NESTEROV ĐANG ĐỨNG Ở bìa rừng gần nhà bảo trì đường ray được trưng dụng làm trụ sở tạm thời. Leo tiến đến, cố tỏ ra tự nhiên và thờ ơ. Nesterov hỏi:
- Cậu tìm thấy gì không?
- Không có gì.
Và sau một lúc ngừng có tính toán, Leo nói thêm:
- Còn ở đây?
- Không, không có gì, không có gì hết.
Vẻ lạnh lùng thờ ơ của Leo biến mất. Nhận ra phản ứng của mình đang bị theo dõi, gã quay đi, cố nghĩ xem đã có gì sai. Làm sao họ lại có thể không thấy cái xác được? Nó còn đó không? Dấu vết rất rõ ràng. Có khả năng phạm vi tìm kiếm chưa xa đến chỗ cái xác, nhưng hẳn phải xa đến nơi có dấu vết. Đội tìm kiếm có theo dấu vết đến tận cùng không? Nếu họ không có động lực gì, có lẽ họ đã từ bỏ ngay khi dấu vết đi tiếp quá vùng ranh giới khu vực họ được phân công tìm kiếm. Hầu hết các đội đã trở lại: không còn nhiều thời gian trước khi toàn bộ cuộc tìm kiếm chấm dứt mà xác cậu bé vẫn ở trong rừng.
Leo bắt đầu hỏi những người quay về. Hai dân quân, không ai quá mười tám tuổi, là thành viên nhóm tìm kiếm khu vực rừng gần cái xác nhất. Họ thừa nhận có thấy dấu vết, nhưng chúng dường như vô can bởi họ thấy bốn loạt dấu chân thay vì hai: họ cho rằng đó chỉ là một gia đình đang đi dạo. Leo đã sơ suất không tính đến việc gã và Raisa đã thêm vào hai loạt dấu chân song song với những dấu của nạn nhân và kẻ giết người. Cố nén bực tức, gã quên rằng gã không còn thẩm quyền gì và ra lệnh cho hai người quay trở lại rừng để theo dấu vết đến cùng. Hai dân quân kia không nghe. Dấu vết đấy có thể kéo dài đến hàng ki lô mét. Và quan trọng hơn: Leo là ai mà đòi ra lệnh?
Leo không còn cách nào khác đành phải đến chỗ Nesterov, dùng bản đồ để cho thấy là không có ngôi làng nào theo hướng đó, lập luận rằng dấu vết kia là khả nghi. Nhưng Nesterov đồng tình với hai dân quân kia. Sự thật là có bốn loạt dấu chân nên đó không thể là dấu vết được và không đáng để lần theo. Không thể kiềm chế được nỗi thất vọng, Leo nói:
- Tôi sẽ đi một mình.
Nesterov nhìn gã chằm chằm:
- Cả hai chúng ta sẽ đi.
Leo đi theo dấu chân mình sâu vào rừng, đi cùng gã chỉ có Nesterov. Gã muộn mằn nhận ra mình đang gặp nguy, không có vũ khí và một mình cùng với người đang muốn gã phải chết. Nếu gã sắp bị giết thì đây là một chỗ thật tiện. Nesterov dường như bình tĩnh. Anh ta đang hút thuốc.
- Nói đi Leo, chúng ta sẽ thấy gì ở cuối dấu vết này?
- Tôi không biết.
- Nhưng đây là dấu chân của cậu?
Nesterov chỉ dấu chân đằng trước và rồi dấu chân mà Leo vừa mới tạo ra. Chúng y hệt nhau.
- Chúng ta sẽ thấy xác một đứa trẻ.
- Mà cậu đã phát hiện ra?
- Cách đây hai ngày.
- Nhưng cậu không trình báo?
- Tôi muốn chứng minh Varlam Babinich không biết gì về vụ giết người này.
- Cậu lo chúng tôi sẽ buộc tội cậu ta?
- Giờ tôi vẫn lo.
Nesterov có rút súng ra không? Leo chờ đợi. Nesterov hút hết điếu thuốc và tiếp tục bước. Họ không nói gì cho đến khi tới chỗ cái xác. Cậu bé nằm ngay chỗ như Leo nhớ, nằm ngửa, trần truồng, miệng đầy vỏ cây, thân trên bị tàn phá. Leo đứng lui ra, nhìn Nesterov khám xét. Anh ta rất chậm rãi. Leo có thể thấy rằng cấp trên của mình ghê tởm trước tội ác này. Vậy là khá yên tâm.
Cuối cùng, Nesterov đến bên Leo:
- Tôi muốn cậu quay lại, gọi cho viện kiểm sát. Tôi sẽ ở đây canh cái xác. Nhớ ra nghi ngại của Leo, Nesterov nói thêm:
- Rõ ràng là Varlam Babinich không liên quan gì đến vụ giết người này.
- Tôi đồng ý.
- Đây là hai vụ khác nhau.
Leo nhìn trân trân, ngơ ngác trước sự quả quyết này:
- Nhưng những đứa trẻ này do cùng một người giết.
- Một cô bé bị cưỡng hiếp rồi bị giết. Còn một cậu bé bị cưỡng hiếp rồi bị giết. Đây là hai tội phạm khác nhau. Chúng là những hành vi suy đồi khác nhau.
- Nhưng cả hai đều có vỏ, vỏ cây, vỏ cây nghiền nát nhét trong miệng.
- Miệng Larisa bị nhét đất.
- Không đúng.
- Varlam Babinich đã thừa nhận nhét đất vào miệng cô bé.
- Đó là lý do nó không thể giết cô bé - đất đóng băng. Nếu đó là đất thì cậu ta lấy ở đâu? Miệng cô bé bị nhét vỏ cây cũng giống như cậu bé này. Vỏ cây được chuẩn bị từ trước, tôi không biết tại sao.
- Babinich đã thú nhận.
- Cậu ta thú nhận bất kỳ điều gì nếu anh yêu cầu cậu ta nhiều lần.
- Tại sao cậu lại quá chắc là cùng một kẻ giết người? Một đứa trẻ bị giết gần nhà ga: bất cẩn, khinh suất, gần như lồ lộ ra.
Hành khách cũng có thể nghe thấy tiếng thét. Đó là tội ác của một kẻ điên và một kẻ điên đã thú tội. Nhưng đứa trẻ này bị dẫn đi vào rừng chừng một tiếng đi bộ. Có sự thận trọng, để không ai có thể cản trở hắn ta. Đây là một người khác.
- Ai biết chuyện gì xảy ra với cô bé, có lẽ hắn muốn đi sâu vào rừng và cô bé đổi ý nên hắn giết cô bé ở đó. Tại sao cả hai đều có dây buộc ở cổ chân? - Đây là một tội phạm khác.
- Đừng nói rằng anh muốn truy tố đến mức anh sẽ nói và - tin bất cứ điều gì.
- Vậy cậu thử nói xem loại người nào lại hiếp một cô bé, rồi giết, và rồi hiếp một cậu bé và giết? Người này là ai? Tôi đã làm trong dân quân hai mươi năm. Tôi chưa bao giờ gặp phải hạng người như thế. Tôi chưa bao giờ nghe nói đến một người như thế. Cậu có thể cho ví dụ được không?
- Cô bé không bị hiếp.
- Cậu nói đúng. Có một lý do cô bé bị giết - cô bé bị giết vì mái tóc vàng. Cô bé bị giết bởi một kẻ bệnh hoạn. Có một lý do cậu bé này bị giết. Cậu bé bị giết bởi một kẻ khác, với một loại bệnh hoạn khác.