IUNAYA DỪNG BƯỚC:
- Anh làm việc trong nhà máy à?
Ả biết là hắn không làm việc trong nhà máy, nhưng không có ngôi nhà nào quanh đây ngoại trừ nhà của công nhân nhà máy. Hắn thậm chí còn không thèm đáp.
- Này? Chúng ta đi đâu thế?
- Sắp tới rồi.
Hắn dẫn ả đến nhà ga ở rìa thị trấn. Dù nhà ga còn mới, nhưng lại nằm ở khu vực cũ kỹ nhất, gồm những căn nhà một phòng xiêu vẹo mái tôn và tường gỗ mỏng, nằm san sát nhau trên những con đường bốc mùi cống rãnh. Những căn nhà này là của công nhân nhà máy gỗ, họ sống năm hay sáu hoặc thậm chí bảy người trong một phòng, không phù hợp cho chuyện hai người sắp làm.
Trời lạnh cóng. Ilinaya đang tỉnh táo lại. Chân ả bắt đầu mỏi.
- Thời gian của anh thế này. Cái răng vàng cho anh được một giờ. Đấy là điều chúng ta đã thỏa thuận. Nếu anh lấy đi thời gian tôi cần quay lại quán, nghĩa anh chỉ còn hai mươi phút kể từ bây giờ.
- Nó nằm phía sau nhà ga.
- Sau đó chỉ có rừng thôi.
- Cô sẽ thấy.
Hắn tiến lên, đến bên hông nhà ga và chỉ vào bóng đêm. Ả cho tay vào túi áo, bước theo hắn, nheo nheo mắt theo hướng hắn chỉ. Ả có thể thấy đường ray mất hút vào rừng và không gì khác:
- Tôi đang nhìn cái gì đây?
- Đằng kia.
Hắn chỉ một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm bên cạnh đường ray, cách không xa bìa rừng:
- Tôi là kỹ sư. Tôi làm việc ở đường sắt. Kia là nhà bảo dưỡng. Chỗ đấy rất kín đáo.
- Một căn phòng thì rất kín đáo.
- Tôi không thể mang cô về chỗ tôi ở được.
- Tôi biết một chỗ lẽ ra chúng ta nên đến.
- Thế này hay hơn.
- Không phải với tôi.
- Chỉ có một luật chơi. Tôi trả tiền, cô nghe lời. Hoặc trả lại vàng cho tôi, hoặc làm như tôi bảo.
Chuyện này chẳng có gì hay ngoài mẩu vàng. Hắn đưa tay ra, chờ mẩu vàng được trả lại. Hắn dường như không thất vọng cũng chẳng bực tức hay mất kiên nhẫn. Ilinaya thấy dễ chịu với sự thờ ơ này. Ả cất bước về phía căn nhà gỗ:
- Ở trong đấy anh có mười phút, thỏa thuận?
Không lời đáp - ả coi đó là chấp nhận.
Căn nhà bị khóa, nhưng hắn có một chùm chìa khóa và sau một hồi mò mẫm tìm đúng cái chìa thì hắn loay hoay với cái ổ khóa:
- Nó bị đóng băng rồi.
Ả không đáp, quay đầu sang bên và thở dài tỏ ý khó chịu. Kín đáo là một chuyện và ả nghĩ hắn đã có vợ. Nhưng vì hắn không sống trong thị trấn này, ả không hiểu vấn đề của hắn là gì. Có lẽ hắn sống với gia đình hoặc bạn; có lẽ hắn là một viên chức cấp cao. Ả không quan tâm. Ả chỉ muốn mười phút tiếp theo kết thúc.
Hắn cúi xuống, khum hai tay bên ổ khóa và thổi hơi vào. Chìa khóa đã tra vào, ổ khóa bật mở. Ả vẫn đứng ngoài. Nếu không có ánh sáng, thỏa thuận sẽ hủy, mà ả thì đã giữ mẩu vàng ở dưới ủng. Ả đã cho kẻ này nhiều thời gian hơn cần thiết. Nếu hắn muốn phung phí thời gian cho một cuộc hành trình chẳng tới đâu thì tùy hắn.
Hắn bước vào nhà, biến mất trong bóng tối. Ả nghe tiếng quẹt diêm. Ánh sáng lóe lên từ cây đèn bão. Gã đàn ông nhấc đèn và treo lên cái móc nhô ra từ mái nhà. Ả liếc vào trong. Ngôi nhà đầy những đoạn ray thừa, đinh vít, bu lông, dụng cụ, và thanh gỗ. Có mùi hắc ín. Hắn bắt đầu dọn dẹp một bàn thợ. Ả cười:
- Mông tôi sẽ dính dằm mất.
Ả ngạc nhiên thấy hắn đỏ mặt. Ứng biến, hắn trải áo khoác lên mặt bàn. Ả bước vào trong:
- Một quý ông tuyệt vời...
Thường ả sẽ cởi áo khoác, có lẽ ngồi trên giường và cởi bỏ tất, diễn trò. Nhưng vì không có giường và không có lò sưởi, ả định chỉ cho phép hắn kéo váy ả lên. Ả sẽ vẫn mặc áo:
- Hy vọng anh không phiền nếu tôi vẫn mặc áo khoác?
Ả đóng cửa, không trông chờ việc này sẽ khiến nhiệt độ khác đi, trong nhà vốn lạnh cóng như bên ngoài. Ả quay người.
Người đàn ông ở gần sát hơn là ả nhớ được. Ả bắt gặp cái gì đó như kim loại bay về phía mình - ả không kịp hiểu ra đó là gì. Vật kia đã đâm vào bên mặt ả. Cái đau từ điểm tiếp xúc xuyên suốt cơ thể, chạy dọc xương sống xuống tận bàn chân. Cơ bắp ả chùng xuống; chân ả sụm xuống như thể gân đã bị cắt đứt. Ả ngã vào cửa. Mắt mờ đi, ả thấy nóng mặt, có máu trong miệng. Ả sắp xỉu, bất tỉnh, nhưng ả cố gắng chống cự lại nó, bắt mình phải tỉnh táo, tập trung vào giọng hắn:
- Làm y như tao bảo.
Liệu sự quy phục có làm người đàn ông này hài lòng không? Mấy mẩu răng gãy cắm trong lợi khiến ả nghĩ khác. Ả không muốn tin vào sự khoan dung của hắn. Nếu ả chết trong một thị trấn ả căm ghét, một thị trấn ả bị lưu đày, cách gia đình ả một ngàn bảy trăm ki lô mét, thì ả thà sẽ chết trong khi móc mắt tên khốn kiếp này.
Hắn túm lấy cánh tay ả, chắc hắn nghĩ là mọi chống cự đã tan biến. Ả nhổ một miệng đầy máu và đâm vào mắt hắn. Chắc hắn quá bất ngờ vì hắn buông ả ra. Ả quờ tay lên cánh cửa phía sau mình, và đẩy nó ra - cánh cửa bật mở và ả ngã ra ngoài trời tuyết, nằm ngửa, mắt ngước nhìn trời. Hắn chộp lấy hai bàn chân ả. Ả điên cuồng quẫy đạp, cố tránh xa ra. Hắn nắm được một chân, kéo ả vào trong nhà. Ả tập trung, nhắm mục tiêu: gót giày ả đá trúng quai hàm hắn. Cú đá rất tốt, đầu hắn ngoặt ra sau. Ả nghe hắn hét lên. Hắn thả tay ra. Ả lăn sấp lại, đứng dậy và chạy.
Lảo đảo mò mẫm, phải mất vài giây ả mới nhận ra mình đang chạy thẳng ra khỏi ngôi nhà gỗ, xa thị trấn, cách xa nhà ga và dọc theo đường ray. Bản năng mách bảo phải tránh xa hắn. Bản năng khiến ả thất vọng. Ả đang chạy xa sự an toàn. Ả nhìn ra sau. Hắn đang đuổi theo. Hoặc ả phải tiếp tục hướng này hoặc là quay lại về phía hắn. Không cách nào có thể lách qua hắn được. Ả cố hét to lên nhưng miệng đầy máu. Ả bị nghẹn, lắp bắp, làm gián đoạn nhịp độ và làm thu hẹp lại chút khoảng cách giữa họ.
Hắn sắp bắt kịp.
Bỗng nhiên mặt đất bắt đầu rung chuyển. Ả ngước nhìn. Một con tàu chở hàng đang tiến đến, rầm rầm chạy về phía họ, những chụm khói bốc ra từ phía trước bằng sắt cao. Ả giơ cánh tay, vẫy vẫy. Với khoảng cách gần năm trăm mét, thậm chí nếu lái tàu có thấy ả chăng nữa thì cũng chẳng kịp dừng lại đúng lúc. Chỉ có vài giây trước cú đâm sầm. Nhưng ả không chạy khỏi đường tàu, tiếp tục tiến đến nó, chạy nhanh hơn - định chui dưới con tàu. Con tàu không có dấu hiệu dừng lại. Không có tiếng rít phanh kim loại, không có tiếng còi. Ả gần con tàu đến mức những rung chấn gần như lắc ả xuống tận hai bàn chân.
Con tàu bắt đầu lao vào ả. Ả lao mình sang bên, tránh đường ray và ngã xuống đống tuyết dày. Đầu máy và đoàn tàu gào rú chạy qua, lay tuyết trên đầu những ngọn cây gần đấy rơi xuống. Nghẹt thở, ả liếc nhìn ra sau, hy vọng kẻ theo đuổi đã bị cắt đuôi, nghiền nát dưới con tàu, hoặc bị mắc kẹt phía bên kia đường ray. Nhưng hắn vẫn bình tĩnh. Hắn đã nhảy về cùng phía với ả và đang nằm trên tuyết. Hắn đứng dậy, lảo đảo về phía ả.
Ả nhổ máu trong miệng ra và hét lên: kêu cứu, tuyệt vọng. Đây là tàu chở hàng, không có ai mà nghe hoặc nhìn thấy. Ả đứng dậy và chạy, đến bìa rừng, không chậm đi, đâm xuyên qua những cành cây chìa ra. Ả định đi vòng rồi trở lại đường ray về thị trấn. Ả không thể trốn ở đây: hắn quá gần, ánh trăng sáng quá. Dù ả biết tốt hơn là tập trung mà chạy, nhưng ả cũng không cưỡng nổi cái thôi thúc. Ả phải nhìn. Ả phải biết hắn ở đâu. Ả quay lại.
Hắn đã biến mất. Ả không thấy hắn. Còn tàu vẫn rầm rầm chạy qua. Ả hẳn đã mất dấu hắn khi ả vào rừng. Ả đổi hướng, chạy về thành phố, về nơi an toàn.
Gã đàn ông từ một gốc cây bước ra, ôm lấy eo ả. Họ ngã nhào xuống tuyết. Hắn nằm trên ả, xé áo ả và chửi rủa. Tiếng hắn không át nổi tiếng tàu nên ả không nghe được. Ả chỉ thấy răng và lưỡi hắn. Rồi ả nhớ ra: ả đã chuẩn bị cho lúc này. Ả cho tay vào túi áo khoác, tìm cái đục đã lấy cắp ở chỗ làm. Trước đây ả đã dùng nó nhưng chỉ để hăm dọa, chỉ để cho thấy ả có thể chống cự nếu cần. Ả cầm chặt cái cán gỗ. Ả chỉ có một cơ hội để làm thôi. Khi hắn để tay lần lên váy ả, ả đâm đầu kim loại vào bên đầu hắn. Hắn ngồi đậy, ôm lấy tai. Ả lại bạt hắn một nhát nữa, cắt bàn tay đang ôm lấy tai. Ả nên đâm liên tiếp, ả nên giết hắn, nhưng mong muốn bỏ chạy quá mạnh mẽ. Ả lùi lại, bò đi như côn trùng, vẫn còn nắm cái đục đầy máu.
Gã đàn ông quỳ hai chân hai tay xuống, bò theo ả. Một miếng vành tai hắn rách ra, treo lủng lẳng nơi miếng da, vẻ mặt nhăn nhúm vì tức giận. Hắn lao lên chụp cổ chân ả. Ả cũng xoay xở tránh được sát nút, bò nhanh hơn cho đến khi ả dựa vào một thân cây. Vì ả đột ngột dừng lại, hắn bắt kịp, nắm lấy cổ chân ả.
Ả chém tay hắn, đâm và rạch hắn. Hắn nắm lấy cổ tay ả, kéo ả về phía hắn. Mặt giáp mặt, ả cúi người, cố cắn mũi hắn. Tay kia hắn giữ cổ ả, siết chặt, giữ không cho ả cắn. Ả hổn hển, cố vùng ra, nhưng hắn siết quá mạnh. Ả nghẹt thở. Ả ngã người sang bên. Cả hai ngã nhào - lăn đè lên nhau vòng vòng trên tuyết.
Hắn buông ra một cách khó hiểu, thả tay siết cổ ả ra. Ả sặc, thở dốc. Gã đàn ông vẫn nằm trên, ghì ả bên dưới, nhưng không còn nhìn vào ả nữa. Hắn đang chú ý đến điều gì khác, cái gì đó bên cạnh họ. Ả quay đầu sang.
Lún trong tuyết, bên cạnh ả là cái xác trần truồng của một đứa bé. Da cô bé tái nhợt, gần như trong mờ. Cô bé tóc vàng, gần như trắng. Miệng cô bé há to, nhét đầy đất. Nó lồi lên, trên đôi môi mỏng xanh lợt. Tay và chân và mặt cô bé dường như không bị tổn thương, phủ dưới một lớp tuyết mỏng bị xô lệch đi khi họ lăn lên. Người cô bé bị rạch tung. Nội tạng phơi ra, bị cắt xé. Hầu hết phần da không còn, bị cắt đi hoặc bị bóc ra, như thể cô bé bị một đàn sói tấn công.
Ilinaya ngước nhìn kẻ săn đuổi mình. Hắn dường như quên mất ả. Hắn đang nhìn chằm vào xác đứa con gái. Hắn bắt đầu ọe, gập cả người lại, và buồn nôn. Vô tình, ả đặt bàn tay lên lưng hắn như để an ủi. Nhớ ra mình là ai, nhớ ra người đàn ông này là ai và hắn đã làm gì với mình, ả rụt tay lại, đứng lên và chạy. Lần này, bản năng không làm ả thất vọng. Ả xuyên qua bìa rừng, chạy về phía nhà ga. Ả không biết người đàn ông có đuổi theo hay không. Lần này ả không kêu thét, không chạy chậm lại, và....