Đứa Trẻ Thứ 44

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

KẺ PHẢN BỘI SẼ KHÔNG NỔI LÊN; chắc chắn ông ta đang bơi xa lỗ trống để tự sát và để bao che đồng bọn. Leo vội vã chạy dọc theo bờ sông, ước chừng chỗ của ông ta dưới mặt băng. Gã tháo dây lưng da nặng nề và khẩu súng ra, vứt xuống đất, và bước ra dòng sông băng, ủng gã trượt trên mặt băng. Hầu như ngay lập tức băng bắt đầu căng ra. Gã vẫn đi, cố giữ cho bước chân thật nhẹ, nhưng băng đang rạn và gã có thể cảm thấy nó chìm dần dưới sức nặng của gã. Đến giữa sông, gã ngồi xuống, điên cuồng đào bới lớp tuyết. Nhưng không thấy kẻ bị tình nghi đâu cả - bốn bề chỉ có nước đen ngòm. Leo đi xuôi dòng xa hơn nữa và những vết rạn nứt đuổi theo từng bước chân gã, bao vây gã khắp mọi phía. Nước bắt đầu dâng lên, các vết nứt nối vào nhau. Gã nhìn lên trời, hít đầy phổi, sẵn sàng để nghe thấy một tiếng rắc.

Băng sụp xuống.

Mặc dù không hoàn toàn cảm thấy hết cái lạnh, mê man vì methamphetamine, nhưng gã cũng biết mình phải di chuyển thật nhanh. Ở nhiệt độ này thời gian được tính bằng giây. Gã xoay lại. Có những tia sáng nơi băng đã vỡ làm đôi, nhưng xa hơn, nước đen kịt, bị chắn mất nắng bởi một mảng tuyết dày đặc. Gã đạp chân, hướng theo dòng nước. Không thể thấy bất cứ thứ gì, gã bơi xa hơn và xa hơn nữa, quáng quàng mò mẫm tứ phía. Cơ thể gã kêu gào đòi không khí. Đáp lại, gã tăng tốc độ, đạp mạnh hơn, đẩy mình nhanh hơn trong dòng nước: không lâu nữa gã sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài quay lại hoặc chết. Nhận ra không có cơ hội thứ hai, và quay về tay không có nghĩa là phải chết, gã cố một sải nữa xuôi dòng nước.

Tay gã quờ phải cái gì đó: vải, áo, một ống quần. Đó là Brodsky, bất động dưới băng. Nhưng như thể va chạm đó khiến ông ta sống lại, ông ta bắt đầu giãy giụa. Leo bơi xuống dưới ông ta, túm lấy cổ. Con đau trong ngực gã nhức nhối. Gã phải trồi lên mặt nước. Một tay quàng quanh cổ kẻ bị tình nghi, gã cố đấm vỡ lớp băng phía trên, nhưng mấy cú đấm trượt theo bề lớp băng cứng láng.

Brodsky thôi động đậy. Ông tập trung, không chịu nghe theo mọi khát vọng sống của cơ thể, ông há miệng, hớp nước lạnh vào phổi, chào đón cái chết.

Leo tập trung vào những tia sáng ở đầu nguồn. Gã đạp thật mạnh, đẩy cả hai người tới chỗ sáng. Tù nhân của gã đã im lìm, bất tĩnh. Leo choáng váng, gã không thể nín thở lâu hơn được nữa. Gã đạp lần nữa - cảm thấy ánh nắng chiếu vào mặt - bơi tới trước. Cả hai người ngoi lên mặt nước.

Leo thở gấp rồi lại thở gấp. Nhưng Brodsky thì không thở. Leo kéo ông vào bờ. Phá vụn những mảng băng để mở đường. Chân gã chạm được bờ. Gã leo lên, kéo theo tù nhân của gã. Da họ tái nhợt. Leo không ngớt run lẩy bẩy. Ngược lại, kẻ bị tình nghi vẫn hoàn toàn bất động. Leo mở miệng ông ta, hút nước ra, thổi khí vào phổi ông ta. Gã ấn vào ngực ông ta, hà hơi vào phổi, rồi ấn lên ngực, hà hơi vào phổi:

- Nào!

Brodsky ú ớ tỉnh lại, gập người và nôn thốc nước đá trong bụng ra. Leo không có thời gian để cảm thấy nhẹ nhõm. Họ chỉ có vài phút trước khi chết vì bị hạ thân nhiệt. Gã đứng lên. Gã thấy ba tên lính tới gần.

Ba người này đã thấy Leo khuất dưới dòng sông và nhận ra cấp trên của họ đã đúng ngay từ đầu. Trong tích tắc, cán cân quyền lực lại chuyển từ Vasili về Leo. Cảm giác hậm hực về việc gã xử lý vụ Fyodor giờ không còn ý nghĩa. Lý do duy nhất họ cảm thấy đủ an toàn để cho tình cảm xen vào là họ mường tượng trước rằng chiến dịch này sẽ thất bại và Leo sẽ bị tước bỏ quyền lực. Không có chuyện đó: vị trí của gã sẽ mạnh hơn bao giờ hết. Họ chạy nhanh hết sức mình; mạng sống của họ tùy thuộc vào điều đó.

Leo quỳ xuống bên cạnh kẻ bị bắt. Mắt Brodsky nhắm lại - ông ta lại đang chìm vào hôn mê. Leo vả vào mặt ông ta, cần phải giữ cho ông ta tỉnh táo. Gã lại tát. Kẻ bị tình nghi mở mắt, nhưng hầu như ngay lập tức nhắm lại. Leo tát, và tát, tát nữa. Họ đang hết giờ. Gã đứng lên, hét to:

- Nhanh lên!

Giọng gã trở nên yếu ớt, năng lượng cạn dần khi gã bị cảm lạnh và sức mạnh của thuốc bắt đầu tan. Thuốc đã qua đỉnh điểm. Sự mệt mỏi lạ thường lại xâm chiếm cơ thể gã. Quân của gã tới nơi:

- Cởi áo khoác ra. Nhóm lửa đi.

Cả ba người cởi áo khoác, quấn một chiếc cho Leo và hai chiếc kia cho Brodsky. Như vậy vẫn chưa đủ. Họ cần một đống lửa. Ba người họ đi kiếm củi. Có những cọc rào cách đó không xa, thế là hai mật vụ chạy lại đó, trong khi người thứ ba bắt đầu xé ống tay áo sơ mi vải thô của mình thành dải. Leo vẫn tập trung vào tù nhân, vẫn tát để ông ta tỉnh táo. Nhưng Leo cũng cảm thấy buồn ngủ. Gã muốn nghỉ ngơi. Gã muốn nhắm mắt lại.

- Nhanh lên!

Mặc dù ý gã là gào to nhưng tiếng gã rất khó nghe thấy.

Hai nhân viên quay lại cùng những tấm ván nhổ ở hàng rào. Họ dọn một khoảng đất, gạt tuyết ra và để gỗ trên đất lạnh. Trên đống gỗ này, họ để những mảnh vải. Rồi họ chụm mấy tấm gỗ mỏng, tạo thành hình tháp trên những mảnh vải đó. Một người lấy bật lửa, đổ xăng lên vải. Đá phát lửa, vải bén lửa, bắt đầu cháy. Củi cháy âm ỉ. Nhưng củi quá ướt và không chịu bén lửa. Khói từ từ bốc lên. Leo không cảm thấy chút hơi ấm nào. Phải rất lâu củi mới khô. Gã xé lớp vải lót bên trong áo khoác ra, ném vào lửa. Nếu lửa tắt, cả hai đều chết.

Họ chỉ còn một chiếc bật lửa. Một người cẩn thận tháo rời bật lửa ra và rưới phần xăng còn lại lên đốm lửa lay lắt. Lửa bùng lên, được tiếp sức bởi bao thuốc vò nát và giấy thuốc lá xé tưa. Cả mấy tay mật vụ quỳ xuống, thêm củi vào. Gỗ bắt đầu cháy.

Anatoly mở mắt, nhìn vào đống lửa trước mặt. Củi kêu lách tách vì hơi nóng. Dù ông có muốn chết đi nữa thì hơi ấm cũng khiến ông cảm thấy thật dễ chịu. Khi lửa cháy to và hổ phách đỏ rực, ông nhận ra với cảm xúc lẫn lộn rằng mình sẽ sống sót.

Leo ngồi đó, ánh mắt chú mục vào tâm đống lửa. Hơi từ quần áo gã bắt đầu bốc lên. Hai mật vụ, hối hả tìm lại lòng tin của gã, tiếp tục đi kiếm củi. Người thứ ba đứng gác. Một khi không còn lo lửa tắt nữa, Leo lệnh cho một người quay trở lại căn nhà và chuẩn bị trở về Mátxcơva. Quay về phía tù nhân, gã hỏi:

- Ông còn đủ sức đi không?

- Tôi từng đi câu cá với con trai tôi. Ban đêm chúng tôi đốt lửa như thế này và ngồi quanh. Nó không thích câu cá lắm, nhưng tôi nghĩ nó thích những đống lửa. Nếu nó chưa chết, có lẽ giờ nó cũng trạc tuổi cậu.

Leo không nói gì. Người tù nói tiếp:

- Nếu cậu cho phép, tôi muốn được ở đây một lát nữa.

Leo cho thêm củi vào lửa. Họ có thể đợi thêm một lúc nữa.

ất bản: 09-2014 Số trang: 364 Thể loại: Trinh thám; Hình sự Đánh máy: Hoa Quân Tử Nguồn: truyentrinhtham Ngày hoàn thành: 26-03-2016 Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tom Rob Smith

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.