SAU KHI ĐÃ BÁC BỎ cuộc điều tra của Pyodor về vụ giết hại con trai anh ta, lừa phỉnh và hăm dọa anh ta phải im tiếng, giờ Leo lại sắp đề nghị anh ta giúp đỡ về chính vấn đề này. Gã cần Fyodor đưa gã đến nhà Galina Shaporina bởi gã không thể tìm được địa chỉ. Thực ra, có thể gã không nhớ chính xác mặt chị ta. Lúc ấy gã đã không chú ý lắm và từ lúc đó đến nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Không có Fyodor thì rất ít hy vọng tìm được nhân chứng này.
Leo sẵn sàng chịu sỉ nhục, mất mặt; gã sẵn sàng đón nhận sự khinh bỉ và xúc phạm, miễn sao chắc chắn gã có được lời khai của nhân chứng kia. Mặc dù Fyodor là mật vụ MGB, nhưng Leo tin tưởng rằng anh ta sẽ trung thành với việc tưởng nhớ đứa con trai hơn. Cho dù Fyodor có cảm thấy căm ghét Leo đến thế nào, chắc chắn khao khát công lý của anh ta sẽ buộc họ liên minh với nhau? Nhưng cũng có thể Fyodor đã chấp nhận thỏa hiệp với đánh giá của Leo về tình hình bốn tháng trước, rằng một cuộc điều tra bất hợp pháp về cái chết của anh ta sẽ đẩy cả gia đình anh ta vào nguy hiểm. Thà bảo vệ người còn sống, thà giao nộp Leo; bằng cách đó anh ta vừa được an toàn vừa được trả thù. Anh ta sẽ quyết định thế nào? Leo không có lựa chọn nào khác ngoài việc gõ cửa xem ra sao.
Lô chung cư 18, tầng bốn, một cụ bà ra mở cửa - bà cụ đã chống đối gã, bà đã dám gọi thẳng là vụ giết người:
- Tôi là Leo, đây là vợ tôi, Raisa.
Bà cụ nhìn chằm Leo, bà nhớ ra gã, bà căm ghét gã. Bà liếc nhìn Raisa:
- Các người muốn gì?
Raisa trả lời, giọng cô khe khẽ:
- Chúng tôi đến đây vì vụ giết Arkady.
Một khoảng im lặng thật lâu, bà cụ dò xét mặt hai người trước khi trả lời:
- Anh chị đến nhầm địa chỉ rồi. Ở đây không có đứa bé nào bị giết cả.
Khi bà cụ định đóng cửa, Leo thò chân lên.
- Cụ nói đúng.
Leo chờ thấy sự tức giận. Nhưng thay vì thế, bà cụ bật khóc.