BÁC SĨ ZARUBIN ĐỘI chiếc mũ lót lông chồn, cầm chiếc túi da lên, và chen ra khỏi xe điện đông đúc, hời hợt xin lỗi. Vỉa hè lạnh băng, và khi bước xuống, ông ta phải dựa vào thành xe. Đột nhiên ông ta cảm thấy già đi; chân không vững, sợ bị trượt ngã. Xe điện chạy đi. Ông ta nhìn quanh, hy vọng đây là trạm dừng cần đến - vùng ngoại ô phía Đông là nơi ông ta biết rất mơ hồ. Nhưng khá là đơn giản để xác định phương hướng - điểm đến của ông ta nổi bật trên nền trời đông u ám. Bên kia đường, cách chừng mấy trăm mét, cao hơn ông ta và hơn tất cả cái gì khác là khu căn hộ gồm bốn tòa nhà hình chữ U, được sắp xếp theo cặp như thể chúng phản chiếu nhau. Tay bác sĩ ngạc nhiên trước thiết kế hiện đại này, nhà ở của hàng ngàn gia đình. Đây không chỉ là một dự án nhà ở. Đây là một công trình cho một thời đại mới. Không còn nhà riêng một hai tầng. Chúng đã biến mất, bị san bằng, đập nát thành tro bụi, và thay vào chỗ của chúng là những căn hộ được xây dựng hoàn hảo, do nhà nước thiết kế và sở hữu, mỗi căn được sơn màu xám và chồng lên nhau, sát cạnh nhau. Ông ta chưa hề thấy ở đâu những hình dạng giống nhau y hệt; được lặp lại nhiều lần theo nhiều hướng như vậy, mỗi căn hộ là sự sao chép hoàn hảo căn hộ bên cạnh. Lớp tuyết dày bám trên mái mỗi tòa nhà giống như Thượng đế đã vẽ một đường trắng và bảo không được tiến thêm nữa, phần bầu trời còn lại là của ta. Điều đó, Zarubin nghĩ, là thử thách tiếp theo của họ: phần bầu trời còn lại. Nó chắc chắn không thuộc về Chúa. Đâu đó ở một trong bốn tòa nhà là căn hộ 124 - nhà của nhân viên MGB Leo Stepanovich Demidov.
Đầu buổi sáng nay, tay bác sĩ đã được thiếu tá Kuzmin cho biết chi tiết về sự biến mất đột ngột của Leo. Gã đã bỏ đi vào lúc khởi đầu một phiên chất vấn quan trọng, kêu rằng bị sốt và không thể tiếp tục nhiệm vụ. Kuzmin đã băn khoăn về thời điểm gã bỏ đi. Leo có thực sự bị ốm không? Hay có lý do khác cho sự vắng mặt của gã? Tại sao gã đã bảo đảm rằng đủ sức khỏe để làm việc, để rồi đổi ý sau khi được giao nhiệm vụ thẩm vấn kẻ bị tình nghi? Và tại sao gã cố xét hỏi kẻ phản bội một mình? Tay bác sĩ được phái đến điều tra tính xác thực con bệnh của Leo.
Từ góc độ y khoa, tay bác sĩ cho rằng, thậm chí trước khi khám, tình trạng sức khỏe kém của Leo là do tiếp xúc quá lâu với nước lạnh, có thể bị viêm phổi trầm trọng do gã dùng ma túy. Và nếu điều này đúng, nếu gã ốm thực sự, thì Zarubin phải xử sự như là một bác sĩ và giúp gã nhanh chóng phục hồi. Tuy nhiên, nếu gã giả ốm vì bất kỳ lý do gì, Zarubin sẽ hành động như một nhân viên MGB và tiêm cho gã một liều giảm đau thật mạnh, vờ như đó là thuốc chữa bệnh hoặc thuốc bổ. Leo sẽ bị nằm liệt giường trong hai tư tiếng, gã sẽ không thể tẩu thoát và cho ông thiếu tá đủ thời gian để quyết định phải tiếp tục thế nào hay nhất.
Theo sơ đồ tầng lầu bằng thép được gắn vào cột bê tông ở tầng trệt tòa nhà đầu tiên, căn hộ số 124 nằm ở đơn nguyên thứ ba, tầng mười bốn. Thang máy, một khoang kim loại vừa cho hai người, hoặc bốn nếu ta không ngại đứng sát vào nhau, rầm rập chạy lên tầng mười ba rồi dừng lại một lúc, như để lấy hơi, trước khi lên đoạn cuối. Zarubin cần cả hai tay để kéo cánh cửa cọt kẹt sang hai bên. Ở độ cao này, gió ngoài hành lang lộ thiên khiến ông bác sĩ chảy nước mắt. Ông ta nhìn quang cảnh qua những đường nét tồi tàn của thành phố Mátxcơva tuyết phủ trước khi rẽ trái và đến căn hộ 124.
Mở cửa là một phụ nữ trẻ. Tay bác sĩ đã đọc hồ sơ của Leo và biết rằng gã kết hôn với một phụ nữ tên Raisa Gavrilovna Demidova: hai bảy tuổi, giáo viên. Hồ sơ không nói cô ấy đẹp. Cô ấy đẹp, đẹp lạ thường, và điều đó lẽ ra phải được nêu trong hồ sơ. Những điều này rất hệ trọng. Ông ta chưa chuẩn bị tinh thần cho tình huống này. Ông ta vốn ưa vẻ đẹp. Không phải vẻ đẹp phô trương, vị kỷ; ông ta thích vẻ đẹp kín đáo hơn. Đây là một phụ nữ như vậy. Không phải cô cố gắng trau chuốt bề ngoài; ngược lại, cô làm mọi cách để tỏ ra tầm thường, để giảm bớt vẻ đẹp của cô. Mái tóc cô, quần áo cô đều theo lối thời trang thông thường nhất, nếu có thể gọi đó là thời trang. Rõ ràng cô không muốn gây chú ý với đàn ông, điều này lại khiến cô càng thêm quyến rũ đối với tay bác sĩ. Cô sẽ là một thách thức. Những năm còn trai trẻ, tay bác sĩ vốn là một tay lăng nhăng, thực sự là một huyền thoại, trong một số giới xã hội nhất định. Ký ức về những vụ chinh phục trong quá khứ khiến ông ta mỉm cười với cô.
Raisa thoáng thấy hàm răng nhuốm màu, chắc chắn vàng vì nhiều năm nghiền thuốc nặng. Cô cười đáp lại. Cô đã dự tính MGB sẽ cho người đến dù họ không báo trước, và cô đợi người đàn ông này tự giới thiệu:
- Tôi là bác sĩ Zarubin. Tôi được cử đến để khám cho Leo.
- Tôi là Raisa, Vợ Leo. Ông có chứng minh thư không?
Tay bác sĩ bỏ mũ, tìm thẻ và đưa ra:
- Xin cứ gọi tôi là Boris.
Trong nhà thắp nến. Raisa giải thích rằng điện tạm thời bị cắt - từ tầng mười trở lên điện thường có trục trặc. Họ phải chịu cắt điện định kỳ, đôi khi chỉ một phút, có khi cả ngày. Cô nói xin lỗi; cô không biết khi nào sẽ có điện lại.
Zarubin nói như để pha trò:
- Anh ấy sẽ qua thôi. Anh ấy không phải một bông hoa. Miễn là anh ấy vẫn giữ ấm.
Cô hỏi tay bác sĩ có uống nước không: đồ uống nóng, có lẽ bởi trời lạnh bên ngoài. Ông ta đồng ý, chạm trên bàn tay cô khi cô nhận chiếc áo khoác của ông ta.
Trong bếp, tay bác sĩ đứng dựa vào tường, tay để trong túi, ngắm nhìn khi cô pha trà.
- Tôi hy vọng nước vẫn nóng.
Cô có giọng nói thật dễ chịu, dịu dàng và điềm đạm. Cô cho trà vào tách nhỏ trước khi rót vào chiếc cốc cao. Trà rất đặc, gần như đen ngòm, và khi đã ngang nửa cốc, cô quay qua ông ta:
- Ông thích trà đặc cỡ nào?
- Cứ hết mức cô pha được.
- Như thế này?
- Có lẽ thêm chút nước nữa.
Khi cô lấy ấm samovar đổ thêm nước vào cốc, đôi mắt Zarubin lướt xuống cơ thể cô, lang thang ở đường nét bộ ngực, vòng eo. Quần áo của cô thật tuềnh toàng - chiếc váy vải màu xám, bít tất dày, áo len đan bên ngoài áo sơ mi trắng. Ông ta tự hỏi tại sao Leo không dùng địa vị của mình mà sắm cho cô những hàng cắt may xa xỉ của nước ngoài. Nhưng thậm chí thứ quần áo sản xuất hàng loạt và chất vải thô cũng không làm cô kém đi phần gợi cảm:
- Chồng cô thế nào?
- Anh ấy sốt. Anh ấy thấy lạnh khi người nóng. Anh ấy run. Anh ấy không chịu ăn.
- Nếu anh ta bị sốt thì tốt nhất lúc này không nên ăn gì. Tuy nhiên, không thèm ăn cũng có thể do dùng methamphetamine. Cô có biết gì về chuyện này không?
- Nếu là liên quan đến công việc thì tôi không biết gì hết.
- Cô có nhận thấy bất cứ thay đổi nào ở anh ấy không?
- Anh ấy bỏ bữa, anh ấy ra ngoài cả đêm. Nhưng đó là khi công việc đòi hỏi. Tôi nhận thấy sau những quãng thời gian làm việc dài thì anh ấy thường trở nên lơ đễnh.
- Anh ấy quên cái này cái nọ à?
Cô đưa cốc nước cho vị bác sĩ:
- Ông có dùng đường không?
- Nếu có mứt thì tốt quá.
Cô với lên giá trên cùng. Khi cô với tay, lưng áo hếch lên, lộ ra một khoảng da tái, tuyệt vời - đường trũng sau lưng. Zarubin cảm thấy miệng khô khốc. Cô lấy xuống lọ mứt màu tía thẫm, mở nắp và lấy cho ông ta cái thìa. Ông ta xoáy một thìa và đưa lên lưỡi, nhấp trà nóng, cảm nhận mứt tan ra. Với một cảm xúc mãnh liệt đầy chủ ý, ông ta nhìn chằm chằm vào mắt cô. Nhận ra ham muốn của ông ta, cô đỏ mặt. Ông ta nhìn sắc đỏ khi chúng lan xuống tận cổ cô.
- Cảm ơn cô.
- Có lẽ ông sẽ khám ngay?
Cô vặn đậy nắp lọ mứt, để nó sang bên và bước vào phòng ngủ. Ông ta không động đậy.
- Tôi uống xong trà đã. Có gì vội đâu.
Cô buộc phải quay lại. Zarubin nhúm môi thổi trà. Trà thật nóng và ngọt. Cô lại bối rối. Ông ta thích thú bắt cô phải đợi.