầu còn vụng về và sợ hãi, lảo đảo đổ nghiêng vào đống tuyết đã dày hơn. Ông nhanh chóng hiểu ra chiếc áo khoác chính là vật cản. Ông cởi nó ra, vứt xuống đất, và chạy thục mạng.

Anatoly không còn mắc cái sai lầm nhìn ra sau nữa. Ông tập trung vào cánh rừng phía trước. Ở tốc độ này, ông sẽ tới được cánh rừng trước khi kẻ săn đuổi bắt kịp. Cánh rừng sẽ cho một cơ hội để biến mất, để ẩn nấp. Và nếu phải đánh nhau, ông sẽ có nhiều cơ may trong kia, nơi có những cành cây và hòn đá, hơn là tay không ngoài trời.

Leo tăng tốc, cố sức hơn nữa, như thể đang trên đường chạy đua. Một phần trong tâm trí gã vẫn nhớ rằng địa thế không đáng tin và chạy với tốc độ này là liều lĩnh. Nhưng methamphetamine khiến gã tin rằng bất cứ gì cũng có thể - gã có thể thu hẹp khoảng cách giữa họ.

Bỗng nhiên Leo sẩy chân, trượt sang bên rồi ngã úp mặt ầm lên tuyết. Choáng váng, vùi trong tuyết, gã nằm ngửa ra, tự hỏi không biết mình có bị thương không trong khi nhìn lên bầu trời xanh lợt. Gã không thấy đau. Gã đứng lên, phủi tuyết trên mặt và tay, nhìn những vết xước trên tay mà không chút cảm giác. Gã tìm bóng dáng Brodsky, những tưởng thấy ông ta đang biến vào rừng. Nhưng thật ngạc nhiên, kẻ bị tình nghi cũng đã ngừng chạy. Ông ta đứng yên. Bối rối, Leo vội vã chạy lên. Gã không hiểu - ngay khi việc trốn thoát dường như có thể thì người đàn ông này dường như không làm gì hết. Ông ta đang nhìn mặt đất đằng trước. Giữa họ giờ chỉ còn cách nhau một trăm mét. Leo rút súng, chạy chậm dần rồi bước. Gã nhắm súng, biết rõ rằng gã không dám mạo hiểm bắn ở khoảng cách này. Tim gã thình thịch, đập hai lần theo mỗi bước chân. Sức mạnh của methamphetamine lại dâng lên: môi gã khô khốc. Ngón tay run rẩy vì quá thừa năng lượng, mồ hôi chảy xuống lưng. Họ chỉ còn cách nhau năm mươi bước chân. Brodsky quay lại. Ông ta không có vũ khí. Ông ta không có gì trong tay; như thể ông ta chịu thua một cách đột ngột và không giải thích nổi. Leo tiếp tục tiến lên, gần hơn và gần hơn. Cuối cùng gã có thể thấy điều gì ngăn cản Brodsky. Có một con sông đóng băng rộng chừng hai mươi mét ngăn cách ông ta với cánh rừng. Từ trên đồi không thể nhìn thấy con sông, khuất dưới thảm tuyết dày bao phủ khắp bề mặt đóng băng. Leo gọi to:

- Kết thúc rồi!

Anatoly cân nhắc nhận định này, ông quay lại nhìn về phía rừng, rồi bước lên trên băng. Bước chân ông loạng choạng, trượt theo bề mặt trơn. Mặt băng nứt ra vì sức nặng, gần như không chịu nổi ông. Ông không chịu chậm lại. Hết bước này sang bước khác, mặt băng bắt đầu rạn ra - những đường nứt đen, ngoằn ngoèo hình thành trên mặt băng, cắt chéo nhau và lan dần ra dưới chân ông. Ông càng đi nhanh thì vết nứt càng nhiều, tỏa ra các hướng. Nước băng tràn lên qua các thớ nứt. Ông bước tiếp: ông đã ở giữa sông, mười mét nữa sẽ đến bờ bên kia. Ông nhìn xuống dòng nước đen ngòm và lạnh giá đang chảy phía dưới.

Leo đến mép bờ sông, cho súng vào bao, với tay ra:

- Băng không trụ nổi đâu. Ông không đến được rừng đâu.

Brodsky dừng bước và quay lại:

- Tôi không cố đến được chỗ rừng.

Ông co chân phải lên và bằng một động tác thình lình nện ủng xuống, khiến mặt băng vỡ tan, và thọc chân xuống dòng sông. Nước bắn lên, băng vỡ ra, và ông rơi xuống.

Tê cứng hoàn toàn, bị sốc, ông để cho mình chìm xuống: nhìn lên ánh nắng. Rồi, cảm thấy mình trồi lên, ông lại đạp cho người chìm xuống, cách xa chỗ băng vỡ. Ông không định nổi lên. Ông sẽ biến mất vào dòng nước đen này. Phổi ông bắt đầu đau buốt và ông đã cảm thấy cơ thể chống chọi lại quyết định tự vẫn. Ông đạp cho người xuống sâu thêm, càng xa ánh sáng càng tốt, xa bất kỳ cơ hội sống sót nào. Cuối cùng, khả năng nổi tự nhiên khiến ông trồi lên; thay vì ngóp lên không khí, mặt ông va vào một lớp băng dày đặc. Dòng nước chảy chậm kéo ông xuống sâu hơn.

ất bản: 09-2014 Số trang: 364 Thể loại: Trinh thám; Hình sự Đánh máy: Hoa Quân Tử Nguồn: truyentrinhtham Ngày hoàn thành: 26-03-2016 Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tom Rob Smith

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.