Đứa Trẻ Thứ 44

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20
Tháng Ba

❊ ❊ ❊

RAISA SỜ VÀO KHUNG CỬA sổ. Những đinh ốc đóng vào để khóa chặt cửa sổ phòng ngủ đã bị cạy ra hết. Cô quay lại, đi về phía cửa và mở ra. Trong hành lang, cô có thể nghe tiềng ồn ở quán bên dưới nhưng không thấy Basarov đâu. Đã chiều tối, thời điểm bận rộn nhất của hắn. Đóng cửa và khóa lại, Raisa quay về cửa sổ, mở ra và nhìn xuống. Ngay bên dưới là phần mái nghiêng của nhà bếp. Tuyết bị xáo trộn nơi Leo đã trèo xuống. Cô nổi đóa. Sau khi đã thoát chết trong chân tơ kẽ tóc, giờ gã lại đánh cược với tính mạng của cả hai người.

Hôm nay là ngày thứ hai của Raisa ở Trường Trung học 151. Hiệu trưởng, Vitali Kozlovich Kapler, một người trạc cuối tứ tuần, đã hết sức vui mừng khi Raisa gia nhập đội ngũ giáo viên bởi cô sẽ đảm trách nhiều giờ dạy của anh ta, cho phép anh ta, như anh ta nói, làm kịp mấy công việc hành chính của mình. Liệu việc cô đến đây có thực sự giải phóng cho anh ta để làm những việc khác không, hay chỉ cho anh ta làm việc ít hơn, Raisa không thể biết chắc. Theo những ấn tượng ban đầu, anh ta dường như là người thích các công việc giấy má hơn là giảng dạy. Nhưng cô hết sức hạnh phúc khi được làm việc ngay. Học sinh từ đủ thành phần xuất thân khác nhau, những gia đình tới đây từ mọi miền đất nước - kinh nghiệm chung của chúng đối lập nhau một trời một vực. Điều đó cũng đúng với những giáo viên. Hầu hết các giáo viên bị chuyển về Voualsk từ mọi miền khác nhau. Cũng trải qua biến động tương tự như cô vừa mới trải qua, họ đối xử với cô khá tốt. Họ cũng nghi ngờ cô, tất nhiên rồi. Cô là ai? Tại sao cô ở đây? Cô có đúng như vẻ bề ngoài không? Nhưng cô không bận tâm, đây là những câu hỏi mà mọi người đều hỏi về nhau. Lần đầu kể từ khi đến thị trấn này, Raisa có thể tưởng tượng tạo lập một cuộc sống ở đây.

Cô nấn ná ở lại trường cho đến tối muộn, để đọc tài liệu, chuẩn bị bài giảng. Trường 151 dễ chịu hơn nhiều so với căn phòng ầm ĩ phía trên cửa hàng hôi hám. Điều kiện tồi tàn ấy có dụng đích là một hình phạt, và trong khi nó khiến Leo khó chịu thì nó lại là thứ vũ khí vô hại đối với cô. Trên tất cả mọi điều, cô có khả năng thích nghi siêu việt. Cô không quyến luyến những tòa nhà hay thành phố hay vật sở hữu. Những tình cảm ấy đã bị tước đi trong con người cô, đã bị gột sạch vào cái ngày cô chứng kiến sự tàn phá ngôi nhà thời thơ ấu. Trong năm đầu tiên chiến tranh, lúc mười bảy tuổi, cô đi tìm thức ăn ở trong rừng, nấm ở túi này, quả mọng ở túi bên kia, rồi những quả bom rơi xuống. Chúng không đánh xuống gần cô, mà ở rất xa. Leo lên cây cao nhất, cảm thấy sức rung chuyển qua thân cây, cô đứng trên một cành cao, như một chú chim, nhìn về ngôi làng cách xa vài ki lô mét đã biến thành khói bụi, một thị trấn thực sự hất tung lên bầu trời. Chân trời biến mất đằng sau làn khói nhân tạo, bị phá hủy từ mặt đất. Sự tàn phá quá nhanh chóng, quá mênh mông, quá triệt để đến mức cô không cảm thấy một chút hy vọng nhỏ nhoi về gia đình mình. Sau khi bom đã ngừng ném, cô trèo xuống và xuyên rừng quay về trong tình trạng sững sờ, túi bên phải nhỏ những giọt nước quả mọng giập nát.

Bước lùi khỏi cửa sổ, Raisa đang cố giữ bình tĩnh. Leo đã cầu xin cô ở lại với gã, nói chi tiết những rủi ro khi bỏ đi. Cô đồng ý không vì lý do nào khác ngoài việc đây là cơ may tốt nhất của cô, không nhiều nhặn gì, nhưng vẫn cứ là cơ may tốt nhất. Và bây giờ gã đang gây nguy hiểm cho cơ hội thứ hai của họ. Nếu họ sống sót được trong thị trấn mới này, họ phải giữ kín đáo, không làm gì bất thường - không nói gì và không gây hấn với ai. Họ chắc chắn đang chịu sự giám sát. Basarov rất có thể là chỉ điểm. Vasili hầu như có thể có mật vụ trong thị trấn theo dõi họ, chỉ chờ có lý do để đi xa hơn, nâng mức hình phạt của họ từ lưu đày sang tử hình.

Raisa tắt đèn. Trong bóng đêm, cô đứng nhìn qua cửa sổ. Cô không thấy ai bên ngoài. Nếu có mật vụ đang theo dõi họ, chắc chắn bọn chúng phải ở dưới nhà. Có lẽ đó là lý do cửa sổ bị đóng chặt. Cô phải nhớ nhắc Leo mang mấy con đinh ốc về lại để thay. Basarov có thể sẽ kiểm tra cửa sổ khi họ đi làm. Cô đeo găng tay và mặc áo khoác vào, rồi trèo ra cửa sổ, hạ thấp người sát xuống mái nhà băng phủ, cố không gây tiếng động. Cô đóng cửa sổ lại và leo xuống đất. Cô đã bắt Leo phải hứa một điều kiện họ ngang hàng như chưa bao giờ là những người ngang hàng trước đó. Thế mà gã đã nuốt lời rồi. Nếu gã nghĩ rằng cô sẽ âm thầm ủng hộ gã - một người vợ vâng lời và khuyến khích chồng trong khi gã gây nguy hiểm cho tính mạng của cô vì lý do cá nhân của gã, thì gã đã nhầm.

CÙNG NGÀY

MỘT KHU VỰC VỚI BÁN KÍNH gần năm trăm mét tính từ nơi thấy xác Larisa đã được lục soát trong cuộc điều tra chính thức. Mặc dù không có kinh nghiệm về điều tra án mạng, nhưng Leo thấy hình như một phạm vi như vậy là nhỏ. Không phát hiện được gì ngoại trừ quần áo cô bé, vứt cách cái xác chừng bốn mươi bước chân, sâu vào trong rừng. Tại sao quần áo - áo sơ mi, váy, mũ, áo khoác, và găng tay - lại được chất thành đống gọn gàng cách xa cô bé như vậy? Quần áo không có vết máu, chúng không có dấu dao, không vết rạch hay cắt. Larisa Petrova bị lột bỏ quần áo hay tự cô bé làm điều đó. Có lẽ cô bé cố chạy trốn, đến bìa rừng, để rồi bị bắt trước khi đến chỗ rừng thưa. Nếu đúng như vậy, cô bé chạy mà không mặc gì. Kẻ giết người hẳn đã thuyết phục cô bé đi theo hắn, có lẽ đòi mua dâm. Khi trốn khá sâu trong rừng, lúc cô bé cởi quần áo ra, hắn ta mới tấn công. Nhưng Leo thấy khó mà áp dụng logic cho vụ tội phạm này. Chi tiết khó hiểu - đất, cắt bỏ dạ dày, sợi dây - thật xa lạ với gã, nhưng đồng thời gã không thể thôi nghĩ về nó.

Ít có khả năng tìm được bất cứ điều gì mới liên quan đến cái chết của Larisa, ngay cả khi đã tính đến sự thiếu năng lực và việc bỏ sót của nhóm điều tra trước. Do đó Leo đang ở trong tình thế mâu thuẫn khi thấy cần phải tìm cái xác thứ hai. Vào mùa đông, khu rừng hoang vắng, một cái xác có thể nằm đó hàng tháng, được gìn giữ như xác của Larisa. Leo có lý do tin rằng cô bé không phải nạn nhân đầu tiên. Ông bác sĩ đã cho rằng kẻ giết người biết hắn muốn gì, một năng lực và một sự tự tin có được từ thực hành. Cách thức đó gợi ý một sự thường xuyên, một sự thường xuyên gợi ý một chuỗi hành động. Và nữa, tất nhiên, có cái chết của Arkady - một sự việc vẫn đọng lại trong Leo lúc này.

Tìm kiếm nhờ ánh trăng và kín đáo dùng đèn pin, tính mạng của Leo phụ thuộc vào việc không bị phát giác. Gã tin hoàn toàn vào lời đe dọa của tay chỉ huy. Tuy nhiên, nhu cầu giữ bí mật của gã gặp trở ngại khi người thanh niên làm việc ở nhà ga, Aleksandr, thấy gã đi vào rừng. Anh ta đã gọi và Leo, không thể nghĩ ra lời nói dối hợp lý nào, đành phải nói thật, rằng gã đang thu thập bằng chứng liên quan đến cái chết của cô bé. Rồi gã bảo Aleksandr đừng nói với ai, rằng điều đó sẽ phá hỏng việc điều tra. Aleksandr đồng ý và chúc gã may mắn, rồi anh ta nhận định rằng anh ta vẫn luôn cho rằng kẻ giết người đang đi trên một chuyến tàu. Nếu không thì tại sao cái xác lại gần nhà ga như vậy? Ai đó sống trong thị trấn phải biết rõ hơn về những nơi hẻo lánh trong rừng. Leo đồng ý rằng vị trí là một gợi ý, gã tự nhắc mình ghi nhớ để kiểm tra lại anh ta. Mặc dù anh ta dường như khá tử tế nhưng vẻ vô tội thì không đáng tin cậy mấy, mặc dù, Leo ngẫm nghĩ, sự vô tội cũng chẳng đáng tin cậy hơn.

Sử dụng bản đồ lấy trộm ở văn phòng dân quân, Leo đã chia khu rừng xung quanh nhà ga thành bốn vùng. Gã không tìm thấy gì ở vùng đầu tiên, là nơi xác nạn nhân được phát hiện. Nhiều chỗ đất bị giẫm đạp dưới hàng trăm gót ủng. Thậm chí vết tuyết dính máu cũng không còn, mà bị mất đi, chắc chắn trong nỗ lực nhằm xóa mọi dấu vết của tội ác này. Như Leo có thể đoán, ba khu vực còn lại chưa được tìm kiếm: tuyết chưa bị động vào. Gã phải mất chừng một tiếng để tìm kiếm vùng thứ hai, lúc đó những ngón tay gã tê cứng vì lạnh. Tuy nhiên, lợi thế của tuyết là gã có thể đi khá nhanh, quét một vùng đất khá rộng để tìm dấu chân, dùng vết chân của gã để đánh dấu những phần gã đã đi qua.

Sau khi kết thúc vùng thứ ba, gã dừng lại. Gã nghe thấy bước chân - tiếng lạo xạo của tuyết. Gã tắt đèn pin, gã đến sau gốc cây, khom xuống. Nhưng gã không thể trốn được, người kia dường như đang theo dấu chân gã. Gã có nên chạy không? Đó là cơ hội duy nhất của gã.

- Leo?

Gã đứng lên, bật đèn. Là Raisa.

Leo hạ ánh đèn tránh mặt cô.

- Em có bị theo dõi không?

- Không.

- Sao em ở đây?

- Tôi ở đây để hỏi anh câu đó.

- Anh nói rồi. Một cô bé bị giết, người ta đã bắt được kẻ bị tình nghi nhưng anh không nghĩ...

Raisa cắt ngang, hết kiên nhẫn và cộc lốc:

- Anh không nghĩ nó có tội?

- Đúng.

- Từ bao giờ chuyện đó lại quan trọng với anh?

- Raisa, anh chỉ cố...

- Leo, dừng lại, vì tôi không nghĩ tôi có thể chịu nổi việc anh nói rằng anh được ý thức công lý thúc đẩy. Chuyện này sẽ kết thúc tồi tệ, và khi nó kết thúc tồi tệ cho anh, nó cũng kết thúc tồi tệ cho cả tôi.

- Em muốn anh không làm gì ư?

Raisa trở nên tức giận:

- Tôi phải tuân phục cái cuộc điều tra cá nhân này của anh sao? Có đầy người vô tội bị kết tội oan ức, bị bỏ tù và đang chết dần và tôi không thể làm gì ngoài việc cố không trở thành một trong số họ.

- Em tin rằng cứ cúi mặt xuống, không làm gì sai, cách đó sẽ bảo vệ ta sao? Trước đây em không làm gì sai, nhưng họ muốn xử tử em là kẻ phản bội. Không làm gì không bảo đảm được rằng ta sẽ không bị bắt - anh đã học được bài học đó.

- Nhưng anh như một đứa trẻ có một dữ kiện mới. Mọi người đều biết không có sự bảo đảm nào. Đó là rủi ro. Và đây là rủi ro không thể chấp nhận được. Anh nghĩ nếu anh có thể bắt một người thực sự có tội thì tất cả những người đàn ông đàn bà vô tội mà anh đã bắt sẽ bị xóa mờ đi sao? Đây không phải là chuyện cô bé, mà là về anh.

- Em ghét anh khi anh phục tùng. Em ghét anh khi anh làm điều đúng đắn.

Leo tắt đèn. Gã không muốn cô thấy gã thất vọng. Tất nhiên, cô nói đúng, mọi điều cô nói đều đúng. Số mệnh của họ gắn liền với nhau; gã không có quyền dấn thân vào cuộc điều tra này mà không được sự đồng ý của cô. Và gã không đủ tư cách tranh luận đạo đức.

- Raisa, anh không tin bọn họ sẽ để ta yên. Anh đoán bọn họ sẽ chờ vài tháng, có lẽ một năm, từ lúc ta đến đây tới lúc anh bị bắt.

- Anh không biết điều đó.

- Bọn họ không để mọi người được yên. Có lẽ bọn họ cần tạo một vụ án chống lại anh. Có lẽ bọn họ chỉ muốn anh chết mòn trong tăm tối trước khi hạ gục anh. Nhưng anh không có nhiều thời gian. Và đây là cách anh muốn dùng thời gian ấy, cố gắng tìm ra kẻ đã làm điều này. Hắn phải bị bắt. Anh rất hiểu điều đó không giúp gì em. Tuy nhiên, có một cách để em sống sót. Ngay trước khi anh bị bắt, họ sẽ tăng cường giám sát. Lúc đó, em nên đi tim họ, cho họ biết vài chuyện về anh, hay tỏ ra đang phản bội anh.

- Thế tôi phải làm gì từ giờ đến lúc đó? Ngồi trong căn phòng kia và đợi ư? Nói dối cho anh ư? Che giấu cho anh ư?

- Anh xin lỗi.

Raisa lắc đầu, quay bước về thị trấn. Còn lại một mình, Leo bật đèn lên. Năng lượng của gã đã cạn kiệt, cử động uể oải - những ý nghĩ của gã không tập trung vào vụ án nữa. Đây chẳng là gì hết ngoài sự liều mạng ích kỷ, vô bổ sao? Gã chưa đi quá xa thì lại nghe thấy tiếng chân trên tuyết. Raisa quay lại:

- Anh có chắc kẻ này giết người trước đây?

- Anh chắc. Và nếu ta tìm thấy một nạn nhân khác thì vụ án sẽ mở lại. Bằng chứng chống lại Varlam Babinich liên quan cụ thể đến cô bé này. Nếu có một vụ án mạng thứ hai, vụ án chống lại cậu bé sẽ không còn nữa.

- Anh nói cậu bé Varlam này có vấn đề về hiểu biết. Nghe như một người hoàn hảo để gán cho bất cứ tội nào. Có lẽ họ sẽ cáo buộc nó vì cả hai vụ giết người.

- Em nói đúng. Đó là một nguy cơ. Nhưng cái xác thứ hai là cơ hội duy nhất anh có để mở lại vụ này.

- Vậy, nếu ta tìm được cái xác khác, anh sẽ có một cuộc điều tra. Nếu không tìm được, nếu ta không tìm thấy gì hết, anh có hứa buông xuôi chuyện này.

- Đồng ý.

- Được rồi. Anh đi trước.

Lúng túng, không chắc chắn, họ bước đi, vào sâu trong rừng. Sau gần ba mươi phút, cả hai người bước cạnh nhau, Raisa chỉ phía trước, cắt ngang đường đi của họ là hai loạt dấu chân, một của người lớn và một của trẻ con, bên cạnh nhau. Không có dấu hiệu bị xáo trộn nào cả. Đứa trẻ không bị kéo đi. Dấu ủng của người lớn to và sâu. Hắn ta cao và nặng người. Dấu chân đứa trẻ mờ nhạt. Đứa trẻ còn bé.

Raisa quay sang Leo:

- Mấy dấu này ắt kéo dài hàng dặm, đến thẳng một ngôi làng nông thôn nào đó.

- Có thể lắm.

Cô hiểu ra. Leo định theo dấu đến cùng.

Họ đã đi được một lúc, theo dấu chân, không thấy có dấu hiệu khác lạ nào hết. Leo bắt đầu tự hỏi liệu Raisa có đúng không. Có lẽ có một lời giải thích vô tội. Bỗng nhiên gã dừng bước. Phía trước, một vùng tuyết bị san bằng, như thể ai đó nằm xuống. Leo bước lên. Dấu chân bắt đầu bị nhòe đi, như có một cuộc giằng co. Người lớn bước đi khỏi chỗ nhòe vết, trong khi dấu của đứa trẻ mờ dần theo hướng ngược lại, dấu chân của họ bước đi không đều, chệch choạc - đứa trẻ đang chạy. Từ những gì trên tuyết, rõ ràng đứa trẻ bị ngã; chỉ có một dấu tay. Nhưng đứa trẻ đứng lên và tiếp tục chạy trước khi lại ngã tiếp. Một lần nữa đứa trẻ giãy giụa trên đất, mặc dù không thể biết được họ đang vật lộn với ai hoặc với cái gì. Không có dấu chân khác. Cho dù chuyện gì xảy ra ở đây, đứa trẻ vẫn đứng dậy được, tiếp tục chạy. Có thể đọc thấy trên tuyết sự tuyệt vọng. Tuy nhiên, dấu chân người lớn không thấy đâu nữa. Rồi, cách vài mét phía trước, nó lại xuất hiện. Dấu ủng sâu xuất hiện sau những gốc cây. Nhưng có gì thật lạ - người lớn chạy theo đường dích dắc, bên này rồi bên kia, hướng một cách thiếu chính xác về vị trí của đứa bé. Không thể hiểu nổi. Sau khi đi xa đứa trẻ, người đàn ông lại đổi ý và loạng choạng quay lại. Xét từ góc của dấu chân, người lớn này đã bắt kịp ở cây tiếp theo.

Raisa dừng lại, nhìn chằm vào điểm phía trước khi các dấu vết sẽ phải gặp nhau. Leo vỗ lên vai cô:

- Ở yên đây.

Leo tiến lên, bước ra sau cây. Gã thấy trước hết là tuyết dính máu, rồi đôi chân trần, rồi thân trên bị cắt nhiều chỗ. Là một cậu bé, có lẽ không quá mười ba mười bốn tuổi. Cậu bé người nhỏ, nhẹ. Cũng như cô bé nằm ngửa, cậu bé này cũng vậy, nhìn chằm lên trời. Có gì đó trong miệng. Nhìn liếc Leo thấy có gì động đậy. Gã quay lại thì thấy Raisa đứng đằng sau, nhìn chằm chằm xuống thi thể đứa bé:

- Em có sao không?

Raisa từ từ giơ tay che miệng. Cô khẽ gật đầu.

Leo quỳ xuống bên cạnh đứa bé. Có dây buộc quanh cổ chân nó. Sợi dây đã bị cắt: chỉ một đoạn ngắn thò ra trên tuyết.

Da cậu bé đỏ ửng nơi sợi dây cọ xát, cắt vào da thịt. Leo lấy can đảm, quay sang nhìn khuôn mặt cậu bé. Miệng bị nhét đất.

Nó khiến cậu bé trông như đang gào thét. Không giống Larisa, không có lớp tuyết nào trên người cậu bé. Cậu bé bị giết sau cô bé, có lẽ trong khoảng vài tuần qua. Leo cúi tới trước, đưa tay đến gần miệng cậu bé và lấy một nhúm đất đen. Gã vò chúng trong ngón tay. Nó thô và cứng. Thớ không như đất. Có những mẩu gỗ lớn, xù xì. Dưới sức ép ngón tay gã, những mẩu vụn vỡ ra. Không phải đất. Đó là vỏ cây.

Khoảng ba mươi sáu tiếng sau khi gã và Raisa phát hiện ra xác đứa bé, Leo vẫn chưa báo cáo phát hiện này. Raisa nói đúng. Thay vì mở lại vụ án, vụ giết người thứ hai này có thể bị vu cho Varlam Babinich. Nó không có ý thức tự vệ, nó dễ nghe theo gợi ý - cứ thì thầm gì đó vào tai nó là nó sẽ làm theo. Nó đúng là giải pháp thuận lợi và nhanh chóng cho hai vụ giết người kinh hoàng. Tại sao phải tìm một kẻ khả nghi thứ hai khi đã có một người bị bắt giữ? Khó có khả năng Babinich có chứng cứ ngoại phạm, xét rằng những nhân viên làm trong Internat sẽ không nhớ nổi các hoạt động của nó hoặc không sẵn sàng làm chứng cho nó. Cáo buộc hầu như sẽ vọt từ một vụ giết người thành hai.

Leo không thể chỉ đơn giản thông báo đã phát hiện thấy xác của đứa bé. Trước hết gã phải chứng minh Varlam Babinich không biết gì về chuyện này. Đó là cách duy nhất để cứu nó: đánh đổ những cáo buộc đối với nghi can chính của dân quân - nghi can duy nhất của họ. Tuy nhiên, đây lại đúng là điều Nesterov đã cảnh báo Leo không được làm. Nó có nghĩa một vụ án hình sự sẽ được mở ra mà không có nghi can nào: một vụ án hình sự chống lại những người chưa biết. Vấn đề càng trầm trọng hơn bởi việc Babinich đã thú nhận. Các nhân viên MGB địa phương hầu như chắc chắn sẽ tham gia vào nếu họ biết lời thú tội bị dân quân nghi ngờ. Lời thú tội là nền tảng của hệ thống tư pháp và tính bất khả xâm phạm của nó cần được bảo vệ bằng mọi giá. Nếu có ai khác phát hiện ra cái xác thứ hai trước khi Leo chứng minh sự vô can của Babinich, người ta có thể quyết định rằng sẽ dễ dàng hơn, đơn giản hơn và an toàn hơn cho mọi người liên quan bằng cách sửa đổi lời thú tội và mớm cung cho nghi can những chi tiết cần thiết - một cậu bé mười ba tuổi bị đâm trong rừng, phía bên kia đường ray, cách đây vài tuần. Giải pháp này thật gọn gàng, hiệu quả và không làm ai thất vọng, thậm chí với cả Babinich, bởi vì có lẽ nó sẽ không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có một cách đảm bảo rằng tin tức về cái xác thứ hai không lan truyền đi là Leo phải giữ miệng. Khi quay lại nhà ga, gã không báo động hay gọi cấp trên của mình. Gã không trình báo về vụ án mạng hay dựng hiện trường tội phạm. Gã không làm gì hết. Raisa hoang mang khi gã đề nghị cô không nói gì cả, giải thích rằng sáng hôm sau gã mới tiếp cận Babinich được, thế nghĩa là để cho cái xác vẫn ở trong rừng qua đêm. Nếu cậu bé sẽ có một cơ hội trước công lý, gã không thấy còn lựa chọn nào khác.

Babinich không còn là mối quan tâm của dân quân - nó đã được viện kiểm sát chuyển sang bên luật sư. Một đội sledovatyel đã có lời thú tội giết Larisa Petrova. Leo đã đọc tài liệu. Có những điểm khác nhau giữa lời thú tội dân quân lấy được và lời thú tội do sledovatyel thu được, nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng mấy: về đại thể chúng giống nhau - cậu ta có tội. Trong bất kỳ trường hợp nào, tài liệu của dân quân không phải là chính thức và sẽ không được viện dẫn ở tòa: công việc của họ chỉ đơn thuần là chỉ ra nghi can khả dĩ nhất. Lúc Leo đề nghị nói chuyện với tù nhân thì cuộc điều tra gần như đã hoàn tất. Họ đã sẵn sàng ra tòa.

Leo buộc phải lập luận rằng nghi can có lẽ đã giết nhiều cô bé nữa và rằng trước khi cậu ta bị mang ra xét xử, dân quân và sledovatyel nên cùng xét hỏi cậu ta để xác định xem còn nạn nhân nào khác nữa không. Nesterov đã thận trọng đồng ý: đấy lẽ ra là điều họ nên làm rồi. Anh ta khăng khăng được tham gia thẩm vấn, điều này rất hợp ý Leo; càng nhiều nhân chứng càng tốt. Với hai sledovatyel và hai dân quân khác có mặt, Babinich đã bác bỏ, nói rằng nó không biết bất cứ nạn nhân nào khác. Sau đó, đội thẩm vấn đã thống nhất rằng không thể nào bị cáo giết thêm ai khác. Theo như họ biết, không còn cô gái tóc vàng nào khác mất tích, là động cơ trong vụ này. Sau khi đạt được thỏa thuận chung là Babinich không thể giết thêm ai khác, Leo giả vờ chưa chắc chắn, nói rằng họ nên tìm kiếm trong rừng để cho chắc, mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các khu vực khác trong khu rừng trong chu vi ba mươi phút đi bộ từ thị trấn. Đánh hơi thấy Leo đang có kế hoạch, sự bất an của Nesterov tăng dần. Trong hoàn cảnh bình thường, nếu Leo không có liên hệ với MGB, đề nghị của gã đã bị bác bỏ rồi. Ý nghĩ rằng nhân lực của dân quân phải được sử dụng để tích cực tìm kiếm một tội ác thật là lố bịch. Nhưng dù không tin Leo, Nesterov dường như cũng không dám chống lại đề nghị này, sợ rằng như vậy sẽ quá nguy hiểm vì có thể mệnh lệnh là từ Mátxcơva đưa xuống. Cuộc tìm kiếm đã được sắp đặt diễn ra hôm nay: ba sáu tiếng sau khi Leo và Raisa tìm thấy xác đứa bé.

Trong những giờ qua, ký ức về cậu bé nằm trên tuyết chiếm hết suy nghĩ của Leo. Gã gặp những cơn ác mộng trong đó một cậu bé nằm giữa rừng, trần trụi, bị moi ruột, hỏi tại sao họ bỏ mặc nó:

"Sao cô chú bỏ cháu?"

Cậu bé trong mơ là Arkady - con trai của Fyodor.

Raisa nói với Leo là lúc ở trường cô thấy khó mà tập trung được khi biết rằng có một cậu bé chết trong rừng trong khi mình vẫn giả vờ như không có gì sai trái. Cô cảm thấy cái thôi thúc muốn cảnh báo lũ trẻ, bằng cách nào đó báo động cho cả thị trấn - các bậc cha mẹ không biết gì về mối nguy hiểm này. Không ai báo cáo có một đứa con mất tích. Sổ sách của trường không cho thấy có học sinh nào nghỉ học bất thường. Cậu bé trong rừng là ai? Cô muốn biết tên nó, tìm ra gia đình nó. Điều duy nhất Leo yêu cầu cô là chờ đợi. Mặc dù thấy khó chịu nhưng cô nghe theo ý kiến của gã rằng đó là cách duy nhất để trả tự do cho cậu bé vô tội và bắt đầu một cuộc truy tìm kẻ chịu trách nhiệm. Tính ngờ nghệch trong cách lập luận đó làm cho nó có vẻ hoàn toàn chấp nhận được.

ất bản: 09-2014 Số trang: 364 Thể loại: Trinh thám; Hình sự Đánh máy: Hoa Quân Tử Nguồn: truyentrinhtham Ngày hoàn thành: 26-03-2016 Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tom Rob Smith

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.