Đứa Trẻ Thứ 44

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

NĂM GIỜ SÁNG mà phòng khởi hành đã đông đúc. Có lính, hành khách là dân thường, nhân viên nhà ga, tất cả đều đổ về con tàu tốc hành xuyên Siberia. Trong khi hành khách lên tàu, Leo và Raisa chờ ở cuối sân ga, xách va li và bị những kẻ áp giải mang vũ khí kè hai bên. Như thể họ bị nhiễm một loại virus truyền nhiễm, không ai đến gần họ, một quả bóng cô lập trong nhà ga đông đúc. Không ai giải thích gì cho họ, và Leo cũng không buồn hỏi. Gã không biết họ sẽ đi đâu hay đang chờ ai. Vẫn có khả năng họ sẽ bị đưa đến các trại cải tạo Gulag khác nhau, không bao giờ gặp lại nhau nữa. Tuy nhiên, đây đúng là con tàu chở khách không thể nhầm lẫn được, không phải là xe zak, loại xe màu đỏ chở gia súc dùng để chở tù nhân. Liệu họ có thể sống sót không? Chắc chắn cho đến giờ họ vẫn may mắn. Họ vẫn còn sống, vẫn ở gần nhau, hơn so với những gì Leo dám hy vọng.

Sau buổi lấy lời khai, Leo được cho về, chịu sự quản thúc cho đến khi quyết định được ban ra. Gã nghĩ sẽ không mất quá một ngày. Trên đường về nhà, căn hộ ở tầng mười bốn, nhận ra mình còn đồng xu rỗng kết tội trong túi, gã vứt nó bên đường. Có lẽ Vasili đã bỏ vào, có lẽ không phải. Không còn là vấn đề nữa. Khi Raisa từ trường về, cô thấy hai tay lính có vũ trang bên ngoài cửa; cô bị lục soát và được lệnh phải ở yên trong nhà. Leo đã giải thích tình thế của họ: những cáo buộc chống lại cô, việc điều tra của gã và việc gã đã bác bỏ cáo buộc. Gã không cần giải thích rằng cơ hội sống sót của họ rất mong manh. Trong khi gã nói, cô lắng nghe không hề bình luận hay đặt câu hỏi, không chút biểu hiện gì. Khi gã nói xong, phản ứng của cô khiến gã ngạc nhiên:

- Thật ngây thơ khi nghĩ chuyện này sẽ không xảy ra với ta. Họ ngồi trong căn hộ, chờ MGB đến bất kỳ lúc nào. Không ai buồn nấu ăn; không ai đói mặc dù việc nên làm là ăn càng nhiều càng tốt để chuẩn bị cho điều chờ đợi phía trước. Họ không thay đồ đi ngủ, họ không rời bàn ăn. Họ ngồi lặng lẽ - chờ đợi. Xem như họ có thể không bao giờ còn gặp lại nhau nữa, Leo cảm thấy thôi thúc muốn nói với vợ: nói những điều cần phải nói. Nhưng gã không thể hình dung ra những điều đó là gì. Nhiều giờ trôi qua, gã nhận ra đây là lần họ ở bên nhau như thế này, đối diện nhau, không bị quấy rầy, lâu nhất mà gã nhớ được. Không ai biết phải làm gì.

Đêm hôm đó không có tiếng gõ cửa. Bốn giờ sáng trôi qua, không có bắt bớ. Khi trời đã sang buổi trưa ngày hôm sau, Leo dọn bữa sáng, tự hỏi sao lại lâu đến vậy. Khi cuối cùng thì cũng có tiếng gõ cửa đầu tiên, gã và Raisa đã đứng lên, thở gấp, nghĩ rằng đây là kết thúc, bọn lính đến đưa họ đi, chia rẽ họ và mang họ đến những cuộc thẩm vấn khác nhau. Thế mà, chỉ là việc vặt; đổi lính gác, một tên dùng nhà tắm của họ, hỏi về việc mua đồ ăn. Có lẽ họ không thể tìm thấy bằng chứng nào, có lẽ hai người sẽ được minh oan và vụ án chống lại họ sẽ sụp đổ. Leo chỉ đùa giỡn với ý nghĩ này trong thoáng chốc: những cáo buộc không bao giờ sụp đổ vì thiếu bằng chứng. Tuy nhiên, một ngày trở thành hai ngày, hai ngày trở thành bốn ngày. Vào ngày 6 tháng Ba, thay vì nghe tiếng gõ cửa báo tin số mệnh của họ, Leo và Raisa được phép dự lễ tang cấp nhà nước của Lãnh tụ.

Theo quy định là vẫn đang bị quản thúc tại nhà, nhưng Leo và Raisa và hai lính canh đã hòa vào đám đông một cách đầy trách nhiệm, tất cả đều tiến về Quảng trường Đỏ. Nhiều người khóc, một số không kìm nén được - đàn ông đàn bà và trẻ em.

Bầu không khí tràn ngập nỗi buồn.

Các phố chính và tòa nhà Xô viết Tối cao chật ních người đến mức khó thở, tiến tới trước không kiểm soát được, giống như một hòn đá kẹt trong một trận sụt lở. Leo không lần nào để tuột tay Raisa, và mặc dù vai thiên hạ chen gã tứ phía gã cũng cố cho chắc là họ không bị xô nhau ra. Họ liền bị tách khỏi đám lính canh. Khi họ gần quảng trường, đám đông ép chặt hơn. Cảm thấy sự chen lấn, cơn cuồng loạn dâng cao, Leo đã quyết định xong. Tình cờ, họ bị đẩy ra rìa đám đông và thế là gã bước vào một cánh cửa, giúp Raisa thoát khỏi đám đông. Họ nấp đó, nhìn dòng người tiếp tục đi qua. Đó là quyết định đúng. Phía trước, mọi người chen lấn giẫm đạp lên nhau.

Trong cơn hỗn loạn, họ có thể thử tẩu thoát. Họ đã cân nhắc điều đó, giằng co với nó, thì thầm với nhau điều đó ở ngưỡng cửa. Mấy tay lính gác theo họ đã mất dấu. Raisa muốn bỏ chạy. Nhưng bỏ chạy sẽ cho người ta mọi lý do cần thiết để tử hình họ. Và thực tế là, họ không có tiền, không bạn bè, và không chỗ ẩn nấp. Nếu họ quyết định bỏ chạy, cha mẹ Leo sẽ bị xử tử. Cho đến giờ họ vẫn may mắn. Leo đã đặt cược mạng sống của họ bằng việc ở lại đương đầu.

ất bản: 09-2014 Số trang: 364 Thể loại: Trinh thám; Hình sự Đánh máy: Hoa Quân Tử Nguồn: truyentrinhtham Ngày hoàn thành: 26-03-2016 Nếu có điều kiện hãy mua sách để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản nhé!
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tom Rob Smith

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.