PETYA MỞ MẮT, tập trung nhìn lên bầu trời xám xịt và những cành cây trơ trụi. Đầu nó dính máu. Nó sờ vào đầu rồi nhìn ngón tay, nó òa khóc. Nó lạnh. Nó trần truồng. Chuyện gì đã xảy ra. Nó bối rối, nó không dám ngồi dậy vì sợ nhìn thấy người đàn ông kia bên cạnh. Nó chắc chắn người đàn ông ở gần đây. Ngay bây giờ, điều duy nhất nó thấy là bầu trời. Nhưng nó không thể ở đây được, trần truồng dưới đất như thế này. Nó muốn về nhà với bố mẹ. Nó yêu bố mẹ rất nhiều và nó chắc họ cũng yêu nó. Môi nó run run, toàn thân lẩy bẩy, nó ngồi dậy - nhìn sang phải rồi trái, hầu như không dám thở. Nó không thấy người đàn ông đâu. Nó nhìn ra sau, sang bên cạnh. Người đàn ông đi rồi. Petya lom khom đứng dậy, nhìn vào rừng. Nó chỉ có một mình, bị bỏ rơi. Nó thở sâu, nhẹ nhõm. Nó không hiểu. Nhưng nó không muốn hiểu.
Nó liếc quanh tìm quần áo. Chúng cũng mất đâu rồi. Chúng không quan trọng. Nó bật dậy và bắt đầu chạy, cắm đầu cắm cổ chạy, chân nó giẫm phải cành cây đổ, mặt đất ẩm ướt vì mưa và tuyết tan. Đôi chân trần, khi không nghiến răng rắc lên những cành cây thì tạo thành tiếng lạch bạch. Nó không biết mình có chạy đúng hướng không. Nó chỉ biết là nó phải bỏ chạy.
Bỗng nhiên chân phải nó bị giật lại như thể một bàn tay nắm lấy cổ chân. Không giữ được thăng bằng, nó chúi ngã xuống đất. Không kịp dừng lại để thở, nó xoay ngửa người, nhìn ra sau. Nó không thấy ai cả. Hẳn nó bị trượt chân và nó định đứng lên thì thấy sợi dây thắt nơi cổ chân phải. Mắt nó nhìn theo sợi dây vào tận trong rừng, nó thấy là sợi dây giăng dài trên đất giống như dây câu. Sợi dây dài đến tận một thân cây đổ cách xa chừng bốn mươi bước.
Nó nắm lấy sợi dây, cố tuột ra khỏi chân. Nhưng sợi dây thắt quá chặt, thít sâu vào da. Sợi dây lại giật, lần này mạnh hơn. Petya bị kéo mạnh qua mặt đất, lưng nó phủ đầy bùn, rồi dừng lại. Nó nhìn lên. Người đàn ông ở kia, đứng sau thân cây đang quấn sợi dây để kéo nó lại gần. Petya chộp những cành cây, cào xuống đất. Nhưng không ăn thua: nó lại bị kéo đến gần hơn. Nó tập trung vào nút thắt. Nó không gỡ được. Nó không bứt đứt sợi dây được. Nó không còn cách nào khác là phải kéo nút thắt xuống, làm trầy xước da cổ chân. Sợi dây lại kéo, lần này xới vào thịt nó. Nó nghiến răng, không chịu hét lên. Nó nắm một ít bùn ướt, bôi trơn sợi dây. Ngay khi người đàn ông kia kéo lại, Petya đã thoát được nút thắt. Nó nhỏm dậy và chạy.
Sợi dây chùng xuống trong tay Andrei. Không có gì ở đầu dây bên kia. Y lại giật, cảm thấy mặt đỏ bừng. Y nhíu mắt nhưng khoảng cách quá xa, y không thể thấy gì hết, y luôn dựa vào sợi dây. Y có nên đeo kính vào không? Không, y không bao giờ có lựa chọn đó lúc còn bé. Y đã bị mắc kẹt như thế này - gần như mù, đơn độc, loạng quạng trong rừng.
Nó bỏ mình lại rồi.
Andrei nhỏm dậy, trèo qua thân cây đổ. Mũi gí xuống mặt đất, y lần theo sợi dây.
Chưa bao giờ Petya chạy nhanh đến như vậy. Nó phải đến bến - tàu điện sẽ tới. Nó sẽ lên tàu. Và con tàu sẽ chạy trước khi người đàn ông kia đến. Nó sẽ thoát.
Mình làm được.
Nó quay lại. Người đàn ông đằng sau nó, đang chạy, nhưng đầu sát mặt đất, như thể đang tìm thứ gì y đánh rơi. Hơn nữa, y đang sai hướng. Khoảng cách giữa họ tăng dần. Petya sẽ làm được, nó sẽ chạy thoát.
Đến cuối sợi dây, nút thắt, nhịp tim đập nhanh hơn - Andrei dừng lại và nhìn quanh, nheo mắt. Y cảm thấy nước mắt sắp trào lên, y không thể nhìn thấy đứa bé. Đứa bé đã chạy mất. Andrei còn một mình, bị bỏ mặc. Rồi, kia, phía bên phải, có cái gì động đậy - màu sáng, màu da, một đứa bé.
Petya quay ra sau nhìn, hy vọng khoảng cách giữa họ sẽ tăng lên. Lần này, nó thấy người đàn ông đang chạy, chạy rất nhanh và theo hướng của nó. Y chạy từng bước dài, áo khoác bay lật phật hai bên. Y cười hoang dại. Petya có thể thấy răng của y không hiểu sao đã nâu hết cả, nó dừng lại, hiểu rằng không có đường thoát. Cảm thấy yếu ớt, đôi chân không còn máu nữa. Nó đưa tay lên đầu, như thể điều này có thể bảo vệ nó, và nhắm mắt, tưởng tượng đang ở trong vòng tay bố mẹ.
Andrei đâm sầm vào đứa bé với tốc độ khiến cả hai ngã xuống đất. Andrei nằm trên, đứa bé giãy giụa phía dưới; cào cấu và cắn xé áo khoác của y. Vẫn nằm bẹp trên đứa bé, không cho nó chạy thoát, Andrei lẩm bẩm:
- Nó còn sống!
Y lôi ra con dao săn dài giắt ở dây nịt. Y nhắm mắt, đâm lưỡi dao vào bên dưới mình, ban đầu là những nhát đâm thận trọng, chỉ đâm bằng mũi dao, những nhát đâm nhỏ, rồi lắng nghe tiếng thét của nó. Y chờ đợi, nhấm nháp khoảnh khắc này, cảm nhận những rung động của cuộc vật lộn dưới bụng y. Cảm giác thật dễ chịu! Hăng máu, lưỡi dao đâm sâu hơn và nhanh hơn, sâu hơn và nhanh hơn, cho đến khi lưỡi dao đâm lút cán. Lúc này đứa bé không còn động đậy nữa.